Đại mạc hoang nhan - Hồi 03 - Phần 01

Hồi 3

Oanh sào

 

Trong nháy mắt bạch quang bao trùm thành đầu, bá tánh và đội quân dưới thành không nhìn thấy gì hết, chỉ nghe tiếng la hét thất thanh cuối cùng của nữ tử Ma giáo trên thành đầu, sau đó nghe đám giáo đồ Minh giáo hò hét đằng xa. Tất cả mọi người đều nhìn nhau ngờ vực, không biết có phải Thành chủ đã đánh bại Ma giáo? 

Nhưng mười mấy giáo đồ Minh giáo lần này đã được cứu khỏi lễ tế tự lại không thể biện bác được. 

Công tử Thư Dạ chấp chưởng Đôn Hoàng đã gần mười năm, dưới bàn tay sắt đá lôi đình, chưa bao giờ để sự tình mất mặt như vậy phát sinh. 

Sau đó, công tử Thư Dạ từ thành đầu chầm chậm bước xuống, mặt không một chút biểu tình đi xuyên qua đám đông dày kín. Miệng Hoắc Thanh Lôi mấp máy, chung quy nhẫn nhịn không hỏi, chỉ phất tay dẫn thần võ quân theo công tử hồi doanh. 

Gió lạnh Bắc phương vẫn còn ập vào thành, cuộn kéo ngàn vạn hạt cát vàng. 

Trong Đôn Hoàng thành một màn tĩnh mịch, chỉ có vô số ánh mắt đang nhìn theo thân hình di động của bạch y công tử. Không khí hân hoan mừng vui hồi nãy đã tiêu tán, tất cả các khách thương, bá tánh và vũ cơ ca nữ đều rón rén trốn về phòng, sợ Thành chủ hỷ nộ vô thường kia sẽ bộc phát nộ khí đáng sợ sau khi trải qua chút thất bại nhỏ. 

Cả Hoắc Thanh Lôi từ nhỏ đã theo công tử Thư Dạ cũng không dám làm náo động. 

Lúc đó, trên mặt công tử Thư Dạ như là đang mang một cái mặt nạ, không biểu lộ tới một chút biểu tình gì, đi về hướng dinh phủ tường vàng huy hoàng giữa thành, đi một lèo không nói tới một câu. 

- "Lục Cơ còn chưa trở về?" - Vừa bước vào phủ, công tử Thư Dạ chưa quay đầu lại đã chợt hỏi. 

Hoắc Thanh Lôi giật mình, thoát miệng đáp : 

- Phải. 

Ngưng một chút, lại nói : 

- Thuộc hạ lập tức phái ngươi đi tìm ả về! 

- "Không cần" - Công tử Thư Dạ bỗng cười một tiếng - "Để ả đi. Còn có thể chạy thoát khỏi tay ta sao?" 

- "Phải" - Hoắc Thanh Lôi nghe giọng điệu đó, hơi hơi có cảm giác rùng mình, nghĩ ngợi một hồi lâu, chung quy thốt - "Công tử xin đừng trách cứ ả... ả có lẽ là... có lẽ là ở trong phủ quá lâu rồi, cho nên không nhịn được muốn trốn ra ngoài..."

- "Khà khà" - Công tử Thư Dạ bỗng cười lớn làm cho thuộc hạ giật mình. Y tới trước cửa bỗng quay đầu lại - "Lão Lôi, không cần lo lắng, ta không làm gì ả đâu - ngươi không cần phải ấp ấp úng úng xin xỏ cho ả" - Ngưng một chút, giơ tay vuốt vuốt đầu thú trên vòng cửa, trong ánh mắt xanh thẫm của Đôn Hoàng thành chủ chợt lóe lên một luồng sáng lạnh - "Ta biết ngươi thích Lục Cơ. Có lẽ đợi đến sau khi sự tình lần này đã qua, ta sẽ cấp ả cho ngươi". 

- "Công tử!" - Hoắc Thanh Lôi giật mình, khuôn mặt đen sạm không ngờ cũng đỏ ửng lên, lập tức quỳ xuống - "Đa tạ Thành chủ". 

- "Không cần phải cao hứng quá sớm" - Công tử Thư Dạ giơ tay mở cửa lớn, cánh cửa nặng nề phát ra thanh âm kèn kẹt nhè nhẹ - "Nữ nhân đó cũng không phải là một tiểu a đầu như trong ký ức của ngươi đâu". 

Hoắc Thanh Lôi chậm chạp không hiểu gì mấy - hắn đã chứng kiến Lục Cơ trưởng thành. Lúc đó hắn bất quá là hài tử của một môn khách của lão Thành chủ, Lục Cơ là một nữ nô trong phủ đã được mua lại từ trong tay thương nhân Ba Tư, lúc nhập phủ bất quá mới tám chín tuổi. Ẳ thiện lương ôn nhu, thông minh lanh lợi, mới nửa năm đã quen với sinh hoạt của người Hán, lên mười ba đã làm thị nữ hầu bên cạnh Thành chủ phu nhân tiền nhiệm, đạt được sự chăm sóc dạy dỗ của Dao Hoa phu nhân, học đàn, học múa, không ngờ đã không khác gì là một tiểu thư trong cung. Sau đó, không biết ả học được Bốc thuật từ đâu, phàm nói cái gì cũng linh nghiệm, kinh động trên dưới Đôn Hoàng. Sau này cả lão Thành chủ cũng cực kỳ tin tưởng tài chiêm bốc của ả, mỗi lần có sự tình khó quyết đoán, liền kêu ả đến bói một quẻ. 

Ngoài ra, ả cũng chỉ bất quá là một nữ tử yếu đuối, công tử hà tất phải dùng lời đe dọa như vậy? 

Hoắc Thanh Lôi gãi gãi đầu, theo công tử đi vào dinh phủ. Hầu môn như biển sâu, tầng tầng lớp lớp đình viện nhìn không thấy hết được. 

Cao thị nắm chức Đôn Hoàng thành chủ có gần trăm năm, trải qua bao triều đại, dinh phủ quy mô rộng lớn kinh người, chiếm cứ hơn trăm khoảnh, nhà cửa như đắp núi dệt rừng, khúc chiết bách biến. Ngay cả Hoắc Thanh Lôi là môn khách lớn lên từ nhỏ trong phủ, hơn ba chục năm đi lại, cũng bất quá mười khu chỉ rành hai ba khu. 

- "Hôm nay theo ta đi tới Oanh Sào" - Bất chợt hắn nghe công tử Thư Dạ đang đi phía trước nói một câu, sau đó đi về hướng tầng tầng lớp lớp đình viện, tiến nhập một tòa giả sơn tên "Thiên Điệp Chướng". 

Hoắc Thanh Lôi vừa nghe câu đó, không khỏi giật mình kinh ngạc. Hôm nay đi Oanh Sào? 

Mật động trong tòa giả sơn đó thông tới Oanh Sào, đó là nơi hưởng lạc những Thành chủ đời trước kiến khởi dùng để nuôi giữ cơ thiếp ca kỹ. 

Đôn Hoàng nằm ở vị trí trọng yếu trên con đường tơ lụa, thương mậu hưng vượng, bá tánh đủ loại người, đà đội và thương nhân từ các nơi đến không ngừng mang theo tài phú vào thành, Đôn Hoàng thành chủ đời này qua đời nọ giàu có sánh quốc gia, tích lũy trăm năm nay, về phương diện hưởng lạc, Đôn Hoàng thành chủ thậm chí còn hơn cả hoàng đế ở Trung Nguyên. 

Oanh Sào là nơi các Thành chủ đầu tư một phần tài lực và vật lực khổng lồ, kiến tạo một khu ăn chơi bí mật, để cung phụng hưởng dụng một cách phung phí ngông cuồng. Chỉ có một số ít lần, vì muốn khoe khoang tài phú, Đôn Hoàng thành chủ mới mời một số cực ít khách nhân làm khách trong Oanh Sào. 

Những khách nhân có hân hạnh được ghé qua Oanh Sào lúc ra về đều như là nằm mộng, nói mình mới từ Cực Lạc Chi Quốc trở về. 

Theo lời thuật lại của những khách nhân đó, đó là một thế giới tạo thành từ lưu ly bảo thạch, lầu các bóng loáng ánh màu sắc rực rỡ, bên trong có vô số tiên tử khả ái. Mặt trong điểm xuyết đá cẩm thạch, ngọc thạch, san hô, hổ phách, mã não, trân châu, lưu ly, có cả cây hoàng kim bát bảo, suối phỉ thúy bích ngọc, trong suối ngâm trân châu, nước suối phún ra toàn là rượu ngọt lịm, trong rừng có những đóa hoa bảo thạch vĩnh viễn không tàn lụi. Giữa rừng cây suối nước, vô số loài chim chóc kỳ lạ líu lo ríu rít, dị thú khó mà thấy qua duỗi người tắm nắng. Bên cạnh suối, giữa rừng, trong lầu các, người qua kẻ lại đều là thiếu nữ mỹ lệ và đồng tử anh tuấn, đến từ Ba Tư, Thiên Trúc, đủ các quốc gia, tóc vàng như hoàng kim, da trắng như ngọc, dùng ánh mắt xanh thẫm mỉm cười nhìn khách, dịu dàng đáp ứng tất cả mọi yêu cầu của bọn họ. 

Lời tự thuật của đám khách nhân đại để đều giống nhau, nhưng trên chi tiết lại có những chỗ vào ra khác biệt, tựa hồ mỗi một người ở đó đều có cảm giác thần trí mê ly mờ mịt. Nhưng nói chung, đó là một "Cực Lạc Thế Giới", một lạc viên xa hoa cùng cực vượt quá lực tưởng tượng của người phàm. 

Nhưng từ sau khi công tử Thư Dạ trở thành Đôn Hoàng thành chủ, không ngờ đã đầu tư một số kim tiền và nhân lực nhiều chưa từng thấy, khiến Oanh Sào đạt đến mức cực tận xa hoa. 

Hoắc Thanh Lôi theo công tử Thư Dạ bao lâu nay, cũng đã nhiều lần vào ra Oanh Sào. Nhưng giữa khu ăn chơi hào hoa kinh người như vậy, người tính khí cục mịch kiên nhẫn như hắn cũng không khỏi cảm thán nhân thế không ngờ lại ngông cuồng xa hoa như vậy. 

Hôm nay người của Minh giáo đến xâm phạm, đoạt đi mười mấy tên tù, công tử không ngờ còn có tâm tư đi vào Oanh Sào tầm hoan tác lạc? 

Lúc vừa tối, hắn đã cùng công tử Thư Dạ dùng cơm tối trong mê lâu ở Oanh Sào. 

Giữa một gian phòng bày đầy ngọc thạch trắng tinh, trân châu trên màn liễm từng hột bự như long nhãn, châu quang chiếu sáng nội thất, căn bản không cần đến đèn đuốc. 

Mỹ nhân tuyệt thế ở đây bị sử dụng như a hoàn, sau khi bưng mười tám mâm bạc phủ vải lụa da cá lên, liền lẳng lặng lui ra. Mâm trên bàn đầy ắp, toàn là những món ăn trân quý người thô thiển như Hoắc Thanh Lôi chưa từng thấy qua, hắn chỉ miễn cưỡng nhận ra trong đó có một món tựa hồ là tay gấu hầm nát, còn có một con cá lưỡi trâu cực lớn. 

- "Thử con cá này nè" - Công tử Thư Dạ cầm đũa sừng tê giác chỉ lên mình con cá lưỡi trâu - "Đây là lễ vật hồi sáng sớm khách thương từ Lạc Dương mang đến, nghe nói suốt dọc đường dùng nước biển dưỡng cá, không ngờ vẫn còn sống vào đến Đôn Hoàng". 

Đem cá lưỡi trâu từ Đông Hải còn sống đưa vào Đôn Hoàng? Hoắc Thanh Lôi trưởng thành giữa gió cát không nhịn được nỗi hiếu kỳ, giơ đũa dẽ một miếng cá, lúc bỏ vào miệng ngon đến mức hắn nhất thời không nói nên lời. 

- "Nấu được như vậy là vì bữa cơm này ta đã mời đầu bếp từ Trường An về, nghe nói chủ quản bếp núc ở đại nội trước đây" - Công tử Thư Dạ nhấm nháp một miếng, liền bỏ đũa xuống, nâng chén mỉm cười - "Người đó vốn không thích đến sa mạc, nhưng ta trả cho gã số vàng gấp mười, lại cho người cắt một bên tai của gã quăng vào nồi, gã liền chịu đi ngay". 

- "Công tử!" - Đồ ăn trong miệng bất chợt khó nuốt trôi, Hoắc Thanh Lôi ấp úng nhìn vị Thành chủ hỷ nộ vô thường. 

Sao lại biến thành như vầy?... Sau lần thất tung Côn Luân Tuyết Sơn năm mười ba tuổi, công tử Thư Dạ trở về, trên mình lại có biến hóa sâu sắc đáng sợ, bên dưới nghi thái ưu nhã ngập đầy khí chất nguy hiểm, khiến cho mỗi một người tiếp cận y không khỏi lo lắng sợ quấy nhiễu tới y. 

Cô gái bên cạnh đang nhảy múa một điệu múa Hồ, trẻ tuổi, nước da bánh mật, vận vũ y bó sát người, để hở hông và vai, xoay tròn người trên một tấm thảm rộng ba thước, tung hoành nhún nhảy, hai chân không dậm khỏi bìa thảm. Mày mắt vẽ xếch xéo, sóng mắt linh động, dây chuyền ngọc trai quấn quanh người va chạm vào nhau phát ra tiếng róc rách như nước chảy không ngừng. Một hàng mười hai vị nhạc sư thủ trì tỳ bà cổ cong, ngũ huyền, sênh, địch, tiêu và kèn loa, hợp tấu nhạc khúc Quy Tư (Qiuci) "Thác Chi". 

Mỹ nhân như ngọc, ca vũ suốt đêm. Tiếng nhạc dìu dặt du dương, rượu ngọt chén vàng không cạn kiệt. Giữa hương thơm dịu dàng, hang động vàng ngọc như mộng cảnh. 

Dục vọng đưa đẩy hồn người mê mẩn như uống rượu tinh nguyên. 

- "Lão Lôi, có muốn thử món này không?" - Dùng xong bữa tối, công tử Thư Dạ dựa mình trên giường, rút ra một bình bích ngọc nhỏ thản nhiên hỏi một câu. Giữa hai ngón tay y là một viên thuốc to bằng hạt đậu màu xanh lá cây, phát ra một mùi thơm thanh nhã lợt lạt. 

Không biết đã là lần thứ mấy nhận được lời mời đó, nhưng Hoắc Thanh Lôi vẫn lắc đầu quầy quậy, vẫn trả lời như trước : 

- Tôi đâu có bị bệnh, không cần uống thuốc đâu. 

Hắn không biết đó là cái gì - hắn chỉ biết thứ thuốc đó công tử mang sát bên mình, mười năm nay cơ hồ mỗi một ngày đều phải uống. Sau khi uống thứ thuốc kỳ quái đó, sẽ có một đoạn thời gian đê mê hoảng hốt, hô hấp chậm chạp yếu ớt, phảng phất đã chìm đắm vào tiên cảnh, trên mặt xuất hiện thần tình hoan hỉ hoảng hốt, người bên cạnh nói chuyện với y, tựa hồ như tai điếc không nghe gì hết. 

- "Thật là một tên cố chấp... Thứ tư vị này nếu thử qua một lần, cả đời không phải hối tiếc" - Công tử Thư Dạ bỏ viên thuốc vào trong chén rượu trước mặt, lập tức hòa tan. 

Y nâng chén uống cạn, nhắm mắt thở dài một hơi - "Lão Lôi, ngươi sống đã hơn ba chục năm, có tin là có Cực Lạc Thế Giới gì không? Có tin là có Thiên Quốc, có xứ trời không? - Tất cả đáp án đều nằm trong cái chén này. Ăn một viên Cực Lạc đan, ngươi có thể nhìn thấy bến bờ Thiên Quốc". 

Dược lực phát tác rất mau mắn, sau vài câu ngắn ngủi đã đến lúc đê mê, công tử Thư Dạ da mặt vốn rất tốt, đột nhiên trong phút chốc đã mất hết máu, biến thành tái nhợt. Y ngã người nằm dài trên giường bọc da chồn tuyết, nhãn thần khuếch tán. 

- "Cực Lạc đan? Là cái gì vậy?" - Chung quy nhịn không nổi, Hoắc Thanh Lôi kêu lên - "Công tử hay ăn thứ thuốc đó sao? Nếu quả thân thể ông không được khỏe khoắn, nên tìm đại phu trong thành bắt mạch xem, sao lại đi ăn thứ vật cổ quái như vậy?" 

- "Nó là cái gì à? Nó là ngọc lộ quỳnh tương trên trời, nước cam lồ trên Dao Trì tiên cảnh..." - Công tử Thư Dạ nhắm mắt, khóe miệng chợt hé lộ một nụ cười - "Đó là nhựa cây gai dầu, đại ma tinh... ngoài ra còn có nhựa phù dung Thiên Trúc, mê điệt hương Ba Tư, mạn đà la Miêu Cương... Mấy thứ thảo dược đó hỗn hòa thành thứ dược hoàn này, có thể giúp ngươi mở rộng cửa Lạc Viên mà nhân gian chưa từng thấy... Ngươi nếu thử qua ma lực của nó, liền có thể nhìn thấy tất cả những gì ngươi muốn thấy... ngươi liền có thể tin tưởng vào sự tồn tại của Cực Lạc Thế Giới...".