You are here

Lão nhị là ông chủ - Chương 08

Phàn Sởn47q NgGafTữ n47qnói nhữJMv4ng lời GafT này wMAnra cũngGafT khn47qông làmGafT ngạcn47q nn47qhiên n47q4 ngườin47q đwMAnang nóiGafT chuyện.

Hai vJMv4ợ cJMv4hồng hwMAnọ thJMv4ì khônJMv4g phải nówMAni, đưwMAnơng nhiênn47q sẽn47q JMv4không nwMAngạc nhixhSaên wMAnnhưng phảnwMAn ứnn47qg củaJMv4 LxhSaí ChínJMv4h VGafTũ vàn47q Tần xhSa Lạc n47qLâm khiJMv4ến cwMAnho cGafTô JMv4nghi ngờ,n47q khóJMv4 n47qhiểu, GafTbọn hJMv4ọ sJMv4au khwMAni nghwMAne cGafTô nóixhSa nhJMv4ư vậyxhSa cả haxhSai cùwMAnng sửnn47qg GafTsốt mộxhSat chGafTút rồiGafT lậpwMAn tứwMAnc cwMAnười txhSao thàxhSanh tiếng.

“Ha ha……”

Phàn SởGafT NxhSagữ ngJMv4ạc nhxhSaiên, hai n47qmắt trn47qợn ln47qên, cn47qảm thấyn47q GafTkhông bJMv4iết làmn47q sxhSaao, JMv4lại n47qcó GafTchút wMAnnan khan47qm, kJMv4hổ sở nhìnwMAn bọnwMAn họ.

Chẳng JMv4lẽ chuyệnwMAn nàn47qng và Hạn47q wMAnTử KìnxhSah JMv4là xhSavợ chồngxhSa thậtJMv4 sựxhSa wMAnbuồn cườiwMAn n47qnhư vậyJMv4, làmn47q chJMv4o ngườiwMAn khJMv4ác n47qkhó n47qcó thể tixhSan nhn47qư vGafTậy sao?

“Lão bà,xhSa GafTem cGafTuối cùng cũxhSang quyếtJMv4 địnhGafT cônGafTg GafTkhai qJMv4uan hệJMv4 củaJMv4 chún47qng tGafTa? AnwMAnh xhSarất vuxhSai vẻ!”

Không wMAnchú GafTý tớixhSa tGafTâm txhSaình của côJMv4 khônJMv4g tốxhSat, HạwMAn Tửn47q n47qKình vn47qui wMAnsướng wMAngắt JMv4gao GafTkéo n47qcô lạixhSa gần,wMAn trướJMv4c mặGafTt mọi ngườiwMAn hôwMAnn GafTcô swMAnay n47qđắm rồiGafT sJMv4au đóGafT xhSangây nwMAngô cườn47qi GafTha hJMv4a ha.

Tâm tìnhwMAn côwMAn khôngn47q tốt nhGafTưng vìJMv4 anGafTh xhSasung JMv4sướng khôGafTng chútwMAn JMv4che dGafTấu lJMv4àm wMAncho xhSacô bxhSaình phxhSaục mộwMAnt chútxhSa, trong lònn47qg vẫnJMv4 kxhSahông thểwMAn khôngGafT suJMv4y nghĩ.

“Nhìn têJMv4n kiJMv4a xxhSaem cười đếnn47q gixhSaống mộtGafT xhSatên ngốc.”

“Đúng vậyn47q, cũwMAnng mGafTay tGafTôi không wMAncó mxhSaê luyếGafTn aGafTnh wMAnta nxhSaếu n47qkhông JMv4bây gGafTiờ nhấtxhSa đxhSaịnh vn47qỡ mộng.”

Phía saJMv4u wMAnPhàn SwMAnở NgữGafT vang GafTlên tiếnwMAng wMAnchế nhạoGafT mộxhSat cácn47qh thoảiJMv4 máwMAni, cGafTô khn47qông nhịn47qn đượwMAnc qn47quay đầun47q lại,GafT chỉ GafT thấy xhSaLí ChínhxhSa n47qVũ vàn47q TầnGafT Lạn47qc LxhSaâm đứngxhSa chwMAnung mộtxhSa chỗ,wMAn trGafTên mặtxhSa tJMv4ươi cườiGafT trêu n47q chọc khôwMAnng cóJMv4 mộtn47q tn47qia xhSatrào phn47qúng wMAnác ýn47q nào.

Cô ngạGafTc nhiêGafTn trừngwMAn mắt nhìn,n47q xhSara lệJMv4nh cJMv4ho chíxhSanh GafTmình phảixhSa n47qcẩn thậnwMAn mộtxhSa chútJMv4, ngưGafTời vừJMv4a mớiwMAn cưn47qời nhwMAnạo côn47q sao bn47qây giờJMv4 lạxhSai n47qcó vẻxhSa mặtn47q này?

“Hai ngườiGafT cácGafT ngươn47qi hâxhSam mộ n47qthì cứxhSa việcwMAn nóiGafT thẳngxhSa, JMv4ha ha……”JMv4 HạGafT TửxhSa n47qKình JMv4bỗng nJMv4hiên đắwMAnc xhSaý cườiGafT xhSaha haJMv4 nói  vxhSaới xhSahai ngườJMv4i kia.

“Có JMv4gì đángxhSa hâJMv4m mộn47q, so vớiGafT cxhSaậu, tGafTôi muốnJMv4 tìxhSam bạnn47q gáJMv4i khóJMv4 khănxhSa sao?

“Vấn đềxhSa GafTlà GafTcậu tJMv4ìm được xhSacô gáiJMv4 đồngn47q ýJMv4 cùngJMv4 cn47qậu bạchxhSa đầun47q giaGafTi ln47qão sao?”

“Tôi kwMAnhông muốnwMAn thôi, xhSa được không?”

“Đều giốngGafT nhwMAnau, txhSaóm lạiwMAn cậu khôngJMv4 GafTtìm đượcJMv4 tìxhSanh yêxhSau GafTsong phương,xhSa giốngwMAn tôwMAni vGafTà lJMv4ão bwMAnà nắJMv4m tJMv4ay JMv4nhau đJMv4i hết cuộcwMAn đờiGafT, JMv4ha ha……”

Hạ TửJMv4 JMv4Kình bừJMv4a bãiGafT cưGafTời nói, thán47qi độxhSa kiêGafTu ngxhSaạo lxhSaàm GafTcho ngườiwMAn GafTta rấJMv4t n47qmuốn đánh.

“Phàn tiểun47q thưJMv4, nếwMAnu cô khônwMAng chịuJMv4 nổiwMAn cậuJMv4 tGafTa, xhSalúc nàn47qo GafTcũng JMv4có thểGafT bwMAnỏ hắGafTn. wMAnTôi JMv4có GafTthể JMv4giúp côn47q mộtJMv4 n47qtay, cam đn47qoan JMv4cô sẽn47q khôn47qng n47qbị têJMv4n xhSalưu n47qmanh nàwMAny n47qquấy rwMAnầy.” xhSaLí CwMAnhính VũxhSa xhSađem chuyệnn47q không thJMv4ể xảGafTy rxhSaa nn47qày nóiJMv4 vớixhSa cô.

“Thật JMv4sự cámn47q JMv4ơn GafTý n47qtốt của cậwMAnu, tôiGafT vJMv4à lãwMAno bàwMAn nwMAnhất địnhn47q bJMv4ên nhwMAnau đếnwMAn bJMv4ạc đxhSaầu sGafTau đóJMv4 cùngJMv4 nhGafTau GafTtham giGafTa lễ đGafTưa tiễnxhSa củaxhSa cậu.

“Tên hỗGafTn đảnJMv4 nàwMAny.” LwMAní Chính VGafTũ nJMv4gây ngườJMv4i mGafTột chútxhSa, nhGafTịn khôGafTng đượcGafT cGafTười mắng.

Tần JMv4Lạc Lân47qm JMv4ở JMv4bên cạnh ngheGafT tJMv4hấy bn47qa cJMv4hữ “lễJMv4 đưaJMv4 tiễn47qn” JMv4nhanh n47qchóng cườJMv4i ln47qớn, cưxhSaời đếnJMv4 nổin47q khôngxhSa đứng n47qvững đượcn47q, hawMAni vxhSaai kxhSahông xhSangừng run.

Tình thếGafT trướcJMv4 mn47qắt đã vượn47qt qun47qa kxhSahả năngJMv4 JMv4lí giảxhSai củaxhSa PhànwMAn Sởn47q NgữxhSa, đôiJMv4 mn47qắt toxhSa, n47qmê GafThoặc bìn47qnh txhSaĩnh nhìn n47qnhững vGafTiệc đanGafTg xwMAnảy rxhSaa, mwMAnờ mịxhSat hỏi:“RốtxhSa cn47quộc GafTlà chuJMv4yện gn47qì đann47qg xxhSaảy ra?”

“Cám ơGafTn JMv4cô GafTgiúp chn47qúng n47qtôi kiếm GafTđược phầnwMAn cơmxhSa beeJMv4fsteak đn47qắt tiền.”wMAn xhSaLí Cn47qhính VũJMv4 mỉJMv4m JMv4cười nói.

“Kiếm được?wMAn” PhànGafT SởwMAn Ngữ JMv4trừng mắtGafT nhGafTìn, vẫnwMAn lxhSaà JMv4vẻ mặtJMv4 JMv4nghi hoặc.

“Thật rGafTa ln47qà phJMv4ần thưởng hGafToàn thànxhSah nhiệmn47q vụ.”n47q TầnxhSa Lạn47qc LJMv4âm xhSabổ sung.

“Phần thJMv4ưởng nhGafTiệm vụ?” CôxhSa vJMv4ẫn nhưxhSa cGafTũ ngâyJMv4 ngGafTốc lwMAnặp lờJMv4i nóixhSa củaJMv4 xhSađối phươGafTng, n47qsau đóGafT mộxhSat ýwMAn twMAnưởng khônxhSag thể tn47qin đượcxhSa chậxhSam rãJMv4i xhSachui vàoxhSa đGafTầu cô.wMAn CGafTô xoaJMv4y nn47qgười đn47qối mặtxhSa JMv4với HGafTạ TửJMv4 KìnhGafT, lên ánJMv4 anh:“n47qAnh khônJMv4g tuâGafTn JMv4thủ ướcJMv4 định?”

Hạ n47qTử KìxhSanh lận47qp tứcn47q nhíu wMAnmày.“Anh khôngGafT twMAnuân wMAnthủ GafTước địnhxhSa nào?”

“Công kGafThai chuyệxhSan chwMAnúng ta kếtwMAn hn47qôn, GafTanh nn47qói dn47qo wMAnem qun47qyết định.”

“Đúng vậywMAn JMv4là dwMAno n47qem quyết định,JMv4 màxhSa vGafTừa rGafTồi eJMv4m tựxhSa mìnxhSah cônJMv4g khawMAni, khônxhSag phảxhSai sao?xhSa” AJMv4nh xhSanhíu mxhSaày, cóJMv4 GafTchút khó wMAnhiểu wMAnhỏi ngượcJMv4 lại.

“Anh đJMv4ã xhSanói trướcn47q cho ngườin47q khácn47q biếGafTt cònwMAn bảowMAn n47qem cGafTông khai?”xhSa CJMv4ô phảGafTn bác.

“Anh GafTđâu cóxhSa nwMAnói chGafTo ngườJMv4i nào biwMAnết trưwMAnớc đâu?xhSa AnJMv4h nGafTói n47qcho wMAnai?” JMv4Anh hỏi.

“Không phGafTải bọnJMv4 JMv4họ sao?” xhSaPhàn JMv4Sở NJMv4gữ lận47qp tứcJMv4 xoaxhSay ngJMv4ười, xhSatay chỉn47q vềJMv4 phn47qía GafTLí Chínn47qh GafTVũ cùnwMAng TxhSaần LwMAnạc Lâm.

“Bọn n47qhọ?” Hn47qạ TJMv4ử KìnwMAnh nhJMv4ăn mày.“Hai ngưGafTời,” xhSaAnh hỏn47qi:“Tôi cón47q nówMAni wMAncho quwMAna chGafTo hxhSaai ngườiJMv4 bin47qết tôn47qi đxhSaã kếtxhSa hôn,n47q vợ n47qtôi xhSalà côGafT gáin47q wMAnnày sao?”

Lí wMAnChính VJMv4ũ cùnwMAng TầwMAnn LạcxhSa Lâm nn47qhất thờiJMv4 cGafTứng JMv4họng, hGafTai mắtn47q JMv4mở tJMv4o vn47qô tội,GafT n47qvẻ mặtn47q làwMAn bịxhSa dọa.

“Cái gìxhSa, đăJMv4ng kíwMAn kết hôn?”xhSa LíJMv4 GafTChính JMv4Vũ GafTkinh ngạcJMv4 trwMAnừng mắJMv4t nhìn47qn bọnGafT hwMAnọ, lắpxhSa bắwMAnp nóJMv4i:“Ý lxhSaà, cxhSaô ấywMAn thật sựwMAn làwMAn JMv4lão bJMv4à củaJMv4 cwMAnậu, khôngJMv4 phảin47q bxhSaạn xhSagái? n47qCác ngưGafTơi thận47qt sựJMv4 kếtn47q hn47qôn? JMv4Là vợ chồng?”

“Thật vậyxhSa san47qo? GafTHạ Tử KìnwMAnh, anGafTh tn47qhật GafTsự kếtwMAn hôn?xhSa” TầnxhSa LạGafTc LâmxhSa cũGafTng lộn47q JMv4ra vẻwMAn wMAnmặt khôngwMAn tiGafTn, nhGafTìn anh hỏi.

Phàn n47qSở wMAnNgữ lJMv4ại mờJMv4 GafTmịt khó hiểu,GafT san47qo phảnGafT ứGafTng GafTcủa hn47qai ngườiGafT đóJMv4 lạin47q nwMAnhư GafTvậy, wMAngiống nhwMAnư cwMAnhỉ vwMAnừa mớixhSa nghe tin47qn ann47qh xhSakết wMAnhôn? 1n47q0 phútn47q tJMv4rước khxhSaông phảJMv4i bọn47qn GafThọ JMv4đều đangGafT xhSanói chuyệnJMv4 nn47qày sao?

“Hai ngườxhSai khn47qông biết GafT chuyện anxhSah JMv4ấy vàwMAn tôixhSa kGafTết hônJMv4 sxhSaao?” wMAnCô wMAnkhông tựwMAn chGafTủ đưn47qợc JMv4lên tiếngGafT hỏi.

Kia hwMAnai GafTngười khwMAnông chúxhSat do dựxhSa JMv4lập tứcxhSa lắcJMv4 đầxhSau, gGafTiống nJMv4hư vẫnn47q cxhSaòn khin47qếp sợGafT cGafThỉ dựawMAn vàoxhSa bảnwMAn wMAnnăng trwMAnả lời cô.

“Vậy xhSahai ngưJMv4ời nóin47q hxhSaoàn thành nGafThiệm xhSavụ GafTlà nn47qhiệm xhSavụ nào?”

“Tử KGafTình nóJMv4i cậuGafT GafTta thích cxhSaô, côxhSa cũJMv4ng JMv4thích cậuJMv4 txhSaa n47qnhưng khôxhSang biếtn47q cJMv4ô lJMv4o JMv4sợ cGafTái gìwMAn JMv4không dán47qm thừaGafT nhận tìnhwMAn cảJMv4m wMAncủa mìnhn47q nJMv4ên nhJMv4ờ GafTchúng tôn47qi gwMAniúp đỡ.GafT” n47qLí JMv4Chính VũxhSa hơn47qi bìnn47qh n47qtĩnh ln47qại nhưng twMAnim vẫnGafT wMAnđập mạGafTnh GafTvà xhSaloạn wMAnnhịp, tGafTrả lờiGafT cô.

“Tôi pJMv4hụ trwMAnách làmxhSa n47qcho cô ghewMAnn đJMv4ể xeJMv4m n47qcô cxhSaó n47qphản ứngwMAn khn47qông.” TwMAnần n47qLạc LâmxhSa wMAnnói, giọngGafT nóJMv4i ngGafTây ngốcwMAn giốngxhSa yGafT như wMAnLí CGafThính Vũ.

“Tôi giGafTúp cwMAnậu tGafTa xhSadiễn một mànwMAn tìnhJMv4 địJMv4ch wMAnxuất hin47qện rxhSaồi đJMv4ánh nJMv4hau n47qđể xxhSaem n47qcô cGafTó tJMv4hể mắcxhSa mJMv4ưu wMAnrồi txhSahổ GafTlộ xhSatình cảm haGafTy khôngxhSa. KếJMv4t quảJMv4 côxhSa thậwMAnt n47qsự n47qtrúng kwMAnế.” LxhSaí ChJMv4ính GafTVũ wMAntiếp lờxhSai TầnGafT Ln47qạc LxhSaâm nói, san47qu đón47q hoàn47qn hồn,wMAn JMv4trừng mắtwMAn nhìxhSan HạwMAn JMv4Tử wMAnKình owMAnán giậxhSan nói:“GafTTại sn47qao n47qlại lừa bọnn47q tôn47qi? ChxhSaúng txhSaôi đềGafTu wMAnđồng ýn47q giGafTúp n47qcậu, cậwMAnu JMv4lại còn47qn lừaJMv4 GafTbọn tôxhSai gGafTiờ tínhn47q sao đây?”

Không GafTđể ýGafT bạwMAnn n47qtốt đang bấJMv4t mãwMAnn, oGafTán JMv4hận  nhxhSaìn chằmwMAn chằmn47q mJMv4ình, HxhSaạ n47qTử KìxhSanh cGafThỉ cwMAnhú xhSaý đếnwMAn suwMAny nxhSaghĩ và phản47qn ứngGafT củGafTa lãwMAno bà.

“Nghe thấyGafT không?xhSa Amh wMAn không GafTcó nóiGafT cwMAnho JMv4bọn hxhSaọ xhSabiết, vJMv4ẫn tGafTuân n47qthủ n47qước địn47qnh xhSacủa chúngJMv4 ta.JMv4” JMv4Anh thxhSaành thật nói.

“Uhm,” CxhSaô gậtJMv4 đần47qu, tiếp theon47q vẻJMv4 mặtxhSa nghiêxhSam tún47qc nhìnn47q anh:“NwMAnhưng n47qanh kxhSahông tuâJMv4n n47qthủ quwMAny tắc.”

“Quy tắcxhSa nGafTào?” GafTAnh JMv4nhíu mày hỏi.

“Anh lJMv4ừa em.”

“Vấn đềxhSa n47qlà GafTsao axhSanh khJMv4ông nhớ GafTrõ cn47qó cáxhSai qn47quy tắcwMAn này?”n47q AxhSanh GafTvô tộiGafT nóJMv4i, kGafTỳ wMAnthật wMAncăn bảnGafT xhSalà cn47qhơi xấJMv4u cô.

“Nếu quxhSayền côngJMv4 khaJMv4i ln47qà của en47qm anJMv4h kGafThông đưJMv4ợc sn47qử dGafTụng wMAnbiện pháxhSap nàxhSay JMv4bắt en47qm cônxhSag khai.”n47q Côn47q nghiJMv4êm túc nói.

“Ai, wMAnem yêwMAnu JMv4có phảiGafT em hiểwMAnu JMv4lầm rồiwMAn kGafThông?” AJMv4nh trừnGafTg mắtwMAn nGafThìn, vwMAnẻ wMAnmặt n47qcàng tGafThêm vôJMv4 tội,xhSa làmn47q bGafTộ thở dàin47q nói.

“Cái gì?n47q” Côn47q bwMAnất ngJMv4ờ hỏi.

“Anh đangxhSa cwMAnùng en47qm nói chn47quyện đánhGafT cưxhSaợc wMAntối JMv4nay, JMv4em đan47qng nGafTói cJMv4ái GafTgì? TGafTuy rằngJMv4 n47qanh GafTdùng GafTkế GafTcũng hxhSaơi tn47qốn kém nxhSahưng ewMAnm xhSađồng n47qý côngGafT GafTkhai chwMAnuyện chúngn47q tn47qa kếtxhSa hôn47qn thận47qt n47qsự kGafThiến anwMAnh rxhSaất vui.” AJMv4nh nn47qói wMAnxong đxhSaột nhiêGafTn hôxhSan cô.

“Anh yêuGafT emn47q, lwMAnão bà.”

Trong nháJMv4y wMAnmắt mặwMAnt n47qPhàn Sở NgữJMv4 JMv4 nhanh chóngGafT đỏwMAn xhSalên khôGafTng bwMAniết làJMv4 đn47qỏ bừxhSang hn47qay chxhSaỉ hồnGafTg hồxhSang. Anh thGafTật tGafTi bỉ.

“Thì JMv4ra lGafTà thế……xhSa cậu  thn47qật đwMAnúng GafTlà cxhSaó đxhSaủ tn47qi wMAnbỉ vGafTô sỉ.xhSa” JMv4Lí Cn47qhính VxhSaũ JMv4thay côGafT nwMAnói rJMv4a xhSalời trong lòng.

Ở mwMAnột bJMv4ên nn47qghe nửawMAn ngày,xhSa anh rốtJMv4 cụcxhSa n47qcó wMAnthể hiGafTểu đn47qược xhSa7, GafT8 phầxhSan củn47qa JMv4câu chuyện,GafT nếuwMAn gn47qiống nhưn47q nhữngGafT lời cậuwMAn tJMv4a JMv4nói GafTthì HwMAnạ GafTTử KìGafTnh tJMv4hật đún47qng lGafTà cGafTó đủwMAn twMAni n47qbỉ n47qvô JMv4sỉ JMv4vì đạtwMAn đượcn47q mụcxhSa đích khôngJMv4 ngạwMAni dùn47qng bJMv4ất cứJMv4 thxhSaủ đoGafTạn tồwMAni tệGafT nào.n47q NwMAnhưng lGafTà wMAncái mụcJMv4 đíchGafT kiJMv4a nGafTghe cóJMv4 vẻ bGafTuồn cười.

“Ha ha……”JMv4 CàxhSang nghĩn47q càng wMAncảm wMAnthấy buồnxhSa cười,xhSa GafTLí ChíGafTnh VũxhSa nn47qhịn khôwMAnng đượcJMv4 cườiJMv4 thànxhSah tiếng.GafT“Người luôn thuậnn47q lợiJMv4 trxhSaong vn47qiệc lixhSaên quwMAnan đJMv4ến phụn47q nn47qữ nhưn47q cậGafTu thìJMv4 n47qra cũngwMAn cóxhSa ngàGafTy nhưwMAn thế GafT này san47qo? JMv4Ha ha……”JMv4 CưJMv4ới lãowMAn bàxhSa, GafTlão bàGafT cũngn47q khwMAnông chwMAnịu cônxhSag kwMAnhai quwMAnan hệxhSa với anhwMAn? RấtJMv4 buGafTồn cười!

Tần Lạcn47q Ln47qâm xhSaở bênxhSa cạnh n47qcũng cườGafTi theo.

“Nhưng tJMv4ôi cũngn47q GafTmuốn chúc mừnGafTg haGafTi người.”n47q CGafTô wMAnvừa cườwMAni vừawMAn nói.

Tạm wMAnthời bỏxhSa n47qqua JMv4một bênGafT sự tn47qức giwMAnận đGafTối vớixhSa tn47qi bỉn47q lxhSaão cwMAnông, Pn47qhàn SởwMAn JMv4Ngữ đxhSaem ánhn47q mắtxhSa chuyểxhSan đếnJMv4 vịxhSa TầJMv4n Lạc LâJMv4m GafTtiểu thn47qư xJMv4inh đẹpGafT xhSatự JMv4tin lGafTàm côn47q thGafTấy ghxhSaen tịxhSa “wMAnXin hJMv4ỏi……” CwMAnô muốnJMv4 nóJMv4i lại thôn47qi, nhJMv4ìn đốixhSa phương.

Tần Lạn47qc n47qLâm mỉmGafT wMAncười nhGafTìn cô, trênn47q mặtGafT tấtJMv4 cảxhSa đềuxhSa lGafTà GafTsự thn47qân tJMv4hiện khôJMv4ng JMv4có mộwMAnt chúxhSat đốiJMv4 &nbspxhSa;địch hoặc wMAn chế nhạo.“CôxhSa cón47q n47qgì muốnn47q hỏixhSa txhSaôi sao?n47q” CôJMv4 ônwMAn nhJMv4u hỏi.

Cô gwMAnật gxhSaật đầxhSau, thoángn47q wMAndo dự JMv4một chJMv4út mớGafTi mởwMAn mGafTiệng hỏGafTi :“HxhSaai nwMAngươi xhSahình nhn47qư  rấtJMv4 quexhSan thuộc?”

Tần LạcwMAn n47qLâm wMAnbỗng wMAnnhiên khẽ GafTcười mn47qột tiếng,JMv4 xhSachế nGafThạo nhn47qìn HạJMv4 TửGafT KìnhGafT nóin47q:“Lão bwMAnà củawMAn aJMv4nh n47qđang xhSaghen, wMAnanh nên cwMAnao hứng,GafT JMv4đắc ýwMAn đi?”

“Đúng vậxhSay, JMv4tôi mừngxhSa đến nJMv4ổi sắpn47q bxhSaay wMAnlên n47q9 tGafTầng mâywMAn.” HạGafT TửxhSa KìnGafTh nhếcn47qh miwMAnệng n47qnói, bwMAnộ dánGafTg qwMAnuả tJMv4hật vui vẻn47q xhSakhông thôi.

Phàn wMAnSở NgữwMAn lạixhSa đỏwMAn mặt.

“3 ngườwMAni chúwMAnng tôwMAni làxhSa bạn txhSahời đạiJMv4 họcn47q.” Tn47qần Lạcn47q LâJMv4m cườn47qi nói.

Bạn thờiGafT GafTđại học?JMv4 ThGafTì rxhSaa là thế.

Phàn SởJMv4 NGafTgữ wMAnrốt cụcn47q xóan47q bỏ đượcn47q nJMv4ghi ngxhSaờ troxhSang xhSalòng nhưngJMv4 lạiJMv4 chGafTứng minxhSah xhSađược JMv4một việcGafT đóxhSa làwMAn —xhSa ngawMAny từ đầuxhSa wMAnanh cJMv4ũng đãwMAn lênGafT kGafTế hon47qạch wMAntất cả,xhSa lJMv4àm wMAncho cn47qô nxhSagơ ngácxhSa JMv4rơi vxhSaào cạmn47q bẫwMAny của xhSaanh màGafT khxhSaông biết.

Anh JMv4thật sựxhSa GafTrất GafTti bỉ.

Nhưng làGafT…… Aizn47q, wMAntại sao xhSacô mộJMv4t chútJMv4 JMv4cũng khôGafTng xhSacảm thấJMv4y cháJMv4n ghétn47q hoặcn47q giậnJMv4 anh?

Tình wMAnyêu thwMAnật sựwMAn n47qlàm cho n47q con ngườixhSa mùn47q quáng.

Cũng maJMv4y sGafTau buGafTổi lễxhSa phát GafTbiểu wMAnlà n47qngày xhSanghỉ nếuxhSa kxhSahông PhJMv4àn GafTsở Ngữn47q tGafThật đúngxhSa JMv4là khôngGafT biwMAnết xhSanên đốGafTi mặwMAnt với đồngn47q nJMv4ghiệp ởJMv4 cxhSaông  tGafTy nhưxhSa n47qthế nào.

Cô hoànGafT tn47qoàn khôGafTng nghi GafT ngờ chuyệnJMv4 côxhSa kếtwMAn hôGafTn cùn47qng n47qlão bảnJMv4 sẽn47q tronGafTg thJMv4ời giGafTan ngắwMAnn nhấtJMv4 GafTgiống nGafThư lửa cháywMAn ln47qan toGafTàn côngxhSa tyGafT, dùxhSa GafTsao đâyJMv4 cJMv4ũng n47qlà côngJMv4 GafTty JMv4quan hwMAnệ xn47qã hội,wMAn wMAntin tứcGafT đặc biệtn47q nhaGafTnh nhạy.

Aiz, GafTcứ nghGafTĩ n47qđến twMAnhứ hai n47qphải đốiwMAn mặJMv4t vớin47q mọixhSa ngườiwMAn ởJMv4 côxhSang GafTty, cJMv4ô lwMAniền cGafTảm thấyxhSa bJMv4i thươngwMAn, xhSathật sựxhSa rất GafT bi thương.

Nhịn wMAnkhông đxhSaược, cxhSaô đánh wMAn người JMv4đàn ôxhSang đaxhSang xen47qm twMAnạp xhSachí ởxhSa xhSabên cạxhSanh mGafTột cái.

“Ối! n47qLão bà,wMAn exhSam mGafTuốn mưn47qu sát chồngwMAn sao?wMAn” HxhSaạ TwMAnử KìnGafTh cốJMv4 tìnJMv4h n47qlàm rGafTa vẻxhSa đauxhSa đớn.

Cô giảJMv4 vJMv4ờ nhưn47q kwMAnhông nghe xhSa thấy, cũxhSang kJMv4hông GafTthèm n47qliếc n47qnhìn anJMv4h, tiếGafTp tụcn47q GafTlàm nhưxhSa khônn47qg nhìnwMAn thấJMv4y anhJMv4, GafTnhìn về phíaGafT trưxhSaớc, GafTlo lắngGafT JMv4ngày n47qthứ haJMv4i pGafThải đốwMAni wMAnmặt vớn47qi đồngwMAn GafTnghiệp xhSanhư twMAnhế nào.

“Ai, lxhSaão bà,JMv4 wMAnem xhSasuy nghĩ cGafTái gì?JMv4 n47qTại saGafTo xhSacả buổixhSa swMAnáng exhSam cũJMv4ng khôJMv4ng nhìnJMv4 wMAnlão côngxhSa txhSauấn sGafTuất, gJMv4ợi cảmxhSa mị hoặcxhSa củaGafT mìn47qnh mộtwMAn cái?”JMv4 An47qnh wMAnbỗng nhin47qên GafTnhẹ nhàwMAnng xoaGafTy mJMv4ặt củaGafT cJMv4ô đốGafTi diện mình,rawMAn vẻ&nbn47qsp; đángxhSa thươGafTng, ôwMAnn nxhSahu hỏi.

“Còn GafTkhông pGafThải twMAnại JMv4anh hại.” CJMv4ô hn47qung hăngJMv4 trwMAnừng mắtn47q nhìn47qn wMAnanh mộJMv4t cJMv4ái, nhJMv4ịn kJMv4hông đượcxhSa lwMAnại đánhn47q aJMv4nh một cái.

“Ối!” AxhSanh lạin47q lầnGafT nữawMAn giả đauGafT kêun47q xhSara tiếng,“ThìGafT rwMAna awMAnnh n47qcưới pxhSahải mộtGafT n47qlão n47qbà bạn47qo lựcxhSa nha.”

“Nếu JMv4em làxhSa n47q bạo lực lJMv4ão n47qbà xhSavậy JMv4anh chn47qính GafTlà GafTti bỉwMAn n47qlão công.”wMAn CwMAnô trừngGafT mắGafTt nói.

“Hắc, lwMAnão bàwMAn, lãoxhSa cônxhSag của ewMAnm xhSati bn47qỉ hồiGafT nwMAnào? n47qTa đượxhSac côwMAnng nhxhSaận lwMAnà chíJMv4nh nhâJMv4n qwMAnuân xhSatử đGafTó wMAnnha.” AnwMAnh đemxhSa tạp xhSachí đặtwMAn tn47qrên n47qbàn trà,GafT nghiêmwMAn chỉnGafTh kháwMAnng nghị.

“Chính nhwMAnân n47qquân tửwMAn sẽxhSa vì thắnJMv4g tGafThua n47qmà sửwMAn dụngwMAn thxhSaủ đoạn?”GafT NóiJMv4 xonJMv4g n47qcô cGafTòn rõJMv4 ràngJMv4 chỉGafT rwMAna:“Đêm qua.”

“Em cJMv4ó bJMv4iết cwMAnâu “đại trượnJMv4g pwMAnhu xhSaco đượxhSac dwMAnãn được”GafT JMv4” n47qÝ chíJMv4nh lGafTà thỉnhxhSa xhSathoảng khôn47qng làmn47q chíxhSanh nwMAnhân quân tửn47q cũxhSang đượcxhSa bxhSaởi vwMAnì an47qnh n47qlà mộJMv4t đạixhSa trGafTượng wMAnphu cn47qo GafTđược gin47qãn được.

Đối mặGafTt vớiGafT nGafTgười ăJMv4n nói tJMv4rơn xhSatru, n47qngụy biệnwMAn thàwMAnnh wMAntài GafTnhư HạGafT TửGafT JMv4Kình, PhànGafT SởwMAn n47qNgữ cănwMAn bGafTản kJMv4hông phGafTải là đốin47q tn47qhủ củan47q anhxhSa, xhSangoài việJMv4c iGafTm ln47qặng khxhSaông nxhSaói gGafTì côwMAn cũnwMAng chỉxhSa GafTcó thxhSaể n47qtrừng anh, dùnxhSag sứn47qc GafTtrừng ann47qh đn47qể cn47qhống đỡ.

“Lão bn47qà, lún47qc exhSam n47qphẫn nộ trJMv4ông thậtGafT đángxhSa yêu.”GafT JMv4Anh cJMv4ười khẽ,n47q kìmxhSa ln47qòng khônn47qg đưxhSaợc n47qcúi ngườiJMv4 hGafTôn GafTcô một chút.

“Uy, n47qem đwMAnang wMAntức giận.JMv4” Cô trừnGafTg mắtJMv4 nhJMv4ìn anh.

“Lúc ewMAnm tứcJMv4 giậnn47q trông wMAn cũng thận47qt wMAnđáng yêu.”GafT Ann47qh làmxhSa nxhSahư khGafTông nn47qghe thấJMv4y lGafTại hônn47q cô.

“Uy!” GafTCô xhSađánh axhSanh một cáiJMv4, vwMAnừa bựcGafT mìnwMAnh vừaGafT n47qbuồn cười,GafT thậtxhSa xhSalà sắpGafT wMAnkhông chịuxhSa wMAnnổi anh.

“Anh yêxhSau JMv4em, xhSalão bà.”GafT Anh GafT bắt lấyxhSa tan47qy côJMv4, mưGafTời nxhSagón tGafTay đGafTan vàoGafT nhauJMv4, thJMv4âm JMv4tình chânGafT thànhJMv4 nói.

Mặt củn47qa xhSacô đxhSaỏ hxhSaồng, nhịn khôngJMv4 đượcxhSa liwMAnếc JMv4anh mộtn47q cán47qi, wMAnlẩm bẩmGafT nón47qi:“Anh thxhSaật swMAnự JMv4thực twMAni bỉ,wMAn chxhSaỉ bwMAniết nxhSaói sang chuGafTyện khác.”

“Ai, tn47qất cxhSaả đềxhSau làGafT hiểu wMAn lầm, saGafTo wMAnanh lạiGafT nón47qi sGafTang wMAnchuyện kháGafTc đượcJMv4? BấtGafT wMAnquá,” GafTAnh GafTđột nhiGafTên thxhSaay vẻJMv4 mặt đJMv4ứng đắnGafT wMAnnói, “Anhn47q khôngwMAn nJMv4gại họxhSac hỏxhSai wMAnngười khxhSaác mộn47qt chúGafTt, xhSachúng n47qta lJMv4úc nãy đan47qng thảowMAn luJMv4ận vấwMAnn đềwMAn gìJMv4? xhSaAnh n47qyêu xhSaem nhiềun47q GafTnhư tJMv4hế nàoGafT saoxhSa? ĐwMAnáp JMv4án JMv4là GafTrất yêu, rấtn47q yêu.”

Anh mặtGafT wMAndày twMAnự hỏGafTi tự đáp,n47q khiJMv4ến cJMv4ô nhJMv4ịn khônwMAng đưn47qợc mỉn47qm cười.

Cô thật sự,GafT thậxhSat sn47qự chịxhSau khwMAnông nổiGafT anxhSah, cũnwMAng chịn47qu khôngxhSa nổiGafT chínhJMv4 mn47qình qn47quá yêu n47q anh…… CwMAnảm gn47qiác nGafTày cJMv4ó chúJMv4t hwMAnơi đáJMv4ng sợ.

“Làm sao vậyxhSa?” xhSaChú ýxhSa GafTthấy nụxhSa cườJMv4i củaJMv4 cJMv4ô biến47qn mJMv4ất mộGafTt cxhSaách khxhSaông bìnhn47q thưwMAnờng, anh qJMv4uan tâJMv4m ônwMAn JMv4nhu hỏi.

“Chúng ta thậtn47q wMAnsự cn47qó xhSathể yên47qu nhaJMv4u cảwMAn đờJMv4i, bJMv4ạch đầuwMAn giwMAnai lãwMAno sxhSaao?” xhSaCô hỏwMAni wMAnanh, xhSavẻ mặt n47qlo lắng,JMv4 khiếpGafT sựGafT vxhSaề tươngn47q lai.

“Đương nhiên xhSacó thể.”xhSa AwMAnnh khxhSaông chn47qút n47qdo dựn47q n47qtrả lời.

“Thật vậy wMAnsao?” Côn47q phátGafT hiện47qn xhSamình cwMAnàng nxhSagày GafTcàng yn47qêu an47qnh vìJMv4 vậyGafT càxhSang xhSacảm thấywMAn sợJMv4 hãi.

“Đương nhiên.” An47qnh nóGafTi wMAnnhư wMAnđinh đónGafTg cột,“ChuyJMv4ện khán47qc kJMv4hông nn47qói, chỉxhSa cầGafTn nhxhSaìn bn47qố mẹwMAn của xhSahai GafTta, bọnJMv4 xhSahọ cwMAnhung tJMv4ình yêJMv4u nhwMAnau mJMv4à cn47qhúng tJMv4a lạiwMAn twMAnhừa hưJMv4ởng GafTgien dxhSai truyền củawMAn họGafT n47qvì vận47qy chúngn47q n47qta nhấxhSat địnhJMv4 cówMAn thển47q GafTyêu nhaGafTu đếnxhSa bn47qạc đầu.”

Cách anh thuyếwMAnt phụcwMAn làGafTm chxhSao wMAncô buồnJMv4 cườixhSa nhưGafTng GafTchỉ chxhSaốc látJMv4 nóJMv4 ln47qại bixhSaến mất.

“Còn chuyện gìn47q sao?”wMAn n47qtay ann47qh GafTchạm vàoxhSa mặtGafT n47qcô, kiên47qn JMv4nhẫn GafThỏi JMv4lại, aJMv4nh khônJMv4g thwMAnể chịu đượcxhSa khn47qi thấJMv4y cwMAnô buồn.

“Thứ hai khGafTi điGafT làGafTm, GafTem n47qnên xhSalàm cáwMAni gGafTì bJMv4ây giờxhSa?” Côn47q nn47qhăn mặtxhSa hỏGafTi anh.

“Cái gì JMv4làm saJMv4o bGafTây giờJMv4?” AnGafTh khJMv4ông n47qhiểu n47qcô GafTđang hwMAnỏi cáGafTi gì.

Thứ hai ởwMAn cn47qông wMAnty cón47q chuyệxhSan gGafTì màJMv4 anxhSah khônn47qg biếxhSat san47qo? Hạn47q Tn47qử Kn47qình JMv4suy nghĩ.

“Chuyện chúng GafTta kGafTết wMAnhôn, đếnxhSa thứGafT GafThai nhấtJMv4 địJMv4nh xhSađã truyn47qền đxhSaến txhSaai mỗiJMv4 ngườixhSa troJMv4ng công ty,JMv4 đếxhSan lúGafTc đwMAnó eGafTm nênn47q JMv4đối mặGafTt vớin47q họwMAn nJMv4hư thJMv4ế nàowMAn đây?”n47q PhGafTàn SởGafT NgJMv4ữ khôxhSang chuyểnxhSa mắt nhxhSaìn anGafTh, khônGafTg biwMAnết xhSaanh GafTcó phảGafTi đaxhSang gwMAniả ngwMAnốc vớiJMv4 côGafT không.

“Thì ra lwMAnà chuyJMv4ện này.”

Nhìn anh xhSara JMv4vẻ n47qđã hiJMv4ểu ln47qại wMAncòn rấtxhSa thoảiGafT máwMAni vJMv4ui thíJMv4ch GafTlàm chxhSao wMAncô nhn47qất tJMv4hời bốcwMAn hỏa.

“Đúng vậy, chínn47qh làwMAn chuyxhSaện này!”n47q CJMv4ô trừngwMAn mắGafTt nói,“JMv4Anh &nbJMv4sp;nói nênGafT làn47qm gn47qì JMv4bây giờ?”

“Chỉ cần twMAnhoải máiJMv4 nhận47qn sựn47q chúcxhSa phúcJMv4 củawMAn mọin47q ngưwMAnời JMv4là đGafTược rồi.”

“Anh nói thậtxhSa GafTđơn giản.”GafT JMv4Cô giậwMAnn dwMAnỗi đJMv4ánh anJMv4h mộJMv4t cái.

“Là em wMAnsuy nghJMv4ĩ quGafTá phứcxhSa tạpJMv4. EJMv4m rJMv4ốt cuộcwMAn JMv4lo lắngGafT cáiGafT gì,xhSa lãoxhSa bà?”JMv4 GafTAnh kéwMAno côwMAn vàGafTo trong lòngJMv4, ôwMAnn nhGafTu hỏi.

“Đại soái xhSaca lxhSaão bảJMv4n cướiGafT mn47qột nữwMAn thưn47q kn47qí trGafTong cxhSaông tywMAn, khxhSaông bắtxhSa xhSamắt, cJMv4á tínn47qh cứng nhắcxhSa câuwMAn JMv4nệ, khônGafTg làn47qm chGafTo ngưxhSaời kJMv4hác yêGafTu GafTmếm, nếun47q anGafTh làn47q ngườiwMAn đứnwMAng GafTxem, anh JMv4 sẽ nghGafTĩ nhưGafT thếGafT nào?”

“Cô gái n47qnày thậtGafT lợixhSa hại?GafT” An47qnh wMAnhơi đn47qăm chiêuxhSa liGafTếc nxhSahìn côGafT mộwMAnt cwMAnái, sawMAnu đóJMv4 thoJMv4ng thả GafTnhíu mxhSaày nói.

“Còn gì nữa?”

“Cô ta biếtn47q dùnwMAng mn47qê thuậtGafT, nếGafTu khônJMv4g, JMv4công phJMv4u twMAnrên gn47qiường khẳnxhSag địnhwMAn đặcn47q bwMAniệt tốt?” wMAnAnh nhJMv4ăn xhSamặt GafTnói tiếp.

Cô trừng mắtJMv4 wMAnliếc an47qnh GafTmột cáxhSai, ngJMv4hiến răGafTng nghixhSaến lợGafTi hỏiwMAn:“Còn wMAngì nữa?”

“Không biết cwMAnô txhSaa JMv4làm GafTnhư tJMv4hế nwMAnào n47qmê hoặcwMAn rGafTồi trGafTèo lJMv4ên giườngJMv4 củawMAn lwMAnão bảnn47q? LxhSaà wMAnlúc cùwMAnng lão wMAnbản rGafTa ngJMv4oài cônn47qg tácn47q, JMv4lừa GafTcho lGafTão bwMAnản uốwMAnng sJMv4ay lwMAnàm rxhSaa nhGafTững chn47quyện không tựGafT chủGafT đượcwMAn san47qo? HawMAny JMv4là tGafTrực tin47qếp n47qcưỡng épGafT n47qquan hệGafT, saxhSau đówMAn thànJMv4h côngGafT lJMv4ấy xhSatự sát GafTuy hiếpwMAn bứcxhSa hôn……”

“Uy!” Thấy xhSaanh càn47qng nóGafTi càn47qng GafTlưu ln47qoát, càngxhSa khoGafTa trưGafTơng, PwMAnhàn GafTSở xhSaNgữ nhịwMAnn khônwMAng được đánhGafT aJMv4nh mộtJMv4 chút.

“Đây không phảwMAni lJMv4à sun47qy ngxhSahĩ cwMAnủa xhSaem sao?”n47q AnxhSah làmn47q nhxhSaư vôwMAn tộn47qi nói.

“Em đang hỏixhSa axhSanh JMv4nghĩ nhưGafT twMAnhế nàoxhSa?” CôJMv4 nói.

Anh im lặwMAnng tn47qrong chxhSaốc lxhSaát rwMAnồi chămJMv4 cJMv4hú nxhSahìn côJMv4, JMv4thong thảxhSa nói:“Anhn47q sẽxhSa xhSanghĩ đâyxhSa nhất n47qđịnh wMAnlà cn47qhân tình.”

Cô ngẩn rn47qa, khônn47qg GafTthể dờGafTi khn47qỏi đôJMv4i mắtn47q thâmn47q tìnhn47q cGafTủa anh.

“Anh sẽ nghĩ……”GafT AnxhSah tiến47qp tụcJMv4 nói,“CôxhSa gáwMAni nàywMAn nhấtJMv4 địnhGafT cwMAnó đJMv4iểm đJMv4ặc biệxhSat nêwMAnn đạiJMv4 soái cn47qa lGafTão bảnJMv4 GafTkia mớixhSa mwMAnê luyGafTến, áiwMAn mn47qộ, khônn47qg thểxhSa tựwMAn kìmxhSa cGafThế mxhSaà ywMAnêu côn47q ấy,GafT saxhSau đó cònGafT cn47qưới làmn47q GafTvợ, GafTđồng tJMv4hời xhSaphát thệGafT cJMv4ả đờin47q cJMv4hỉ nắmn47q GafTtay cJMv4ô, cùngxhSa JMv4cô sốnwMAng đếGafTn đầu bạc.”

Trái tim củaGafT JMv4cô khôngwMAn tựxhSa cn47qhủ đượcn47q đậpxhSa nJMv4hanh xhSalên, vwMAnì nJMv4hu tGafTình tronwMAng mGafTắt an47qnh vàGafT nhxhSaững lời axhSanh xhSanói n47qmà cảmn47q động.

“Lão công……”

Anh lấy twMAnay chn47qe mxhSaiệng côn47q lGafTại, khôn47qng chGafTo côxhSa GafTmở miệngxhSa nóiJMv4 cwMAnhuyện, wMAnmuốn cwMAnô nghwMAne anh nói.

“Lão bà, tạiwMAn sJMv4ao n47qem phảixhSa qxhSauan tJMv4âm ngườiwMAn khJMv4ác nGafTghĩ gìxhSa?” AnwMAnh JMv4chân thàxhSanh xhSanhìn cô nóixhSa.“Người kwMAnhác muốJMv4n n47qnghĩ nhJMv4ư thếxhSa xhSanào JMv4là chuGafTyện củan47q xhSahọ, khôngn47q liJMv4ên quxhSaan đn47qến chúng GafTta, khôngGafT phảiGafT sJMv4ao? GxhSaiống nhưJMv4 xhSaba mẹxhSa emwMAn, bọn47qn n47qhọ chênhxhSa lệwMAnch xhSatuổi txhSaác nhất địnhGafT cn47qó nhiềuwMAn nwMAngười kwMAnhông xxhSaem tGafTrọng pxhSahải khôwMAnng? NhưxhSang bọnn47q họJMv4 vẫnxhSa JMv4yêu n47qnhau, vẫn hạnhJMv4 GafTphúc khônxhSag phảiJMv4 sao?”

“Trọng điểm là,wMAn” JMv4Anh nhGafTấn mạnh.n47q“Thân làJMv4 lãowMAn bảnJMv4 củan47q cônn47qg tyJMv4, lJMv4à ngườGafTi trựcn47q GafTtiếp phát lươngJMv4 cGafTho nn47qhân vin47qên, n47qlão đạJMv4i, exhSam GafTthật xhSasự JMv4cho rằngJMv4 anGafTh sẽwMAn chJMv4o JMv4phép bọxhSan họJMv4 vxhSaô lễ lãJMv4o vớiJMv4 lãxhSao bảnxhSa nJMv4ương sao?”

Nghe thấy vậywMAn, n47qPhàn JMv4Sở NgữJMv4 nhn47qịn kwMAnhông đượGafTc tJMv4rừng lớxhSan haxhSai mGafTắt, đemJMv4 tGafTay wMAnanh lấywMAn rawMAn khỏi miệnwMAng cô.

“Anh muốn làmn47q cn47qái gì?”n47q JMv4Cô lJMv4o lắxhSang hỏixhSa anh.

“Làm việc nGafTên lGafTàm.” xhSaAnh ôGafTn nhGafTu cười.

“Việc gì làwMAn việcxhSa nêwMAnn làmGafT?” JMv4Cô tn47qiếp tụGafTc hỏi.

“Em muốn biếtGafT nwMAnhư vậyxhSa sao?”

“Em không JMv4hy vọngGafT bn47qởi vn47qì wMAnem xhSamà làJMv4m wMAncho bn47qất kìGafT ngưxhSaời nJMv4ào gặxhSap tJMv4ai ương.”

“Đó không phxhSaải n47qlà n47qtai ưGafTơng, phn47qải JMv4nói GafTlà gien47qo gxhSaió JMv4gặt bảo.”JMv4 xhSaAnh cườiGafT GafTnói, nhưng gin47qọng điJMv4ệu cóGafT mộtJMv4 n47qtia ln47qãnh khốGafTc, giốn47qng nhưwMAn aGafTnh đGafTã swMAnớm quGafTyết twMAnâm GafTmuốn giếtn47q không tha.

“Lão công.” xhSaCô nhíJMv4u màwMAny nhìn47qn anh.

“Lão bà.” xhSaAnh mGafTỉm cườn47qi đGafTáp lại.

“Lão công.” n47qCô nhấnGafT mwMAnạnh, tỏGafT vẻwMAn phảnJMv4 đối.

“Lão bà.” Ann47qh tiếJMv4p tụcwMAn mỉmwMAn cườin47q n47qmà chốnwMAng đỡ.

“Mọi người đxhSaều GafTlàm việcwMAn n47qvới nhawMAnu nhiềun47q nămn47q nhưn47q vậy,n47q awMAnnh cxhSaó thểGafT đồnwMAng GafTý vớin47q emxhSa, đừng vìxhSa tìGafTnh cảGafTm wMAncá nhânxhSa nhấtJMv4 thờiJMv4 mGafTà phủxhSai bỏxhSa nn47qhững cốn47q gắng,n47q n47qhi swMAninh củawMAn hwMAnọ chJMv4o công twMAny nn47qhững nxhSaăm qwMAnua xhSađược không?”GafT JMv4Cô gọnwMAn gàwMAnng wMAndứt wMAnkhoát, thànhGafT thận47qt nói.

“Em cũng biết,xhSa đốiJMv4 vớin47q xhSanhững cGafTố gJMv4ắng vàwMAn n47qhi sinxhSah củGafTa mọJMv4i ngườiGafT JMv4anh đềuxhSa thưởGafTng chGafTo họ xJMv4ứng đáwMAnng, chGafTưa cxhSaó bạcGafT đãiGafT ngườiJMv4 nào.”

“Em biết, nn47qhưng GafTcông GafTty cxhSaó thểGafT n47qphát trin47qển wMAnmạnh GafTmẽ, đGafTứng vữngn47q tronwMAng giớin47q nàyn47q đn47qều có cônGafTg cJMv4ủa GafTmọi ngưGafTời. ChwMAno nênJMv4 GafTđồng ýwMAn vớin47q emxhSa, n47qkhông cầnJMv4 n47qvì eJMv4m lJMv4àm khwMAnó ngưxhSaời nGafTào được không?GafT” wMAnCô cầuxhSa xin.

“Em mềm lJMv4òng nhn47qư GafTvậy lxhSaà khGafTông được.”wMAn AJMv4nh wMAnthở dàiGafT lGafTắc đầun47q nói.

“Lão công……”

“Chuyện này aJMv4nh kxhSahông twMAnhể đồxhSang n47qý vớiJMv4 emxhSa.” JMv4Anh n47qnghiêm tJMv4úc JMv4lắc đầuxhSa nóGafTi,“Là ngườiGafT wMAnlãnh đGafTạo quyết đwMAnịnh chíGafTnh sáJMv4ch củJMv4a cônGafTg txhSay aJMv4nh khôngn47q thểwMAn mền47qm lwMAnòng nhưGafT phụGafT nữ.”

“Nhưng chuyện này……”

“Nghe anh nóiJMv4 hếtJMv4 đã.xhSa” JMv4Anh ôn47qn nhxhSau ngắGafTt lờwMAni côxhSa, vGafTẻ mặtJMv4 vẫnxhSa nghiJMv4êm tn47qúc nwMAnhư vậy.

Phàn Sở xhSaNgữ xhSabất GafTđắc wMAndĩ nhJMv4ìn GafTanh, n47qkhông GafThiểu n47qanh tạiwMAn wMAnsao pn47qhải cốJMv4 chấpJMv4 nhJMv4ư thế?

Nếu đồng ngn47qhiệp GafTđối vớixhSa côxhSa cGafTó ýGafT kiếnxhSa xhSathì cũnwMAng làwMAn dn47qo cJMv4ô khôxhSang đủxhSa wMAntiêu cwMAnhuẩn, kwMAnhông thể trácJMv4h ngườn47qi JMv4khác, nJMv4ếu awMAnnh n47qbởi n47qvì JMv4cô màn47q lạmGafT dụwMAnng chứwMAnc qun47qyền trảGafT n47qthù đối phươngJMv4 thwMAnì chỉn47q cJMv4àng làJMv4m kn47qhó cGafTô hn47qơn mxhSaà twMAnhôi. Chẳnn47qg lwMAnẽ JMv4anh n47qkhông hiểu?

“Nếu anh đwMAnã rwMAna wMAnmột quyếJMv4t địnhJMv4 gìGafT đóxhSa twMAnhì khôGafTng phảixhSa chỉwMAn vGafTì mộtJMv4 chuyện.xhSa KhônJMv4g phảixhSa cwMAnhỉ một, wMAncó ngJMv4hĩa wMAnanh đãJMv4 chn47qo wMAnhọ n47qcơ hộixhSa nhưngn47q hwMAnết wMAnlần JMv4này đJMv4ến lầnxhSa khácJMv4 kwMAnhông thn47qay đổi, wMAnmột xhSalần lxhSaại mộtwMAn lJMv4ần táiwMAn phạm,JMv4 đốixhSa JMv4với nhữwMAnng ngườin47q n47qnhư vậyJMv4 chJMv4o JMv4dù không phảwMAni JMv4vì GafTem xhSathì anGafTh cũngn47q phảin47q vGafTì côngn47q twMAny màGafT xhSatrừng phn47qạt.” JMv4Anh thậtxhSa sựGafT nghJMv4iêm túc JMv4 nói vGafTới cô.

“Anh cam đoanxhSa sẽn47q khônn47qg lấwMAny vwMAniệc côngJMv4 báJMv4o tn47qhù riêng?”GafT CJMv4ô nhxhSaìn wMAnanh đánn47qh gxhSaiá. VGafTì swMAnao cô vẫGafTn cảmwMAn twMAnhấy khảGafT nănn47qg nwMAnày rấJMv4t lớn?

“Ai, lão GafTbà, lGafTão côJMv4ng củGafTa wMAnem GafTlà ngn47qười JMv4không phânn47q biJMv4ệt n47qcông n47qtư nJMv4hư vn47qậy sao?”

Phàn Sở NJMv4gữ thàwMAnnh thxhSaật suJMv4y nghĩGafT mộxhSat lán47qt rồJMv4i đGafTưa rxhSaa đwMAnáp án.

“Phải.” Cô nói.

Hạ Tử wMAnKình wMAndở GafTkhóc wMAndở cười.

“Cám ơn GafTem JMv4tin tưởngn47q ann47qh nhn47qư vJMv4ậy, lãoJMv4 bà.”GafT AnJMv4h n47qcười khổwMAn màJMv4 nói.

“Lão công……”

“Được rồi, ngừng.xhSa” n47qAnh độGafTt nhiênn47q wMAnngắt lờxhSai cô:“ChúngwMAn tGafTa JMv4không nxhSaên vìxhSa tryGafTện cònGafT cJMv4hưa có xảyxhSa rGafTa txhSaranh n47qluận khôxhSang thn47qôi, nJMv4ếu lãnwMAng pGafThí thờiGafT cwMAnho chuxhSayện nJMv4ày khônxhSag bằJMv4ng chúng tawMAn JMv4nên “vậnwMAn động”n47q GafTmột chút?”

Phàn Sở NgữGafT mxhSaặt nJMv4hanh cn47qhóng đỏxhSa lên.

“Anh thật JMv4không đứGafTng đắn!”GafT Cn47qô mặtJMv4 đỏn47q n47qtía tn47qai tGafTrừng awMAnnh xhSaliếc mắtwMAn xhSamột cái.

“ “Vận độnGafTg” san47qo cJMv4ó thểJMv4 ln47qà chuJMv4yện kxhSahông đứngJMv4 đắn,n47q lãowMAn bàJMv4? ViệcJMv4 JMv4này JMv4liên qwMAnuan n47qđến đời san47qu củwMAna chúnxhSag xhSata, đâyGafT làxhSa chuyệGafTn đứngGafT đn47qắn nhấtn47q cũnn47qg quJMv4an trọnJMv4g nhất.”JMv4 n47qAnh nghiêm túJMv4c nói.

Phàn Sở NgxhSaữ wMAnhoàn wMAntoàn nJMv4ói khônxhSag rGafTa lời,JMv4 chỉJMv4 cJMv4ó thểwMAn xấGafTu wMAnhổ trJMv4ừng wMAnanh liếcJMv4 wMAnmắt một cái,wMAn sxhSaau đJMv4ó quyếtwMAn địnhJMv4 đứngn47q dậyn47q chạwMAny lấwMAny ngườixhSa, khônn47qg đxhSaể ýn47q tớGafTi anh.

Dù sn47qao côGafT vĩnhwMAn viễGafTn không 

thể nói lạiJMv4 anh.

Nhưng cô vừxhSaa mxhSaới đứnn47qg lêxhSan, hawMAni chânwMAn cGafTòn chưaJMv4 đứngGafT vữngn47q, đãn47q bịGafT JMv4anh JMv4kéo ngãGafT ngGafTồi lạiGafT sô pha.

“UyxhSa!” Cô khwMAnáng wMAnnghị quJMv4ay đầuxhSa kêGafTu GafTlên, giâyn47q tJMv4iếp txhSaheo đGafTã wMAnbị JMv4anh ápn47q đảGafTo xhSaở trêGafTn sJMv4ô pha.

AnJMv4h ở trênGafT ngườiwMAn monxhSag chờJMv4 nhìxhSan côxhSa, JMv4nụ cườwMAni gJMv4ợi cxhSaảm mn47qê hoặc,n47q đôiwMAn wMAnmắt JMv4đen lJMv4ấp lánhwMAn tràn đwMAnầy txhSaình JMv4yêu JMv4và khátGafT vọngGafT đốiwMAn vJMv4ới cô.

Cô hô hấxhSap kGafThó khGafTăn, tin47qm đậJMv4p nhanh.

Anh chậm JMv4rãi wMAncúi wMAnngười hwMAnôn cwMAnô, nhẹxhSa nhànGafTg hJMv4ôn đn47qôi môJMv4i cô,xhSa giwMAnống nhxhSaư thương tiếc lại giống như khiêu khích.

Hô hấp của cô không thể khống chế dần dần trở nên dồn dập, hai tay không tự chủ được chủ động đặt lên cổ anh, kéo anh ép xuống dưới làm cho nụ hôn càng ngày càng sâu.

Anh khẽ cười thành tiếng, thuận theo mong muốn của cô, đem lưỡi tiến vào trong miệng cô, nhiệt liệt mà cơ khát hôn cô, rồi sau đó đem cô tiến vào trong bể dục vọng, dìm ngập……