Anh Nhất Định Làm Em Yêu Anh - Chương 31-32

Chap 31: Buông tay..không dễ dàng!! 

-Cậu..sao lại ở đây?-Nam hỏi. 
-Hôm nay chúng tôi có tiệc, cô ấy bỏ về truớc nên tôi phải đi theo..không ngờ lại gặp anh đang ép buộc cô ấy như vậy. 
-Tôi không ép buộc! 
-Nhưng hành động của anh là bắt buộc cô ấy phải yêu mình. 
-Tôi.. 

-Hai người về đi..-Anh lên tiếng. 
Cả hai đều ngoảnh sang nhìn cô, cô nói tiếp: 
-Tôi mệt mỏi rồi, tôi muốn nói rõ..nhưng không phải lúc này..hai người về đi đừng làm loạn trước nhà tôi nữa!- Nói rồi cô mở cửa đi vào nhà, rồi đóng sầm cửa lại. 

Minh và Nam nhìn cánh cửa bị đóng sầm trước mặt, lại quay sang nói với nhau: 
-Anh nên bỏ cuộc đi! 
-Cậu nên từ bỏ đi! 

Hai người nhìn nhau hằm hằm, Minh lên tiếng: 
-Tôi sẽ bỏ cuộc…nếu cô ấy nói không yêu tôi! 
-Tôi sẽ không bỏ cuộc..cho đến khi cô ấy nói yêu tôi!- Nam cũng nói rõ quan điểm. 
-Nhưng cô ấy không yêu anh. 
-Tôi sẽ làm cho cô ấy yêu tôi. 
-Như vừa rồi hả?-Minh nhướn mày. 
-Cậu.. 

-Xoạch..- cửa mở. 
Anh từ bên trong nhìn ra hai người, nãy giờ cô vẫn đứng sau cánh cửa nên vẫn nghe thấy hai người nói chuyện. Cô lên tiếng: 
-Thật sự thì hai người không thể im lặng sao? 
-Cho đến khi em quyết định!- Nam nói. 
-…-Anh im lặng một lát, rồi nói- Vậy được..- cô đi hẳn ra ngoài.-Tôi.. 
Hai người nín thở. 
-Tôi..rất tiếc cho hai người..tôi không nghĩ mình sẽ yêu lần nữa! –Anh nói xong chăm chăm nhìn biểu hiện của cả hai. Minh thì nhíu mày, Nam không có biểu hiện. 
-Em không cần dấu, em cứ nói đi, em chỉ cần chọn một trong hai thôi, nếu em chọn cậu ta, tôi sẽ không làm phiền em nữa. 
-Tôi không chọn ai.. 
-Nếu em không nói rõ, nhất định tôi sẽ không về! 
Anh nhìn Nam: 
-Tùy thôi. 
-Hả? 
-Muốn ngồi đến bao giờ thì ngồi, tôi không quan tâm. 
-Em.. 
Anh quay người bước vào nhà, nhưng (lại) lần nữa Minh níu tay cô hỏi: 
-Thật sự không thể chọn một trong hai sao? Khó khăn vậy sao? Cậu không thể biết..tình cảm thật sự của mình sao? 
Một bầu không khí im lặng vây quanh ba người, Anh nhắm mắt, nói: 
-Tôi.. 
-Em không cần nói nữa..-Nam nói, rồi nhìn hai người- Tôi đã cố gắng, nhưng càng ngày em càng rời xa tôi…tôi..tôi có thể thấy tình cảm em dành cho cậu ta..nó không như dành cho tôi.. 
-… 
-Tôi sẽ không làm phiền em nữa!- Nam nói, dù tim anh như có hàng ngàn những mũi kim đâm qua. 
-Anh..-Minh lên tiếng. 
-Cậu không cần nói gì cả, hãy chăm sóc cô ấy..đúng như vậy..một con người lạnh lùng không thể cảm hóa một con người lạnh lùng được!- Nam nhìn Anh thêm mấy giây- Tôi không thể có được trái tim em..chưa bao giờ có phải không? 
-..Tôi rất tiếc…nhưng đúng vậy!- Anh nhắm mắt. 
-..Cảm ơn em.-Nam nói xong câu này thì cả Minh và Anh đều ngẩng lên nhìn- Những câu nói của em dù rất đau, nhưng nó sẽ giúp tôi quên em thật sự.. 

Lại một không khí im lặng. Nam lại phá vỡ điều đó: 
-Chúc em hạnh phúc… 
Nói rồi cậu rời đi, không một lần ngoảnh lại… 

Nhìn Nam từ từ đi khuất xong lại nhìn sang Anh, Minh nói: 
-Cậu có làm cho tôi trở nên như vậy không nhỉ? 
Anh quay sang nhìn Minh: 
-Nếu muốn..! 
-Không đâu, tôi không muốn..-Minh nói rồi kéo tay cô, ôm chầm một cái, cảm nhận mọi thứ như mới ngày hôm qua chưa hề có bốn năm xa cách đó. 
-Cậu về đi! Tôi muốn nghỉ ngơi..-Anh gỡ tay Minh ra, định đi vào nhà, ai ngờ chàng Minh nhà ta nhiễm mấy cái thói quen khi còn sống ở Mĩ, cậu cúi xuống, bế xốc cô lên, cười nói: 
-Mệt thì tôi đưa vào nghỉ, tôi có thể ở lại không? 
-Thả tôi xuông! 
-Không! 
-Có thả không? 
-Không! 
-Thả xuống! 
-Ừ..thì thả xuống..-Minh thả cô xuống nhưng vẫn đi theo vào nhà, Anh quay lại hỏi: 
-Đi vào làm gì? 
-Ờ..thì.. 
-Đi về- Anh vừa nói vừa lấy tay đẩy cậu ra cửa, rồi đóng sầm lại. 

Minh mỉm cười, nói thầm: 
-Good night, my love! 

Anh dựa vào cửa, dần dần ngồi thụp xuống, một ngày thật mệt mỏi…cô không chắc..mình có thể mở lòng để đón nhận tình yêu đó không nữa… ở đời, không gì có thể biết trước được… 


Sáng hôm sau. 
Vừa mở cửa ra để đi làm, Anh đã thấy Minh lù lù đứng ở cửa, đang nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ: 
-Chào buổi sáng!- Minh nói. 
-Chào!- Anh nói một cách chán nản rồi đi ra ngoài để đóng cửa, Minh lại hỏi: 
-Tôi sẽ xin việc làm.. 
-… 
-Tôi sẽ đi làm tại công ti bố mình.. 
-.. 
-Nè. Sao vậy? 
-Mệt!- Anh chỉ nói vậy rồi bỏ đi trước. 

Minh cười nhăn nhở rồi chạy theo… 

Đang nói chuyện với khách hàng, điện thoại của Anh rung bần bật, cô đành xin lỗi khách hàng rồi nhìn người vừa gọi, tên Minh này ăn phải cái gì vậy? 
-A lô.. 
-Cùng ăn trưa đi.. 
-Đang bận.. 
-Bận gì..nè..nè Sao vậy?- Minh giật mình vì Anh đã cúp máy mất tiêu rồi, gọi lại thì nghe: 
-Thuê bao quí khách vừa gọi…. 
-Cái gì vậy trời! 

Sau khi kết thúc công việc, Anh trở về nhà nhưng vừa ra cổng thì đã thấy tên Minh lù lù đứng đấy rồi, cô chán nản hỏi: 
-Rốt cuộc cậu muốn gì đây? 
-Ờ..Không biết nữa..-Minh cười. 
-Vậy đừng có ngày nào cũng đi theo tôi như vậy!- Anh nói rồi bỏ đi trước. Minh nhìn theo bóng cô, bức xúc nói to: 
-Nhưng tôi muốn…cậu yêu tôi! 
Anh hơi giật mình, ngoảnh lại nhìn Minh bằng ánh mắt lạ. Xong cô nói: 
-Nếu muốn tôi yêu cậu thì đừng có những hành động như thế nữa, nó khiến tôi cảm thấy phiền phức hơn là yêu!- Anh nói rồi bỏ đi trước để lại tên Minh đứng ngẩn tò te ở đó. 


21h30’ hôm đó. 
Giải quyết xong một số vấn đề về công việc, Anh chuẩn bị đi ngủ, vừa đứng dậy khỏi bàn làm việc thì: 
-Kính koong… 
Giật mình ngoảnh lại. cô nhíu mày đi ra cửa, nghĩ thầm: 
-Đêm hôm thế này, ai vậy nhỉ? 

-Xoạch…-Cửa mở. 
Vừa mở cửa cô đã nhận thấy mùi rượu nồng nặc, nhìn người đang đứng trước mặt mình. Nam đang trong trạng thái say mèm, nhưng càng say thì anh càng không thể quên được cô, càng uống thì anh càng tỉnh ra, không thể nào quên được. Vừa ra khỏi Bar, anh lập tức lái xe đến đây. Thấy Anh vừa mở cửa, Nam lập tức ôm lấy cô, nói giọng ngắt quãng: 
-Anh à…anh sai rồi…anh không thể quên em được…dù hôm qua..anh chúc em..hạnh phúc..nhưng anh..hic..anh không thể buông tay…dễ như..anh đã nói được… 
em..hãy..chấp nhận..anh được..không? 

Cảm nhận được cả sức nặng của Nam dần dần trĩu xuống vai mình, Anh đẩy Nam đứng thẳng dậy, lấy tay vỗ vỗ vào má Nam, nói: 
-Dậy đi,..tôi không thể cho anh vào nhà được đâu, dậy mau… 

Nam giật mình, mắt vẫn còn lờ mờ chưa nhìn rõ…mãi sau mới nhận ra người trước mặt mình, anh nói: 
-Không thể..đón nhận anh sao?- Nam nói bằng giọng lờ mờ, nghe vô cùng..đáng sợ. 
-Tôi rất tiếc…! 
-Tại sao chứ?-Nam đẩy cô vào nhà, ấn mạnh vào tường, nói bằng giọng cay đắng-Tại sao..em không thể đón nhận tôi…4 năm qua..tôi luôn nhớ về em mà..tôi không thể yêu ai ngoài em..giờ em nói em không yêu tôi, là sao? 
-Tôi chưa từng nói..tôi yêu anh!-Anh nhìn thẳng vào Nam, nói. 

Nam không thể chịu được nữa rồi…(Núi lửa phun trào!!!! Chạy thôi) Tại sao chứ? Anh có gì không tốt sao, không thể nào….Nam cắn chặt môi, cúi đầu nhìn sàn nhà…lát sau bất chợt ngẩng lên nhìn cô..trong mắt có những tia máu đáng sợ.. 
Anh chưa kịp phản ứng thì Nam đã đẩy mạnh cô vào tường, rồi cúi xuống, ép chặt môi mình lên môi cô. Hai tay vòng qua eo xiết chặt không cho cô cựa quậy…. 

Chap 32: Anh nhất định làm em yêu anh!!! (Chap cuối!) 

(Có cảnh hơi..một chút, nhưng chưa đến mức nóng! Phải cảnh báo nếu không bị ném đá chít!! ^_^) 

Anh bị bất ngờ, không kịp phản ứng, đến khi nhận ra thì cô đã cảm thấy hơi thở mình mang theo mùi rượu của Nam rồi…cô cố gắng lấy tay đẩy Nam ra nhưng không được…Nam vô cùng cao, lại khỏe nữa…không đẩy được. Nam dần dần đưa tay ra sau đóng sập cửa lại, khóa trái luôn, rồi lại tiếp tục đưa tay lên, nhằm vào chiếc nút áo đầu tiên của Anh..tay vừa chạm vào cái nút, lật tức giựt phăng ra. Càng ngày, Nam càng mất đi lí trí của mình..người ta nói…đàn ông đáng sợ nhất là lúc họ say, mà bên cạnh lại có..phụ nữ. Qủa không sai! 

Rời khỏi làn môi cô, Nam dần dần cúi xuống, hôn lên cổ cô, dần dần hôn xuống bờ vai thanh mảnh của cô…Anh muốn chống cự..nhưng không thể chống cự được, cơ thể cô dần dần mất đi sức lức cũng như não bộ dần dần mất đi khả năng kiểm soát cơ thể. 

Nam tiếp tục mở chiếc nút áo thứ hai ra, anh càng ngày càng bị kích thích, cơ thể càng trở nên nóng bừng, tê dại. Mọi thứ giờ không được kiểm soát nữa mà làm tất cả theo bản năng.. 

Anh không quen với cái cảm giác này, cô cắn chặt răng, mắt bất chợt ngước lên trên. Ngay trên đầu cô là một cái tủ..có để bức ảnh của cô và Minh và một ca nước. Nhìn bức ảnh, bất chợt cô đưa tay lên, với cái ca nước rồi..đổ ụp một phát lên đầu Nam. 
Nam giật mình, ngồi bật dậy, Anh cũng tránh ra khỏi bức tường, lấy tay kéo cổ áo lại, nhìn con người đang bị ướt từ đầu đến chân trước mặt mình. Lát sau, như tỉnh ra, Nam nhìn cô vẻ khó xử: 
-Xin lỗi…anh.. 
-Về đi!- Anh không nhìn Nam, mặt cô lộ rõ vẻ tức giận. 
-Em..không nên đối xử với anh như vậy chứ?-Nam nhíu mày, đừng để cậu mất lí trí lần nữa. Nếu cậu túc lên là không thể tự kiểm soát bản thân đâu. 
-Tôi rất tiếc, anh về đi…sau lần này..thật sự..tôi không thể đối xử với anh như một người bạn nữa! 
-Em.. 
-Về đi! 
Nam nhìn cô một lúc, rồi đi ra phía cửa. Trước khi đóng cửa còn nhìn cô một lần, nhưng cô không nhìn lại, cô đang nhìn vào một bức ảnh đặt gần đó…anh biết, anh vừa làm cô tổn thương.. 
-Xin lỗi..-Nam nói thầm rồi đóng cửa lại… 

Cửa vừa đóng lại, Anh ngồi thụp xuống đất. Cô chưa bao giờ bị lâm vào thế khó xử như thế..trước đây cô không thể yêu ai, giờ đây thì cảm thấy..đàn ông thật đáng sợ. Nhưng Minh chưa bao giờ như thế cả..cho dù có trong bất kì hoàn cảnh nào cũng như vậy..giờ đây cô vừa muốn gặp Minh, vừa không muốn gặp…Nhưng..giờ cô cần một người để nói chuyện. 

-Alô… -giọng ngái ngủ của Minh phát ra..Anh cảm thấy tinh thần đã nhẹ đi một chút. Không thấy người trả lời, Minh lại hỏi- Ai vậy nhỉ? Đêm hôm không ngủ gọi làm gì đấy? 
-… 
-Ai vậy?-Vẫn ngái ngủ, mắt vẫn nhắm. 
-Cảm ơn!-Anh cất tiếng nhè nhẹ rồi cúp máy. Minh giật mình mở mắt nhìn lại cái điện thoại thì đã tắt rồi. Ấn vào nhật kí cuộc gọi… 
-Anh hả? Gọi giờ này làm gì? Mà sao lại cảm ơn nhỉ?-Minh thắc mắc rồi nhấn nút gọi lại. 

Anh vừa đứng dậy lại thấy máy có người gọi, nhìn vào thì nhận ra là Minh, cô mỉm cười, rồi nhấn nút nghe, áp điện thoại vào tai: 
-Alô.. 
-Nghĩa là sao? Từ cảm ơn ấy? 
-Không có gì! 
-Mà sao lại gọi vào giờ này? 
-Ngủ rồi à?-Anh hơi mỉm cười. 
-Ừm, đang ngủ, nhưng giờ tỉnh rồi. 
-Ngủ tiếp đi. 
-Không ngủ được nữa..-Minh cười, giọng mang vẻ trách móc. 
-Vậy thức cả đêm đi..tôi đi ngủ trước.- Anh nói rồi cúp máy luôn. 
-Nè..nè..-Minh nhíu mày nhưng đáp lại chỉ là những tiếng tút tút vô nghĩa, cậu thở dài rồi nói- Không thể dùng chiêu này được…nếu dùng với người khác thì có thể sẽ được nghe hát ru, nhưng dùng với cô ấy thì..haizz nghe tút tút cho sướng..haizzz-Lại thở dài mà nghe não cả ruột… 
Sáng hôm sau. 
Vừa ra khỏi cửa Minh đã thấy Nam đang đứng ở cổng nhà mình rồi, cậu vừa đi ra Nam lên tiếng: 
-Nói chuyện chút được không? 
-Được… 

__ 
Cà Phê Thanh Lam.. 

-Có chuyện gì không? –Minh lên tiếng sau khi cô phục vụ vừa đi khỏi. 
-Có chuyện này..tôi..-Nam ngập ngừng. 
-Anh cứ nói đi. 
-Tôi muốn biết..tại sao Anh lại yêu cậu?-Nam nhìn thẳng vào Minh. 
-Hả?-Minh ngớ người, lát sau hỏi lại- Yêu tôi? Cô ấy đã bao giờ nói cô ấy yêu tôi đâu? 
-Những người như cô ấy..không dễ để nói ra câu đó..nhưng chỉ cần nhìn hành động là biết. Cậu trả lời thử đi.. 
-Tôi không biết..anh hỏi cái đó sao tôi biết được! Mà anh hỏi để làm gì? 
-… Nếu cậu thật sự yêu cô ấy..tôi sẽ từ bỏ thật sự..tôi… 
-Ủa, tôi tưởng anh đã nói điều đó hôm trước rồi?-Minh hỏi. 
-Cậu nghĩ nói bỏ là bỏ được ngay hả?-Nam nhíu mày. 
-Vậy..Hai người xảy ra chuyện gì sao?-Minh hỏi. 
-…không có gì! Cậu sẽ làm cô ấy hạnh phúc chứ? 
-Nếu cô ấy chấp nhận tôi..! 
-Cô ấy..đã chấp nhận cậu từ lâu rồi..-Nam nói, xong nở một nụ cười nhạt. 
-Hả? 
-Từ 4 năm trước kia… 
-Hôm nay anh sao vậy?-Minh nhướn mày, liệu có nhầm thuốc không mà nói lằng nhằng vậy chứ. 
-Không có gì.. 

Ngồi một lúc, Nam nói: 
-Tôi sẽ đi sang Pháp. 
-Hả? 
-Bên đó có một chi nhánh của bố tôi, tôi sẽ sang đó làm giám đốc.. 
-Anh..bao giờ đi? 
-Vài tiếng nữa.. 
-Không chào mọi người sao? 
-…Không cần! Chỉ cần cậu chăm sóc cô ấy là tôi yên tâm rồi.-Nam nói xong đứng lên, nói- Cậu cứ ngồi đây, tôi đi trước, tôi còn nhiều việc phải giải quyết trước khi đi… 
-Tạm biệt. 
-Tạm biệt…-Nam nói rồi quay người bước đi. Vài giờ nữa anh sẽ lại ở một nơi khác, xa xôi..anh sẽ quên cô….

Minh nhìn cái xe đi khuất..rồi lấy máy gọi cho Anh: 
-Em có đi làm không? 
-Không, hôm nay tôi nghỉ phép.. 
-Đang ở đâu? 
-Nhà! 
-Đợi anh một lát nhé!- Minh cười, rồi cúp máy. 

30’ sau.. 
-Kính koong… 
-Xoạch…-Vừa mở cửa, đập vào mắt Anh là Minh với một bó hồng to. Thấy cô đứng nhìn mình, Minh lấy trong túi ra một cái hộp nhỏ, rồi quì xuống trước mặt cô: 
-Em sẽ làm vợ anh chứ? 

Anh nhìn Minh đang căng thẳng trước mặt mình, lại đưa tay lên đẩy cái gọng kính, rồi nói: 
- Tôi chưa sẵn sàng. 
-Anh sẽ đợi, đợi đến khi em thật sự yêu anh..được chứ?-Minh vừa căng thẳng xong, giờ lại nở một nụ cười. 
-Anh có thể làm tôi yêu anh không?-Anh hỏi lại. 

Minh cười rồi nói một câu, rõ ràng và dứt khoát: 
-Anh nhất định làm em yêu anh!!! 

__________________the end_____________ 

Lời kết: 

Hu hu vậy là câu truyện đã đi vào kết thúc, kết thúc này hoàn toàn ngược với ý định ban đầu của Ori..lúc bắt đầu viết thì nghĩ kết thúc một đằng, lúc viết đoạn này lại nghĩ kết thúc khác..đến lúc viết chap cuối Ori còn định..cho Anh và Nam làm thật luôn rồi cho hai người lấy nhau cơ (Tội lỗi. tội lỗi) nhưng xong rồi lại viết thành kết thúc thế này…hi hi..cảm ơn mọi người đã đọc câu truyện “Càng ngày càng..không hấp dẫn” của Ori mà cái kết bị bạn bè nói là: Lãng xẹt!!! Họ muốn có thêm về..đêm tân hôn của hai người để coi người lạnh lùng như Anh thì đêm tân hôn sẽ coi sao ((>o<) thiệt đáng sợ), nếu mọi người cùng chung ý nghĩ với họ thì để Ori viết đoạn đó rồi cho nó thành ngoại truyện..hì hì. Ori sẽ viết tiếp phần II của truyện này..đời con của Minh & Anh, he he…hiện tại đã viết được 2 chap, nhưng mà đăng luôn thì hơi kì kì..hờ hờ..ai muốn có ngoại truyện về đêm tân hôn của họ nào? Nếu muốn để viết không thì thôi…Phần II sẽ viết chung với fic này nhé!!! 

Mọi người thường lấy ý tưởng ở đâu? Có ai nghĩ rằng tui lấy ý tưởng này khi tui..giặt đồ không? Hihi thật đóa! ^_^. Ban đầu nghĩ là… “Một cô gái lạnh lùng..lạnh như nước, một cậu bạn ấm áp => nước lửa bù trừ, rồi thuộc về nhau” Sau đó lên nhà uống nước đá, nghĩ đến “một anh chàng lạnh như đá, nhưng sau đá thì lại thấy rực hơn cả việc chưa uống” 
Nhưng lúc đó phân vân giữa hai anh chàng, thật sự là viết đến chap 29 vẫn không biết nên cho về với ai. Thui dù đời lạnh lùng ta vẫn cho nàng hạnh phúc, Ok? 
Một lần nữa cảm ơn mọi người đã theo dõi câu truyện này của Ori…hẹn gặp lại… 
Moahhhh!!!!