Đại mạc hoang nhan - Hồi 02 - Phần 02


Bạch y như điện quang xuyên giữa cát bụi tung bay, lợi kiếm trong tay hoành phong phóng xéo, chém xuống hời hợt hư không, kiếm bất quá chỉ dài ba thước, nhưng trên kiếm phát ra một kiếm khí cường liệt, chỉ một sát na đã triệt hạ vô hình tiễn đang tung hoành giữa không gian! Mũi kiếm và kình khí chạm nhau, hỏa quang bắn bốn phía, cát vàng giữa không trung bị chấn động mãnh liệt, bắn lên trên mặt nạ bạch ngọc của công tử Thư Dạ. 

- "Liệt Hỏa Minh Kim Tiễn! Di Hình Tất Sát Tiễn! - Giỏi, giỏi! Trên cung tuy không có tên, một tên trong tâm có thể hóa vạn tên" - Công tử Thư Dạ chợt cười lớn, thần sắc phức tạp - "Sa Mạn Hoa, ngươi chung quy đã luyện thành Vô Sắc Chi Tiễn? Không trách gì Giáo vương dám phái ngươi đến Đôn Hoàng!" 

Luồng bạch quang đột nhiên ngưng định, bạch sư rùn chân trên đầu thành, gầm gừ khe khẽ. Nữ tử ngồi trên bạch sư ngón tay còn kéo dây ngân cung, lại đã ngưng bắn, đôi mắt màu lam sâu hun hút nhìn y chăm chăm, tựa hồ muốn nhìn ra chân dung đằng sau mặt nạ bạch ngọc. Một hồi lâu sau, chung quy do dự mở miệng hỏi : 

- Ngươi là ai? Ngươi tựa hồ đã sớm liệu được ta sẽ đến? Sao ngươi biết giáo danh của ta là Sa Mạn Hoa? ... Ngươi làm sao biết được Vô Sắc Chi Tiễn? 

- "Ta là Đôn Hoàng thành chủ" - Trong ánh mắt lấp loáng nụ cười lạnh thâm trầm, y thu kiếm, đinh đinh nhìn nữ tử - "Không cần nghĩ cũng biết Giáo vương sẽ phái ngươi đến. Ma giáo tại Trung Nguyên đã bị triều đình dân chúng vây chặn, cả bằng hữu năm xưa Nam Cương Bái Nguyệt giáo cũng tụ thủ bàng quan, tình thế nguy cấp. Bọn ngươi lại vô phương vượt qua Đôn Hoàng vào Trung Nguyên chi viện, cả Ngũ Minh Tử cũng bị đánh chạy về, Tổng đàn không thể không điều phái Tam Thánh Nữ ra mặt. Giáo vương lão còn có cách nào khác chứ? Không thể tự mình cầm Thánh Hỏa lệnh đến giết ta - lão đã già quá rồi, căn bản vô phương bôn ba thiên lý, vượt sa mạc đến Đôn Hoàng khiêu chiến với ta". 

Ngưng một chút, công tử Thư Dạ lại tiếp tục cười lạnh : 

- Trong "Nhật Nguyệt Tinh" Tam Thánh Nữ, Nhật Thánh Nữ Tô Tát San là công chúa Ba Tư, lúc nhập giáo đã phát thệ vĩnh viễn thủ hộ Minh giáo Tổng đàn; Nguyệt Thánh Nữ Mai Nghê Nhã đang ở Hồi Hột đảm nhiệm làm Giáo Mẫu quốc giáo; vậy cho thấy lần này đến đây cũng chỉ có thể là Tinh Thánh Nữ trẻ tuổi nhất, Sa Mạn Hoa. Hà huống trong Tam Thánh Nữ, cũng chỉ có ngươi tạo nghệ trên võ học tối cao nhất. 

Nữ tử trên bạch sư hiển nhiên đã ngây người, không thể tưởng tượng được người này đối với giáo nội lại nắm rõ như lòng bàn tay vậy : 

- Sao ngươi lại biết được? 

- "Sự tình ta biết còn hơn xa trong tưởng tượng của ngươi" - Công tử Thư Dạ mỉm cười, lạnh lùng hồi đáp - "Ta biết mọi chuyệt xảy ra giữa Sơ Tế, Trung Tế và Hậu Tế. Quá khứ, hiện tại, và vị lai đều biết". 

- "Nói nhảm, chỉ có Minh Tôn mới có lực lượng như vậy" - Sa Mạn Hoa phản bác, bỗng giật khẽ mình - "Sơ Tế, Trung Tế và Hậu Tế? Ngươi ... ngươi cũng biết Nhị tôn Tam tế, cũng hiểu giáo nghĩa Minh giáo bọn ta? Ngươi thật ra là ai?" 

- "Ta là công tử Thư Dạ" - Bạch y công tử trên thành đầu lại hồi đáp như hồi nãy - "Đôn Hoàng thành chủ công tử Thư Dạ". 

- "Công tử Thư Dạ ... công tử Thư Dạ ... Ta trước dây chưa từng nghe qua cái tên đó" - Nữ tử trên bạch sư trầm ngâm, chợt cảm thấy hai bên trán giật giật, đầu óc hình như đã bắt đầu nhức nhối, chung quy lắc lắc đầu : 

- Từ Phụ phái ta đông khứ Trung Nguyên, tiếp thế chức Giáo chủ của Tiêu Vân Hạc vừa mới mất. Ông ta nói cho ta biết: Đôn Hoàng thành chủ là ác nhân khinh nhờn dày xéo Minh Tôn, ta cần dùng Vô Sắc Chi Tiễn đánh phá Đôn Hoàng, đông khứ trung Nguyên, cứu vớt những giáo dân đang bị hoàng đế và chính giáo vây đánh. Ngươi vì sao lại phải đối đầu với Minh giáo ta? 

- "Nếu quả ta không đối địch với Ma giáo các ngươi, lẽ nào phóng tha các ngươi đông khứ quấy nhiễu Trung Nguyên? Để các ngươi đưa những hài tử thơ dại biến thành sát thủ trong Tu La Trường, đem bá tánh vô tri biến thành tử dân?" - Công tử Thư Dạ ngửa mặt cười lớn, trong mắt chợt có vẻ cực kỳ giận dữ, giơ kiếm chỉ những thi thể chết cháy trên những giá hỏa hình trong thành - "Ma giáo còn muốn hại bao nhiêu người? Ta hận không thể đem tất cả giáo đồ Ma giáo quăng vào những đống lửa kia! Kể cả "Từ Phụ" của ngươi!". 

"Ác đồ!" Sa Mạn Hoa nhướng mày, Vô Hình Chi Tiễn trong tay bắn ra liền. 

Tiễn khí xé gió bay thẳng về phía mặt nạ bạch ngọc trên mặt công tử Thư Dạ, nhưng y động cũng không động. Đôi mắt xanh thẫm của y không nháy mắt trực thị nhìn Sa Mạn Hoa giương ngân cung, phảng phất muốn nắm bắt mỗi một thần sắc trên mặt nữ tử vào giờ phút đó. 

Nhưng sát na mặt nạ vỡ tan, Tinh Thánh Nữ lại không có chút biểu tình nào, chỉ có thần sắc chuyên chú lúc ngưng thần vận khí. Bạch sư tiếp tục gầm rống nhảy nhún trên thành đầu, nữ tử trên mình sư tử kéo cung phóng tiễn, vô số đạo kình khí hung mãnh gào rít bay đến, bao vây mình y. Nhưng giữa phút giây đó y phảng phất đã thất thần, không ngờ đang đứng giữa trọng tâm phong bạo mà cả kiếm cũng quên không rút ra. 

- "Công tử!" - Trong bao nhiêu người dưới thành chỉ có Hoắc Thanh Lôi nhìn thấy sự lợi hại của Vô Hình Tiễn, thoát miệng la hoảng - "Bạt kiếm!" 

Tiễn thế vây sát người, nhưng tiễn phong tựa hồ hút không khí khốc nhiệt quanh người ngưng đọng thành băng, ngàn vạn đạo lợi khí trực tiến vây bọc thân người. thân ảnh của nữ tử bay nhảy trên đầu thành bắn tên vẫn còn ở xa xa, công tử Thư Dạ lại đột nhiên cảm thấy như có một mũi tên băng lãnh xuyên qua tâm phế y. Đã đến lúc không thể bất động nữa, không ngờ mặt y vẫn ngưng thần thản nhiên. 

- Không ngờ đã quên hết rồi! Y đợi ở Đôn Hoàng đã mười năm trời, nàng không ngờ lại không nhớ gì hết sao?! 

- "Công tử! Công tử!" - Hoắc Thanh Lôi dưới thành vội vàng la hoảng - "Mau bạt kiếm!" 

- "Công tử bạt kiếm!" - Đám binh sĩ cảm nhận được sự khẩn trương của tướng quân, tất cả những người dưới thành đều nhất tề hô hoán, thanh âm vang vọng khắp đại mạc - "Công tử mau bạt kiếm!". 

Sát na cuối cùng khi lợi khí vây quanh bốn phía bắn tới, y bỗng thét vang một tiếng, Thừa Ẳnh Kiếm như một tia sét vụt nhoáng lên trên thành đầu. 

Thất thập tứ kiếm - Nàng đã bắn ra thất thập tứ tiễn, y liền ngăn cản bằng thất thập tứ kiếm, chém gãy hết tiễn khí. 

Lúc nàng bắn tên đã dùng tám thứ kình khí, y dùng tám thứ kiếm pháp nhất nhất dập tắt những luồng kình khí đó. Bóng bạch y tung hoành giữa tiễn khí mù trời trên thành đầu, vẫy vùng giữa một trời tên như gió lốc hòa sấm sét, không ngờ vẫn không bị một vết thương nhỏ nào. 

Cuối cùng bạch sư đã ngừng chạy, lại không ngừng gầm gừ, nữ tử trên lưng bạch sư không còn giương cung nữa, thất kinh nhìn y : 

- Chưa từng có ai có thể tiếp chặn được tiễn của ta. Ngươi thật ra là ai? 

Nàng kinh hãi cực kỳ : 

- Không ngờ lại có thể dùng tám thứ kiếm pháp khác biệt! 

- "Khà khà khà ... Xem ra trí nhớ của ngươi không tốt mấy, nhãn lực lại không tệ" - Công tử Thư Dạ bỗng lại cười lớn, nhìn gương mặt Sa Mạn Hoa đang kinh sợ ở xa xa, ngạo nghễ lạnh lùng thốt - "Ngươi có thể đoán ra ta thuộc phái nào không?"

Sa Mạn Hoa nhíu mày trầm tư, một hồi lâu rồi mà chưa trả lời, chợt thu ngân cung lại, song thủ khoanh chắp trước ngực, như đang ôm vầng trăng vào lòng, từ từ phát ra một tư thế kéo cung hư không. Một tiễn đó không vội vàng gấp gáp như lối bắn tên dày đặc như màn mưa hồi nãy, động tác cực kỳ chậm chạp, hơi thở sâu nhẹ, nhưng không biết có phải là ảo giác, trong hai bàn tay trống không của nữ tử không ngờ ẩn ước đã ngưng tụ một luồng sáng bạc lợt lạt. 

Nhất tiễn đó bắn ra, vô hình vô chất, công tử Thư Dạ lại nghe thấy thanh âm màn cát vàng bị xé toạt xuyên thấu - giữa một nháy mắt cực kỳ ngắn ngủi, y nhìn thấy gió cát nội trong mười trượng đều phẳng lặng chết trân. 

Nguyệt Băng Tật Phong Tiễn?! Cảnh giới tối cao của Vô Sắc Chi Tiễn! 

Công tử Thư Dạ vội vã hét lớn ra lệnh cho quân sĩ dân chúng dưới thành : 

- Thoái ra! Thoái ra ngoài mười trượng! 

Phút giây Hoắc Thanh Lôi thống lãnh đội quân triệt thoái ra sau, y lại huy kiếm - dụng tận toàn lực che giấu kiếm pháp, chỉ phát ra một kiếm! Tia kiếm từ mũi kiếm nhả ra, Thừa Ẳnh Kiếm trong tay y phát ra tiếng nộ hống khủng bố rền rỉ, phảng phất muốn đánh sập hết mọi thứ giữa đất trời - Một kiếm đó lại chỉ đánh rơi cát bụi đang ngưng đọng giữa hư không. 

Bạch quang sáng lòa từ trên đầu Đôn Hoàng thành bốc lên, khuếch tán, cát vàng trong nháy mắt lại như phi tiễn bay bắn ồ ạt, bắn xuống dưới thành, từng hạt từng hạt cát nhỏ xíu bị tiễn khí đánh rớt không ngờ phảng phất giống như những mũi tên bén nhọn, chà cắt trên mặt của đám quân sĩ đang thoái lui ứa máu. 

Thiếu nữ trên bạch sư chợt buông tay, một tiễn đó tựa hồ đã hao tận hết chân khí của nàng, nàng cúi đầu thở hổn hển, hai bên trán đã lấm tấm mồ hôi. Bạch sư cũng phảng phất bị lực phản tỏa của một tiễn đó bức bách, thoái lui ra sau mấy bước, cơ hồ muốn lọt khỏi thành đầu. 

Bên kia thành đang hỗn loạn, trưởng lão Diệu Thủy dẫn mấy chục tên giáo đồ đột vây, xuyên qua cửa đông bôn nhập sa mạc. Thở lấy hơi một chút, lão phụ quay đầu quan sát chiến huống trên đầu thành, cũng phải giật mình kinh hãi - Chiếu theo tình huống này, đã đến lúc liều mạng ngươi chết ta sống, nhưng Tinh Thánh Nữ không ngờ lại bị dồn vào thế hạ phong sao? 

Nội trong Minh giáo, Tinh Thánh Nữ Sa Mạn Hoa võ học đệ nhất, không ngờ đã xuất hết toàn lực mà cũng vô phương đánh bại được Đôn Hoàng thành chủ sao? Sự lo lắng của Giáo vương chung quy đã thành hiện thật: trong Minh giáo không ngờ không có ai có thể đối phó với một tên phản đồ tiểu tử trong Tu La Trường. 

Lẽ nào thật phải đi xa thỉnh cầu Nguyệt Thánh Nữ Mai Nghê Nhã chi viện? 

- "Thiết Mã Băng Hà? Nội công tâm pháp ngươi dùng là Thiết Mã Băng Hà!" - Sa Mạn Hoa lẳng lặng ngồi trên mình bạch sư cả nửa ngày, chợt thoát miệng la lên - Lúc nhất kích giao thủ kiện tận toàn lực, bất cứ một ai cũng vô phương che giấu võ học nguyên bổn của mình, nhưng trước mắt Đôn Hoàng thành chủ sử xuất không ngờ lại là ...! Trong đôi mắt màu lam sâu hun hút phát ra những tia sáng bất khả tư nghị, nàng ngơ ngẩn nhìn nam tử đang trì kiếm nghênh phong trên đầu thành - "Đó là bí điển trên Thánh Hỏa lệnh của Minh giáo bọn ta! Ngươi sao lại có thể biết được? Ngươi, lẽ nào ngươi là ..."

- "Phải, ta xuất thân từ Tu La Trường" - Công tử Thư Dạ bỗng cười một tiếng, xoay cổ tay thu kiếm - "Mười năm trước". 

- "Tu La Trường?" - Ba chữ đó khiến cho đầu Sa Mạn Hoa bỗng đau nhức cực kỳ, nàng theo quán tính dùng tay án sau ót, lẩm bẩm - "Tu La Trường trong Tổng đàn Đại Quang Minh cung? Mười năm trước ... Côn Luân?" 

- "Phải. Côn Luân Tuyết Vực. Đại Quang Minh cung. Tu La Trường" - Công tử Thư Dạ chợt mỉm cười, nụ cười lại ngập tràn một nỗi thống khổ khôn tả - "Lúc ta và Mặc Hương ly khai nơi đó, cách biệt đã mười năm, không tưởng được hôm nay còn có thể may mắn trùng kiến Tinh Thánh Nữ Sa Mạn Hoa". 

Sa Mạn Hoa nhìn nụ cười của y đăm đăm, ẩn ước lờ mờ có một thứ cảm giác xúc phạm sợ hãi, chỉ cảm thấy trong não như có ba mũi kim châm đâm thẳng vào, đâm ghim vào chỗ sâu kín nhất trong nội tâm. Nàng run rẩy hít thở, dùng tay án sau ót, cảm thấy máu huyết đang chạy loạn dưới chân tóc, nhãn thần cũng bắt đầu dao động : 

- Ngươi, ngươi nói ngươi xuất thân từ Tu La Trường? Tại sao ... tại sao ta chưa từng gặp qua ngươi? 

Công tử Thư Dạ lại cười một tiếng, ánh mắt thâm trầm, nhìn nữ tử trên bạch sư đang khổ não dùng tay án sau sọ, lạnh lùng buông lời : 

- Thật đáng tội nghiệp ... bị kim châm đâm vào não như vậy, Từ Phụ của ngươi thật là từ ái. 

Vì quá đau đớn, tay Sa Mạn Hoa đằng sau ót sờ tìm, án giữ ba gốc kim cứng ngắc lạnh buốt - lần tay dưới tóc, Bách Hối huyệt, Ngọc Chẩm huyệt, Phù phong huyệt, ba mũi trường châm ghim trên ba huyệt đó, ẩn tàng dưới tóc mây, quả thật đáng sợ. 

Đó là những nơi bắt nguồn mọi ký ức của nàng - Từ lúc nàng bắt đầu có ký ức, trên đầu đã có ba mũi trường châm như vậy, đem tất cả ghim chết trong ký ức hư không. 

Lớn lên thành thiếu nữ, lúc chải tóc, hình như lược của nàng thường chạm vào châm dưới mái tóc, nàng từng soi kiếng mò tìm la làng, sau đó lại không nhớ gì nữa. 

- "Mười năm trước ... ta lúc đó phải là mười sáu tuổi. Ta không nhớ chuyện trước đây" - Nàng thì thầm, đầu óc càng đau nhức - "Ta quen ngươi sao? ... Tổng đàn Minh giáo trên Côn Luân Tuyết Sơn? Tu La Trường ... Tu La Trường. Đó có thể là địa phương bồi dưỡng sát thủ trong giáo! Ngươi, ngươi lẽ nào là sát thủ của giáo ta? ... Nhưng ta tại sao lại không nhận ra ngươi ..." 

- "Ngươi đại để không nhận ra ta - nhưng cung tiễn của ngươi tất nhiên còn nhận ra ta" - Công tử Thư Dạ chợt cười lớn, cánh tay rúng động, áo khoác da gấu trắng đã rơi xuống đất, y xoay tay chỉ vào chính giữa ngực mình - "Ngươi đã từng một tiễn bắn ghim ta trên vách cao hậu sơn "Lạc Viên" - quên rồi sao?". 

Lúc ngón tay chỉ điểm, ngực áo toạt ra. Trên lồng ngực săn chắc như ngọc thạch không ngờ có một vết thương vàng sẫm cực lớn! 

- "Ôi!" - Nhìn thấy vết thương kinh hồn ghê mắt đó, phảng phất chịu đựng một kích thích mãnh liệt, Sa Mạn Hoa thoát miệng kêu lên, ngân cung trên tay rơi xuống đất - "A, ngươi! ... Ngươi là ... ngươi là ... a a a". 

Nàng đột nhiên vô phương ức chế đầu óc nữa, thét gào vô tri vô giác, phong độ phiêu dật đạm định nãy giờ đã không còn tồn tại nữa. 

- "Phi Quang! Phi Quang!" - Trưởng lão Diệu Thủy dưới thành chứng kiến tình hình không hay trên đầu thành, giờ phút này đứng ở dưới thành hét gọn, hô hoán gọi con bạch sư kia - "Mau mang Thánh Nữ trở về". 

Bị chủ nhân làm cho thất kinh, bạch sư nghe thấy tiếng hiệu triệu hô hoán của trưởng lão, liền như cơn gió lốc phóng người, phóng ra ngoài thành, hòa đoàn cùng đám giáo đồ Minh giáo, bỏ chạy giữa cát bụi về phía tây. 

Công tử Thư Dạ bất động, cũng chỉ tay ra lệnh không cho đội quân thủ hạ xuất thành truy đuổi, mặc cho đoàn người kia tiêu tán trong gió cát xa xăm. 

- "Mặc Hương, như trong sở liệu của ngươi, ta chung quy lại đã gặp được nàng. Tuy nàng đã không còn nhớ ta" - Vọng nhìn đoàn nhân mã Minh giáo tan biến giữa đại mạc vô tình, Đôn Hoàng thành chủ thì thầm tên một ngươi bạn, khóe miệng hé nụ cười lạnh - "Cái ngày chạy thoát khỏi Tu La Trường, ngươi có nói với ta: chỉ cần ta trấn thủ Đôn Hoàng, chế ngăn Minh giáo, chung quy có một ngày sẽ gặp được nàng".