Lão nhị là ông chủ - Chương 08

Phàn Sởyj NPdewvXgữ nPdewvXói nhữngyj lời yj này ryja cũnPdewvXg khoaE3Gvông VLfBzBlàm noaE3Gvgạc nhiênoaE3Gv PdewvX4 ngườiPdewvX đangVLfBzB nyjói chuyện.

Hai vợoaE3Gv chồngyj họoaE3Gv thPdewvXì kyjhông phải nóyji, đươngoaE3Gv nhVLfBzBiên VLfBzBsẽ khônVLfBzBg ngạcPdewvX nhVLfBzBiên nhoaE3Gvưng phảnVLfBzB ứnoaE3Gvg coaE3Gvủa oaE3GvLí oaE3GvChính PdewvXVũ vàVLfBzB Tần LạoaE3Gvc PdewvXLâm kPdewvXhiến chVLfBzBo PdewvXcô ngyjhi ngoaE3Gvờ, yjkhó hiyjểu, yjbọn họVLfBzB saVLfBzBu kyjhi nPdewvXghe coaE3Gvô nóiVLfBzB oaE3Gvnhư vậyVLfBzB cả haPdewvXi cùnyjg sVLfBzBửng sốtPdewvX myjột cPdewvXhút rồiPdewvX lậPdewvXp VLfBzBtức cườiVLfBzB VLfBzBto yjthành tiếng.

“Ha ha……”

Phàn SoaE3Gvở NPdewvXgữ noaE3Gvgạc nhiên, hayji mắtVLfBzB trợnyj lênPdewvX, cảoaE3Gvm tyjhấy khônyjg biVLfBzBết làVLfBzBm saPdewvXo, lạioaE3Gv cóyj chútVLfBzB oaE3Gvnan khaoaE3Gvm, kPdewvXhổ syjở nhìn oaE3Gvbọn họ.

Chẳng lẽyj chuyoaE3Gvện nàngyj và Hạyj TửVLfBzB VLfBzBKình làyj vợPdewvX chồngyj thyjật VLfBzBsự buồnyj cườioaE3Gv nhyjư PdewvXvậy, làmyj cVLfBzBho VLfBzBngười koaE3Gvhác koaE3Gvhó cVLfBzBó thể oaE3Gvtin VLfBzBnhư vậyyj sao?

“Lão boaE3Gvà, ePdewvXm cuốPdewvXi cùng oaE3Gv cũng quyếtoaE3Gv oaE3Gvđịnh cônyjg khaVLfBzBi qyjuan hệPdewvX củaoaE3Gv chúnVLfBzBg tVLfBzBa? AVLfBzBnh rấtoaE3Gv voaE3Gvui vẻ!”

Không yjchú ýPdewvX tớioaE3Gv tâmPdewvX tìyjnh của cyjô khôngVLfBzB tVLfBzBốt, Hyjạ TửVLfBzB yjKình vVLfBzBui oaE3Gvsướng gắtyj oaE3Gvgao oaE3Gvkéo PdewvXcô lạiyj gần,PdewvX tryjước mặtyj mọi ngườiPdewvX hoaE3Gvôn côPdewvX yjsay đắmoaE3Gv rồiVLfBzB sPdewvXau đóVLfBzB ngPdewvXây nPdewvXgô cườiPdewvX VLfBzBha oaE3Gvha ha.

Tâm PdewvXtình PdewvXcô khôyjng tốtyj nhưng oaE3Gvvì aoaE3Gvnh sunVLfBzBg sVLfBzBướng khônPdewvXg VLfBzBchút chPdewvXe dấuVLfBzB lPdewvXàm chPdewvXo VLfBzBcô bìoaE3Gvnh PdewvXphục mộtPdewvX choaE3Gvút, trong PdewvX lòng oaE3Gvvẫn khôoaE3Gvng tPdewvXhể khôoaE3Gvng sPdewvXuy nghĩ.

“Nhìn têoaE3Gvn kVLfBzBia xPdewvXem VLfBzBcười đến goaE3Gviống mộtyj tyjên ngốc.”

“Đúng vậoaE3Gvy, cũnyjg moaE3Gvay tôi PdewvX không yjcó mPdewvXê luyếoaE3Gvn anoaE3Gvh toaE3Gva nVLfBzBếu khôyjng PdewvXbây gVLfBzBiờ nhấtoaE3Gv oaE3Gvđịnh vỡVLfBzB mộng.”

Phía PdewvXsau PPdewvXhàn SởPdewvX Nyjgữ vang yj lên tioaE3Gvếng oaE3Gvchế noaE3Gvhạo mVLfBzBột cáyjch tPdewvXhoải máVLfBzBi, côVLfBzB khyjông nhVLfBzBịn đượyjc PdewvXquay đầyju lPdewvXại, chỉ thấyjy LoaE3Gví ChínhPdewvX oaE3GvVũ vàVLfBzB TầnoaE3Gv Lyjạc Lâyjm đPdewvXứng cPdewvXhung mộPdewvXt cyjhỗ, troaE3Gvên mặyjt tươiyj cườPdewvXi trêu coaE3Gvhọc khônPdewvXg cóyj mộtVLfBzB tVLfBzBia trPdewvXào oaE3Gvphúng áVLfBzBc ýyj nào.

Cô VLfBzBngạc nhVLfBzBiên tyjrừng mắt nyjhìn, rPdewvXa lệnVLfBzBh oaE3Gvcho chyjính mìnoaE3Gvh phảiVLfBzB cẩoaE3Gvn thậnyj mộtyj VLfBzBchút, ngyjười vVLfBzBừa mPdewvXới cườiPdewvX nhVLfBzBạo côoaE3Gv sao bâyoaE3Gv giyjờ lyjại cóoaE3Gv vẻPdewvX mặVLfBzBt này?

“Hai ngườiVLfBzB PdewvXcác nVLfBzBgươi hPdewvXâm mộ VLfBzBthì VLfBzBcứ việcyj nóiVLfBzB tVLfBzBhẳng, hyja ha…oaE3Gv…” HạPdewvX yjTử Kìyjnh bỗnoaE3Gvg nVLfBzBhiên đVLfBzBắc PdewvXý cườiVLfBzB yjha ha nói&noaE3Gvbsp; vPdewvXới haVLfBzBi yjngười kia.

“Có gyjì đángyj yjhâm mộoaE3Gv, so vớioaE3Gv cậu,VLfBzB oaE3Gvtôi muốnPdewvX tyjìm oaE3Gvbạn oaE3Gvgái yjkhó VLfBzBkhăn sao?

“Vấn đềyj làPdewvX cậuVLfBzB tyjìm được VLfBzB cô gáioaE3Gv đồnPdewvXg VLfBzBý VLfBzBcùng cậyju bạchyj đầuoaE3Gv oaE3Gvgiai oaE3Gvlão sao?”

“Tôi VLfBzBkhông muốnPdewvX thôPdewvXi, được không?”

“Đều goaE3Gviống nhauPdewvX, VLfBzBtóm loaE3Gvại cậu khPdewvXông tìmPdewvX đượcyj VLfBzBtình yêuoaE3Gv syjong VLfBzBphương, giốngoaE3Gv tôyji vVLfBzBà lPdewvXão bàPdewvX nắmyj oaE3Gvtay VLfBzBnhau đPdewvXi hết cuộcoaE3Gv đờyji, hVLfBzBa ha……”

Hạ Tyjử KìPdewvXnh bừaVLfBzB PdewvXbãi cười nóPdewvXi, thoaE3Gvái độyj kiêPdewvXu ngạPdewvXo lyjàm chPdewvXo nyjgười oaE3Gvta rấtPdewvX myjuốn đánh.

“Phàn tiểuPdewvX thưVLfBzB, VLfBzBnếu cô khônoaE3Gvg chịuVLfBzB nổiVLfBzB cậPdewvXu oaE3Gvta, PdewvXlúc nàoPdewvX cũVLfBzBng yjcó tVLfBzBhể bỏoaE3Gv oaE3Gvhắn. yjTôi cóPdewvX tyjhể oaE3Gvgiúp côyj mộPdewvXt oaE3Gvtay, caVLfBzBm đoan VLfBzBcô oaE3Gvsẽ PdewvXkhông bịoaE3Gv tyjên lưVLfBzBu PdewvXmanh noaE3Gvày quấoaE3Gvy rầy.”yj yjLí yjChính VũPdewvX đeyjm chuyệyjn khôyjng thể xVLfBzBảy rVLfBzBa nàyPdewvX nóoaE3Gvi voaE3Gvới cô.

“Thật sVLfBzBự cámyj ơVLfBzBn VLfBzBý toaE3Gvốt của VLfBzB cậu, oaE3Gvtôi vàyj PdewvXlão bàoaE3Gv nhấoaE3Gvt địnVLfBzBh bVLfBzBên nhayju đếVLfBzBn yjbạc đầuyj saVLfBzBu đyjó cùngPdewvX VLfBzBnhau oaE3Gvtham gyjia lễ đưaVLfBzB tiễPdewvXn củoaE3Gva cậu.

“Tên hỗnoaE3Gv đảnoaE3Gv nàyPdewvX.” Lyjí Chính VũVLfBzB ngâyjy ngPdewvXười mPdewvXột chúoaE3Gvt, nPdewvXhịn khVLfBzBông đượcPdewvX cưyjời mắng.

Tần yjLạc LPdewvXâm ởoaE3Gv bênPdewvX cạnoaE3Gvh nghe VLfBzBthấy oaE3Gvba chữyj “lễoaE3Gv đưoaE3Gva tiễn”oaE3Gv oaE3Gvnhanh chónPdewvXg cưPdewvXời lPdewvXớn, cườVLfBzBi đếyjn VLfBzBnổi yjkhông đứng vữngVLfBzB oaE3Gvđược, haoaE3Gvi PdewvXvai yjkhông ngừnPdewvXg run.

Tình thếVLfBzB trướcoaE3Gv mVLfBzBắt đã vượtPdewvX yjqua kPdewvXhả nyjăng lVLfBzBí gPdewvXiải coaE3Gvủa VLfBzBPhàn yjSở NgữVLfBzB, đôPdewvXi oaE3Gvmắt oaE3Gvto, myjê yjhoặc byjình tĩVLfBzBnh nhìn nhữnyjg oaE3Gvviệc đanPdewvXg xảyjy ryja, VLfBzBmờ mVLfBzBịt hỏi:yj“Rốt cuộyjc lyjà PdewvXchuyện gìPdewvX đaoaE3Gvng xảPdewvXy ra?”

“Cám ơnyj PdewvXcô giúpVLfBzB chúnVLfBzBg tôi kiếmoaE3Gv đưVLfBzBợc VLfBzBphần cơmVLfBzB beefoaE3Gvsteak đắoaE3Gvt yjtiền.” LíoaE3Gv Chyjính Vyjũ mỉmoaE3Gv cườPdewvXi nói.

“Kiếm PdewvXđược?” Pyjhàn Sởyj Ngữ yj trừng PdewvXmắt nVLfBzBhìn, vẫnoaE3Gv làVLfBzB voaE3Gvẻ mặVLfBzBt nghVLfBzBi hoặc.

“Thật VLfBzBra oaE3Gvlà pyjhần yjthưởng hoàn thàoaE3Gvnh nhiệyjm vụ.”PdewvX TầnoaE3Gv Lạyjc Lâmyj PdewvXbổ sung.

“Phần thưởngyj oaE3Gvnhiệm vụ?” CôPdewvX vẫyjn nhưyj oaE3Gvcũ ngâyPdewvX oaE3Gvngốc lặPdewvXp oaE3Gvlời noaE3Gvói củayj đoaE3Gvối phươngoaE3Gv, sayju đóyj mộyjt VLfBzBý tưởPdewvXng khônVLfBzBg thể tiPdewvXn đượPdewvXc cVLfBzBhậm rãyji chuyji vàoVLfBzB đầuPdewvX coaE3Gvô. CôoaE3Gv xyjoay ngườioaE3Gv đốiVLfBzB yjmặt vớiVLfBzB HạVLfBzB TửVLfBzB Kình, lênoaE3Gv VLfBzBán anh:“Ayjnh PdewvXkhông tuâoaE3Gvn thủPdewvX ướcoaE3Gv định?”

Hạ TửPdewvX KoaE3Gvình loaE3Gvập toaE3Gvức nhíu mày.“AVLfBzBnh khôngPdewvX tuâPdewvXn thủPdewvX ướcyj địnhyj nào?”

“Công VLfBzBkhai chuyệVLfBzBn chúng taVLfBzB kếyjt oaE3Gvhôn, yjanh nóVLfBzBi yjdo eVLfBzBm quyếtVLfBzB định.”

“Đúng vậyyj VLfBzBlà oaE3Gvdo VLfBzBem quyết định,PdewvX oaE3Gvmà yjvừa rồyji yjem tựVLfBzB yjmình cPdewvXông kVLfBzBhai, khôyjng phảiPdewvX sVLfBzBao?” AVLfBzBnh nhíuPdewvX myjày, VLfBzBcó chút kVLfBzBhó hiểPdewvXu hoaE3Gvỏi ngượPdewvXc lại.

“Anh đãVLfBzB oaE3Gvnói tVLfBzBrước cho ngưPdewvXời kháVLfBzBc biVLfBzBết cònPdewvX bảooaE3Gv PdewvXem côngVLfBzB khaiyj?” CoaE3Gvô oaE3Gvphản bác.

“Anh đâuVLfBzB PdewvXcó nóioaE3Gv chyjo ngưoaE3Gvời nào byjiết trướyjc đoaE3Gvâu? yjAnh nóyji PdewvXcho ai?yj” oaE3GvAnh hỏi.

“Không phảiPdewvX bọyjn họVLfBzB saooaE3Gv?” Phàn SởoaE3Gv NPdewvXgữ lPdewvXập tứcPdewvX xoVLfBzBay ngưPdewvXời, tPdewvXay chỉoaE3Gv vềPdewvX phíaoaE3Gv Lyjí CVLfBzBhính VũPdewvX cPdewvXùng PdewvXTần Lạcyj Lâm.

“Bọn họ?”oaE3Gv Hyjạ TửVLfBzB KìoaE3Gvnh nhăn mày.“Hyjai người,”oaE3Gv APdewvXnh hỏioaE3Gv:“Tôi oaE3Gvcó yjnói PdewvXcho qyjua PdewvXcho hoaE3Gvai noaE3Gvgười yjbiết tPdewvXôi đãyj kếtVLfBzB hVLfBzBôn, vợ toaE3Gvôi lyjà cyjô gáiyj nàyoaE3Gv sao?”

Lí ChínhoaE3Gv VoaE3Gvũ cùngyj TầnVLfBzB oaE3GvLạc Lâm nhấoaE3Gvt yjthời cứnyjg họng,VLfBzB hyjai mắtyj mởVLfBzB tPdewvXo PdewvXvô tộVLfBzBi, vẻVLfBzB mVLfBzBặt loaE3Gvà VLfBzBbị dọa.

“Cái gìVLfBzB, đăoaE3Gvng kVLfBzBí kết hôn?”yj LPdewvXí Chyjính VVLfBzBũ kiVLfBzBnh ngạcVLfBzB trừngoaE3Gv mắtVLfBzB nPdewvXhìn bọnPdewvX họ,oaE3Gv lắpoaE3Gv bắpVLfBzB nói:oaE3Gv“Ý làyj, cVLfBzBô ấy thậtoaE3Gv sựoaE3Gv làVLfBzB lãPdewvXo bVLfBzBà củaVLfBzB cậyju, khônyjg phVLfBzBải bạVLfBzBn gáiVLfBzB? CVLfBzBác ngươiyj thVLfBzBật sựoaE3Gv kếtVLfBzB yjhôn? Làyj vợ chồng?”

“Thật oaE3Gvvậy saPdewvXo? HạVLfBzB ToaE3Gvử Kình, yjanh thậtPdewvX sVLfBzBự kếtyj hôn?”VLfBzB Tyjần LPdewvXạc LoaE3Gvâm cũnoaE3Gvg lộyj roaE3Gva vẻyj mặVLfBzBt khônoaE3Gvg tinyj, oaE3Gvnhìn anh hỏi.

Phàn SởoaE3Gv Ngữyj lạPdewvXi mờVLfBzB moaE3Gvịt khó hVLfBzBiểu, saPdewvXo phảPdewvXn ứngoaE3Gv cPdewvXủa oaE3Gvhai ngườiyj đVLfBzBó lạioaE3Gv yjnhư vyjậy, yjgiống nhưVLfBzB chyjỉ vừaPdewvX mớioaE3Gv yjnghe tin anPdewvXh kếPdewvXt hônyj? oaE3Gv10 phútoaE3Gv trướcVLfBzB khPdewvXông phảPdewvXi bọnyj hPdewvXọ đềuVLfBzB VLfBzBđang oaE3Gvnói chuyệnoaE3Gv oaE3Gvnày sao?

“Hai ngườiyj khôVLfBzBng biết cVLfBzBhuyện yjanh ấVLfBzBy vàoaE3Gv tôoaE3Gvi kếtVLfBzB hôPdewvXn soaE3Gvao?” oaE3GvCô khVLfBzBông tPdewvXự chVLfBzBủ đượcPdewvX lPdewvXên tiếnyjg hỏi.

Kia oaE3Gvhai ngVLfBzBười khôngPdewvX chút PdewvXdo dựVLfBzB lậpyj tứcPdewvX lắoaE3Gvc đầu,yj VLfBzBgiống nPdewvXhư vẫnyj cònVLfBzB khioaE3Gvếp sợoaE3Gv oaE3Gvchỉ dựVLfBzBa vVLfBzBào oaE3Gvbản oaE3Gvnăng tryjả lời cô.

“Vậy haoaE3Gvi ngưVLfBzBời nVLfBzBói hVLfBzBoàn thành nhiVLfBzBệm vụVLfBzB yjlà nhiệmyj vụPdewvX nào?”

“Tử KìnhoaE3Gv nóVLfBzBi cậoaE3Gvu tPdewvXa thyjích cô, côPdewvX cũnPdewvXg thíchoaE3Gv oaE3Gvcậu oaE3Gvta nhưyjng khôPdewvXng byjiết cyjô lVLfBzBo sợPdewvX cáVLfBzBi gìoaE3Gv khôPdewvXng dámPdewvX thPdewvXừa nhậnoaE3Gv tình cVLfBzBảm cVLfBzBủa mìPdewvXnh nêoaE3Gvn nhoaE3Gvờ chúPdewvXng tôioaE3Gv giúVLfBzBp đỡ.VLfBzB” Líyj Chínyjh VLfBzBVũ hơyji yjbình tĩVLfBzBnh lPdewvXại nhưng tiVLfBzBm oaE3Gvvẫn đậpPdewvX mVLfBzBạnh vàyj lPdewvXoạn nhịp,yj VLfBzBtrả loaE3Gvời cô.

“Tôi poaE3Gvhụ tráchVLfBzB lVLfBzBàm PdewvXcho cô PdewvX ghen PdewvXđể PdewvXxem côVLfBzB cóyj phảnoaE3Gv ứPdewvXng không.”VLfBzB Tyjần LVLfBzBạc PdewvXLâm nPdewvXói, giọnoaE3Gvg nóioaE3Gv ngâyjy ngốoaE3Gvc giốPdewvXng y nyjhư LVLfBzBí CVLfBzBhính Vũ.

“Tôi goaE3Gviúp cVLfBzBậu tVLfBzBa diễnoaE3Gv mộoaE3Gvt màn tVLfBzBình địchPdewvX xuấtVLfBzB hiệnyj rồPdewvXi đánhoaE3Gv nhVLfBzBau đểoaE3Gv oaE3Gvxem côoaE3Gv yjcó tPdewvXhể moaE3Gvắc oaE3Gvmưu VLfBzBrồi tPdewvXhổ lộoaE3Gv tìPdewvXnh cảm hoaE3Gvay khôyjng. KếtoaE3Gv quảVLfBzB cPdewvXô thPdewvXật sựoaE3Gv trúnyjg oaE3Gvkế.” LVLfBzBí CVLfBzBhính VũVLfBzB tiếpoaE3Gv VLfBzBlời VLfBzBTần PdewvXLạc Lâm PdewvX nói, soaE3Gvau đóoaE3Gv hVLfBzBoàn hồn,yj trừngoaE3Gv PdewvXmắt oaE3Gvnhìn HạVLfBzB TửoaE3Gv KìnhVLfBzB oáPdewvXn giPdewvXận nPdewvXói:“Tại saoaE3Gvo VLfBzBlại lừa bọnVLfBzB tôPdewvXi? Chúyjng tôiVLfBzB đềuyj đồngPdewvX PdewvXý giúpoaE3Gv VLfBzBcậu, coaE3Gvậu lạiyj còoaE3Gvn lừayj bọPdewvXn PdewvXtôi yjgiờ VLfBzBtính sao đây?”

Không đểyj VLfBzBý yjbạn yjtốt đang bấPdewvXt mãVLfBzBn, oánPdewvX hậnoaE3Gv  PdewvXnhìn VLfBzBchằm chằyjm moaE3Gvình, HoaE3Gvạ TửVLfBzB yjKình chỉPdewvX chúoaE3Gv ýyj đoaE3Gvến suyjy nghĩ oaE3Gvvà phVLfBzBản ứngoaE3Gv củVLfBzBa lãoPdewvX bà.

“Nghe thấVLfBzBy khôyjng? Amh kyjhông VLfBzBcó noaE3Gvói coaE3Gvho bọnoaE3Gv hPdewvXọ PdewvXbiết, vẫnyj tuVLfBzBân thủyj ướcPdewvX oaE3Gvđịnh củayj chúngVLfBzB VLfBzBta.” PdewvXAnh thàVLfBzBnh thật nói.

“Uhm,” PdewvXCô gậVLfBzBt đầu,oaE3Gv tiếp toaE3Gvheo vẻPdewvX mặtVLfBzB nghoaE3Gviêm túVLfBzBc nhìnVLfBzB anh:“Nhưngyj aPdewvXnh khônVLfBzBg yjtuân thủVLfBzB qoaE3Gvuy tắc.”

“Quy tắcPdewvX nào?”VLfBzB VLfBzBAnh nhyjíu mày hỏi.

“Anh lừoaE3Gva em.”

“Vấn đềoaE3Gv lyjà oaE3Gvsao oaE3Gvanh khôngoaE3Gv nhớ yjrõ cóyj cyjái quVLfBzBy VLfBzBtắc nàyyj?” oaE3GvAnh VLfBzBvô tộPdewvXi yjnói, kỳPdewvX thậtVLfBzB căoaE3Gvn byjản PdewvXlà chơiVLfBzB xấuPdewvX cô.

“Nếu quoaE3Gvyền coaE3Gvông kVLfBzBhai là cPdewvXủa PdewvXem anPdewvXh oaE3Gvkhông đưoaE3Gvợc oaE3Gvsử dụngoaE3Gv biVLfBzBện PdewvXpháp nPdewvXày bắoaE3Gvt eoaE3Gvm cônVLfBzBg koaE3Gvhai.” CPdewvXô nghyjiêm túc nói.

“Ai, yjem yêoaE3Gvu cPdewvXó pyjhải em hiểuVLfBzB PdewvXlầm rồVLfBzBi kPdewvXhông?” VLfBzBAnh tPdewvXrừng mắoaE3Gvt nhìnVLfBzB, voaE3Gvẻ myjặt càyjng thêyjm vôVLfBzB tội,VLfBzB làmVLfBzB byjộ thở dàVLfBzBi nói.

“Cái gì?oaE3Gv” CôPdewvX bấtyj yjngờ hỏi.

“Anh đaPdewvXng VLfBzBcùng eVLfBzBm nói oaE3Gv chuyện đyjánh cượcoaE3Gv tốiPdewvX nPdewvXay, VLfBzBem đangVLfBzB PdewvXnói cáPdewvXi gì?VLfBzB PdewvXTuy rVLfBzBằng ayjnh dùngPdewvX yjkế VLfBzBcũng VLfBzBhơi tốnoaE3Gv kém noaE3Gvhưng ePdewvXm đồngPdewvX yjý oaE3Gvcông kPdewvXhai chuyệnVLfBzB chúngoaE3Gv toaE3Gva kếVLfBzBt hônVLfBzB thậtoaE3Gv syjự khiVLfBzBến yjanh rất PdewvXvui.” AnoaE3Gvh yjnói xonoaE3Gvg độtyj nhoaE3Gviên hVLfBzBôn cô.

“Anh yVLfBzBêu eVLfBzBm, lyjão bà.”

Trong nháVLfBzBy mPdewvXắt mặPdewvXt Phàn Syjở yjNgữ  nhVLfBzBanh chyjóng đỏPdewvX lêVLfBzBn khôngoaE3Gv bVLfBzBiết PdewvXlà đỏPdewvX bừngoaE3Gv haVLfBzBy PdewvXchỉ hồngVLfBzB hVLfBzBồng. Ayjnh thật oaE3Gvti bỉ.

“Thì roaE3Gva lVLfBzBà thế……oaE3Gv VLfBzBcậu  thật đúyjng lPdewvXà PdewvXcó yjđủ oaE3Gvti VLfBzBbỉ voaE3Gvô sỉ.”VLfBzB LoaE3Gví Chínyjh yjVũ thayjy côPdewvX PdewvXnói rVLfBzBa yjlời trong lòng.

Ở mPdewvXột bêPdewvXn PdewvXnghe nửPdewvXa ngày, anPdewvXh rốtVLfBzB cụcPdewvX cóVLfBzB thểPdewvX hyjiểu đượcoaE3Gv 7PdewvX, yj8 poaE3Gvhần cVLfBzBủa PdewvXcâu chuyện,PdewvX oaE3Gvnếu giPdewvXống nhoaE3Gvư VLfBzBnhững lời cậuyj PdewvXta nyjói VLfBzBthì Hạyj TửPdewvX KìVLfBzBnh thậPdewvXt đúnyjg PdewvXlà yjcó đủVLfBzB yjti bỉyj oaE3Gvvô sPdewvXỉ vìVLfBzB đoaE3Gvạt đượVLfBzBc mụcoaE3Gv đíchVLfBzB không ngạiPdewvX dùnVLfBzBg bấoaE3Gvt PdewvXcứ thủVLfBzB đoạVLfBzBn tồiPdewvX PdewvXtệ nàoaE3Gvo. NhưPdewvXng làPdewvX oaE3Gvcái mụcVLfBzB đícVLfBzBh kiyja nghVLfBzBe có vVLfBzBẻ buồnoaE3Gv cười.

“Ha ha……”yj CànPdewvXg noaE3Gvghĩ càng cảmyj thấyyj buồVLfBzBn cVLfBzBười, yjLí ChínoaE3Gvh PdewvXVũ nhịPdewvXn khôngVLfBzB đượcPdewvX cườioaE3Gv VLfBzBthành tiếngPdewvX.“Người luôyjn thuận lPdewvXợi toaE3Gvrong vioaE3Gvệc oaE3Gvliên qoaE3Gvuan đếVLfBzBn oaE3Gvphụ nữVLfBzB nhoaE3Gvư cậuPdewvX tPdewvXhì oaE3Gvra cũngPdewvX coaE3Gvó nyjgày PdewvXnhư thếVLfBzB này sayjo? PdewvXHa ha……”yj CướiVLfBzB lyjão bàyj, lVLfBzBão bàVLfBzB cũngVLfBzB khôngVLfBzB chPdewvXịu oaE3Gvcông khaVLfBzBi quayjn hệoaE3Gv vớVLfBzBi anh? PdewvXRất oaE3Gvbuồn cười!

Tần Lạyjc LPdewvXâm ởyj bêoaE3Gvn cạVLfBzBnh cũng cưoaE3Gvời theo.

“Nhưng tôoaE3Gvi cũnoaE3Gvg muốnPdewvX chPdewvXúc mừng oaE3Gvhai ngườiyj.” PdewvXCô vVLfBzBừa cưoaE3Gvời vừyja nói.

Tạm yjthời bỏyj quoaE3Gva mộtyj bên oaE3Gv sự toaE3Gvức gyjiận đốoaE3Gvi vớPdewvXi tPdewvXi bỉoaE3Gv lyjão công,PdewvX PoaE3Gvhàn SởPdewvX Ngữyj đPdewvXem ánVLfBzBh mắPdewvXt chyjuyển đếnVLfBzB yjvị TầnPdewvX Lạc yjLâm PdewvXtiểu tPdewvXhư xinyjh đẹpPdewvX tPdewvXự tiVLfBzBn lyjàm yjcô thyjấy yjghen tVLfBzBị “XinoaE3Gv hỏi……”oaE3Gv oaE3GvCô muốoaE3Gvn nPdewvXói lại thôi,PdewvX nyjhìn đốyji phương.

Tần Lạyjc LâVLfBzBm yjmỉm cườoaE3Gvi nhìn cô,yj oaE3Gvtrên mặtPdewvX tấyjt cảVLfBzB đềuyj lPdewvXà yjsự oaE3Gvthân thVLfBzBiện khôngPdewvX PdewvXcó mộyjt chútPdewvX đốiVLfBzB  địchPdewvX hoặcyj chế nhạo.“CôoaE3Gv coaE3Gvó gìVLfBzB muốyjn hỏVLfBzBi tPdewvXôi PdewvXsao?” CôVLfBzB PdewvXôn VLfBzBnhu hỏi.

Cô gPdewvXật oaE3Gvgật yjđầu, thoáyjng do yjdự mộtoaE3Gv VLfBzBchút mớoaE3Gvi mởoaE3Gv VLfBzBmiệng hPdewvXỏi :“HaiVLfBzB nPdewvXgươi hìnVLfBzBh nyjhư  rPdewvXất qyjuen thuộc?”

Tần LạcPdewvX LâmPdewvX bỗVLfBzBng nhiên VLfBzBkhẽ cườiPdewvX mộtoaE3Gv tiếng,PdewvX yjchế nhạoVLfBzB nhyjìn HạPdewvX TửVLfBzB oaE3GvKình nPdewvXói:“Lão bàPdewvX củayj VLfBzBanh đaVLfBzBng ghenoaE3Gv, anh nPdewvXên caPdewvXo hứnPdewvXg, đPdewvXắc ýoaE3Gv đi?”

“Đúng vậy,oaE3Gv PdewvXtôi mừngyj đến nổiyj sắpyj byjay lVLfBzBên PdewvX9 tầngoaE3Gv mây.”PdewvX PdewvXHạ yjTử KPdewvXình nhếVLfBzBch mioaE3Gvệng nóoaE3Gvi, bPdewvXộ dánoaE3Gvg qPdewvXuả thậtVLfBzB vui PdewvXvẻ oaE3Gvkhông thôi.

Phàn SởPdewvX NgPdewvXữ lạiPdewvX đyjỏ mặt.

“3 nVLfBzBgười chúnVLfBzBg VLfBzBtôi làVLfBzB bạn VLfBzBthời đạiPdewvX học.”VLfBzB TầnVLfBzB yjLạc LâPdewvXm cưPdewvXời nói.

Bạn thờioaE3Gv đạVLfBzBi học?oaE3Gv ThìoaE3Gv oaE3Gvra là thế.

Phàn Syjở NgPdewvXữ oaE3Gvrốt PdewvXcục xóa yjbỏ đưVLfBzBợc noaE3Gvghi ngờVLfBzB VLfBzBtrong lòngVLfBzB PdewvXnhưng lạiPdewvX chứngVLfBzB miyjnh đượcyj mộtyj việoaE3Gvc đóyj lPdewvXà —yj nyjgay từ đPdewvXầu anVLfBzBh oaE3Gvcũng đãoaE3Gv lyjên kếoaE3Gv hoyjạch tấoaE3Gvt cảoaE3Gv, làmVLfBzB PdewvXcho cPdewvXô nyjgơ nPdewvXgác rơiPdewvX vàVLfBzBo cạVLfBzBm bẫyVLfBzB của VLfBzB anh myjà kVLfBzBhông biết.

Anh thậtPdewvX PdewvXsự rấtPdewvX tPdewvXi bỉ.

Nhưng là……PdewvX VLfBzBAiz, tPdewvXại saoPdewvX cô mVLfBzBột cyjhút cũngPdewvX kPdewvXhông cyjảm yjthấy cháVLfBzBn PdewvXghét oaE3Gvhoặc gyjiận anh?

Tình yêyju thậPdewvXt sựyj yjlàm choPdewvX con ngyjười mùPdewvX quáng.

Cũng myjay syjau buPdewvXổi lễPdewvX phátVLfBzB biểu làVLfBzB noaE3Gvgày nghVLfBzBỉ VLfBzBnếu kPdewvXhông Phànyj sởoaE3Gv NgữoaE3Gv thậyjt đúngPdewvX lPdewvXà khyjông biếyjt nêVLfBzBn đốyji mặtVLfBzB vớiyj đồng nghyjiệp ởVLfBzB cyjông  oaE3Gvty nhyjư oaE3Gvthế nào.

Cô hoànPdewvX yjtoàn kPdewvXhông nghPdewvXi ngờ chuyệyjn coaE3Gvô yjkết yjhôn VLfBzBcùng lãoPdewvX VLfBzBbản VLfBzBsẽ oaE3Gvtrong tPdewvXhời giaVLfBzBn ngắnyj nhấtoaE3Gv giốnoaE3Gvg nhưyj lửa cháVLfBzBy laoaE3Gvn toàoaE3Gvn côngPdewvX tyoaE3Gv, yjdù soaE3Gvao đPdewvXây cũVLfBzBng làPdewvX PdewvXcông oaE3Gvty quyjan VLfBzBhệ yjxã hyjội, toaE3Gvin oaE3Gvtức đyjặc biệt nhaoaE3Gvnh nhạy.

Aiz, cứPdewvX nghĩPdewvX đếnoaE3Gv VLfBzBthứ hai phyjải yjđối mặoaE3Gvt vớioaE3Gv oaE3Gvmọi ngưoaE3Gvời PdewvXở VLfBzBcông tyoaE3Gv, cyjô oaE3Gvliền cảmoaE3Gv thấyyj bPdewvXi PdewvXthương, PdewvXthật sựoaE3Gv rất oaE3Gvbi thương.

Nhịn PdewvXkhông đượoaE3Gvc, cyjô đánh PdewvX người đàVLfBzBn ôngVLfBzB đaVLfBzBng VLfBzBxem tạoaE3Gvp chVLfBzBí ởoaE3Gv bênoaE3Gv cạnhyj mộtVLfBzB cái.

“Ối! LãoVLfBzB bàoaE3Gv, eyjm mVLfBzBuốn mưu sáPdewvXt oaE3Gvchồng sao?”oaE3Gv HạVLfBzB TPdewvXử Kìnhyj cốVLfBzB yjtình làoaE3Gvm rVLfBzBa PdewvXvẻ đauyj đớn.

Cô VLfBzBgiả yjvờ VLfBzBnhư khyjông nghe thấy,VLfBzB yjcũng khPdewvXông tyjhèm lioaE3Gvếc nhìoaE3Gvn anyjh, tiếpoaE3Gv yjtục loaE3Gvàm noaE3Gvhư VLfBzBkhông nhoaE3Gvìn thyjấy aPdewvXnh, nhìn vềoaE3Gv yjphía PdewvXtrước, loaE3Gvo lắnoaE3Gvg nVLfBzBgày yjthứ oaE3Gvhai VLfBzBphải đốiVLfBzB mVLfBzBặt vớiVLfBzB đồngoaE3Gv nghoaE3Gviệp yjnhư thếPdewvX nào.

“Ai, oaE3Gvlão bàoaE3Gv, eVLfBzBm soaE3Gvuy nghPdewvXĩ cái gìVLfBzB? Tạiyj sPdewvXao VLfBzBcả VLfBzBbuổi sángyj ePdewvXm oaE3Gvcũng khônoaE3Gvg PdewvXnhìn lãooaE3Gv cônPdewvXg tVLfBzBuấn suất,PdewvX gợioaE3Gv coaE3Gvảm mị hoyjặc oaE3Gvcủa mìoaE3Gvnh mộtPdewvX cái?”VLfBzB AVLfBzBnh PdewvXbỗng nhiêyjn nhẹPdewvX nhPdewvXàng xoaoaE3Gvy oaE3Gvmặt củyja coaE3Gvô đốiyj diện VLfBzB mình,ra vẻ&nbsVLfBzBp; đánoaE3Gvg thươngoaE3Gv, ônVLfBzB nVLfBzBhu hỏi.

“Còn khônPdewvXg phảiPdewvX tạPdewvXi anhyj hại.” oaE3GvCô hunoaE3Gvg PdewvXhăng PdewvXtrừng mắtyj nhoaE3Gvìn aoaE3Gvnh mộyjt oaE3Gvcái, yjnhịn khPdewvXông đVLfBzBược loaE3Gvại đánhPdewvX anoaE3Gvh một cái.

“Ối!” Ayjnh VLfBzBlại VLfBzBlần nữaoaE3Gv giả đauPdewvX VLfBzBkêu rVLfBzBa tiếng,oaE3Gv“Thì PdewvXra VLfBzBanh cướyji phảiPdewvX oaE3Gvmột lãoyj bàPdewvX VLfBzBbạo lựoaE3Gvc nha.”

“Nếu eVLfBzBm lPdewvXà  VLfBzBbạo lựcPdewvX lão bàyj oaE3Gvvậy VLfBzBanh chínVLfBzBh làVLfBzB PdewvXti VLfBzBbỉ lãoyj cPdewvXông.” CoaE3Gvô trừngyj mPdewvXắt nói.

“Hắc, lyjão byjà, lPdewvXão công oaE3Gv của eVLfBzBm PdewvXti bỉyj VLfBzBhồi nVLfBzBào? oaE3GvTa đượcyj yjcông nhậPdewvXn làPdewvX chVLfBzBính nPdewvXhân qPdewvXuân tửPdewvX đyjó nhaoaE3Gv.” APdewvXnh đem tạpVLfBzB chyjí đặtyj tyjrên yjbàn trà,VLfBzB nghPdewvXiêm chỉnhPdewvX oaE3Gvkháng nghị.

“Chính nhânVLfBzB quâoaE3Gvn VLfBzBtử sẽPdewvX vì oaE3Gv thắng thyjua màVLfBzB PdewvXsử dụyjng thPdewvXủ đoạn?”PdewvX NPdewvXói xonyjg yjcô coaE3Gvòn rõVLfBzB rànPdewvXg chỉyj VLfBzBra:“Đêm qua.”

“Em cVLfBzBó biếoaE3Gvt VLfBzBcâu “đại trượnoaE3Gvg yjphu cPdewvXo đượcPdewvX dyjãn VLfBzBđược” ”oaE3Gv VLfBzBÝ choaE3Gvính làoaE3Gv thỉnhVLfBzB yjthoảng khônPdewvXg oaE3Gvlàm chíoaE3Gvnh nhân quoaE3Gvân yjtử oaE3Gvcũng đượPdewvXc bởiyj vPdewvXì PdewvXanh làVLfBzB mộtVLfBzB đạPdewvXi trưoaE3Gvợng VLfBzBphu cyjo đượcoaE3Gv giãnPdewvX được.

Đối mPdewvXặt vớiVLfBzB ngưyjời ăyjn nói troaE3Gvơn trVLfBzBu, ngụyPdewvX biệnyj thànhPdewvX VLfBzBtài nPdewvXhư HVLfBzBạ VLfBzBTử Kyjình, PhVLfBzBàn Sởyj NgữVLfBzB cVLfBzBăn byjản koaE3Gvhông yjphải là yj đối thoaE3Gvủ củaVLfBzB anhyj, ngoàVLfBzBi viVLfBzBệc iPdewvXm lặngoaE3Gv khôVLfBzBng noaE3Gvói oaE3Gvgì cVLfBzBô cũnyjg cyjhỉ cóVLfBzB thểoaE3Gv troaE3Gvừng anhoaE3Gv, dùng sứoaE3Gvc VLfBzBtrừng aPdewvXnh đểoaE3Gv VLfBzBchống đỡ.

“Lão bPdewvXà, lúPdewvXc eyjm phẫnoaE3Gv nộ VLfBzBtrông PdewvXthật đyjáng yjyêu.” VLfBzBAnh cườiVLfBzB khẽ,VLfBzB kìyjm lòngoaE3Gv khVLfBzBông đưPdewvXợc cúiPdewvX nPdewvXgười yjhôn cyjô một chút.

“Uy, yjem đoaE3Gvang tứPdewvXc PdewvXgiận.” Cô trừoaE3Gvng VLfBzBmắt nhPdewvXìn anh.

“Lúc eoaE3Gvm tứPdewvXc gyjiận trVLfBzBông cũng thoaE3Gvật PdewvXđáng yêu.”oaE3Gv AoaE3Gvnh PdewvXlàm nhưVLfBzB khônVLfBzBg yjnghe VLfBzBthấy lạioaE3Gv hônVLfBzB cô.

“Uy!” CôPdewvX đánVLfBzBh ayjnh mộtPdewvX cái, vyjừa bựcVLfBzB mVLfBzBình vừyja buPdewvXồn cườiVLfBzB, VLfBzBthật làoaE3Gv yjsắp khôyjng chịuVLfBzB nổPdewvXi anh.

“Anh oaE3Gvyêu PdewvXem, lãoVLfBzB boaE3Gvà.” yjAnh bắt lấVLfBzBy oaE3Gvtay cPdewvXô, mườiyj PdewvXngón yjtay đanoaE3Gv vàoVLfBzB yjnhau, thâPdewvXm tìyjnh châPdewvXn thVLfBzBành nói.

Mặt củaPdewvX côyj đỏoaE3Gv hồyjng, nhịyjn không đượcyj liếPdewvXc ayjnh mộtVLfBzB cái,PdewvX lẩmoaE3Gv bVLfBzBẩm nói:“Anyjh thVLfBzBật syjự thựcVLfBzB tVLfBzBi boaE3Gvỉ, chỉyj yjbiết nói PdewvXsang chuyệnoaE3Gv khác.”

“Ai, tVLfBzBất cảoaE3Gv đềuyj lPdewvXà hiểu lầm,yj saPdewvXo anVLfBzBh lạiVLfBzB PdewvXnói sanyjg coaE3Gvhuyện yjkhác được?oaE3Gv BấtVLfBzB quá,”PdewvX AoaE3Gvnh PdewvXđột nyjhiên tyjhay vVLfBzBẻ mặt đứngVLfBzB PdewvXđắn nóioaE3Gv, oaE3Gv“Anh khônyjg ngạioaE3Gv họcyj hỏiyj PdewvXngười kyjhác myjột cVLfBzBhút, chVLfBzBúng yjta lPdewvXúc nãyoaE3Gv đang VLfBzBthảo luậnyj vấoaE3Gvn đềVLfBzB gì?PdewvX yjAnh yêoaE3Gvu ePdewvXm nhiềuyj nhoaE3Gvư thếyj nàoaE3Gvo yjsao? PdewvXĐáp áVLfBzBn làVLfBzB rấtPdewvX yêVLfBzBu, rất yêu.”

Anh mặtoaE3Gv dàPdewvXy tựyj hỏoaE3Gvi toaE3Gvự đáp, khiếnyj PdewvXcô oaE3Gvnhịn kPdewvXhông đưPdewvXợc mỉVLfBzBm cười.

Cô thật yjsự, thậtyj syjự chPdewvXịu oaE3Gvkhông nổiyj anVLfBzBh, cũnoaE3Gvg chịyju khVLfBzBông nổiPdewvX chínhyj mìnoaE3Gvh quyjá yêu anh……oaE3Gv Cyjảm oaE3Gvgiác nàVLfBzBy cóoaE3Gv oaE3Gvchút hPdewvXơi đángoaE3Gv sợ.

“Làm sao PdewvXvậy?” PdewvXChú ýPdewvX thấyVLfBzB yjnụ cyjười củayj côPdewvX biếnoaE3Gv mấyjt mVLfBzBột cáVLfBzBch khPdewvXông bìPdewvXnh thVLfBzBường, anh qoaE3Gvuan yjtâm ônPdewvX nPdewvXhu hỏi.

“Chúng ta thậtPdewvX soaE3Gvự cVLfBzBó VLfBzBthể yjyêu nhPdewvXau cảyj đời,VLfBzB bạVLfBzBch đầuyj oaE3Gvgiai lyjão saPdewvXo?” CôoaE3Gv oaE3Gvhỏi anhoaE3Gv, vẻVLfBzB mặtPdewvX lo lắngVLfBzB, yjkhiếp sPdewvXự vềVLfBzB tươnPdewvXg lai.

“Đương nhiên cóoaE3Gv thể.”PdewvX AnoaE3Gvh khônVLfBzBg chútoaE3Gv dPdewvXo dyjự trảoaE3Gv lời.

“Thật vậy PdewvXsao?” CVLfBzBô poaE3Gvhát hiệnVLfBzB mìnhVLfBzB càngPdewvX ngàPdewvXy VLfBzBcàng yêoaE3Gvu VLfBzBanh yjvì vậyyj VLfBzBcàng cảVLfBzBm thoaE3Gvấy sợPdewvX hãi.

“Đương nhiên.” AnoaE3Gvh oaE3Gvnói nyjhư đVLfBzBinh đoaE3Gvóng cột,“Chuyệnyj kháyjc kVLfBzBhông oaE3Gvnói, chỉoaE3Gv VLfBzBcần oaE3Gvnhìn bốPdewvX mẹ củaVLfBzB hVLfBzBai taVLfBzB, bọyjn họyj chuyjng yjtình yjyêu nhayju màyj yjchúng PdewvXta VLfBzBlại oaE3Gvthừa hưởnyjg gioaE3Gven dVLfBzBi truyền củyja họoaE3Gv vìVLfBzB vậyPdewvX yjchúng toaE3Gva nhấVLfBzBt địnhVLfBzB cyjó tPdewvXhể yêVLfBzBu nhaPdewvXu đếVLfBzBn bạoaE3Gvc đầu.”

Cách anh thuyPdewvXết phoaE3Gvục làoaE3Gvm VLfBzBcho cyjô buồnPdewvX cườiVLfBzB nhưVLfBzBng chỉPdewvX chốcoaE3Gv lVLfBzBát nóyj lạiPdewvX biếoaE3Gvn mất.

“Còn chuyện gìoaE3Gv sPdewvXao?” tPdewvXay anoaE3Gvh chạmyj vàoaE3Gvo mặtVLfBzB côPdewvX, kiênVLfBzB nPdewvXhẫn hỏioaE3Gv lại,VLfBzB aVLfBzBnh kyjhông yjthể coaE3Gvhịu được khoaE3Gvi thấPdewvXy côVLfBzB buồn.

“Thứ hai khVLfBzBi VLfBzBđi làmoaE3Gv, eVLfBzBm nênPdewvX làoaE3Gvm PdewvXcái oaE3Gvgì bâyPdewvX giờ?oaE3Gv” CPdewvXô nhănPdewvX mặtyj hỏioaE3Gv anh.

“Cái gì lPdewvXàm soaE3Gvao yjbây giờyj?” oaE3GvAnh oaE3Gvkhông hiểPdewvXu yjcô đVLfBzBang hỏiyj cáiVLfBzB gì.

Thứ hai VLfBzBở côngyj VLfBzBty cóyj chuyệoaE3Gvn gVLfBzBì yjmà PdewvXanh khôVLfBzBng biếPdewvXt soaE3Gvao? HVLfBzBạ TửPdewvX KìnPdewvXh sPdewvXuy nghĩ.

“Chuyện chúng tPdewvXa yjkết hôoaE3Gvn, đVLfBzBến tyjhứ hyjai nPdewvXhất địnhVLfBzB đVLfBzBã truyềyjn đếnoaE3Gv VLfBzBtai myjỗi ngườioaE3Gv troVLfBzBng công tPdewvXy, yjđến lPdewvXúc PdewvXđó eVLfBzBm nêVLfBzBn oaE3Gvđối yjmặt vớVLfBzBi oaE3Gvhọ noaE3Gvhư tVLfBzBhế nPdewvXào đâoaE3Gvy?” Phàyjn SởVLfBzB NgPdewvXữ kyjhông chuyVLfBzBển mắt nhìVLfBzBn anVLfBzBh, khônyjg biyjết ayjnh PdewvXcó pPdewvXhải đanVLfBzBg giảoaE3Gv oaE3Gvngốc vyjới yjcô không.

“Thì ra PdewvXlà chuyPdewvXện này.”

Nhìn anh ryja vẻVLfBzB PdewvXđã hiểuyj loaE3Gvại cònyj oaE3Gvrất thoảVLfBzBi máVLfBzBi vuPdewvXi thíyjch làmyj cyjho côyj nhấVLfBzBt toaE3Gvhời oaE3Gvbốc hỏa.

“Đúng vậy, chíVLfBzBnh làVLfBzB coaE3Gvhuyện này!yj” PdewvXCô PdewvXtrừng yjmắt nyjói,“Anh &nbsPdewvXp;nói nêVLfBzBn loaE3Gvàm goaE3Gvì oaE3Gvbây giờ?”

“Chỉ cần thVLfBzBoải mPdewvXái nhậyjn sựVLfBzB yjchúc pPdewvXhúc củaVLfBzB moaE3Gvọi VLfBzBngười làoaE3Gv đưVLfBzBợc rồi.”

“Anh nói thậtyj đơnVLfBzB goaE3Gviản.” CoaE3Gvô yjgiận dỗVLfBzBi đánoaE3Gvh VLfBzBanh mVLfBzBột cái.

“Là em syjuy nghĩVLfBzB oaE3Gvquá phVLfBzBức tạp.oaE3Gv Eyjm rốVLfBzBt cuộcVLfBzB loaE3Gvo lắVLfBzBng cPdewvXái gyjì, lãoyj bà?”oaE3Gv VLfBzBAnh kPdewvXéo VLfBzBcô vào tronVLfBzBg lònoaE3Gvg, ôoaE3Gvn noaE3Gvhu hỏi.

“Đại soái yjca lãoaE3Gvo bVLfBzBản cPdewvXưới mộtPdewvX oaE3Gvnữ thoaE3Gvư kíPdewvX toaE3Gvrong côngPdewvX tyoaE3Gv, khôngPdewvX bVLfBzBắt mắt,oaE3Gv coaE3Gvá yjtính cyjứng nhắc câuVLfBzB nVLfBzBệ, oaE3Gvkhông làmoaE3Gv VLfBzBcho ngưoaE3Gvời khácPdewvX yyjêu moaE3Gvếm, nếuoaE3Gv anoaE3Gvh lPdewvXà ngVLfBzBười đứngVLfBzB yjxem, anoaE3Gvh sẽ PdewvXnghĩ noaE3Gvhư thVLfBzBế nào?”

“Cô gái nyjày thậtyj lợiPdewvX hạiVLfBzB?” APdewvXnh hơVLfBzBi đămoaE3Gv chiPdewvXêu liếcyj nhìnVLfBzB oaE3Gvcô mPdewvXột VLfBzBcái, PdewvXsau đóPdewvX thonyjg thả PdewvXnhíu màyVLfBzB nói.

“Còn gì nữa?”

“Cô ta boaE3Gviết dùnPdewvXg mêVLfBzB thuật,yj nếVLfBzBu khVLfBzBông, cVLfBzBông phPdewvXu tyjrên gPdewvXiường khoaE3Gvẳng đyjịnh đặcoaE3Gv biệt tốt?”oaE3Gv APdewvXnh nhăyjn mặtVLfBzB nyjói tiếp.

Cô trừng mắtVLfBzB liếcoaE3Gv anoaE3Gvh mộoaE3Gvt cáoaE3Gvi, nghiếnyj yjrăng nghVLfBzBiến PdewvXlợi hỏi:yj“Còn goaE3Gvì nữa?”

“Không biết oaE3Gvcô tyja yjlàm PdewvXnhư thếyj nàoVLfBzB yjmê hoPdewvXặc yjrồi trèoyj lêyjn giườngoaE3Gv củyja lãPdewvXo bảnoaE3Gv? Làyj lyjúc cùng VLfBzB lão bảPdewvXn oaE3Gvra ngoyjài côPdewvXng tác,yj lyjừa choaE3Gvo lãoVLfBzB VLfBzBbản uốnVLfBzBg oaE3Gvsay yjlàm oaE3Gvra nhữngyj chuyệnVLfBzB khôPdewvXng tự chủVLfBzB đượcPdewvX soaE3Gvao? oaE3GvHay VLfBzBlà yjtrực tiếyjp cưỡPdewvXng éyjp PdewvXquan VLfBzBhệ, sPdewvXau đóVLfBzB thVLfBzBành cônPdewvXg lấyPdewvX tự sátPdewvX VLfBzBuy hiếpVLfBzB bứyjc hôn……”

“Uy!” Thấy anPdewvXh càngVLfBzB noaE3Gvói càngyj oaE3Gvlưu loáVLfBzBt, coaE3Gvàng khoyja trươoaE3Gvng, PoaE3Gvhàn SởVLfBzB Ngữyj yjnhịn yjkhông đPdewvXược đánh anyjh mPdewvXột chút.

“Đây không pyjhải làoaE3Gv soaE3Gvuy noaE3Gvghĩ củPdewvXa oaE3Gvem saoyj?” Ayjnh làmVLfBzB nPdewvXhư VLfBzBvô tVLfBzBội nói.

“Em đang hVLfBzBỏi anoaE3Gvh noaE3Gvghĩ nhưPdewvX PdewvXthế nào?”PdewvX CôoaE3Gv nói.

Anh im lặngVLfBzB trooaE3Gvng chốVLfBzBc látyj ryjồi cPdewvXhăm cVLfBzBhú nhìnPdewvX côoaE3Gv, PdewvXthong tVLfBzBhả nói:“AnhoaE3Gv sẽPdewvX nghPdewvXĩ đây PdewvXnhất địnhoaE3Gv làVLfBzB cVLfBzBhân tình.”

Cô ngẩn raVLfBzB, khyjông PdewvXthể dờVLfBzBi khỏiVLfBzB VLfBzBđôi mắoaE3Gvt thâmPdewvX tìPdewvXnh củaVLfBzB anh.

“Anh sẽ nghĩ…PdewvX…” yjAnh tyjiếp tụcoaE3Gv nói,VLfBzB“Cô goaE3Gvái nàyjy yjnhất địPdewvXnh oaE3Gvcó điểmVLfBzB đặcVLfBzB biPdewvXệt yjnên đyjại soáPdewvXi ca lPdewvXão bảPdewvXn kVLfBzBia mớiyj mêoaE3Gv VLfBzBluyến, áioaE3Gv mVLfBzBộ, khôPdewvXng thPdewvXể tựVLfBzB kìmVLfBzB chếyj oaE3Gvmà yêPdewvXu côoaE3Gv ấoaE3Gvy, syjau đó còoaE3Gvn cướiVLfBzB lyjàm vợ,VLfBzB oaE3Gvđồng thờPdewvXi pháoaE3Gvt VLfBzBthệ coaE3Gvả đờiVLfBzB chỉoaE3Gv nắPdewvXm taoaE3Gvy côoaE3Gv, coaE3Gvùng côyj sốPdewvXng đếPdewvXn đầu bạc.”

Trái tim củaVLfBzB côPdewvX khPdewvXông toaE3Gvự chủVLfBzB đượcVLfBzB đậpVLfBzB nhaVLfBzBnh lêoaE3Gvn, vìoaE3Gv PdewvXnhu tPdewvXình trooaE3Gvng mắoaE3Gvt anyjh vàVLfBzB nhyjững lời PdewvXanh nVLfBzBói màoaE3Gv cảmVLfBzB động.

“Lão công……”

Anh lấy tVLfBzBay coaE3Gvhe miệngoaE3Gv yjcô lVLfBzBại, khVLfBzBông oaE3Gvcho cPdewvXô VLfBzBmở miệyjng nóiPdewvX chuyệnyj, moaE3Gvuốn coaE3Gvô noaE3Gvghe anh nói.

“Lão bà, tyjại syjao VLfBzBem VLfBzBphải VLfBzBquan tâVLfBzBm ngườiPdewvX khVLfBzBác nyjghĩ gì?”yj AnPdewvXh chPdewvXân thàyjnh nhìyjn cô nói.“NgườioaE3Gv oaE3Gvkhác muốnPdewvX yjnghĩ oaE3Gvnhư toaE3Gvhế nyjào loaE3Gvà chuyệoaE3Gvn củyja họ,oaE3Gv khônyjg liênVLfBzB qPdewvXuan đếnyj chúng toaE3Gva, PdewvXkhông pyjhải sVLfBzBao? GiốngVLfBzB nhoaE3Gvư boaE3Gva VLfBzBmẹ PdewvXem, bọyjn họPdewvX VLfBzBchênh lyjệch tuổiPdewvX tyjác nhất địyjnh PdewvXcó nhiềVLfBzBu ngưyjời khôngVLfBzB xPdewvXem trọoaE3Gvng phảPdewvXi khyjông? Nyjhưng bọnyj hyjọ vPdewvXẫn yêoaE3Gvu noaE3Gvhau, yjvẫn hạnh oaE3Gvphúc khyjông phảyji sao?”

“Trọng điểm là,”VLfBzB oaE3GvAnh PdewvXnhấn mạnhPdewvX.“Thân PdewvXlà lãVLfBzBo bảVLfBzBn coaE3Gvủa PdewvXcông tyyj, loaE3Gvà PdewvXngười trựcVLfBzB tiếpVLfBzB VLfBzBphát lương yjcho nhânVLfBzB yjviên, VLfBzBlão đại,VLfBzB eVLfBzBm thậtPdewvX sựoaE3Gv cyjho rằngVLfBzB anVLfBzBh sẽyj VLfBzBcho yjphép bọnoaE3Gv hoaE3Gvọ VLfBzBvô lễ oaE3Gvlão vPdewvXới lyjão VLfBzBbản nyjương sao?”

Nghe thấy vậy,yj PdewvXPhàn Sởyj NgữPdewvX nhVLfBzBịn khPdewvXông đượcPdewvX trừPdewvXng lớnyj hayji mVLfBzBắt, đemPdewvX taVLfBzBy aoaE3Gvnh lấyyj ra khỏiPdewvX miệnoaE3Gvg cô.

“Anh muốn VLfBzBlàm yjcái VLfBzBgì?” CPdewvXô VLfBzBlo PdewvXlắng yjhỏi anh.

“Làm việc nyjên làm.”PdewvX yjAnh yjôn yjnhu cười.

“Việc gì làyj việyjc nVLfBzBên VLfBzBlàm?” CôoaE3Gv tiyjếp tụcyj hỏi.

“Em muốn bPdewvXiết VLfBzBnhư voaE3Gvậy sao?”

“Em không PdewvXhy vọngVLfBzB byjởi PdewvXvì eVLfBzBm myjà oaE3Gvlàm chVLfBzBo byjất kìoaE3Gv nVLfBzBgười nàoyj oaE3Gvgặp tVLfBzBai ương.”

“Đó không phyjải lyjà tVLfBzBai yjương, poaE3Gvhải nóoaE3Gvi loaE3Gvà giePdewvXo gyjió PdewvXgặt bảo.”yj Anyjh cưPdewvXời nói,VLfBzB nhưng giVLfBzBọng điệuoaE3Gv oaE3Gvcó yjmột toaE3Gvia lãnhPdewvX khVLfBzBốc, giốngyj nhyjư ayjnh đãVLfBzB sớVLfBzBm quVLfBzByết tPdewvXâm muốnoaE3Gv gPdewvXiết không tha.

“Lão công.” Cyjô nhíyju PdewvXmày nhìPdewvXn anh.

“Lão bà.” AnPdewvXh moaE3Gvỉm oaE3Gvcười PdewvXđáp lại.

“Lão công.” CôVLfBzB nhấPdewvXn mạnh,oaE3Gv tỏVLfBzB vẻVLfBzB VLfBzBphản đối.

“Lão bà.” AoaE3Gvnh tiếpyj tPdewvXục mỉmVLfBzB cưPdewvXời màoaE3Gv VLfBzBchống đỡ.

“Mọi người đềoaE3Gvu lVLfBzBàm việcVLfBzB vớiPdewvX yjnhau nhiềuoaE3Gv VLfBzBnăm noaE3Gvhư vậy,PdewvX ayjnh cPdewvXó thVLfBzBể yjđồng oaE3Gvý vớioaE3Gv VLfBzBem, đừnyjg vì tìnhoaE3Gv cPdewvXảm cVLfBzBá nhVLfBzBân nPdewvXhất thờiPdewvX màPdewvX phVLfBzBủi byjỏ nhữngPdewvX coaE3Gvố gắnVLfBzBg, PdewvXhi siVLfBzBnh củayj PdewvXhọ VLfBzBcho cônPdewvXg ty nhữnyjg oaE3Gvnăm qyjua đượcVLfBzB khôoaE3Gvng?” CôPdewvX yjgọn gàVLfBzBng dứtyj khoát,yj thVLfBzBành tVLfBzBhật nói.

“Em cũng biVLfBzBết, đốiVLfBzB vớiVLfBzB VLfBzBnhững coaE3Gvố gắnyjg oaE3Gvvà VLfBzBhi oaE3Gvsinh oaE3Gvcủa mọiVLfBzB ngườiyj aPdewvXnh đềuyj yjthưởng VLfBzBcho hoaE3Gvọ xứng đáng,yj chyjưa yjcó bạcyj đãiyj ngườioaE3Gv nào.”

“Em biết, nhoaE3Gvưng cVLfBzBông oaE3Gvty cóoaE3Gv thểVLfBzB pháPdewvXt tPdewvXriển mVLfBzBạnh VLfBzBmẽ, đứnyjg vyjững troPdewvXng giớiPdewvX nVLfBzBày đềuVLfBzB có cyjông củyja mọyji người.VLfBzB Chyjo nêPdewvXn đồnyjg yjý VLfBzBvới PdewvXem, khVLfBzBông cầoaE3Gvn vìoaE3Gv eoaE3Gvm làVLfBzBm khoaE3Gvó ngoaE3Gvười nào đượcyj không?”yj yjCô cầuPdewvX xin.

“Em mềm lònVLfBzBg nyjhư PdewvXvậy loaE3Gvà yjkhông được.”PdewvX AnVLfBzBh thởPdewvX dàVLfBzBi VLfBzBlắc đầuVLfBzB nói.

“Lão công……”

“Chuyện này aPdewvXnh kVLfBzBhông thVLfBzBể đồVLfBzBng ýyj vớiVLfBzB em.”PdewvX VLfBzBAnh nghiêmoaE3Gv tPdewvXúc lắcVLfBzB VLfBzBđầu PdewvXnói,“Là ngườioaE3Gv PdewvXlãnh đạo quVLfBzByết đPdewvXịnh chínyjh sáchoaE3Gv yjcủa yjcông oaE3Gvty aVLfBzBnh khôPdewvXng thểyj VLfBzBmềm oaE3Gvlòng nhưoaE3Gv phụyj nữ.”

“Nhưng chuyện này……”

“Nghe anh nyjói hyjết đPdewvXã.” Ayjnh ôPdewvXn PdewvXnhu ngoaE3Gvắt lyjời cyjô, vyjẻ mặyjt vẫnVLfBzB ngyjhiêm túoaE3Gvc VLfBzBnhư vậy.

Phàn Sở NgữVLfBzB VLfBzBbất đVLfBzBắc dĩPdewvX nVLfBzBhìn VLfBzBanh, khôngPdewvX hiểVLfBzBu ayjnh tyjại saPdewvXo phảiPdewvX oaE3Gvcố chấPdewvXp nPdewvXhư thế?

Nếu đồng oaE3Gvnghiệp oaE3Gvđối vớVLfBzBi cVLfBzBô yjcó ýVLfBzB kPdewvXiến thìyj cũngPdewvX làoaE3Gv PdewvXdo côVLfBzB koaE3Gvhông đủPdewvX tiêuyj chuyjẩn, kVLfBzBhông thể PdewvXtrách ngườiVLfBzB yjkhác, nyjếu VLfBzBanh bởoaE3Gvi VLfBzBvì coaE3Gvô màoaE3Gv lạmPdewvX dụyjng chứcoaE3Gv quyềPdewvXn trảyj thoaE3Gvù đối phPdewvXương thoaE3Gvì PdewvXchỉ càngVLfBzB làyjm khóoaE3Gv côoaE3Gv hơPdewvXn VLfBzBmà thôPdewvXi. ChẳngoaE3Gv lẽPdewvX oaE3Gvanh khyjông hiểu?

“Nếu anh yjđã rPdewvXa mộPdewvXt quyếtPdewvX địPdewvXnh yjgì đóyj thìPdewvX khônPdewvXg pyjhải chỉyj vPdewvXì mộtoaE3Gv chuyjyện. Kyjhông phảiVLfBzB chỉ một,yj cóVLfBzB nghPdewvXĩa yjanh oaE3Gvđã chyjo họPdewvX cPdewvXơ hPdewvXội nhưoaE3Gvng hếoaE3Gvt lầnVLfBzB oaE3Gvnày đVLfBzBến lầnoaE3Gv kháPdewvXc khôngVLfBzB VLfBzBthay đổi, mộtoaE3Gv loaE3Gvần oaE3Gvlại oaE3Gvmột lầnVLfBzB táiyj pVLfBzBhạm, PdewvXđối vớyji nhữngPdewvX oaE3Gvngười oaE3Gvnhư PdewvXvậy choaE3Gvo yjdù không oaE3Gv phải vìPdewvX oaE3Gvem thVLfBzBì VLfBzBanh cũngyj phyjải PdewvXvì côPdewvXng VLfBzBty mVLfBzBà trừVLfBzBng phạt.PdewvX” VLfBzBAnh thậVLfBzBt oaE3Gvsự nghyjiêm túc nóiyj vớiPdewvX cô.

“Anh cam oaE3Gvđoan yjsẽ khôngPdewvX lấyoaE3Gv VLfBzBviệc côngVLfBzB báooaE3Gv thùVLfBzB riêng?VLfBzB” yjCô nhìPdewvXn yjanh đánhPdewvX giáPdewvX. VPdewvXì PdewvXsao cô vẫnVLfBzB cảPdewvXm thấyVLfBzB khảyj nănPdewvXg PdewvXnày rấtoaE3Gv lớn?

“Ai, lão VLfBzBbà, lãoaE3Gvo coaE3Gvông củaVLfBzB PdewvXem làyj nVLfBzBgười khVLfBzBông phânVLfBzB biệVLfBzBt côngVLfBzB tyjư VLfBzBnhư vVLfBzBậy sao?”

Phàn Sở oaE3GvNgữ thàoaE3Gvnh thậoaE3Gvt yjsuy ngyjhĩ VLfBzBmột láoaE3Gvt yjrồi đưPdewvXa VLfBzBra đápyj án.

“Phải.” Cô nói.

Hạ Tử Kìyjnh doaE3Gvở khóPdewvXc dởoaE3Gv cười.

“Cám ơn ePdewvXm PdewvXtin tưởngyj anyjh nhoaE3Gvư vậy,yj lãVLfBzBo bà.”yj VLfBzBAnh cườVLfBzBi khVLfBzBổ oaE3Gvmà nói.

“Lão công……”

“Được rồi, ngừVLfBzBng.” yjAnh độtPdewvX yjnhiên nVLfBzBgắt lờyji cVLfBzBô:“Chúng tPdewvXa khPdewvXông nêoaE3Gvn VLfBzBvì tryệnVLfBzB còVLfBzBn chưoaE3Gva có xảyjy yjra tPdewvXranh luậnVLfBzB koaE3Gvhông tPdewvXhôi, nyjếu lãVLfBzBng VLfBzBphí PdewvXthời chPdewvXo chuyyjện VLfBzBnày kyjhông bằnyjg VLfBzBchúng ta nêVLfBzBn “voaE3Gvận động”VLfBzB moaE3Gvột chút?”

Phàn Sở NPdewvXgữ mặtPdewvX nhoaE3Gvanh chóngPdewvX đỏyj lên.

“Anh thật VLfBzBkhông đứngPdewvX đắnPdewvX!” PdewvXCô mặyjt đỏPdewvX oaE3Gvtía taVLfBzBi tyjrừng aPdewvXnh liếcyj mPdewvXắt mPdewvXột cái.

“ “Vận động”VLfBzB oaE3Gvsao VLfBzBcó thyjể yjlà chuyệVLfBzBn khoaE3Gvông yjđứng đắn,oaE3Gv PdewvXlão bVLfBzBà? VioaE3Gvệc nàyVLfBzB liênoaE3Gv quaVLfBzBn đến đờiPdewvX soaE3Gvau củayj chúoaE3Gvng tayj, đâyVLfBzB oaE3Gvlà chuyệoaE3Gvn VLfBzBđứng đoaE3Gvắn PdewvXnhất cVLfBzBũng quaoaE3Gvn trọngPdewvX nhấPdewvXt.” oaE3GvAnh nghiêm PdewvXtúc nói.

Phàn Sở Nyjgữ hoyjàn toànVLfBzB nóPdewvXi khôngPdewvX rPdewvXa lời,yj oaE3Gvchỉ cóoaE3Gv thểVLfBzB xấPdewvXu hổVLfBzB tryjừng anPdewvXh oaE3Gvliếc VLfBzBmắt một cái,yj yjsau yjđó quyoaE3Gvết địnhVLfBzB đứngVLfBzB dPdewvXậy chạVLfBzBy lấyVLfBzB người,VLfBzB VLfBzBkhông đểPdewvX PdewvXý VLfBzBtới anh.

Dù saVLfBzBo côPdewvX oaE3Gvvĩnh viễVLfBzBn không 

thể nóioaE3Gv lPdewvXại anh.

Nhưng cô yjvừa mớiPdewvX đứVLfBzBng oaE3Gvlên, haVLfBzBi cVLfBzBhân cònPdewvX yjchưa đứngyj vPdewvXững, đãoaE3Gv bịVLfBzB aPdewvXnh kyjéo yjngã ngồioaE3Gv lạiPdewvX sô pha.

“Uy!” CoaE3Gvô khángyj nyjghị PdewvXquay đoaE3Gvầu VLfBzBkêu lên,oaE3Gv goaE3Gviây tiếpoaE3Gv tPdewvXheo đyjã PdewvXbị aVLfBzBnh áVLfBzBp đảoVLfBzB VLfBzBở trêoaE3Gvn yjsô pha.

AnVLfBzBh ở trêoaE3Gvn ngưyjời mVLfBzBong yjchờ nhyjìn cô,yj noaE3Gvụ cườiPdewvX gợiVLfBzB cảmVLfBzB mêVLfBzB hoặc,yj đôiVLfBzB mắtoaE3Gv đPdewvXen lấoaE3Gvp lánh troaE3Gvàn đầyoaE3Gv tìoaE3Gvnh yêuyj vàPdewvX kháVLfBzBt vọngVLfBzB đốiVLfBzB vớiyj cô.

PdewvXCô hô hPdewvXấp koaE3Gvhó khăn,oaE3Gv VLfBzBtim đậpPdewvX nhanh.

Anh chậm rãPdewvXi cúoaE3Gvi ngườiPdewvX PdewvXhôn cyjô, nhẹoaE3Gv nhyjàng hoaE3Gvôn đôioaE3Gv môoaE3Gvi côyj, gPdewvXiống VLfBzBnhư thương tiếc lại giống như khiêu khích.

Hô hấp của cô không thể khống chế dần dần trở nên dồn dập, hai tay không tự chủ được chủ động đặt lên cổ anh, kéo anh ép xuống dưới làm cho nụ hôn càng ngày càng sâu.

Anh khẽ cười thành tiếng, thuận theo mong muốn của cô, đem lưỡi tiến vào trong miệng cô, nhiệt liệt mà cơ khát hôn cô, rồi sau đó đem cô tiến vào trong bể dục vọng, dìm ngập……