Lão nhị là ông chủ - Chương 08

Phàn ok2cMxSở o9Ngữ ok2cMxnói nhữno9g lời nàyo9 o9ra o9cũng khônok2cMxg v2Vyn2làm ngạco9 ok2cMxnhiên o94 v2Vyn2người ok2cMxđang npWntEbói chuyện.

Hai v2Vyn2vợ chồngpWntEb ho9ọ tho9ì không phảiok2cMx nóio9, đươo9ng nhiêpWntEbn so9ẽ khôv2Vyn2ng ngạcok2cMx o9nhiên nhpWntEbưng pok2cMxhản ứngok2cMx củao9 ok2cMxLí Chínhv2Vyn2 Vok2cMxũ vv2Vyn2à TpWntEbần Lạc Lok2cMxâm khiếnpWntEb chv2Vyn2o v2Vyn2cô ngho9i o9ngờ, khóok2cMx pWntEbhiểu, o9bọn họo9 sao9u kok2cMxhi npWntEbghe ok2cMxcô nóv2Vyn2i nhưo9 vậyo9 ok2cMxcả hai cpWntEbùng sửngpWntEb pWntEbsốt mộtpWntEb cho9út rok2cMxồi lậppWntEb tứcok2cMx v2Vyn2cười ok2cMxto thàok2cMxnh tiếng.

“Ha ha……”

Phàn SpWntEbở NgữpWntEb ngạco9 nhiên, haio9 mắpWntEbt ok2cMxtrợn lpWntEbên, cảpWntEbm tpWntEbhấy kok2cMxhông biếtpWntEb làok2cMxm sao9o, lạio9 cv2Vyn2ó cok2cMxhút nv2Vyn2an khaok2cMxm, kok2cMxhổ sở no9hìn bọnok2cMx họ.

Chẳng lpWntEbẽ chuyệno9 nàpWntEbng ok2cMxvà Hạ Tửo9 Kìnv2Vyn2h lv2Vyn2à vv2Vyn2ợ ok2cMxchồng thậtv2Vyn2 v2Vyn2sự buồo9n cườio9 nhv2Vyn2ư vậyok2cMx, pWntEblàm cho9o ngườipWntEb pWntEbkhác khóo9 cóok2cMx tok2cMxhể tin nhưv2Vyn2 vậyo9 sao?

“Lão o9bà, v2Vyn2em co9uối cùnv2Vyn2g cũng quyếtpWntEb địnhv2Vyn2 côo9ng kv2Vyn2hai quav2Vyn2n hệo9 củv2Vyn2a chúv2Vyn2ng tao9? Anok2cMxh ro9ất vv2Vyn2ui vẻ!”

Không chúo9 ýpWntEb tớio9 tv2Vyn2âm tình củapWntEb côok2cMx pWntEbkhông tốt,o9 Hạv2Vyn2 Tửo9 KìnhpWntEb vo9ui sướngv2Vyn2 gắpWntEbt pWntEbgao ko9éo côpWntEb v2Vyn2lại gần,ok2cMx trướco9 mặtok2cMx mọi nok2cMxgười hôv2Vyn2n cpWntEbô sapWntEby o9đắm v2Vyn2rồi spWntEbau đópWntEb o9ngây nok2cMxgô cườipWntEb hpWntEba hok2cMxa ha.

Tâm tìnok2cMxh cv2Vyn2ô pWntEbkhông ok2cMxtốt nhưng vv2Vyn2ì anv2Vyn2h supWntEbng ok2cMxsướng khok2cMxông chúv2Vyn2t cho9e dpWntEbấu làpWntEbm cv2Vyn2ho pWntEbcô bìnho9 phụok2cMxc mok2cMxột chúpWntEbt, troo9ng lòng vẫnpWntEb kpWntEbhông v2Vyn2thể khôngok2cMx suok2cMxy nghĩ.

“Nhìn têno9 kpWntEbia xepWntEbm cười v2Vyn2đến giốok2cMxng mv2Vyn2ột têo9n ngốc.”

“Đúng vậy,o9 cũv2Vyn2ng o9may tôi o9không ok2cMxcó pWntEbmê luyếno9 ano9h to9a nếuv2Vyn2 ok2cMxkhông bv2Vyn2ây giờo9 npWntEbhất địo9nh pWntEbvỡ mộng.”

Phía saok2cMxu Phào9n SpWntEbở Ngữok2cMx vang lo9ên tiếngok2cMx chếok2cMx nhạv2Vyn2o mộpWntEbt cácok2cMxh thoảipWntEb ok2cMxmái, pWntEbcô khônok2cMxg o9nhịn đượco9 quv2Vyn2ay đầuo9 lạiv2Vyn2, chỉ tv2Vyn2hấy pWntEbLí pWntEbChính Vũok2cMx vv2Vyn2à TầnpWntEb Lạcok2cMx Lo9âm đok2cMxứng o9chung pWntEbmột chỗ,o9 v2Vyn2trên mo9ặt tưo9ơi co9ười tv2Vyn2rêu chọc pWntEbkhông co9ó mộto9 ok2cMxtia pWntEbtrào pv2Vyn2húng v2Vyn2ác ýv2Vyn2 nào.

Cô ngpWntEbạc nhipWntEbên trừngok2cMx mắt nhpWntEbìn, o9ra lệnhok2cMx chpWntEbo o9chính mok2cMxình phảipWntEb cẩpWntEbn thậok2cMxn mo9ột chút,v2Vyn2 no9gười vừaok2cMx v2Vyn2mới cườio9 nhạov2Vyn2 pWntEbcô sao pWntEbbây giờo9 o9lại cóv2Vyn2 vv2Vyn2ẻ mặok2cMxt này?

“Hai ngườpWntEbi o9các ngươipWntEb hâpWntEbm mộ pWntEbthì cứpWntEb viv2Vyn2ệc pWntEbnói thẳnpWntEbg, o9ha ha…pWntEb…” Hạv2Vyn2 Tửv2Vyn2 KìnhpWntEb bỗngpWntEb nhiêv2Vyn2n đpWntEbắc pWntEbý cok2cMxười v2Vyn2ha ha nóio9  vớio9 o9hai ok2cMxngười kia.

“Có v2Vyn2gì đáv2Vyn2ng hâpWntEbm mộ,v2Vyn2 so ok2cMxvới cậuv2Vyn2, tôiv2Vyn2 muốnpWntEb to9ìm bok2cMxạn gv2Vyn2ái pWntEbkhó kok2cMxhăn sao?

“Vấn đềv2Vyn2 lpWntEbà cậuok2cMx tv2Vyn2ìm được côpWntEb gok2cMxái đồno9g o9ý cpWntEbùng cpWntEbậu bok2cMxạch ok2cMxđầu gok2cMxiai v2Vyn2lão sao?”

“Tôi khôv2Vyn2ng muốnok2cMx thôi, đưv2Vyn2ợc không?”

“Đều giốnok2cMxg pWntEbnhau, tómo9 lv2Vyn2ại cậu khôok2cMxng to9ìm đượcok2cMx o9tình yêv2Vyn2u sok2cMxong ok2cMxphương, gpWntEbiống o9tôi vo9à lpWntEbão bo9à nắmv2Vyn2 taok2cMxy npWntEbhau đi hếtpWntEb cuộcpWntEb pWntEbđời, hv2Vyn2a ha……”

Hạ v2Vyn2Tử Kìnok2cMxh o9bừa bpWntEbãi v2Vyn2cười nói, tháiv2Vyn2 đv2Vyn2ộ kio9êu npWntEbgạo pWntEblàm chok2cMxo ngok2cMxười to9a rấto9 mok2cMxuốn đánh.

“Phàn tpWntEbiểu thư,o9 nếupWntEb cô khôno9g co9hịu nv2Vyn2ổi cok2cMxậu to9a, lo9úc ok2cMxnào cũngo9 v2Vyn2có thpWntEbể bv2Vyn2ỏ hắn.v2Vyn2 TôipWntEb cóo9 v2Vyn2thể o9giúp cv2Vyn2ô mộtok2cMx tao9y, capWntEbm đoan côok2cMx sẽo9 ko9hông bịok2cMx pWntEbtên lưv2Vyn2u maok2cMxnh nàyok2cMx quấyok2cMx rầy.o9” v2Vyn2Lí Chínv2Vyn2h Vũv2Vyn2 v2Vyn2đem chv2Vyn2uyện khôngpWntEb thể v2Vyn2xảy rv2Vyn2a ok2cMxnày nóiv2Vyn2 vớiv2Vyn2 cô.

“Thật sựv2Vyn2 o9cám ơno9 v2Vyn2ý tốtv2Vyn2 của cậu,v2Vyn2 tôiok2cMx vàpWntEb lãopWntEb bv2Vyn2à nok2cMxhất địnhpWntEb o9bên nhao9u đok2cMxến bpWntEbạc v2Vyn2đầu sao9u pWntEbđó co9ùng nhpWntEbau tok2cMxham gipWntEba lễ đưaok2cMx tv2Vyn2iễn ok2cMxcủa cậu.

“Tên ok2cMxhỗn đảnpWntEb này.ok2cMx” ok2cMxLí Chính v2Vyn2Vũ ngâv2Vyn2y ngườiok2cMx pWntEbmột chút,v2Vyn2 nhịnok2cMx khôv2Vyn2ng đv2Vyn2ược cườpWntEbi mắng.

Tần ok2cMxLạc LpWntEbâm ok2cMxở bênpWntEb cạnh nghv2Vyn2e thấyo9 o9ba co9hữ “pWntEblễ đưv2Vyn2a tv2Vyn2iễn” nhanpWntEbh chóngv2Vyn2 cưpWntEbời lớn,o9 co9ười đếnok2cMx nổio9 ko9hông đứng vữngo9 ok2cMxđược, hapWntEbi vpWntEbai o9không nok2cMxgừng run.

Tình tv2Vyn2hế trướcpWntEb mo9ắt đã vượto9 quv2Vyn2a khpWntEbả npWntEbăng lív2Vyn2 giảio9 o9của PhànpWntEb So9ở NpWntEbgữ, đôiv2Vyn2 mắtpWntEb topWntEb, mo9ê hook2cMxặc bìnpWntEbh tĩok2cMxnh nhìn pWntEbnhững việo9c v2Vyn2đang pWntEbxảy pWntEbra, pWntEbmờ mv2Vyn2ịt hỏi:“Rốtok2cMx cuộo9c làv2Vyn2 chuyệno9 gpWntEbì đano9g xảyv2Vyn2 ra?”

“Cám ơnv2Vyn2 côv2Vyn2 giok2cMxúp cok2cMxhúng tôi kiếmv2Vyn2 đượcpWntEb pho9ần cok2cMxơm bev2Vyn2efsteak o9đắt tipWntEbền.” pWntEbLí Chínhok2cMx ok2cMxVũ mỉmv2Vyn2 ok2cMxcười nói.

“Kiếm được?”o9 PhànpWntEb SpWntEbở Ngữ trừngv2Vyn2 mo9ắt nhìok2cMxn, vẫno9 o9là vv2Vyn2ẻ mặtok2cMx no9ghi hoặc.

“Thật rv2Vyn2a lào9 phầnv2Vyn2 thưo9ởng hoàn thànho9 nhiệmok2cMx vv2Vyn2ụ.” TầnpWntEb LạcpWntEb Lâmv2Vyn2 bổok2cMx sung.

“Phần thpWntEbưởng nhiok2cMxệm vụ?”v2Vyn2 Cô ok2cMxvẫn o9như cũo9 ngâo9y no9gốc lặppWntEb lờio9 nóipWntEb cok2cMxủa đpWntEbối phương,pWntEb sok2cMxau đóok2cMx mộtpWntEb pWntEbý tưv2Vyn2ởng không thok2cMxể ok2cMxtin đượco9 chậo9m rãiv2Vyn2 chuok2cMxi o9vào đầuv2Vyn2 côo9. Cv2Vyn2ô o9xoay ngườiok2cMx đốok2cMxi mặtok2cMx vớipWntEb Hạv2Vyn2 Tửo9 Kình, lênpWntEb ánok2cMx anh:“Anhok2cMx khôngo9 tpWntEbuân thủpWntEb ướcv2Vyn2 định?”

Hạ o9Tử KìnpWntEbh lậpok2cMx tứcpWntEb nhíuv2Vyn2 mày.“Anh khôo9ng tuv2Vyn2ân tpWntEbhủ ưpWntEbớc đo9ịnh nào?”

“Công khapWntEbi chuok2cMxyện cok2cMxhúng ta kếto9 hônv2Vyn2, o9anh no9ói dpWntEbo eok2cMxm o9quyết định.”

“Đúng ok2cMxvậy làv2Vyn2 pWntEbdo ev2Vyn2m quyếo9t định, pWntEbmà ok2cMxvừa rồipWntEb ok2cMxem pWntEbtự ok2cMxmình côngv2Vyn2 khok2cMxai, khpWntEbông pok2cMxhải v2Vyn2sao?” o9Anh nhív2Vyn2u mày,v2Vyn2 cpWntEbó cho9út khó hpWntEbiểu hỏpWntEbi ngưo9ợc lại.

“Anh đãok2cMx ok2cMxnói to9rước cok2cMxho người khok2cMxác biếto9 o9còn v2Vyn2bảo eo9m cônok2cMxg khv2Vyn2ai?” Côok2cMx ppWntEbhản bác.

“Anh đâuo9 pWntEbcó nóok2cMxi chok2cMxo ngườipWntEb nào biếv2Vyn2t trướcpWntEb ok2cMxđâu? AnpWntEbh nópWntEbi cv2Vyn2ho pWntEbai?” Anv2Vyn2h hỏi.

“Không phảo9i bọno9 họok2cMx sao?” o9Phàn SởpWntEb Ngo9ữ lậpo9 v2Vyn2tức xo9oay ngườv2Vyn2i, tok2cMxay chpWntEbỉ vềpWntEb phok2cMxía Lv2Vyn2í o9Chính pWntEbVũ cùnpWntEbg Tầnv2Vyn2 Lạcok2cMx Lâm.

“Bọn họ?ok2cMx” Hạv2Vyn2 Tửok2cMx Kìnho9 nhăn màv2Vyn2y.“Hai ngườipWntEb,” AnpWntEbh hỏok2cMxi:“Tôi ok2cMxcó ok2cMxnói v2Vyn2cho qv2Vyn2ua cpWntEbho hpWntEbai ngưv2Vyn2ời biếto9 tôiv2Vyn2 đok2cMxã pWntEbkết hôn, ok2cMx vợ tôo9i lok2cMxà o9cô pWntEbgái nv2Vyn2ày sao?”

Lí Chínok2cMxh VũpWntEb cùngpWntEb Tv2Vyn2ần Lạo9c Lâm nhấtpWntEb thờio9 cứnv2Vyn2g họok2cMxng, ho9ai mpWntEbắt mởo9 to9o vôo9 pWntEbtội, ok2cMxvẻ mặto9 làok2cMx bịv2Vyn2 dọa.

“Cái pWntEbgì, đo9ăng pWntEbkí kết hôn?”o9 LpWntEbí Chíno9h Vũo9 kino9h ngạcok2cMx trừnok2cMxg mắok2cMxt nhìnok2cMx bọok2cMxn hv2Vyn2ọ, lpWntEbắp bắpok2cMx nói:o9“Ý lok2cMxà, côpWntEb ấy thậv2Vyn2t sv2Vyn2ự pWntEblà lpWntEbão v2Vyn2bà củaok2cMx cậu,pWntEb kho9ông phảio9 bạpWntEbn go9ái? CpWntEbác ngưo9ơi thậto9 so9ự pWntEbkết hv2Vyn2ôn? Lv2Vyn2à vợ chồng?”

“Thật vậo9y saok2cMxo? v2Vyn2Hạ Tử pWntEb Kình, aok2cMxnh thậtv2Vyn2 sựv2Vyn2 kếo9t hôo9n?” Tầno9 Lạo9c LâpWntEbm cũngok2cMx pWntEblộ rok2cMxa vv2Vyn2ẻ mặo9t v2Vyn2không tv2Vyn2in, nho9ìn anh hỏi.

Phàn Sởv2Vyn2 ok2cMxNgữ lạiok2cMx mờpWntEb mịt ok2cMx khó hiểu,o9 sv2Vyn2ao phảnv2Vyn2 pWntEbứng cpWntEbủa hao9i ngườpWntEbi đóok2cMx lạio9 nhưpWntEb vậy,o9 giốo9ng nhpWntEbư chpWntEbỉ vo9ừa mớipWntEb nghe tpWntEbin ao9nh kok2cMxết hôn?ok2cMx 1o90 phv2Vyn2út trướcpWntEb ok2cMxkhông pWntEbphải bọno9 họpWntEb đềuv2Vyn2 đav2Vyn2ng nóok2cMxi chpWntEbuyện nàypWntEb sao?

“Hai ngv2Vyn2ười ok2cMxkhông biếpWntEbt chuyện apWntEbnh ấyo9 vok2cMxà tôiok2cMx kpWntEbết hôo9n ok2cMxsao?” o9Cô v2Vyn2không tok2cMxự cok2cMxhủ đượcpWntEb lênpWntEb tiếno9g hỏi.

Kia hao9i ngườipWntEb khôngok2cMx v2Vyn2chút do dpWntEbự lậpok2cMx tok2cMxức lắv2Vyn2c ok2cMxđầu, gpWntEbiống ok2cMxnhư vẫnv2Vyn2 ok2cMxcòn khpWntEbiếp sợpWntEb chỉo9 dựaok2cMx vàoo9 bpWntEbản ok2cMxnăng pWntEbtrả lời cô.

“Vậy v2Vyn2hai ngườiok2cMx nóo9i hoo9àn thành pWntEbnhiệm vụo9 lok2cMxà nhio9ệm vụv2Vyn2 nào?”

“Tử Kìnhok2cMx o9nói cpWntEbậu tok2cMxa thok2cMxích cô, v2Vyn2cô cũngv2Vyn2 thícok2cMxh cậuv2Vyn2 tpWntEba nok2cMxhưng ko9hông bio9ết co9ô lv2Vyn2o sok2cMxợ cáiv2Vyn2 gpWntEbì khôpWntEbng dáo9m thừao9 nhok2cMxận tình o9cảm co9ủa mo9ình ok2cMxnên nv2Vyn2hờ chok2cMxúng o9tôi gio9úp đỡo9.” LpWntEbí Co9hính Vo9ũ hơipWntEb bìnok2cMxh tĩnho9 lạio9 nhưng tiok2cMxm vẫnpWntEb đậo9p mạnok2cMxh pWntEbvà lov2Vyn2ạn o9nhịp, v2Vyn2trả lờiv2Vyn2 cô.

“Tôi phpWntEbụ to9rách pWntEblàm cho9o cô gheo9n đểpWntEb xev2Vyn2m co9ô co9ó phảnpWntEb ứno9g ko9hông.” Tv2Vyn2ần Lạcv2Vyn2 Lâo9m nóipWntEb, giọngpWntEb pWntEbnói npWntEbgây ngốcpWntEb giốngv2Vyn2 o9y như Líok2cMx ChípWntEbnh Vũ.

“Tôi giv2Vyn2úp cpWntEbậu v2Vyn2ta ok2cMxdiễn một màpWntEbn tìnhv2Vyn2 địchok2cMx xuấo9t hiệnok2cMx rồipWntEb đánhok2cMx ok2cMxnhau đểpWntEb xok2cMxem côpWntEb cóv2Vyn2 tpWntEbhể mắcok2cMx mo9ưu pWntEbrồi thổo9 lok2cMxộ tình o9cảm hv2Vyn2ay khôv2Vyn2ng. Kv2Vyn2ết quảv2Vyn2 o9cô thậv2Vyn2t sok2cMxự trúpWntEbng o9kế.” ok2cMxLí Chok2cMxính Vv2Vyn2ũ tiếpv2Vyn2 lpWntEbời o9Tần ok2cMxLạc Lâok2cMxm nói, saok2cMxu đóok2cMx o9hoàn hồok2cMxn, tro9ừng mo9ắt v2Vyn2nhìn Hạv2Vyn2 TửpWntEb v2Vyn2Kình oáo9n giậno9 ok2cMxnói:“Tại sapWntEbo lpWntEbại lừa bọpWntEbn tôiok2cMx? Chúno9g tpWntEbôi đềo9u đồngok2cMx ýpWntEb giúpok2cMx cậo9u, cậuok2cMx lv2Vyn2ại cpWntEbòn lv2Vyn2ừa bọnpWntEb tôo9i gpWntEbiờ tínhpWntEb sao đây?”

Không đểok2cMx ýpWntEb bạnpWntEb tốtok2cMx đang bấtok2cMx mãn,o9 v2Vyn2oán hậno9  nhìnpWntEb cv2Vyn2hằm cv2Vyn2hằm mình,pWntEb Hạv2Vyn2 Tửo9 Kìo9nh chỉv2Vyn2 chok2cMxú v2Vyn2ý đếnv2Vyn2 o9suy o9nghĩ và phảnv2Vyn2 ứo9ng pWntEbcủa lãov2Vyn2 bà.

“Nghe thấv2Vyn2y khôngv2Vyn2? Amhv2Vyn2 không cóv2Vyn2 nv2Vyn2ói v2Vyn2cho bọno9 pWntEbhọ bo9iết, vẫv2Vyn2n tuânok2cMx to9hủ ướcok2cMx địno9h củaok2cMx chv2Vyn2úng ta.”pWntEb AnpWntEbh thành tok2cMxhật nói.

“Uhm,” Co9ô ok2cMxgật đo9ầu, tiếp v2Vyn2theo vẻo9 mv2Vyn2ặt npWntEbghiêm túcok2cMx nhìnok2cMx anv2Vyn2h:“Nhưng ao9nh khôngpWntEb to9uân tv2Vyn2hủ quo9y tắc.”

“Quy tắcpWntEb nào?”pWntEb AnpWntEbh nhíuv2Vyn2 mày hỏi.

“Anh lừo9a em.”

“Vấn đok2cMxề v2Vyn2là sapWntEbo ano9h không nhớpWntEb v2Vyn2rõ pWntEbcó cok2cMxái quok2cMxy tắco9 này?ok2cMx” v2Vyn2Anh vôo9 tộo9i no9ói, kỳv2Vyn2 thậto9 cănok2cMx o9bản o9là chơiv2Vyn2 xpWntEbấu cô.

“Nếu quyềo9n cônok2cMxg kv2Vyn2hai là pWntEbcủa v2Vyn2em ao9nh khpWntEbông đượcok2cMx ok2cMxsử ok2cMxdụng biệo9n ok2cMxpháp nàyv2Vyn2 bắo9t eo9m côngok2cMx khai.ok2cMx” pWntEbCô nghiêmok2cMx túc nói.

“Ai, pWntEbem ok2cMxyêu v2Vyn2có phảio9 ok2cMxem hiểu lầpWntEbm rpWntEbồi kok2cMxhông?” AnpWntEbh v2Vyn2trừng mắto9 o9nhìn, vẻo9 mặo9t càngv2Vyn2 thpWntEbêm vok2cMxô tội,ok2cMx v2Vyn2làm bpWntEbộ to9hở dài nói.

“Cái gìok2cMx?” Côv2Vyn2 ok2cMxbất ngpWntEbờ hỏi.

“Anh đangv2Vyn2 pWntEbcùng ok2cMxem nói chuyệnok2cMx đáo9nh cượco9 tốiv2Vyn2 no9ay, eok2cMxm đv2Vyn2ang nóv2Vyn2i cpWntEbái v2Vyn2gì? TpWntEbuy rằngo9 o9anh dv2Vyn2ùng ok2cMxkế cũngo9 v2Vyn2hơi tốn kémpWntEb no9hưng eo9m đồnok2cMxg o9ý côngpWntEb kv2Vyn2hai v2Vyn2chuyện chúok2cMxng ok2cMxta kếok2cMxt hôo9n thậtok2cMx so9ự khiv2Vyn2ến pWntEbanh rất vuiok2cMx.” AnpWntEbh nok2cMxói xook2cMxng độok2cMxt nhiêok2cMxn hôno9 cô.

“Anh ok2cMxyêu ev2Vyn2m, o9lão bà.”

Trong ok2cMxnháy mắtpWntEb mpWntEbặt Pok2cMxhàn Sở Ngv2Vyn2ữ  nhanpWntEbh o9chóng đv2Vyn2ỏ lo9ên ko9hông biếo9t lv2Vyn2à đỏok2cMx pWntEbbừng pWntEbhay v2Vyn2chỉ hồngok2cMx hồnpWntEbg. Anh thậok2cMxt tv2Vyn2i bỉ.

“Thì o9ra lpWntEbà thế……ok2cMx cậu  pWntEbthật đúno9g pWntEblà cóok2cMx đủv2Vyn2 ok2cMxti bỉv2Vyn2 vôok2cMx sỉ.”o9 pWntEbLí ChínhpWntEb Vũo9 tok2cMxhay co9ô nóiv2Vyn2 rv2Vyn2a lờiv2Vyn2 trong lòng.

Ở mok2cMxột bo9ên npWntEbghe nửok2cMxa ngày, anpWntEbh rốto9 cụcv2Vyn2 co9ó thv2Vyn2ể pWntEbhiểu đưok2cMxợc 7o9, o98 ppWntEbhần co9ủa cok2cMxâu chuyo9ện, nếo9u giốngo9 no9hư nhữngpWntEb lời cậok2cMxu tpWntEba nópWntEbi thok2cMxì Ho9ạ v2Vyn2Tử Kìnok2cMxh o9thật đúngv2Vyn2 làpWntEb cóv2Vyn2 đủv2Vyn2 o9ti bok2cMxỉ vôv2Vyn2 sỉv2Vyn2 vìv2Vyn2 đạv2Vyn2t đượo9c o9mục đích khôngv2Vyn2 ok2cMxngại dùngpWntEb bấok2cMxt cứv2Vyn2 thủv2Vyn2 đoạnok2cMx tồio9 tệpWntEb nàpWntEbo. NhưpWntEbng lv2Vyn2à cáo9i mụcpWntEb đíchpWntEb kiok2cMxa no9ghe cóv2Vyn2 vẻ bo9uồn cười.

“Ha ha……”ok2cMx Co9àng npWntEbghĩ càngpWntEb cảm thấyo9 buok2cMxồn co9ười, Líok2cMx Chv2Vyn2ính Vv2Vyn2ũ nhv2Vyn2ịn khv2Vyn2ông ok2cMxđược cưv2Vyn2ời ok2cMxthành tiếngpWntEb.“Người luôok2cMxn thuận lợiv2Vyn2 trpWntEbong việok2cMxc o9liên v2Vyn2quan đếno9 phụpWntEb v2Vyn2nữ nhok2cMxư cậuo9 o9thì rv2Vyn2a cok2cMxũng cóok2cMx ngàpWntEby v2Vyn2như thế nok2cMxày sapWntEbo? ok2cMxHa hv2Vyn2a……” Cướio9 o9lão v2Vyn2bà, lok2cMxão pWntEbbà cũpWntEbng khôngpWntEb chv2Vyn2ịu cônv2Vyn2g khav2Vyn2i qpWntEbuan hệpWntEb với anhv2Vyn2? RpWntEbất v2Vyn2buồn cười!

Tần LạpWntEbc Lok2cMxâm ởok2cMx bênpWntEb cạo9nh cũng cok2cMxười theo.

“Nhưng pWntEbtôi cũngv2Vyn2 muốok2cMxn chúc mừngv2Vyn2 hav2Vyn2i người.o9” Cv2Vyn2ô ok2cMxvừa cưv2Vyn2ời o9vừa nói.

Tạm thv2Vyn2ời bv2Vyn2ỏ quv2Vyn2a mộpWntEbt bênok2cMx sự tứcv2Vyn2 giậnok2cMx đốiv2Vyn2 vok2cMxới tpWntEbi bỉv2Vyn2 pWntEblão côngpWntEb, PhànpWntEb Sởo9 Ngữo9 đv2Vyn2em pWntEbánh mắtok2cMx chpWntEbuyển đpWntEbến vpWntEbị Tần Lạcv2Vyn2 Lâo9m tiểuv2Vyn2 ok2cMxthư xinv2Vyn2h đẹpok2cMx tựo9 tipWntEbn làmo9 côpWntEb pWntEbthấy go9hen tịok2cMx “XinpWntEb hỏi……”v2Vyn2 v2Vyn2Cô muốo9n nói v2Vyn2lại tok2cMxhôi, pWntEbnhìn pWntEbđối phương.

Tần Lạcok2cMx Lâmok2cMx mỉok2cMxm cườok2cMxi nhìn cô,ok2cMx trêpWntEbn mặv2Vyn2t tấtv2Vyn2 cok2cMxả đềuok2cMx pWntEblà sok2cMxự thok2cMxân thok2cMxiện khôngv2Vyn2 cóo9 mộtok2cMx chv2Vyn2út đốpWntEbi  địchpWntEb hoặc chok2cMxế nhạopWntEb.“Cô cópWntEb gpWntEbì muốno9 hỏio9 pWntEbtôi saok2cMxo?” Côok2cMx ok2cMxôn nho9u hỏi.

Cô gậo9t gậpWntEbt đo9ầu, pWntEbthoáng do9o dự mộtok2cMx chútok2cMx mớiv2Vyn2 mởv2Vyn2 miv2Vyn2ệng hv2Vyn2ỏi :“Hok2cMxai ngươiv2Vyn2 hpWntEbình v2Vyn2như ok2cMx rất ok2cMxquen thuộc?”

Tần Lạcv2Vyn2 Lâo9m bỗo9ng nhiên kpWntEbhẽ cưok2cMxời mộtpWntEb tiếng,v2Vyn2 chpWntEbế nhạoo9 nhv2Vyn2ìn Hv2Vyn2ạ Tửok2cMx Kìno9h nói:“Lãook2cMx bpWntEbà cpWntEbủa o9anh đangok2cMx gheok2cMxn, anh nêpWntEbn ok2cMxcao o9hứng, đắcok2cMx ok2cMxý đi?”

“Đúng vậok2cMxy, tôio9 ok2cMxmừng đến nok2cMxổi sắv2Vyn2p bo9ay lo9ên o99 tầngo9 mây.ok2cMx” Hạv2Vyn2 Tửok2cMx Kìnho9 nhếok2cMxch miok2cMxệng no9ói, v2Vyn2bộ dápWntEbng quảpWntEb thậtv2Vyn2 vui pWntEb vẻ ko9hông thôi.

Phàn SởpWntEb Ngữo9 v2Vyn2lại đok2cMxỏ mặt.

“3 ngườio9 cok2cMxhúng tôo9i pWntEblà bạn ok2cMxthời đạiok2cMx học.”v2Vyn2 Tầno9 Lạok2cMxc Lo9âm cườiv2Vyn2 nói.

Bạn thờiok2cMx đạiok2cMx họco9? Thìo9 raok2cMx là thế.

Phàn Sởok2cMx ok2cMxNgữ rốv2Vyn2t cụco9 ok2cMxxóa bỏ đượpWntEbc nghpWntEbi ngờv2Vyn2 tropWntEbng lv2Vyn2òng nhưnv2Vyn2g v2Vyn2lại chứngok2cMx o9minh đượcok2cMx mộv2Vyn2t vo9iệc đóo9 ok2cMxlà —v2Vyn2 pWntEbngay từ pWntEb đầu apWntEbnh cũnpWntEbg đo9ã lêpWntEbn ko9ế hoạv2Vyn2ch tấok2cMxt cpWntEbả, o9làm cv2Vyn2ho cv2Vyn2ô o9ngơ o9ngác v2Vyn2rơi v2Vyn2vào cạv2Vyn2m bẫpWntEby của pWntEbanh pWntEbmà v2Vyn2không biết.

Anh thậtok2cMx sựv2Vyn2 o9rất pWntEbti bỉ.

Nhưng là……o9 Av2Vyn2iz, tok2cMxại sv2Vyn2ao cô mpWntEbột chúv2Vyn2t cũnpWntEbg khônpWntEbg cv2Vyn2ảm tv2Vyn2hấy chv2Vyn2án ghétv2Vyn2 hoặcok2cMx giậno9 anh?

Tình yêv2Vyn2u v2Vyn2thật v2Vyn2sự làok2cMxm o9cho con ngườiv2Vyn2 ok2cMxmù quáng.

Cũng mao9y saok2cMxu buổipWntEb lễpWntEb phát biv2Vyn2ểu lok2cMxà ngàyv2Vyn2 nok2cMxghỉ no9ếu v2Vyn2không PpWntEbhàn sởo9 Ngữo9 thậtok2cMx pWntEbđúng o9là khônpWntEbg bok2cMxiết npWntEbên đốio9 mặv2Vyn2t với đồv2Vyn2ng nghiệo9p o9ở công&nbpWntEbsp; o9ty no9hư thếpWntEb nào.

Cô hoàok2cMxn toào9n khônpWntEbg nghi v2Vyn2ngờ o9chuyện v2Vyn2cô pWntEbkết hok2cMxôn cùo9ng pWntEblão bảnv2Vyn2 sẽv2Vyn2 trpWntEbong o9thời o9gian ngắnok2cMx nhấo9t giốv2Vyn2ng nhưpWntEb lửa cháyo9 lapWntEbn o9toàn v2Vyn2công tok2cMxy, ok2cMxdù sao9o đâyok2cMx v2Vyn2cũng làpWntEb co9ông pWntEbty qo9uan hệo9 ok2cMxxã hội,o9 to9in tứcok2cMx đặc biệtpWntEb v2Vyn2nhanh nhạy.

Aiz, cứv2Vyn2 v2Vyn2nghĩ đo9ến v2Vyn2thứ haio9 phải đốiok2cMx mặto9 vớipWntEb mọiok2cMx ok2cMxngười ởpWntEb cônpWntEbg tyok2cMx, côok2cMx liềo9n v2Vyn2cảm tpWntEbhấy bok2cMxi o9thương, thậtv2Vyn2 sựok2cMx rất biv2Vyn2 thương.

Nhịn khok2cMxông đượcpWntEb, cok2cMxô đánh ngườio9 đànv2Vyn2 ôngok2cMx ok2cMxđang ok2cMxxem tạv2Vyn2p chío9 ởok2cMx bok2cMxên cạv2Vyn2nh pWntEbmột cái.

“Ối! Lãoo9 bv2Vyn2à, eo9m muo9ốn mưu pWntEb sát chồngpWntEb sao?ok2cMx” Hạok2cMx TpWntEbử Kok2cMxình cv2Vyn2ố tìpWntEbnh làmo9 rv2Vyn2a ok2cMxvẻ đapWntEbu đớn.

Cô gio9ả vpWntEbờ nhưo9 pWntEbkhông o9nghe thấy, cok2cMxũng khôpWntEbng to9hèm ok2cMxliếc nhìok2cMxn anhpWntEb, tiếo9p tụcpWntEb lpWntEbàm nhưo9 kok2cMxhông nhìnok2cMx thấyok2cMx ao9nh, nhìn vềok2cMx phíav2Vyn2 trv2Vyn2ước, ok2cMxlo lắv2Vyn2ng npWntEbgày thứv2Vyn2 ok2cMxhai ppWntEbhải đốiok2cMx mok2cMxặt vớiv2Vyn2 đok2cMxồng o9nghiệp nok2cMxhư thếpWntEb nào.

“Ai, ok2cMxlão bpWntEbà, o9em suv2Vyn2y ngpWntEbhĩ cái gpWntEbì? Tok2cMxại saok2cMxo cảv2Vyn2 bpWntEbuổi o9sáng ev2Vyn2m cũok2cMxng ko9hông o9nhìn pWntEblão côok2cMxng tuok2cMxấn suv2Vyn2ất, gợiok2cMx cv2Vyn2ảm mị hoặcok2cMx củav2Vyn2 mok2cMxình mộtok2cMx cái?”pWntEb Av2Vyn2nh bỗpWntEbng nhiênok2cMx nhẹpWntEb nhàpWntEbng xo9oay mặok2cMxt củo9a côv2Vyn2 đốv2Vyn2i diện mình,rpWntEba ok2cMxvẻ  đánv2Vyn2g thưv2Vyn2ơng, pWntEbôn nok2cMxhu hỏi.

“Còn khôo9ng phảiok2cMx tạok2cMxi anh hạio9.” Côo9 hunv2Vyn2g hănv2Vyn2g tok2cMxrừng mắtok2cMx nhìnok2cMx ano9h mv2Vyn2ột cok2cMxái, nhịnv2Vyn2 khôngv2Vyn2 đượcv2Vyn2 lok2cMxại đánho9 ok2cMxanh một cái.

“Ối!” AnpWntEbh lạok2cMxi lpWntEbần v2Vyn2nữa giả đauo9 ok2cMxkêu rpWntEba tiếng,“Thìo9 rpWntEba av2Vyn2nh cướv2Vyn2i phảiv2Vyn2 mộtpWntEb o9lão bàv2Vyn2 bạok2cMxo lựo9c nha.”

“Nếu ok2cMxem v2Vyn2là &no9bsp;bạo lực v2Vyn2 lão bo9à vậpWntEby ano9h cv2Vyn2hính lok2cMxà tpWntEbi ok2cMxbỉ lpWntEbão côngv2Vyn2.” Co9ô o9trừng mắtv2Vyn2 nói.

“Hắc, lão9o bà,o9 lãov2Vyn2 côv2Vyn2ng của ok2cMxem tpWntEbi bỉo9 hồio9 nàv2Vyn2o? ok2cMxTa đok2cMxược cônok2cMxg nhậnv2Vyn2 lpWntEbà cv2Vyn2hính nho9ân qok2cMxuân tửpWntEb đóo9 nhv2Vyn2a.” Ao9nh đem o9tạp chpWntEbí đặtpWntEb tro9ên bànok2cMx trv2Vyn2à, ngv2Vyn2hiêm chỉnho9 kháo9ng nghị.

“Chính npWntEbhân quânok2cMx tửok2cMx sẽv2Vyn2 vì o9thắng thuo9a màv2Vyn2 sửok2cMx dụok2cMxng thủo9 đoạn?”v2Vyn2 NópWntEbi xono9g cok2cMxô còpWntEbn rõo9 ok2cMxràng chok2cMxỉ pWntEbra:“Đêm qua.”

“Em v2Vyn2có o9biết co9âu “đạpWntEbi trượng pok2cMxhu cpWntEbo đượv2Vyn2c dãpWntEbn đượcok2cMx” ”o9 ok2cMxÝ chínhpWntEb lpWntEbà thỉnpWntEbh thoảnok2cMxg ko9hông v2Vyn2làm chínv2Vyn2h nhâno9 quân to9ử cũpWntEbng đo9ược bởo9i vìo9 ao9nh lào9 mo9ột o9đại trượngok2cMx ok2cMxphu v2Vyn2co đượcv2Vyn2 giãv2Vyn2n được.

Đối mặtpWntEb pWntEbvới nok2cMxgười ăv2Vyn2n nói o9trơn v2Vyn2tru, ngụyo9 o9biện thànok2cMxh tàio9 no9hư Hạok2cMx To9ử Kình,pWntEb Pok2cMxhàn SpWntEbở Ngữok2cMx cpWntEbăn ok2cMxbản khok2cMxông phảok2cMxi là đốiv2Vyn2 thpWntEbủ cpWntEbủa anpWntEbh, pWntEbngoài việcok2cMx ipWntEbm lặnok2cMxg ko9hông nok2cMxói gìv2Vyn2 pWntEbcô cpWntEbũng chỉo9 cóv2Vyn2 to9hể trừngo9 anh, dùnpWntEbg sứcv2Vyn2 o9trừng ao9nh đểv2Vyn2 pWntEbchống đỡ.

“Lão bà,v2Vyn2 lúcv2Vyn2 eo9m phẫo9n no9ộ trông pWntEbthật đángo9 yêupWntEb.” Anv2Vyn2h cườiok2cMx kho9ẽ, v2Vyn2kìm lòngok2cMx kv2Vyn2hông đượcv2Vyn2 co9úi ngườiv2Vyn2 v2Vyn2hôn ok2cMxcô một chút.

“Uy, v2Vyn2em đanv2Vyn2g tứv2Vyn2c giận.”o9 Cô trừpWntEbng mv2Vyn2ắt nhìok2cMxn anh.

“Lúc ok2cMxem pWntEbtức giv2Vyn2ận trôngpWntEb cũng thậo9t v2Vyn2đáng yêpWntEbu.” Anok2cMxh làmpWntEb v2Vyn2như khônok2cMxg nghpWntEbe thấv2Vyn2y o9lại hôno9 cô.

“Uy!” CpWntEbô đánv2Vyn2h o9anh một cáiok2cMx, v2Vyn2vừa bựpWntEbc mìno9h vv2Vyn2ừa bupWntEbồn cười,ok2cMx thv2Vyn2ật v2Vyn2là sắo9p khônok2cMxg chịok2cMxu nổpWntEbi anh.

“Anh yêpWntEbu eok2cMxm, pWntEblão bpWntEbà.” Anh ok2cMxbắt lv2Vyn2ấy tok2cMxay côo9, mườiv2Vyn2 ngpWntEbón taok2cMxy đav2Vyn2n vàv2Vyn2o nhaupWntEb, thâmv2Vyn2 v2Vyn2tình châok2cMxn ok2cMxthành nói.

Mặt củapWntEb côv2Vyn2 đỏpWntEb hồngv2Vyn2, nhịn khôngv2Vyn2 ok2cMxđược liếcok2cMx anok2cMxh mv2Vyn2ột cái,o9 lẩo9m bẩmv2Vyn2 nói:pWntEb“Anh thậtpWntEb sựo9 thựok2cMxc ok2cMxti o9bỉ, chỉo9 ok2cMxbiết nópWntEbi sang cpWntEbhuyện khác.”

“Ai, tấto9 cảpWntEb đok2cMxều làok2cMx hiểu lầmo9, pWntEbsao ano9h ok2cMxlại nóo9i sok2cMxang chv2Vyn2uyện khpWntEbác đok2cMxược? Bấtv2Vyn2 quá,”o9 Aok2cMxnh độtv2Vyn2 nhiêo9n ok2cMxthay vẻok2cMx mặt ok2cMxđứng đắnv2Vyn2 nóo9i, “AnhpWntEb khônv2Vyn2g ngạio9 họcpWntEb hỏio9 ngườiok2cMx kok2cMxhác mo9ột cpWntEbhút, co9húng tpWntEba lúok2cMxc nãy đango9 to9hảo lo9uận vấnpWntEb đềv2Vyn2 gìok2cMx? ApWntEbnh yêuv2Vyn2 o9em nhiềuok2cMx nv2Vyn2hư thok2cMxế nok2cMxào sav2Vyn2o? ĐáppWntEb áno9 v2Vyn2là rấv2Vyn2t ypWntEbêu, rất yêu.”

Anh mặpWntEbt dàpWntEby tựo9 ho9ỏi tự v2Vyn2 đáp, khiếpWntEbn côpWntEb nhịv2Vyn2n khôno9g đượcv2Vyn2 mo9ỉm cười.

Cô thật sự,pWntEb thậto9 sựv2Vyn2 ok2cMxchịu khok2cMxông nổipWntEb anok2cMxh, o9cũng chv2Vyn2ịu kho9ông nổv2Vyn2i pWntEbchính mìno9h ok2cMxquá yêv2Vyn2u anh…… Cảo9m gipWntEbác nàpWntEby cok2cMxó chúo9t hv2Vyn2ơi pWntEbđáng sợ.

“Làm sao vậy?”pWntEb Chúv2Vyn2 v2Vyn2ý tpWntEbhấy nụv2Vyn2 cv2Vyn2ười pWntEbcủa pWntEbcô biok2cMxến pWntEbmất mộtok2cMx v2Vyn2cách kok2cMxhông bok2cMxình tv2Vyn2hường, anh pWntEbquan tok2cMxâm ôo9n nhok2cMxu hỏi.

“Chúng ta thậtok2cMx sựpWntEb o9có tpWntEbhể o9yêu nhpWntEbau cảok2cMx đời,o9 bạchpWntEb đầupWntEb giao9i lv2Vyn2ão sao?”o9 pWntEbCô hỏipWntEb anhok2cMx, vẻok2cMx mặt look2cMx lắngpWntEb, khiếpo9 sựok2cMx ok2cMxvề o9tương lai.

“Đương nhiên co9ó pWntEbthể.” Ano9h khôngpWntEb cok2cMxhút v2Vyn2do dựok2cMx tok2cMxrả lời.

“Thật vậy sapWntEbo?” pWntEbCô pháto9 hok2cMxiện mìnpWntEbh o9càng ngàypWntEb cànv2Vyn2g o9yêu ao9nh vok2cMxì o9vậy cpWntEbàng cpWntEbảm thấyok2cMx sợv2Vyn2 hãi.

“Đương nhiên.” AnpWntEbh nóok2cMxi o9như đok2cMxinh đóngv2Vyn2 cột,“Chuyo9ện khv2Vyn2ác kok2cMxhông o9nói, chok2cMxỉ co9ần nhìok2cMxn bốo9 mẹ củao9 hv2Vyn2ai v2Vyn2ta, bọo9n họok2cMx chupWntEbng tok2cMxình yêo9u npWntEbhau ok2cMxmà chúnpWntEbg v2Vyn2ta lạiok2cMx v2Vyn2thừa hpWntEbưởng go9ien di truyềno9 cpWntEbủa ho9ọ pWntEbvì vậo9y co9húng o9ta nhấto9 địnho9 cok2cMxó o9thể yêuo9 no9hau đếok2cMxn o9bạc đầu.”

Cách anh thuyo9ết phụco9 o9làm chv2Vyn2o ok2cMxcô v2Vyn2buồn cườv2Vyn2i nv2Vyn2hưng cpWntEbhỉ co9hốc látv2Vyn2 no9ó lpWntEbại biếno9 mất.

“Còn chuyện gìo9 saov2Vyn2?” tav2Vyn2y ao9nh cv2Vyn2hạm vv2Vyn2ào mặtv2Vyn2 cô,pWntEb kiênpWntEb nhpWntEbẫn hok2cMxỏi lại,pWntEb ok2cMxanh khôngv2Vyn2 thểok2cMx chv2Vyn2ịu được kok2cMxhi thấypWntEb côpWntEb buồn.

“Thứ hai pWntEbkhi đv2Vyn2i làv2Vyn2m, ev2Vyn2m nok2cMxên lào9m cáio9 gok2cMxì ok2cMxbây gipWntEbờ?” Côo9 nhăpWntEbn mv2Vyn2ặt hỏiv2Vyn2 anh.

“Cái gì lok2cMxàm sok2cMxao bâyo9 gv2Vyn2iờ?” pWntEbAnh khôngok2cMx hiểuv2Vyn2 cv2Vyn2ô đpWntEbang ok2cMxhỏi cáv2Vyn2i gì.

Thứ hai ởok2cMx cv2Vyn2ông tok2cMxy cv2Vyn2ó chuyệnpWntEb v2Vyn2gì màpWntEb apWntEbnh khok2cMxông v2Vyn2biết so9ao? Hạo9 TpWntEbử v2Vyn2Kình suok2cMxy nghĩ.

“Chuyện chúng tv2Vyn2a kpWntEbết hônpWntEb, đếnv2Vyn2 tho9ứ hok2cMxai nv2Vyn2hất địnhok2cMx đpWntEbã trok2cMxuyền đếnok2cMx tv2Vyn2ai mỗok2cMxi ngườv2Vyn2i tv2Vyn2rong cpWntEbông ty, đếnok2cMx v2Vyn2lúc đópWntEb epWntEbm nênpWntEb đốipWntEb mặtok2cMx vớipWntEb họo9 nhv2Vyn2ư thpWntEbế nàoo9 đây?”v2Vyn2 PpWntEbhàn Sởok2cMx pWntEbNgữ v2Vyn2không chuyển o9mắt nhv2Vyn2ìn v2Vyn2anh, kho9ông bipWntEbết apWntEbnh ok2cMxcó phảio9 đangv2Vyn2 o9giả ngo9ốc ok2cMxvới côo9 không.

“Thì ra pWntEblà v2Vyn2chuyện này.”

Nhìn anh ok2cMxra o9vẻ đãv2Vyn2 v2Vyn2hiểu lv2Vyn2ại co9òn rấok2cMxt thv2Vyn2oải máv2Vyn2i vuok2cMxi tpWntEbhích làv2Vyn2m chv2Vyn2o v2Vyn2cô nhpWntEbất thờio9 bốco9 hỏa.

“Đúng vậy, chíok2cMxnh ok2cMxlà chuyệnv2Vyn2 này!”v2Vyn2 v2Vyn2Cô tok2cMxrừng mắto9 ok2cMxnói,“Anh &nbspWntEbp;nói nênpWntEb làok2cMxm gok2cMxì o9bây giờ?”

“Chỉ cần thoảiok2cMx máok2cMxi nhậpWntEbn so9ự chúv2Vyn2c o9phúc củav2Vyn2 o9mọi o9người làpWntEb đượcpWntEb rồi.”

“Anh nói tv2Vyn2hật đok2cMxơn ok2cMxgiản.” CpWntEbô gipWntEbận dỗipWntEb đánhv2Vyn2 pWntEbanh pWntEbmột cái.

“Là em sv2Vyn2uy nghpWntEbĩ quo9á o9phức tạp.o9 Ev2Vyn2m o9rốt cuộcv2Vyn2 lo9o lắngpWntEb cáiv2Vyn2 gok2cMxì, lpWntEbão bà?”ok2cMx ApWntEbnh kéo9o cv2Vyn2ô pWntEbvào trong lòpWntEbng, ônv2Vyn2 nhok2cMxu hỏi.

“Đại soái cpWntEba lãv2Vyn2o bv2Vyn2ản v2Vyn2cưới mộo9t nữo9 thpWntEbư v2Vyn2kí tronok2cMxg côok2cMxng tpWntEby, kv2Vyn2hông ok2cMxbắt mắtpWntEb, cáok2cMx tínok2cMxh cứng nv2Vyn2hắc câuo9 nệ,pWntEb kv2Vyn2hông làmpWntEb ok2cMxcho ngv2Vyn2ười khácpWntEb yêuok2cMx mếm,pWntEb nếupWntEb ao9nh làpWntEb ngườiok2cMx đứngok2cMx pWntEbxem, anh sẽpWntEb o9nghĩ v2Vyn2như pWntEbthế nào?”

“Cô gái nv2Vyn2ày thậok2cMxt lợiok2cMx hại?”v2Vyn2 o9Anh hơo9i v2Vyn2đăm chiok2cMxêu liv2Vyn2ếc npWntEbhìn côok2cMx mo9ột cáiv2Vyn2, saok2cMxu đóo9 thov2Vyn2ng tv2Vyn2hả nhíu o9mày nói.

“Còn gì nữa?”

“Cô ta biếto9 dpWntEbùng mêo9 thuật,o9 nv2Vyn2ếu khôno9g, côno9g phok2cMxu trv2Vyn2ên giườnpWntEbg khẳngv2Vyn2 địnhok2cMx ok2cMxđặc v2Vyn2biệt tốt?” AnpWntEbh o9nhăn v2Vyn2mặt nóio9 tiếp.

Cô trừng mok2cMxắt liếcok2cMx v2Vyn2anh mộo9t cáv2Vyn2i, ngho9iến răo9ng nv2Vyn2ghiến lpWntEbợi v2Vyn2hỏi:“Còn gìpWntEb nữa?”

“Không biết cok2cMxô ok2cMxta lpWntEbàm v2Vyn2như v2Vyn2thế o9nào pWntEbmê hov2Vyn2ặc rồio9 trèopWntEb lênv2Vyn2 gpWntEbiường củav2Vyn2 o9lão bản?ok2cMx Làok2cMx lo9úc cùo9ng lão v2Vyn2bản pWntEbra ngoàpWntEbi o9công tok2cMxác, lpWntEbừa cpWntEbho v2Vyn2lão bảv2Vyn2n uv2Vyn2ống sav2Vyn2y o9làm o9ra nv2Vyn2hững chuyệnok2cMx khôo9ng tự chủv2Vyn2 ok2cMxđược sav2Vyn2o? Ho9ay làok2cMx trựcv2Vyn2 tiếppWntEb cưỡngv2Vyn2 épWntEbp quv2Vyn2an hok2cMxệ, v2Vyn2sau đóv2Vyn2 thànhv2Vyn2 côngpWntEb lo9ấy tự sv2Vyn2át pWntEbuy hiếok2cMxp bứcok2cMx hôn……”

“Uy!” Thấy o9anh càngpWntEb nóiok2cMx cpWntEbàng lưo9u loáo9t, càok2cMxng kpWntEbhoa tv2Vyn2rương, PhpWntEbàn Sởok2cMx NgữpWntEb pWntEbnhịn kok2cMxhông được đánhv2Vyn2 pWntEbanh pWntEbmột chút.

“Đây không o9phải làv2Vyn2 v2Vyn2suy nok2cMxghĩ co9ủa o9em sao?”v2Vyn2 v2Vyn2Anh lok2cMxàm v2Vyn2như vôpWntEb tộpWntEbi nói.

“Em đang hỏiv2Vyn2 ao9nh ngv2Vyn2hĩ ok2cMxnhư to9hế pWntEbnào?” v2Vyn2Cô nói.

Anh im lặngok2cMx pWntEbtrong cho9ốc láok2cMxt rpWntEbồi cv2Vyn2hăm cpWntEbhú no9hìn cpWntEbô, ok2cMxthong ok2cMxthả npWntEbói:“Anh v2Vyn2sẽ pWntEbnghĩ đây nhấv2Vyn2t địv2Vyn2nh v2Vyn2là châv2Vyn2n tình.”

Cô ngẩn rpWntEba, khôngo9 tv2Vyn2hể ok2cMxdời khv2Vyn2ỏi đo9ôi mắv2Vyn2t thok2cMxâm tìnhok2cMx củao9 anh.

“Anh sẽ no9ghĩ……” ok2cMxAnh tv2Vyn2iếp v2Vyn2tục nói,“Côo9 gáv2Vyn2i nàyok2cMx pWntEbnhất pWntEbđịnh cóv2Vyn2 điểmpWntEb đpWntEbặc biok2cMxệt nênv2Vyn2 đạok2cMxi sook2cMxái ca lv2Vyn2ão bo9ản kiv2Vyn2a o9mới o9mê lpWntEbuyến, áv2Vyn2i mok2cMxộ, khôpWntEbng v2Vyn2thể v2Vyn2tự kok2cMxìm pWntEbchế màv2Vyn2 yêv2Vyn2u pWntEbcô ấy,pWntEb ok2cMxsau đó còpWntEbn cưo9ới làmok2cMx ok2cMxvợ, đồngv2Vyn2 v2Vyn2thời phpWntEbát thệok2cMx cpWntEbả đok2cMxời cpWntEbhỉ pWntEbnắm tpWntEbay cpWntEbô, cv2Vyn2ùng côo9 sốpWntEbng đếnv2Vyn2 đầu bạc.”

Trái tim củo9a v2Vyn2cô kpWntEbhông tựo9 cok2cMxhủ đượo9c đậpok2cMx nhpWntEbanh lên,v2Vyn2 v2Vyn2vì nok2cMxhu tìnok2cMxh tronv2Vyn2g mắpWntEbt av2Vyn2nh vào9 nhữok2cMxng lời aok2cMxnh nóipWntEb pWntEbmà cảmo9 động.

“Lão công……”

Anh lấy ok2cMxtay cok2cMxhe miệngv2Vyn2 côo9 lại,v2Vyn2 khok2cMxông v2Vyn2cho côok2cMx mởpWntEb pWntEbmiệng v2Vyn2nói chuyện,v2Vyn2 muốno9 côpWntEb ok2cMxnghe anh nói.

“Lão bà, tạipWntEb v2Vyn2sao eo9m phảiok2cMx quaok2cMxn v2Vyn2tâm npWntEbgười khápWntEbc nghv2Vyn2ĩ go9ì?” Av2Vyn2nh v2Vyn2chân thànho9 nok2cMxhìn cô nói.“NgườipWntEb kok2cMxhác muv2Vyn2ốn nghĩpWntEb nok2cMxhư thếv2Vyn2 no9ào làok2cMx chuyệnok2cMx củok2cMxa họ,o9 khv2Vyn2ông lok2cMxiên quapWntEbn đến pWntEb chúng tapWntEb, khpWntEbông phảio9 sao9o? Giốngo9 nhok2cMxư o9ba mpWntEbẹ ev2Vyn2m, bọno9 ok2cMxhọ chênok2cMxh lpWntEbệch pWntEbtuổi tv2Vyn2ác nhpWntEbất định cok2cMxó nok2cMxhiều ngok2cMxười khpWntEbông xeo9m trọngpWntEb phảipWntEb kv2Vyn2hông? NhưpWntEbng bok2cMxọn họpWntEb o9vẫn v2Vyn2yêu v2Vyn2nhau, vẫn hạnpWntEbh phv2Vyn2úc khônok2cMxg phảipWntEb sao?”

“Trọng điểm làpWntEb,” pWntEbAnh no9hấn mpWntEbạnh.“Thân v2Vyn2là lok2cMxão bảok2cMxn cpWntEbủa cônv2Vyn2g ok2cMxty, làpWntEb v2Vyn2người trok2cMxực tiếppWntEb pháok2cMxt lương ok2cMxcho nhânv2Vyn2 viênpWntEb, o9lão v2Vyn2đại, v2Vyn2em ok2cMxthật v2Vyn2sự chok2cMxo rằngo9 aok2cMxnh ok2cMxsẽ ok2cMxcho o9phép bọnv2Vyn2 ho9ọ pWntEbvô o9lễ lão vv2Vyn2ới lãv2Vyn2o bảno9 nươngok2cMx sao?”

Nghe thấy vậyo9, v2Vyn2Phàn Sởo9 Ngo9ữ nhok2cMxịn khok2cMxông ok2cMxđược trok2cMxừng o9lớn hpWntEbai mắt,ok2cMx đemv2Vyn2 taok2cMxy aok2cMxnh lấyv2Vyn2 rav2Vyn2 khỏi mv2Vyn2iệng cô.

“Anh muốn làok2cMxm pWntEbcái gì?”ok2cMx CôpWntEb o9lo lắngok2cMx hỏo9i anh.

“Làm việc npWntEbên làm.”v2Vyn2 Ao9nh ôv2Vyn2n npWntEbhu cười.

“Việc gì làpWntEb việpWntEbc no9ên làpWntEbm?” Cok2cMxô tpWntEbiếp o9tục hỏi.

“Em muốn biv2Vyn2ết nhưpWntEb vậyv2Vyn2 sao?”

“Em không pWntEbhy vọo9ng bởo9i vìpWntEb v2Vyn2em pWntEbmà lo9àm o9cho bấok2cMxt kìpWntEb pWntEbngười npWntEbào ok2cMxgặp to9ai ương.”

“Đó không phảiv2Vyn2 pWntEblà taok2cMxi ương,pWntEb phảo9i o9nói v2Vyn2là v2Vyn2gieo pWntEbgió o9gặt bảo.”pWntEb Ano9h pWntEbcười pWntEbnói, nhưng giọngok2cMx o9điệu v2Vyn2có mộto9 o9tia lãnho9 khốcpWntEb, giốnok2cMxg nhok2cMxư o9anh đãv2Vyn2 sớok2cMxm quv2Vyn2yết tv2Vyn2âm muốok2cMxn giếok2cMxt không tha.

“Lão công.” ok2cMxCô nhv2Vyn2íu v2Vyn2mày v2Vyn2nhìn anh.

“Lão bà.” pWntEbAnh o9mỉm cưok2cMxời đáo9p lại.

“Lão công.” Cok2cMxô nhấnpWntEb mạnh,v2Vyn2 tỏv2Vyn2 vẻv2Vyn2 phảnv2Vyn2 đối.

“Lão bà.” Anv2Vyn2h tiếppWntEb v2Vyn2tục mỉpWntEbm cườiok2cMx mpWntEbà chốngok2cMx đỡ.

“Mọi người đềupWntEb lok2cMxàm ok2cMxviệc vo9ới nhapWntEbu nok2cMxhiều no9ăm pWntEbnhư vo9ậy, apWntEbnh v2Vyn2có thok2cMxể đồnpWntEbg pWntEbý vpWntEbới epWntEbm, đừo9ng vì tìnv2Vyn2h cảo9m v2Vyn2cá ok2cMxnhân ok2cMxnhất thpWntEbời mok2cMxà po9hủi bỏv2Vyn2 nhv2Vyn2ững cốo9 gắnpWntEbg, ho9i ok2cMxsinh v2Vyn2của họo9 cpWntEbho công to9y nhữo9ng nok2cMxăm qo9ua đượcpWntEb khôngo9?” v2Vyn2Cô gv2Vyn2ọn gànpWntEbg dpWntEbứt v2Vyn2khoát, thànhpWntEb thậtpWntEb nói.

“Em cũng biv2Vyn2ết, đốipWntEb vớiok2cMx nhữngpWntEb cốv2Vyn2 gắngpWntEb vok2cMxà o9hi siv2Vyn2nh co9ủa mọio9 ngườipWntEb o9anh đềpWntEbu thưởngv2Vyn2 v2Vyn2cho họ xứngo9 đáv2Vyn2ng, chv2Vyn2ưa cpWntEbó bạcpWntEb pWntEbđãi ngườiv2Vyn2 nào.”

“Em biết, v2Vyn2nhưng côv2Vyn2ng v2Vyn2ty o9có tv2Vyn2hể pháok2cMxt trok2cMxiển mạnhv2Vyn2 ok2cMxmẽ, đok2cMxứng ok2cMxvững tronok2cMxg giớio9 nàyo9 ok2cMxđều cópWntEb công củao9 mọio9 no9gười. Chv2Vyn2o nv2Vyn2ên ok2cMxđồng pWntEbý vớiv2Vyn2 empWntEb, khôno9g cầnok2cMx vok2cMxì ev2Vyn2m làok2cMxm khópWntEb ngườiok2cMx nào đượcv2Vyn2 khôngpWntEb?” v2Vyn2Cô cầok2cMxu xin.

“Em mềm lònok2cMxg o9như vậpWntEby v2Vyn2là khpWntEbông đưv2Vyn2ợc.” Anok2cMxh v2Vyn2thở dàio9 lắco9 đầuok2cMx nói.

“Lão công……”

“Chuyện này aok2cMxnh pWntEbkhông thểv2Vyn2 đồpWntEbng ýpWntEb vớipWntEb v2Vyn2em.” Av2Vyn2nh nghiêo9m to9úc pWntEblắc đầupWntEb nói,v2Vyn2“Là ngườipWntEb lo9ãnh đạo quyếtok2cMx địno9h chínv2Vyn2h spWntEbách củpWntEba cv2Vyn2ông ok2cMxty anok2cMxh khôngv2Vyn2 thv2Vyn2ể mok2cMxềm lòo9ng nho9ư pok2cMxhụ nữ.”

“Nhưng chuyện này……”

“Nghe anh nóiok2cMx hếo9t đãpWntEb.” AnpWntEbh o9ôn o9nhu ok2cMxngắt v2Vyn2lời o9cô, o9vẻ mok2cMxặt vok2cMxẫn nok2cMxghiêm túo9c no9hư vậy.

Phàn Sở Ngữv2Vyn2 bấpWntEbt đo9ắc o9dĩ nhìnv2Vyn2 anho9, ko9hông hiv2Vyn2ểu aok2cMxnh ok2cMxtại sv2Vyn2ao pok2cMxhải v2Vyn2cố cok2cMxhấp nok2cMxhư thế?

Nếu đồng nghiệo9p pWntEbđối v2Vyn2với v2Vyn2cô o9có ýpWntEb kiếnpWntEb thìv2Vyn2 cv2Vyn2ũng làok2cMx dv2Vyn2o côpWntEb khôngpWntEb đủv2Vyn2 tiêo9u v2Vyn2chuẩn, không thểpWntEb trápWntEbch ngưok2cMxời khok2cMxác, nv2Vyn2ếu anpWntEbh bok2cMxởi vok2cMxì v2Vyn2cô o9mà lạpWntEbm ok2cMxdụng cok2cMxhức quyềno9 tro9ả tv2Vyn2hù đối phươngo9 tv2Vyn2hì co9hỉ o9càng o9làm khóok2cMx cv2Vyn2ô v2Vyn2hơn màv2Vyn2 thv2Vyn2ôi. Chẳnv2Vyn2g lẽo9 ok2cMxanh khônok2cMxg hiểu?

“Nếu anh đo9ã v2Vyn2ra mộtok2cMx quyếtpWntEb địno9h gìok2cMx đóo9 pWntEbthì khv2Vyn2ông phảpWntEbi chỉo9 vv2Vyn2ì mộv2Vyn2t cok2cMxhuyện. Khôngo9 v2Vyn2phải chỉ một,pWntEb cok2cMxó nghĩv2Vyn2a anpWntEbh đok2cMxã cho9o họo9 o9cơ hok2cMxội pWntEbnhưng hếv2Vyn2t lầo9n nàok2cMxy đếnok2cMx lầok2cMxn khácv2Vyn2 khôngok2cMx thay đổi,ok2cMx mộtok2cMx lầnpWntEb ok2cMxlại ok2cMxmột lầpWntEbn táo9i phạmok2cMx, đốipWntEb v2Vyn2với no9hững ngườiok2cMx nv2Vyn2hư vv2Vyn2ậy chpWntEbo dùv2Vyn2 không phảio9 vìok2cMx epWntEbm pWntEbthì anok2cMxh v2Vyn2cũng pho9ải v2Vyn2vì pWntEbcông tv2Vyn2y ok2cMxmà v2Vyn2trừng phạt.”v2Vyn2 Anok2cMxh thậok2cMxt v2Vyn2sự ngpWntEbhiêm túc nóiv2Vyn2 vpWntEbới cô.

“Anh cam đpWntEboan sẽok2cMx khôpWntEbng lấok2cMxy vok2cMxiệc côngo9 báoo9 to9hù riêv2Vyn2ng?” pWntEbCô nhìno9 apWntEbnh đo9ánh pWntEbgiá. v2Vyn2Vì ok2cMxsao cô vo9ẫn cpWntEbảm thấyok2cMx khảpWntEb ok2cMxnăng o9này rấv2Vyn2t lớn?

“Ai, lão bà,o9 lãopWntEb côngok2cMx củaok2cMx epWntEbm lo9à ngưo9ời khok2cMxông pho9ân biệok2cMxt v2Vyn2công to9ư nhok2cMxư vậok2cMxy sao?”

Phàn Sở NgpWntEbữ tv2Vyn2hành thậto9 so9uy nghv2Vyn2ĩ mộok2cMxt lápWntEbt rồo9i đưao9 rv2Vyn2a đáppWntEb án.

“Phải.” Cô nói.

Hạ Tử pWntEbKình dởv2Vyn2 khócpWntEb v2Vyn2dở cười.

“Cám ơn eok2cMxm tpWntEbin tưởngok2cMx v2Vyn2anh no9hư vậy,o9 lv2Vyn2ão bà.”o9 o9Anh cườio9 kok2cMxhổ màv2Vyn2 nói.

“Lão công……”

“Được rồi, ngừng.”v2Vyn2 Anok2cMxh độto9 nok2cMxhiên ngok2cMxắt lờiv2Vyn2 cô:ok2cMx“Chúng to9a khv2Vyn2ông nêo9n vìok2cMx tryệpWntEbn còv2Vyn2n chưao9 cok2cMxó xảy o9ra pWntEbtranh luậok2cMxn ok2cMxkhông tok2cMxhôi, nếo9u lãngo9 phok2cMxí thờpWntEbi v2Vyn2cho chuyệno9 nàyv2Vyn2 khôngok2cMx bằngok2cMx chúno9g ta nok2cMxên “vậnok2cMx động”v2Vyn2 mo9ột chút?”

Phàn Sở ok2cMxNgữ mặok2cMxt nhv2Vyn2anh chpWntEbóng o9đỏ lên.

“Anh thật pWntEbkhông đo9ứng pWntEbđắn!” Co9ô mặtpWntEb đỏpWntEb pWntEbtía tao9i trừngo9 pWntEbanh liếcpWntEb mắtv2Vyn2 mộtpWntEb cái.

“ “Vận động”pWntEb o9sao v2Vyn2có pWntEbthể pWntEblà chok2cMxuyện pWntEbkhông đứngo9 đo9ắn, lãopWntEb bàok2cMx? ok2cMxViệc nào9y liênv2Vyn2 qo9uan đến đờpWntEbi saok2cMxu củao9 pWntEbchúng v2Vyn2ta, v2Vyn2đây làv2Vyn2 chok2cMxuyện ok2cMxđứng đắpWntEbn nhấto9 cũno9g quv2Vyn2an trọnok2cMxg nhất.”o9 Anh v2Vyn2nghiêm v2Vyn2túc nói.

Phàn Sở pWntEbNgữ hpWntEboàn pWntEbtoàn nv2Vyn2ói khôv2Vyn2ng ro9a lời,ok2cMx chv2Vyn2ỉ cóv2Vyn2 tv2Vyn2hể o9xấu hổok2cMx trừnok2cMxg apWntEbnh ok2cMxliếc mpWntEbắt một cáok2cMxi, o9sau đóok2cMx v2Vyn2quyết ok2cMxđịnh đứo9ng do9ậy cpWntEbhạy v2Vyn2lấy ngườpWntEbi, khv2Vyn2ông đểpWntEb v2Vyn2ý pWntEbtới anh.

Dù v2Vyn2sao ok2cMxcô vĩnhv2Vyn2 viok2cMxễn không 

thể nói pWntEblại anh.

Nhưng cô v2Vyn2vừa mv2Vyn2ới đứnv2Vyn2g lên,o9 hv2Vyn2ai cv2Vyn2hân cv2Vyn2òn chưv2Vyn2a đứok2cMxng vững,ok2cMx đo9ã o9bị apWntEbnh kok2cMxéo nv2Vyn2gã ok2cMxngồi lạiv2Vyn2 sô pha.

“Uy!” Cô kháno9g pWntEbnghị qv2Vyn2uay đầuok2cMx kêupWntEb pWntEblên, giâyo9 tiếpv2Vyn2 tho9eo pWntEbđã v2Vyn2bị anv2Vyn2h ápo9 ok2cMxđảo pWntEbở trêo9n o9sô pha.

Anh ở tok2cMxrên npWntEbgười monv2Vyn2g co9hờ pWntEbnhìn o9cô, nụv2Vyn2 o9cười gợio9 cv2Vyn2ảm mv2Vyn2ê hoặc,ok2cMx đôiok2cMx mắok2cMxt đeok2cMxn o9lấp lv2Vyn2ánh tràn o9đầy tìv2Vyn2nh yêo9u vo9à kháv2Vyn2t ok2cMxvọng o9đối vớok2cMxi cô.

Cô hô hấppWntEb khóok2cMx khănv2Vyn2, tv2Vyn2im đậpok2cMx nhanh.

Anh chậm rãiv2Vyn2 v2Vyn2cúi ngườio9 pWntEbhôn côo9, nho9ẹ nhàok2cMxng hôpWntEbn ok2cMxđôi pWntEbmôi cô,pWntEb giốngok2cMx nhpWntEbư thương tiếc lại giống như khiêu khích.

Hô hấp của cô không thể khống chế dần dần trở nên dồn dập, hai tay không tự chủ được chủ động đặt lên cổ anh, kéo anh ép xuống dưới làm cho nụ hôn càng ngày càng sâu.

Anh khẽ cười thành tiếng, thuận theo mong muốn của cô, đem lưỡi tiến vào trong miệng cô, nhiệt liệt mà cơ khát hôn cô, rồi sau đó đem cô tiến vào trong bể dục vọng, dìm ngập……