Đại mạc hoang nhan - Hồi 02 - Phần 01

Hồi 2

Sa Mạn Hoa

 

Lên đến đầu đông thành, năm trăm người Đôn hữu danh chia nhau tản khai, sắp thành hai đội, thái bộc thự lệnh chủ trì nghi thức dâng lên một thanh loan đao trắng ngời. 

Đao vừa vào tay, ánh mắt đằng sau mặt nạ bạch ngọc lấp loáng nụ cười mỉm thỏa mãn. Công tử Thư Dạ nhìn Hoắc Thanh Lôi đã sung nhậm chức thái bộc thự lệnh, gật đầu nhè nhẹ - không hổ là đại tướng của Đôn Hoàng. 

Thanh đao được chọn là danh đao mang đến từ Đại Mã Sĩ Cách (Damascus). Đao như thu thủy, dọc theo thân đao màu xám lạnh ràng rịt hoa văn nhỏ xíu đặc thù. Trung Nguyên kêu là "tấn thiết". Bởi vì cho đến nay chưa biết được phương pháp rèn dũa, cho nên người người đều coi nó là vật chí bảo. Vừa cầm lên liền biết là một thanh đao tốt vừa tay. 

Giáo đồ bộ hạ của Minh giáo đã bị áp giải lên thành đầu, nhất tề quỳ một hàng trước mặt. Không khí tế điển đã lên đến mức cao trào nhất, tất cả mọi người đều đang hoan hô, muốn giết chết đám giáo đồ Ma giáo kia. Những giáo đồ y phục lam lũ nhìn công tử Thư Dạ đang chú thị rút đao, nhãn thần lãnh khốc, ai ai cũng biết đại kiếp trong nháy mắt sẽ đổ ụp xuống, nhưng vẫn không khóc la nài nỉ, theo một niên trưởng xếp bằng ngồi xuống, giơ tay trước ngực, kết thủ ấn hình ngọn lửa, hướng về phía tây phương chậm rãi tụng nhỏ. 

"Sinh diệc hà hoan?" (Tạm dịch: "Sống có gì vui?"). Giáo đồ Minh giáo dẫn đầu râu tóc trắng xóa, vừa mới mở miệng nói được một câu, đao quang đã lóe lên ngang qua, đầu lâu rơi liền, miệng còn chưa khép. 

Đao ngời như nước, không nhuốm chút huyết tích. Người cầm đao liếc một cái buốt lạnh ngạo nghễ, nhìn đám giáo đồ Ma giáo gần chết mà chưa ngộ, ánh mắt đằng sau mặt nạ bạch ngọc chợt tràn ngập nét khinh tởm: "Những người này lẽ nào thật sự nghĩ vì Minh Tôn mà chết là có thể đi đến xứ trời vui hưởng? ... "Từ Phụ" kia không ngờ đã săn bẫy được một số đông những người theo chân vô tri mù lòa như vậy". 

"Tử diệc hà khổ?" (Tạm dịch: "Chết có gì khổ?"). Giáo đồ cao tuổi nhất chết đi, câu thứ nhì liền niệm ra từ miệng một tín đồ kề bên, miệng của giáo đồ đó hơi giật giật, thanh âm cũng có chút run run, mắt nhắm chặt không dám nhìn đao chém xuống, lại cho tới giờ phút cuối vẫn không chịu mở miệng cầu xin - vẫn không chút do dự. Đao quang lướt qua, một vùng máu tưới phún trào. 

Hoắc Thanh Lôi ra lệnh cho hai danh sĩ binh cầm đầu lâu đẫm máu dùng hết sức ném ra ngoài thành, tượng trưng tà ma đã bị nghi thức tế lễ Đại Na khu trừ ra ngoài. 

Huyết quang rắc rải hướng về đông phương, hoạch vẽ hai hình cung, dân chúng dưới thành hò reo hoan hô, tiếng vang chấn động ngoài thành. Đà đội gần sắp nhập quan dưới thành tránh né không kịp, trên mặt mấy người đi đầu bị máu nhuốm lắc rắc, trên mặt của đám khách thương cũng đều có thần sắc kiêng dè run sợ. 

"Liên ngã thế nhân, ưu hoạn thực đa!" (Tạm dịch: "Tội nghiệp cho thế nhân, ốm đau buồn khổ quá nhiều!"). Đầu lĩnh đã chết hết, cả đám giáo đồ Minh giáo mở miệng cùng một lượt, lớn tiếng tụng hai câu cuối cùng, nhất tề nhắm mắt, chờ lưỡi đao chém xuống: "Liên ngã thế nhân, ưu hoạn thực đa!" 

- "Tà ma yêu nghiệt, không ngờ vẫn chấp mê bất ngộ?" - Đôi mắt màu xanh thẫm đột nhiên ngưng lạnh, một câu quở trách thoát ra từ cái miệng đằng sau mặt nạ, một đao chém xuống liền. 

Giữa lúc đó, chợt có một tia sét từ bên trên thành bốc lên, chiếu ngời cả tường thành đắp hoàng thổ! 

Cảm thấy sát khí cực kỳ hung xiết bắn đến, công tử Thư Dạ xoay cổ tay một vòng, loan đao đứng thẳng cất mình, "đinh" một tiếng kim thiết giao kích, y chỉ cảm thấy cổ tay chấn động nhè nhẹ. Một mũi tên màu vàng ghim trên tường thành, bên trên điêu khắc hình dáng ngọn lửa cực kỳ tinh mỹ. Thân người lắc lư nhè nhẹ, đôi mắt đằng sau mặt nạ bạch ngọc quét ngang, bỗng sáng chói như băng tuyết! 

"Ai?" Tất cả mọi người trên thành giật mình động dung, quay đầu nhìn dáo dát. 

Trong một góc lầu phía tây, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một tà áo vàng, nhìn không thấy rõ diện mục, nghe mở miệng lại là thanh âm một phụ nhân già nua, truyền vọng rõ ràng giữa gió cát mãnh liệt, vang dậy khắp toàn thành : 

- Đại Quang Minh cung, Tinh Thánh Nữ, muốn hỏi Đôn Hoàng thành chủ Công tử Thư Dạ, Minh Tôn độ thế, giáo dân có tội gì? Vô cớ mà chém giết, tội nghiệt sâu nặng, đồ đao không buông, cuối cùng tất thành ma! 

"Ma giáo yêu nghiệt!" Trên thành dưới thành ầm ầm tiếng la mắng ngay lập tức, bá tánh và khách thương nhìn bóng người trên góc lầu, sắc mặt sợ hãi. 

- "Là trưởng lão Diệu Thủy trong Minh giáo Ngũ Minh Tử" - Hoắc Thanh Lôi đang đứng sau người y bỗng rù rì đề tỉnh, nhãn thần ngưng trọng - "Lão bà đó ba tháng trước đã bị công tử đánh bại, thụ thương bỏ chạy, hôm nay không ngờ còn có gan quay lại? 

Công tử! Có thể mụ ta đã về Tổng đàn Ba Tư cầu viện, lần nào cao thủ Ma giáo đến đây e rằng không đơn giản, nên cẩn thận". 

Tựa hồ không nghe thuộc hạ sau lưng đề tỉnh, phút giây nhìn thấy mũi tên màu vàng bắn ra, ánh mắt của công tử Thư Dạ bỗng khuếch tán, hoảng hốt bất định. Y theo tiềm thức giơ tay đè lên ngực, phảng phất ở đó có một ngọn lửa phừng phừng cháy bỏng. 

- Chung quy đã đến? Sát na nhìn thấy mũi tên phá không bay đến, đôi mắt đằng sau mặt nạ bạch ngọc lại có vẻ cười cợt, ánh sáng trong nháy mắt cực kỳ phức tạp, phảng phất chuyện xảy ra nằm trong ý liệu, lại phảng phất vừa tuyệt vọng vừa hoan hỉ, y thoát miệng la thầm: "Sa Mạn Hoa!" 

Tuy một bên cổ tay của y bị chấn động nhẹ, cũng không đợi câu nói kia nói xong, lại liền tung một đao chém xuống đám giáo đồ Minh giáo. 

"Tách!", quả nhiên lại có một đạo bạch quang bắn tới, đập vào mũi đao ngay bên trên đầu của một giáo đồ, lực đạo kỳ diệu chấn khai đao của y, mũi tên lệch hướng một chút, chuyển mình bắn vào xích sắt trên tay giáo đồ đó. Trong mắt giáo đồ đó được trả tự do lộ xuất ánh mừng vui, nhảy dựng lên, hướng về tây phương cúi đầu bái lạy : 

- Cung nghênh Thánh Nữ! Cung nghênh Thánh Nữ tây lai! 

Sát na câu nói của gã vừa thoát ra khỏi miệng, mười tia sét vụt chớp trên đầu Đôn Hoàng thành, giăng thành một tấm lưới dày đặc! 

Công tử Thư Dạ liên tục xuất đao, chém mười giáo đồ quỳ kề đó, không một tia gián đoạn ngưng nghỉ. Trong góc lầu bên tay, mười đạo thiểm điện cùng phá không bay đến như một cơn gió lốc. Đao tiễn đối kích, bắn ra những tia sáng chói ngời. Sau mười đạo điện quang, xích sắt trên mình tên giáo đồ cuối cùng cũng đã được đả khai, bất chấp tất cả nhắm về hướng góc lầu tây phóng chạy. 

Sau một vòng giao thủ, công tử Thư Dạ lại không vội truy kích những giáo đồ Minh giáo đang đào tẩu, chỉ đứng trên đầu thành vọng nhìn phương hướng góc lầu, lại xoay tay động thủ - lắc lư nhè nhẹ, thanh loan đao Đại Mã Sĩ Cách danh xưng thiên hạ đột nhiên gãy vụn. 

Mũi tên thứ mười ba lực lượng kinh nhân làm sao, đủ để đánh gãy một lợi khí sắt thép! Tiễn thuật của người kia quả thật kinh hồn. 

Khi trận chiến vừa bắt đầu, bá tánh chen lấn lên trên thành đi theo xem nghi thức la thét bỏ chạy tứ tán, chia nhau tìm đường trốn, thang tường thành lại chật hẹp, không chứa được nhiều người như vậy, người người nối đuôi lăn té lộn nhào, chỉ có năm trăm danh Đôn tử vẫn bất động đứng đó, đều là người do Hoắc Thanh Lôi dẫn đầu, không một chút kinh loạn, đợi chờ mệnh lệnh. 

"Tháo mặt nạ! Nghênh chiến!" Hoắc Thanh Lôi hét lớn, năm trăm Đôn tử chợt giơ tay tháo mặt nạ mang trong nghi thức xuống, ngoại trừ áo pháp y rộng thùng thình bao bên ngoài ra - nguyên lai năm trăm Đôn tử ca vũ trong nghi thức đều là chiến sĩ tinh anh của Đôn Hoàng thần võ quân sung nhiệm. Tất cả mặt nạ đều đã quăng xuống đất, tiếng vỡ nát liền nối, duy chỉ còn một mình công tử Thư Dạ trên mặt vẫn còn mang cái mặt nạ bạch ngọc của nam đồng cốt. 

Một giây phút tĩnh lặng. Công tử Thư Dạ đột nhiên quăng thanh đao gãy trong tay, ngửa mặt cười lớn : 

- Tiếp tục đi! Còn tên sao? Ta biết ngươi đó giờ chỉ mang theo mười ba mũi tên ... 

Thanh âm còn chưa ngưng, bạch y lấp loáng, công tử Thư Dạ như cơn gió lốc xông về phía trước, ngón tay đâm tới, đã đâm lủng yết hầu của một tên giáo đồ đang chạy, máu tươi bắn ra như những mũi tên, y cười lớn : 

- Đâu rồi, cho ta xem tên thứ mười bốn của ngươi xem! Sa Mạn Hoa! 

Một luồng sát khí đáp lời bắn ra liền, tốc độ không ngờ nhanh đến mức bằng vào mục lực của y cũng vô phương đo xét! 

Công tử Thư Dạ rung động mãnh liệt, không kịp nhìn thế lực đang ùa đến, toàn thân phóng lên, chơi vơi trên không thò tay ra, song chỉ bóp lại nắm bắt. Dưới song chỉ kinh hồn của y, kim thiết gãy rắc. Giữa không trung quát một tiếng xé trời, kình phong đáp lời hồi nãy đã bị triệt hạ, nhưng trong tay y lại hoàn toàn trống không, chỉ có một tia máu tươi rỉ ra từ chỗ cắt trên ngón tay. 

"Vô Sắc Chi Tiễn" Ánh mắt đằng sau mặt nạ bạch ngọc chung quy đã có biến, thoát miệng hô hoán. 

Lão phụ Diệu Thủy áo vàng một mực đứng quan chiến, lúc này mới mở miệng, thanh âm đã bắt đầu có sát khí : 

- Tinh Thánh Nữ một lần nữa muốn khuyên Đôn Hoàng thành chủ thả hết giáo dân của ta, cho giáo ta đông khứ, không tương phạm lẫn nhau. 

"Giết ta là có thể đông khứ qua Đôn Hoàng". Công tử Thư Dạ lạnh lùng chùi những giọt máu phún ra trên tay, nhìn sang góc lầu, nhãn thần dần dần biến thành băng giá, huy thủ hạ lệnh: "Trừ phi giẫm lên thi thể của ta mà đi, dẹp Đôn Hoàng thành bình địa, bọn ngươi không có cách nào có thể đi đầu độc Trung Nguyên! Nếu không, ta hễ thấy một yêu nghiệt Ma giáo là thiêu sống từng tên một!" 

Thuận theo cái chỉ tay của Thành chủ, Hoắc Thanh Lôi lên tiếng hạ lệnh, năm trăm chiến sĩ đao kiếm rút ra khỏi võ, bao vây ngay lập tức mười tên giáo đồ Minh giáo vừa trốn chạy. Thành đầu quá hẹp, không có đường chạy, chỉ trong nháy mắt mấy giáo đồ Minh giáo vừa thoát chết đã lại bị bao vây, có một vài người biết chút võ công, tay không đoạt đao kiếm, đánh giết với quân sĩ. 

Hoắc Thanh Lôi nhìn công tử Thư Dạ, công tử nhấc một cánh tay, nhè nhẹ cong một ngón tay lại. 

"Phóng tên!" Hoắc Thanh Lôi được lệnh, hét lớn truyền một tiếng, chỉ góc lầu đằng tây. Ý tứ của Thành chủ là muốn bắn chết Diệu Thủy đang bộc phát xông qua và cả con người thần bí trong góc lầu sau lưng mụ ta. Thành đầu chật hẹp, đất xoay trở không nhiều, hơn nữa thân người lão phụ áo vàng đang ở giữa trời, càng vô phương tránh né. Công tử một khi động sát cơ, quả thật tàn nhẫn đến mức cùng cực. 

Năm trăm cung nỏ giang căng, mũi tên đen tuyền xé gió bay khỏi dây, bắn về phía đám giáo đồ đang tìm đường chạy. 

"Tách" một tiếng, giữa sát na đó, trong góc lầu đột nhiên truyền ra tiếng rít gió, tựa hồ có lợi khí gì đó đang phá không bay sang! 

Tất cả đám quân sĩ kinh hãi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Tuy không thấy gì hết, trên không trung lại xuất hiện cảnh tượng kỳ dị: như bị đao kiếm vô hình gạt văng, cát vàng trên không tản mác tứ tán nhượng đường, đồng loạt tránh ra một thông lộ. Phảng phất có một lực lượng vô hình động nhiên nghênh đón, bao nhiêu phi tiễn mù trời bắn về phía lầu không ngờ trong chớp mắt đã giảm hẳn tốc độ, bất chợt bay chậm lại! 

"Tách!" Trong góc lầu lại truyền ra một tiếng rít gió, phi tiễn đầy trời lại chậm đi chút ít, sau ba lần sút giảm tốc độ, cuối cùng những mũi tên đó bỗng hoàn toàn mất hết mục tiêu chuẩn xác, thi nhau rơi rớt. 

"Liêu Châu Thần Nỏ?!" Nhãn thần của công tử Thư Dạ đại biến, phất tay lia lịa, hét lớn ra lệnh : 

- Mau mau thoái hồi xuống dưới thành! 

Công tử Thư Dạ xoay cổ tay một cái, liền rút ra một thanh trường kiếm trong suốt tinh oanh - Đó là bội kiếm y bình nhật rất ít khi động dụng: Thừa Ẳnh. Nhìn thấy thanh kiếm đó đã ra khỏi vỏ, chung quy đã biết nguy cấp dường nào, Hoắc Thanh Lôi hét lớn, thôi thúc thủ hạ : 

- Mau xuống dưới thành! Mau xuống dưới thành! 

Nhưng đã không còn kịp nữa. 

Trong góc lầu, một đạo bạch quang như một tấm gương đồng từ trên đầu thành bay ra, tiếng rít như một trận mưa rào. Đợi đến khi bạch quang kề cận, chúng nhân mới phát hiện không ngờ đó là một con sư tử trắng như tuyết! Trên mình sư tử có một nữ tử mỹ lệ đang ngồi, đầu đội hoa quan phục sức lá vàng, thân vận trường bào trắng, cổ áo và ngực áo đằng trước thêu đầy những đóa hoa đỏ - đó là mạn châu sa hoa nở rộ. 

Quả nhiên không ngoài sở liệu của công tử Thư Dạ, ống tên trên lưng nàng đã trống không, bạch y nữ tử tay cầm ngân cung, trên cung lại không có tên, chỉ móc tay không kéo dây cung, không ngừng làm tư thế như đang bắn tên - chỉ là tư thế mà thôi. 

Nhưng kỳ dị là mỗi một lần nàng buông tay, đều phảng phất có tên bén vô hình từ trên ngân cung bắn ra, cát vàng trên không bị mũi nhọn tạt rẽ nhường đường! 

Vẫn còn mấy trăm mũi tên đám quân sĩ bắn về phía góc lầu đang bay bổng trên không trung, nhưng nữ tử cưỡi sư tử đó lại thẳng đường bay nhảy, buông tay kéo cung, chỉ trong phút chốc đã hoàn thành trăm ngàn tư thế kéo cung phóng tiễn, vô hình "tiễn" lập tức đầy tràn cả đất trời, tựa hồ song tiễn đối kích, mấy trăm mũi tên đồng xanh đuôi lông chim trong nháy mắt đã gãy đoạn như những cọng rơm khô giòn, rơi vãi trên đất. 

Sau khi vô hình tiễn bắn gãy hết trường tiễn, tốc độ tiến vẫn chưa tiêu tán, tiếp tục bắn về phía đám binh sĩ đang vội vã triệt thoái. Người người lớp lớp ngã gục, thét gào. 

Người bị những mũi vô hình tiễn đó bắn trúng, thương thế hoàn toàn bất đồng: có những người lồng ngực bị tét một lỗ hổng, bay mùi cháy khét; có những người lại sắc mặt trắng nhợt, đồng tử như kết một lớp băng. Cát vàng trên không ngưng tụ thành một cuộn, giảo động như rồng vàng. 

Nơi vô hình khí tạt ngang qua, những binh sĩ bình thường căn bản nhìn không thấy, cũng tránh không kịp, chia nhau la hét thảm thiết. 

Nhưng trong một phút chốc, một màn sáng màu lam đã lồng kín thành đầu. 

Công tử Thư Dạ nhanh tay bạt kiếm, nhất kích nghênh phong chém giữa hư không.