You are here

Lão nhị là ông chủ - Chương 08

Phàn VSjSSở NgữWQct nXX8Sói nhybDSững lời nVSjSày rBMUGa cũnybDSg ybDSkhông VSjSlàm ngạcybDS nhiênXX8S VSjS4 ngườiWQct đaWQctng nóiVSjS chuyện.

Hai vBMUGợ chồybDSng WQcthọ thìybDS khôXX8Sng phải nói,BMUG đưVSjSơng nXX8Shiên ybDSsẽ BMUGkhông ngạBMUGc nybDShiên nhưnWQctg pybDShản ứWQctng VSjScủa LíXX8S BMUGChính VWQctũ BMUGvà Tần WQctLạc LâmBMUG khiếnBMUG BMUGcho cybDSô nghBMUGi nWQctgờ, BMUGkhó hiXX8Sểu, VSjSbọn hybDSọ sybDSau khXX8Si XX8Snghe cybDSô nWQctói nWQcthư vậyXX8S cả haiWQct cùybDSng sửybDSng sXX8Sốt mXX8Sột chVSjSút rồiVSjS lybDSập tứcVSjS cườiVSjS VSjSto BMUGthành tiếng.

“Ha ha……”

Phàn XX8SSở XX8SNgữ ngWQctạc nhiên, haiXX8S ybDSmắt trợnXX8S lêWQctn, BMUGcảm thấXX8Sy khôXX8Sng bBMUGiết làmWQct saybDSo, lạiBMUG BMUGcó chútWQct BMUGnan khaVSjSm, VSjSkhổ sWQctở nhìn BMUGbọn họ.

Chẳng lẽVSjS chuyệnBMUG nàXX8Sng và WQct Hạ TửXX8S KìnhXX8S lXX8Sà vợybDS chWQctồng tybDShật sXX8Sự bWQctuồn cybDSười nhybDSư vậVSjSy, WQctlàm cWQctho ngườiBMUG khybDSác khóybDS cóBMUG thể tinXX8S nBMUGhư vậyVSjS sao?

“Lão bà,BMUG eybDSm cuybDSối cùnXX8Sg cũng quyBMUGết địnhWQct cônBMUGg WQctkhai quaWQctn hệybDS củBMUGa chúybDSng taybDS? AnBMUGh rybDSất vuWQcti vẻ!”

Không cVSjShú VSjSý tớiVSjS XX8Stâm tình cBMUGủa cybDSô khônVSjSg tốVSjSt, HạybDS TửybDS XX8SKình vBMUGui sướngWQct gắtWQct gXX8Sao BMUGkéo VSjScô lạWQcti gVSjSần, trướcBMUG mặybDSt mọiybDS người hônXX8S côVSjS saBMUGy đắmBMUG rybDSồi saybDSu đóVSjS nWQctgây VSjSngô XX8Scười XX8Sha hXX8Sa ha.

Tâm ybDStình cXX8Sô khôVSjSng tốt nhưngybDS VSjSvì WQctanh suBMUGng WQctsướng kBMUGhông cBMUGhút cVSjShe VSjSdấu WQctlàm XX8Scho cBMUGô VSjSbình pXX8Shục mVSjSột WQctchút, tybDSrong lòng vẫnWQct khXX8Sông ybDSthể khXX8Sông VSjSsuy nghĩ.

“Nhìn tVSjSên kybDSia xXX8Sem cười VSjSđến BMUGgiống mộtWQct têBMUGn ngốc.”

“Đúng vậVSjSy, cũVSjSng maVSjSy tôi khôngVSjS cóybDS BMUGmê luyếVSjSn aBMUGnh VSjSta nếuVSjS ybDSkhông bXX8Sây ybDSgiờ nhấVSjSt địWQctnh vỡBMUG mộng.”

Phía saWQctu PhVSjSàn SởXX8S NgVSjSữ vang XX8Slên tiếnybDSg cWQcthế nXX8Shạo mộtBMUG cBMUGách VSjSthoải máWQcti, WQctcô khônXX8Sg ybDSnhịn đưWQctợc qBMUGuay đầuWQct lybDSại, chỉ thấyBMUG LíybDS CWQcthính VXX8Sũ vybDSà TầBMUGn XX8SLạc LâVSjSm đứngVSjS chuybDSng BMUGmột chỗybDS, trênBMUG VSjSmặt XX8Stươi cườiBMUG trêuVSjS chọc kVSjShông cóXX8S XX8Smột tiXX8Sa tBMUGrào BMUGphúng áVSjSc ýybDS nào.

Cô VSjSngạc nVSjShiên trừngWQct mắt nhìnWQct, rBMUGa lệnBMUGh cBMUGho chíVSjSnh mìybDSnh phVSjSải cẩnWQct tybDShận ybDSmột cVSjShút, ngườiVSjS BMUGvừa mybDSới cườiybDS nhXX8Sạo cô ybDS sao BMUGbây BMUGgiờ lạiVSjS cybDSó WQctvẻ mặtBMUG này?

“Hai nWQctgười ybDScác ngybDSươi hâm mộybDS BMUGthì cXX8Sứ vWQctiệc nóiVSjS thẳnybDSg, VSjSha ha…WQct…” HạWQct TửybDS KìWQctnh bXX8Sỗng nhiênXX8S đắcWQct ýWQct cườVSjSi XX8Sha ha nói&VSjSnbsp; BMUGvới haBMUGi ngườybDSi kia.

“Có VSjSgì XX8Sđáng hâmVSjS mộ,VSjS so vớiWQct cậu,ybDS tôVSjSi muốnWQct tìXX8Sm bWQctạn VSjSgái khVSjSó khVSjSăn sao?

“Vấn đềybDS lWQctà cậBMUGu tìmVSjS đượXX8Sc cô gBMUGái đybDSồng ýBMUG cùXX8Sng cậuybDS bạchybDS đầuBMUG giVSjSai lãybDSo sao?”

“Tôi khBMUGông WQctmuốn thôVSjSi, được không?”

“Đều gVSjSiống nhBMUGau, tVSjSóm lại cVSjSậu khôBMUGng XX8Stìm đượcVSjS XX8Stình yêuVSjS sonVSjSg phươnybDSg, giWQctống tôBMUGi XX8Svà lãoybDS BMUGbà VSjSnắm taXX8Sy nXX8Shau đi BMUG hết cuybDSộc đờybDSi, hXX8Sa ha……”

Hạ TửBMUG XX8SKình bừVSjSa bãiBMUG cười nói,ybDS tháWQcti độXX8S kiybDSêu ngạVSjSo làmXX8S WQctcho XX8Sngười XX8Sta rấtXX8S muốBMUGn đánh.

“Phàn tiểuybDS thưWQct, nếuybDS cô khôngXX8S VSjSchịu nổiBMUG cậuBMUG tXX8Sa, BMUGlúc BMUGnào cybDSũng ybDScó thểybDS bỏVSjS hắn.XX8S TôVSjSi cóybDS thểXX8S giXX8Súp VSjScô mBMUGột taWQcty, cam đoanBMUG cWQctô sẽVSjS WQctkhông bịWQct tVSjSên lybDSưu mWQctanh nàBMUGy quấyybDS rầybDSy.” LíBMUG ChínBMUGh VWQctũ đemWQct chVSjSuyện BMUGkhông thể xảyVSjS rBMUGa nàyXX8S ybDSnói vXX8Sới cô.

“Thật sVSjSự cáWQctm ơybDSn BMUGý tốtybDS của cậu,XX8S ybDStôi vWQctà lBMUGão bàybDS nhấtVSjS ybDSđịnh bêBMUGn nhaVSjSu đybDSến VSjSbạc đầuBMUG saXX8Su ybDSđó cùBMUGng nWQcthau tVSjSham gBMUGia lễ đưaBMUG tiễnXX8S cXX8Sủa cậu.

“Tên ybDShỗn đảnVSjS nàVSjSy.” Lí XX8SChính VũXX8S nBMUGgây ngưBMUGời mộXX8St cBMUGhút, nVSjShịn VSjSkhông đưXX8Sợc cườWQcti mắng.

Tần LạybDSc LâVSjSm ởVSjS bênVSjS cạnhybDS nghe thVSjSấy bXX8Sa cBMUGhữ “lVSjSễ đưaBMUG tiWQctễn” nhaVSjSnh chóngBMUG cybDSười lớVSjSn, cBMUGười VSjSđến nổBMUGi khybDSông đứng vữBMUGng được,WQct hybDSai vWQctai khBMUGông ngừngybDS run.

Tình thếWQct trưXX8Sớc mắtybDS đã WQct vượt qVSjSua khảBMUG năBMUGng lBMUGí giảiWQct cybDSủa PhànBMUG SXX8Sở NgBMUGữ, đôVSjSi mắtybDS XX8Sto, mXX8Sê ybDShoặc bìnhybDS tXX8Sĩnh WQctnhìn những viXX8Sệc BMUGđang xảBMUGy BMUGra, mBMUGờ mịtVSjS hỏi:“RốybDSt cuộcWQct VSjSlà chuWQctyện BMUGgì đanybDSg xXX8Sảy ra?”

“Cám ơXX8Sn VSjScô giúXX8Sp cBMUGhúng tôi BMUG kiếm đượcXX8S phầnWQct cVSjSơm beefsteaBMUGk đắtVSjS tiền.”WQct LybDSí XX8SChính BMUGVũ mỉmXX8S cưXX8Sời nói.

“Kiếm đXX8Sược?” BMUGPhàn SởXX8S Ngữ trừngybDS mXX8Sắt nhìnWQct, vẫnWQct làVSjS vẻVSjS mBMUGặt ngVSjShi hoặc.

“Thật BMUGra VSjSlà phầnWQct thưWQctởng hoàn thàybDSnh nhiệVSjSm vXX8Sụ.” TBMUGần LạcXX8S LybDSâm bổWQct sung.

“Phần thưybDSởng nhiệmybDS WQctvụ?” Cô vVSjSẫn nhưXX8S cũWQct nybDSgây nXX8Sgốc lặBMUGp lờiWQct nóBMUGi củBMUGa đốiybDS phưybDSơng, sBMUGau đBMUGó mWQctột ybDSý tưXX8Sởng WQctkhông thể VSjStin đXX8Sược ybDSchậm rãiVSjS XX8Schui vàoVSjS đầybDSu côybDS. CWQctô xWQctoay BMUGngười đốiybDS ybDSmặt vớiybDS HạVSjS TWQctử Kình,XX8S lên áXX8Sn anh:“AnhybDS kWQcthông tuânBMUG thủybDS ưXX8Sớc định?”

Hạ TVSjSử KìBMUGnh lậpVSjS tứcVSjS nhíu mày.“AnhVSjS XX8Skhông BMUGtuân tXX8Shủ VSjSước địnhXX8S nào?”

“Công kBMUGhai chuyệnXX8S chúng taVSjS kếVSjSt hôn,VSjS ybDSanh nBMUGói ybDSdo eBMUGm XX8Squyết định.”

“Đúng vậyWQct VSjSlà ybDSdo WQctem WQctquyết định, màybDS XX8Svừa rồiBMUG ybDSem tựybDS WQctmình cônXX8Sg khaiBMUG, khôngXX8S phảiBMUG sao?”VSjS AnBMUGh nWQcthíu mXX8Sày, ybDScó chút kBMUGhó hiểuVSjS hỏXX8Si ngượBMUGc lại.

“Anh đãybDS BMUGnói trưVSjSớc cho nybDSgười khybDSác biếtXX8S VSjScòn WQctbảo eXX8Sm cBMUGông khai?”XX8S VSjSCô phảBMUGn bác.

“Anh đWQctâu cBMUGó nóiybDS WQctcho ngưVSjSời nào biếtVSjS trướcybDS VSjSđâu? AnybDSh nBMUGói cWQctho aVSjSi?” WQctAnh hỏi.

“Không pXX8Shải bọnBMUG hWQctọ sao?” PhànBMUG BMUGSở NXX8Sgữ lậpXX8S VSjStức xWQctoay ybDSngười, taVSjSy chybDSỉ vềWQct phBMUGía LíVSjS WQctChính BMUGVũ cùngXX8S VSjSTần LWQctạc Lâm.

“Bọn họ?”VSjS HạXX8S VSjSTử KXX8Sình nhăn mày.“HaybDSi người,”VSjS ybDSAnh hỏi:“TôiVSjS XX8Scó nWQctói XX8Scho WQctqua BMUGcho hybDSai ngườiWQct biếybDSt tôWQcti đãBMUG kếtWQct hôXX8Sn, vợ tBMUGôi ybDSlà WQctcô gáiVSjS nàybDSy sao?”

Lí ChínVSjSh VũBMUG cùngWQct TầnXX8S Lạc XX8SLâm nhấWQctt thờiybDS cXX8Sứng BMUGhọng, hybDSai mắBMUGt mVSjSở VSjSto vôybDS tVSjSội, vẻBMUG mặXX8St làybDS bịXX8S dọa.

“Cái gì,WQct đăngXX8S VSjSkí kết hôn?”XX8S VSjSLí ChVSjSính BMUGVũ kiXX8Snh ngạcBMUG tVSjSrừng XX8Smắt nBMUGhìn bọVSjSn hybDSọ, BMUGlắp bắpBMUG VSjSnói:“Ý lybDSà, cWQctô ấy thậtXX8S sựWQct lWQctà WQctlão bBMUGà củaVSjS cậuWQct, kBMUGhông phảiVSjS bạnybDS BMUGgái? BMUGCác ngươiybDS thậtWQct sựWQct kybDSết hônWQct? LWQctà vợ chồng?”

“Thật XX8Svậy VSjSsao? HWQctạ Tử BMUGKình, VSjSanh thậtWQct sVSjSự kếXX8St hôn?XX8S” TầybDSn LạcybDS LybDSâm cũVSjSng lộWQct rWQcta BMUGvẻ mặybDSt khBMUGông tBMUGin, nhìnXX8S anh hỏi.

Phàn SởBMUG NgữWQct lạWQcti mờBMUG mịt khóWQct hiXX8Sểu, sVSjSao phảnBMUG ứnXX8Sg ybDScủa hWQctai WQctngười đXX8Só VSjSlại nWQcthư vBMUGậy, giốngWQct nhưybDS cVSjShỉ vBMUGừa mớiVSjS ngheybDS tin aybDSnh BMUGkết hôn?WQct XX8S10 pWQcthút trướcBMUG khôBMUGng phảBMUGi bọnBMUG họBMUG đềuBMUG WQctđang nóXX8Si ybDSchuyện XX8Snày sao?

“Hai ngườVSjSi khôngVSjS biết cBMUGhuyện anXX8Sh ấybDSy vàWQct ybDStôi kếtVSjS hBMUGôn saoWQct?” CXX8Sô BMUGkhông tựXX8S cVSjShủ đượcXX8S XX8Slên tWQctiếng hỏi.

Kia VSjShai ngườiybDS kybDShông chútBMUG do dVSjSự lybDSập tXX8Sức BMUGlắc đầu,BMUG giVSjSống nhBMUGư vBMUGẫn còybDSn khiBMUGếp sợVSjS chỉWQct dBMUGựa XX8Svào bVSjSản năVSjSng tVSjSrả lời cô.

“Vậy VSjShai nWQctgười nBMUGói hoàn thànhVSjS nhiệXX8Sm vụBMUG lybDSà nWQcthiệm BMUGvụ nào?”

“Tử KìnWQcth nóiWQct cậuWQct tybDSa thích cô,WQct côybDS cũnBMUGg thíchBMUG ybDScậu tWQcta ybDSnhưng khônVSjSg bybDSiết XX8Scô WQctlo sWQctợ ybDScái WQctgì khBMUGông dybDSám thừaybDS nhận tìXX8Snh cXX8Sảm củXX8Sa mìnhWQct nêWQctn nhXX8Sờ chúngVSjS tôBMUGi WQctgiúp XX8Sđỡ.” WQctLí ChíXX8Snh WQctVũ hVSjSơi bìWQctnh WQcttĩnh lại nhưXX8Sng tWQctim vẫnXX8S đVSjSập mạnhVSjS XX8Svà lVSjSoạn nhịXX8Sp, trảXX8S lờiWQct cô.

“Tôi phụXX8S tráBMUGch làBMUGm cBMUGho cô ghenXX8S đểVSjS xeXX8Sm côBMUG BMUGcó phảBMUGn ứnXX8Sg khônBMUGg.” TBMUGần LWQctạc LWQctâm nWQctói, giọVSjSng nóiWQct ngâXX8Sy XX8Sngốc giốngBMUG yBMUG như LBMUGí ChínVSjSh Vũ.

“Tôi giúybDSp cậuybDS tWQcta ybDSdiễn ybDSmột màn tXX8Sình địVSjSch xuấBMUGt hiXX8Sện WQctrồi WQctđánh nhWQctau đểVSjS xeXX8Sm cVSjSô cXX8Só BMUGthể mắcWQct BMUGmưu rWQctồi tVSjShổ lộVSjS tìnybDSh cảm hVSjSay không.VSjS KếtBMUG quảybDS côVSjS BMUGthật sVSjSự trúVSjSng kVSjSế.” LBMUGí ChínVSjSh VũWQct tiếpWQct lờiVSjS TầnWQct LạcXX8S Lâm nóiBMUG, XX8Ssau đóBMUG hoàVSjSn hồnBMUG, trừnBMUGg mắybDSt nhVSjSìn HạWQct TửVSjS KìnhybDS oánVSjS giXX8Sận nói:ybDS“Tại sybDSao lạiybDS lừBMUGa bọn tôi?WQct ChúnXX8Sg tôiybDS đềybDSu BMUGđồng ýXX8S giXX8Súp cậuWQct, cXX8Sậu lybDSại VSjScòn lừaXX8S XX8Sbọn tôiVSjS giờWQct tíVSjSnh sao đây?”

Không ybDSđể BMUGý bạVSjSn tXX8Sốt đang BMUGbất WQctmãn, oVSjSán BMUGhận &XX8Snbsp;nhìn ybDSchằm cBMUGhằm mình,ybDS HVSjSạ TửWQct KìnhXX8S chỉWQct chúBMUG ýybDS đếnybDS suWQcty nBMUGghĩ và XX8Sphản ứngWQct củBMUGa lãXX8So bà.

“Nghe tBMUGhấy khWQctông? AVSjSmh không cóWQct nóiVSjS cXX8Sho bọnybDS hVSjSọ biếtBMUG, vẫnXX8S tuânBMUG thWQctủ ướcWQct đWQctịnh củaBMUG chúWQctng ta.”BMUG BMUGAnh thành thBMUGật nói.

“Uhm,” CôXX8S gậtXX8S đầu,ybDS tiếp theybDSo XX8Svẻ mBMUGặt nghiêmybDS túcybDS nXX8Shìn anh:XX8S“Nhưng aybDSnh khBMUGông tuWQctân thủXX8S XX8Squy tắc.”

“Quy tắBMUGc ybDSnào?” ABMUGnh nhybDSíu mày hỏi.

“Anh lVSjSừa em.”

“Vấn đềXX8S lXX8Sà saybDSo anBMUGh không nhớybDS rWQctõ cBMUGó BMUGcái WQctquy tắybDSc này?”WQct VSjSAnh XX8Svô tộiBMUG nói,BMUG kỳXX8S tWQcthật WQctcăn bBMUGản WQctlà XX8Schơi xVSjSấu cô.

“Nếu quyXX8Sền côVSjSng khWQctai là củaybDS WQctem anXX8Sh khônXX8Sg đưXX8Sợc sBMUGử VSjSdụng biệnWQct pháybDSp VSjSnày bắWQctt VSjSem côngBMUG khXX8Sai.” CBMUGô nghXX8Siêm túc nói.

“Ai, VSjSem yêWQctu XX8Scó phảiXX8S em hiểuWQct lWQctầm rồiybDS khVSjSông?” AybDSnh trBMUGừng mắVSjSt nhìybDSn, vẻBMUG mặtybDS cànWQctg thêBMUGm vôXX8S BMUGtội, làmVSjS bBMUGộ thở dàiBMUG nói.

“Cái gì?”VSjS ybDSCô bấXX8St ngBMUGờ hỏi.

“Anh đaBMUGng cùWQctng WQctem nói chuyệnBMUG đáVSjSnh WQctcược tốiBMUG naVSjSy, eXX8Sm đaXX8Sng nybDSói XX8Scái ybDSgì? TuXX8Sy rằngWQct aWQctnh BMUGdùng XX8Skế WQctcũng hXX8Sơi tốn kémXX8S nhưXX8Sng ybDSem đybDSồng ýVSjS cônybDSg BMUGkhai chuyệybDSn cXX8Shúng tBMUGa kếtybDS VSjShôn XX8Sthật ybDSsự khiXX8Sến anXX8Sh rất vui.”ybDS AnybDSh nóWQcti xoybDSng độtybDS nhiBMUGên ybDShôn cô.

“Anh ybDSyêu eBMUGm, lybDSão bà.”

Trong XX8Snháy ybDSmắt mặtWQct Phàn XX8SSở NgữybDS  nhanXX8Sh chóBMUGng đỏWQct ybDSlên khBMUGông biếBMUGt làVSjS BMUGđỏ bBMUGừng haXX8Sy WQctchỉ WQcthồng hồWQctng. AnhBMUG thật tBMUGi bỉ.

“Thì XX8Sra lBMUGà thếybDS…… cậu  thậtybDS đúngybDS ybDSlà WQctcó XX8Sđủ ybDSti bBMUGỉ vôybDS BMUGsỉ.” LybDSí ChínhBMUG VXX8Sũ thaVSjSy côXX8S nybDSói rybDSa lờiXX8S trong lòng.

Ở mộtBMUG bênBMUG BMUGnghe nWQctửa ngXX8Sày, anh WQctrốt cụcWQct cóXX8S thBMUGể hiVSjSểu đượybDSc ybDS7, BMUG8 phầXX8Sn ybDScủa câuBMUG cVSjShuyện, nếuybDS giốngWQct nBMUGhư nhữnybDSg XX8Slời cậu WQctta VSjSnói XX8Sthì HạybDS TửBMUG KìnybDSh thậtybDS đúngBMUG lVSjSà cóBMUG đXX8Sủ WQctti bybDSỉ WQctvô sỉWQct vìBMUG đVSjSạt đượcybDS mybDSục đích khBMUGông nybDSgại dWQctùng bấtBMUG ybDScứ thVSjSủ BMUGđoạn tWQctồi VSjStệ nàWQcto. NhưngWQct XX8Slà XX8Scái mBMUGục đíchXX8S ybDSkia ngXX8She có vẻVSjS buồybDSn cười.

“Ha ha……”VSjS CànybDSg ngVSjShĩ càVSjSng cảm thấyybDS buybDSồn cưybDSời, LVSjSí ChínXX8Sh WQctVũ nVSjShịn khônXX8Sg ybDSđược cườiVSjS XX8Sthành tiVSjSếng.“Người lVSjSuôn thuận XX8Slợi trybDSong vybDSiệc liVSjSên quBMUGan đếnBMUG phVSjSụ nVSjSữ nhưXX8S cậXX8Su XX8Sthì rBMUGa cBMUGũng cXX8Só ngàXX8Sy nVSjShư tVSjShế này ybDSsao? XX8SHa ha……”VSjS CướBMUGi lãWQcto bàWQct, lãoXX8S bybDSà VSjScũng khônBMUGg chịWQctu cônWQctg khXX8Sai quBMUGan VSjShệ với anhWQct? BMUGRất buồnWQct cười!

Tần LạcybDS LâmybDS XX8Sở bWQctên BMUGcạnh cũng cưWQctời theo.

“Nhưng tôWQcti cũngWQct mVSjSuốn chBMUGúc mừng VSjShai người.”ybDS CVSjSô vừXX8Sa cườybDSi vừWQcta nói.

Tạm thXX8Sời bBMUGỏ quVSjSa mộtBMUG bên sybDSự ybDStức gWQctiận đốXX8Si vớiXX8S tWQcti bybDSỉ lVSjSão công,BMUG PXX8Shàn VSjSSở NgữVSjS WQctđem áWQctnh mắtybDS cXX8Shuyển đếnWQct vịBMUG TầWQctn Lạc LWQctâm tiểuBMUG BMUGthư xXX8Sinh đẹpybDS tựWQct tiVSjSn làmXX8S cWQctô thBMUGấy ybDSghen ybDStị “XinVSjS hỏi……”ybDS CVSjSô muWQctốn nói lạiWQct thôi,BMUG ybDSnhìn đốBMUGi phương.

Tần LạBMUGc LâmybDS mỉmVSjS cườiWQct nhìn cybDSô, trênBMUG mặBMUGt tWQctất cảBMUG đềuybDS lWQctà ybDSsự tWQcthân tybDShiện khVSjSông WQctcó mộtWQct chybDSút đốiybDS &nbspXX8S;địch hoặc ybDSchế nhạo.“WQctCô VSjScó BMUGgì muốVSjSn WQcthỏi tôiybDS saoBMUG?” CVSjSô BMUGôn nXX8Shu hỏi.

Cô WQctgật gậtXX8S đầuXX8S, thoánBMUGg ybDSdo dự XX8Smột cybDShút mXX8Sới BMUGmở mybDSiệng hỏiWQct :“HaybDSi ybDSngươi ybDShình XX8Snhư  rấtybDS quXX8Sen thuộc?”

Tần LạcybDS XX8SLâm bWQctỗng nhiên khybDSẽ cườiBMUG mộtBMUG tiếBMUGng, chếVSjS nVSjShạo nhìWQctn VSjSHạ TybDSử XX8SKình nói:“LãoBMUG bàXX8S củXX8Sa anVSjSh đangBMUG ghenVSjS, anhXX8S nên cWQctao hứnWQctg, ybDSđắc ýXX8S đi?”

“Đúng XX8Svậy, tWQctôi mVSjSừng đến ybDSnổi sWQctắp BMUGbay lêBMUGn XX8S9 tầnybDSg mâyybDS.” VSjSHạ TửVSjS KìnhybDS nhếchWQct miệnVSjSg nóVSjSi, BMUGbộ dángXX8S quảybDS thậtBMUG vuiWQct vẻ khôngWQct thôi.

Phàn SởybDS NgXX8Sữ lạiBMUG đỏVSjS mặt.

“3 ngườiVSjS chVSjSúng tôiybDS làXX8S bạn thờiWQct BMUGđại BMUGhọc.” TầVSjSn ybDSLạc LâVSjSm cưXX8Sời nói.

Bạn thờiybDS đạiybDS học?XX8S TVSjShì rWQcta là thế.

Phàn VSjSSở NgữWQct rốtybDS cụcVSjS xóa BMUG bỏ đượcXX8S nghWQcti nBMUGgờ tBMUGrong lòXX8Sng nybDShưng lạiBMUG chứnVSjSg mBMUGinh đưXX8Sợc mộtXX8S vXX8Siệc đóBMUG làybDS —XX8S ybDSngay từ đầuBMUG ybDSanh cũngXX8S XX8Sđã lênybDS kếBMUG hybDSoạch tấXX8St VSjScả, WQctlàm ybDScho cBMUGô nXX8Sgơ BMUGngác rơiybDS BMUGvào cybDSạm WQctbẫy của anWQcth mVSjSà khybDSông biết.

Anh thậVSjSt sựWQct rVSjSất tybDSi bỉ.

Nhưng là……BMUG AiybDSz, tạiWQct sao cBMUGô BMUGmột cWQcthút cũnXX8Sg khôBMUGng cảmybDS WQctthấy XX8Schán ghVSjSét BMUGhoặc giậybDSn anh?

Tình yêybDSu thậtXX8S sXX8Sự làmWQct cho VSjS con XX8Sngười mybDSù quáng.

Cũng maybDSy saybDSu XX8Sbuổi lễybDS phát biXX8Sểu làWQct BMUGngày VSjSnghỉ nBMUGếu BMUGkhông PybDShàn sWQctở NgBMUGữ thậtXX8S đúWQctng làWQct khBMUGông bXX8Siết nBMUGên đốiWQct mXX8Sặt vớXX8Si đồng ngybDShiệp XX8Sở XX8Scông  ybDSty nhưBMUG thybDSế nào.

Cô hoàWQctn toàWQctn kVSjShông nghVSjSi ngờ chuVSjSyện BMUGcô kếBMUGt hônBMUG cWQctùng lXX8São bVSjSản ybDSsẽ XX8Strong thờBMUGi WQctgian nBMUGgắn nBMUGhất XX8Sgiống nhXX8Sư lửWQcta cháy ybDSlan toànXX8S cBMUGông tXX8Sy, dùVSjS WQctsao đâWQcty cVSjSũng lWQctà cônVSjSg BMUGty quybDSan hệBMUG xãXX8S hWQctội, tybDSin tứVSjSc đặc biệtVSjS nhWQctanh nhạy.

Aiz, cybDSứ nghĩybDS đXX8Sến thVSjSứ hBMUGai phải đốiVSjS mặtBMUG vớiybDS mXX8Sọi nybDSgười ởXX8S cVSjSông tyBMUG, XX8Scô liềVSjSn cảmBMUG thấyVSjS ybDSbi thVSjSương, thậtybDS sựVSjS rybDSất bi thương.

Nhịn khônVSjSg được,BMUG BMUGcô đánWQcth người đXX8Sàn ôngWQct đaWQctng xeWQctm tạpXX8S VSjSchí ybDSở bênXX8S BMUGcạnh mộtBMUG cái.

“Ối! LãBMUGo ybDSbà, eBMUGm mBMUGuốn mưu sáXX8St WQctchồng sao?”BMUG ybDSHạ TửBMUG KìXX8Snh cốXX8S VSjStình làmWQct BMUGra vẻWQct đauXX8S đớn.

Cô BMUGgiả vờBMUG nhưBMUG khônXX8Sg ngheBMUG thấy, cũnybDSg khônBMUGg thèXX8Sm liếcWQct XX8Snhìn anybDSh, tXX8Siếp tXX8Sục làWQctm nhybDSư khôBMUGng nybDShìn thấWQcty XX8Sanh, nhìn XX8Svề pybDShía trước,BMUG ybDSlo lắWQctng ngXX8Sày thWQctứ haVSjSi phảybDSi WQctđối mBMUGặt vớBMUGi đồngVSjS nybDSghiệp nhưybDS thếXX8S nào.

“Ai, lãoBMUG bàXX8S, eBMUGm suybDSy nghĩ cáiybDS gì?XX8S TạVSjSi WQctsao cảybDS buybDSổi BMUGsáng VSjSem cũnXX8Sg XX8Skhông nhìVSjSn lãoXX8S cônXX8Sg XX8Stuấn suBMUGất, gợiybDS cXX8Sảm mị hoặcBMUG cBMUGủa ybDSmình XX8Smột cái?ybDS” VSjSAnh BMUGbỗng nWQcthiên nWQcthẹ nhànWQctg xoybDSay mặtVSjS củaWQct cXX8Sô đốBMUGi diybDSện mình,ra vẻ&nbsXX8Sp; đVSjSáng thươngybDS, ybDSôn nXX8Shu hỏi.

“Còn VSjSkhông phybDSải tạiVSjS anh ybDS hại.” CôBMUG huVSjSng hăXX8Sng trừngWQct ybDSmắt nhìnybDS aXX8Snh mộtVSjS cXX8Sái, XX8Snhịn khônVSjSg đượcVSjS lybDSại WQctđánh ybDSanh một cái.

“Ối!” ABMUGnh WQctlại lầVSjSn nữaybDS giả đaBMUGu kêXX8Su WQctra tiBMUGếng,“Thì rXX8Sa aVSjSnh cướiWQct phBMUGải mộtBMUG BMUGlão bàybDS bybDSạo lybDSực nha.”

“Nếu BMUGem ybDSlà &VSjSnbsp;bạo VSjSlực lão ybDSbà vậyXX8S ybDSanh chínhXX8S BMUGlà tXX8Si bỉXX8S lWQctão cônWQctg.” XX8SCô trừXX8Sng mắtBMUG nói.

“Hắc, lBMUGão XX8Sbà, lãybDSo WQctcông của eVSjSm VSjSti ybDSbỉ WQcthồi nVSjSào? TWQcta đBMUGược XX8Scông nybDShận VSjSlà chínhWQct nhâybDSn quânBMUG tửVSjS VSjSđó nha.”VSjS AybDSnh đemXX8S tạp chXX8Sí đặtBMUG ybDStrên bànybDS tBMUGrà, nghiêmXX8S chWQctỉnh kybDSháng nghị.

“Chính BMUGnhân quWQctân tửWQct sẽBMUG vì thắngXX8S thXX8Sua màBMUG sửybDS dVSjSụng tXX8Shủ đoạn?”WQct NóiybDS VSjSxong côXX8S còBMUGn rõVSjS ràngybDS chỉXX8S ra:“XX8SĐêm qua.”

“Em cybDSó BMUGbiết câuVSjS “đại trượngVSjS BMUGphu ybDSco đượXX8Sc dybDSãn được”XX8S ”XX8S VSjSÝ chíBMUGnh lybDSà ybDSthỉnh thoảngXX8S khônybDSg làmBMUG VSjSchính nhân BMUGquân tVSjSử cũnBMUGg đượcWQct bXX8Sởi vWQctì ybDSanh lWQctà WQctmột đạiXX8S trượWQctng phybDSu cXX8So đượcXX8S gVSjSiãn được.

Đối mBMUGặt vớVSjSi ngườybDSi ăXX8Sn nói BMUGtrơn BMUGtru, WQctngụy bVSjSiện tWQcthành tàiWQct nhybDSư HybDSạ TửBMUG Kình,ybDS PhybDSàn SởVSjS NXX8Sgữ cBMUGăn bảnBMUG khybDSông phảiybDS làBMUG đối thXX8Sủ củXX8Sa anybDSh, ngoàybDSi việWQctc iybDSm lặngXX8S khôybDSng nóiXX8S WQctgì côXX8S cũngBMUG chybDSỉ ybDScó thểybDS trWQctừng anh, dùBMUGng sứcybDS tybDSrừng aBMUGnh đybDSể cybDShống đỡ.

“Lão bà,VSjS lúVSjSc VSjSem phẫnybDS nVSjSộ trông XX8Sthật đángybDS yêu.”XX8S AybDSnh cườiybDS ybDSkhẽ, kìmybDS lònXX8Sg kWQcthông đượcXX8S cVSjSúi nWQctgười hXX8Sôn côybDS một chút.

“Uy, eBMUGm VSjSđang tứBMUGc giận.” CôXX8S trừXX8Sng mắtWQct nhìnVSjS anh.

“Lúc VSjSem WQcttức XX8Sgiận tBMUGrông cũng thậtXX8S đánWQctg yêuWQct.” AybDSnh lybDSàm ybDSnhư XX8Skhông nBMUGghe thấyBMUG lạVSjSi XX8Shôn cô.

“Uy!” CXX8Sô đVSjSánh aybDSnh VSjSmột cái, vBMUGừa bBMUGực VSjSmình vừaVSjS buồnybDS cười,WQct thậtBMUG lWQctà sắpXX8S XX8Skhông cWQcthịu VSjSnổi anh.

“Anh yêybDSu ybDSem, lãybDSo bBMUGà.” AnXX8Sh bắt lấyybDS VSjStay WQctcô, mườiWQct VSjSngón VSjStay đanBMUG VSjSvào nhybDSau, thâmXX8S VSjStình châybDSn ybDSthành nói.

Mặt củybDSa BMUGcô đỏWQct hVSjSồng, nhịn khônybDSg đượcVSjS lBMUGiếc aybDSnh mộWQctt cVSjSái, lẩmBMUG BMUGbẩm nóiWQct:“Anh thậWQctt sVSjSự thựBMUGc tVSjSi bỉ,XX8S chỉBMUG bXX8Siết nóWQcti sang chXX8Suyện khác.”

“Ai, tấtVSjS cảybDS đềuWQct VSjSlà hiểu lầm,WQct sybDSao WQctanh lạybDSi nóiBMUG VSjSsang chuyệnBMUG XX8Skhác được?ybDS WQctBất quáybDS,” AybDSnh XX8Sđột nhiêBMUGn thVSjSay vẻVSjS mặt đứngybDS đắnVSjS nóXX8Si, ybDS“Anh khybDSông ngạiWQct hBMUGọc hỏiWQct ngBMUGười kVSjShác mBMUGột chút,ybDS cVSjShúng BMUGta lBMUGúc nãy đWQctang XX8Sthảo luậnXX8S vấnWQct đềybDS gXX8Sì? AXX8Snh yêybDSu eVSjSm BMUGnhiều nybDShư thếybDS nàWQcto BMUGsao? ybDSĐáp ánXX8S lBMUGà ybDSrất yêu, WQct rất yêu.”

Anh mWQctặt dVSjSày tựBMUG hybDSỏi WQcttự đáp, WQctkhiến côXX8S nhịVSjSn khôngybDS đượcBMUG mBMUGỉm cười.

Cô thật sBMUGự, thVSjSật sựXX8S ybDSchịu khôXX8Sng nổBMUGi ybDSanh, cũnXX8Sg chịVSjSu khôVSjSng nổiXX8S XX8Schính mBMUGình quáWQct yêu anh……WQct CảmWQct XX8Sgiác nàyBMUG cóWQct XX8Schút hơVSjSi đáVSjSng sợ.

“Làm sao vậy?”WQct XX8SChú ýVSjS BMUGthấy WQctnụ cưybDSời WQctcủa cBMUGô XX8Sbiến WQctmất mộtBMUG BMUGcách ybDSkhông bXX8Sình thường,BMUG aVSjSnh quan tâmybDS BMUGôn ybDSnhu hỏi.

“Chúng ta thậtWQct sWQctự cXX8Só WQctthể yybDSêu nXX8Shau cảybDS đời,XX8S bXX8Sạch đầuXX8S VSjSgiai lybDSão saybDSo?” CXX8Sô hVSjSỏi anhBMUG, vẻWQct XX8Smặt lo lắng,WQct khiWQctếp sựWQct vềWQct tưybDSơng lai.

“Đương nhiên cXX8Só thể.”ybDS WQctAnh khôngXX8S cybDShút dWQcto dựWQct trảVSjS lời.

“Thật vậy VSjSsao?” CôWQct XX8Sphát hVSjSiện mìnVSjSh cànXX8Sg ngàyWQct càngXX8S yêBMUGu anVSjSh vìVSjS vybDSậy WQctcàng cBMUGảm tWQcthấy sợybDS hãi.

“Đương nhiên.” AXX8Snh nVSjSói XX8Snhư đBMUGinh đBMUGóng cột,“ChWQctuyện ybDSkhác khôVSjSng nybDSói, cWQcthỉ VSjScần nhybDSìn bốBMUG mẹWQct của haBMUGi XX8Sta, bọXX8Sn XX8Shọ XX8Schung tìybDSnh yêBMUGu nXX8Shau BMUGmà cXX8Shúng XX8Sta lạiXX8S tWQcthừa hưởngBMUG gieWQctn di truyềnBMUG củaybDS hybDSọ vìXX8S vậyBMUG ybDSchúng VSjSta XX8Snhất đybDSịnh cXX8Só thểBMUG yêuXX8S nWQcthau đếnWQct VSjSbạc đầu.”

Cách anh tWQcthuyết phWQctục lBMUGàm cWQctho cybDSô buồnXX8S cườiBMUG nVSjShưng chXX8Sỉ WQctchốc látBMUG BMUGnó lạXX8Si WQctbiến mất.

“Còn chuyện gWQctì sao?”VSjS ybDStay anXX8Sh WQctchạm vàXX8So mặXX8St WQctcô, kiXX8Sên nhẫnWQct hỏiBMUG BMUGlại, anWQcth khônybDSg thểBMUG chịu đưWQctợc ybDSkhi thấyybDS cVSjSô buồn.

“Thứ hai khVSjSi điXX8S lybDSàm, eXX8Sm nybDSên làmybDS cBMUGái XX8Sgì bâyWQct giờ?”VSjS CybDSô nhBMUGăn mặXX8St hXX8Sỏi anh.

“Cái gì làmBMUG VSjSsao bâBMUGy gWQctiờ?” WQctAnh khVSjSông hiXX8Sểu côBMUG đBMUGang hWQctỏi WQctcái gì.

Thứ hai ởXX8S côybDSng BMUGty cóBMUG chuVSjSyện gìXX8S mXX8Sà aVSjSnh khVSjSông biếBMUGt sWQctao? HWQctạ TửVSjS ybDSKình suybDSy nghĩ.

“Chuyện chúng XX8Sta kếtBMUG hôn,ybDS đếnVSjS ybDSthứ hVSjSai nhấtBMUG đybDSịnh đãXX8S truyềnybDS đếybDSn tBMUGai mỗybDSi ngưVSjSời trybDSong công tyBMUG, đếnXX8S lúcVSjS đóXX8S eBMUGm nênWQct đốiXX8S VSjSmặt vớiVSjS hVSjSọ nhưBMUG thếybDS nàXX8So đây?WQct” WQctPhàn SBMUGở ybDSNgữ khVSjSông chuyển mắtybDS nXX8Shìn WQctanh, khôVSjSng biếtVSjS aXX8Snh cVSjSó pybDShải đaybDSng giWQctả ngốcWQct vVSjSới VSjScô không.

“Thì ra lybDSà chuyệnWQct này.”

Nhìn anh BMUGra vybDSẻ đybDSã hiểBMUGu lạiybDS còybDSn rấtWQct thoảiybDS mXX8Sái vBMUGui thíWQctch BMUGlàm chybDSo cXX8Sô nhấXX8St thờXX8Si bVSjSốc hỏa.

“Đúng vậy, chínhVSjS XX8Slà chuyBMUGện này!”ybDS VSjSCô tWQctrừng mắtXX8S nói,“AXX8Snh &nbsybDSp;nói nêXX8Sn XX8Slàm gìVSjS ybDSbây giờ?”

“Chỉ cần tXX8Shoải máiXX8S nVSjShận ybDSsự VSjSchúc pBMUGhúc XX8Scủa mọiybDS ngườiXX8S làXX8S ybDSđược rồi.”

“Anh nói thậVSjSt đơnBMUG giXX8Sản.” CybDSô giậnVSjS dỗiVSjS đWQctánh ybDSanh mộXX8St cái.

“Là em BMUGsuy nWQctghĩ qBMUGuá phWQctức tạpybDS. EVSjSm rốybDSt cybDSuộc XX8Slo lắngVSjS cáVSjSi gXX8Sì, lXX8São bà?VSjS” AnBMUGh BMUGkéo côXX8S vào trongWQct lòybDSng, ôBMUGn nBMUGhu hỏi.

“Đại soái cWQcta BMUGlão bảybDSn cưybDSới mộtWQct ybDSnữ thXX8Sư kíWQct XX8Strong ybDScông tBMUGy, khônXX8Sg bắtWQct mắt,ybDS ybDScá tVSjSính cứngXX8S nhắc câVSjSu nệ,BMUG XX8Skhông WQctlàm chXX8So ngườiXX8S kháBMUGc VSjSyêu XX8Smếm, nếBMUGu anXX8Sh VSjSlà ngườiWQct đứngBMUG xemybDS, anhXX8S sẽ nghĩWQct nBMUGhư thXX8Sế nào?”

“Cô gái ybDSnày VSjSthật lợiVSjS hại?”BMUG VSjSAnh hVSjSơi đăWQctm XX8Schiêu liếcBMUG nhìVSjSn côXX8S mộtWQct BMUGcái, XX8Ssau đóBMUG WQctthong tWQcthả nhíu màyBMUG nói.

“Còn gì nữa?”

“Cô ta biếtybDS dùnBMUGg WQctmê thuậtXX8S, nVSjSếu WQctkhông, côVSjSng phybDSu tVSjSrên giườXX8Sng khẳVSjSng XX8Sđịnh đặcWQct biệt tVSjSốt?” ybDSAnh nhăBMUGn mặybDSt nóiVSjS tiếp.

Cô trừng mXX8Sắt lXX8Siếc ybDSanh mộtVSjS ybDScái, nghiếnXX8S XX8Srăng nghiếnXX8S BMUGlợi VSjShỏi:“Còn XX8Sgì nữa?”

“Không biết cWQctô tBMUGa làmybDS nVSjShư thếVSjS WQctnào ybDSmê hoBMUGặc rồiXX8S tBMUGrèo ybDSlên giBMUGường củaXX8S lãoBMUG WQctbản? LXX8Sà WQctlúc cùngWQct lão bảVSjSn rybDSa ngWQctoài côVSjSng tBMUGác, lừaybDS cBMUGho XX8Slão bXX8Sản uốnWQctg saXX8Sy WQctlàm rXX8Sa nhữVSjSng chuyBMUGện không tựWQct chủVSjS đượWQctc saoBMUG? HaybDSy làXX8S trựXX8Sc tiếVSjSp VSjScưỡng VSjSép quaybDSn BMUGhệ, VSjSsau đBMUGó thBMUGành cônWQctg ybDSlấy tự sátXX8S uBMUGy hiXX8Sếp XX8Sbức hôn……”

“Uy!” Thấy VSjSanh càngXX8S nóWQcti cBMUGàng lưybDSu VSjSloát, ybDScàng kXX8Shoa tVSjSrương, PhBMUGàn SởXX8S NBMUGgữ BMUGnhịn khônXX8Sg đượBMUGc đánh ybDSanh mộtBMUG chút.

“Đây không phảiWQct làWQct suVSjSy nWQctghĩ cXX8Sủa VSjSem XX8Ssao?” AXX8Snh lybDSàm VSjSnhư WQctvô tộWQcti nói.

“Em đang hỏiVSjS anVSjSh VSjSnghĩ nhBMUGư thếVSjS VSjSnào?” XX8SCô nói.

Anh im lặngVSjS WQcttrong chWQctốc láBMUGt rồiWQct cVSjShăm chúXX8S nhìnybDS côVSjS, XX8Sthong tWQcthả nWQctói:“Anh BMUGsẽ nghWQctĩ đây nhWQctất địnhybDS lVSjSà cWQcthân tình.”

Cô ngẩn raWQct, khôngybDS WQctthể BMUGdời khỏBMUGi đybDSôi mắXX8St thâmBMUG tìWQctnh củaVSjS anh.

“Anh sẽ nghĩ……”VSjS AnXX8Sh tiếpXX8S tụcybDS WQctnói,“Cô gVSjSái ybDSnày nhấtybDS địBMUGnh WQctcó điểmXX8S đXX8Sặc biệtWQct nXX8Sên ybDSđại sWQctoái ca lãoBMUG bảVSjSn ybDSkia mớiybDS mybDSê VSjSluyến, áBMUGi mộ,WQct khôngWQct BMUGthể tựXX8S kybDSìm chVSjSế màVSjS yêuBMUG côBMUG ấy,ybDS sWQctau đó cònXX8S cướybDSi làmXX8S vợ,XX8S đồnBMUGg thờXX8Si phátVSjS tXX8Shệ VSjScả đờiVSjS cVSjShỉ nắybDSm tybDSay XX8Scô, cùnVSjSg côybDS ybDSsống đếnBMUG đầu bạc.”

Trái tim củaXX8S cybDSô kBMUGhông tựybDS chybDSủ đượcVSjS đậpXX8S nybDShanh VSjSlên, vVSjSì nhVSjSu tXX8Sình tWQctrong mắtybDS XX8Sanh vWQctà những lờiVSjS aybDSnh nóybDSi mWQctà cảWQctm động.

“Lão công……”

Anh lấy taybDSy cWQcthe miệnVSjSg côWQct lạVSjSi, khônVSjSg WQctcho côWQct mWQctở miệVSjSng ybDSnói chuyXX8Sện, muốWQctn côWQct nybDSghe anh nói.

“Lão bà, tWQctại sBMUGao WQctem phảWQcti BMUGquan tâBMUGm ngườiBMUG khácXX8S nghĩXX8S gì?”ybDS VSjSAnh châVSjSn tybDShành nhìnBMUG cô nói.WQct“Người VSjSkhác mVSjSuốn ngXX8Shĩ nhưWQct thWQctế ybDSnào VSjSlà WQctchuyện cBMUGủa họBMUG, VSjSkhông liVSjSên qVSjSuan đWQctến chúng taXX8S, kBMUGhông pXX8Shải saVSjSo? XX8SGiống nhVSjSư bVSjSa mẹVSjS eBMUGm, bọnBMUG họWQct chênBMUGh lệchybDS tuổiWQct VSjStác nBMUGhất định ybDScó nhiềXX8Su ngườiybDS kBMUGhông xeBMUGm trọnybDSg phảXX8Si không?WQct NVSjShưng bọnWQct họVSjS vẫnXX8S yêuVSjS nhWQctau, vẫn VSjS hạnh phúcVSjS khôngXX8S BMUGphải sao?”

“Trọng điểm là,”ybDS AnVSjSh nXX8Shấn BMUGmạnh.“Thân làBMUG lãoybDS bảnBMUG cybDSủa cônybDSg tyXX8S, làybDS ngườiybDS trựcXX8S tiếpBMUG WQctphát lương chBMUGo nhBMUGân viêVSjSn, lVSjSão đạiybDS, eXX8Sm thậybDSt sBMUGự cWQctho rXX8Sằng anWQcth sẽybDS cBMUGho phéybDSp bọnBMUG hVSjSọ vôBMUG lễ lXX8São vớiBMUG ybDSlão VSjSbản nươngVSjS sao?”

Nghe thấy vậy,ybDS PhàVSjSn SBMUGở WQctNgữ BMUGnhịn kXX8Shông đượcWQct trừngXX8S lớnXX8S VSjShai mắVSjSt, WQctđem tybDSay VSjSanh WQctlấy ra WQctkhỏi mybDSiệng cô.

“Anh muốn làXX8Sm VSjScái gì?”ybDS CôBMUG lXX8So BMUGlắng hỏiBMUG anh.

“Làm việc nybDSên làm.”BMUG AnWQcth ônXX8S nWQcthu cười.

“Việc gì XX8Slà vVSjSiệc nêXX8Sn WQctlàm?” ybDSCô tiếpVSjS tụcVSjS hỏi.

“Em muốn biếVSjSt XX8Snhư vậWQcty sao?”

“Em không hBMUGy vybDSọng bởiWQct vVSjSì eVSjSm màWQct BMUGlàm chVSjSo bấBMUGt kìXX8S BMUGngười VSjSnào gặVSjSp XX8Stai ương.”

“Đó không pBMUGhải lVSjSà taBMUGi VSjSương, phảiXX8S nVSjSói WQctlà gieXX8So XX8Sgió VSjSgặt bảoWQct.” XX8SAnh cườiWQct ybDSnói, nhưng giọngXX8S điệuWQct cXX8Só mộtybDS BMUGtia lãnhybDS khốybDSc, VSjSgiống nhBMUGư VSjSanh đybDSã sVSjSớm quXX8Syết tybDSâm muốXX8Sn giếXX8St không tha.

“Lão công.” CôXX8S nhybDSíu ybDSmày nhìXX8Sn anh.

“Lão bà.” VSjSAnh mỉmVSjS VSjScười đáXX8Sp lại.

“Lão công.” CVSjSô nhWQctấn VSjSmạnh, tỏybDS WQctvẻ phảVSjSn đối.

“Lão bà.” AybDSnh tXX8Siếp tụcVSjS mỉmWQct XX8Scười mybDSà WQctchống đỡ.

“Mọi người WQctđều làmXX8S việcXX8S WQctvới nhybDSau nhiềuybDS năBMUGm nybDShư vậy,BMUG aBMUGnh cXX8Só thểybDS đồnVSjSg ýBMUG vớiBMUG BMUGem, WQctđừng vì tìVSjSnh cảVSjSm cáWQct nhânXX8S nhXX8Sất thờBMUGi màybDS phủiybDS ybDSbỏ nhữngVSjS cybDSố gắWQctng, ybDShi ybDSsinh WQctcủa XX8Shọ chVSjSo cVSjSông ty nhữngWQct ybDSnăm qVSjSua đWQctược không?”BMUG CWQctô ybDSgọn gàngVSjS dứybDSt khoátXX8S, thBMUGành thậtVSjS nói.

“Em cũng biết,WQct đVSjSối vớiybDS nhVSjSững cXX8Số gắngBMUG WQctvà ybDShi XX8Ssinh cybDSủa mọiybDS ngườiWQct aVSjSnh đềuBMUG thưởnXX8Sg cXX8Sho họ xứVSjSng đybDSáng, XX8Schưa cóVSjS BMUGbạc đãybDSi ngườiXX8S nào.”

“Em biết, nhưBMUGng WQctcông VSjSty WQctcó thểBMUG phátVSjS triểnXX8S mybDSạnh mẽ,VSjS đWQctứng ybDSvững troBMUGng giớiVSjS nàyXX8S VSjSđều VSjScó công củaWQct mọiBMUG người.WQct BMUGCho nênBMUG đồnVSjSg BMUGý ybDSvới eybDSm, kVSjShông cầBMUGn vìXX8S eXX8Sm làmVSjS WQctkhó ngưBMUGời nybDSào được không?”WQct CBMUGô cầuybDS xin.

“Em mềm lònXX8Sg nhưBMUG vWQctậy BMUGlà kXX8Shông được.”BMUG AybDSnh tWQcthở dàiybDS lắcWQct đầybDSu nói.

“Lão công……”

“Chuyện này anXX8Sh khVSjSông thBMUGể đồngXX8S ybDSý vớiWQct eWQctm.” XX8SAnh XX8Snghiêm túcVSjS lXX8Sắc đầuVSjS nói,“VSjSLà ngườiybDS lãnhybDS đạo quVSjSyết địnhBMUG chíybDSnh sácWQcth củaBMUG cVSjSông tVSjSy anWQcth BMUGkhông thWQctể mềBMUGm lòXX8Sng nBMUGhư pXX8Shụ nữ.”

“Nhưng chuyện này……”

“Nghe anh WQctnói hếtVSjS đã.”VSjS AXX8Snh ônybDS nVSjShu nBMUGgắt lờybDSi côybDS, vVSjSẻ BMUGmặt vẫnVSjS nghiêybDSm ybDStúc XX8Snhư vậy.

Phàn Sở NgữXX8S bấXX8St XX8Sđắc VSjSdĩ nhìnWQct XX8Sanh, khônybDSg hiybDSểu aBMUGnh tạBMUGi sVSjSao phảiybDS cVSjSố chấXX8Sp nhưVSjS thế?

Nếu đồng VSjSnghiệp đVSjSối ybDSvới WQctcô WQctcó WQctý kiếBMUGn thBMUGì WQctcũng làVSjS VSjSdo cWQctô khôngVSjS đủXX8S tBMUGiêu chybDSuẩn, không XX8S thể VSjStrách ngườiWQct khácBMUG, nBMUGếu BMUGanh bởiVSjS vìWQct côVSjS màWQct lạWQctm ybDSdụng chứcWQct quyềnWQct trảybDS tybDShù đối phươngXX8S BMUGthì chỉBMUG cànBMUGg làmBMUG khóVSjS côVSjS hơnVSjS mXX8Sà thôiVSjS. ChẳnBMUGg XX8Slẽ anWQcth khônVSjSg hiểu?

“Nếu anh đWQctã ybDSra mộtWQct qybDSuyết địnhBMUG VSjSgì đóWQct tVSjShì khônWQctg pWQcthải chỉBMUG vìXX8S mộtWQct chuyện.VSjS KVSjShông pVSjShải chỉ một,XX8S XX8Scó ngybDShĩa anybDSh ybDSđã WQctcho hXX8Sọ cơWQct hộWQcti ybDSnhưng hếtWQct lầnVSjS VSjSnày đybDSến lầVSjSn ybDSkhác WQctkhông thay đổi,XX8S mVSjSột lầnXX8S lạiWQct mộtWQct lầXX8Sn BMUGtái phạybDSm, đybDSối vWQctới XX8Snhững ngườiybDS nhưybDS BMUGvậy cWQctho ybDSdù không phybDSải VSjSvì eBMUGm thXX8Sì WQctanh ybDScũng XX8Sphải vybDSì côngBMUG BMUGty mybDSà trybDSừng phạt.”ybDS ybDSAnh thybDSật sựWQct nghVSjSiêm túc nóXX8Si vớiXX8S cô.

“Anh cam VSjSđoan sWQctẽ khôngXX8S lấyXX8S việcXX8S côybDSng bBMUGáo thùVSjS riXX8Sêng?” XX8SCô nhìnXX8S aXX8Snh đánhybDS gXX8Siá. VìBMUG saVSjSo cô vXX8Sẫn cảmXX8S thấyXX8S khảBMUG năngybDS ybDSnày rWQctất lớn?

“Ai, lão XX8Sbà, lãybDSo côngybDS củaXX8S eXX8Sm làWQct XX8Sngười WQctkhông pXX8Shân biybDSệt côngybDS tưBMUG VSjSnhư vXX8Sậy sao?”

Phàn Sở XX8SNgữ thybDSành thậtBMUG sBMUGuy nybDSghĩ mộWQctt látybDS rBMUGồi đưaybDS rWQcta đápybDS án.

“Phải.” Cô nói.

Hạ Tử KBMUGình dởWQct khócBMUG dởWQct cười.

“Cám ơn BMUGem tBMUGin XX8Stưởng anXX8Sh nWQcthư vậy,BMUG lXX8São bVSjSà.” ABMUGnh XX8Scười BMUGkhổ màXX8S nói.

“Lão công……”

“Được rồi, ngừng.”XX8S AVSjSnh độtybDS nhiêBMUGn ybDSngắt lờiWQct cô:“ChúngVSjS tWQcta khônybDSg WQctnên vìWQct tryệnXX8S BMUGcòn chưaybDS có xảyVSjS rVSjSa WQcttranh luVSjSận kybDShông thôybDSi, nếXX8Su lãybDSng WQctphí thBMUGời cybDSho cybDShuyện nàWQcty khônVSjSg bằngXX8S chúng tBMUGa XX8Snên “vậnXX8S động”WQct BMUGmột chút?”

Phàn Sở NVSjSgữ BMUGmặt nXX8Shanh ybDSchóng đỏXX8S lên.

“Anh thật kBMUGhông đứngXX8S đắybDSn!” CWQctô mặtXX8S đỏBMUG tBMUGía BMUGtai tBMUGrừng XX8Sanh liếcXX8S mBMUGắt mXX8Sột cái.

“ “Vận độngXX8S” saWQcto cóWQct thểVSjS lybDSà BMUGchuyện kBMUGhông đứBMUGng đắn,VSjS lãWQcto bàBMUG? BMUGViệc nVSjSày liVSjSên quBMUGan WQctđến đời BMUGsau ybDScủa chúngBMUG taXX8S, đBMUGây lXX8Sà chuyệnBMUG đVSjSứng đắnBMUG nhấtybDS cũngBMUG qybDSuan trọnVSjSg nhất.”WQct Anh nBMUGghiêm BMUGtúc nói.

Phàn Sở NgữybDS VSjShoàn BMUGtoàn nybDSói khôngVSjS rBMUGa lời,WQct chybDSỉ XX8Scó thểBMUG xWQctấu hBMUGổ trừngybDS ybDSanh ybDSliếc BMUGmắt một WQctcái, saVSjSu WQctđó WQctquyết địnhBMUG đứngXX8S dậyybDS chạyWQct lấyVSjS WQctngười, khônybDSg đểXX8S ýBMUG tớiVSjS anh.

Dù BMUGsao côVSjS vĩnhXX8S vWQctiễn không 

thể nói XX8Slại anh.

Nhưng cô vừaWQct mBMUGới WQctđứng lênWQct, ybDShai cBMUGhân cònBMUG chưaXX8S đứngWQct vybDSững, đãybDS bịBMUG aybDSnh XX8Skéo ngybDSã ngVSjSồi lVSjSại sô pha.

“UybDSy!” Cô khánybDSg ngVSjShị quBMUGay đầuXX8S kêuXX8S lên,ybDS giâybDSy tiếXX8Sp tybDSheo đBMUGã bịVSjS XX8Sanh ápVSjS ybDSđảo VSjSở trêBMUGn WQctsô pha.

Anh ở trênybDS nVSjSgười monWQctg VSjSchờ nVSjShìn VSjScô, XX8Snụ cườVSjSi BMUGgợi WQctcảm mybDSê hVSjSoặc, BMUGđôi mắtWQct đenXX8S lấpBMUG lánh tràWQctn đầBMUGy XX8Stình yybDSêu XX8Svà WQctkhát VSjSvọng đốiybDS vớWQcti cô.

Cô hô hXX8Sấp khybDSó khXX8Săn, tybDSim đậpybDS nhanh.

Anh chậm rVSjSãi cúybDSi nWQctgười hôybDSn côBMUG, nhVSjSẹ nhàXX8Sng hônBMUG đôWQcti môiVSjS côVSjS, WQctgiống XX8Snhư thương tiếc lại giống như khiêu khích.

Hô hấp của cô không thể khống chế dần dần trở nên dồn dập, hai tay không tự chủ được chủ động đặt lên cổ anh, kéo anh ép xuống dưới làm cho nụ hôn càng ngày càng sâu.

Anh khẽ cười thành tiếng, thuận theo mong muốn của cô, đem lưỡi tiến vào trong miệng cô, nhiệt liệt mà cơ khát hôn cô, rồi sau đó đem cô tiến vào trong bể dục vọng, dìm ngập……