Lão nhị là ông chủ - Chương 08

Phàn SởP37Zba ThVKjMNgữ nóiThVKjM nhữngP37Zba lgiRTnrời này sSra csSũng khônP37Zbag P37Zbalàm ngạcgiRTnr nhiP37Zbaên P37Zba4 ngườiThVKjM P37Zbađang nP37Zbaói chuyện.

Hai vợThVKjM cgiRTnrhồng họsS giRTnrthì khôP37Zbang phải ngiRTnrói, đươnggiRTnr nhgiRTnriên sẽgiRTnr khôThVKjMng nThVKjMgạc nhisSên nhThVKjMưng pThVKjMhản ứsSng củsSa giRTnrLí ChísSnh VũgiRTnr vsSà Tần LạcsS LâsSm khP37Zbaiến cP37Zbaho cP37Zbaô nsSghi ngsSờ, khósS hiP37Zbaểu, bgiRTnrọn họsS sP37Zbaau kP37Zbahi P37Zbanghe côsS giRTnrnói nhgiRTnrư vsSậy cả hasSi cùngThVKjM ThVKjMsửng sThVKjMốt mP37Zbaột cgiRTnrhút rgiRTnrồi lThVKjMập tsSức cườsSi tgiRTnro tgiRTnrhành tiếng.

“Ha ha……”

Phàn SThVKjMở sSNgữ giRTnrngạc nhiên, haisS mắsSt tThVKjMrợn lThVKjMên, cảmgiRTnr thấP37Zbay khP37Zbaông biếtgiRTnr lP37Zbaàm ssSao, ThVKjMlại cP37Zbaó chútsS nP37Zbaan khamgiRTnr, khổsS sở nP37Zbahìn bọngiRTnr họ.

Chẳng lẽP37Zba cThVKjMhuyện nàngsS và HP37Zbaạ TửThVKjM KìnhThVKjM lThVKjMà giRTnrvợ chồngiRTnrg thậtgiRTnr sựThVKjM buồnThVKjM ThVKjMcười ngiRTnrhư vậP37Zbay, lP37Zbaàm giRTnrcho ngưsSời khP37Zbaác ThVKjMkhó cP37Zbaó thể tsSin nsShư vậP37Zbay sao?

“Lão bThVKjMà, esSm cuốiThVKjM cùng sS cũng quyếtgiRTnr địP37Zbanh côngiRTnrg sSkhai qgiRTnruan hệgiRTnr củaP37Zba P37Zbachúng sSta? ThVKjMAnh rấsSt vsSui vẻ!”

Không P37Zbachú ýsS tớThVKjMi tâmP37Zba tP37Zbaình của csSô khônggiRTnr tốt,ThVKjM HgiRTnrạ P37ZbaTử KìnP37Zbah sSvui sướngThVKjM gThVKjMắt sSgao kThVKjMéo côThVKjM lThVKjMại gần,P37Zba trướcsS mP37Zbaặt mọi ngườiThVKjM hôngiRTnr cP37Zbaô giRTnrsay sSđắm rồiThVKjM sagiRTnru đóP37Zba ngâysS ngôThVKjM csSười hgiRTnra giRTnrha ha.

Tâm tìnP37Zbah cP37Zbaô khP37Zbaông tốt P37Zba nhưng vìsS P37Zbaanh sThVKjMung P37Zbasướng khôsSng chúThVKjMt chgiRTnre dsSấu giRTnrlàm chsSo ThVKjMcô bsSình phụsSc mộtsS P37Zbachút, sStrong lòng ThVKjMvẫn khôngiRTnrg thểsS khônP37Zbag suThVKjMy nghĩ.

“Nhìn têgiRTnrn sSkia xP37Zbaem cườigiRTnr đến giốngThVKjM mộtThVKjM giRTnrtên ngốc.”

“Đúng sSvậy, cũP37Zbang giRTnrmay tôi khôngP37Zba cósS mThVKjMê luyếThVKjMn anThVKjMh tP37Zbaa nếugiRTnr khônggiRTnr bâyThVKjM sSgiờ nhấP37Zbat đsSịnh vỡThVKjM mộng.”

Phía saP37Zbau PgiRTnrhàn SởThVKjM NgữgiRTnr ThVKjMvang lên tiếnggiRTnr chếgiRTnr nhạoThVKjM mộtsS sScách thosSải giRTnrmái, côgiRTnr khôsSng nhThVKjMịn đP37Zbaược qgiRTnruay đầuP37Zba lại,giRTnr chỉ thsSấy giRTnrLí ChínsSh giRTnrVũ P37Zbavà TầP37Zban LạcsS sSLâm đứnsSg chuP37Zbang mộtP37Zba chP37Zbaỗ, tsSrên mặtP37Zba tươigiRTnr cườiThVKjM trêu csShọc khôngThVKjM cóP37Zba mộtsS ThVKjMtia tràosS psShúng ácgiRTnr ýThVKjM nào.

Cô ngạcgiRTnr nhP37Zbaiên trừnggiRTnr mắt nhìn,ThVKjM rsSa giRTnrlệnh giRTnrcho chíP37Zbanh mìnhThVKjM sSphải P37Zbacẩn tsShận mộtThVKjM chút,giRTnr nsSgười P37Zbavừa mớgiRTnri cP37Zbaười nP37Zbahạo cô sP37Zbaao giRTnrbây giờP37Zba lạThVKjMi ThVKjMcó vẻThVKjM mgiRTnrặt này?

“Hai ngưThVKjMời cáThVKjMc ngươigiRTnr hP37Zbaâm mộ tP37Zbahì sScứ việcP37Zba P37Zbanói thẳgiRTnrng, ThVKjMha ha……sS” HạsS sSTử KsSình bThVKjMỗng nhigiRTnrên đắcP37Zba ýgiRTnr cườiP37Zba hP37Zbaa ha giRTnr nói  vớiP37Zba hasSi ThVKjMngười kia.

“Có gP37Zbaì đángP37Zba hâmgiRTnr mộ,P37Zba so P37Zbavới cậu,giRTnr tôThVKjMi mThVKjMuốn tìP37Zbam ThVKjMbạn sSgái khgiRTnró khThVKjMăn sao?

“Vấn đềThVKjM lgiRTnrà cậuP37Zba tìmgiRTnr đưsSợc cô P37Zbagái đồnggiRTnr sSý csSùng cgiRTnrậu bạsSch đầugiRTnr gP37Zbaiai lsSão sao?”

“Tôi khôsSng mP37Zbauốn thgiRTnrôi, được không?”

“Đều giốngsS nhagiRTnru, tósSm lạisS cậu P37Zbakhông tìThVKjMm sSđược tThVKjMình ygiRTnrêu P37Zbasong phgiRTnrương, ggiRTnriống tsSôi giRTnrvà lãoThVKjM bgiRTnrà nP37Zbaắm sStay ThVKjMnhau đi hếtP37Zba cuộThVKjMc đờigiRTnr, sSha ha……”

Hạ giRTnrTử KìP37Zbanh bừagiRTnr bãiP37Zba cườP37Zbai nói, thágiRTnri độgiRTnr kiêuP37Zba nThVKjMgạo lThVKjMàm ThVKjMcho ngườisS ThVKjMta rsSất ThVKjMmuốn đánh.

“Phàn tiểuP37Zba thư,P37Zba ngiRTnrếu cô khôngP37Zba chịuP37Zba ngiRTnrổi cậuP37Zba giRTnrta, lThVKjMúc nàosS cũngP37Zba giRTnrcó giRTnrthể ThVKjMbỏ hắnThVKjM. TôP37Zbai cgiRTnró thsSể gThVKjMiúp P37Zbacô mộThVKjMt taThVKjMy, cam đsSoan côP37Zba sSsẽ khôngP37Zba P37Zbabị têP37Zban lưsSu maP37Zbanh ThVKjMnày qugiRTnrấy sSrầy.” LThVKjMí CThVKjMhính VgiRTnrũ đemP37Zba chuyệnThVKjM không thsSể xảsSy rThVKjMa sSnày nósSi P37Zbavới cô.

“Thật sựgiRTnr csSám sSơn P37Zbaý tốtsS của csSậu, sStôi vP37Zbaà lãogiRTnr bgiRTnrà nhấP37Zbat địnhThVKjM bêgiRTnrn P37Zbanhau đếThVKjMn bạP37Zbac sSđầu saP37Zbau đóP37Zba cThVKjMùng giRTnrnhau ThVKjMtham gsSia lễ ThVKjMđưa tisSễn sScủa cậu.

“Tên sShỗn đsSản nàyThVKjM.” sSLí Chính VũgiRTnr ngâygiRTnr nggiRTnrười mộtP37Zba chút,P37Zba nhsSịn khôngiRTnrg đưThVKjMợc cưgiRTnrời mắng.

Tần LạcgiRTnr LâP37Zbam ởsS bênsS cạnh nP37Zbaghe tgiRTnrhấy sSba csShữ “lễgiRTnr đưgiRTnra tiễn”ThVKjM nhasSnh chThVKjMóng cườsSi lớn,sS cườsSi đếnP37Zba nổiP37Zba khônggiRTnr đứng vữnggiRTnr được,P37Zba sShai giRTnrvai khôngiRTnrg P37Zbangừng run.

Tình tgiRTnrhế trướcsS mắtP37Zba đã P37Zba vượt quP37Zbaa ThVKjMkhả nănggiRTnr lgiRTnrí giảiThVKjM cgiRTnrủa PhànP37Zba SởP37Zba Ngữ,sS đôigiRTnr mắtsS tosS, mgiRTnrê hoặcP37Zba bìnP37Zbah tgiRTnrĩnh nhThVKjMìn những P37Zbaviệc giRTnrđang xảysS raP37Zba, msSờ ThVKjMmịt hỏP37Zbai:“Rốt cusSộc lP37Zbaà chuyệThVKjMn gìP37Zba đanggiRTnr xảgiRTnry ra?”

“Cám ơnsS sScô gThVKjMiúp ThVKjMchúng tôi kiếmsS sSđược phầngiRTnr cơmP37Zba beefsteasSk ThVKjMđắt tiền.”giRTnr LThVKjMí ThVKjMChính VũP37Zba P37Zbamỉm cườisS nói.

“Kiếm được?”sS PhàP37Zban SsSở Ngữ P37Zbatrừng mắtThVKjM giRTnrnhìn, sSvẫn làsS vẻsS mThVKjMặt nggiRTnrhi hoặc.

“Thật rgiRTnra làgiRTnr phầnsS thưởng hoànThVKjM thàngiRTnrh nhigiRTnrệm vụ.”sS TThVKjMần LạcP37Zba LâmsS bổsS sung.

“Phần thưởngThVKjM nhiệThVKjMm vsSụ?” Cô vẫngiRTnr nsShư cThVKjMũ ngP37Zbaây nThVKjMgốc lặpsS P37Zbalời nsSói củasS đsSối phương,sS sagiRTnru đógiRTnr mộtThVKjM sSý tưP37Zbaởng không tsShể tiP37Zban đThVKjMược cThVKjMhậm rãisS csShui vàosS đầugiRTnr côsS. CgiRTnrô xoaP37Zbay giRTnrngười đốisS sSmặt vớiThVKjM HạgiRTnr giRTnrTử Kình, ThVKjM lên giRTnrán anh:“AnhP37Zba khôP37Zbang tuânThVKjM giRTnrthủ giRTnrước định?”

Hạ TửThVKjM ThVKjMKình lậpP37Zba ThVKjMtức P37Zbanhíu mày.“Anh ksShông tuâP37Zban thsSủ ướcsS đP37Zbaịnh nào?”

“Công khP37Zbaai P37Zbachuyện chsSúng ta kếThVKjMt hôgiRTnrn, anP37Zbah P37Zbanói dgiRTnro giRTnrem qThVKjMuyết định.”

“Đúng vậyThVKjM ThVKjMlà dgiRTnro ThVKjMem quyết địngiRTnrh, mThVKjMà vừagiRTnr rồsSi eP37Zbam P37Zbatự mìnP37Zbah giRTnrcông kgiRTnrhai, khgiRTnrông pgiRTnrhải sao?”P37Zba P37ZbaAnh nhgiRTnríu màysS, ThVKjMcó chútsS khó hiểP37Zbau hP37Zbaỏi ngượcsS lại.

“Anh đP37Zbaã sSnói trưP37Zbaớc cho ngưgiRTnrời khácP37Zba bP37Zbaiết cònP37Zba bsSảo sSem cônsSg khai?sS” P37ZbaCô phảsSn bác.

“Anh P37Zbađâu cóP37Zba nóiP37Zba P37Zbacho nggiRTnrười nào bsSiết trP37Zbaước đâu?giRTnr sSAnh nógiRTnri chgiRTnro aiThVKjM?” AsSnh hỏi.

“Không pgiRTnrhải bọnsS hP37Zbaọ sao?” PhànP37Zba sSSở NgThVKjMữ lậpgiRTnr tứcP37Zba xThVKjMoay nThVKjMgười, taThVKjMy ThVKjMchỉ vềsS ThVKjMphía giRTnrLí CThVKjMhính ThVKjMVũ cThVKjMùng TP37Zbaần LạThVKjMc Lâm.

“Bọn họ?”sS HạsS TgiRTnrử KìnhsS nhăn mày.“HaiP37Zba ngsSười,” AThVKjMnh hỏi:ThVKjM“Tôi giRTnrcó nóThVKjMi sScho quP37Zbaa P37Zbacho hThVKjMai nsSgười biếtP37Zba tôiThVKjM ThVKjMđã sSkết hôP37Zban, vợ ThVKjMtôi làThVKjM côThVKjM gáisS nàygiRTnr sao?”

Lí CsShính VP37Zbaũ giRTnrcùng giRTnrTần LThVKjMạc Lâm nhsSất thThVKjMời cứThVKjMng họng,giRTnr hsSai mắtThVKjM mgiRTnrở tP37Zbao vôsS tgiRTnrội, vgiRTnrẻ mặtsS lgiRTnrà bgiRTnrị dọa.

“Cái ggiRTnrì, đăngsS kThVKjMí kP37Zbaết hôn?” LísS ChíP37Zbanh VũThVKjM kiP37Zbanh ngạcgiRTnr trừgiRTnrng mgiRTnrắt nhgiRTnrìn bP37Zbaọn họsS, lắpsS bắP37Zbap nói:“ÝgiRTnr là,ThVKjM côsS ấy giRTnrthật sựsS làgiRTnr lgiRTnrão bàP37Zba cP37Zbaủa cậu,giRTnr khôngThVKjM pP37Zbahải bgiRTnrạn gái?P37Zba CáThVKjMc ngThVKjMươi P37Zbathật sựsS ksSết hônP37Zba? LàgiRTnr vợ chồng?”

“Thật vậyP37Zba sThVKjMao? ThVKjMHạ Tử KìnhP37Zba, giRTnranh tP37Zbahật sựgiRTnr kếtgiRTnr hôn?”giRTnr ThVKjMTần LạcP37Zba LâThVKjMm giRTnrcũng giRTnrlộ rP37Zbaa vThVKjMẻ giRTnrmặt khôngThVKjM giRTnrtin, nP37Zbahìn anh hỏi.

Phàn giRTnrSở NsSgữ lP37Zbaại mờThVKjM mịt khógiRTnr hiểugiRTnr, saP37Zbao phảnsS ứngsS củagiRTnr haP37Zbai P37Zbangười đóP37Zba lạsSi nhsSư vậy,sS giốThVKjMng nhưsS chThVKjMỉ ThVKjMvừa sSmới nghe tsSin angiRTnrh kếtgiRTnr hôgiRTnrn? ThVKjM10 phThVKjMút trướP37Zbac khsSông phảiP37Zba bọnsS họThVKjM đgiRTnrều đgiRTnrang ThVKjMnói P37Zbachuyện sSnày sao?

“Hai P37Zbangười khsSông biết chuyệsSn aP37Zbanh ấsSy vsSà sStôi kếtP37Zba hôngiRTnr sao?”sS CôP37Zba khP37Zbaông tựgiRTnr chsSủ đượcsS lêsSn tiếngsS hỏi.

Kia haThVKjMi ngườiP37Zba khôP37Zbang sSchút do dựP37Zba lậpgiRTnr giRTnrtức lP37Zbaắc đThVKjMầu, ggiRTnriống nsShư vP37Zbaẫn còsSn khiếpThVKjM sợgiRTnr cThVKjMhỉ P37Zbadựa vàgiRTnro giRTnrbản năP37Zbang trảP37Zba lời cô.

“Vậy hasSi ngườiP37Zba sSnói hoàn ThVKjMthành nhiệsSm sSvụ làsS nhiệmsS giRTnrvụ nào?”

“Tử KThVKjMình ThVKjMnói cậgiRTnru tgiRTnra thThVKjMích cô, côP37Zba cũgiRTnrng P37Zbathích cậuP37Zba ThVKjMta nhsSưng khgiRTnrông biếtThVKjM cgiRTnrô giRTnrlo sgiRTnrợ ThVKjMcái gìsS sSkhông dThVKjMám thThVKjMừa nhậsSn tình cảmThVKjM sScủa mThVKjMình ngiRTnrên giRTnrnhờ csShúng tôisS giP37Zbaúp đỡ.”sS LgiRTnrí CgiRTnrhính VThVKjMũ hsSơi bìsSnh tsSĩnh lại nhưnThVKjMg sStim giRTnrvẫn đThVKjMập mThVKjMạnh giRTnrvà lP37Zbaoạn nhsSịp, sStrả lờigiRTnr cô.

“Tôi phP37Zbaụ tP37Zbarách lgiRTnràm sScho cô ThVKjMghen đểThVKjM xsSem sScô cThVKjMó psShản ứngThVKjM khôP37Zbang.” TgiRTnrần LạcThVKjM LâgiRTnrm P37Zbanói, giọnThVKjMg sSnói P37Zbangây ngốcgiRTnr giốngiRTnrg y nhưP37Zba LíP37Zba P37ZbaChính Vũ.

“Tôi giThVKjMúp ThVKjMcậu tThVKjMa dsSiễn P37Zbamột màn giRTnrtình địchThVKjM xuấtThVKjM hiệnsS rsSồi P37Zbađánh nhgiRTnrau đểgiRTnr xeThVKjMm côsS cóThVKjM tgiRTnrhể mắsSc sSmưu rồP37Zbai giRTnrthổ lộgiRTnr ThVKjMtình cảm sShay khThVKjMông. KếtThVKjM qThVKjMuả P37Zbacô thậtP37Zba sựgiRTnr ThVKjMtrúng kế.”ThVKjM ThVKjMLí P37ZbaChính giRTnrVũ tThVKjMiếp lsSời ThVKjMTần LạP37Zbac LâsSm nói, sSsau giRTnrđó hThVKjMoàn hồn,P37Zba trừgiRTnrng mắtThVKjM nhìngiRTnr HạsS TửsS KìnhThVKjM oP37Zbaán giậgiRTnrn ngiRTnrói:“Tại giRTnrsao lạThVKjMi lừa sS bọn tgiRTnrôi? ChgiRTnrúng tôiThVKjM đềuThVKjM đồnggiRTnr ýgiRTnr giRTnrgiúp cậuP37Zba, cậgiRTnru lạsSi còsSn lừsSa bọgiRTnrn tP37Zbaôi giờsS tínhThVKjM sao đây?”

Không đểThVKjM ýThVKjM bạngiRTnr tốtgiRTnr đagiRTnrng bất mThVKjMãn, osSán hậgiRTnrn &nbssSp;nhìn chằP37Zbam chằmP37Zba ThVKjMmình, HạgiRTnr TgiRTnrử KThVKjMình chỉgiRTnr chgiRTnrú ThVKjMý đếsSn giRTnrsuy nghĩ ThVKjM và phảnsS ứThVKjMng củgiRTnra lP37Zbaão bà.

“Nghe thấyP37Zba ksShông? Amh sSkhông csSó ngiRTnrói P37Zbacho bọsSn họgiRTnr biThVKjMết, vẫThVKjMn tuânP37Zba thủgiRTnr ướcP37Zba ThVKjMđịnh củaThVKjM chúgiRTnrng ta.giRTnr” AsSnh thành sSthật nói.

“Uhm,” CôsS gậP37Zbat P37Zbađầu, P37Zbatiếp theo vẻThVKjM mP37Zbaặt nghiêmP37Zba giRTnrtúc nhìnsS anh:“NhưnsSg aThVKjMnh khsSông tuânsS thủThVKjM quP37Zbay tắc.”

“Quy giRTnrtắc giRTnrnào?” AnP37Zbah nhígiRTnru mày hỏi.

“Anh ThVKjMlừa em.”

“Vấn ThVKjMđề lP37Zbaà sgiRTnrao anThVKjMh không giRTnr nhớ rsSõ cógiRTnr cáisS qgiRTnruy tThVKjMắc này?”ThVKjM sSAnh giRTnrvô sStội nóP37Zbai, giRTnrkỳ thậgiRTnrt căP37Zban bThVKjMản lgiRTnrà chơisS xấusS cô.

“Nếu quyềgiRTnrn cônP37Zbag sSkhai là csSủa giRTnrem anThVKjMh kgiRTnrhông đgiRTnrược sửThVKjM dgiRTnrụng sSbiện pháP37Zbap ThVKjMnày bắtsS giRTnrem cônsSg kThVKjMhai.” ThVKjMCô ngiRTnrghiêm túc nói.

“Ai, giRTnrem sSyêu cóThVKjM phảisS giRTnrem hiểu lThVKjMầm ThVKjMrồi sSkhông?” AP37Zbanh tgiRTnrrừng giRTnrmắt nsShìn, vThVKjMẻ mgiRTnrặt càngiRTnrg sSthêm ThVKjMvô tội,sS làgiRTnrm bộsS thThVKjMở dài nói.

“Cái ThVKjMgì?” CP37Zbaô bThVKjMất ngiRTnrgờ hỏi.

“Anh đangThVKjM P37Zbacùng giRTnrem nói cgiRTnrhuyện P37Zbađánh cP37Zbaược ThVKjMtối nP37Zbaay, P37Zbaem đanThVKjMg nóisS cásSi gThVKjMì? TugiRTnry rằnP37Zbag ThVKjManh dùnThVKjMg ksSế cũngsS hơsSi tốsSn kém ThVKjMnhưng giRTnrem đồngiRTnrg ýP37Zba cônggiRTnr ThVKjMkhai chuyThVKjMện chúngiRTnrg ThVKjMta kếtThVKjM hôThVKjMn thậtP37Zba sgiRTnrự sSkhiến aThVKjMnh rất vuigiRTnr.” AsSnh P37Zbanói xgiRTnrong độP37Zbat nhThVKjMiên hôsSn cô.

“Anh yêuThVKjM eP37Zbam, lãP37Zbao bà.”

Trong nhThVKjMáy mắP37Zbat msSặt Phàn SThVKjMở NgữP37Zba  nP37Zbahanh chónThVKjMg giRTnrđỏ lThVKjMên khsSông bisSết P37Zbalà đỏP37Zba bừP37Zbang sShay cgiRTnrhỉ hsSồng hồng.giRTnr Anh thgiRTnrật ThVKjMti bỉ.

“Thì rgiRTnra lThVKjMà giRTnrthế…… cậugiRTnr  thật đúnggiRTnr lThVKjMà cgiRTnró đủP37Zba tsSi bP37Zbaỉ vôgiRTnr sỉ.”P37Zba LsSí ChínThVKjMh VgiRTnrũ thP37Zbaay cThVKjMô nóThVKjMi rsSa sSlời trong lòng.

Ở mộThVKjMt bP37Zbaên sSnghe P37Zbanửa ngày, giRTnr anh rThVKjMốt P37Zbacục csSó P37Zbathể ThVKjMhiểu đượcgiRTnr 7ThVKjM, ThVKjM8 phầnsS csSủa câusS chuP37Zbayện, nếuThVKjM giốngsS nThVKjMhư nhữgiRTnrng lời cậugiRTnr tgiRTnra nsSói thgiRTnrì HgiRTnrạ TP37Zbaử ThVKjMKình thsSật đgiRTnrúng làP37Zba cP37Zbaó ThVKjMđủ tsSi bP37Zbaỉ vsSô sỉThVKjM vgiRTnrì đạtsS đượcgiRTnr mụP37Zbac đíchsS không ThVKjMngại dgiRTnrùng bThVKjMất P37Zbacứ thgiRTnrủ đogiRTnrạn tồisS tệP37Zba P37Zbanào. NhưngsS lThVKjMà cáThVKjMi mThVKjMục sSđích kThVKjMia nghThVKjMe có vẻsS buồnP37Zba cười.

“Ha ha……”P37Zba CsSàng nghgiRTnrĩ càng giRTnrcảm thấP37Zbay buồnsS cgiRTnrười, LígiRTnr CThVKjMhính VũgiRTnr nhịsSn khsSông đưThVKjMợc cườP37Zbai tThVKjMhành tiếgiRTnrng.“Người luôn tThVKjMhuận lợiThVKjM ThVKjMtrong việcsS ligiRTnrên qugiRTnran đếP37Zban pgiRTnrhụ nữP37Zba P37Zbanhư giRTnrcậu giRTnrthì rgiRTnra cũnP37Zbag sScó ngàygiRTnr ngiRTnrhư thế nàyThVKjM saogiRTnr? ThVKjMHa ha……”sS CướisS P37Zbalão bàgiRTnr, lsSão bàgiRTnr cũsSng ThVKjMkhông chịgiRTnru côngiRTnrg kgiRTnrhai qsSuan hP37Zbaệ vThVKjMới anh? RấtThVKjM buồThVKjMn cười!

Tần giRTnrLạc LP37Zbaâm ởsS bêP37Zban cạnh cũgiRTnrng cườiP37Zba theo.

“Nhưng tôgiRTnri cũnP37Zbag muThVKjMốn chúc mừngsS P37Zbahai người.”ThVKjM sSCô vừaP37Zba cThVKjMười vThVKjMừa nói.

Tạm thờigiRTnr bỏgiRTnr qThVKjMua mộtP37Zba bên sựThVKjM tThVKjMức sSgiận đốThVKjMi vThVKjMới ThVKjMti bP37Zbaỉ lãogiRTnr cônggiRTnr, PhàP37Zban SởP37Zba NgsSữ đemsS áThVKjMnh P37Zbamắt chuysSển đếnsS giRTnrvị Tần LạcgiRTnr P37ZbaLâm giRTnrtiểu thThVKjMư xiThVKjMnh ThVKjMđẹp tựsS tsSin sSlàm csSô thấyP37Zba sSghen tgiRTnrị “XinsS hỏi……”P37Zba CThVKjMô muốngiRTnr nói lạsSi tThVKjMhôi, nsShìn đốiThVKjM phương.

Tần giRTnrLạc LgiRTnrâm mỉThVKjMm cườP37Zbai nhP37Zbaìn cô, ThVKjMtrên ThVKjMmặt P37Zbatất cgiRTnrả đsSều P37Zbalà sựsS thânsS tP37Zbahiện khônsSg cósS mộtP37Zba chP37Zbaút đốsSi &nbgiRTnrsp;địch hThVKjMoặc chế ThVKjMnhạo.“Cô cóP37Zba P37Zbagì muốngiRTnr hỏisS tôThVKjMi sao?”giRTnr P37ZbaCô ônsS ThVKjMnhu hỏi.

Cô gậtsS gậThVKjMt đầu,sS tP37Zbahoáng do ThVKjM dự mộtgiRTnr chúThVKjMt mớisS mởThVKjM miệThVKjMng hỏP37Zbai :“HaiThVKjM ngươP37Zbai hìThVKjMnh ThVKjMnhư  rP37Zbaất qP37Zbauen thuộc?”

Tần LP37Zbaạc LâmgiRTnr bỗThVKjMng P37Zbanhiên khẽ giRTnrcười mộtgiRTnr tiếnP37Zbag, P37Zbachế nhạgiRTnro giRTnrnhìn HạgiRTnr TửThVKjM sSKình nói:“LãogiRTnr bàP37Zba củaThVKjM sSanh đangsS gsShen, anh nênThVKjM cgiRTnrao hứng,P37Zba đắcP37Zba ThVKjMý đi?”

“Đúng vậy,ThVKjM tôigiRTnr giRTnrmừng đến nổiP37Zba sắsSp baThVKjMy lêngiRTnr P37Zba9 tầngiRTnrg sSmây.” HạsS ThVKjMTử KìP37Zbanh nhếP37Zbach msSiệng nsSói, P37Zbabộ dánThVKjMg quảgiRTnr thậP37Zbat vuiThVKjM vẻ khThVKjMông thôi.

Phàn P37ZbaSở NggiRTnrữ lạigiRTnr đỏThVKjM mặt.

“3 ngưgiRTnrời chúnsSg tôiP37Zba làP37Zba ThVKjMbạn thời đạiThVKjM học.giRTnr” TầnP37Zba LP37Zbaạc giRTnrLâm cườigiRTnr nói.

Bạn thờisS đạigiRTnr họcgiRTnr? P37ZbaThì ra làgiRTnr thế.

Phàn SởgiRTnr NggiRTnrữ rốtThVKjM cụcsS xóa bỏgiRTnr đThVKjMược sSnghi ngThVKjMờ giRTnrtrong giRTnrlòng nhsSưng lạP37Zbai chứP37Zbang migiRTnrnh giRTnrđược sSmột vThVKjMiệc đP37Zbaó làP37Zba —giRTnr ngP37Zbaay từ đầusS anThVKjMh cP37Zbaũng ThVKjMđã lênThVKjM kThVKjMế hoạsSch tP37Zbaất cảThVKjM, làThVKjMm sScho côgiRTnr ngơsS ngásSc rơThVKjMi vàoThVKjM csSạm bẫygiRTnr của anhP37Zba giRTnrmà khThVKjMông biết.

Anh thậtP37Zba ThVKjMsự rgiRTnrất tsSi bỉ.

Nhưng lP37Zbaà…… AizP37Zba, tạigiRTnr sao côgiRTnr mộgiRTnrt ThVKjMchút ThVKjMcũng khsSông ThVKjMcảm thấyP37Zba chánThVKjM ghsSét hogiRTnrặc ggiRTnriận anh?

Tình ysSêu thậThVKjMt sựThVKjM làsSm cgiRTnrho con nggiRTnrười ThVKjMmù quáng.

Cũng P37Zbamay sgiRTnrau buổigiRTnr lễsS phát biểgiRTnru lP37Zbaà ngsSày nghỉsS nếuP37Zba khônP37Zbag PhàgiRTnrn sởP37Zba NgsSữ thậtsS đúsSng giRTnrlà khônggiRTnr sSbiết nsSên đốiP37Zba mặP37Zbat vớiP37Zba đồng P37Zbanghiệp ởgiRTnr côgiRTnrng  tsSy ngiRTnrhư giRTnrthế nào.

Cô hsSoàn tosSàn khôgiRTnrng nghi ThVKjM ngờ chgiRTnruyện giRTnrcô kếP37Zbat hônP37Zba cP37Zbaùng ThVKjMlão bsSản ThVKjMsẽ trP37Zbaong thsSời giThVKjMan ngắP37Zban sSnhất giốnggiRTnr nhThVKjMư sSlửa cháy laThVKjMn toThVKjMàn cThVKjMông tThVKjMy, dgiRTnrù sagiRTnro đâsSy P37Zbacũng làThVKjM côngThVKjM tThVKjMy qsSuan hThVKjMệ xsSã hội,giRTnr tgiRTnrin P37Zbatức đThVKjMặc biệt nThVKjMhanh nhạy.

Aiz, cứsS nghĩgiRTnr đếgiRTnrn thThVKjMứ hai pThVKjMhải đốiThVKjM mặtgiRTnr vớiThVKjM mọiP37Zba ngườiThVKjM ThVKjMở giRTnrcông P37Zbaty, côP37Zba lP37Zbaiền cảmP37Zba thấygiRTnr bP37Zbai tP37Zbahương, thậgiRTnrt sThVKjMự rP37Zbaất bi thương.

Nhịn sSkhông đượcsS, P37Zbacô đP37Zbaánh người đàP37Zban ônggiRTnr giRTnrđang xThVKjMem tạpThVKjM chgiRTnrí ởThVKjM bênsS cạThVKjMnh mộtsS cái.

“Ối! LãosS bà,P37Zba eThVKjMm muốnsS mưu sSsát chồngsS giRTnrsao?” HạP37Zba TP37Zbaử KìnsSh cP37Zbaố tìThVKjMnh lP37Zbaàm sSra vẻsS đagiRTnru đớn.

Cô giảgiRTnr vờThVKjM ThVKjMnhư kgiRTnrhông nghe P37Zba thấy, cũnThVKjMg khôngP37Zba thP37Zbaèm liP37Zbaếc sSnhìn aThVKjMnh, sStiếp tụcThVKjM làmThVKjM nThVKjMhư khôngsS ThVKjMnhìn thThVKjMấy anhgiRTnr, nhìn vềThVKjM phígiRTnra trước,giRTnr lThVKjMo lắngP37Zba nggiRTnrày thứsS sShai phảisS đgiRTnrối giRTnrmặt P37Zbavới đồnThVKjMg nghsSiệp nhThVKjMư thThVKjMế nào.

“Ai, lãP37Zbao ThVKjMbà, esSm suThVKjMy nghĩ cáThVKjMi giRTnrgì? TThVKjMại sP37Zbaao sScả buổiThVKjM ssSáng sSem csSũng khônsSg nP37Zbahìn lP37Zbaão cThVKjMông tuP37Zbaấn ThVKjMsuất, gợsSi cảgiRTnrm mị hosSặc củaP37Zba mìnhP37Zba mộtsS cáThVKjMi?” AngiRTnrh bsSỗng nhisSên nhẹsS nsShàng xoagiRTnry mThVKjMặt củaThVKjM cP37Zbaô P37Zbađối diện mìnhgiRTnr,ra giRTnrvẻ  đángP37Zba thươgiRTnrng, ônsS giRTnrnhu hỏi.

“Còn khôP37Zbang phP37Zbaải tP37Zbaại anh hại.”ThVKjM giRTnrCô P37Zbahung giRTnrhăng trừgiRTnrng mắtgiRTnr nhìThVKjMn sSanh mộtP37Zba cái,giRTnr nhịngiRTnr khsSông đP37Zbaược giRTnrlại ThVKjMđánh aP37Zbanh một cái.

“Ối!” AngiRTnrh lạigiRTnr lầnsS nThVKjMữa giả P37Zba đau P37Zbakêu rThVKjMa ThVKjMtiếng,“Thì sSra anP37Zbah cướThVKjMi phảigiRTnr msSột giRTnrlão sSbà bạsSo lựThVKjMc nha.”

“Nếu eThVKjMm sSlà  bạgiRTnro sSlực lão bàgiRTnr vsSậy giRTnranh chínsSh làP37Zba sSti bỉsS lãoP37Zba côP37Zbang.” CôsS trừngThVKjM mgiRTnrắt nói.

“Hắc, lãgiRTnro bàgiRTnr, giRTnrlão côngP37Zba của giRTnrem P37Zbati bsSỉ P37Zbahồi giRTnrnào? TsSa đưsSợc cônggiRTnr nhậnsS lsSà csShính nhsSân qsSuân tgiRTnrử đósS nha.”sS AsSnh sSđem tạp chP37Zbaí đặtsS trêsSn bàP37Zban tràgiRTnr, nghiêThVKjMm chỉThVKjMnh kgiRTnrháng nghị.

“Chính giRTnrnhân qugiRTnrân tửsS P37Zbasẽ vì thắngsS ThVKjMthua màP37Zba giRTnrsử dsSụng tP37Zbahủ đoạn?”sS ThVKjMNói xosSng côP37Zba P37Zbacòn rõThVKjM rànThVKjMg chỉThVKjM ra:“P37ZbaĐêm qua.”

“Em cThVKjMó giRTnrbiết câsSu “đại trượngiRTnrg psShu giRTnrco đượcThVKjM dãP37Zban được”ThVKjM ”ThVKjM P37ZbaÝ chThVKjMính lP37Zbaà thỉnhgiRTnr thoP37Zbaảng khôsSng làgiRTnrm chP37Zbaính nhân sSquân tửsS cũngP37Zba đượcgiRTnr bP37Zbaởi vìP37Zba agiRTnrnh lP37Zbaà mộtP37Zba đạThVKjMi tP37Zbarượng giRTnrphu giRTnrco đượsSc gsSiãn được.

Đối sSmặt vớigiRTnr ngườigiRTnr ănThVKjM nói P37Zba trơn trP37Zbau, nP37Zbagụy biệngiRTnr tgiRTnrhành tàigiRTnr sSnhư HạP37Zba TThVKjMử Kình,sS PP37Zbahàn SởThVKjM giRTnrNgữ cănsS bsSản khgiRTnrông phảiP37Zba là đốiP37Zba tgiRTnrhủ củagiRTnr agiRTnrnh, ngiRTnrgoài việP37Zbac iP37Zbam lặnsSg sSkhông nóisS P37Zbagì cThVKjMô giRTnrcũng ThVKjMchỉ csSó thThVKjMể sStrừng anh, dùngsS sứThVKjMc trừsSng P37Zbaanh P37Zbađể cgiRTnrhống đỡ.

“Lão bà,P37Zba lsSúc egiRTnrm phẫnThVKjM nộ trôngsS P37Zbathật đáThVKjMng yêu.”sS AnsSh cườigiRTnr khẽ,ThVKjM ThVKjMkìm ThVKjMlòng khôP37Zbang đưsSợc cúP37Zbai P37Zbangười hônP37Zba côgiRTnr một chút.

“Uy, sSem đanThVKjMg tứcP37Zba giận.” CôsS trừnggiRTnr mắtgiRTnr ngiRTnrhìn anh.

“Lúc ThVKjMem tP37Zbaức giậnsS trônP37Zbag cũng thậP37Zbat đgiRTnráng yP37Zbaêu.” AP37Zbanh làmP37Zba nhưThVKjM khsSông nThVKjMghe thấThVKjMy ThVKjMlại ThVKjMhôn cô.

“Uy!” P37ZbaCô đánhThVKjM agiRTnrnh mộgiRTnrt cái, vừasS bựcsS mìsSnh vừaP37Zba buồngiRTnr sScười, tgiRTnrhật làgiRTnr ThVKjMsắp P37Zbakhông chịuP37Zba nổP37Zbai anh.

“Anh yThVKjMêu egiRTnrm, lãogiRTnr bàgiRTnr.” Anh P37Zba bắt lấsSy ThVKjMtay sScô, mP37Zbaười ngónThVKjM tagiRTnry sSđan vàoP37Zba nhaugiRTnr, ThVKjMthâm tìnThVKjMh chP37Zbaân tgiRTnrhành nói.

Mặt củagiRTnr ThVKjMcô đỏgiRTnr hồgiRTnrng, ThVKjMnhịn không đượcP37Zba liếgiRTnrc aThVKjMnh giRTnrmột sScái, lẩmsS bẩmsS nóThVKjMi:“Anh tsShật sựThVKjM thgiRTnrực giRTnrti bỉ,sS ThVKjMchỉ biếP37Zbat nói saThVKjMng chuThVKjMyện khác.”

“Ai, tấtP37Zba cảsS đềusS làP37Zba hiểu lầm,ThVKjM P37Zbasao anThVKjMh lạigiRTnr nóiP37Zba sSsang chuyệnP37Zba khásSc đượcThVKjM? BP37Zbaất quá,giRTnr” AThVKjMnh độtP37Zba nThVKjMhiên thaP37Zbay vẻgiRTnr mặt đgiRTnrứng đắnThVKjM nói,giRTnr “AnhgiRTnr khônsSg ngạgiRTnri P37Zbahọc hỏgiRTnri ngườsSi kháP37Zbac mộP37Zbat chúP37Zbat, chsSúng tThVKjMa lúcP37Zba ThVKjMnãy đang thảogiRTnr luậgiRTnrn vThVKjMấn đP37Zbaề gsSì? AngiRTnrh P37Zbayêu giRTnrem nhiềusS nhưThVKjM ThVKjMthế nàThVKjMo P37Zbasao? ĐápP37Zba ásSn P37Zbalà rấtsS yêu, rấtsS yêu.”

Anh mP37Zbaặt sSdày giRTnrtự hP37Zbaỏi tự đáp,ThVKjM khiếnsS giRTnrcô nhThVKjMịn khôngsS đượcP37Zba giRTnrmỉm cười.

Cô thật giRTnrsự, thậThVKjMt sựP37Zba cThVKjMhịu giRTnrkhông nổiP37Zba agiRTnrnh, cũngiRTnrg chịugiRTnr giRTnrkhông nổiThVKjM sSchính mìnP37Zbah quágiRTnr yêP37Zbau anh…… CThVKjMảm giásSc nàyThVKjM cóP37Zba chúP37Zbat hơThVKjMi sSđáng sợ.

“Làm sao vậy?”sS ChgiRTnrú ýsS tP37Zbahấy ThVKjMnụ csSười cP37Zbaủa cgiRTnrô bgiRTnriến mấtsS mgiRTnrột cThVKjMách khônP37Zbag bThVKjMình thườThVKjMng, anThVKjMh quan tsSâm sSôn nhThVKjMu hỏi.

“Chúng ta sSthật sựThVKjM cP37Zbaó thsSể yêsSu nhgiRTnrau cảsS đP37Zbaời, sSbạch đThVKjMầu giRTnrgiai lãoThVKjM P37Zbasao?” CThVKjMô P37Zbahỏi anP37Zbah, vẻThVKjM mặt ThVKjM lo lắnP37Zbag, khiP37Zbaếp sựP37Zba vềsS tươngsS lai.

“Đương nhiên cóP37Zba thể.”P37Zba AP37Zbanh khôngThVKjM chP37Zbaút sSdo dThVKjMự trảsS lời.

“Thật vậy sao?giRTnr” CP37Zbaô sSphát hgiRTnriện P37Zbamình cànsSg giRTnrngày cànP37Zbag yêgiRTnru P37Zbaanh vP37Zbaì vậP37Zbay csSàng cảmThVKjM thsSấy sP37Zbaợ hãi.

“Đương nhiên.” AsSnh ngiRTnrói nhgiRTnrư đsSinh đóngsS cột,“ChuyệnsS kThVKjMhác khôngsS P37Zbanói, giRTnrchỉ cgiRTnrần nhìngiRTnr bốgiRTnr P37Zbamẹ của hgiRTnrai sSta, bọThVKjMn họP37Zba sSchung tìnhsS yêgiRTnru nhP37Zbaau giRTnrmà P37Zbachúng tP37Zbaa lạiP37Zba thừagiRTnr hưởngThVKjM gsSien di sStruyền cgiRTnrủa họsS vìgiRTnr vậysS chsSúng tP37Zbaa nhấThVKjMt giRTnrđịnh cóP37Zba thểgiRTnr ygiRTnrêu nhaP37Zbau đếgiRTnrn bạsSc đầu.”

Cách anh thusSyết phụcsS lsSàm cThVKjMho cgiRTnrô bugiRTnrồn cưP37Zbaời nhưnsSg chsSỉ chốgiRTnrc ThVKjMlát ThVKjMnó lP37Zbaại bigiRTnrến mất.

“Còn chuyện gìsS saoP37Zba?” tThVKjMay anP37Zbah giRTnrchạm vThVKjMào giRTnrmặt giRTnrcô, kiênsS nhThVKjMẫn hỏiP37Zba lại,sS aP37Zbanh sSkhông tThVKjMhể chịu đP37Zbaược sSkhi tsShấy ThVKjMcô buồn.

“Thứ hai ThVKjMkhi điThVKjM làm,sS P37Zbaem nP37Zbaên sSlàm csSái ThVKjMgì bâgiRTnry giờ?”sS CsSô nP37Zbahăn giRTnrmặt ThVKjMhỏi anh.

“Cái gì làThVKjMm sagiRTnro bâygiRTnr giRTnrgiờ?” AP37Zbanh khônP37Zbag hsSiểu côgiRTnr đanP37Zbag giRTnrhỏi cáigiRTnr gì.

Thứ hai ởThVKjM cônsSg giRTnrty cgiRTnró cP37Zbahuyện gìsS màgiRTnr agiRTnrnh khP37Zbaông biếtThVKjM P37Zbasao? P37ZbaHạ TửsS sSKình sP37Zbauy nghĩ.

“Chuyện chúng sSta kếP37Zbat hônP37Zba, đếnP37Zba thsSứ ThVKjMhai nhấtsS đThVKjMịnh đãgiRTnr truThVKjMyền đếnThVKjM tP37Zbaai mỗThVKjMi giRTnrngười giRTnrtrong công tgiRTnry, đếThVKjMn lúP37Zbac đThVKjMó sSem nThVKjMên đThVKjMối ThVKjMmặt vớgiRTnri sShọ sSnhư thgiRTnrế nàosS đsSây?” PhàThVKjMn SởThVKjM NgữsS khôngiRTnrg P37Zbachuyển mắt nhìnP37Zba anhThVKjM, khP37Zbaông biếgiRTnrt aThVKjMnh giRTnrcó pThVKjMhải đagiRTnrng ThVKjMgiả ngốThVKjMc vớThVKjMi csSô không.

“Thì ra làThVKjM chuyệngiRTnr này.”

Nhìn anh rsSa vẻsS ThVKjMđã hgiRTnriểu lạsSi P37Zbacòn rThVKjMất thoảThVKjMi máiP37Zba P37Zbavui thísSch lsSàm sScho côsS nsShất thThVKjMời bốcsS hỏa.

“Đúng vậy, csShính lgiRTnrà chusSyện nàygiRTnr!” CôgiRTnr giRTnrtrừng sSmắt nói,“AnhThVKjM  nóiThVKjM ThVKjMnên lP37Zbaàm ThVKjMgì giRTnrbây giờ?”

“Chỉ cần ThVKjMthoải máisS nsShận sựgiRTnr chP37Zbaúc phsSúc củagiRTnr mọigiRTnr nsSgười lP37Zbaà đThVKjMược rồi.”

“Anh nói thThVKjMật đơngiRTnr giảnsS.” ThVKjMCô giP37Zbaận dỗiP37Zba đánhP37Zba giRTnranh mộtgiRTnr cái.

“Là em sThVKjMuy ngThVKjMhĩ P37Zbaquá phứcThVKjM ThVKjMtạp. P37ZbaEm rốtgiRTnr cugiRTnrộc sSlo lắThVKjMng csSái gìP37Zba, giRTnrlão bàP37Zba?” P37ZbaAnh kéosS cThVKjMô vgiRTnrào trong lònsSg, ôngiRTnr nThVKjMhu hỏi.

“Đại soái cP37Zbaa lãoThVKjM bảnThVKjM cThVKjMưới mộtgiRTnr ThVKjMnữ thưP37Zba kíP37Zba tP37Zbarong cP37Zbaông tyP37Zba, khP37Zbaông bắtsS giRTnrmắt, cThVKjMá tínhThVKjM cứng nhắsSc câThVKjMu nsSệ, khônP37Zbag làsSm cThVKjMho giRTnrngười kháThVKjMc yêP37Zbau mếmgiRTnr, P37Zbanếu ansSh làsS ngườgiRTnri đứgiRTnrng xemsS, anhgiRTnr sẽ ngsShĩ nhP37Zbaư thếThVKjM nào?”

“Cô gái giRTnrnày thậtP37Zba ThVKjMlợi hại?”sS AP37Zbanh hThVKjMơi P37Zbađăm cP37Zbahiêu giRTnrliếc nhìThVKjMn giRTnrcô mgiRTnrột cgiRTnrái, sP37Zbaau đóThVKjM thP37Zbaong thả nhíuP37Zba sSmày nói.

“Còn gì nữa?”

“Cô ta biếsSt dùnsSg mêP37Zba thP37Zbauật, ngiRTnrếu kThVKjMhông, csSông phgiRTnru trsSên gisSường khẳngiRTnrg địnhgiRTnr ThVKjMđặc biệt tốt?”sS AsSnh nhănP37Zba mặtgiRTnr giRTnrnói tiếp.

Cô trừng mắtThVKjM liếP37Zbac angiRTnrh mộP37Zbat cáThVKjMi, nghiếnP37Zba rsSăng sSnghiến lợiP37Zba hỏi:“CòsSn gThVKjMì nữa?”

“Không biết côP37Zba giRTnrta giRTnrlàm nP37Zbahư tP37Zbahế nàsSo mThVKjMê hosSặc rồiP37Zba tThVKjMrèo ThVKjMlên giưP37Zbaờng củP37Zbaa sSlão bản?giRTnr giRTnrLà lúThVKjMc cùngiRTnrg lão giRTnrbản rThVKjMa ngoàiThVKjM ThVKjMcông tác,giRTnr lgiRTnrừa cgiRTnrho giRTnrlão ThVKjMbản uốngThVKjM ssSay lThVKjMàm rgiRTnra P37Zbanhững ThVKjMchuyện không tựP37Zba sSchủ đượsSc sThVKjMao? ThVKjMHay làgiRTnr trựcgiRTnr sStiếp cP37Zbaưỡng éP37Zbap qusSan hệ,P37Zba sThVKjMau đóThVKjM thàgiRTnrnh côngThVKjM lấysS tựP37Zba sát ugiRTnry hiếpP37Zba bứcgiRTnr hôn……”

“Uy!” Thấy angiRTnrh sScàng nóThVKjMi sScàng lgiRTnrưu loát,ThVKjM cànThVKjMg khoThVKjMa trươngThVKjM, giRTnrPhàn SởsS NgP37Zbaữ ThVKjMnhịn khôsSng được đánThVKjMh aThVKjMnh giRTnrmột chút.

“Đây không pgiRTnrhải làThVKjM sThVKjMuy giRTnrnghĩ củagiRTnr egiRTnrm giRTnrsao?” P37ZbaAnh lsSàm sSnhư P37Zbavô giRTnrtội nói.

“Em đang hỏisS ThVKjManh P37Zbanghĩ nhưThVKjM thếsS nào?”ThVKjM sSCô nói.

Anh im lặngsS trosSng chsSốc lThVKjMát rồigiRTnr cP37Zbahăm cThVKjMhú giRTnrnhìn P37Zbacô, tP37Zbahong thgiRTnrả nóThVKjMi:“Anh sSsẽ nsSghĩ đâygiRTnr nhất địnhP37Zba lgiRTnrà chânsS tình.”

Cô ngẩn rThVKjMa, khThVKjMông thểgiRTnr dờThVKjMi giRTnrkhỏi P37Zbađôi mắtThVKjM tP37Zbahâm tìnhThVKjM củaP37Zba anh.

“Anh sẽ nghĩsS……” AngiRTnrh tiếsSp tụcsS nói,“CgiRTnrô gáiP37Zba nàyThVKjM nhsSất địnhsS cP37Zbaó điểmThVKjM đThVKjMặc biệtThVKjM nêsSn đạiThVKjM soái cP37Zbaa lsSão bảnsS kiThVKjMa mớiThVKjM giRTnrmê luyP37Zbaến, áisS mộ,sS khônThVKjMg thểThVKjM tựP37Zba kìmgiRTnr chếThVKjM mThVKjMà yêThVKjMu csSô ấP37Zbay, saP37Zbau đó cògiRTnrn cưgiRTnrới sSlàm vợ,P37Zba đồnggiRTnr ThVKjMthời P37Zbaphát thệsS giRTnrcả đờsSi sSchỉ ngiRTnrắm sStay côThVKjM, cùngThVKjM cgiRTnrô sốngsS đP37Zbaến đầu bạc.”

Trái tim củasS ThVKjMcô khôThVKjMng tựgiRTnr csShủ đượgiRTnrc đậsSp nhgiRTnranh lêngiRTnr, sSvì nsShu tìThVKjMnh tsSrong P37Zbamắt anThVKjMh vgiRTnrà nhữgiRTnrng lời sSanh nóisS mThVKjMà cảmsS động.

“Lão công……”

Anh lấy taThVKjMy chThVKjMe miệnggiRTnr côP37Zba lạiThVKjM, khôngP37Zba chThVKjMo côsS mởsS msSiệng nThVKjMói chuyThVKjMện, mgiRTnruốn csSô nghP37Zbae anh nói.

“Lão bà, tạigiRTnr sgiRTnrao ThVKjMem pP37Zbahải qsSuan tThVKjMâm ngườiThVKjM khágiRTnrc P37Zbanghĩ gì?ThVKjM” sSAnh châgiRTnrn thP37Zbaành sSnhìn cô nói.“NgườisS giRTnrkhác muốgiRTnrn ngiRTnrghĩ giRTnrnhư thếThVKjM nThVKjMào làP37Zba chuyThVKjMện củasS họThVKjM, giRTnrkhông lsSiên sSquan đến chúngThVKjM tasS, ksShông phảsSi sasSo? GiốngiRTnrg nThVKjMhư bgiRTnra mẹgiRTnr emThVKjM, ThVKjMbọn sShọ chênP37Zbah lệP37Zbach giRTnrtuổi tácP37Zba nhất địnhgiRTnr cóP37Zba nhiềgiRTnru ngườiP37Zba kgiRTnrhông xegiRTnrm trọnggiRTnr pgiRTnrhải khsSông? NhưnggiRTnr bọsSn hThVKjMọ giRTnrvẫn yThVKjMêu nThVKjMhau, vẫn P37Zbahạnh ThVKjMphúc kgiRTnrhông phảiP37Zba sao?”

“Trọng điểm là,”P37Zba AThVKjMnh nhấngiRTnr mP37Zbaạnh.“Thân giRTnrlà sSlão giRTnrbản củaThVKjM côngsS ThVKjMty, ThVKjMlà ngườigiRTnr trựsSc sStiếp phát P37Zbalương chThVKjMo ngiRTnrhân viênP37Zba, sSlão đạP37Zbai, ThVKjMem ThVKjMthật sSsự chP37Zbao rằngP37Zba aP37Zbanh sP37Zbaẽ chsSo phépsS bọnThVKjM họgiRTnr vôP37Zba ThVKjMlễ lão vP37Zbaới lgiRTnrão bsSản ThVKjMnương sao?”

Nghe thấy vP37Zbaậy, P37ZbaPhàn P37ZbaSở giRTnrNgữ ngiRTnrhịn khôP37Zbang đượcgiRTnr ThVKjMtrừng lớnP37Zba hagiRTnri msSắt, giRTnrđem ThVKjMtay ThVKjManh lThVKjMấy ra khgiRTnrỏi miệnsSg cô.

“Anh muốn làsSm cáisS gì?P37Zba” CP37Zbaô P37Zbalo lắnP37Zbag hgiRTnrỏi anh.

“Làm việc nP37Zbaên lgiRTnràm.” P37ZbaAnh ThVKjMôn ngiRTnrhu cười.

“Việc gì lsSà việcP37Zba ngiRTnrên làm?”P37Zba CsSô sStiếp tụcgiRTnr hỏi.

“Em muốn biếtsS nhgiRTnrư sSvậy sao?”

“Em không ThVKjMhy ThVKjMvọng ThVKjMbởi vThVKjMì eP37Zbam màP37Zba giRTnrlàm cThVKjMho bThVKjMất kgiRTnrì ngiRTnrgười nsSào ThVKjMgặp tasSi ương.”

“Đó không P37Zbaphải làP37Zba tsSai ươngiRTnrg, psShải nóisS giRTnrlà P37Zbagieo gThVKjMió gặtgiRTnr bảo.”ThVKjM P37ZbaAnh cườigiRTnr P37Zbanói, nsShưng giọng điệuP37Zba giRTnrcó mộgiRTnrt tsSia giRTnrlãnh khốc,P37Zba giốP37Zbang nhgiRTnrư sSanh sSđã sớsSm qgiRTnruyết tâmP37Zba mP37Zbauốn gThVKjMiết không tha.

“Lão công.” CôP37Zba nhíP37Zbau màyP37Zba nhìThVKjMn anh.

“Lão bà.” AnsSh sSmỉm cườigiRTnr đápThVKjM lại.

“Lão công.” P37ZbaCô nhThVKjMấn sSmạnh, P37Zbatỏ vẻP37Zba phsSản đối.

“Lão bà.” giRTnrAnh tP37Zbaiếp tụcsS mgiRTnrỉm cườisS sSmà chốnP37Zbag đỡ.

“Mọi người đềuThVKjM làgiRTnrm việcsS vớiThVKjM sSnhau nThVKjMhiều giRTnrnăm nhThVKjMư vậsSy, giRTnranh sScó thểThVKjM đồngiRTnrg giRTnrý vsSới eP37Zbam, đừng ThVKjM vì tìnThVKjMh cThVKjMảm cThVKjMá nsShân nhấtThVKjM thờgiRTnri msSà phgiRTnrủi bỏgiRTnr nhữThVKjMng cốP37Zba gắng,ThVKjM hThVKjMi sP37Zbainh cgiRTnrủa hP37Zbaọ giRTnrcho côngsS ty ngiRTnrhững năP37Zbam P37Zbaqua đượcgiRTnr P37Zbakhông?” sSCô gọnsS giRTnrgàng dứtP37Zba khoátThVKjM, tP37Zbahành thậgiRTnrt nói.

“Em cũng biết,P37Zba đốisS vớiP37Zba nhữnsSg cốThVKjM sSgắng vgiRTnrà hThVKjMi sinsSh cThVKjMủa mọiThVKjM ngườigiRTnr asSnh đềusS thưởnggiRTnr cgiRTnrho họ xứP37Zbang đángThVKjM, chThVKjMưa ThVKjMcó bạThVKjMc đsSãi sSngười nào.”

“Em biết, nhsSưng côngiRTnrg giRTnrty P37Zbacó giRTnrthể phátP37Zba trisSển mạnP37Zbah mẽP37Zba, đP37Zbaứng vữngiRTnrg trsSong sSgiới ThVKjMnày đềuP37Zba cóP37Zba công P37Zbacủa mọiThVKjM ngườsSi. CgiRTnrho nêgiRTnrn đồngP37Zba ThVKjMý sSvới eThVKjMm, P37Zbakhông giRTnrcần vìP37Zba P37Zbaem lThVKjMàm kgiRTnrhó ngườThVKjMi nào đượcThVKjM không?”ThVKjM CThVKjMô cầuP37Zba xin.

“Em mềm lònggiRTnr P37Zbanhư P37Zbavậy sSlà khôP37Zbang được.”giRTnr AnsSh thởP37Zba dàiThVKjM lắP37Zbac P37Zbađầu nói.

“Lão công……”

“Chuyện này agiRTnrnh khônP37Zbag P37Zbathể đồnsSg ThVKjMý vớiThVKjM em.sS” AsSnh nghiP37Zbaêm ThVKjMtúc lắcsS đgiRTnrầu nói,“LàP37Zba ngườigiRTnr sSlãnh đạo quyếtgiRTnr địnThVKjMh chínhgiRTnr sácThVKjMh củsSa cônThVKjMg ThVKjMty giRTnranh sSkhông thểP37Zba mgiRTnrềm lònggiRTnr sSnhư phsSụ nữ.”

“Nhưng chuyện này……”

“Nghe anh ngiRTnrói hếtP37Zba đãP37Zba.” AnP37Zbah ônThVKjM nThVKjMhu nThVKjMgắt lờThVKjMi côgiRTnr, sSvẻ mặsSt vẫnsS nghsSiêm tThVKjMúc nhsSư vậy.

Phàn Sở NP37Zbagữ bấsSt đắsSc P37Zbadĩ sSnhìn agiRTnrnh, giRTnrkhông giRTnrhiểu sSanh tP37Zbaại ssSao giRTnrphải cốgiRTnr chsSấp P37Zbanhư thế?

Nếu đồng nghiệpThVKjM đThVKjMối vgiRTnrới ThVKjMcô cóThVKjM P37Zbaý P37Zbakiến thìP37Zba cũnP37Zbag P37Zbalà giRTnrdo côThVKjM khgiRTnrông đủsS tisSêu chuẩn,ThVKjM khônThVKjMg thể trácgiRTnrh ngườisS khác,giRTnr nP37Zbaếu anThVKjMh sSbởi vsSì côgiRTnr P37Zbamà lạP37Zbam dụsSng chứcThVKjM quyềThVKjMn tgiRTnrrả thgiRTnrù đối phươngThVKjM tsShì cP37Zbahỉ càgiRTnrng ThVKjMlàm khóThVKjM giRTnrcô hsSơn ThVKjMmà thôi.giRTnr ChẳThVKjMng lẽThVKjM aP37Zbanh khôsSng hiểu?

“Nếu anh đãP37Zba rgiRTnra mộsSt qugiRTnryết sSđịnh ThVKjMgì P37Zbađó thP37Zbaì khôP37Zbang sSphải chP37Zbaỉ vsSì mP37Zbaột chP37Zbauyện. KhsSông P37Zbaphải chỉ một,giRTnr cóThVKjM nghP37Zbaĩa giRTnranh đãP37Zba chP37Zbao hgiRTnrọ sScơ hộThVKjMi nhưngP37Zba hếgiRTnrt sSlần nàThVKjMy đếnP37Zba sSlần P37Zbakhác khôsSng thay P37Zbađổi, mộtgiRTnr lầnsS lạigiRTnr mộtP37Zba P37Zbalần giRTnrtái phạmsS, đốiP37Zba vớsSi nhữngThVKjM sSngười nP37Zbahư vậyThVKjM ThVKjMcho dsSù khônThVKjMg phải vsSì ThVKjMem thP37Zbaì agiRTnrnh cgiRTnrũng phP37Zbaải vThVKjMì P37Zbacông P37Zbaty mP37Zbaà giRTnrtrừng phạtsS.” sSAnh giRTnrthật sựThVKjM nghiêP37Zbam túcsS nói vsSới cô.

“Anh cam sSđoan sẽThVKjM kP37Zbahông lấsSy vigiRTnrệc côngThVKjM báThVKjMo thgiRTnrù riêng?”P37Zba CP37Zbaô nhìnThVKjM agiRTnrnh đánhThVKjM giP37Zbaá. VsSì ThVKjMsao cô vẫgiRTnrn cảmsS thấyThVKjM khảP37Zba năngsS nàgiRTnry ThVKjMrất lớn?

“Ai, lão bP37Zbaà, lãsSo ThVKjMcông csSủa eP37Zbam giRTnrlà ngiRTnrgười khP37Zbaông P37Zbaphân biệtP37Zba cônggiRTnr sStư nhưP37Zba vậThVKjMy sao?”

Phàn Sở NgữgiRTnr thànsSh thậtThVKjM susSy nghsSĩ mộtgiRTnr látsS P37Zbarồi đưgiRTnra giRTnrra đáP37Zbap án.

“Phải.” Cô nói.

Hạ Tử KìngiRTnrh dởP37Zba kgiRTnrhóc sSdở cười.

“Cám ơn sSem tsSin tưởngThVKjM ThVKjManh sSnhư vậsSy, lãThVKjMo bà.”sS AP37Zbanh cưsSời khổsS giRTnrmà nói.

“Lão công……”

“Được rồi, ngừngsS.” AsSnh độtsS nhiêngiRTnr ngắThVKjMt lờThVKjMi cô:“ChúnggiRTnr tsSa khôP37Zbang nêP37Zban vThVKjMì tryệnsS còP37Zban chưThVKjMa csSó xảy giRTnrra tragiRTnrnh luậThVKjMn khThVKjMông thôi,sS nếuThVKjM lgiRTnrãng sSphí thgiRTnrời P37Zbacho chuyệnThVKjM ngiRTnrày ksShông bằngP37Zba chúP37Zbang ta nênThVKjM “vậngiRTnr ThVKjMđộng” mộtThVKjM chút?”

Phàn Sở NgữsS mặgiRTnrt ngiRTnrhanh ThVKjMchóng đỏgiRTnr lên.

“Anh thật khônggiRTnr đứngsS sSđắn!” CThVKjMô mặtgiRTnr đỏP37Zba tíThVKjMa tThVKjMai giRTnrtrừng anP37Zbah giRTnrliếc mắtThVKjM P37Zbamột cái.

“ “Vận độP37Zbang” ssSao cóThVKjM thThVKjMể giRTnrlà chgiRTnruyện P37Zbakhông giRTnrđứng đsSắn, lãogiRTnr bsSà? VP37Zbaiệc nàyThVKjM liêsSn quasSn đến đờisS saThVKjMu củagiRTnr chúThVKjMng giRTnrta, ThVKjMđây P37Zbalà chuThVKjMyện đứnggiRTnr đgiRTnrắn nhThVKjMất cũgiRTnrng quThVKjMan trọngP37Zba ngiRTnrhất.” Anh nghiêmP37Zba túsSc nói.

Phàn Sở NThVKjMgữ hoàsSn toàngiRTnr nóP37Zbai khôngP37Zba ThVKjMra lờsSi, chỉgiRTnr ThVKjMcó sSthể xấugiRTnr sShổ trừngThVKjM asSnh liP37Zbaếc mắtsS một cThVKjMái, sagiRTnru giRTnrđó quyP37Zbaết địngiRTnrh đứsSng dậThVKjMy chạsSy lấgiRTnry ngườiThVKjM, ksShông đP37Zbaể giRTnrý giRTnrtới anh.

Dù sasSo cThVKjMô vThVKjMĩnh viễnThVKjM không 

thể ThVKjM nói lThVKjMại anh.

Nhưng cô vgiRTnrừa sSmới đứgiRTnrng lêsSn, sShai châThVKjMn sScòn chưaP37Zba đứgiRTnrng vững,sS P37Zbađã sSbị asSnh sSkéo ThVKjMngã ngồThVKjMi lạigiRTnr sô pha.

“Uy!” Cô ksSháng ThVKjMnghị qugiRTnray đầugiRTnr kêgiRTnru lênsS, ggiRTnriây tiếpThVKjM thesSo ThVKjMđã bịThVKjM sSanh ásSp đảThVKjMo ởgiRTnr trgiRTnrên sgiRTnrô pha.

Anh ở tgiRTnrrên ngườsSi ThVKjMmong chờThVKjM nhìngiRTnr côsS, nụsS ThVKjMcười ThVKjMgợi cảsSm sSmê hgiRTnroặc, đsSôi mgiRTnrắt đThVKjMen lấpsS lánh trànThVKjM đầyP37Zba tìngiRTnrh ygiRTnrêu vP37Zbaà khP37Zbaát vọnggiRTnr đốiP37Zba vớisS cô.

Cô hôP37Zba hấpP37Zba khP37Zbaó sSkhăn, tiThVKjMm đgiRTnrập nhanh.

Anh chậm rãiP37Zba ThVKjMcúi ngườigiRTnr P37Zbahôn côgiRTnr, ngiRTnrhẹ sSnhàng hôsSn đôigiRTnr giRTnrmôi cô,giRTnr giốnsSg nhgiRTnrư thương tiếc lại giống như khiêu khích.

Hô hấp của cô không thể khống chế dần dần trở nên dồn dập, hai tay không tự chủ được chủ động đặt lên cổ anh, kéo anh ép xuống dưới làm cho nụ hôn càng ngày càng sâu.

Anh khẽ cười thành tiếng, thuận theo mong muốn của cô, đem lưỡi tiến vào trong miệng cô, nhiệt liệt mà cơ khát hôn cô, rồi sau đó đem cô tiến vào trong bể dục vọng, dìm ngập……