Thái hậu mười lăm tuổi - Cuốn 1 - Chương 30 - 31 - 32 - 33

Chương 30: Bực bội

Bộp! Một bản tấu chương rơi xuống đất, kèm theo một tiếng la:

"Phượng Huyền, ngươi là... lão khốn kiếp!"

Bộp! Lại một bản tấu chương nữa rơi xuống đất.

"Phượng Dật, ngươi là… tiểu khốn kiếp!"

Bộp! Bộp! Bộp! Vô số tấu chương liên tiếp rơi xuống đất, kèm theo một tiếng la hổn hển:

"Phượng Huyền khốn kiếp, Phượng Dật khốn kiếp, khốn kiếp, khốn kiếp, người Phượng gia tất cả đều là khốn kiếp! Đại khốn kiếp! Siêu cấp vô địch vũ trụ khốn kiếp! Khốn kiếp kiếp… kiếp!"

Chỉ làm thế không thể trút hết bất mãn trong lòng, Xuân Yến đứng phắt dậy, phất ống tay áo qua, quét tất cả tấu chương và đồ vật trên bàn xuống đất.

Lộp bộp, loảng xoảng.

Toàn bộ tấu chương vốn được xếp ngăn nắp trên bàn, văn phòng tứ bảo rơi khắp trên mặt đất, âm thanh vang lên không dứt cũng làm vơi đi một chút buồn bực trong lòng nàng. Nhưng còn chưa đủ hả giận.

Mẹ kiếp, càng nghĩ càng giận! Tại sao? Tại sao nàng phải ở nơi quỷ quái không thấy ánh mặt trời này phê duyệt tấu chương, còn bị một đám người gàn dở ba năm nay ngày nào cũng mắng nàng là yêu hậu.

Xuân Yến thở hổn hển, trong đầu không khỏi hiện ra cảnh Phượng Dật nhàn hạ nằm ở trên giường ngủ ngon, bên cạnh còn có Hiền phi, Đức phi tận tâm hầu hạ, bộ dạng thật đáng ghét!

Càng nghĩ càng không cam lòng.

Giẫm! Giẫm!Giẫm! Ta giẫm lên, ta giẫm lên, ta giẫm lên, giẫm lên, giẫm lên! Nàng giẫm đến không biết mệt.

"Phượng Huyền, ngươi là... lão bất tử, Phượng Dật, ngươi là… tiểu bất tử, các ngươi chết đi cho ta!" Vừa giẫm Xuân Yến cũng không quên tiếp tục chửi rủa Phượng gia.

Tiểu Hỉ Tử tiến lên, khẽ nhắc nhở nàng: "Thái hậu, tiên đế đã băng hà ba năm."

Nàng đương nhiên biết! Cũng tận mắt thấy hắn tắt thở! Xuân Yến tức giận trợn mắt nhìn hắn: "Ngươi dạy ta sao?".

Nàng bực bội, chửi người chết không được sao?

Tiểu Hỉ Tử lúng túng, sờ sờ cái mũi, không biết làm gì đành lui ra.

"Mẹ kiếp! Tại sao là ta! Tại sao là ta?"

Nhìn toàn bộ tấu chương bị ném xuống đất, Xuân Yến vẫn không cảm thấy đỡ tức, liền quát to một tiếng, tiện thể dùng một cước đá ngã cái ghế bên cạnh.

"A…đau! Đau quá!" Cái ghế ngã,nhưng chân cũng bị nó làm cho đau điếng. Xuân Yến nước mắt lưng tròng, nhảy lò cò khắp phòng.

"Thái hậu!" Lục Ngọc bưng trà vào nhìn thấy thế, vội để khay trà lên bàn, chạy qua đỡ nàng đến bên ghế ngồi xuống. Sau đó mang đến một chén trà ấm, nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Ngài uống trà trước cho thông cổ họng! Muốn tức giận, mắng chửi cũng phải nghỉ một chút, đừng làm khổ bản thân."

Đúng là mắng xong một hồi miệng lưỡi đều khô rát, chân cũng nhảy đến mỏi nhừ.

Xuân Yến đỡ lấy chén trà, uống hai hơi cạn, sau đó đưa trả lại Lục Ngọc nói: "Ta muốn uống nữa."

"Vâng." Lục Ngọc cười đáp, liền nhìn Tiểu Hỉ Tử liếc mắt, ý bảo sai người đi pha thêm một chén trà.

Nhìn ánh mắt Lục Ngọc, Tiểu Hỉ Tử cũng biết Xuân Yến đã nguôi giận, liền cùng vài cung nữ, thái giám đi lại bàn, nhặt tấu chương lên, xếp lại ngay ngắn, để một lát nàng xem tiếp.

Chương 31: Mỹ nam đến

Mới vừa ra ngoài về, Thu Dung sải bước nhanh qua bậc cửa, tới bên cạnh nàng, khẽ gọi: "Thái hậu."

"Có chuyện gì?" Chửi mắng một hồi, vừa uống cạn hết một bình trà vào bụng, cảm thấy thoải mái hơn nhiều, Xuân Yến duỗi thẳng người trên chiếc ghế, miễn cưỡng hỏi.

"Trang Vương thế tử cầu kiến, đang ở ngoài điện ạ."

"Trang Vương thế tử? Là ai?" Xuân Yến nhíu mày. Trang vương, cái danh hiệu này có hơi quen tai.

"Con trai trưởng của Tam vương gia, tên là Phượng Thiên Triệt." Lục Ngọc đi pha một bình trà mới,vừa trở lại, cười nói: " Nô tỳ còn nhớ, hôm Hoàng thượng thành thân, Thái hậu còn hỏi nhỏ nô tỳ người ấy là ai, sao mới mấy ngày đã quên rồi."

"Sao?" Được Lục Ngọc nhắc, Xuân Yến mới nhớ ra: "Thì ra là thằng nhãi ranh nhà Tam hoàng tử! Không biết hắn đến đây có chuyện gì?"

Thật đau đầu. Chỉ cần việc gì có liên quan đến Phượng gia, nàng liền đau đầu.

Lục Ngọc tinh ý, thấy thế vội đi tới, nhẹ nhàng xoa bóp thái dương cho nàng.

Thu Dung ở một bên nói: "Thế tử bảo, ngài ấy có một vật quý hiếm, muốn tận tay dâng lên Thái hậu."

"Sao?" Xuân Yến nhắm mắt, tò mò hỏi: "Là vật quý giá gì?" Lại còn muốn đích thân giao cho nàng.

Thu Dung lắc đầu: "Nô tỳ không biết, Thế tử nói, vật này chỉ mình Thái hậu mới có quyền xem, người khác thì không được."

"Lại còn ra giá nữa à!" Khóe miệng Xuân Yến giật nhẹ, cười cợt: "Thế nhưng, nếu ai gia không muốn thấy, vậy phải làm thế nào?"

"Thái hậu, người không muốn xem ư?" Tay của Lục Ngọc bỗng nhiên dừng lại.

Xuân Yến mở mắt, ngước lên nhìn nàng, thấy một khuôn mặt đầy vẻ tiếc nuối, không hiểu hỏi: "Chẳng lẽ ngươi muốn xem?"

Lục Ngọc lắc đầu: "Không phải nô tỳ muốn thấy báu vật. Nô tỳ đã theo Thái hậu ba, bốn năm, vật quý hiếm khắp thiên hạ thấy cũng không ít. Vật kia dù hiếm lạ, nhưng so sánh với bảo vật trong quốc khố, cũng không hơn được bao nhiêu."

"Vậy là…" Xuân Yến có chút hứng thú.

Lục Ngọc nháy mắt mấy cái, sau đó cúi xuống sát tai nàng, nói nhỏ: "Chẳng qua là nô tỳ nghe nói, trước đây mẫu thân của Trang vương - Lý Tu Nghi là đệ nhất mỹ nhân của Phượng Tường, vì vậy trong mười sáu vị hoàng tử, tướng mạo của Trang vương cũng đứng nhất nhì. Hơn nữa, mười bảy năm trước Trang vương phi là con gái của Nội các đại học sĩ, đệ nhất mỹ nữ của kinh thành. Nghe nói, vị thế tử này là kết hợp các nét đẹp của Trang vương và Vương phi, là mỹ nam trăm ngàn năm khó gặp. Ba ngày trước, tại đại hôn của Hoàng thượng, nô tỳ từng nhìn thoáng qua, đến bây giờ vẫn..." Nói đến đây Lục Ngọc bỗng thẹn thùng, khuôn mặt ửng đỏ như lửa.

"Đến bây giờ trong lòng vẫn không quên được có phải không?" Xuân Yến trêu chọc.

"Thái hậu!" Lục Ngọc dậm chân một cái, kêu lên e thẹn.

"Được rồi, được rồi, ta đã hiểu. Không phải là ngươi chỉ muốn xem mỹ nam hay sao?" Xuân Yến cười nói, quay sang những người khác hỏi: "Các ngươi thì sao? có muốn mở mang tầm mắt, chiêm ngưỡng đệ nhất mỹ nam không?"

Bị Thu Dung làm cho hứng thú, lại còn những lời khen ngợi của Lục Ngọc khiến cho lòng xao động, tất cả cung nữ trong điện giống như gà con mổ thóc, không ngừng gật đầu.

"Nhưng mà..." Xuân Yến hoài nghi nhìn Lục Ngọc, lại nhìn sang Thu Dung, do dự hỏi: "Lục Ngọc, Thu Dung, ai gia nhớ kỹ, các ngươi không phải đã có... tại sao còn đối với nam nhân khác nhớ mãi không quên?"

"Thái hậu!" Lục Ngọc ngẩng đầu lên, vẻ mặt nghiêm túc: "Người đã từng nói, lòng yêu chuộng cái đẹp, mỗi người đều có. Quả thật trong lòng nô tỳ đã có đối tượng, nhưng không có quy định là: có người yêu thì không thể nhìn nam nhân khác nữa! Mỗi ngày ở trong cung đi qua đi lại mấy lần, con người giống như ma quỷ ấy, nhìn còn ít sao? Chỉ là, lần này khó lắm mới có cơ hội ngắm nam nhân ở ngoài cung, huống chi ngài ấy lại nổi tiếng như vậy."

"Đúng vậy, đúng vậy." Thu Dung gật đầu tán thành.

"Nói thật hay!" Xuân Yến vỗ tay tán thưởng, thật không uổng là cung nữ theo nàng bốn năm qua, rất có chủ kiến!.

"Nhưng... các ngươi không sợ bọn họ... ghen sao?" Trong lòng đã hạ quyết định, nhưng nàng cũng không quên xác nhận lần cuối.

"Hôm nay hắn bận rộn tuần tra trong cung, làm sao có thời gian quan tâm đến nô tỳ!" Lục Ngọc cắn răng khẽ nói.

Thu Dung gật đầu theo: "… Của nô tỳ... cũng vậy!"

Hóa ra là bị bỏ rơi. Xuân Yến thầm nghĩ.

"Người muốn xem ư? Thái hậu" Thấy nàng có vẻ xiêu lòng, Lục Ngọc hi vọng.

"Cho hắn vào đi." Xuân Yến vịn tay của Tiểu Hỉ Tử đứng lên, cười nói: "Ai gia cũng muốn nhìn một chút, không biết vị đệ nhất mỹ nam trong truyền thuyết Phượng Tường này sẽ dâng lên cho ai gia bảo bối gì."

"Hay quá!" Cung nữ trong điện cùng thốt lên một tiếng hoan hô, Thu Dung tươi cười đi ra thông báo với nữ quan bên ngoài: "Mau truyền Trang vương thế tử vào diện kiến Thái hậu."

"Dạ," Nữ quan lĩnh chỉ lui ra.

Chương 32: Mỹ nam dụ dỗ

"Tôn nhi Thiên Triệt, tham kiến hoàng tổ mẫu."

Một thiếu niên dáng người cao gầy tiến vào, quỳ xuống dập đầu ba cái, lễ nghi của hoàng tộc được hắn thực hiện tựa như nước chảy mây trôi, cao quý tao nhã.

Xuân Yến ngồi thẳng trên ghế, trầm giọng nói: "Miễn lễ, bình thân."

"Tạ ơn hoàng tổ mẫu."

Mọi con mắt đều nhìn chăm chú thiếu niên ở giữa đại điện, năm nay vừa tròn mười sáu tuổi. Mỗi người, đặc biệt là các cung nữ, trong lòng kích động cực độ.

Nhìn thẳng vào gương mặt anh tuấn, tim của Xuân Yến cũng không khỏi loạn nhịp, trong lòng thầm gật đầu, thở dài: Ừ, không tệ! Đôi mày thanh tú, mắt sáng long lanh, mũi cao, môi đỏ. Đúng là một thiếu niên tuấn tú, đôi mắt hoa đào kia so với tên tiểu tử Phượng Dật còn muốn chính tông hơn. Nếu là một thiếu nữ bình thường nhìn thấy hắn, khẳng định sớm đã nước bọt giàn giụa, như sói tru lên một tiếng, bổ nhào vào hắn.

Nhưng đối với nàng, chỉ là thị giác bị kích động trong chốc lát mà thôi.

Đánh giá xong, Xuân Yến thu hồi ánh mắt kinh ngạc, bình tĩnh nói: "Không biết Triệt nhi hôm nay đến đây là có chuyện quan trọng gì?"

Thiếu niên từ tốn đáp: "Nhiều năm trước, phụ vương tình cờ có được một báu vật, cực kỳ yêu thích, cất giữ nhiều năm nay, nhưng biết bản thân không có phúc hưởng thụ. Vừa đúng lúc trở lại kinh thành nhân dịp đại hôn của Hoàng thượng, nên mang nó dâng lên hoàng tổ mẫu. Phụ vương biết chỉ có hoàng tổ mẫu mới có đủ phúc phận sử dụng bảo vật quý giá này."

"Sao?" Xuân Yến cười nhẹ: "Rốt cuộc là bảo bối gì, có thể làm cho Tam hoàng nhi quý trọng đến như vậy?"

"Hoàng tổ mẫu xem xong sẽ biết." Phượng Thiên Triệt cười bí hiểm, ung dung nói: "Tôn nhi cam đoan sẽ không làm người thất vọng."

Mỹ nam cười một tiếng làm khuynh đảo lòng người.

Woa…

Xuân Yến nghe thấy vô số tiếng thán phục, tiếng tim đập dồn dập, còn có...

Bịch!

Cái gì? Có người té xỉu sao?

Thật tội nghiệp các cô gái, nhiều năm không thấy được mấy người nam nhân thực thụ, chịu đựng đến hôm nay, thật là khổ cho bọn họ.

"Vậy sao?" Bên trong điện, chỉ có Xuân Yến không điên đảo vì nụ cười của hắn, nàng khẽ cười, thong thả nói: "Thế bảo bối ở đâu? Sao ai gia không thấy trên tay tôn nhi có vật gì?"

Thấy Xuân Yến trông thấy mình, chỉ lúc đầu là có chút ngạc nhiên, nhưng sau đó không có bất cứ vẻ si mê nào giống như các cô nương khác, trong mắt hắn chợt hiện lên một chút thất vọng, khẽ nói: "Phụ vương bảo, sở dĩ được gọi là bảo bối, bởi vì người thường không thể thấy. Cho nên, bảo bối như vậy, chỉ có hoàng tổ mẫu mới có quyền xem"

Nói thật hay, có vẻ rất thần bí!

"Quả thật như vậy sao?" Lòng hiếu kì của Xuân Yến bị gợi lên, nàng liền nhìn sang đám cung nữ, thái giám phất tay: "Tất cả các ngươi lui ra" Nàng cũng muốn xem thử rốt cuộc hai cha con này có âm mưu gì.

"Vâng." Tất cả cung nữ luyến tiếc nhìn Phượng Thiên Triệt, sau đó mới chịu rời đi. Trước khi đi, Lục Ngọc, Thu Dung còn không quên dùng ánh mắt đố kị nhìn Xuân Yến một cái.

Người ta chỉ muốn ta xem, thế nào? Xuân Yến đắc ý trừng mắt lại. Suy cho cùng, được mỹ nam coi trọng, muốn không kiêu ngạo cũng khó. Được rồi, nàng thừa nhận cũng thích hư vinh.

Mọi người đã lui ra, Xuân Yến thu hồi ánh mắt bảo: "Bọn họ đã đi hết, bây giờ có thể lấy bảo bối cho ai gia xem được chưa?"

Không ngờ, vừa mới dứt lời, ngẩng đầu lên…

"Ối!"

Một gương mặt bất thình lình xuất hiện trước mắt, khiến nàng giật mình.

" Ngươi... ngươi định làm gì?" Hắn lại gần đây lúc nào? Xuân Yến đứng lên, trầm giọng nói, kiềm chế hoang mang trong lòng.

Phượng Thiên Triệt từ từ áp sát, mỉm cười thích thú nhìn bộ dạng lúng túng của nàng, ánh mắt sáng quắc nhìn nàng chằm chằm, giọng nói nhẹ nhàng như nước chảy: "Hoàng tổ mẫu, chẳng lẽ tôn nhi không thể xem như báu vật trong thiên hạ sao?"

"Hả?" Thì ra là vậy. Xuân Yến vừa ngạc nhiên vừa thất vọng. Trong đầu không khỏi hiện lên một cảnh trong "Tây du kí": Nữ vương Nữ nhi quốc cởi hết xiêm y quyến rũ Ngự đệ - Đường Tam Tạng. Chỉ là hôm nay nữ đổi thành nam.

Ôi, khó khăn nhất là hưởng thụ mỹ nam! Nàng than khóc trong lòng.

Phượng Thiên Triệt không biết ý nghĩ của Xuân Yến, thấy nàng ngây người, tưởng là bước đầu tiên đã thành công, liền tiếp tục tiến tới, đôi mắt hoa đào chớp chớp, ánh mắt chan chứa tình cảm giống như đang nhìn người yêu, tràn đầy cám dỗ và mê hoặc, thừa dịp nàng chưa kịp phản ứng, đôi môi hắn kề sát bên tai nàng, khẽ gọi: "Xuân yến… Yến nhi…"

Buồn nôn quá... Trà vừa uống lúc nãy đang sôi lên trong bụng, muốn theo đường cũ đi ra. Xuân Yến bịt miệng lại, cố gắng nén xuống.

"Ngươi... tránh ra." Nàng khó chịu đẩy hắn ra vì không muốn nôn ra hết. Đây là trà Tô Cát* thượng hảo hạng, trong một năm cả nước chỉ thu hoạch được mười cân, dâng vào cung tám cân, một nửa ban thưởng cho các đại thần đắc lực, khuyến khích bọn họ tiếp tục cống hiến cho triều đình, còn lại phân ra cho nàng và Phượng Dật. Mà nàng vừa mới thưởng cho Lục Ngọc, Thu Dung một nửa. Còn lại chỉ vừa đủ uống trong một năm, lá trà mới vẫn còn ở trên cây. Cho nên nàng không thể lãng phí, dù là một chút.

Phượng Thiên Triệt thấy nàng từ chối, lại tưởng là xấu hổ và cố gắng đấu tranh nội tâm, nên hắn tiến thêm bước nữa, dùng một tay tóm lấy hai tay nàng bắt chéo sau lưng, một tay ôm lưng nàng, kéo lại gần, nửa người dưới của hai người dán chặt vào nhau, khuôn mặt tuấn tú kề sát mặt nàng. Hắn dịu dàng nói: "Yến nhi, nàng không cần xấu hổ, nơi này chỉ có hai chúng ta, mọi người đã lui hết, không thể thấy được."

Nàng là đứa trẻ ngoan, đứa trẻ ngoan không thể lãng phí thức ăn, trà cũng thế. Xuân Yến nhắc nhở bản thân lần nữa, kiên quyết không nôn ra.

"Ta biết, thủ tiết ba năm, nhất định rất cô đơn lạnh lẽo. Nữ nhân là đóa hoa, không thể không có nam nhân nâng niu. Hơn nữa, ta nghĩ lúc Hoàng gia gia còn sống, nhưng cũng đã cao tuổi, chỉ sợ chuyện ân ái cũng không được như ý." Phượng Thiên Triệt tiếp tục dụ dỗ, ngón tay thon nhỏ khẽ vuốt má của nàng: " Yến nhi yên tâm, ta có thể làm nàng hài lòng hơn nữa..."

Chú thích:

Trà Tô Cát: một loại trà Long Tỉnh, là một loại trà xanh nổi tiếng của Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc. Hầu như được chế biến bằng tay theo phương thức truyền thống và nổi tiếng vì có chất lượng rất cao. Thời xưa chỉ dành tiến cống cho vua.

Tên Long Tỉnh (rồng nằm trong giếng) theo truyền thuyết là do vua Càn Long đặt, ông từng ghé thăm một vườn trà Long Tỉnh. Thoạt đầu khi thử trà, vua Càn Long chưa ấn tượng nhưng rồi một lúc sau ông cảm thấy hậu vị thanh ngọt ngấm trong cổ và rất thích. Và khi ông nhìn xuống một giếng nước gần đó và thấy bóng của cây trà lung linh dưới nước, giống hình 1 con rồng đang bay lượn trong giếng, nên Càn Long đặt tên là LongTỉnh Trà. Cũng từ đó trà Long Tỉnh trở thành phẩm vật tiến cung...

Chương 33: Sảng khoái

Xuân Yến bị những lời nói tự cao tự đại của hắn làm cho kinh ngạc, đến nỗi nàng muốn nhằm vào động mạch cổ của hắn cắn mạnh một cái, khiến cho hắn cũng kinh ngạc giống nàng.

"Buông tay ra." Nàng siết chặt hai nắm tay, lạnh lùng nói.

"Không buông." Phượng Thiên Triệt cười nhẹ từ chối, ngón tay thon dài khẽ vuốt đôi môi đỏ mộng của nàng, môi hắn cũng từ từ lướt qua hai gò má, tiến tới môi nàng, trong hơi thở đầy cám dỗ: " Yến nhi, nàng không cần e thẹn như vậy..."

Hắn không cảm nhận được sự mất kiên nhẫn trong lời nói của nàng ư? Xuân Yến khẽ cắn môi, thốt ra tối hậu thư từ kẽ hở giữa môi hai người: "Tóm lại ngươi buông hay là không? Nếu không buông ta sẽ không khách khí!"

Phượng Thiên Triệt lắc đầu, môi hắn sắp chạm vào môi nàng, cười gian xảo:" Yến nhi, đối với ta không cần phải khách khí…"

"Được thôi, đây là ngươi tự chuốc lấy!" Xuân Yến cười lạnh, hai cánh tay vòng quanh lưng hắn.

Phượng Thiên Triệt mừng rỡ, bắt đầu đắc ý vì tưởng đã chinh phục được nàng, đột nhiên cảm giác thân dưới vô cùng đau đớn. Thì ra là Xuân Yến đã nâng đầu gối lên, không hề phân vân nhằm vào chỗ hiểm của hắn, thúc mạnh một cái.

"A!" Phượng Thiên Triệt la lên một tiếng còn lớn hơn lợn bị chọc tiết, hắn buông nàng ra, ngã xuống đất hai tay ôm chỗ bị thương, thuận thế lăn từ trên bục cao xuống dưới, may là chỉ có mười bậc mà thôi, nhưng cũng đủ làm cho hắn toàn thân ê ẩm, vô cùng đau đớn.

Perfect! Hoàn mỹ! Kỹ năng vẫn chưa bị kém đi, trong lòng Xuân Yến đang huýt sáo ca ngợi bản thân.

Nàng vỗ vỗ tay, chậm rãi đi tới bên cạnh hắn, dùng lưỡi liếm liếm môi, khử trùng đôi môi suýt bị hắn làm bẩn, sau đó nhổ nước bọt, cười lạnh: "Ta đã sớm nói cho ngươi, kêu buông tay nhưng ngươi không buông. Còn cho là lão nương làm bộ làm tịch, cố gắng kháng cự với dục vọng ư? Biết không? Lão nương ghét nhất là cái mặt trắng như ngươi!"

"Yến... Yến nhi." Phượng Thiên Triệt ôm chỗ bị thương nặng nhất, thì thào kêu tên nàng.

Bụp! Một nắm tay vung lên đấm vào mắt phải của hắn. Đệ nhất mỹ nam Phượng Tường lập tức biến thành chó Bull*.

Xuân Yến vẫy vẫy bàn tay đau lâm râm, lạnh lùng nói: "Tên của ai gia có thể cho ngươi kêu loạn sao?"

"Hoàng... Hoàng tổ mẫu..." Phượng Thiên Triệt ngoan ngoãn sửa lại.

Bụp! Lại một đấm vào mắt trái, chó Bull giờ thăng cấp thành gấu trúc.

"Lão nương vẫn còn trẻ, chỉ lớn hơn ngươi hai tuổi mà thôi, chớ gọi tổ mẫu, tổ mẫu làm ta già đi như thế!" Xuân Yến lớn tiếng nói.

"Ô ô..." Phượng Thiên Triệt che vết thương mới, nước mắt chảy ròng ròng, không dám nói thêm câu nào nữa. Bên trên đau, phía dưới cũng đau, cả người đều đau. Nếu như gọi thêm lần nữa, không biết phần nào thân thể của hắn lại gặp họa.

Xuân Yến vẫn chưa buông tha, lại tới gần hắn đá lung tung mấy cái, đem tất cả bất mãn đối với người Phượng gia trút ra hết, sau đó nói tiếp: "Tiểu tử thối, cho ngươi biết, đừng tưởng rằng có khuôn mặt còn đẹp hơn nữ nhân thì đủ để mê hoặc mọi người. Ta cho ngươi biết, người tuấn tú, phong độ hơn ngươi lão nương đã thấy nhiều trên tivi, tạp chí, nên đã sớm miễn dịch rồi! Vả lại, kỹ xảo tán tỉnh của ngươi quá kém cỏi, chỉ dựa vào chút bản lĩnh ấy mà dám tới đây, nếu như Phượng Huyền - lão bất tử kia ở dưới đất thấy được, nhất định không dám nhận họ hàng với ngươi."

Ngồi xổm xuống, nàng lấy ngón tay chọc chọc gương mặt trắng nõn, mịn màng của hắn, bực dọc nói: "Hơn nữa, nói thêm cho ngươi một việc, ngươi không hợp khẩu vị của ta! Nếu muốn quyến rũ lão nương, đi luyện tập thể hình mấy năm còn chưa chắc được. Với lại, trở về nói cho người cha đầy dã tâm của ngươi, bảo là lão nương khuyên hắn đừng mơ mộng hão huyền những thứ không thuộc về mình, nếu không đừng trách ai gia không khách khí!"

Nói xong, nàng đứng lên, hướng về phía các cung nữ, thái giám nghe tiếng la mà chạy vào, lại bị một màn hành động của nàng làm kinh ngạc đến há hốc mồm, lớn tiếng nói: "Người đâu, khiêng Trang vương thế tử ra ngoài cho ai gia!"

Mẹ kiếp! Vừa rồi đá cái ghế chân còn chưa hết đau, sau đó đá tên tiểu tử này lại càng đau thêm. Xuân Yến kéo ghế qua ngồi xuống, nghiêm nghị tuyên bố: "Trang vương thế tử có ý đồ bất chính với ai gia, may mà ta đã sớm đề phòng, nên không bị tổn hại. Truyền ý chỉ của ai gia, tước bỏ ngôi vị thế tử của hắn, cả nhà Trang vương cả đời này không được ra khỏi lãnh địa nửa bước."

Mọi người im lặng, không ai nhúc nhích, chỉ có Phượng Thiên Triệt lăn lộn trên mặt đất, gào khóc không ngừng.

Xuân Yến nhìn xung quanh một vòng, bực dọc nói: "Còn muốn ai gia lặp lại lần nữa ư?"

Cung nữ, thái giám đứng sững sờ ở một bên lúc này mới giật mình, vội vàng tiến lên khiêng Phượng Thiên Triệt, đưa ra khỏi điện. Vài cung nữ trẻ tuổi khóc sướt mướt đi theo phía sau, cầm khăn tay lau nước mắt, trong lòng tràn đầy chua xót.

Thật là đáng tiếc! Cả đời này bọn họ không còn duyên phận gặp lại vị mỹ nam này. Thái hậu có hơi tàn nhẫn, dù gì người ta cũng là đệ nhất mỹ nam,vậy mà lại bị người đánh thành đầu heo.

Lục Ngọc, Thu Dung cũng dùng ánh mắt không đồng tình nhìn nàng. Xuân Yến liếc thấy, chỉ nhún vai bĩu môi, xoay người lại bảo: "Người đâu, chuẩn bị nước nóng, ai gia muốn tắm rửa sạch sẽ!"

Ôi, đã lâu không vận động, xương cốt đều mỏi nhừ. Chỉ mới đấm, đá mấy cái mà toàn thân đều đổ mồ hôi, cảm thấy thật khó chịu.

Tên tiểu tử này, xem như hắn gặp may. Nàng không vận động đã lâu, tay chân đều không linh hoạt, nếu không nhất định dùng hết sức lực, không chỉ đánh mặt hắn thành mặt heo, mà ngay cả thân thể cũng thành heo! Cũng may là thời đại này không có giày cao gót, bằng không nàng chắc chắn khiến hắn kiếp sau cũng không thể làm người.

Người Phượng gia, cũng không có ai tốt, toàn bộ đều xấu xa. Trên đường trở về tẩm cung, Xuân Yến vừa đi vừa tức giận.

Nhưng mà... thật là tốt! sau khi trút giận một trận, nàng cảm thấy tâm trạng dễ chịu, tinh thần sảng khoái, những bực tức dồn nén trong lòng đã vơi hết. Thảo nào Xuân Hoa tâm tình không vui liền đi tìm tiểu thúc** ở Cố gia trút giận, thì ra thật sự rất thoải mái!

Lần sau, nếu tên họ Phượng kia chọc giận nàng lúc tâm trạng không tốt, nàng nhất định bắt chước Xuân Hoa, ha ha…

Chú thích:

* Chó Bull (Bull Terrier): Giống chó có bộ lông ngắn,dày với các màu trắng, đen, đỏ, nâu, đốm vằn vện. Đặc biệt con lông trắng thường có một bên quầng mắt màu đen.

** Tiểu thúc: em trai của chồng.