Lão nhị là ông chủ - Chương 08

Phàn SởdM6Ket NgữdM6Ket nóidM6Ket nhữJ8DejTng lời nàyf8 QmBPa2ra cũf8ng kQmBPa2hông làQmBPa2m ngạJ8DejTc ndM6Kethiên QmBPa24 ngưf8ời đdM6Ketang nóidM6Ket chuyện.

Hai vợJ8DejT cQmBPa2hồng họdM6Ket tQmBPa2hì không phảidM6Ket dM6Ketnói, đưJ8DejTơng nhiênJ8DejT QmBPa2sẽ f8không dM6Ketngạc nhiênQmBPa2 nhưQmBPa2ng pf8hản ứngf8 dM6Ketcủa LdM6Ketí ChíQmBPa2nh Vf8ũ vdM6Ketà J8DejTTần Lạc LQmBPa2âm khdM6Ketiến J8DejTcho côdM6Ket nJ8DejTghi ngQmBPa2ờ, f8khó hiểu,QmBPa2 bọnQmBPa2 hf8ọ sf8au dM6Ketkhi nJ8DejTghe f8cô nóidM6Ket nhdM6Ketư vậf8y cảJ8DejT hai cùf8ng sửnf8g sốtf8 mf8ột chútdM6Ket f8rồi lậQmBPa2p tứcdM6Ket cưf8ời J8DejTto thQmBPa2ành tiếng.

“Ha ha……”

Phàn SởQmBPa2 NdM6Ketgữ nf8gạc nJ8DejThiên, hai mJ8DejTắt trf8ợn lêndM6Ket, cảmf8 thấyf8 khôngf8 biếQmBPa2t lQmBPa2àm sf8ao, lJ8DejTại cJ8DejTó chútdM6Ket nadM6Ketn kQmBPa2ham, QmBPa2khổ sở nhìnQmBPa2 dM6Ketbọn họ.

Chẳng lJ8DejTẽ chQmBPa2uyện nàndM6Ketg vJ8DejTà Hạ J8DejTTử KìnhJ8DejT QmBPa2là vQmBPa2ợ f8chồng thậtf8 f8sự bQmBPa2uồn cQmBPa2ười nhưdM6Ket vậy,f8 dM6Ketlàm cJ8DejTho ngưdM6Ketời kháJ8DejTc khf8ó J8DejTcó thể QmBPa2 tin f8như vậydM6Ket sao?

“Lão bà,J8DejT f8em cuốdM6Keti cùf8ng cũng quyf8ết địnhdM6Ket côngdM6Ket kQmBPa2hai quJ8DejTan hệQmBPa2 QmBPa2của QmBPa2chúng taJ8DejT? Anf8h rấJ8DejTt dM6Ketvui vẻ!”

Không dM6Ketchú J8DejTý tQmBPa2ới tâf8m tìnQmBPa2h của dM6Ketcô khQmBPa2ông tốtdM6Ket, HạdM6Ket TdM6Ketử KJ8DejTình vQmBPa2ui sQmBPa2ướng gJ8DejTắt gaQmBPa2o kédM6Keto cf8ô lạiJ8DejT QmBPa2gần, trướQmBPa2c mặtJ8DejT mọi ngườdM6Keti hôndM6Ket J8DejTcô J8DejTsay đắmJ8DejT rQmBPa2ồi saQmBPa2u đódM6Ket ngâyf8 nJ8DejTgô cườif8 f8ha hJ8DejTa ha.

Tâm dM6Kettình f8cô khôf8ng QmBPa2tốt nhưng vìQmBPa2 QmBPa2anh dM6Ketsung sướngdM6Ket khf8ông chQmBPa2út chQmBPa2e QmBPa2dấu dM6Ketlàm J8DejTcho côJ8DejT bf8ình phụcQmBPa2 mộtQmBPa2 f8chút, trong lòndM6Ketg vdM6Ketẫn khdM6Ketông QmBPa2thể khQmBPa2ông dM6Ketsuy nghĩ.

“Nhìn têndM6Ket kf8ia xJ8DejTem cJ8DejTười đến gf8iống mQmBPa2ột têndM6Ket ngốc.”

“Đúng vậy,f8 cũf8ng mQmBPa2ay f8tôi không cQmBPa2ó QmBPa2mê luyếJ8DejTn anJ8DejTh tJ8DejTa nếudM6Ket khôndM6Ketg bâyf8 giờdM6Ket nhấtdM6Ket địnhJ8DejT QmBPa2vỡ mộng.”

Phía sJ8DejTau PdM6Kethàn SởQmBPa2 NgữdM6Ket vang dM6Ketlên tiếnQmBPa2g chếJ8DejT nhạoQmBPa2 mJ8DejTột cácf8h thoảiJ8DejT máiJ8DejT, côJ8DejT khôQmBPa2ng nJ8DejThịn đượcJ8DejT qf8uay đầudM6Ket lJ8DejTại, chỉ f8thấy LídM6Ket CJ8DejThính VdM6Ketũ vàf8 TầnJ8DejT Lạcf8 J8DejTLâm đứf8ng dM6Ketchung QmBPa2một chỗ,f8 trênf8 mặtJ8DejT dM6Kettươi cJ8DejTười tf8rêu chọc khôQmBPa2ng cdM6Ketó mộQmBPa2t J8DejTtia tràof8 phdM6Ketúng áf8c ýJ8DejT nào.

Cô ngạcdM6Ket nhiênQmBPa2 trừngf8 mắt nJ8DejThìn, J8DejTra lệnhJ8DejT f8cho chíJ8DejTnh mf8ình phảif8 cf8ẩn thQmBPa2ận mộtJ8DejT chQmBPa2út, ngưQmBPa2ời QmBPa2vừa mớdM6Keti cườiQmBPa2 nhạodM6Ket cQmBPa2ô sao bâyf8 giờf8 lạiJ8DejT cóf8 vJ8DejTẻ mặtf8 này?

“Hai ngườdM6Keti QmBPa2các ngươiJ8DejT hâm mộQmBPa2 f8thì cứJ8DejT việcQmBPa2 J8DejTnói thẳndM6Ketg, QmBPa2ha hdM6Keta……” Hf8ạ TửdM6Ket KìnhdM6Ket bỗngJ8DejT nhiênQmBPa2 đắcdM6Ket ýJ8DejT cườiQmBPa2 hf8a ha J8DejTnói  vdM6Ketới haQmBPa2i ngườiQmBPa2 kia.

“Có gìf8 đángf8 QmBPa2hâm mộ,J8DejT so J8DejT với cậu,dM6Ket tf8ôi mudM6Ketốn tìmdM6Ket bạnJ8DejT gáf8i kf8hó kf8hăn sao?

“Vấn dM6Ketđề f8là cậuf8 tìmJ8DejT được côf8 gáiJ8DejT đồngdM6Ket J8DejTý cQmBPa2ùng cJ8DejTậu bạcQmBPa2h đầuQmBPa2 giaJ8DejTi QmBPa2lão sao?”

“Tôi khôQmBPa2ng mJ8DejTuốn thôi, đượQmBPa2c không?”

“Đều giốnQmBPa2g nhJ8DejTau, tómdM6Ket lại J8DejTcậu khôndM6Ketg tìmf8 đượcdM6Ket tdM6Ketình yêuf8 sf8ong phQmBPa2ương, giQmBPa2ống tôf8i vàf8 lãJ8DejTo dM6Ketbà nắmJ8DejT taf8y nhadM6Ketu đi J8DejThết cudM6Ketộc đờidM6Ket, f8ha ha……”

Hạ TdM6Ketử KìnJ8DejTh bừadM6Ket bãiQmBPa2 cười nJ8DejTói, tJ8DejThái độf8 f8kiêu dM6Ketngạo làJ8DejTm chQmBPa2o ngườiQmBPa2 QmBPa2ta rấtJ8DejT muốf8n đánh.

“Phàn tif8ểu dM6Ketthư, nếf8u cô QmBPa2 không cf8hịu QmBPa2nổi cJ8DejTậu J8DejTta, lQmBPa2úc nàf8o J8DejTcũng cf8ó thểQmBPa2 bJ8DejTỏ f8hắn. TQmBPa2ôi cóJ8DejT thdM6Ketể gif8úp cJ8DejTô mộtJ8DejT dM6Kettay, cQmBPa2am đoan cJ8DejTô sẽdM6Ket khJ8DejTông bịf8 têf8n ldM6Ketưu mQmBPa2anh nàyf8 quấJ8DejTy rầyQmBPa2.” Líf8 QmBPa2Chính Vf8ũ đemf8 chuyệnf8 khJ8DejTông thể xảf8y rf8a nàJ8DejTy nóiQmBPa2 vdM6Ketới cô.

“Thật sJ8DejTự cQmBPa2ám ơf8n f8ý tf8ốt của cậu,QmBPa2 QmBPa2tôi f8và dM6Ketlão bàdM6Ket nhấQmBPa2t QmBPa2định bJ8DejTên nhadM6Ketu QmBPa2đến QmBPa2bạc đầuQmBPa2 saQmBPa2u đf8ó cJ8DejTùng nhf8au thaJ8DejTm dM6Ketgia lễ đQmBPa2ưa tQmBPa2iễn củf8a cậu.

“Tên hỗnJ8DejT đf8ản nàdM6Kety.” QmBPa2Lí Chính VdM6Ketũ ngâQmBPa2y ngưJ8DejTời mộtf8 chdM6Ketút, nhf8ịn kdM6Kethông đượcQmBPa2 cưdM6Ketời mắng.

Tần LạcQmBPa2 LâQmBPa2m dM6Ketở bênJ8DejT cdM6Ketạnh nghe thấydM6Ket QmBPa2ba cdM6Kethữ “lễJ8DejT đưaJ8DejT tiễn”dM6Ket nhanf8h dM6Ketchóng cJ8DejTười lớnQmBPa2, cườiQmBPa2 đếnQmBPa2 nổdM6Keti khôQmBPa2ng đứng vữngf8 được,J8DejT hadM6Keti vadM6Keti kJ8DejThông ngừngf8 run.

Tình tJ8DejThế dM6Kettrước mắdM6Kett đãJ8DejT vượt quf8a J8DejTkhả dM6Ketnăng J8DejTlí gf8iải củadM6Ket PhàJ8DejTn SởJ8DejT NgữQmBPa2, đôif8 mắtJ8DejT todM6Ket, f8mê hJ8DejToặc QmBPa2bình tf8ĩnh nhQmBPa2ìn những việdM6Ketc đf8ang xảyJ8DejT rJ8DejTa, mờdM6Ket mQmBPa2ịt hỏi:“Rốtf8 cuộJ8DejTc làQmBPa2 chJ8DejTuyện gJ8DejTì đaf8ng xJ8DejTảy ra?”

“Cám J8DejTơn cQmBPa2ô giúpf8 chúQmBPa2ng tôi kiếQmBPa2m đượcQmBPa2 J8DejTphần cơQmBPa2m beefsteaQmBPa2k đJ8DejTắt tiền.”dM6Ket dM6KetLí ChínJ8DejTh VũdM6Ket mf8ỉm cườiJ8DejT nói.

“Kiếm được?”dM6Ket PhànQmBPa2 QmBPa2Sở Ngữ trừngf8 mắtJ8DejT nf8hìn, vf8ẫn QmBPa2là J8DejTvẻ mặtf8 ngf8hi hoặc.

“Thật QmBPa2ra lf8à phầf8n thưởng hoànQmBPa2 tQmBPa2hành nhidM6Ketệm vụ.”J8DejT TầnJ8DejT LạQmBPa2c Lf8âm bJ8DejTổ sung.

“Phần thưởnJ8DejTg J8DejTnhiệm vụf8?” Cô vẫnf8 nhưf8 dM6Ketcũ ngâf8y J8DejTngốc QmBPa2lặp J8DejTlời nf8ói củdM6Keta đốdM6Keti phươnJ8DejTg, saf8u đQmBPa2ó mộtQmBPa2 f8ý tưf8ởng không tdM6Kethể tif8n đưJ8DejTợc chậQmBPa2m f8rãi chdM6Ketui vàdM6Keto f8đầu cJ8DejTô. f8Cô xf8oay ngườiJ8DejT đQmBPa2ối QmBPa2mặt vQmBPa2ới Hf8ạ TửdM6Ket Kình, lênf8 áJ8DejTn anJ8DejTh:“Anh khf8ông tuânf8 dM6Ketthủ ướcQmBPa2 định?”

Hạ Tửf8 Kf8ình lậpdM6Ket tứdM6Ketc nhíu mày.J8DejT“Anh khf8ông f8tuân thủJ8DejT ướcJ8DejT địnhQmBPa2 nào?”

“Công f8khai J8DejTchuyện chúng tf8a kếf8t QmBPa2hôn, aJ8DejTnh J8DejTnói df8o edM6Ketm QmBPa2quyết định.”

“Đúng vậyJ8DejT lf8à dM6Ketdo edM6Ketm quyết định,dM6Ket mdM6Ketà J8DejTvừa rồif8 dM6Ketem tựQmBPa2 mìdM6Ketnh f8công khaiJ8DejT, khônJ8DejTg phảif8 sQmBPa2ao?” AQmBPa2nh nJ8DejThíu màyf8, cóJ8DejT cQmBPa2hút khó hiểudM6Ket hỏiJ8DejT QmBPa2ngược lại.

“Anh đãf8 nóiQmBPa2 tf8rước chdM6Keto người khdM6Ketác biếtdM6Ket cònf8 bảoQmBPa2 dM6Ketem dM6Ketcông f8khai?” CôdM6Ket pJ8DejThản bác.

“Anh đâdM6Ketu J8DejTcó nf8ói cdM6Ketho ngườiJ8DejT nào J8DejTbiết trướJ8DejTc đâu?QmBPa2 AnJ8DejTh QmBPa2nói chJ8DejTo ai?f8” AnJ8DejTh hỏi.

“Không phảiQmBPa2 bọndM6Ket họQmBPa2 saodM6Ket?” Phàn SởJ8DejT QmBPa2Ngữ lậpJ8DejT tứcf8 QmBPa2xoay ngườif8, taQmBPa2y cdM6Kethỉ vềQmBPa2 phíQmBPa2a QmBPa2Lí dM6KetChính Vũf8 cf8ùng TJ8DejTần LạcdM6Ket Lâm.

“Bọn hdM6Ketọ?” HdM6Ketạ TửdM6Ket J8DejTKình nhăn mày.J8DejT“Hai người,QmBPa2” f8Anh hỏi:“f8Tôi dM6Ketcó nQmBPa2ói cQmBPa2ho qQmBPa2ua cf8ho J8DejThai ngưf8ời biếJ8DejTt f8tôi đãJ8DejT J8DejTkết hônJ8DejT, vợ tf8ôi QmBPa2là côQmBPa2 f8gái nàJ8DejTy sao?”

Lí ChdM6Ketính Vũf8 cQmBPa2ùng TầnQmBPa2 Lạc LâmQmBPa2 nhQmBPa2ất thờiQmBPa2 cJ8DejTứng QmBPa2họng, QmBPa2hai mắtJ8DejT f8mở tf8o vdM6Ketô tội,f8 vẻdM6Ket mặtJ8DejT QmBPa2là bịf8 dọa.

“Cái gìf8, đdM6Ketăng dM6Ketkí kết hônJ8DejT?” LíJ8DejT ChíndM6Keth J8DejTVũ kiQmBPa2nh ngạJ8DejTc tdM6Ketrừng mắtdM6Ket nhìnJ8DejT bf8ọn hQmBPa2ọ, ldM6Ketắp bdM6Ketắp nói:“ÝJ8DejT dM6Ketlà, cJ8DejTô ấy thậtQmBPa2 sJ8DejTự lQmBPa2à dM6Ketlão bf8à củaf8 cậu,J8DejT khôngf8 pdM6Kethải bạnQmBPa2 gádM6Keti? Cáf8c nJ8DejTgươi thQmBPa2ật sựdM6Ket QmBPa2kết hôQmBPa2n? Làf8 vợ chồng?”

“Thật vậydM6Ket saoQmBPa2? f8Hạ Tử f8 Kình, adM6Ketnh thậtJ8DejT sJ8DejTự kếtf8 hôn?”J8DejT TầndM6Ket dM6KetLạc LJ8DejTâm J8DejTcũng QmBPa2lộ rf8a vJ8DejTẻ QmBPa2mặt dM6Ketkhông QmBPa2tin, J8DejTnhìn anh hỏi.

Phàn Sởf8 f8Ngữ lạdM6Keti mờQmBPa2 mịt khQmBPa2ó hiểJ8DejTu, sdM6Ketao phJ8DejTản ứnJ8DejTg QmBPa2của hQmBPa2ai nJ8DejTgười đóQmBPa2 lạf8i nhJ8DejTư vậQmBPa2y, giQmBPa2ống f8như chỉf8 vừQmBPa2a mớdM6Keti f8nghe tin QmBPa2anh kếJ8DejTt hôn?J8DejT 1QmBPa20 phútdM6Ket trướcJ8DejT khQmBPa2ông phdM6Ketải f8bọn họQmBPa2 đJ8DejTều đaf8ng nóf8i cdM6Kethuyện nàydM6Ket sao?

“Hai f8người khôJ8DejTng biết cJ8DejThuyện QmBPa2anh ấydM6Ket vf8à tôdM6Keti kdM6Ketết hQmBPa2ôn sao?”f8 CôQmBPa2 khôdM6Ketng QmBPa2tự QmBPa2chủ đượdM6Ketc lêJ8DejTn tiếngQmBPa2 hỏi.

Kia QmBPa2hai ngườiQmBPa2 khôngf8 chúQmBPa2t do dựdM6Ket lậpdM6Ket tf8ức lắQmBPa2c đầu,dM6Ket giốQmBPa2ng nf8hư vẫnJ8DejT cdM6Ketòn khiếf8p sợJ8DejT cJ8DejThỉ dựadM6Ket vàof8 QmBPa2bản nf8ăng tf8rả lời cô.

“Vậy J8DejThai ngườiQmBPa2 nóiJ8DejT hoàn thQmBPa2ành nhiệmdM6Ket vJ8DejTụ lJ8DejTà nhiệdM6Ketm vQmBPa2ụ nào?”

“Tử Kìnf8h J8DejTnói cậudM6Ket tdM6Keta thícf8h cô, J8DejTcô cũndM6Ketg thJ8DejTích cậQmBPa2u dM6Ketta nhưndM6Ketg kdM6Kethông biếtf8 cQmBPa2ô dM6Ketlo sợf8 cáif8 gf8ì khôndM6Ketg dámdM6Ket thừaf8 nhận tìnhJ8DejT QmBPa2cảm QmBPa2của mìQmBPa2nh nêQmBPa2n nhf8ờ chdM6Ketúng tôf8i gif8úp đỡ.”dM6Ket LJ8DejTí ChínhdM6Ket VJ8DejTũ hQmBPa2ơi bìnhdM6Ket tJ8DejTĩnh lại nhưngQmBPa2 tif8m vẫnJ8DejT đQmBPa2ập mạnhJ8DejT QmBPa2và loạnf8 nQmBPa2hịp, trảdM6Ket lờQmBPa2i cô.

“Tôi phụQmBPa2 trádM6Ketch f8làm cdM6Ketho f8cô ghen đểf8 J8DejTxem côf8 dM6Ketcó phdM6Ketản ứngJ8DejT khônf8g.” TầJ8DejTn QmBPa2Lạc LâJ8DejTm nóiJ8DejT, QmBPa2giọng nóidM6Ket nQmBPa2gây nQmBPa2gốc gf8iống yQmBPa2 như LídM6Ket Chf8ính Vũ.

“Tôi gf8iúp QmBPa2cậu J8DejTta f8diễn mộdM6Kett màn tf8ình địchf8 xuấf8t hQmBPa2iện QmBPa2rồi đándM6Keth nhaf8u đdM6Ketể f8xem J8DejTcô cóJ8DejT thdM6Ketể mắcf8 mưdM6Ketu rồif8 tf8hổ lộdM6Ket tình cảmQmBPa2 hadM6Kety khôngf8. KếtQmBPa2 QmBPa2quả QmBPa2cô thậJ8DejTt sf8ự trdM6Ketúng kế.f8” QmBPa2Lí Chínf8h VQmBPa2ũ tiếpJ8DejT lờf8i TầnQmBPa2 LJ8DejTạc Lâm dM6Ketnói, sdM6Ketau đóJ8DejT hoàf8n hồn,dM6Ket trừdM6Ketng mắtf8 nQmBPa2hìn HạJ8DejT TửQmBPa2 KìndM6Keth oánJ8DejT giậnQmBPa2 nói:“QmBPa2Tại sf8ao dM6Ketlại lừa bọnJ8DejT tQmBPa2ôi? f8Chúng dM6Kettôi J8DejTđều đồf8ng J8DejTý gdM6Ketiúp cậf8u, cậf8u lạiQmBPa2 còJ8DejTn lừaf8 dM6Ketbọn tôdM6Keti gJ8DejTiờ tínJ8DejTh sao đây?”

Không đểf8 ýdM6Ket bạnJ8DejT tốtdM6Ket đang dM6Ket bất mãn,J8DejT odM6Ketán hậf8n &QmBPa2nbsp;nhìn cJ8DejThằm f8chằm mìndM6Keth, QmBPa2Hạ TQmBPa2ử KìnhdM6Ket f8chỉ chúJ8DejT ýJ8DejT J8DejTđến suJ8DejTy nghĩ vàf8 pQmBPa2hản ứngf8 dM6Ketcủa lQmBPa2ão bà.

“Nghe thấyQmBPa2 QmBPa2không? Amh khdM6Ketông cdM6Ketó nóQmBPa2i J8DejTcho bf8ọn dM6Kethọ biếtQmBPa2, vẫnJ8DejT tuânf8 tdM6Kethủ QmBPa2ước địnhdM6Ket củQmBPa2a chúQmBPa2ng ta.”J8DejT AQmBPa2nh thành thậtQmBPa2 nói.

“Uhm,” CQmBPa2ô gậtQmBPa2 đầu,dM6Ket tiếp dM6Ket theo vdM6Ketẻ mặdM6Kett nghiêQmBPa2m dM6Kettúc nhdM6Ketìn anh:“NQmBPa2hưng f8anh khônf8g tJ8DejTuân thf8ủ quQmBPa2y tắc.”

“Quy tQmBPa2ắc nào?”dM6Ket AnJ8DejTh dM6Ketnhíu mày hỏi.

“Anh lừaQmBPa2 em.”

“Vấn đdM6Ketề ldM6Ketà sJ8DejTao dM6Ketanh không nhJ8DejTớ rdM6Ketõ cóQmBPa2 cáidM6Ket quQmBPa2y tắcf8 này?”dM6Ket QmBPa2Anh f8vô tộiQmBPa2 J8DejTnói, kỳJ8DejT thậtQmBPa2 căQmBPa2n bảnf8 lJ8DejTà chdM6Ketơi xấuQmBPa2 cô.

“Nếu quyJ8DejTền cQmBPa2ông QmBPa2khai J8DejTlà của dM6Ketem J8DejTanh f8không đượcdM6Ket sửJ8DejT dụngJ8DejT biệnQmBPa2 f8pháp J8DejTnày bắtf8 eJ8DejTm dM6Ketcông kQmBPa2hai.” CdM6Ketô nghiêQmBPa2m túc nói.

“Ai, edM6Ketm yêf8u cóJ8DejT phảif8 em hiểuQmBPa2 lầJ8DejTm QmBPa2rồi không?”dM6Ket AdM6Ketnh trừndM6Ketg mắtQmBPa2 nhìf8n, vf8ẻ mặf8t dM6Ketcàng tdM6Kethêm vf8ô tội,dM6Ket lf8àm bộQmBPa2 thởQmBPa2 dài nói.

“Cái gì?”QmBPa2 Côf8 bdM6Ketất ngờf8 hỏi.

“Anh đJ8DejTang cf8ùng eJ8DejTm nói chuyệdM6Ketn đáf8nh cJ8DejTược tốiJ8DejT nJ8DejTay, ef8m đaJ8DejTng nf8ói dM6Ketcái f8gì? TuJ8DejTy rằngf8 adM6Ketnh dùf8ng QmBPa2kế cũf8ng hf8ơi tốn kéJ8DejTm nhQmBPa2ưng f8em đdM6Ketồng ýJ8DejT côndM6Ketg khf8ai chJ8DejTuyện chúQmBPa2ng J8DejTta f8kết hônJ8DejT thậf8t sựf8 khiếnQmBPa2 anQmBPa2h rất vui.”dM6Ket AndM6Keth dM6Ketnói f8xong độtf8 QmBPa2nhiên hôQmBPa2n cô.

“Anh QmBPa2yêu emQmBPa2, lãof8 bà.”

Trong J8DejTnháy mắJ8DejTt mặQmBPa2t Phàn SQmBPa2ở NgữQmBPa2  nhJ8DejTanh chóJ8DejTng đỏf8 lênf8 khônJ8DejTg biếtf8 J8DejTlà đQmBPa2ỏ bừngf8 haJ8DejTy chỉf8 hdM6Ketồng hồngf8. Anh dM6Ketthật dM6Ketti bỉ.

“Thì rf8a làQmBPa2 thế……QmBPa2 cJ8DejTậu  thật đúf8ng QmBPa2là cQmBPa2ó đủf8 tf8i bỉQmBPa2 vJ8DejTô sỉf8.” Lf8í ChíndM6Keth f8Vũ tf8hay côf8 J8DejTnói dM6Ketra f8lời trong lòng.

Ở QmBPa2một J8DejTbên nghdM6Kete nửQmBPa2a ngày, anQmBPa2h rốtQmBPa2 cụcQmBPa2 cJ8DejTó tdM6Kethể hiểuQmBPa2 f8được f87, QmBPa28 phQmBPa2ần củJ8DejTa J8DejTcâu chuyện,dM6Ket nJ8DejTếu gf8iống dM6Ketnhư nhdM6Ketững lời cdM6Ketậu f8ta nóif8 thìJ8DejT f8Hạ TửQmBPa2 KìnhQmBPa2 thậtQmBPa2 đúngQmBPa2 làf8 f8có đủQmBPa2 tdM6Keti bJ8DejTỉ J8DejTvô sỉf8 vìQmBPa2 đạtJ8DejT J8DejTđược QmBPa2mục đích khôJ8DejTng ngạiJ8DejT J8DejTdùng bấtf8 f8cứ thủdM6Ket đoạnJ8DejT tồdM6Keti tệf8 nào.dM6Ket NJ8DejThưng làdM6Ket cáiJ8DejT mụcdM6Ket đf8ích kf8ia ngdM6Kethe có J8DejT vẻ buồnQmBPa2 cười.

“Ha ha……f8” dM6KetCàng J8DejTnghĩ càng cJ8DejTảm thấyQmBPa2 buJ8DejTồn cườJ8DejTi, QmBPa2Lí ChínQmBPa2h VũJ8DejT nhdM6Ketịn khf8ông dM6Ketđược cườiQmBPa2 thàJ8DejTnh tiếng.“NgườidM6Ket luôn tf8huận J8DejTlợi trf8ong QmBPa2việc lJ8DejTiên quaJ8DejTn đdM6Ketến f8phụ nữdM6Ket nhf8ư f8cậu thdM6Ketì rJ8DejTa cũnJ8DejTg cQmBPa2ó ngàf8y f8như thế J8DejTnày saJ8DejTo? Hf8a hJ8DejTa……” CướiQmBPa2 lãoJ8DejT bJ8DejTà, lãf8o bf8à cũngQmBPa2 f8không chịuJ8DejT côQmBPa2ng dM6Ketkhai dM6Ketquan J8DejThệ với anJ8DejTh? RQmBPa2ất buồQmBPa2n cười!

Tần LdM6Ketạc LâmdM6Ket ởdM6Ket bênJ8DejT cạnh cũngQmBPa2 cườJ8DejTi theo.

“Nhưng tôJ8DejTi cũJ8DejTng mf8uốn chúc mừngQmBPa2 f8hai ngườidM6Ket.” CdM6Ketô vừaf8 cườiQmBPa2 vf8ừa nói.

Tạm thờdM6Keti QmBPa2bỏ f8qua mộtdM6Ket QmBPa2bên sự tứcJ8DejT giậnQmBPa2 dM6Ketđối vf8ới QmBPa2ti bỉf8 lãQmBPa2o công,QmBPa2 PQmBPa2hàn SởJ8DejT NQmBPa2gữ đemQmBPa2 ánf8h QmBPa2mắt dM6Ketchuyển đếnf8 vịJ8DejT Tầf8n Lạc LâJ8DejTm tiểudM6Ket thưJ8DejT xinJ8DejTh f8đẹp tựQmBPa2 J8DejTtin QmBPa2làm côf8 thấyJ8DejT ghef8n tịf8 “Xinf8 hỏi……”J8DejT Cf8ô mudM6Ketốn nói dM6Ketlại tQmBPa2hôi, nhìndM6Ket đốif8 phương.

Tần f8Lạc LdM6Ketâm mỉQmBPa2m cườiQmBPa2 nhQmBPa2ìn cô, trêndM6Ket mf8ặt tấtdM6Ket cảJ8DejT đềudM6Ket làdM6Ket sdM6Ketự tJ8DejThân thiệdM6Ketn khôngJ8DejT cóf8 mdM6Ketột f8chút đốif8 &f8nbsp;địch hoặcf8 chế nhạo.“CôJ8DejT cóf8 gìQmBPa2 muốnQmBPa2 hỏiQmBPa2 tf8ôi saoJ8DejT?” CdM6Ketô ônQmBPa2 nhJ8DejTu hỏi.

Cô gdM6Ketật gậtQmBPa2 đầu,QmBPa2 tdM6Kethoáng do J8DejT dự mộtQmBPa2 cf8hút mf8ới mf8ở mif8ệng hf8ỏi :“Haif8 ngưQmBPa2ơi dM6Kethình nhưf8  rấdM6Kett queJ8DejTn thuộc?”

Tần LạcJ8DejT f8Lâm bỗngJ8DejT nhiên J8DejT khẽ cườif8 mộQmBPa2t tiếngf8, cdM6Kethế nhạoJ8DejT nhìnJ8DejT HQmBPa2ạ J8DejTTử Kìf8nh nóiQmBPa2:“Lão dM6Ketbà củaf8 andM6Keth đanQmBPa2g ghedM6Ketn, J8DejTanh nên caJ8DejTo hứng,J8DejT đắdM6Ketc ýdM6Ket đi?”

“Đúng vậy,J8DejT tôdM6Keti mừngJ8DejT đến nổiQmBPa2 sắpf8 bf8ay J8DejTlên f89 tầngQmBPa2 mQmBPa2ây.” HQmBPa2ạ QmBPa2Tử Kìnhf8 nQmBPa2hếch f8miệng nf8ói, bdM6Ketộ QmBPa2dáng quảf8 thậtJ8DejT vui vQmBPa2ẻ khf8ông thôi.

Phàn Sởf8 NgữJ8DejT lf8ại J8DejTđỏ mặt.

“3 ndM6Ketgười cdM6Kethúng QmBPa2tôi ldM6Ketà bạnf8 thời J8DejTđại học.”dM6Ket J8DejTTần Lạcf8 LJ8DejTâm J8DejTcười nói.

Bạn thf8ời đạidM6Ket họcf8? ThìJ8DejT ra dM6Ket là thế.

Phàn SởJ8DejT NJ8DejTgữ J8DejTrốt cụcQmBPa2 xóaf8 bỏ dM6Ketđược dM6Ketnghi ngờdM6Ket trondM6Ketg lònf8g nhưndM6Ketg lạiQmBPa2 cQmBPa2hứng dM6Ketminh đượcJ8DejT mJ8DejTột viJ8DejTệc đQmBPa2ó dM6Ketlà —J8DejT f8ngay từ đầuQmBPa2 J8DejTanh cf8ũng đãf8 lênf8 f8kế hQmBPa2oạch tQmBPa2ất cảdM6Ket, J8DejTlàm chQmBPa2o f8cô ngơQmBPa2 f8ngác rơiQmBPa2 vàJ8DejTo cạJ8DejTm bẫf8y của QmBPa2anh màQmBPa2 f8không biết.

Anh tQmBPa2hật QmBPa2sự rấtQmBPa2 tJ8DejTi bỉ.

Nhưng lQmBPa2à…… QmBPa2Aiz, tdM6Ketại sao côQmBPa2 mộtf8 chJ8DejTút cũdM6Ketng kf8hông cảmJ8DejT tJ8DejThấy QmBPa2chán ghQmBPa2ét hoặcQmBPa2 giậnQmBPa2 anh?

Tình yêuQmBPa2 dM6Ketthật sựdM6Ket làf8m choQmBPa2 con ngQmBPa2ười f8mù quáng.

Cũng maf8y sadM6Ketu buổif8 lễdM6Ket phát f8biểu lf8à ndM6Ketgày ngdM6Kethỉ nếQmBPa2u khôJ8DejTng PhQmBPa2àn sởdM6Ket dM6KetNgữ thậQmBPa2t đúf8ng QmBPa2là khôdM6Ketng bQmBPa2iết dM6Ketnên đốJ8DejTi mặtf8 với đồdM6Ketng nghiệpf8 ởQmBPa2 cf8ông  J8DejTty f8như thếQmBPa2 nào.

Cô hoàndM6Ket toànQmBPa2 khôngdM6Ket nghi ngJ8DejTờ chudM6Ketyện QmBPa2cô QmBPa2kết dM6Kethôn cJ8DejTùng lQmBPa2ão bảJ8DejTn sẽJ8DejT trof8ng tf8hời gif8an ngJ8DejTắn dM6Ketnhất f8giống nf8hư lửa chf8áy laJ8DejTn tf8oàn QmBPa2công QmBPa2ty, dùQmBPa2 saQmBPa2o J8DejTđây J8DejTcũng QmBPa2là cônf8g f8ty qdM6Ketuan QmBPa2hệ J8DejTxã hf8ội, tdM6Ketin tứJ8DejTc đJ8DejTặc biệt nhandM6Keth nhạy.

Aiz, f8cứ ngf8hĩ đJ8DejTến thQmBPa2ứ haif8 phải đốif8 mặtf8 vớidM6Ket dM6Ketmọi ngườQmBPa2i ởf8 dM6Ketcông tyJ8DejT, cdM6Ketô lJ8DejTiền cQmBPa2ảm thấJ8DejTy f8bi thưf8ơng, tJ8DejThật sựf8 rất dM6Ketbi thương.

Nhịn khônJ8DejTg đưf8ợc, côf8 đQmBPa2ánh người đàdM6Ketn ônQmBPa2g đandM6Ketg xdM6Ketem tạpJ8DejT cQmBPa2hí ởf8 f8bên cạnQmBPa2h mộdM6Kett cái.

“Ối! dM6KetLão dM6Ketbà, eQmBPa2m muốnQmBPa2 mưf8u sát chồngf8 QmBPa2sao?” f8Hạ TửJ8DejT KìnhQmBPa2 cQmBPa2ố tìnf8h f8làm rJ8DejTa dM6Ketvẻ đaQmBPa2u đớn.

Cô gf8iả vdM6Ketờ nQmBPa2hư khôJ8DejTng nghJ8DejTe thấy, cQmBPa2ũng khôngJ8DejT tJ8DejThèm liQmBPa2ếc f8nhìn anf8h, tiếpJ8DejT tụcQmBPa2 lf8àm nhdM6Ketư kf8hông J8DejTnhìn thấyQmBPa2 QmBPa2anh, QmBPa2nhìn về QmBPa2phía trước,f8 dM6Ketlo lắnQmBPa2g nJ8DejTgày f8thứ hf8ai phảdM6Keti đdM6Ketối mặtJ8DejT dM6Ketvới đồngdM6Ket nghiệpJ8DejT nhf8ư J8DejTthế nào.

“Ai, ldM6Ketão bà,f8 dM6Ketem J8DejTsuy nghĩQmBPa2 cái gJ8DejTì? J8DejTTại sf8ao cảJ8DejT buổif8 sf8áng ef8m f8cũng khôJ8DejTng nhìnJ8DejT dM6Ketlão côndM6Ketg J8DejTtuấn dM6Ketsuất, gQmBPa2ợi cJ8DejTảm J8DejTmị hoặc cQmBPa2ủa mdM6Ketình dM6Ketmột cái?”QmBPa2 f8Anh bỗdM6Ketng nhiêf8n nhẹJ8DejT nhJ8DejTàng xodM6Ketay mặtJ8DejT củaf8 côf8 đdM6Ketối diện mìnQmBPa2h,ra vẻ&nbsf8p; đángdM6Ket f8thương, f8ôn dM6Ketnhu hỏi.

“Còn khôngJ8DejT pJ8DejThải tạf8i andM6Keth hại.” Cf8ô QmBPa2hung hăf8ng tQmBPa2rừng mắtJ8DejT nhQmBPa2ìn andM6Keth mJ8DejTột QmBPa2cái, nhịQmBPa2n khf8ông đượcdM6Ket lạf8i đánhdM6Ket anf8h một cái.

“Ối!” J8DejTAnh lạiQmBPa2 lầnQmBPa2 dM6Ketnữa giả đadM6Ketu kêudM6Ket J8DejTra tiếnJ8DejTg,“Thì QmBPa2ra f8anh cướiQmBPa2 phảiQmBPa2 mộtQmBPa2 QmBPa2lão bdM6Ketà bạJ8DejTo lựdM6Ketc nha.”

“Nếu eJ8DejTm ldM6Ketà  bQmBPa2ạo lQmBPa2ực lão bJ8DejTà J8DejTvậy QmBPa2anh cQmBPa2hính lf8à tdM6Keti QmBPa2bỉ lQmBPa2ão công.”f8 CQmBPa2ô trừdM6Ketng mắtQmBPa2 nói.

“Hắc, lãdM6Keto bàQmBPa2, lJ8DejTão công củf8a f8em tJ8DejTi bf8ỉ hồiJ8DejT nàof8? TdM6Keta đdM6Ketược côdM6Ketng f8nhận lJ8DejTà dM6Ketchính J8DejTnhân quJ8DejTân tửf8 đJ8DejTó nha.”J8DejT AJ8DejTnh đeJ8DejTm tạp cdM6Kethí đdM6Ketặt trêndM6Ket dM6Ketbàn tJ8DejTrà, ngQmBPa2hiêm chỉnf8h khángJ8DejT nghị.

“Chính ndM6Kethân qJ8DejTuân tửdM6Ket sẽdM6Ket vì thắnJ8DejTg thudM6Keta f8mà sửJ8DejT dM6Ketdụng thủdM6Ket đof8ạn?” J8DejTNói xoJ8DejTng côdM6Ket còf8n rõf8 dM6Ketràng chJ8DejTỉ rdM6Keta:“Đêm qua.”

“Em cóf8 biếJ8DejTt J8DejTcâu “đại trượf8ng J8DejTphu cf8o đượcdM6Ket dãnf8 được”QmBPa2 ”f8 ÝdM6Ket chínQmBPa2h làf8 thỉQmBPa2nh thoảJ8DejTng khQmBPa2ông ldM6Ketàm chínhJ8DejT nhân quâQmBPa2n tdM6Ketử QmBPa2cũng đượcf8 bởf8i vìQmBPa2 QmBPa2anh f8là mộf8t QmBPa2đại trượnJ8DejTg phdM6Ketu dM6Ketco đượJ8DejTc gQmBPa2iãn được.

Đối f8mặt vớiJ8DejT ngườif8 ănf8 nói trQmBPa2ơn trQmBPa2u, ngụf8y biệnJ8DejT thànQmBPa2h tàf8i nhưdM6Ket HJ8DejTạ TJ8DejTử KìnhJ8DejT, Pf8hàn QmBPa2Sở NgữJ8DejT f8căn bảf8n khôndM6Ketg QmBPa2phải là đốiJ8DejT tJ8DejThủ củdM6Keta anhf8, ngoàiJ8DejT QmBPa2việc QmBPa2im lặngf8 QmBPa2không nódM6Keti gìJ8DejT côJ8DejT cQmBPa2ũng chdM6Ketỉ cJ8DejTó thdM6Ketể trf8ừng anh, df8ùng sứcJ8DejT trừngf8 f8anh QmBPa2để dM6Ketchống đỡ.

“Lão bdM6Ketà, lf8úc dM6Ketem phf8ẫn nộ trôngf8 tQmBPa2hật đángJ8DejT QmBPa2yêu.” AnQmBPa2h cJ8DejTười kdM6Kethẽ, f8kìm lòngQmBPa2 khônf8g đượcf8 dM6Ketcúi ngườiQmBPa2 f8hôn cJ8DejTô một chút.

“Uy, edM6Ketm đadM6Ketng tứQmBPa2c giận.” CôJ8DejT trừnJ8DejTg f8mắt nQmBPa2hìn anh.

“Lúc eQmBPa2m tf8ức giậndM6Ket trông cũf8ng thậtf8 J8DejTđáng ydM6Ketêu.” AJ8DejTnh làmQmBPa2 nhưdM6Ket khôQmBPa2ng ngdM6Kethe thấydM6Ket lạidM6Ket dM6Kethôn cô.

“Uy!” Cf8ô đánJ8DejTh anQmBPa2h một cáJ8DejTi, vQmBPa2ừa bQmBPa2ực QmBPa2mình vừf8a dM6Ketbuồn cưf8ời, thf8ật f8là sắpdM6Ket f8không cdM6Kethịu nổiJ8DejT anh.

“Anh QmBPa2yêu f8em, lãof8 bàdM6Ket.” AnJ8DejTh bắt lấQmBPa2y dM6Kettay dM6Ketcô, mQmBPa2ười J8DejTngón QmBPa2tay đadM6Ketn vàf8o nhauf8, thâmf8 tìdM6Ketnh cJ8DejThân thànhdM6Ket nói.

Mặt củQmBPa2a cf8ô f8đỏ hQmBPa2ồng, nhịn khôngQmBPa2 đượQmBPa2c liếcJ8DejT anf8h mộtJ8DejT J8DejTcái, ldM6Ketẩm bẩdM6Ketm nói:“Anhf8 tdM6Kethật sựdM6Ket thdM6Ketực tf8i bỉ,J8DejT chỉdM6Ket biếtf8 nói QmBPa2 sang dM6Ketchuyện khác.”

“Ai, f8tất f8cả đềudM6Ket lf8à hf8iểu lầm, f8sao anQmBPa2h lQmBPa2ại nóJ8DejTi sdM6Ketang chuQmBPa2yện khácQmBPa2 đượcf8? f8Bất qdM6Ketuá,” dM6KetAnh dM6Ketđột nJ8DejThiên J8DejTthay vẻQmBPa2 mặt đứnJ8DejTg đQmBPa2ắn QmBPa2nói, “AnhJ8DejT QmBPa2không ngạiJ8DejT họcf8 hỏiQmBPa2 ngườidM6Ket kf8hác QmBPa2một cQmBPa2hút, chQmBPa2úng tJ8DejTa J8DejTlúc nãy đangf8 tdM6Kethảo lQmBPa2uận vấndM6Ket f8đề gf8ì? AdM6Ketnh yêuQmBPa2 J8DejTem nhJ8DejTiều nJ8DejThư thếJ8DejT nàoQmBPa2 f8sao? dM6KetĐáp f8án làJ8DejT dM6Ketrất yêu, rấtf8 yêu.”

Anh f8mặt dàQmBPa2y tựdM6Ket hỏJ8DejTi tự f8đáp, kf8hiến cJ8DejTô ndM6Kethịn khdM6Ketông đượcQmBPa2 mỉmJ8DejT cười.

Cô thật sựdM6Ket, thậQmBPa2t sựJ8DejT chịJ8DejTu khôJ8DejTng nổdM6Keti QmBPa2anh, cJ8DejTũng chịuJ8DejT khdM6Ketông nổf8i chínhJ8DejT dM6Ketmình quJ8DejTá yêu anh…J8DejT… CdM6Ketảm giáf8c nàQmBPa2y cQmBPa2ó dM6Ketchút QmBPa2hơi đdM6Ketáng sợ.

“Làm sao vậy?”QmBPa2 ChúJ8DejT QmBPa2ý thấyQmBPa2 J8DejTnụ QmBPa2cười củaf8 côJ8DejT bidM6Ketến mấtdM6Ket mộtQmBPa2 cácQmBPa2h khônJ8DejTg bìJ8DejTnh tJ8DejThường, anh quf8an J8DejTtâm ôdM6Ketn QmBPa2nhu hỏi.

“Chúng ta thậQmBPa2t sựf8 cf8ó thểQmBPa2 ydM6Ketêu nhdM6Ketau J8DejTcả đờif8, dM6Ketbạch đầuJ8DejT giaJ8DejTi lf8ão saoQmBPa2?” Cf8ô hỏiJ8DejT QmBPa2anh, vẻdM6Ket QmBPa2mặt lo J8DejTlắng, khiếpQmBPa2 sựQmBPa2 vềdM6Ket dM6Kettương lai.

“Đương nhiên cóQmBPa2 thểQmBPa2.” AnQmBPa2h QmBPa2không QmBPa2chút dJ8DejTo dJ8DejTự J8DejTtrả lời.

“Thật vậy sao?”f8 Côf8 pf8hát hiệdM6Ketn mQmBPa2ình càdM6Ketng ngJ8DejTày QmBPa2càng yêuJ8DejT anf8h vìf8 dM6Ketvậy cdM6Ketàng cảf8m thấJ8DejTy sQmBPa2ợ hãi.

“Đương nhiên.” AdM6Ketnh nf8ói f8như đinhQmBPa2 đóQmBPa2ng cột,“Chf8uyện khácJ8DejT kf8hông ndM6Ketói, chỉdM6Ket cầnf8 nQmBPa2hìn bốf8 mQmBPa2ẹ của hJ8DejTai tadM6Ket, bọndM6Ket họf8 J8DejTchung tJ8DejTình yêuJ8DejT nf8hau mf8à chúJ8DejTng tdM6Keta lạif8 dM6Ketthừa hưf8ởng gieQmBPa2n di QmBPa2 truyền củadM6Ket hJ8DejTọ dM6Ketvì vậdM6Kety chúngJ8DejT tf8a nhQmBPa2ất địnhf8 dM6Ketcó thf8ể yQmBPa2êu nhaQmBPa2u đếdM6Ketn bdM6Ketạc đầu.”

Cách anh thuyQmBPa2ết phQmBPa2ục làf8m J8DejTcho J8DejTcô buồnf8 cJ8DejTười nhưnJ8DejTg chỉQmBPa2 chf8ốc lf8át nóf8 f8lại J8DejTbiến mất.

“Còn chuyện QmBPa2gì sao?J8DejT” tadM6Kety QmBPa2anh dM6Ketchạm vàodM6Ket mặtf8 cô,f8 kiJ8DejTên nhẫJ8DejTn hỏidM6Ket lạiQmBPa2, anJ8DejTh dM6Ketkhông tQmBPa2hể chịu đượcQmBPa2 kQmBPa2hi QmBPa2thấy cdM6Ketô buồn.

“Thứ hai khJ8DejTi f8đi làmf8, eJ8DejTm nênQmBPa2 QmBPa2làm cáidM6Ket gQmBPa2ì bQmBPa2ây giờ?”J8DejT CdM6Ketô nhăndM6Ket mặtJ8DejT hJ8DejTỏi anh.

“Cái gì f8làm saf8o bdM6Ketây giờ?”dM6Ket QmBPa2Anh khôf8ng hiểf8u QmBPa2cô J8DejTđang hỏiJ8DejT cáiQmBPa2 gì.

Thứ hai QmBPa2ở côndM6Ketg dM6Ketty cf8ó chuyệnJ8DejT gìJ8DejT mdM6Ketà andM6Keth kf8hông bif8ết saf8o? Hạf8 f8Tử Kìnf8h sJ8DejTuy nghĩ.

“Chuyện chúng J8DejTta kếtf8 hôQmBPa2n, dM6Ketđến tdM6Kethứ haf8i nhấtdM6Ket đJ8DejTịnh đQmBPa2ã truJ8DejTyền đếdM6Ketn tQmBPa2ai f8mỗi nJ8DejTgười troJ8DejTng cônf8g ty, QmBPa2đến lúcJ8DejT đóf8 ef8m J8DejTnên đốif8 mặtdM6Ket vdM6Ketới họf8 nhdM6Ketư thếQmBPa2 ndM6Ketào đQmBPa2ây?” Phàf8n dM6KetSở NgữdM6Ket khJ8DejTông chuyển mắtdM6Ket nhJ8DejTìn anhJ8DejT, kf8hông bidM6Ketết anJ8DejTh J8DejTcó phảf8i đaQmBPa2ng gf8iả ngốQmBPa2c vQmBPa2ới QmBPa2cô không.

“Thì ra lf8à chuyf8ện này.”

Nhìn anh rQmBPa2a vẻdM6Ket J8DejTđã hiểuQmBPa2 lạdM6Keti cJ8DejTòn rấtJ8DejT QmBPa2thoải mJ8DejTái vuJ8DejTi thíQmBPa2ch f8làm chdM6Keto cdM6Ketô dM6Ketnhất thờiJ8DejT bốJ8DejTc hỏa.

“Đúng vậy, chínJ8DejTh lQmBPa2à chuyệnf8 nàyQmBPa2!” CQmBPa2ô trừngJ8DejT mắtQmBPa2 nóQmBPa2i,“Anh f8 nói nêndM6Ket làmJ8DejT dM6Ketgì bâQmBPa2y giờ?”

“Chỉ cần tJ8DejThoải J8DejTmái nJ8DejThận J8DejTsự dM6Ketchúc phJ8DejTúc cf8ủa mọidM6Ket ngườJ8DejTi lf8à J8DejTđược rồi.”

“Anh nói thậf8t đơnQmBPa2 giảnf8.” CdM6Ketô gf8iận dỗiQmBPa2 đáf8nh J8DejTanh mộdM6Kett cái.

“Là em sudM6Kety nghĩf8 f8quá J8DejTphức tạJ8DejTp. QmBPa2Em dM6Ketrốt cuJ8DejTộc lf8o lắndM6Ketg f8cái gì,f8 QmBPa2lão bà?”dM6Ket QmBPa2Anh kf8éo cdM6Ketô vào troJ8DejTng f8lòng, QmBPa2ôn nJ8DejThu hỏi.

“Đại soái cJ8DejTa lãodM6Ket bQmBPa2ản f8cưới mộdM6Kett nữQmBPa2 thưf8 kíJ8DejT dM6Kettrong QmBPa2công tyJ8DejT, khônJ8DejTg J8DejTbắt mắQmBPa2t, f8cá f8tính cứng f8nhắc J8DejTcâu dM6Ketnệ, khôJ8DejTng dM6Ketlàm dM6Ketcho dM6Ketngười khádM6Ketc f8yêu mếmdM6Ket, nQmBPa2ếu aQmBPa2nh làdM6Ket ngườidM6Ket f8đứng xemQmBPa2, anh dM6Ketsẽ f8nghĩ J8DejTnhư tQmBPa2hế nào?”

“Cô gái nàyQmBPa2 thf8ật lợdM6Keti J8DejThại?” AnJ8DejTh hơdM6Keti QmBPa2đăm chidM6Ketêu liQmBPa2ếc QmBPa2nhìn dM6Ketcô mộtf8 f8cái, sQmBPa2au đóf8 thoQmBPa2ng thả f8nhíu mdM6Ketày nói.

“Còn gì nữa?”

“Cô ta QmBPa2biết dùnf8g QmBPa2mê dM6Ketthuật, nếuf8 kdM6Kethông, QmBPa2công pQmBPa2hu trQmBPa2ên giJ8DejTường khf8ẳng địnhf8 đặcQmBPa2 biệtQmBPa2 tốt?” AJ8DejTnh nQmBPa2hăn dM6Ketmặt ndM6Ketói tiếp.

Cô trừng mQmBPa2ắt lidM6Ketếc J8DejTanh QmBPa2một cái,J8DejT nghiếnQmBPa2 răngdM6Ket nghiếndM6Ket lợiJ8DejT f8hỏi:“Còn QmBPa2gì nữa?”

“Không biết J8DejTcô tQmBPa2a làmf8 nQmBPa2hư f8thế nàoJ8DejT mêf8 f8hoặc rdM6Ketồi trdM6Ketèo lQmBPa2ên gdM6Ketiường củdM6Keta lãoJ8DejT bản?dM6Ket Làf8 lúJ8DejTc cùnJ8DejTg lão bảnJ8DejT f8ra ngf8oài cQmBPa2ông tácQmBPa2, dM6Ketlừa cJ8DejTho f8lão bảnQmBPa2 QmBPa2uống sdM6Ketay làmQmBPa2 f8ra nf8hững chuQmBPa2yện không dM6Ket tự J8DejTchủ đượcJ8DejT sdM6Ketao? HadM6Kety ldM6Ketà tf8rực tiếpQmBPa2 cưỡngJ8DejT épf8 dM6Ketquan hệ,f8 sdM6Ketau đóJ8DejT thànhdM6Ket QmBPa2công lQmBPa2ấy tự sátdM6Ket QmBPa2uy hif8ếp bứf8c hôn……”

“Uy!” Thấy J8DejTanh càngf8 J8DejTnói càf8ng lQmBPa2ưu loát,QmBPa2 cQmBPa2àng kdM6Kethoa tdM6Ketrương, PQmBPa2hàn SởJ8DejT NgJ8DejTữ nhịnJ8DejT khôngdM6Ket được đáQmBPa2nh J8DejTanh f8một chút.

“Đây không phdM6Ketải lf8à sudM6Kety nf8ghĩ cJ8DejTủa J8DejTem sao?”J8DejT AndM6Keth làmQmBPa2 nhưQmBPa2 J8DejTvô tộidM6Ket nói.

“Em đang hỏiQmBPa2 af8nh J8DejTnghĩ nhJ8DejTư thếQmBPa2 nào?J8DejT” Cf8ô nói.

Anh im lặJ8DejTng trof8ng chQmBPa2ốc lQmBPa2át rồidM6Ket chăQmBPa2m cf8hú nhìnQmBPa2 cô,J8DejT thonQmBPa2g thf8ả nói:“AnhdM6Ket sẽJ8DejT ngdM6Kethĩ đf8ây nhất J8DejTđịnh lJ8DejTà cf8hân tình.”

Cô ngẩn J8DejTra, kf8hông thểf8 ddM6Ketời khỏidM6Ket đôJ8DejTi mắtQmBPa2 thâmQmBPa2 tf8ình củaf8 anh.

“Anh sẽ nghĩ…dM6Ket…” QmBPa2Anh dM6Kettiếp tụcJ8DejT nói,“CôQmBPa2 gáf8i f8này nhấtf8 địnhf8 cóJ8DejT QmBPa2điểm đf8ặc biệtQmBPa2 ndM6Ketên f8đại soái caJ8DejT f8lão bảndM6Ket kif8a mớiJ8DejT QmBPa2mê luyếQmBPa2n, QmBPa2ái dM6Ketmộ, kdM6Kethông thểQmBPa2 tdM6Ketự kdM6Ketìm chJ8DejTế J8DejTmà yêdM6Ketu J8DejTcô dM6Ketấy, sadM6Ketu J8DejTđó còn cướiQmBPa2 QmBPa2làm vợ,QmBPa2 đồngf8 thf8ời phátdM6Ket QmBPa2thệ cQmBPa2ả đờiJ8DejT chỉf8 nQmBPa2ắm taQmBPa2y dM6Ketcô, cùf8ng J8DejTcô sốnJ8DejTg đếnJ8DejT đầu bạc.”

Trái tim J8DejTcủa côJ8DejT khôQmBPa2ng tQmBPa2ự chJ8DejTủ đượcf8 đậpQmBPa2 nhf8anh J8DejTlên, vdM6Ketì J8DejTnhu QmBPa2tình trdM6Ketong dM6Ketmắt anf8h vf8à những lờQmBPa2i adM6Ketnh nóf8i mdM6Ketà cQmBPa2ảm động.

“Lão công……”

Anh lấy tadM6Kety chQmBPa2e f8miệng QmBPa2cô lại,dM6Ket khôngdM6Ket chQmBPa2o J8DejTcô mf8ở miệndM6Ketg nóQmBPa2i chuydM6Ketện, muốQmBPa2n côdM6Ket nQmBPa2ghe anh nói.

“Lão bà, tạiQmBPa2 sQmBPa2ao eJ8DejTm pdM6Kethải QmBPa2quan tdM6Ketâm ngf8ười khQmBPa2ác nghdM6Ketĩ gìQmBPa2?” dM6KetAnh châJ8DejTn tQmBPa2hành nhìndM6Ket cô nói.“NgQmBPa2ười khdM6Ketác muốndM6Ket nghf8ĩ nhf8ư thếf8 dM6Ketnào làJ8DejT QmBPa2chuyện f8của họQmBPa2, J8DejTkhông lif8ên f8quan đếf8n chúng J8DejTta, khJ8DejTông phảidM6Ket saJ8DejTo? GiốngdM6Ket nhf8ư f8ba mẹf8 ef8m, bọQmBPa2n họf8 chênhf8 lệQmBPa2ch tuổiJ8DejT tf8ác nhất địQmBPa2nh cóf8 nhiềuJ8DejT QmBPa2người kdM6Kethông xJ8DejTem trọngJ8DejT phảJ8DejTi khônf8g? NhưdM6Ketng bQmBPa2ọn họdM6Ket vQmBPa2ẫn yêf8u nhauf8, vẫn hạnhQmBPa2 J8DejTphúc kf8hông pQmBPa2hải sao?”

“Trọng điểm làQmBPa2,” Af8nh ndM6Kethấn mạnh.“ThâJ8DejTn làdM6Ket lãJ8DejTo bf8ản củadM6Ket dM6Ketcông tJ8DejTy, QmBPa2là ngưdM6Ketời trựcJ8DejT tiếpdM6Ket phát lưf8ơng cf8ho nhf8ân viên,J8DejT lãoJ8DejT đạf8i, edM6Ketm thdM6Ketật sựQmBPa2 dM6Ketcho rằf8ng anJ8DejTh dM6Ketsẽ cf8ho phépQmBPa2 bọnQmBPa2 QmBPa2họ vJ8DejTô lễQmBPa2 lão vdM6Ketới lãoJ8DejT f8bản nươnQmBPa2g sao?”

Nghe thấy vậy,J8DejT PhàdM6Ketn SởdM6Ket NgữQmBPa2 nhịdM6Ketn khôQmBPa2ng đượcQmBPa2 trừf8ng lớnf8 hdM6Ketai mắJ8DejTt, đeJ8DejTm taQmBPa2y af8nh ldM6Ketấy ra dM6Ket khỏi miệngdM6Ket cô.

“Anh muốn lQmBPa2àm dM6Ketcái gì?”f8 QmBPa2Cô dM6Ketlo lắngJ8DejT J8DejThỏi anh.

“Làm việc nJ8DejTên làm.”f8 QmBPa2Anh ôdM6Ketn nhdM6Ketu cười.

“Việc gì làdM6Ket QmBPa2việc nf8ên làmJ8DejT?” CJ8DejTô tiếpdM6Ket tụf8c hỏi.

“Em muốn biếJ8DejTt QmBPa2như vdM6Ketậy sao?”

“Em không J8DejThy vọngf8 bởf8i vdM6Ketì eQmBPa2m f8mà làQmBPa2m f8cho bJ8DejTất J8DejTkì ndM6Ketgười nàoJ8DejT gặpQmBPa2 f8tai ương.”

“Đó không phảiQmBPa2 dM6Ketlà f8tai J8DejTương, phảiQmBPa2 nóif8 làdM6Ket giQmBPa2eo gf8ió J8DejTgặt bảo.QmBPa2” J8DejTAnh cườdM6Keti nQmBPa2ói, nhưng J8DejTgiọng điQmBPa2ệu cóJ8DejT mộdM6Kett tJ8DejTia lãnQmBPa2h J8DejTkhốc, gf8iống nhf8ư dM6Ketanh đãQmBPa2 sớmQmBPa2 quyếtf8 QmBPa2tâm muốnQmBPa2 giếtQmBPa2 không tha.

“Lão công.” CôdM6Ket nhíf8u màdM6Kety nhìnQmBPa2 anh.

“Lão bà.” Anf8h mỉmf8 cưf8ời đápdM6Ket lại.

“Lão công.” Côf8 J8DejTnhấn mf8ạnh, tỏdM6Ket vẻf8 phQmBPa2ản đối.

“Lão bà.” dM6KetAnh tiếpdM6Ket tJ8DejTục dM6Ketmỉm cườif8 mQmBPa2à chốngdM6Ket đỡ.

“Mọi người đdM6Ketều làmf8 vJ8DejTiệc vớiQmBPa2 dM6Ketnhau ndM6Kethiều f8năm J8DejTnhư vQmBPa2ậy, andM6Keth cdM6Ketó thểQmBPa2 đQmBPa2ồng J8DejTý vớidM6Ket edM6Ketm, đừngQmBPa2 vì J8DejTtình f8cảm QmBPa2cá nhânQmBPa2 nhdM6Ketất QmBPa2thời màQmBPa2 phủiJ8DejT bỏdM6Ket nhữndM6Ketg cốf8 gắndM6Ketg, QmBPa2hi sf8inh củJ8DejTa hJ8DejTọ cJ8DejTho côngQmBPa2 ty nhữngQmBPa2 năQmBPa2m qf8ua đượcQmBPa2 khôJ8DejTng?” Côf8 gọnJ8DejT QmBPa2gàng dứJ8DejTt khof8át, f8thành thậtJ8DejT nói.

“Em cũng biếdM6Kett, f8đối vớiJ8DejT nJ8DejThững dM6Ketcố gắngJ8DejT vàJ8DejT QmBPa2hi sdM6Ketinh cdM6Ketủa mọiQmBPa2 ngưdM6Ketời f8anh dM6Ketđều thưởngf8 chdM6Keto f8họ xứng f8đáng, chQmBPa2ưa cJ8DejTó bQmBPa2ạc đQmBPa2ãi QmBPa2người nào.”

“Em biết, nhưQmBPa2ng côf8ng QmBPa2ty f8có thQmBPa2ể pháJ8DejTt triQmBPa2ển mạQmBPa2nh mẽ,J8DejT đf8ứng vữf8ng f8trong giJ8DejTới f8này đềudM6Ket cóQmBPa2 công củf8a mf8ọi nQmBPa2gười. CJ8DejTho nênQmBPa2 đQmBPa2ồng ýJ8DejT vớiQmBPa2 f8em, kJ8DejThông cầnQmBPa2 dM6Ketvì eQmBPa2m làmJ8DejT khdM6Ketó dM6Ketngười QmBPa2nào được không?”dM6Ket CôJ8DejT cầuJ8DejT xin.

“Em mềm lòngdM6Ket nhưf8 vậyQmBPa2 f8là khJ8DejTông được.”dM6Ket Anf8h tf8hở ddM6Ketài lắf8c đầJ8DejTu nói.

“Lão công……”

“Chuyện này anQmBPa2h khôngf8 thểJ8DejT đồnJ8DejTg QmBPa2ý vớdM6Keti eQmBPa2m.” AJ8DejTnh ngf8hiêm f8túc lắcf8 đầudM6Ket nói,“Làf8 ngưQmBPa2ời lãnf8h đạo quyếtJ8DejT địJ8DejTnh chíf8nh sdM6Ketách củQmBPa2a côdM6Ketng J8DejTty adM6Ketnh kJ8DejThông thểQmBPa2 mềf8m lQmBPa2òng dM6Ketnhư pJ8DejThụ nữ.”

“Nhưng chuyện này……”

“Nghe anh ndM6Ketói hếdM6Kett đã.”J8DejT AnQmBPa2h ôndM6Ket ndM6Kethu ngắtf8 ldM6Ketời côJ8DejT, f8vẻ mặdM6Kett vdM6Ketẫn nghiêmJ8DejT tdM6Ketúc nhưJ8DejT vậy.

Phàn Sở NgữdM6Ket bấtdM6Ket đắQmBPa2c dĩQmBPa2 nhìJ8DejTn andM6Keth, khônQmBPa2g hiểudM6Ket aQmBPa2nh tạiJ8DejT sQmBPa2ao phảiJ8DejT cf8ố cJ8DejThấp nhưf8 thế?

Nếu đồng ngJ8DejThiệp f8đối vớiJ8DejT QmBPa2cô cóf8 QmBPa2ý kiếnf8 thf8ì cũngdM6Ket J8DejTlà dJ8DejTo J8DejTcô kQmBPa2hông đQmBPa2ủ QmBPa2tiêu chuQmBPa2ẩn, không thểJ8DejT tQmBPa2rách QmBPa2người khác,f8 nếf8u aQmBPa2nh bởidM6Ket J8DejTvì QmBPa2cô mdM6Ketà QmBPa2lạm dụngdM6Ket chứcdM6Ket quyềf8n tdM6Ketrả dM6Ketthù đối phươQmBPa2ng thJ8DejTì chỉJ8DejT càndM6Ketg lf8àm khQmBPa2ó J8DejTcô QmBPa2hơn J8DejTmà tdM6Kethôi. f8Chẳng lf8ẽ dM6Ketanh khônQmBPa2g hiểu?

“Nếu anh f8đã rJ8DejTa mdM6Ketột qdM6Ketuyết địnhf8 dM6Ketgì đóf8 tf8hì khôQmBPa2ng f8phải chỉQmBPa2 vìf8 mộQmBPa2t chuyện.J8DejT KhQmBPa2ông phảiQmBPa2 chỉ QmBPa2 một, J8DejTcó nghQmBPa2ĩa aQmBPa2nh f8đã cdM6Ketho họf8 cơJ8DejT hdM6Ketội nhQmBPa2ưng hếQmBPa2t ldM6Ketần nàdM6Kety đếndM6Ket lầJ8DejTn khf8ác khôngJ8DejT thay J8DejTđổi, mộtdM6Ket lầndM6Ket QmBPa2lại f8một ldM6Ketần tJ8DejTái f8phạm, đốiJ8DejT vdM6Ketới nhữnf8g dM6Ketngười J8DejTnhư vậyJ8DejT cJ8DejTho f8dù khôngdM6Ket phải QmBPa2vì dM6Ketem thQmBPa2ì f8anh cJ8DejTũng phQmBPa2ải vdM6Ketì J8DejTcông f8ty mQmBPa2à J8DejTtrừng phạt.”J8DejT AQmBPa2nh thJ8DejTật sf8ự nghiêJ8DejTm tf8úc nói vớif8 cô.

“Anh cam đf8oan sẽJ8DejT khôdM6Ketng dM6Ketlấy viQmBPa2ệc cônJ8DejTg QmBPa2báo thùdM6Ket f8riêng?” CôQmBPa2 nQmBPa2hìn anf8h J8DejTđánh gQmBPa2iá. VìdM6Ket dM6Ketsao J8DejTcô vẫn cảmJ8DejT thấyf8 khdM6Ketả QmBPa2năng nàydM6Ket rấtf8 lớn?

“Ai, lão J8DejTbà, lãdM6Keto dM6Ketcông cdM6Ketủa eQmBPa2m làQmBPa2 ngườiQmBPa2 khJ8DejTông phQmBPa2ân biQmBPa2ệt QmBPa2công J8DejTtư nhQmBPa2ư vậyQmBPa2 sao?”

Phàn Sở NgQmBPa2ữ f8thành J8DejTthật sudM6Kety nghĩdM6Ket J8DejTmột lf8át dM6Ketrồi đQmBPa2ưa rf8a đápdM6Ket án.

“Phải.” Cô nói.

Hạ Tử f8Kình dởdM6Ket khdM6Ketóc dởQmBPa2 cười.

“Cám ơn dM6Ketem tiQmBPa2n tưởngf8 J8DejTanh nhưf8 vậy,dM6Ket lãdM6Keto bà.”J8DejT dM6KetAnh cf8ười khổdM6Ket f8mà nói.

“Lão công……”

“Được rồi, nf8gừng.” J8DejTAnh độtf8 dM6Ketnhiên ngắtf8 lờif8 cô:“Chúf8ng J8DejTta khôndM6Ketg nêQmBPa2n QmBPa2vì tQmBPa2ryện còQmBPa2n cQmBPa2hưa có xảJ8DejTy f8ra trJ8DejTanh luQmBPa2ận khQmBPa2ông thQmBPa2ôi, ndM6Ketếu f8lãng phíJ8DejT thJ8DejTời cf8ho cf8huyện nQmBPa2ày kf8hông bằngJ8DejT chQmBPa2úng ta J8DejTnên “J8DejTvận độnJ8DejTg” mộtf8 chút?”

Phàn Sở QmBPa2Ngữ QmBPa2mặt nhQmBPa2anh cQmBPa2hóng đỏJ8DejT lên.

“Anh thật J8DejTkhông đứnQmBPa2g đắnf8!” CôJ8DejT mặJ8DejTt f8đỏ tíaQmBPa2 tdM6Ketai trừngf8 anf8h liếdM6Ketc mf8ắt mộf8t cái.

“ “Vận đJ8DejTộng” dM6Ketsao QmBPa2có thểf8 làf8 chuyệQmBPa2n khôdM6Ketng đứngJ8DejT f8đắn, J8DejTlão dM6Ketbà? Vf8iệc nàyf8 liêndM6Ket quQmBPa2an f8đến đời QmBPa2sau củaQmBPa2 chúQmBPa2ng QmBPa2ta, đâf8y làdM6Ket J8DejTchuyện đứngdM6Ket đắf8n nhấJ8DejTt cũngf8 qf8uan trọngQmBPa2 nQmBPa2hất.” Anh nghidM6Ketêm tf8úc nói.

Phàn Sở NgdM6Ketữ hdM6Ketoàn toàJ8DejTn ndM6Ketói khôdM6Ketng J8DejTra lời,f8 chỉQmBPa2 cóQmBPa2 thểJ8DejT xấQmBPa2u hổQmBPa2 trừnf8g anQmBPa2h liếcdM6Ket mQmBPa2ắt mJ8DejTột cái, sf8au đdM6Ketó quyếtf8 đf8ịnh đứndM6Ketg dậyQmBPa2 chJ8DejTạy lấydM6Ket ngưdM6Ketời, khf8ông đểdM6Ket ýdM6Ket tớf8i anh.

Dù f8sao QmBPa2cô vĩnJ8DejTh f8viễn không 

thể f8 nói lạidM6Ket anh.

Nhưng côQmBPa2 f8vừa mớiQmBPa2 đứnQmBPa2g lênf8, hadM6Keti chândM6Ket cJ8DejTòn cf8hưa đứJ8DejTng vững,J8DejT đãQmBPa2 bdM6Ketị dM6Ketanh dM6Ketkéo dM6Ketngã ngdM6Ketồi lạidM6Ket sô pha.

“UyQmBPa2!” Cô kháQmBPa2ng nQmBPa2ghị qudM6Ketay đầf8u kêuf8 lênQmBPa2, giJ8DejTây tiếpQmBPa2 thedM6Keto đãdM6Ket bJ8DejTị aQmBPa2nh áf8p đảoJ8DejT ởQmBPa2 trênJ8DejT sôQmBPa2 pha.

AnQmBPa2h ở trdM6Ketên nQmBPa2gười f8mong chQmBPa2ờ nhQmBPa2ìn cô,QmBPa2 nụQmBPa2 cườdM6Keti gợif8 cảJ8DejTm mêdM6Ket hJ8DejToặc, đôdM6Keti QmBPa2mắt đf8en lấpf8 láf8nh tràn đQmBPa2ầy tìnhf8 yêQmBPa2u J8DejTvà kháf8t dM6Ketvọng đốidM6Ket QmBPa2với cô.

Cô hô hấpf8 kQmBPa2hó J8DejTkhăn, tQmBPa2im đậpQmBPa2 nhanh.

Anh chậm J8DejTrãi dM6Ketcúi ngưf8ời hJ8DejTôn cf8ô, nhẹJ8DejT J8DejTnhàng hôQmBPa2n dM6Ketđôi f8môi J8DejTcô, dM6Ketgiống nJ8DejThư thương tiếc lại giống như khiêu khích.

Hô hấp của cô không thể khống chế dần dần trở nên dồn dập, hai tay không tự chủ được chủ động đặt lên cổ anh, kéo anh ép xuống dưới làm cho nụ hôn càng ngày càng sâu.

Anh khẽ cười thành tiếng, thuận theo mong muốn của cô, đem lưỡi tiến vào trong miệng cô, nhiệt liệt mà cơ khát hôn cô, rồi sau đó đem cô tiến vào trong bể dục vọng, dìm ngập……