Cô Gái Đông Dương - Chương 23 Part 2

Đứng trước cổng bệnh viện, Phương gần như muốn quị xuống vì những nỗi lo nặng lòng. Bệnh viện chứa đựng biết bao nhiêu ký ức đau buồn của cô, nơi mà những gì cô yêu thương nhất đã và sắp sửa ... ra đi. Phương đưa tay giữ lấy những sợi tóc tung bay vì gió. Gió đã mạnh lên rất nhiều dù trời vẫn còn những sợi nắng nhợt nhạt... Phương hít một hơi thật sâu, bước nhanh vào bên trong. 
Mở tờ giấy mà Paul đưa cho, đọc thật nhanh địa chỉ ghi trên đó, Phương nhẹ nhàng bước chân lên cầu thang... Từng bậc một đang lùi dần dưới bước chân cô... Phương đã trở về... Nhật Duy có cảm thấy hay không? 
Ngăn cho nỗi xúc động không biến thành nước mắt, Phương bậm chặt môi, bám tay vào tay vịn cầu thang... May mà phòng chỉ ở tầng hai... 
Đứng trước cánh cửa khép hờ của phòng bệnh, Phương đưa tay lên... nhưng kịp dừng lại khi nghe thấy có tiếng nói rất nhẹ từ bên trong. Cô biết Duy không ở một mình. Bao nhiêu dũng khí của cô tự nhiên bay đi đâu sạch, Phương nghe nước mắt mặn bờ môi..Đây là sự thật... và Duy hình như đã ở đây lâu lắm rồi! Người chăm sóc anh, làm chỗ dựa cho anh không phải là cô mà là một cô gái khác _ cô gái chưa bao giờ làm tổn thương anh như cô... 
Phương xoay người, tựa vào tường, im lặng để nước mắt rơi... Bên trong, tiếng Nhật Duy đầm ấm: 
_ Mới sáng sớm mà đã được ăn thịnh soạn vậy! Chắc trên đời chỉ có anh! 
_ Em chỉ sợ không hợp khẩu vị của anh thôi!_ Tiếng cô gái dịu dàng nhưng hạnh phúc_ Anh ăn được chứ? 
Duy mỉm cười nhẹ: 
_ Em làm sao biết anh thích ăn món này nhất nhỉ? 
Trên gương mặt xanh xao của Phạm Tố Phương điểm một nụ cười sáng. Cô ngồi xuống cạnh Duy, vừa thẹn thùng, vừa mạnh bạo đặt tay lên bàn tay lạnh giá đang để hờ hững trên tấm chăn mỏng của Duy. Cô giấu thật sâu nỗi buồn của mình để nó không hiện ra trên ánh mắt và gương mặt, bởi cô biết mình không thể không ở cạnh Duy được... dù cho anh không cần cô đi nữa! Nhưng bây gìơ... đúng... bây giờ chỉ có anh và cô! 
Duy đọc được những biến đổi tình cảm trên gương mặt dịu dàng của Phương nhưng anh chỉ lặng lẽ suy nghĩ. Trong anh chỉ có một tình cảm mến thương thuần khiết đối với cô, cũng giống như đối với Thục Uyên, anh không thể cho cô thêm một chút gì nữa...An ủi hay đáp lại cũng không còn ý nghĩa gì đối với hiện tại. Chỗ của anh là cơn gió ngoài kia, là bầu trời rộng mở... là cuộc sống của người con gái ấy... Là tất cả những gì cho cô ấy... Bàn tay dù có sưởi ấm đến như thế nào cũng không thôi lạnh giá dần đi! Duy cúi xuống nhìn tay mình đang trong tay Phương, lòng lạnh băng hẳn đi . Khi chết đi rồi, cũng sẽ không còn ai cầm tay và không thể cầm tay ai được nữa! 
_ Anh ... anh đang suy nghĩ những gì ? _ Phương đánh bạo dò hỏi, lẩn khuất trong đó là nỗi lo lắng không thể giải toả . Cô sợ anh buồn hơn chính cả nỗi buồn của cô! 
_ Không có gì! _ Duy lắc đầu _ Anh đang cảm nhận cuộc sống xung quanh ... Hình như bên ngoài gió mạnh lắm ... 
Phương buông tay Duy ra, hơi bối rối: 
_ Có lẽ sẽ có giông ... Nhưng lạ lùng anh nhỉ ? Sắp đông rồi mà! 
Mùa đông! Duy đưa mắt nhìn qua khung cửa sổ . Những vạt nắng tươi đẹp lúc sáng đã gần như mất hẳn . Gió cuốn tung những nắm lá vàng khô làm lao xao cả khuôn viên bệnh viện ... 
_ Thôi chết ... 
Duy nhìn lại, Phương đang hoảng hốt bên chiếc tủ cá nhân của Duy . Cô day nhẹ lên trán mình, chép miệng: 
_ Em đãng trí quá . Đồ uống hết mất rồi ... Em phải đi mua ngay không nỡ mấy anh chị vào lại không có để mang ra ... Anh chờ em được không ? 
_ Không sao! Mà em cũng đừng để ý quá! 
Phương quẩy quả vơ lấy sắc tay, nói nhanh với vẻ không hài lòng: 
_ Sao không để ý được ! Mọi người cũng phải ăn và uống chứ? Em đi một chút rồi về ấy mà ... Trời cũng sắp mưa rồi! 
Duy vẫy vẫy tay, nhìn theo dáng tất bật như bà nội trợ của Phương, cảm thấy buồn cười . Cũng chỉ tại mấy thằng bạn gần như chuyển chỗ ở đến đây sau mỗi buổi học mà Phương đâm ra thêm việc . Trong phòng, không thiếu một thứ gì từ đồ ăn đến đồ mặc, toàn tay mấy cô gái lo hết ... Anh chỉ có hơi buồn vào những lúc nửa đêm, khi không thể nào ngủ được vì một nỗi nhớ thầm lặng ... Tố Phương đợi cho cô gái bước hẳn xuống cầu thang mới đi đến trước cửa phòng một lần nữa . Cô đứng sựng lại vì tiếng đàn violon buồn tha thiết của Nhật Duy ... Tiếng đàn luyến láy, quấn riết lấy trái tim đang đập cuồng loạn ... Phương đã làm gì để tiếng đàn ấy buồn như thế này ? Tình yêu của hai đứa ... đau lòng đến vậy sao ? Thời gian chờ đợi vừa qua ... đã cứơp đi cuộc sống của cả hai, nhiều đến nỗi Duy không thể tiếp tục trên con đường đời của một con người bình thường ... Phương căm ghét cái chết, nhưng lại hoàn toàn bất lực. Có thể làm lại từ đầu được không, Duy ơi? 
Trong vô thức, Phương đẩy cửa bước vào. Tiếng đàn dừng đột ngột, Phương bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Duy... Anh đã buông cây đàn xuống, gương mặt lạnh băng cùng với một nụ cười mỉa mai: 
_ Cô xuất hiện thật không đúng lúc chút nào! 
Phương ngẩng lên, thoát khỏi đám sương mù dày đặc, nước mắt nhạt nhoà . Người cô yêu đang ở trước mặt cô, không thay đổi nhưng lại xa xôi đến ngàn vạn dặm ... Cô sẽ phải kéo anh trở lại với mình ... 
Tố Phương đưa tay lên mặt, cố gạt thật sạch những giọt nước mắt, nhưng hoàn toàn vô ích. Phương cũng không bước thêm nữa, dừng ngay ở giữa phòng, nửa muốn chạy ào đến, nửa muốn đứng thật xa để nhận định mọi chuyện. Hình như cô đang đứng giữa tâm bão. Hoàn toàn yên lặng để cô có thể nhận ra mình đang gào khóc trong tâm khảm... 
Duy đặt cây đàn lên chiếc bàn bên cạnh, không nhìn Tố Phương mà đưa ánh mắt ra phía sau cô. Lúc nào cô cũng đến với một trời mưa gió như thế. Trên gương mặt cô nếu không có ánh mắt lạnh lùng thì cũng là những giọt nước mắt... Duy đã thất bại thật sự khi luôn ra sức làm mọi cách để cô cười. Nước mắt còn nhiều hơn cả những hạt mưa đang rơi ngoài kia! Duy nắm chặt bàn tay, cô còn có tương lai phía trước, nhưng không có anh ... vì thế ... chỉ cần cố gắng lần cuối cùng này nữa thôi! Duy để tâm trí mình đi tới tương lai trong một khoảng khắc, rồi vì nó mà lấy hết dũng cảm để đưa mắt trở lại. Ánh mắt anh chạm vào gương mặt Phương, anh nghe giọng mình lạnh nhạt: 
_ Nếu về để khẳng định duyên số của tôi và cô thì cô có thể thoả mãn rồi đấy! Hoàn toàn là đúng ý cô cả! 
_ Phương chỉ muốn giữ Duy lại! _ Phương nén những giọt nước mắt lại để có thể nhìn Duy rõ hơn, và nghe lòng quặn lại vì ánh mắt hờ hững ... 
_ Để làm gì? Hay đó chỉ là một hình thức phải có cho sự ra đi của tôi thêm mùi mẫn? 
Phương gần như quỵ xuống . Cô đã thầm cầu xin anh đừng nhắc đến cái chết ... nhưng thật sự là anh quá thản nhiên ... 
_ Tôi sắp chết! _ Duy mỉm cười_ Để chứng thực điều đó, cô có thể gặp bác sỹ của tôi! Cô sẽ không phải lo lắng gì về những chuyện xưa cũ đã vô tình để lại đây ... 
_ Duy có hiểu cho tâm trạng của Phương lúc này không vậy? _ Phương gào lên nức nở _ Duy thế nào cũng được, yêu một cô gái khác, lấy cô gái ấy làm vợ ... Duy quên Phương cũng được ... nhưng xin đừng chết! Xin đừng bỏ Phương mà đi ... Làm sao Phương có thể sống mà nghĩ rằng Phương đang cô độc, không có người mà Phương thương yêu nhất trên cõi đời này ... Vậy mà Duy ... 
_ Đừng có thương hại tôi! _ Duy như không còn chịu đựng thêm được nữa, anh hét lên, hai tay đập mạnh xuống giường_ Cô đã chọn lựa rồi sao còn quay lại? Tính cô đâu phải là nhùng nhằng như thế? Hãy đi ngay đi! Về với người sẽ ở bên cô cho đến lúc cô già... Như thế ... không cô độc nữa đâu! 
Anh hạ giọng ở cuối câu và tự nguyền rủa mình vì đã yếu mềm như thế! Phương đã bước thêm một bước, tay buông rơi chiếc xắc tay. Duy khẽ trừng mắt lên như muốn vạch ranh giới không cho cô lại gần: 
_ Mọi chuyện đã được sắp xếp đâu vào đấy rồi! Khi tôi tuyệt vọng nhất cũng chính là khi tôi sáng suốt nhất ... Tôi nhận ra rằng mình đang sống trong hiện tại, chứ quá khứ thì đã đi theo cô đến chân trời khác rồi! _ Duy lại cười, anh bỏ qua đôi mắt thất thần của Phương, dằn lòng nói tiếp_Hiện tại của tôi là những chuỗi ngày trong bệnh viện, sực mùi thuốc và những tiếng la hét than khóc ... Và cả những tấm lòng yêu thương giản dị nhưng sâu sắc ... Ngày trước, lúc nào tôi cũng mộng mị nhìn xa xôi, nhưng giờ ... tôi cần hiện tại hơn rất nhiều! 
Phương ngồi sụp xuống sàn nhà, đầu óc quay cuồng vì nỗi đau quá lớn. Duy từ chối cô, từ chối quá khứ tươi đẹp và từ chối hiện tại có cô! 
_ Phương của tôi là một cô gái tốt đẹp với tình yêu bền bỉ và ... không bao giờ khiến tôi tổn thương! _ Duy đưa mắt nhìn đăm đăm ra ngoài cửa, kỳ thực anh chẳng nhìn thấy gì cả_ Tôi còn có ... 8 thán nữa, không thể chạy theo một tình cảm bấp bênh, không có bến đỗ ... Mà cô ấy thì khác... 
_ Có thể cho Phương ở lại ? _ Phương thu hết can đảm để nhìn lên, ánh mắt chứa chan tình yêu và nỗi đau thương câm lặng _ Nếu quá muộn cho một tình yêu thì ... tình bạn thôi cũng được! 
Duy chết lặng. Anh muốn cô phải bỏ đi trong nỗi oán hận không thể quên ... và có thể, nỗi oán hận ấy sẽ giết chết tình yêu mà cô dành cho anh... vĩnh viễn ... Không phải như thế này... " Con người cứng rắn của Phương đâu rồi Phương ơi? " 

_ Làm ơn để Phương có thể ở bên Duy ... Phương sẽ không khóc như thế này ... sẽ không làm phiền gì đến Duy, sẽ không để những người Duy yêu thương khó chịu ... Phương chỉ lặng lẽ ... để được chăm sóc Duy ... như một người bạn! 
Duy gần như bị tước hết vũ khí, không thể nghĩ được gì ngoài ý nghĩ sẽ đến bên Phương ngay lập tức, đỡ cô dậy và lau những giọt nước mắt kia thay cho đôi tay vụng về của cô ... Nhưng nếu như thế ... vào tám tháng sau, ai sẽ lau nước mắt cho cô? 
_ Chị đứng dậy đi! _ Tiếng Phạm Tố Phương vang lên chắc nịch ngoài cửa. Duy nhìn ra rất nhanh, nhận thấy Phương đang run lên vì lạnh do những hạt nước mưa và cả do giận dữ _ Sao chị có thể van xin như thế? Sao có thể làm cho anh ấy khó xử bằng những giọt nước mắt của chị? Tự trọng của chị đâu? 
Phương không quay lại, cô mệt mỏi nhặt cái xắc tay lên. Ánh mắt cô đã tắt hẳn niềm yêu thương, chỉ còn bảng lảng một nỗi cô đơn vô hình. Duy siết tay trên tấm chăn mỏng, gồng mình trong niềm khao khát được ôm cô vào lòng, vỗ về an ủi cô ... 
Phạm Tố Phương đã bước hẳn vào trong phòng. Dưới ánh điện, Duy thấy cô gần như bị ướt hết, có lẽ cô đã đội mưa để vội trở về ngay đây ...Trong lòng anh, vừa có cảm giác mang ơn, nhưng cũng có cảm giác xa lạ ... Phạm Tố Phương hiền lành đã không còn nữa . Tình yêu, nỗi thống khổ đã bùng lên mạnh mẽ khiến cô trở nên cay độc. Phương có cảm giác Duy đang đồng tình với mình, nên cô tiếp tục lạnh lùng: 
_ Anh ấy cần một người luôn ở bên chăm sóc và lo lắng cho anh ấy, chứ không cần một người lúc nào cũng chực bỏ đi như chị ... Chị có biết vì chị mà anh ấy phải khổ sở như vậy không? Vì chị mà chúng tôi không thể bắt đầu ... và khi bắt đầu rồi thì chị lại xuất hiện! Hừm, bạn ư? Ai có thể tin được vào tình bạn của một người con gái đa tình nhiều lựa chọn như chị chứ? ... 
_ Tố Phương ! _ Duy mệt mỏi lên tiếng ngăn cô lại _ Em nói đủ rồi! 
_ Chưa đủ! _ Phương quắc mắt lên, giọng chất chứa đau khổ _ Anh là của em ... em đã chờ đợi bao nhiêu năm để được gần gũi anh như thế này ... Em không thể chấp nhận được chuyện cô ta quay về đây níu kéo anh như thế ... 
Cô khóc nấc lên, gần như hoảng loạn, lao về phía Duy, vùi đầu vào ngực anh. Duy thở nhẹ, dịu dàng vuốt mái tóc còn ướt nước của Phương... Khi anh ngẩng lên, anh thấy rùng mình vì đôi mắt trống rỗng của Phương. Cô lùi lại, chệnh choạng như sắp ngã... Lúc ấy, Duy lại muốn bỏ mặc tất cả ... 

Trời mỗi lúc mưa một nặng hạt hơn, thi thoảng có những tia sét xé rách bầu trời đang sầm tối ... Duy ngồi im lặng nhìn Phương đang lau sạch nước mắt, cô đã đứng thẳng dậy, cất giọng nói tỉnh táo đến lạ lùng: 
_ Cảm ơn đã cho tôi hiểu một điều đơn giản ... Tình yêu không có sự lựa chọn! Tôi đã sai khi lựa chọn quá nhiều!... Nhật Duy... cho tôi một lần gọi Duy là ... anh như bao cô gái gọi người mình yêu thương nhất... Tạm biệt anh! 
Duy chưa kịp phản ứng thì Phương đã xoay lưng, chạy vụt ra ngoài. Duy không còn biết gì nữa, anh đẩy Phạm Tố Phương ra nhưng cô đã giữ chặt lấy anh, hét lên van xin: 
_ Anh đừng đuổi theo chị ấy nữa ... Hãy dừng lại và nhìn em này ... Xin anh, xin anh đấy! 
_ Không được ... Ngoài trời mưa rất to ... Hãy buông anh ra! 
_ Nhưng chân anh thế này liệu có đuổi theo được không? _ Phương dịu giọng khi thấy Duy đã kiềm chế được mình_ Em chịu được đau khổ ... và em cũng không quan trọng như chị ấy... Chẳng phải anh muốn chị ấy hận anh sao? 
Điều này là đúng! Duy nén lòng lại... Cơn mưa sẽ dội sạch trong em những tình cảm luôn gây ra những vết thương... Anh có thể sẽ ngồi đây vĩnh viễn nhớ thương, vĩnh viễn cầu mong em... hãy quên con người này đi, trước khi anh ta thật sự ra đi! 
Phương lao vào cơn mưa với một ý nghĩ rằng mình có thể chết đi thì hay! Cô chạy mãi, qua khuôn viên bệnh viện, qua hàng cây bên cổng vào… và dừng lại ở phía ngoài bệnh viện, sụp xuống vì không còn sức nữa. Giờ thì không còn ai biết cô đang khóc nữa… Nước mưa chan hòa trên gương mặt nhợt nhạt, ướt đẫm trên bộ quần áo mỏng manh… Cơn gió lạnh cũng không giúp Phương tỉnh táo thêm được nữa. Bao quanh cô là cơn mưa trắng trời, là nỗi cô đơn sâu thăm thẳm… “ Nhật Duy không còn cần mình nữa! “ Phương ứa nước mắt cay đắng. Cô đã không vượt qua được con người lạnh giá của Duy, hoàn toàn thất bại khi đi tìm lại những gì mình đã đánh mất… Chỉ có hơn một tháng mà mọi chuyện đã thay đổi. Phương sẽ mất Duy, ngay lúc này và vĩnh viễn về sau… Cô ngồi hẳn xuống đất, òa khóc nức nở như một đứa trẻ vừa bị mắng oan. Cô đã phải kìm nén yêu thương trong bao năm trời để rồi cuối cùng nhận ra mình đã sai lầm quá đỗi. Cô đã lãng phí thời gian, cô đã ngốc ngếch khi tin rằng Duy sẽ hạnh phúc khi không có cô… Thật ngốc nghếch! Không thể quay trở lại để có thể sửa chữa sai lầm, cũng chẳng thể vươn tay ra trong hiện tại để tìm kiếm cái mà mình đã đánh mẩt được nữa… Cô không còn gì cả! 
Ý nghĩ về sự sống và cái chết tắc nghẹn trong đầu, Phương gần như muốn lịm đi vì mệt mỏi. Trong vô thức, cô ngước nhìn lại vào phía trong, hy vọng một điều không tưởng rằng có thể nhìn thấy Duy trong cơn mưa trắng xóa… Không có một ai cả! Không có cả một sự chuyển động nào ngoài những hạt mưa… Phương dùng hết sức bình sinh để đứng dậy, chệnh choạng bước đi… Cả con đường này cũng thế, im lìm như chết rồi! Duy không có ở đây, Phương cũng sẽ không thể tồn tại ở đây được nữa!... 
Một chiếc xe tắc xi dừng lại bên lề đường, người tài xế bước vội ra khỏi xe, đi về phía Phương, dịu dàng: 
_ Cô gì ơi… Cô nên ra xe để tôi đưa về! 
_ Về đâu cơ? _ Phương lẩm bẩm… 
_ Về khách sạn của cô! _ Người tài xế cười thông cảm. Ông đã được người đàn ông nước ngoài dặn dò ở sân bay là phải chờ cho đến khi cô gái này ra khỏi bệnh viện… Không ngờ cô lại ra nhanh như thế, và tội nghiệp như thế! 
Phương nhếch đôi môi đã bợt đi vì mưa và lạnh, cười như thể không cười với người tài xế. Cô nói thì thào: 
_ Chỗ của tôi là địa ngục kìa! Ông đưa tôi đến đó được không? 
Người tài xế hơi lặng người đi khi thấy ánh mắt vô hồn của cô gái đang nhìn mình. Cô ấy cười nhưng mà là nụ cười của một người đã chết hẳn về tâm hồn… Ông đưa mắt nhìn nhanh về phía cổng bệnh viện, băn khoăn không hiểu nguyên nhân vì đâu… Nhưng ông cũng không kịp băn khoăn nhiều vì Tố Phương đã quỵ xuống vì kiệt sức… Ông vội đỡ cô lên, sửng sốt vì sức nóng từ cô tỏa ra… Cô gái này đang bị sốt! Ông buông rơi chiếc ô, bế xốc cô gái vào xe… Có lẽ ở khách sạn, người đàn ông nước ngoài sẽ biết cách chăm sóc và trấn an cô ấy!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor