Lão nhị là ông chủ - Chương 08

Phàn SởcHBf6zGn NgữhtP7 nóhtP7i nhữngHuP7S3so lời nàyHuP7S3so rHuP7S3soa cũnhtP7g khônHuP7S3sog lhtP7àm ngHuP7S3soạc nhicHBf6zGnên htP74 ngườcHBf6zGni htP7đang cHBf6zGnnói chuyện.

Hai vợcHBf6zGn HuP7S3sochồng HuP7S3sohọ thtP7hì cHBf6zGnkhông phải nHuP7S3soói, đươncHBf6zGng nhHuP7S3soiên sẽHuP7S3so htP7không nHuP7S3sogạc htP7nhiên nHuP7S3sohưng pHuP7S3sohản ứHuP7S3song củcHBf6zGna LHuP7S3soí ChHuP7S3soính htP7Vũ cHBf6zGnvà HuP7S3soTần Lạc LâmHuP7S3so khiếncHBf6zGn chHuP7S3soo côhtP7 ncHBf6zGnghi ngHuP7S3soờ, htP7khó cHBf6zGnhiểu, HuP7S3sobọn họHuP7S3so scHBf6zGnau khhtP7i ngcHBf6zGnhe côhtP7 nhtP7ói nhcHBf6zGnư vcHBf6zGnậy cả cHBf6zGnhai cùnHuP7S3sog cHBf6zGnsửng sốHuP7S3sot mộhtP7t HuP7S3sochút cHBf6zGnrồi lậphtP7 tứcHBf6zGnc cườiHuP7S3so HuP7S3soto thàhtP7nh tiếng.

“Ha ha……”

Phàn ShtP7ở NgữhtP7 nhtP7gạc nhiHuP7S3soên, hai htP7mắt cHBf6zGntrợn lên,HuP7S3so cảmHuP7S3so thtP7hấy khônHuP7S3sog biếtHuP7S3so HuP7S3solàm saocHBf6zGn, htP7lại cHuP7S3soó chútcHBf6zGn nHuP7S3soan htP7kham, khcHBf6zGnổ sở nhtP7hìn bHuP7S3soọn họ.

Chẳng lẽcHBf6zGn cHuP7S3sohuyện nàHuP7S3song vàHuP7S3so Hạ TửcHBf6zGn KìnhhtP7 lhtP7à HuP7S3sovợ chồngHuP7S3so thtP7hật sựhtP7 bhtP7uồn cườihtP7 nhưcHBf6zGn vậycHBf6zGn, làmHuP7S3so htP7cho ngườihtP7 khcHBf6zGnác cHBf6zGnkhó cHBf6zGncó thhtP7ể tin cHBf6zGnnhư vậhtP7y sao?

“Lão bà,htP7 eHuP7S3som cuốihtP7 cùnHuP7S3sog cũng quyếtcHBf6zGn địnhHuP7S3so côHuP7S3song khahtP7i quhtP7an hệcHBf6zGn củahtP7 ccHBf6zGnhúng HuP7S3sota? cHBf6zGnAnh rấthtP7 vuhtP7i vẻ!”

Không chHuP7S3soú HuP7S3soý tớHuP7S3soi tâmcHBf6zGn tình củahtP7 ccHBf6zGnô khHuP7S3soông tốt,htP7 HuP7S3soHạ TửhtP7 KìcHBf6zGnnh HuP7S3sovui sướngcHBf6zGn gắHuP7S3sot gaHuP7S3soo kHuP7S3soéo htP7cô lạihtP7 ghtP7ần, cHBf6zGntrước mặtHuP7S3so mọi htP7 người cHBf6zGnhôn côcHBf6zGn sahtP7y đcHBf6zGnắm rồicHBf6zGn sahtP7u đócHBf6zGn nHuP7S3sogây ngôhtP7 cHBf6zGncười cHBf6zGnha hHuP7S3soa ha.

Tâm tìnhhtP7 côHuP7S3so khcHBf6zGnông tốt nhHuP7S3soưng HuP7S3sovì ancHBf6zGnh shtP7ung sướcHBf6zGnng kcHBf6zGnhông chúthtP7 ccHBf6zGnhe dHuP7S3soấu làmHuP7S3so ccHBf6zGnho ccHBf6zGnô bìnhHuP7S3so phụcHuP7S3so mộtHuP7S3so chútHuP7S3so, trong lònghtP7 htP7vẫn cHBf6zGnkhông thểHuP7S3so khôhtP7ng suHuP7S3soy nghĩ.

“Nhìn têcHBf6zGnn kicHBf6zGna xhtP7em cười htP7đến htP7giống cHBf6zGnmột tcHBf6zGnên ngốc.”

“Đúng vậy,cHBf6zGn cũHuP7S3song maHuP7S3soy tôi htP7 không HuP7S3socó htP7mê htP7luyến anhtP7h HuP7S3sota nếucHBf6zGn khHuP7S3soông htP7bây gcHBf6zGniờ nhấtHuP7S3so đcHBf6zGnịnh vỡhtP7 mộng.”

Phía scHBf6zGnau PHuP7S3sohàn SởhtP7 NcHBf6zGngữ vaHuP7S3song lên tiếngcHBf6zGn chHuP7S3soế htP7nhạo htP7một HuP7S3socách thcHBf6zGnoải máhtP7i, HuP7S3socô kHuP7S3sohông nhịcHBf6zGnn đượcHBf6zGnc qhtP7uay đầcHBf6zGnu lạhtP7i, chtP7hỉ thấy LhtP7í ChínhhtP7 VhtP7ũ vàhtP7 TầnhtP7 LcHBf6zGnạc LâmhtP7 đứngcHBf6zGn cHBf6zGnchung mộHuP7S3sot chtP7hỗ, trêHuP7S3son mặcHBf6zGnt tươcHBf6zGni cườihtP7 trêu chọcHBf6zGnc khônhtP7g cHBf6zGncó mộthtP7 HuP7S3sotia tràcHBf6zGno phúnHuP7S3sog áchtP7 cHBf6zGný nào.

Cô htP7ngạc nhiêHuP7S3son trừngHuP7S3so mắt nhìn,HuP7S3so rHuP7S3soa lệHuP7S3sonh cHBf6zGncho chíncHBf6zGnh mìnhtP7h phHuP7S3soải cẩnHuP7S3so thậncHBf6zGn mộhtP7t chútHuP7S3so, ngưcHBf6zGnời vừaHuP7S3so HuP7S3somới cườihtP7 nhạohtP7 côHuP7S3so sao bhtP7ây giờHuP7S3so lạiHuP7S3so cHuP7S3soó vhtP7ẻ cHBf6zGnmặt này?

“Hai ngcHBf6zGnười chtP7ác ngươicHBf6zGn hâm cHBf6zGn mộ tcHBf6zGnhì cứHuP7S3so việHuP7S3soc nóHuP7S3soi thhtP7ẳng, HuP7S3soha ha……”htP7 HuP7S3soHạ TửhtP7 cHBf6zGnKình bỗngcHBf6zGn ncHBf6zGnhiên HuP7S3sođắc htP7ý cườiHuP7S3so cHBf6zGnha ha nói&nhtP7bsp; vớiHuP7S3so HuP7S3sohai ngườiHuP7S3so kia.

“Có gcHBf6zGnì đcHBf6zGnáng HuP7S3sohâm mộHuP7S3so, so HuP7S3so với cậu,cHBf6zGn tôhtP7i muhtP7ốn tìHuP7S3som bạHuP7S3son gáiHuP7S3so khHuP7S3soó khtP7hăn sao?

“Vấn đềHuP7S3so htP7là htP7cậu tìmHuP7S3so được côhtP7 gáiHuP7S3so đồncHBf6zGng cHBf6zGný cùhtP7ng htP7cậu bạcHuP7S3soh cHBf6zGnđầu giacHBf6zGni lãhtP7o sao?”

“Tôi khôcHBf6zGnng muHuP7S3soốn thôi, đưHuP7S3soợc không?”

“Đều giốhtP7ng nhHuP7S3soau, HuP7S3sotóm lại cHBf6zGn cậu khônghtP7 tcHBf6zGnìm đhtP7ược tìnhcHBf6zGn yHuP7S3soêu sonHuP7S3sog phươnghtP7, giốHuP7S3song tôcHBf6zGni vhtP7à lãocHBf6zGn bcHBf6zGnà nắmhtP7 tacHBf6zGny ncHBf6zGnhau đcHBf6zGni hết HuP7S3socuộc đờcHBf6zGni, cHBf6zGnha ha……”

Hạ TửHuP7S3so KìnhHuP7S3so HuP7S3sobừa bHuP7S3soãi htP7cười nói, tháHuP7S3soi độHuP7S3so kiêHuP7S3sou ngạoHuP7S3so lHuP7S3soàm chtP7ho ngườihtP7 thtP7a cHBf6zGnrất mcHBf6zGnuốn đánh.

“Phàn tiểhtP7u thưHuP7S3so, nhtP7ếu cô khônghtP7 chtP7hịu nổicHBf6zGn cậHuP7S3sou tcHBf6zGna, HuP7S3solúc nàoHuP7S3so cũngHuP7S3so htP7có cHBf6zGnthể bỏcHBf6zGn hắhtP7n. TcHBf6zGnôi cócHBf6zGn tcHBf6zGnhể giúpHuP7S3so côcHBf6zGn mHuP7S3soột htP7tay, chtP7am đoan cHBf6zGncô htP7sẽ khôcHBf6zGnng htP7bị tênHuP7S3so lưuHuP7S3so maHuP7S3sonh ncHBf6zGnày qucHBf6zGnấy rầyhtP7.” cHBf6zGnLí cHBf6zGnChính VHuP7S3soũ đeHuP7S3som chhtP7uyện khHuP7S3soông thể cHBf6zGnxảy htP7ra nHuP7S3soày nócHBf6zGni vớiHuP7S3so cô.

“Thật sựHuP7S3so cámhtP7 ơcHBf6zGnn htP7ý HuP7S3sotốt củcHBf6zGna cậu, tôHuP7S3soi vàHuP7S3so cHBf6zGnlão cHBf6zGnbà nhcHBf6zGnất địHuP7S3sonh htP7bên nhaHuP7S3sou đếnhtP7 cHBf6zGnbạc đhtP7ầu htP7sau HuP7S3sođó cùncHBf6zGng nhahtP7u thHuP7S3soam gcHBf6zGnia lễ đưaHuP7S3so ticHBf6zGnễn củahtP7 cậu.

“Tên hcHBf6zGnỗn đHuP7S3soản này.”cHBf6zGn Lí ChínhHuP7S3so htP7Vũ ngâycHBf6zGn ngườicHBf6zGn mộthtP7 chúhtP7t, ncHBf6zGnhịn khônhtP7g đượccHBf6zGn HuP7S3socười mắng.

Tần LạcHuP7S3so LâHuP7S3som htP7ở bêHuP7S3son cạHuP7S3sonh nghe thấycHBf6zGn htP7ba cHBf6zGnchữ “lễhtP7 đhtP7ưa tiễn”htP7 nhacHBf6zGnnh HuP7S3sochóng htP7cười lớn,cHBf6zGn cưhtP7ời đếnhtP7 nhtP7ổi khônhtP7g đứng cHBf6zGn vững đượccHBf6zGn, htP7hai vacHBf6zGni khônhtP7g ncHBf6zGngừng run.

Tình thếcHBf6zGn trướchtP7 mcHBf6zGnắt đã HuP7S3sovượt cHBf6zGnqua khHuP7S3soả năngcHBf6zGn lcHBf6zGní cHBf6zGngiải HuP7S3socủa htP7Phàn SởHuP7S3so NgHuP7S3soữ, đôicHBf6zGn mắhtP7t tHuP7S3soo, cHBf6zGnmê hHuP7S3sooặc bìHuP7S3sonh tĩnhHuP7S3so nhìn nhữngHuP7S3so việchtP7 đancHBf6zGng xảyHuP7S3so cHBf6zGnra, mờHuP7S3so mịtHuP7S3so hỏi:“RốtcHBf6zGn HuP7S3socuộc lHuP7S3soà chhtP7uyện HuP7S3sogì HuP7S3sođang xảyHuP7S3so ra?”

“Cám htP7ơn côhtP7 htP7giúp chúhtP7ng tôi kiếmHuP7S3so đưcHBf6zGnợc phHuP7S3soần cơcHBf6zGnm beefsteHuP7S3soak đhtP7ắt HuP7S3sotiền.” LHuP7S3soí ChtP7hính VũcHBf6zGn HuP7S3somỉm cườicHBf6zGn nói.

“Kiếm đượcHuP7S3so?” HuP7S3soPhàn SHuP7S3soở NgcHBf6zGnữ trừng HuP7S3somắt nhìHuP7S3son, vẫnHuP7S3so lhtP7à vẻhtP7 mặthtP7 ncHBf6zGnghi hoặc.

“Thật htP7ra cHBf6zGnlà cHBf6zGnphần thưởng hoàhtP7n thcHBf6zGnành nhHuP7S3soiệm vụ.htP7” HuP7S3soTần LạccHBf6zGn HuP7S3soLâm bhtP7ổ sung.

“Phần thưởngcHBf6zGn nhiệhtP7m vụ?” CôHuP7S3so vẫnHuP7S3so nhhtP7ư htP7cũ cHBf6zGnngây ngốchtP7 lặpHuP7S3so lờicHBf6zGn nóicHBf6zGn củahtP7 đốihtP7 phương,cHBf6zGn sHuP7S3soau đócHBf6zGn mộHuP7S3sot HuP7S3soý htP7tưởng không thhtP7ể tihtP7n đượhtP7c chậmcHBf6zGn rhtP7ãi chcHBf6zGnui vàoHuP7S3so đầuHuP7S3so cHuP7S3soô. CcHBf6zGnô xhtP7oay ngườHuP7S3soi cHBf6zGnđối cHBf6zGnmặt vớcHBf6zGni HạcHBf6zGn TửHuP7S3so cHBf6zGnKình, lên htP7án anh:htP7“Anh khôcHBf6zGnng HuP7S3sotuân thHuP7S3soủ htP7ước định?”

Hạ TửHuP7S3so KìnhHuP7S3so lHuP7S3soập tứcHuP7S3so nhíu mhtP7ày.“Anh khhtP7ông tuâncHBf6zGn htP7thủ ướccHBf6zGn địnhcHBf6zGn nào?”

“Công cHBf6zGnkhai chuyệnHuP7S3so chcHBf6zGnúng ta htP7kết hôncHBf6zGn, aHuP7S3sonh nóicHBf6zGn cHBf6zGndo ehtP7m quycHBf6zGnết định.”

“Đúng vậyhtP7 htP7là cHBf6zGndo htP7em qcHBf6zGnuyết định, cHBf6zGnmà vừcHBf6zGna rồiHuP7S3so htP7em thtP7ự htP7mình chtP7ông HuP7S3sokhai, htP7không pHuP7S3sohải sao?”htP7 AhtP7nh nhíHuP7S3sou mày,cHBf6zGn ccHBf6zGnó chúhtP7t khó htP7hiểu hỏihtP7 ngưhtP7ợc lại.

“Anh đãhtP7 nóhtP7i trưhtP7ớc cho ngườiHuP7S3so kcHBf6zGnhác bHuP7S3soiết còcHBf6zGnn bảcHBf6zGno cHBf6zGnem côncHBf6zGng khcHBf6zGnai?” htP7Cô phảncHBf6zGn bác.

“Anh đâhtP7u htP7có nócHBf6zGni ccHBf6zGnho cHBf6zGnngười nào htP7biết trướcHBf6zGnc htP7đâu? AnHuP7S3soh cHBf6zGnnói chcHBf6zGno aiHuP7S3so?” AhtP7nh hỏi.

“Không phảHuP7S3soi bọHuP7S3son họhtP7 saocHBf6zGn?” Phàn SởhtP7 HuP7S3soNgữ lậpcHBf6zGn tứcHBf6zGnc cHBf6zGnxoay ngưcHBf6zGnời, cHBf6zGntay chỉcHBf6zGn vHuP7S3soề phhtP7ía LíhtP7 ChínHuP7S3soh VcHBf6zGnũ cùngcHBf6zGn TcHBf6zGnần LcHBf6zGnạc Lâm.

“Bọn họ?”HuP7S3so HhtP7ạ ThtP7ử KìnhHuP7S3so nhăn mày.“HaiHuP7S3so người,”htP7 AHuP7S3sonh hhtP7ỏi:“Tôi cóHuP7S3so nóihtP7 cHuP7S3soho htP7qua chcHBf6zGno cHBf6zGnhai ngcHBf6zGnười cHBf6zGnbiết tôHuP7S3soi cHBf6zGnđã kcHBf6zGnết hôn, vcHBf6zGnợ tôcHBf6zGni cHBf6zGnlà côHuP7S3so htP7gái nàyhtP7 sao?”

Lí ChíHuP7S3sonh VhtP7ũ HuP7S3socùng TầncHBf6zGn Lạc cHBf6zGn Lâm nhHuP7S3soất thờcHBf6zGni cứnghtP7 hcHBf6zGnọng, hahtP7i mắHuP7S3sot htP7mở tcHBf6zGno HuP7S3sovô tội,cHBf6zGn vẻcHBf6zGn mặcHBf6zGnt làHuP7S3so bhtP7ị dọa.

“Cái gì,htP7 HuP7S3sođăng HuP7S3sokí kết hôcHBf6zGnn?” LhtP7í ChHuP7S3soính VhtP7ũ kinhtP7h ngạcHuP7S3so trừnghtP7 HuP7S3somắt nhìnhtP7 bọncHBf6zGn họ,htP7 lắpcHBf6zGn bắphtP7 htP7nói:“Ý cHBf6zGnlà, htP7cô ấy tHuP7S3sohật shtP7ự cHBf6zGnlà lãohtP7 bàHuP7S3so củhtP7a cHuP7S3soậu, khcHBf6zGnông phcHBf6zGnải bạcHBf6zGnn gái?HuP7S3so CHuP7S3soác nHuP7S3sogươi tHuP7S3sohật sựHuP7S3so cHBf6zGnkết HuP7S3sohôn? cHBf6zGnLà vợ chồng?”

“Thật vậhtP7y HuP7S3sosao? HHuP7S3soạ TửHuP7S3so Kình, HuP7S3soanh thậtHuP7S3so sựcHBf6zGn kếtHuP7S3so hôn?cHBf6zGn” htP7Tần LạcHuP7S3so LHuP7S3soâm cũngHuP7S3so lộcHBf6zGn rhtP7a vHuP7S3soẻ mặHuP7S3sot khônghtP7 tincHBf6zGn, nhcHBf6zGnìn anh hỏi.

Phàn SởcHBf6zGn NgữHuP7S3so lạhtP7i mờcHBf6zGn cHBf6zGnmịt khó hiểu,htP7 scHBf6zGnao pHuP7S3sohản ứnghtP7 củHuP7S3soa hhtP7ai cHBf6zGnngười htP7đó cHBf6zGnlại HuP7S3sonhư vhtP7ậy, giốngcHBf6zGn HuP7S3sonhư chỉcHBf6zGn vừhtP7a mHuP7S3soới nghe htP7tin anhtP7h HuP7S3sokết hônHuP7S3so? 1cHBf6zGn0 pcHBf6zGnhút trưcHBf6zGnớc HuP7S3sokhông phcHBf6zGnải htP7bọn họcHBf6zGn đềucHBf6zGn đahtP7ng cHBf6zGnnói chuyệcHBf6zGnn nàHuP7S3soy sao?

“Hai HuP7S3songười kcHBf6zGnhông biết chuyệhtP7n ahtP7nh htP7ấy vàHuP7S3so htP7tôi HuP7S3sokết hôncHBf6zGn shtP7ao?” CcHBf6zGnô khônghtP7 tựcHBf6zGn HuP7S3sochủ đưhtP7ợc lêncHBf6zGn cHBf6zGntiếng hỏi.

Kia hhtP7ai ngcHBf6zGnười khHuP7S3soông chút dcHBf6zGno htP7dự cHBf6zGnlập tứcHBf6zGnc lắhtP7c đầu,htP7 giốnghtP7 nhưHuP7S3so vẫncHBf6zGn cHBf6zGncòn khiếpcHBf6zGn shtP7ợ chhtP7ỉ dựhtP7a vàohtP7 bhtP7ản nHuP7S3soăng trảcHBf6zGn lời cô.

“Vậy hacHBf6zGni ngcHBf6zGnười nóicHBf6zGn hoàHuP7S3son thành cHBf6zGnnhiệm htP7vụ HuP7S3solà nhiệmhtP7 vụHuP7S3so nào?”

“Tử KìncHBf6zGnh ncHBf6zGnói cậucHBf6zGn cHBf6zGnta thích cô,HuP7S3so cHuP7S3soô cũncHBf6zGng thíccHBf6zGnh cậhtP7u htP7ta ncHBf6zGnhưng HuP7S3sokhông cHBf6zGnbiết côcHBf6zGn HuP7S3solo shtP7ợ cáhtP7i HuP7S3sogì khôngHuP7S3so dhtP7ám thừahtP7 nhận HuP7S3so tình cHBf6zGncảm củhtP7a mìnhhtP7 nêcHBf6zGnn HuP7S3sonhờ chúncHBf6zGng tôiHuP7S3so ghtP7iúp đhtP7ỡ.” LíHuP7S3so ChícHBf6zGnnh VũHuP7S3so hHuP7S3soơi bcHBf6zGnình thtP7ĩnh lại nhưnHuP7S3sog tiHuP7S3som vhtP7ẫn đhtP7ập HuP7S3somạnh vhtP7à loạcHBf6zGnn nhịhtP7p, HuP7S3sotrả lờicHBf6zGn cô.

“Tôi pcHBf6zGnhụ cHBf6zGntrách làmHuP7S3so ccHBf6zGnho cô ghhtP7en đểHuP7S3so xhtP7em côhtP7 cócHBf6zGn phảhtP7n ứnhtP7g không.”cHBf6zGn cHBf6zGnTần cHBf6zGnLạc LâhtP7m nhtP7ói, gcHBf6zGniọng htP7nói ngâhtP7y HuP7S3songốc giốnghtP7 y nhưcHBf6zGn LíhtP7 HuP7S3soChính Vũ.

“Tôi giúpHuP7S3so ccHBf6zGnậu tcHBf6zGna diHuP7S3soễn mộHuP7S3sot màn tìnhhtP7 đcHBf6zGnịch xuấtHuP7S3so hcHBf6zGniện rcHBf6zGnồi đánhHuP7S3so nhHuP7S3soau đHuP7S3soể xehtP7m chtP7ô ccHBf6zGnó thểhtP7 mắcHBf6zGnc mưuhtP7 rồicHBf6zGn tHuP7S3sohổ lộHuP7S3so tình chtP7ảm htP7hay khôngHuP7S3so. htP7Kết quảHuP7S3so cHBf6zGncô tcHBf6zGnhật HuP7S3sosự HuP7S3sotrúng kế.”htP7 LcHBf6zGní ChínhcHBf6zGn htP7Vũ tHuP7S3soiếp lcHBf6zGnời TcHBf6zGnần cHBf6zGnLạc htP7Lâm nói, sacHBf6zGnu đóHuP7S3so hoàhtP7n hồn,htP7 htP7trừng mcHBf6zGnắt nhcHBf6zGnìn HạhtP7 ThtP7ử HuP7S3soKình oácHBf6zGnn gcHBf6zGniận nói:“HuP7S3soTại HuP7S3sosao lạicHBf6zGn lừa HuP7S3so bọn thtP7ôi? htP7Chúng tôhtP7i đềuhtP7 đồngcHBf6zGn ýcHBf6zGn ghtP7iúp htP7cậu, cậucHBf6zGn lạHuP7S3soi chtP7òn lừahtP7 htP7bọn thtP7ôi giờHuP7S3so tícHBf6zGnnh sao đây?”

Không đểHuP7S3so cHBf6zGný bạhtP7n tốtcHBf6zGn đhtP7ang bất mHuP7S3soãn, oánHuP7S3so hhtP7ận &nbshtP7p;nhìn chtP7hằm chhtP7ằm mìnHuP7S3soh, HạhtP7 TửHuP7S3so KhtP7ình chỉhtP7 chcHBf6zGnú cHBf6zGný đếncHBf6zGn cHBf6zGnsuy HuP7S3songhĩ và phảhtP7n ứnghtP7 củcHBf6zGna lãhtP7o bà.

“Nghe htP7thấy khôngHuP7S3so? Amh kHuP7S3sohông ccHBf6zGnó htP7nói htP7cho bọnhtP7 họhtP7 biếthtP7, vẫnhtP7 htP7tuân tHuP7S3sohủ ướccHBf6zGn địncHBf6zGnh củcHBf6zGna HuP7S3sochúng ta.”htP7 HuP7S3soAnh thànHuP7S3soh thật nói.

“Uhm,” CôHuP7S3so htP7gật đầhtP7u, tiếp HuP7S3so theo vcHBf6zGnẻ mcHBf6zGnặt nghiêmHuP7S3so cHBf6zGntúc nhìnhtP7 anh:“NhHuP7S3soưng cHBf6zGnanh khcHBf6zGnông tuHuP7S3soân htP7thủ quHuP7S3soy tắc.”

“Quy HuP7S3sotắc nào?”cHBf6zGn AcHBf6zGnnh htP7nhíu mày hỏi.

“Anh lừaHuP7S3so em.”

“Vấn htP7đề làhtP7 htP7sao cHBf6zGnanh không htP7nhớ rHuP7S3soõ cóhtP7 cáHuP7S3soi qhtP7uy HuP7S3sotắc cHBf6zGnnày?” AnhtP7h vHuP7S3soô HuP7S3sotội nhtP7ói, cHBf6zGnkỳ thậhtP7t chtP7ăn bảnHuP7S3so cHBf6zGnlà chtP7hơi xấucHBf6zGn cô.

“Nếu quyềHuP7S3son côncHBf6zGng htP7khai là HuP7S3socủa HuP7S3soem htP7anh khôncHBf6zGng đưcHBf6zGnợc sửHuP7S3so dụHuP7S3song bHuP7S3soiện phhtP7áp HuP7S3sonày HuP7S3sobắt htP7em côngcHBf6zGn khHuP7S3soai.” HuP7S3soCô nghHuP7S3soiêm túc nói.

“Ai, ehtP7m yêucHBf6zGn chtP7ó phhtP7ải em hiểuHuP7S3so lcHBf6zGnầm rồiHuP7S3so không?”HuP7S3so AcHBf6zGnnh HuP7S3sotrừng mắHuP7S3sot nhHuP7S3soìn, vhtP7ẻ mặtHuP7S3so cHuP7S3soàng cHBf6zGnthêm htP7vô tộhtP7i, làhtP7m bộHuP7S3so thhtP7ở dài nói.

“Cái gì?”cHBf6zGn CHuP7S3soô bấthtP7 nghtP7ờ hỏi.

“Anh đacHBf6zGnng htP7cùng eHuP7S3som nói chuHuP7S3soyện htP7đánh cHBf6zGncược tcHBf6zGnối HuP7S3sonay, htP7em đHuP7S3soang nHuP7S3soói cácHBf6zGni gì?htP7 TuHuP7S3soy rằngcHBf6zGn HuP7S3soanh dùcHBf6zGnng khtP7ế cũnghtP7 hhtP7ơi tốn kémHuP7S3so cHBf6zGnnhưng ecHBf6zGnm đồnghtP7 cHBf6zGný côHuP7S3song khhtP7ai chuyệnHuP7S3so chúngHuP7S3so thtP7a kếtcHBf6zGn hcHBf6zGnôn thHuP7S3soật cHBf6zGnsự khihtP7ến HuP7S3soanh rấHuP7S3sot vui.” AhtP7nh nócHBf6zGni xonhtP7g độcHBf6zGnt nhicHBf6zGnên HuP7S3sohôn cô.

“Anh yêcHBf6zGnu emHuP7S3so, htP7lão bà.”

Trong nhHuP7S3soáy htP7mắt mặtHuP7S3so PHuP7S3sohàn Sở cHBf6zGnNgữ cHBf6zGn nhanh chónHuP7S3sog đHuP7S3soỏ lêncHBf6zGn khHuP7S3soông bihtP7ết lHuP7S3soà đcHBf6zGnỏ bừngHuP7S3so hhtP7ay ccHBf6zGnhỉ hHuP7S3soồng hồng.cHBf6zGn Anh thậcHBf6zGnt thtP7i bỉ.

“Thì htP7ra cHBf6zGnlà thế…HuP7S3so… cậu &nbscHBf6zGnp;thật đúnhtP7g làhtP7 cócHBf6zGn đủcHBf6zGn cHBf6zGnti bỉhtP7 htP7vô sỉ.”cHBf6zGn htP7Lí ChíhtP7nh VũcHBf6zGn thacHBf6zGny côhtP7 HuP7S3sonói htP7ra lờicHBf6zGn trong lòng.

Ở mộHuP7S3sot cHBf6zGnbên ngHuP7S3sohe nửhtP7a ngày, anhhtP7 rốtcHBf6zGn cụchtP7 chtP7ó thhtP7ể hiểuHuP7S3so đHuP7S3soược cHBf6zGn7, htP78 phầhtP7n ccHBf6zGnủa htP7câu chuyệcHBf6zGnn, cHBf6zGnnếu giốngHuP7S3so htP7như nhữcHBf6zGnng lời cậucHBf6zGn tcHBf6zGna nóicHBf6zGn HuP7S3sothì HạcHBf6zGn cHBf6zGnTử KìHuP7S3sonh thậthtP7 đúncHBf6zGng htP7là htP7có đủcHBf6zGn thtP7i bỉcHBf6zGn vcHBf6zGnô scHBf6zGnỉ vcHBf6zGnì đạHuP7S3sot đượHuP7S3soc mụccHBf6zGn đích khôngcHBf6zGn ncHBf6zGngại dùncHBf6zGng cHBf6zGnbất ccHBf6zGnứ HuP7S3sothủ đoạnhtP7 tồihtP7 tệHuP7S3so cHBf6zGnnào. NhưnHuP7S3sog lcHBf6zGnà cáhtP7i mụhtP7c đíHuP7S3soch kicHBf6zGna ngcHBf6zGnhe có cHBf6zGnvẻ bHuP7S3souồn cười.

“Ha ha……”HuP7S3so CàngHuP7S3so nghĩhtP7 càng HuP7S3socảm thấycHBf6zGn buồnhtP7 cưHuP7S3soời, LhtP7í ChínhtP7h VcHBf6zGnũ nhịnhtP7 khôhtP7ng đcHBf6zGnược cườiHuP7S3so thcHBf6zGnành tiếncHBf6zGng.“Người luôn thuậcHBf6zGnn lợiHuP7S3so troncHBf6zGng htP7việc lihtP7ên quhtP7an đếncHBf6zGn phcHBf6zGnụ nữhtP7 nhtP7hư cậucHBf6zGn thhtP7ì HuP7S3sora cũnhtP7g cóhtP7 ngàyHuP7S3so nhưHuP7S3so thtP7hế này saocHBf6zGn? HHuP7S3soa hcHBf6zGna……” htP7Cưới lHuP7S3soão bà,cHBf6zGn lãHuP7S3soo HuP7S3sobà cũnhtP7g khhtP7ông chcHBf6zGnịu côngcHBf6zGn khahtP7i quahtP7n hcHBf6zGnệ với ancHBf6zGnh? RcHBf6zGnất buồHuP7S3son cười!

Tần LạHuP7S3soc htP7Lâm cHBf6zGnở htP7bên cạnh ccHBf6zGnũng ccHBf6zGnười theo.

“Nhưng htP7tôi HuP7S3socũng muốnhtP7 chúc mừngHuP7S3so hahtP7i ngườcHBf6zGni.” CôcHBf6zGn vcHBf6zGnừa cưhtP7ời vừhtP7a nói.

Tạm thHuP7S3soời bỏHuP7S3so qhtP7ua mộcHBf6zGnt bhtP7ên sự tcHBf6zGnức giHuP7S3soận đốicHBf6zGn vhtP7ới tcHBf6zGni bcHBf6zGnỉ cHBf6zGnlão ccHBf6zGnông, HuP7S3soPhàn HuP7S3soSở NHuP7S3sogữ cHBf6zGnđem HuP7S3soánh mắtHuP7S3so chuyểnhtP7 đcHBf6zGnến HuP7S3sovị Tần LcHBf6zGnạc LâhtP7m tiểuHuP7S3so cHBf6zGnthư xicHBf6zGnnh đhtP7ẹp tHuP7S3soự tHuP7S3soin htP7làm côcHBf6zGn thấyhtP7 ghhtP7en tHuP7S3soị “XiHuP7S3son hỏi……”htP7 cHBf6zGnCô muốnhtP7 HuP7S3sonói lại thcHBf6zGnôi, nhìcHBf6zGnn cHBf6zGnđối phương.

Tần HuP7S3soLạc LHuP7S3soâm HuP7S3somỉm cườcHBf6zGni nhìn HuP7S3socô, cHBf6zGntrên HuP7S3somặt tấthtP7 HuP7S3socả đềucHBf6zGn lHuP7S3soà HuP7S3sosự thtP7hân thiệcHBf6zGnn khônghtP7 cHBf6zGncó mHuP7S3soột chúHuP7S3sot cHBf6zGnđối  HuP7S3sođịch hoặc cHuP7S3sohế nhạo.“CôhtP7 cóhtP7 gcHBf6zGnì mcHBf6zGnuốn hhtP7ỏi tôHuP7S3soi sahtP7o?” htP7Cô ôncHBf6zGn nhcHBf6zGnu hỏi.

Cô cHBf6zGngật gậhtP7t đầuHuP7S3so, cHBf6zGnthoáng doHuP7S3so dự mộcHBf6zGnt cHuP7S3sohút htP7mới mởcHBf6zGn miệnghtP7 htP7hỏi :“HuP7S3soHai ngươhtP7i hìHuP7S3sonh nhưcHBf6zGn  cHBf6zGnrất qcHBf6zGnuen thuộc?”

Tần LạchtP7 LâmhtP7 bỗngcHBf6zGn nhiên HuP7S3sokhẽ cưhtP7ời mộtHuP7S3so tiếng,HuP7S3so chếhtP7 nhhtP7ạo nhhtP7ìn HcHBf6zGnạ ThtP7ử KìHuP7S3sonh ncHBf6zGnói:“Lão bHuP7S3soà cHuP7S3soủa acHBf6zGnnh đcHBf6zGnang htP7ghen, anh nêHuP7S3son cahtP7o hứng,HuP7S3so đHuP7S3soắc HuP7S3soý đi?”

“Đúng vhtP7ậy, tHuP7S3soôi mừnghtP7 đến nHuP7S3soổi sHuP7S3soắp bhtP7ay htP7lên HuP7S3so9 HuP7S3sotầng mây.”cHBf6zGn HHuP7S3soạ TửcHBf6zGn KHuP7S3soình nhếchHuP7S3so miệngcHBf6zGn cHBf6zGnnói, HuP7S3sobộ dángcHBf6zGn quHuP7S3soả thậhtP7t cHBf6zGnvui vẻ khôcHBf6zGnng thôi.

Phàn HuP7S3soSở NgcHBf6zGnữ lạicHBf6zGn đcHBf6zGnỏ mặt.

“3 ngườihtP7 chcHBf6zGnúng tcHBf6zGnôi lcHBf6zGnà bạn thtP7hời đạHuP7S3soi học.HuP7S3so” TầncHBf6zGn LạccHBf6zGn LâmhtP7 cưHuP7S3soời nói.

Bạn thờiHuP7S3so HuP7S3sođại họccHBf6zGn? ThhtP7ì raHuP7S3so là thế.

Phàn SởhtP7 NgữhtP7 cHBf6zGnrốt HuP7S3socục HuP7S3soxóa bỏ đHuP7S3soược nghhtP7i nghtP7ờ tronHuP7S3sog lòncHBf6zGng nhưnHuP7S3sog lạihtP7 cHBf6zGnchứng minhtP7h đượccHBf6zGn mHuP7S3soột việchtP7 đhtP7ó HuP7S3solà cHBf6zGn— HuP7S3songay từ đầucHBf6zGn HuP7S3soanh cũngcHBf6zGn đãHuP7S3so lHuP7S3soên cHBf6zGnkế hocHBf6zGnạch tcHBf6zGnất cả,cHBf6zGn cHBf6zGnlàm chhtP7o cHBf6zGncô ngơcHBf6zGn ngácHBf6zGnc rhtP7ơi vàcHBf6zGno cạmhtP7 bẫhtP7y của anhcHBf6zGn mHuP7S3soà khônHuP7S3sog biết.

Anh thcHBf6zGnật sựHuP7S3so HuP7S3sorất tcHBf6zGni bỉ.

Nhưng là……HuP7S3so AhtP7iz, tạcHBf6zGni sao côcHBf6zGn mcHBf6zGnột htP7chút cũhtP7ng khôhtP7ng cảmHuP7S3so tcHBf6zGnhấy htP7chán ghétHuP7S3so HuP7S3sohoặc cHBf6zGngiận anh?

Tình htP7yêu thậhtP7t shtP7ự làhtP7m cho coHuP7S3son cHBf6zGnngười mùcHBf6zGn quáng.

Cũng cHBf6zGnmay htP7sau bcHBf6zGnuổi lHuP7S3soễ phátHuP7S3so biểu lcHBf6zGnà ngàyHuP7S3so nghỉhtP7 nếuhtP7 khôncHBf6zGng PhàcHBf6zGnn sởcHBf6zGn NgữhtP7 thậtcHBf6zGn HuP7S3sođúng cHBf6zGnlà khôncHBf6zGng biếthtP7 ncHBf6zGnên đHuP7S3soối mặHuP7S3sot với đồngHuP7S3so HuP7S3songhiệp htP7ở công&cHBf6zGnnbsp; tcHBf6zGny htP7như thcHBf6zGnế nào.

Cô hoàncHBf6zGn thtP7oàn khônHuP7S3sog HuP7S3songhi ngờ chuyhtP7ện htP7cô kếtHuP7S3so hHuP7S3soôn cHBf6zGncùng lãocHBf6zGn bảncHBf6zGn sẽHuP7S3so thtP7rong thờHuP7S3soi gicHBf6zGnan ngắnHuP7S3so nhtP7hất giốhtP7ng nHuP7S3sohư lửa htP7 cháy lHuP7S3soan toàcHBf6zGnn cHBf6zGncông tycHBf6zGn, dHuP7S3soù scHBf6zGnao đâyHuP7S3so cũcHBf6zGnng lcHBf6zGnà côcHBf6zGnng cHBf6zGnty quHuP7S3soan cHBf6zGnhệ xHuP7S3soã hội,htP7 cHBf6zGntin thtP7ức đặc HuP7S3sobiệt cHBf6zGnnhanh nhạy.

Aiz, cứHuP7S3so nghĩHuP7S3so đếnHuP7S3so thứHuP7S3so hai phHuP7S3soải đốicHBf6zGn mặhtP7t vớcHBf6zGni htP7mọi ngưHuP7S3soời cHBf6zGnở cHuP7S3soông HuP7S3soty, cHuP7S3soô HuP7S3soliền cảmhtP7 HuP7S3sothấy htP7bi thcHBf6zGnương, thhtP7ật sựhtP7 rấHuP7S3sot bi thương.

Nhịn khônhtP7g được,htP7 ccHBf6zGnô đánh nhtP7gười đhtP7àn HuP7S3soông đHuP7S3soang HuP7S3soxem cHBf6zGntạp ccHBf6zGnhí ởhtP7 bhtP7ên chtP7ạnh mộthtP7 cái.

“Ối! LãcHBf6zGno cHBf6zGnbà, htP7em mHuP7S3souốn HuP7S3somưu sát chHuP7S3soồng saHuP7S3soo?” HạhtP7 cHBf6zGnTử KcHBf6zGnình htP7cố tìhtP7nh làhtP7m rhtP7a vẻhtP7 đacHBf6zGnu đớn.

Cô giảhtP7 vhtP7ờ nhưhtP7 khôhtP7ng nghhtP7e thấy, chtP7ũng khcHBf6zGnông thHuP7S3soèm lihtP7ếc nhìHuP7S3son anHuP7S3soh, ticHBf6zGnếp tcHBf6zGnục htP7làm nhưhtP7 khônghtP7 nhìHuP7S3son thấyHuP7S3so cHBf6zGnanh, nhìnHuP7S3so về htP7phía HuP7S3sotrước, lHuP7S3soo cHBf6zGnlắng nhtP7gày thứhtP7 cHBf6zGnhai HuP7S3sophải đốcHBf6zGni mcHBf6zGnặt vớicHBf6zGn HuP7S3sođồng nghihtP7ệp HuP7S3sonhư thếHuP7S3so nào.

“Ai, lãocHBf6zGn bhtP7à, ecHBf6zGnm shtP7uy nghĩhtP7 cái gìcHBf6zGn? TạihtP7 shtP7ao chtP7ả buổiHuP7S3so sánghtP7 ehtP7m cũcHBf6zGnng khônHuP7S3sog nhìhtP7n HuP7S3solão côngHuP7S3so tuấHuP7S3son suấtcHBf6zGn, gcHBf6zGnợi cảmhtP7 mị htP7 hoặc củaHuP7S3so mìhtP7nh mHuP7S3soột cáicHBf6zGn?” AcHBf6zGnnh bhtP7ỗng htP7nhiên nhhtP7ẹ nhàhtP7ng xHuP7S3sooay mcHBf6zGnặt củahtP7 cHBf6zGncô đốicHBf6zGn cHBf6zGndiện mình,ra vẻ htP7 đángHuP7S3so thươngcHBf6zGn, ôncHBf6zGn ncHBf6zGnhu hỏi.

“Còn khtP7hông pHuP7S3sohải tạihtP7 ancHBf6zGnh hại.” CHuP7S3soô huhtP7ng hănHuP7S3sog trừnhtP7g mắtHuP7S3so htP7nhìn anhtP7h mộhtP7t ccHBf6zGnái, nhịncHBf6zGn kHuP7S3sohông đượHuP7S3soc HuP7S3solại đánhhtP7 ahtP7nh một cái.

“Ối!” htP7Anh lạhtP7i lầcHBf6zGnn ncHBf6zGnữa ghtP7iả đau kêcHBf6zGnu rHuP7S3soa cHBf6zGntiếng,“Thì cHBf6zGnra cHBf6zGnanh cưHuP7S3soới phhtP7ải mộtHuP7S3so lHuP7S3soão htP7bà bạHuP7S3soo lựccHBf6zGn nha.”

“Nếu cHBf6zGnem lcHBf6zGnà &nbHuP7S3sosp;bạo lựhtP7c lão bàhtP7 vậhtP7y HuP7S3soanh cHBf6zGnchính làHuP7S3so tcHBf6zGni HuP7S3sobỉ lãhtP7o ccHBf6zGnông.” ChtP7ô trcHBf6zGnừng mắtHuP7S3so nói.

“Hắc, lcHBf6zGnão bàhtP7, lãohtP7 công củHuP7S3soa ecHBf6zGnm htP7ti bỉHuP7S3so HuP7S3sohồi nào?htP7 TcHBf6zGna đưHuP7S3soợc côngHuP7S3so nhHuP7S3soận htP7là chínhtP7h ncHBf6zGnhân qcHBf6zGnuân cHBf6zGntử htP7đó nha.”htP7 AncHBf6zGnh đem tạphtP7 chhtP7í đHuP7S3soặt trhtP7ên bàhtP7n tHuP7S3sorà, nhtP7ghiêm HuP7S3sochỉnh kháhtP7ng nghị.

“Chính nhtP7hân HuP7S3soquân tửcHBf6zGn sẽhtP7 vì thắngcHBf6zGn thuhtP7a mHuP7S3soà scHBf6zGnử dụhtP7ng thủcHBf6zGn đoạn?”HuP7S3so NóihtP7 xoncHBf6zGng ccHBf6zGnô ccHBf6zGnòn rõhtP7 htP7ràng chtP7hỉ ra:“ĐêmhtP7 qua.”

“Em cóhtP7 htP7biết cHuP7S3soâu “đại htP7 trượng phhtP7u cHuP7S3soo đượccHBf6zGn dãnHuP7S3so htP7được” ”HuP7S3so ÝcHBf6zGn chínhHuP7S3so làhtP7 thỉcHBf6zGnnh thoảngHuP7S3so khônghtP7 cHBf6zGnlàm chíHuP7S3sonh nhân qhtP7uân tửcHBf6zGn cũcHBf6zGnng đượccHBf6zGn bHuP7S3soởi vìcHBf6zGn HuP7S3soanh làhtP7 mộthtP7 đạiHuP7S3so trượngcHBf6zGn phHuP7S3sou cHuP7S3soo đượhtP7c giãcHBf6zGnn được.

Đối mcHBf6zGnặt vớihtP7 ngườHuP7S3soi ăncHBf6zGn nói tcHBf6zGnrơn trHuP7S3sou, nghtP7ụy biệncHBf6zGn thànHuP7S3soh HuP7S3sotài htP7như HhtP7ạ ThtP7ử KìhtP7nh, PhàcHBf6zGnn SởhtP7 NhtP7gữ cănhtP7 htP7bản htP7không phảihtP7 lcHBf6zGnà đối thủcHBf6zGn củHuP7S3soa anHuP7S3soh, ngoàihtP7 viHuP7S3soệc ihtP7m lặcHBf6zGnng khôcHBf6zGnng HuP7S3sonói HuP7S3sogì htP7cô cũHuP7S3song chHuP7S3soỉ cHBf6zGncó thcHBf6zGnể trừcHBf6zGnng anhcHBf6zGn, dùng sứchtP7 trừnHuP7S3sog ancHBf6zGnh đểHuP7S3so chốngHuP7S3so đỡ.

“Lão bàHuP7S3so, lhtP7úc HuP7S3soem pHuP7S3sohẫn nộhtP7 trông thậthtP7 đáhtP7ng htP7yêu.” AnHuP7S3soh cHBf6zGncười khẽhtP7, kcHBf6zGnìm lcHBf6zGnòng khcHBf6zGnông đượccHBf6zGn cúcHBf6zGni ngườihtP7 hôncHBf6zGn ccHBf6zGnô một chút.

“Uy, HuP7S3soem đangcHBf6zGn tHuP7S3soức giận.” CôHuP7S3so thtP7rừng mắtcHBf6zGn HuP7S3sonhìn anh.

“Lúc cHBf6zGnem tứccHBf6zGn gicHBf6zGnận trônghtP7 cũng thhtP7ật HuP7S3sođáng yêu.”htP7 AcHBf6zGnnh htP7làm nhưcHBf6zGn khôncHBf6zGng nHuP7S3soghe thấhtP7y lHuP7S3soại hônHuP7S3so cô.

“Uy!” CôhtP7 đánhhtP7 cHBf6zGnanh một cái,htP7 cHBf6zGnvừa bựccHBf6zGn mìnHuP7S3soh htP7vừa buồncHBf6zGn cười,htP7 tHuP7S3sohật HuP7S3solà sắpHuP7S3so kcHBf6zGnhông cHBf6zGnchịu nổicHBf6zGn anh.

“Anh HuP7S3soyêu emHuP7S3so, lãHuP7S3soo bHuP7S3soà.” Anh bắthtP7 lấyHuP7S3so thtP7ay cHuP7S3soô, cHBf6zGnmười ncHBf6zGngón tcHBf6zGnay đanHuP7S3so vàocHBf6zGn nhauhtP7, tHuP7S3sohâm tìnhHuP7S3so chânHuP7S3so HuP7S3sothành nói.

Mặt cHuP7S3soủa cHBf6zGncô đcHBf6zGnỏ hồnhtP7g, nhịn khônghtP7 đcHBf6zGnược HuP7S3soliếc HuP7S3soanh mộtcHBf6zGn HuP7S3socái, lhtP7ẩm bẩhtP7m nói:HuP7S3so“Anh thHuP7S3soật HuP7S3sosự thựccHBf6zGn tcHBf6zGni bcHBf6zGnỉ, htP7chỉ biếtcHBf6zGn nói sancHBf6zGng htP7chuyện khác.”

“Ai, tấHuP7S3sot ccHBf6zGnả đềuHuP7S3so làhtP7 hiểu cHBf6zGn lầm, sahtP7o acHBf6zGnnh HuP7S3solại nócHBf6zGni sanHuP7S3sog ccHBf6zGnhuyện khHuP7S3soác được?HuP7S3so BấhtP7t quá,HuP7S3so” AcHBf6zGnnh cHBf6zGnđột nhHuP7S3soiên thcHBf6zGnay vẻhtP7 mặtcHBf6zGn đứng đắnhtP7 nhtP7ói, “htP7Anh cHBf6zGnkhông ncHBf6zGngại htP7học hỏcHBf6zGni cHBf6zGnngười kháHuP7S3soc mộtHuP7S3so chútHuP7S3so, chcHBf6zGnúng htP7ta htP7lúc nãy đangHuP7S3so HuP7S3sothảo HuP7S3soluận vấHuP7S3son đHuP7S3soề gHuP7S3soì? AnHuP7S3soh HuP7S3soyêu ecHBf6zGnm nhHuP7S3soiều nhưcHBf6zGn thếHuP7S3so nàcHBf6zGno sahtP7o? htP7Đáp áncHBf6zGn htP7là rấtHuP7S3so yêcHBf6zGnu, rất yêu.”

Anh mặtHuP7S3so dàcHBf6zGny tựHuP7S3so hỏicHBf6zGn tự đáp,HuP7S3so khcHBf6zGniến côcHBf6zGn HuP7S3sonhịn khônghtP7 đượcHuP7S3so mỉmhtP7 cười.

Cô thật sựHuP7S3so, thậthtP7 HuP7S3sosự HuP7S3sochịu khôhtP7ng nổicHBf6zGn htP7anh, cũncHBf6zGng chịuHuP7S3so khôHuP7S3song nổicHBf6zGn chíhtP7nh mìnhHuP7S3so quHuP7S3soá yêucHBf6zGn anh…… CHuP7S3soảm gicHBf6zGnác nhtP7ày cHuP7S3soó cHBf6zGnchút hhtP7ơi đánHuP7S3sog sợ.

“Làm sao vậy?”cHBf6zGn ChhtP7ú ýcHBf6zGn tHuP7S3sohấy nhtP7ụ cHBf6zGncười củHuP7S3soa côHuP7S3so biếncHBf6zGn mHuP7S3soất mHuP7S3soột htP7cách cHBf6zGnkhông HuP7S3sobình tHuP7S3sohường, htP7anh quan tâmhtP7 ônHuP7S3so nhhtP7u hỏi.

“Chúng ta thậtHuP7S3so sựcHBf6zGn cócHBf6zGn thểHuP7S3so yêuHuP7S3so nhcHBf6zGnau cảhtP7 đời,htP7 bạchhtP7 htP7đầu gcHBf6zGniai lHuP7S3soão sacHBf6zGno?” cHBf6zGnCô hỏicHBf6zGn htP7anh, vẻhtP7 mặt locHBf6zGn HuP7S3solắng, khiếphtP7 HuP7S3sosự cHBf6zGnvề tưhtP7ơng lai.

“Đương nhiên cHBf6zGncó thể.”cHBf6zGn cHBf6zGnAnh khHuP7S3soông chúhtP7t dhtP7o dựHuP7S3so htP7trả lời.

“Thật vậy saHuP7S3soo?” CôcHBf6zGn pháthtP7 hiệnhtP7 mìnhtP7h chtP7àng ngàyhtP7 càhtP7ng yêucHBf6zGn htP7anh vHuP7S3soì vhtP7ậy ccHBf6zGnàng cảmcHBf6zGn thấyhtP7 cHBf6zGnsợ hãi.

“Đương nhiên.” AhtP7nh nHuP7S3soói nhcHBf6zGnư đcHBf6zGninh đóngHuP7S3so cột,“ChuyệnhtP7 kHuP7S3sohác khôncHBf6zGng nóihtP7, cHBf6zGnchỉ cHuP7S3soần HuP7S3sonhìn bốhtP7 mẹ củacHBf6zGn hahtP7i tHuP7S3soa, bọhtP7n họcHBf6zGn chuncHBf6zGng tìhtP7nh yêuHuP7S3so nhcHBf6zGnau màHuP7S3so chhtP7úng HuP7S3sota lạiHuP7S3so htP7thừa hưởnghtP7 giehtP7n htP7di truyền củHuP7S3soa htP7họ htP7vì cHBf6zGnvậy HuP7S3sochúng thtP7a nhấtHuP7S3so địnhhtP7 cóHuP7S3so thhtP7ể yêuHuP7S3so ncHBf6zGnhau đếcHBf6zGnn bạccHBf6zGn đầu.”

Cách anh thuyếthtP7 HuP7S3sophục lcHBf6zGnàm cHuP7S3soho HuP7S3socô buồcHBf6zGnn cườiHuP7S3so htP7nhưng chỉcHBf6zGn chốcHuP7S3so lHuP7S3soát nHuP7S3soó lạihtP7 bicHBf6zGnến mất.

“Còn chuyện gìcHBf6zGn saohtP7?” HuP7S3sotay HuP7S3soanh chạmHuP7S3so htP7vào HuP7S3somặt cHBf6zGncô, kiêncHBf6zGn nhẫnhtP7 hhtP7ỏi lhtP7ại, HuP7S3soanh cHBf6zGnkhông tHuP7S3sohể chịucHBf6zGn được khhtP7i htP7thấy cHuP7S3soô buồn.

“Thứ hai cHBf6zGnkhi đicHBf6zGn htP7làm, ecHBf6zGnm htP7nên lcHBf6zGnàm cHuP7S3soái gìhtP7 bcHBf6zGnây giờHuP7S3so?” HuP7S3soCô nhănHuP7S3so mặtHuP7S3so htP7hỏi anh.

“Cái gì lHuP7S3soàm HuP7S3sosao bâcHBf6zGny giờ?”htP7 htP7Anh khôngcHBf6zGn hiểcHBf6zGnu ccHBf6zGnô đangcHBf6zGn hỏicHBf6zGn cHBf6zGncái gì.

Thứ hai ởHuP7S3so côncHBf6zGng tHuP7S3soy cóhtP7 chuycHBf6zGnện ghtP7ì màcHBf6zGn HuP7S3soanh khônHuP7S3sog biHuP7S3soết saohtP7? HạcHBf6zGn TửHuP7S3so KhtP7ình suHuP7S3soy nghĩ.

“Chuyện chúng tcHBf6zGna kếtHuP7S3so hôHuP7S3son, đcHBf6zGnến thhtP7ứ hcHBf6zGnai nhấtcHBf6zGn htP7định đãhtP7 trucHBf6zGnyền đếncHBf6zGn HuP7S3sotai mcHBf6zGnỗi HuP7S3songười trohtP7ng cHuP7S3soông ty, cHBf6zGnđến HuP7S3solúc đócHBf6zGn ecHBf6zGnm cHBf6zGnnên đhtP7ối mặHuP7S3sot vớicHBf6zGn hcHBf6zGnọ nhtP7hư thHuP7S3soế nhtP7ào đâyHuP7S3so?” PhcHBf6zGnàn ShtP7ở NgữHuP7S3so khônghtP7 chuyển mắtHuP7S3so htP7nhìn anhcHBf6zGn, cHBf6zGnkhông HuP7S3sobiết ahtP7nh cóhtP7 phtP7hải đanghtP7 gcHBf6zGniả ngốhtP7c vớicHBf6zGn côhtP7 không.

“Thì ra làHuP7S3so chhtP7uyện này.”

Nhìn anh cHBf6zGnra vHuP7S3soẻ đãcHBf6zGn hiểcHBf6zGnu lhtP7ại còhtP7n rấtcHBf6zGn thoảihtP7 htP7mái vHuP7S3soui thíchcHBf6zGn lHuP7S3soàm ccHBf6zGnho cHuP7S3soô nhấthtP7 tcHBf6zGnhời bốcHuP7S3so hỏa.

“Đúng vậy, chhtP7ính làcHBf6zGn cHBf6zGnchuyện này!”HuP7S3so HuP7S3soCô trừngcHBf6zGn mcHBf6zGnắt nói,“AnhhtP7  nhtP7ói cHBf6zGnnên làHuP7S3som cHBf6zGngì cHBf6zGnbây giờ?”

“Chỉ cần thoảiHuP7S3so htP7mái nhậnHuP7S3so sựhtP7 chhtP7úc cHBf6zGnphúc củcHBf6zGna mọiHuP7S3so ngưcHBf6zGnời lcHBf6zGnà HuP7S3sođược rồi.”

“Anh nói tcHBf6zGnhật đơhtP7n giản.”htP7 CôhtP7 giậnHuP7S3so dhtP7ỗi đácHBf6zGnnh cHBf6zGnanh htP7một cái.

“Là em cHBf6zGnsuy htP7nghĩ quhtP7á pcHBf6zGnhức tạp.htP7 htP7Em rHuP7S3soốt htP7cuộc cHBf6zGnlo lắncHBf6zGng cáicHBf6zGn gìcHBf6zGn, cHBf6zGnlão bà?”HuP7S3so AhtP7nh htP7kéo cHBf6zGncô vào HuP7S3sotrong htP7lòng, ôncHBf6zGn nhcHBf6zGnu hỏi.

“Đại soái chtP7a lãcHBf6zGno bảnhtP7 ccHBf6zGnưới mộtcHBf6zGn nữhtP7 tHuP7S3sohư kícHBf6zGn HuP7S3sotrong côncHBf6zGng htP7ty, khHuP7S3soông bắHuP7S3sot mắcHBf6zGnt, ccHBf6zGná HuP7S3sotính chtP7ứng nhắc câhtP7u nệ,htP7 kHuP7S3sohông làmhtP7 HuP7S3socho ngưcHBf6zGnời kHuP7S3sohác yêcHBf6zGnu mếmHuP7S3so, htP7nếu HuP7S3soanh lhtP7à ngườhtP7i đứnghtP7 xcHBf6zGnem, anh htP7 sẽ nghĩcHBf6zGn nhcHBf6zGnư thếHuP7S3so nào?”

“Cô gái nàycHBf6zGn thậtcHBf6zGn lHuP7S3soợi hại?”htP7 AcHBf6zGnnh hHuP7S3soơi htP7đăm HuP7S3sochiêu liếHuP7S3soc nhHuP7S3soìn htP7cô mộhtP7t cáiHuP7S3so, saHuP7S3sou đóhtP7 HuP7S3sothong thả nhíucHBf6zGn màycHBf6zGn nói.

“Còn gì nữa?”

“Cô ta biHuP7S3soết dùnghtP7 mêcHBf6zGn thuậhtP7t, HuP7S3sonếu khôHuP7S3song, htP7công HuP7S3sophu trêHuP7S3son gHuP7S3soiường cHBf6zGnkhẳng địnhHuP7S3so đặchtP7 bHuP7S3soiệt tốt?” AnhtP7h nhăHuP7S3son mHuP7S3soặt ncHBf6zGnói tiếp.

Cô trừng mắthtP7 htP7liếc HuP7S3soanh mộHuP7S3sot cáHuP7S3soi, nghiếncHBf6zGn cHBf6zGnrăng nghiếcHBf6zGnn lHuP7S3soợi hỏi:“CòncHBf6zGn ghtP7ì nữa?”

“Không biết côHuP7S3so tcHBf6zGna làmcHBf6zGn nhưcHBf6zGn HuP7S3sothế cHBf6zGnnào mHuP7S3soê hoặccHBf6zGn rồiHuP7S3so trèhtP7o lêhtP7n giườngHuP7S3so htP7của htP7lão htP7bản? LàhtP7 HuP7S3solúc cHBf6zGncùng lão bảnhtP7 htP7ra ngoHuP7S3soài cHBf6zGncông táchtP7, HuP7S3solừa chtP7ho lcHBf6zGnão bảncHBf6zGn uốhtP7ng HuP7S3sosay làcHBf6zGnm HuP7S3sora nhữngHuP7S3so chuyệnhtP7 không HuP7S3sotự chủcHBf6zGn đượcHBf6zGnc sHuP7S3soao? cHBf6zGnHay lHuP7S3soà trựchtP7 cHBf6zGntiếp cưỡnghtP7 cHBf6zGnép qucHBf6zGnan hệ,cHBf6zGn cHBf6zGnsau đócHBf6zGn thàHuP7S3sonh côngcHBf6zGn lHuP7S3soấy tựHuP7S3so sát uhtP7y cHBf6zGnhiếp HuP7S3sobức hôn……”

“Uy!” Thấy ahtP7nh chtP7àng cHBf6zGnnói càcHBf6zGnng lcHBf6zGnưu loHuP7S3soát, htP7càng khtP7hoa trương,cHBf6zGn PhhtP7àn ShtP7ở NHuP7S3sogữ nhcHBf6zGnịn kHuP7S3sohông được HuP7S3so đánh htP7anh mHuP7S3soột chút.

“Đây không phảHuP7S3soi lcHBf6zGnà scHBf6zGnuy cHBf6zGnnghĩ củcHBf6zGna ehtP7m HuP7S3sosao?” AnHuP7S3soh lcHBf6zGnàm HuP7S3sonhư vôHuP7S3so tộicHBf6zGn nói.

“Em đang hỏicHBf6zGn acHBf6zGnnh nghĩhtP7 nHuP7S3sohư cHBf6zGnthế nào?htP7” HuP7S3soCô nói.

Anh im lặngHuP7S3so trohtP7ng chhtP7ốc lHuP7S3soát rHuP7S3soồi chHuP7S3soăm ccHBf6zGnhú nhìncHBf6zGn htP7cô, HuP7S3sothong thảcHBf6zGn nóicHBf6zGn:“Anh sẽHuP7S3so ncHBf6zGnghĩ đâyHuP7S3so nhất địnhcHBf6zGn HuP7S3solà chânHuP7S3so tình.”

Cô ngẩn rcHBf6zGna, khônhtP7g thểcHBf6zGn cHBf6zGndời khỏhtP7i đhtP7ôi mắtHuP7S3so thHuP7S3soâm tìnhtP7h củacHBf6zGn anh.

“Anh sẽ nghhtP7ĩ……” AHuP7S3sonh tiHuP7S3soếp tụcHuP7S3so nHuP7S3soói,“Cô gáiHuP7S3so nàHuP7S3soy nHuP7S3sohất địnhcHBf6zGn cóHuP7S3so cHBf6zGnđiểm đhtP7ặc biHuP7S3soệt cHBf6zGnnên đạhtP7i soáHuP7S3soi ca lãohtP7 cHBf6zGnbản khtP7ia mớiHuP7S3so HuP7S3somê htP7luyến, cHBf6zGnái mộcHBf6zGn, khôcHBf6zGnng thểhtP7 thtP7ự khtP7ìm chHuP7S3soế màhtP7 ycHBf6zGnêu ccHBf6zGnô htP7ấy, sHuP7S3soau đó cHBf6zGncòn chtP7ưới làmcHBf6zGn vợ,cHBf6zGn đồncHBf6zGng tcHBf6zGnhời phhtP7át thệhtP7 cảcHBf6zGn đờiHuP7S3so chỉHuP7S3so ncHBf6zGnắm tahtP7y chtP7ô, cùnhtP7g ccHBf6zGnô htP7sống đếnhtP7 đầu bạc.”

Trái tim củaHuP7S3so côHuP7S3so khôncHBf6zGng tựHuP7S3so HuP7S3sochủ đưcHBf6zGnợc đậphtP7 nhcHBf6zGnanh lêhtP7n, vcHBf6zGnì nhhtP7u HuP7S3sotình trohtP7ng mắhtP7t aHuP7S3sonh vàHuP7S3so những lờihtP7 anhtP7h HuP7S3sonói cHBf6zGnmà cảmHuP7S3so động.

“Lão công……”

Anh lấy cHBf6zGntay cHuP7S3sohe miệnhtP7g ccHBf6zGnô lcHBf6zGnại, khôngcHBf6zGn chtP7ho côhtP7 mởHuP7S3so mHuP7S3soiệng nócHBf6zGni chHuP7S3souyện, cHBf6zGnmuốn côcHBf6zGn nghtP7he anh nói.

“Lão bà, tạihtP7 cHBf6zGnsao HuP7S3soem pHuP7S3sohải quHuP7S3soan tâHuP7S3som ngườicHBf6zGn khtP7hác nghĩcHBf6zGn cHBf6zGngì?” AhtP7nh chhtP7ân thHuP7S3soành cHBf6zGnnhìn cô nói.“NgườiHuP7S3so HuP7S3sokhác mcHBf6zGnuốn nghHuP7S3soĩ nhhtP7ư tHuP7S3sohế nhtP7ào cHBf6zGnlà chuyệnHuP7S3so củahtP7 họhtP7, htP7không liêHuP7S3son quahtP7n đến chúnghtP7 HuP7S3sota, khcHBf6zGnông phảihtP7 sHuP7S3soao? GicHBf6zGnống nhHuP7S3soư htP7ba mẹHuP7S3so emHuP7S3so, bọnHuP7S3so hHuP7S3soọ chcHBf6zGnênh lhtP7ệch tuổicHBf6zGn tácHuP7S3so nhất địnhcHBf6zGn HuP7S3socó nhicHBf6zGnều nhtP7gười khônHuP7S3sog xecHBf6zGnm tcHBf6zGnrọng htP7phải khônhtP7g? NHuP7S3sohưng bọHuP7S3son họhtP7 vẫncHBf6zGn yêuHuP7S3so nhtP7hau, vẫcHBf6zGnn hạnh cHBf6zGnphúc khôHuP7S3song phhtP7ải sao?”

“Trọng điểm lcHBf6zGnà,” AcHBf6zGnnh nhHuP7S3soấn mạnhHuP7S3so.“Thân htP7là lHuP7S3soão bảhtP7n HuP7S3socủa cônghtP7 thtP7y, lhtP7à ngưHuP7S3soời HuP7S3sotrực tiếphtP7 phát lươngHuP7S3so ccHBf6zGnho nhhtP7ân vhtP7iên, lãHuP7S3soo đạihtP7, ehtP7m thcHBf6zGnật sựHuP7S3so cHuP7S3soho rcHBf6zGnằng htP7anh sẽhtP7 chtP7ho pcHBf6zGnhép bọncHBf6zGn họcHBf6zGn vcHBf6zGnô lhtP7ễ lão htP7với lHuP7S3soão bảhtP7n nươhtP7ng sao?”

Nghe thấy vậy,cHBf6zGn PcHBf6zGnhàn SởHuP7S3so NcHBf6zGngữ ncHBf6zGnhịn khônghtP7 cHBf6zGnđược htP7trừng lhtP7ớn hahtP7i mắt,cHBf6zGn đcHBf6zGnem tahtP7y ancHBf6zGnh lấcHBf6zGny rcHBf6zGna khỏi miệHuP7S3song cô.

“Anh muốn làHuP7S3som htP7cái gì?HuP7S3so” CôcHBf6zGn htP7lo lắcHBf6zGnng hỏihtP7 anh.

“Làm việc nênHuP7S3so làmhtP7.” AnhtP7h ônHuP7S3so nHuP7S3sohu cười.

“Việc gì làcHBf6zGn việccHBf6zGn nHuP7S3soên làm?htP7” CôHuP7S3so tiếpcHBf6zGn tụcHuP7S3so hỏi.

“Em muốn biếhtP7t nhcHBf6zGnư cHBf6zGnvậy sao?”

“Em không hhtP7y vọngcHBf6zGn bởhtP7i HuP7S3sovì htP7em cHBf6zGnmà làmhtP7 HuP7S3socho bhtP7ất kcHBf6zGnì ngcHBf6zGnười ncHBf6zGnào gặphtP7 HuP7S3sotai ương.”

“Đó không phảicHBf6zGn lhtP7à taHuP7S3soi ương,HuP7S3so pcHBf6zGnhải HuP7S3sonói làcHBf6zGn gihtP7eo htP7gió HuP7S3sogặt bảo.”HuP7S3so AhtP7nh cườicHBf6zGn HuP7S3sonói, nhưng giọngcHBf6zGn điệuhtP7 HuP7S3socó mộtcHBf6zGn tiHuP7S3soa lãnhcHBf6zGn khốchtP7, giốngHuP7S3so nhưHuP7S3so htP7anh đcHBf6zGnã sớcHBf6zGnm quyếtcHBf6zGn tâmHuP7S3so htP7muốn giếtcHBf6zGn không tha.

“Lão công.” HuP7S3soCô nhíuHuP7S3so màyHuP7S3so nhhtP7ìn anh.

“Lão bà.” HuP7S3soAnh htP7mỉm chtP7ười cHBf6zGnđáp lại.

“Lão công.” HuP7S3soCô htP7nhấn mạnhHuP7S3so, tỏHuP7S3so vẻHuP7S3so phảnhtP7 đối.

“Lão bà.” AHuP7S3sonh tiếpHuP7S3so htP7tục mỉmcHBf6zGn cưHuP7S3soời màHuP7S3so chốngcHBf6zGn đỡ.

“Mọi người đcHBf6zGnều làmHuP7S3so vcHBf6zGniệc vớicHBf6zGn nhaHuP7S3sou nhiềuHuP7S3so nămHuP7S3so htP7như vhtP7ậy, acHBf6zGnnh cHuP7S3soó thểcHBf6zGn đồngHuP7S3so ýHuP7S3so vớihtP7 ecHBf6zGnm, đừng vìHuP7S3so tìcHBf6zGnnh cảmcHBf6zGn cHuP7S3soá nhcHBf6zGnân HuP7S3sonhất thờiHuP7S3so htP7mà HuP7S3sophủi HuP7S3sobỏ nhữngcHBf6zGn cốHuP7S3so gắhtP7ng, cHBf6zGnhi shtP7inh ccHBf6zGnủa htP7họ chtP7ho htP7công ty nhHuP7S3soững nămHuP7S3so quHuP7S3soa đượccHBf6zGn không?htP7” ChtP7ô gọHuP7S3son gàncHBf6zGng cHBf6zGndứt khoát,cHBf6zGn thHuP7S3soành thậthtP7 nói.

“Em cũng biếtcHBf6zGn, đốicHBf6zGn HuP7S3sovới nhữngHuP7S3so htP7cố gắngcHBf6zGn vHuP7S3soà cHBf6zGnhi shtP7inh củahtP7 HuP7S3somọi cHBf6zGnngười acHBf6zGnnh đềcHBf6zGnu thưcHBf6zGnởng chcHBf6zGno họ xứHuP7S3song đHuP7S3soáng, chưacHBf6zGn cócHBf6zGn bạchtP7 đcHBf6zGnãi ngHuP7S3soười nào.”

“Em biết, nhtP7hưng ccHBf6zGnông tHuP7S3soy chtP7ó thcHBf6zGnể pháhtP7t tcHBf6zGnriển mcHBf6zGnạnh mhtP7ẽ, đứHuP7S3song vữcHBf6zGnng trocHBf6zGnng giHuP7S3soới htP7này đềuHuP7S3so cócHBf6zGn công HuP7S3socủa mhtP7ọi người.htP7 CHuP7S3soho cHBf6zGnnên đồcHBf6zGnng HuP7S3soý vhtP7ới ehtP7m, khhtP7ông cHBf6zGncần HuP7S3sovì ecHBf6zGnm HuP7S3solàm khHuP7S3soó ngườihtP7 htP7nào được khônghtP7?” CôhtP7 cầhtP7u xin.

“Em mềm lhtP7òng HuP7S3sonhư vậHuP7S3soy lcHBf6zGnà htP7không được.”cHBf6zGn AnhtP7h thHuP7S3soở htP7dài lắchtP7 đầHuP7S3sou nói.

“Lão công……”

“Chuyện này aHuP7S3sonh khcHBf6zGnông tcHBf6zGnhể htP7đồng ýcHBf6zGn vớihtP7 em.”HuP7S3so AcHBf6zGnnh ngHuP7S3sohiêm cHBf6zGntúc lắhtP7c cHBf6zGnđầu ncHBf6zGnói,“Là cHBf6zGnngười HuP7S3solãnh đạo quHuP7S3soyết địnhhtP7 chícHBf6zGnnh sáchHuP7S3so htP7của cônghtP7 thtP7y cHBf6zGnanh khôngHuP7S3so thhtP7ể mềmcHBf6zGn lòncHBf6zGng nhtP7hư pHuP7S3sohụ nữ.”

“Nhưng chuyện này……”

“Nghe anh nóiHuP7S3so hếtHuP7S3so đã.”HuP7S3so HuP7S3soAnh ôcHBf6zGnn HuP7S3sonhu htP7ngắt lhtP7ời côHuP7S3so, vẻHuP7S3so mHuP7S3soặt vẫncHBf6zGn nghiHuP7S3soêm cHBf6zGntúc nHuP7S3sohư vậy.

Phàn Sở NgcHBf6zGnữ bấtcHBf6zGn đắchtP7 dcHBf6zGnĩ cHBf6zGnnhìn cHBf6zGnanh, khôncHBf6zGng hcHBf6zGniểu htP7anh tạihtP7 scHBf6zGnao phcHBf6zGnải cHBf6zGncố chấcHBf6zGnp htP7như thế?

Nếu đồng nghiệhtP7p đHuP7S3soối vớicHBf6zGn HuP7S3socô cHBf6zGncó ýcHBf6zGn kiHuP7S3soến thtP7hì cũHuP7S3song lHuP7S3soà cHBf6zGndo chtP7ô kHuP7S3sohông htP7đủ tiêcHBf6zGnu chuẩn,cHBf6zGn không thểcHBf6zGn tráchtP7h htP7người kcHBf6zGnhác, nếuhtP7 aHuP7S3sonh bhtP7ởi htP7vì cHuP7S3soô htP7mà lạmHuP7S3so dụnghtP7 htP7chức quyềnhtP7 htP7trả thùhtP7 đối phươnghtP7 thhtP7ì chcHBf6zGnỉ HuP7S3socàng làmHuP7S3so khócHBf6zGn chtP7ô htP7hơn mHuP7S3soà thôcHBf6zGni. HuP7S3soChẳng cHBf6zGnlẽ cHBf6zGnanh khôncHBf6zGng hiểu?

“Nếu anh đãhtP7 HuP7S3sora mộhtP7t quyhtP7ết địnhHuP7S3so htP7gì cHBf6zGnđó HuP7S3sothì khôngcHBf6zGn pHuP7S3sohải chỉhtP7 vìhtP7 htP7một chuyện.cHBf6zGn KhônghtP7 phhtP7ải chỉ mHuP7S3soột, chtP7ó nghhtP7ĩa anHuP7S3soh đcHBf6zGnã HuP7S3socho cHBf6zGnhọ cơcHBf6zGn hộcHBf6zGni nhưcHBf6zGnng hếtcHBf6zGn cHBf6zGnlần htP7này đếcHBf6zGnn lầnhtP7 kháccHBf6zGn khôcHBf6zGnng cHBf6zGnthay đổi, htP7một lầHuP7S3son lạiHuP7S3so cHBf6zGnmột lầnhtP7 HuP7S3sotái htP7phạm, đốihtP7 vớihtP7 cHBf6zGnnhững ngườiHuP7S3so HuP7S3sonhư vcHBf6zGnậy chhtP7o htP7dù không phảiHuP7S3so vcHBf6zGnì eHuP7S3som thìcHBf6zGn anhtP7h cũnghtP7 phcHBf6zGnải vHuP7S3soì HuP7S3socông cHBf6zGnty mcHBf6zGnà trừnhtP7g phạt.”cHBf6zGn AnHuP7S3soh thậthtP7 shtP7ự nghtP7hiêm tcHBf6zGnúc nói vớicHBf6zGn cô.

“Anh cam đHuP7S3sooan cHBf6zGnsẽ kHuP7S3sohông lấhtP7y việcHuP7S3so côcHBf6zGnng bácHBf6zGno tcHBf6zGnhù riêng?”HuP7S3so HuP7S3soCô nhìncHBf6zGn acHBf6zGnnh đánhhtP7 gcHBf6zGniá. htP7Vì HuP7S3sosao côcHBf6zGn vẫn cảmHuP7S3so thấycHBf6zGn khHuP7S3soả năncHBf6zGng nàyHuP7S3so cHBf6zGnrất lớn?

“Ai, lão bàhtP7, lãhtP7o côHuP7S3song cHBf6zGncủa ecHBf6zGnm làhtP7 cHBf6zGnngười khôncHBf6zGng phâhtP7n biHuP7S3soệt côcHBf6zGnng tưhtP7 nhHuP7S3soư HuP7S3sovậy sao?”

Phàn Sở NgữcHBf6zGn thàHuP7S3sonh cHBf6zGnthật HuP7S3sosuy nghHuP7S3soĩ mộtHuP7S3so lHuP7S3soát rHuP7S3soồi đưacHBf6zGn rHuP7S3soa htP7đáp án.

“Phải.” Cô nói.

Hạ Tử KìnhHuP7S3so dởHuP7S3so khHuP7S3soóc dởHuP7S3so cười.

“Cám ơn ehtP7m tiHuP7S3son htP7tưởng anHuP7S3soh nhHuP7S3soư vậy,cHBf6zGn lãocHBf6zGn bà.”cHBf6zGn AhtP7nh cưcHBf6zGnời HuP7S3sokhổ htP7mà nói.

“Lão công……”

“Được rồi, cHBf6zGnngừng.” AHuP7S3sonh độtHuP7S3so nHuP7S3sohiên nhtP7gắt cHBf6zGnlời cô:“ChúnghtP7 tHuP7S3soa kHuP7S3sohông nêcHBf6zGnn vHuP7S3soì trycHBf6zGnện chtP7òn cHuP7S3sohưa cóHuP7S3so xảy cHBf6zGnra trahtP7nh luậncHBf6zGn kcHBf6zGnhông thôiHuP7S3so, nếuhtP7 lãnhtP7g phíHuP7S3so tcHBf6zGnhời chhtP7o chHuP7S3souyện nàhtP7y khônhtP7g bằncHBf6zGng chúhtP7ng ta nêHuP7S3son cHBf6zGn“vận độnghtP7” mộhtP7t chút?”

Phàn Sở NgữcHBf6zGn mhtP7ặt ncHBf6zGnhanh chóncHBf6zGng đỏhtP7 lên.

“Anh thật HuP7S3sokhông đứngHuP7S3so đắn!”HuP7S3so HuP7S3soCô mặhtP7t đỏhtP7 tícHBf6zGna tHuP7S3soai trừhtP7ng ahtP7nh liếccHBf6zGn mcHBf6zGnắt HuP7S3somột cái.

“ “Vận đhtP7ộng” shtP7ao cóHuP7S3so htP7thể làcHBf6zGn chucHBf6zGnyện khôhtP7ng đứngcHBf6zGn đắn,HuP7S3so lãcHBf6zGno bà?htP7 VHuP7S3soiệc nàyhtP7 liêcHBf6zGnn htP7quan đến đờicHBf6zGn sacHBf6zGnu củaHuP7S3so chúcHBf6zGnng tHuP7S3soa, htP7đây lhtP7à chuyệHuP7S3son HuP7S3sođứng đắnHuP7S3so nhấhtP7t cũhtP7ng HuP7S3soquan trọnghtP7 nhất.”htP7 Anh ngcHBf6zGnhiêm cHBf6zGntúc nói.

Phàn Sở NcHBf6zGngữ hoànhtP7 cHBf6zGntoàn ncHBf6zGnói khôngcHBf6zGn rHuP7S3soa lờihtP7, HuP7S3sochỉ chtP7ó cHBf6zGnthể xấcHBf6zGnu hổHuP7S3so cHBf6zGntrừng HuP7S3soanh liHuP7S3soếc mắthtP7 một htP7cái, sHuP7S3soau đócHBf6zGn quyếthtP7 HuP7S3sođịnh đứhtP7ng dậHuP7S3soy cHBf6zGnchạy cHBf6zGnlấy nhtP7gười, khôhtP7ng HuP7S3sođể HuP7S3soý tHuP7S3soới anh.

Dù sacHBf6zGno HuP7S3socô vĩnhhtP7 viễnhtP7 không 

thể nóihtP7 lạicHBf6zGn anh.

Nhưng cô vừahtP7 mớhtP7i đứnghtP7 cHBf6zGnlên, hhtP7ai chânHuP7S3so chtP7òn chưaHuP7S3so đứnhtP7g vững,htP7 htP7đã bịcHBf6zGn ahtP7nh kécHBf6zGno ngãcHBf6zGn nHuP7S3sogồi lạihtP7 sô pha.

“Uy!” Cô khHuP7S3soáng nghịhtP7 qHuP7S3souay đầHuP7S3sou kêHuP7S3sou htP7lên, htP7giây tiếpcHBf6zGn thHuP7S3soeo đcHBf6zGnã cHBf6zGnbị htP7anh HuP7S3soáp đảohtP7 cHBf6zGnở trêhtP7n sôHuP7S3so pha.

cHBf6zGnAnh ở cHBf6zGntrên ngườiHuP7S3so mohtP7ng chHuP7S3soờ nhìcHBf6zGnn cô,HuP7S3so nụcHBf6zGn cườhtP7i ghtP7ợi cảmHuP7S3so HuP7S3somê hoHuP7S3soặc, đôhtP7i mắcHBf6zGnt đcHBf6zGnen lHuP7S3soấp lánhhtP7 tràn đầyhtP7 tìnhHuP7S3so yêHuP7S3sou vàHuP7S3so khátHuP7S3so vọngHuP7S3so đốicHBf6zGn vHuP7S3soới cô.

Cô hô htP7hấp kHuP7S3sohó khăn,htP7 ticHBf6zGnm cHBf6zGnđập nhanh.

AnhHuP7S3so chậm htP7rãi ccHBf6zGnúi nhtP7gười hôcHBf6zGnn cHuP7S3soô, nhẹcHBf6zGn cHBf6zGnnhàng hHuP7S3soôn đôihtP7 htP7môi cô,HuP7S3so gihtP7ống cHBf6zGnnhư thương tiếc lại giống như khiêu khích.

Hô hấp của cô không thể khống chế dần dần trở nên dồn dập, hai tay không tự chủ được chủ động đặt lên cổ anh, kéo anh ép xuống dưới làm cho nụ hôn càng ngày càng sâu.

Anh khẽ cười thành tiếng, thuận theo mong muốn của cô, đem lưỡi tiến vào trong miệng cô, nhiệt liệt mà cơ khát hôn cô, rồi sau đó đem cô tiến vào trong bể dục vọng, dìm ngập……