Pendragon ( Tập 1: Con Buôn Tử Thần ) - Chương 15 - Phần 01

Cậu Press hiên ngang bước ra giữa đài tử hình. Mới vài ngày không được gặp cậu mà mình cảm thấy như mấy tháng trời. Nhìn cậu trong bộ đồ bằng da thú của Milago thật lạ lùng. Mình đã quen thấy cậu mặc quần jean, vạt áo khoác ngoài phất phới theo gió khi cậu phóng mô-tô. Nhưng tất cả đã thay đổi. Dù vẫn là cậu Press, trông ông giống người tù Milago với đầu tóc rối bù và bộ râu ba ngày chưa cạo. Nhưng không giống người tù Milago kia, cậu Press đầy vẻ tự tin. Toàn thể tụi Bedoowan ngưng cười nói. Trên khán đài của chúng không khí căng thẳng hẳn, như thể người võ sĩ giác đấu mới này sắp chứng tỏ trận đấu sẽ gay go hơn trận đấu trước.

Mình nhìn những người Milago. Họ cũng tỏ ra căng thẳng. Nhưng thay vì ánh nhìn sợ hãi khi nhìn người tù đã bị ăn tươi nuốt sống, lúc này dường như họ hy vọng có thể, chỉ có thể thôi, con người mới xuất hiện này sẽ tạo một tiếng vang. Chỉ riêng người Nova vẫn có phản ứng y như trước. Họ hoan hô cậu Press một cách lịch sự vô cảm.

Dù cậu Press có vẻ rất tự tin, nhưng để đương đầu với một con quái thú đói ăn, chỉ tự tin thôi đâu có đủ. Tuy nhiên thái độ của ông gây cho người ta cảm nghĩ nếu có ai có thể chống lại con quái quig, thì người đó chính là cậu mình. Đứng giữa sân, ông quay một vòng 360 độ nhìn khắp các khán đài. Cậu mình ngừng lại, nhẹ lắc đầu, khi nhìn khu của Bedowan. Mình có thể đoán được ý nghĩ của ông. Cậu Press bất mãn vì những con người kia tụ tập nhau để ngắm nhìn một trò chơi đẫm máu.

Kagan không hề cảm thấy sự căng thẳng chung quanh. Mụ vẫn bình thản ngồi trên ngai ngoạm đùi gà, Mallos nghiêng mình, thì thầm mấy câu với mụ. Kagan nhún vai như không quan tâm đến những gì Mallos nói. Mallos cúi đầu trước bà hoàng mập, rồi bước ra trước khán đài, đưa cao hai tay. Lập tức, tất cả dồn mắt về phía hắn. Cậu Press cũng ngước nhìn để xem tên thầy dùi quỉ quái định làm trò gì. Mallos gào lên:

-Hỡi thần dân Denduron! Kẻ đang đứng trước các ngươi kia đã bị kết tội phản nghịch. Tội của nó là âm mưu phá hoại nền hoà bình của xã hội chúng ta và khích động người Milago lật đổ quyền uy tối thượng của Nữ chúa Kagan giàu lòng nhân ái.

Khi nói mấy câu này, hắn hướng về Kagan. Mụ đáp lại bằng một tiếng “ợ” rõ to. Quá lịch sự!

Mallos tỉnh bơ nói tiếp:

Vì tội lỗi đó, nó sẽ bị hành quyết vào đúng thời điểm ba mặt trời giao nhau, khi ánh sáng rực rỡ nhất để tất cả chúng ta đều có thể chứng kiến giờ đền tội của nó. Hãy để buổi hành quyết này trở thành lời cảnh cáo: không được phép làm xáo trộn trật tự thiên nhiên. Cố gắng đổi thay những sự kiện vận hành bình thường là tội ác chống lại loài người. Tội ác đó phải bị trừng trị nghiêm khắc, tức thời. Denduron muôn năm. Nữ chúa Kagan muôn năm. Những kẻ chống đối quyền lực ngai vàng đều phải chết!

Nói xong, Mallos nhìn xuống sân, ngoắc tay. Hai gã hiệp sĩ chạy tới cửa lớn để thả một con quig khác ra. Mọi chuyện đã rõ ràng. Mallos dùng cậu Press để làm người Milago khiếp sợ mà từ bỏ ý định nổi dậy. Vì người Milago tin tưởng vào cậu Press. Chỉ vài giây nữa con quái thú sẽ phóng ra từ sau cánh cửa tối tăm kía để vồ mồi. Điều đó cũng có nghĩa cuộc chiến đấu sẽ chấm dứt cùng với cái chết của cậu mình. Nạn nhân kế tiếp sẽ là mình, Loor và Alder.

Dù đang rất sợ, mình cũng nhận ra còn một viễn cảnh lớn hơn đang mở ra. Cậu Press đưa tụi mình tới đây để cố gắng đem lại hoà bình giữa người Bedoowan và Milago. Mallos (hay Saint Dane) đang thành công trong việc châm ngòi kích động mối thâm thù bộ tộc. Bằng cách loại bỏ cậu Press và tụi mình, sẽ không còn gì ngăn cản Bedoowan huỷ diệt Milago. Toàn thể lãnh địa Denduron sẽ tan nát, và nhiệm vụ ma quỷ của Mallos hoàn tất.

Trừ khi mình phải làm một điều gì đó để ngăn chặn ngay việc này. Mình biết phải làm gì. Dù sợ vãi linh hồn, mình vẫn phải làm. Nhảy qua rào cản giữa tụi mình và sân đấu, mình chạy tới cậu Press.

-Pendragon!

Loor kinh ngạc la lên. Mình đoán cô ta hoàn toàn sốc vì không ngờ mình là đứa đầu tiên ra tay hành động. Không còn đủ thời gian để cho Loor biết mình sắp làm gì. Nhưng chắc cô ta nghĩ hẳn mình phải có một kế hoạch trong đầu, vì vậy Loor và Alder vội chạy theo. Mark, mình biết bạn đang nghĩ gì. Bạn lầm rồi. Mình không thình lình có ảo tưởng là một người hùng, a lê hấp, nhảy lên quật ngã con quig đâu. Mình chỉ có một ý tưởng, và nếu mình đúng, ý tưởng đó sẽ giúp tất cả tụi mình sống sót ra khỏi nơi này.

Chạy lại, mình đứng bên cậu Press. Tưởng đâu ông sẽ bất ngờ khi nhìn thấy mình và thét lên: “Đừng, Bobby. Trở lại. Bảo vệ lấy thân!”, nhưng không hề! Mình kinh ngạc khi thấy ông nhìn mình như chờ đợi hành động này của mình từ lâu.Ông bình thản nói:

-Cậu quên chưa bảo cháu là Courtney Chetwynde rất xinh.

Mình đã nói rồi mà, ông cậu mình rất “tỉnh”. Có lẽ hơi bị khùng, nhưng rất tỉnh.

Alder và Loor mau chóng nhập bọn với mình và cậu Press. Loor đã nhặt được khúc vũ khí bằng gỗ của người tù Milago. Mình mừng là cô ta đã liệng bỏ bàn tay của anh ta.

Rồi, thình lình, tiếng cổ vũ từ khán đài của Bedoowan vang lên. Biết ý nghĩa tiếng la thét của đám đông đó là gì, mình nhìn về lối vào sân của con vật. Một con quig khổng lồ phóng ra từ bóng tối. Con này lớn hơn con trước nhiều. Xương sống lưng chạm chóp khung cửa khi nó nhảy ra ngoài. Có vẻ như nó hơi chậm chạp hơn con trước, nhưng có lẽ vì nó chưa kịp hăng máu.

Bỗng, rất bất ngờ, Loor nhảy vào giữa bọn mình và quái vật, hét lên:

-Để tôi móc mắt nó.

Lúc nào cô ta cũng nghĩ choảng nhau là thượng sách. Loor đón đầu con vật, chờ nó tấn công. Chắc chắn biết hành động đó là tự sát, nhưng cô ta chỉ biết đánh nhau, nên cô ta sẵn sàng chấp nhận.

Dường như cậu Press chẳng nhớ gì đến mối nguy trước mắt, quay lại mình, ông bảo:

-Cậu cá là chuyện này làm chúng ta sẽ thú vị cả mấy ngày.

Giỡn gì kỳ vậy? Sắp bị con quái có mấy cái răng nanh cỡ mười phân đang thèm ngấu nghiến thịt người tấn công, ông lại có thể nói chuyện vớ vẩn được sao. Có lẽ ông biết tụi mình không còn cơ hội thoát khỏi nanh vuốt quái vật, nên tìm chút thư giãn cho tâm hồn trong những giây phút cuối cùng.

Giờ là lúc mình phải dùng tới thứ cuối cùng trong những đồ vật hai bạn đã gửi cho mình. Thật tình, mình không ngờ hai bạn kiếm được món đồ này. Bút la-de, dao bấm quân đội, đồng hồ đeo tay còn dễ kiếm, nhưng vật cuối cùng này, mình biết là rất căng. Bởi vậy, mình sướng run người khi thấy nó trong ba-lô. Thú thật, mình đã hy vọng không phải sử dụng đến, nhưng lúc này nó đang nằm trong túi áo và là cơ hội duy nhất mình có được. Cảm ơn hai bạn rất nhiều.

Con quig đã phát hiện ra tụi mình. Hoặc có lẽ nó đã đánh hơi thấy. Nhưng dù sao nó cũng đã bắt đầu lượn vòng quanh tìm cách tấn công. Đôi mắt vàng khè ma quái xoắn vào tụi mình, chờ thời cơ. Chúng mình đứng sát nhau, cố làm cho vẻ to lớn hơn. Ngước lên khán đài, mình thấy mọi con mắt đều chăm chú nhìn. Họ đang chờ buổi trình diễn. Nhưng lần này họ đang mong một cuộc tàn sát điên loạn hơn, vì có tới bốn con mồi dành cho quig.

Loor bảo:

-Khi nó tấn công, núp sau lưng tôi.

-Không bao giờ.

Mình rắn rỏi nói. Loor thoáng nhìn mình, ngạc nhiên; rồi lại tập trung vào con quig.

-Đừng ngốc thế, Pendragon. Chỉ mình tôi có vũ khí.

Mình chưa kịp cho mọi người biết kế hoạch thì con quig đã đứng dựng trên hai chân sau, gầm lên, phóng tới. Loor vừa định chạy ra chặn đầu, mình liền nắm thắt lưng cô ta kéo lại. Cô ta quát to:

-Pendragon!

Mình không buông. Một tay giữ chặt cô ta, tay còn lại mình lấy ra lá bài cuối cùng: cái còi điều khiển cho chó hết sủa. Đặt còi lên môi, mình thổi hết sức bình sinh. Ngay lập tức, con quái ngừng phắt lại, đau đớn tru lên. Giống hệt tiếng tru của con quig trên núi khi cậu cháu mình lướt đi trên xe trượt. Nhưng cái còi hiện đại này chắc phát ra âm thanh chói lói hơn cái còi bằng gỗ, vì phản ứng của con quig này thê thảm hơn nhiều. Nó gập người gầm rú đến nỗi mình tưởng cái đầu của nó sắp nổ tung ra. Nhưng mình không ngừng thổi. Ngay khi phổi trống rỗng, mình lập tức hít vội và thổi mạnh hơn. Con quig rên rẩm, đau đớn

Mình liếc quanh khán đài. Người nào cũng trợn tròn mắt kinh ngạc, mồm há hốc. Trừ một người. Đó là Mallos. Hắn chỉ hơi nghiêng đầu sang một bên, như việc bất ngờ này chỉ là điều thú vị nho nhỏ.

Alder kêu lên:

-Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Loor bàng hoàng đứng im. Chỉ cậu Press không chút ngạc nhiên. Ông ra lệnh:

-Vào chuồng quig, mau!

-Cháu đợi nó đến hơi gần mới hành động, phải không?

Làm sao ông biết mình có cái còi trong túi? Hay có lẽ ông không biết việc mình đã làm mất cái còi gỗ ở trên núi? Dù sao ông cũng đã tỏ ra bình tĩnh vì ông biết mình sẽ sử dụng còi để ngăn chặn những con quig. Đúng là cậu rất tỉnh. Mình mừng vì bây giờ ông đã trở lại với công việc, vì kế hoạch của mình chỉ đến đoạn thổi còi để cầm chân con quig là hết. Mình không biết tiếp theo sẽ phải làm gì. Rất may là cậu Press biết. Kế hoạch của cậu là chạy chốn qua đường duy nhất rộng mở cho bọn mình: nơi giam giữ bầy quig. Khiếp thật! Nhưng ông có lý, đâu còn đường nào khác, vì vậy cả bốn người chạy về phía cửa.

Toàn thể đám đông sững sờ ngó theo. Chính Kagan có hành động đầu tiên. Mụ nhảy bật khỏi ngai, thét:

-Chặn chúng lại ngay!

Một người Milago không kìm nổi xúc động, buột miệng la:

-Chạy lẹ lên!

Tiếng la của anh ta như khởi sướng cho những người Milago khác rầm rầm cổ vũ bọn mình. Họ như những fan bóng đá chợt phát cuồng lên, cổ vũ khi bọn mình đang băng băng dẫn banh cả trăm mét, vượt qua sân đối phương. Lần đầu tiên kể từ khi tới đây, mình mới thấy họ sinh động đến thế. Có lẽ thấy tụi mình chạy thoát khỏi sân là lần đầu tiên họ có cơ may chiến thắng.

Trong giây phút đó dường như tất cả những người Milago kia cùng xuống sân, cùng đang chạy với tụi mình tới tự do.

Nhưng những gì đang chờ đợi ở phía trước cũng khủng khiếp, nguy hiểm không kém những gì chúng mình đang chạy trốn phía sau. Vừa chạy mình vẫn vừa tiếp tục thổi còi. Con quái vẫn tiếp tục đau đớn quằn quại. Thình lình một bàn tay nắm lấy vai mình, làm mình đứng khựng lại. Đó là cậu Press. Rất may là ông kịp ngăn mình, vì chỉ thêm một bước nữa, mình sẽ lọt vào đường đi của ngọn giáo do một hiệp sĩ phóng từ khán đài xuống. Ngọn giáo cắm phập ngay trước mặt mình, Quá tập trung vào con quig, mình đã quên béng đám hiệp sĩ bảo vệ tràn ngập lâu đài. Mình nhìn lên: chúng đang rầm rập từ khán đài xuống, chạy lại phía tụi mình. Nguy hiểm hơn nữa, nhiều ngọn lao vun vút từ trên cao nhắm tụi mình phóng xuống.

Cậu Press ra lệnh:

-Ngửng cao đầu tiến bước.

Cậu còn đủ bình tĩnh chộp một cây giáo suýt trúng mình. Loor cũng bắt được một cây. Mình không ham. Cái còi sắt nhỏ xíu này cũng là một vũ khí hiệu quả đâu thua gì mấy ngọn giáo kia. Mình sẽ cố giữ gìn, không để mất như cái còi gỗ; và sẽ trao lại cho ai biết cách sử dụng.

Với tiếng cổ vũ cuồng nhiệt của người Milago và những ngọn giáo phầm phập cắm trên mặt đất chung quanh, bọn mình qua khỏi sân đấu và tiến vào đường hầm tối tăm. Nhưng trước khi bước vào hẳn hầm, mình ngoái lại nhìn Mallos. Những gì nhìn thấy làm mình không yên tâm. Mình tưởng hắn sẽ nhào người qua lan can, la hét đám hiệp sĩ ngăn chặn tụi mình lại. Dù sao, buổi biểu dương lực lượng lớn này của hắn với người Milago đang bị tan tác trước mắt hắn. Trái lại, Mallos bình thản khoanh tay, đứng bên ngai. Mình thề là mặt hắn còn thoáng vẻ cười tự mãn. Có lẽ mình quá tưởng tượng, nhưng gần như hắn không hề ngạc nhiên với những gì đang xảy ra. Không. Hình như hắn còn tỏ ra thích thú. Phải chăng hắn đã đoán biết trước tất cả? Tất cả đều diễn ra đúng theo ý đồ của hắn? 

Mình nhớ lại những lời hắn nói với mình trong lâu đài. Dù hắn đưa chúng mình ra chỗ chết, hắn đã nói như thể đây không phải cuộc chiến cuối cùng giữa hắn và chúng mình. Nếu đây không là màn cuối cùng, thì đâu mới là màn cuối?

Mình không thể nghĩ ngợi thêm về chuyện này, vì tụi mình vẫn phải tiếp tục ngửng cao đầu, băng qua chảo dầu đang sôi sung sục. Mình là người cuối cùng vượt qua những ngọn giáo tới tấp phóng xuống để bước vào đường hầm. Nhưng chưa đi được bao nhiêu, sau lưng mình vang lên tiếng quát: “Đứng lại”.

Mình nhìn lại: hai gã hiệp sĩ Bedoowan đứng chặn ngay cửa vào, lăm lăm ngọn giáo sẵn sàng phóng tới. Và mình là mục tiêu rất gần. Ba người kia đã khuất vào bóng tối của chuồng quig phía trước. Chỉ còn trơ lại mình và hai gã hiệp sĩ. Có vẻ như, sau cùng thì đời mình sắp tiêu dưới ngọn giáo xiên qua người của một trong hai tên này

Trong khi đứng trừng trừng nhìn hai gã hiệp sĩ sắp giết mình, mình đờ người, quên thổi, dù vẫn ngậm cái còi trong miệng. Mình sợ quá! Đó là điều tất nhiên xảy ra khi người ta cận kề cái chết.

Hai gã hiệp sĩ vươn tay sửa soạn phóng lao. Mình chỉ biết nín thở chờ lao cắm vào người, và trong đầu chỉ vang lên một câu: “ Ối trời! Cầu xin đừng đau đớn quá!”

Giữa lúc đó cứu tinh của mình xuất hiện. Với một tiếng tru chói lói, con quig từ ngoài sân đấu trở lại cuộc chơi. Nó tấn công hai gã hiệp sĩ từ phía sau, quật cả hai xuống đất, mỗi gã bị một bàn chân khổng lồ đè dí xuống. Không có tiếng còi của mình, con quig đã hồi tỉnh và điên cuồng phục hận. Thật tình mình cũng thấy tội cho hai gã hiệp sĩ vì chúng sắp nhận được cái chết đẫm máu. Con quig cất tiếng gầm dữ tợn làm rung rinh mặt đất. Dù hai gã này đã định giết mình, nhưng mình không chịu nổi khi chứng kiến bất kỳ ai chết thảm. Vì vậy mình hít mạnh một hơi để thổi còi ngăn chặn con quig. Chưa kịp thổi, cậu Press nắm lấy tay mình, nói:

-Cứu chúng, chúng sẽ giết cháu.

Cậu nói đúng. Nếu chúng thoát chết, sẽ không cám ơn mà sẽ lại cố giết mình và tiếp tục truy đuổi ba người còn lại. Đâylà cuộc chiến. Mình gật đầu, chạy theo cậu Press tiến sâu vào vùng tối của chuồng quig. Chắc không bao giờ mình quên được những âm thanh vang lên từ phía sau. Mình sẽ không tả lại đâu, vì âm thanh đó khủng khiếp quá. Mình nói đơn giản thế này: Cái chết của họ không chóng vánh như cái chết của người Milago. Vì con ác thú còn phải cắn xé bộ giáp của họ trước khi ngoạm được vào tới thịt xương.

Mình chợt cảm thấy như người có tội. Không vì hai người đang bị ăn tươi nuốt sống, mà vì người thợ mỏ Milago tội nghiệp bị chết trước đó. Mình đã quá bàng hoàng vì những sự kiện xảy ra quá nhanh, đến nỗi không nghĩ đến chuyện sử dụng cái còi. Có thể cứu được anh ta không? Mình không biết chắc. Sẽ chẳng bao giờ mình biết được. Điều tự an ủi duy nhất đối với mình là: nếu lúc đó mình nhúng tay vào việc, tụi mình sẽ không bao giờ gặp lại cậu Press được nữa. Nếu không có ông ấy lúc này, ai giúp tụi mình thoát khỏi đây? Có lẽ mọi chuyện xảy ra đều có nguyên nhân của nó.

Nhưng cuộc đào tẩu chưa hoàn tất. Một hiểm họa khác đang ở trước mắt: Tụi mình đang ở trong lòng bát của tụi quig đói. Chỉ hy vọng sao còn một cửa khác có thể đưa chúng mình ra khỏi nơi này. Chắc phải có một lối thoát. Nhưng phải cố sống sót cho đến khi tìm ra con đường đó. Ánh nắng xuyên qua những khe hở trên vách đá, rọi xuống hầm những đốm sáng. Những tia sáng chói chang tạo thành những cái bóng khắp nơi. Đó là thứ mình sợ. Bóng tối. Rất có thể bầy quig lẩn lút đâu đó, sẵn sàng phóng ra.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/