Cô Gái Đông Dương - Chương 22

Trên đường đi, Duy nhận được cuộc gọi khẩn của Vinh về sự cố của công ty. Phương nói là mọi việc vẫn tốt đẹp, và giục Duy đi làm việc. Duy có vẻ như còn lưỡng lự khi đưa cô về đến nhà. Phương cố gắng cười thật tươi như thể chuyện xảy ra không ảnh hưởng gì hết. Cô nói: 
_ Phương biết Duy luôn luôn yêu Phương mà! 
_ Biết vậy là tốt! _ Duy hôn nhẹ lên môi cô, thì thầm _ Luôn luôn đấy! 
Phương gật đầu, cô đặt vào tay Duy chiếc chìa khóa nhà mình, nói với vẻ mơ hồ: 
_ Một chìa cho Duy… Để những lúc Phương không có nhà, nhớ Phương mà không tìm thấy thì Duy có thể vào trong… Hoàng tử sẽ không phải ngồi ở cầu thang nữa! 
_ Cảm ơn công chúa dễ thương! 
Duy bỏ chìa khóa vào túi quần, hôn Phương một lần nữa rồi mới quay xe đi. Phương đứng lặng nhìn theo cho đến khi chiếc xe hòa cùng với dòng xe cộ trên phố. Phương bây giờ mới để mặc cho những giọt nước mắt rơi… Nụ hôn cuối cùng cho một chuyến đi xa… cô cũng không dám hôn thật sâu! 
Ngồi lặng im trong phòng, Phương cố thu hết những hình ảnh quen thuộc vào trong mắt. Cô đã thực hiện xong lời hứa với Nhật Duy năm năm về trước, đã mang mẹ về với ông ngoại, đã tận mắt thấy hạnh phúc của bố… Không còn gì luyến tiếc nữa… Không còn gì nữa! Nước mắt… đã bảo không còn gì nữa cơ mà? Sao nước mắt cứ rơi… Phương nhắm mắt lại, cắn môi thật chặt… Nhưng không quá lâu để bật ra những tiếng nức nở. Cô òa khóc thật to… Nhật Duy, cô không muốn xa Nhật Duy… Không muốn xa chút nào!... 
Căn phòng im lặng để nghe tiếng Phương khóc. Cô gục đầu xuống ghế, gào lên như thể muốn dứt bỏ mọi nỗi đau khổ đang đầy ứ trong tim… Cứ thế, cô khóc mãi… khóc mãi… 
Nước mắt cuối cùng cũng cạn khô… Phương ngẩng lên, và chờ đợi! 
Có tiếng chuông cửa. Cô run rung đứng dậy, không buồn che giấu đôi mắt đang sưng đỏ của mình, cô tiến về phía cửa. Cửa mở, Phương mỉm cười nhợt nhạt với người đang đứng sứng ở đó: 
_ Anh làm em chờ lâu quá, Paul Burton! 
Paul đỡ lấy Phương vì cô không còn đứng vững trên đôi chân của mình được nữa. Anh thì thầm: 
_ Anh xin lỗi… Mình về nghe em! 
_ Vâng! 
Phương thì thầm. Cô như thấy cả một trời nắng nhạt nhòa đổ ập xuống… Cô là kẻ chạy trốn… là kẻ phản bội rồi! 

Duy giải quyết xong chuyện công ty mất tới một tiếng đồng hồ. Anh thi thoảng hơi cáu mà không hiểu vì sao. Vinh vì thế cũng cáu kỉnh hết sức. Anh ném cái nhìn giận dữ vào Duy khi cả hai đã xong việc: 
_ Cậu làm sao thế hả? Chẳng lẽ cãi nhau với người yêu? Mà có thế thì cũng không nên trút giận vào tôi chứ? 
Duy đang ngồi ngẫm nghĩ, tay chạm phải chiếc chìa khóa mà Phương đưa. Anh nhớ lại những lời cô nói, tự nhiên giật thót mình… Không phải như thế! Anh nguẩy đầu. Với lấy điện thoại và bấm số. Chờ mãi mà không có ai bắt máy… Duy như điên lên. Vinh thì hốt hoảng khi thấy khuôn mặt trắng bệch của Duy, anh lắp bắp: 
_ Tôi … tôi chỉ nói vậy thôi… Cậu đừng vậy chứ, tôi sợ lắm đấy!... 
Duy đứng dậy, bước nhanh ra khỏi phòng. Vinh đuổi theo, cố gắng tìm hiểu xem có chuyện gì xảy ra: 
_ Thế chuyện gì? Chuyện gì? 
_ Tố Phương… 
_ Sao? 
_ Nếu cô ấy làm thế… 
Duy không nói hết câu, lao vào thang máy, tay nắm chặt lấy chiếc chìa khóa. Cô ấy không thể bỏ đi như thế ! Anh đã yêu, đã cố hết sức… Trời đất! Nếu cô ấy không còn ở đây nữa, anh biết phải làm sao? 
Duy phóng lên xe, không giữ nổi bình tĩnh… Chiếc xe xé gió lao đi như đang chạy đua với thời gian… Còn Phương thì đã bước chân lên chiếc máy bay riêng mà Paul đã chuẩn bị sẵn… 
Duy mở cửa, cất tiếng gọi to: 
_ Tố Phương… Tố Phương… Phương ơi… 
Căn phòng dội lại tiếng gọi của anh, làm lòng anh lặng đi. Duy nhếch môi khi nhìn thấy một tờ giấy được đặt trên bàn… Vậy là cô ấy đã sắp đặt từ trước… kể cả khi biết anh yêu cô như thế nào! 
Căn phòng dội lại tiếng gọi của anh, làm lòng anh lặng đi. Duy nhếch môi khi nhìn thấy một tờ giấy được đặt trên bàn… Vậy là cô ấy đã sắp đặt từ trước… kể cả khi biết anh yêu cô như thế nào! 
Duy để mặc những dòng chữ nhoè ướt trôi qua trước mắt, mọi thứ đều chông chênh và trống rỗng đến tận cùng. Buông rơi tờ giấy, Duy gục mặt xuống đôi bàn tay run rẩy của mình. Anh không còn gì cả... Mọi thứ đã đi theo bước chân của Phương, theo cách cô chọn lựa. Anh không bao giờ được chọn lựa trong mối quan hệ này. Phương áp đặt mọi thứ vào anh và buộc anh phải chấp nhận. Ngày cô lên đường đến cái đất nước xa xôi ấy, ngày nhận lại từ cô chiếc vòng cùng lá thư chia ly vĩnh viễn... và cả ngày hôm nay... ngày anh nhận được chiếc chìa khóa... nhận cái cõi hư không về phía mình và nhìn cô ấy rời xa! 
Duy ngẩng lên, anh không muốn cái cõi hư không ấy. Anh không thể chờ đợi hơn được nữa, thế là quá đủ cho một đời người rồi! Dù có phải theo đến tận cùng... anh cũng quyết tâm theo, nắm lấy tay cô và kéo lại. Phương là của anh, giống như thể anh được sinh ra là để gặp và yêu cô vậy! Và không có lý do gì để anh chỉ nhận một chiếc chìa khóa còn trái tim thì đã ở phía xa! 
Duy không nghĩ nữa, anh vũng đứng dậy, lao nhanh ra khỏi nhà. Tờ giấy bị cuốn rơi khỏi chiếc bàn nhỏ... Mờ mờ là những dòng chữ... " Phương yêu Duy nhiều lắm! "... Xe mỗi lúc một nhiều nhưng Duy không còn đủ sức để bận tâm đến điều đó. Day dứt cõi lòng anh đó là những dòng chữ ấy. Đến tận bây giờ Phương mới nói yêu anh... nhưng chỉ qua một tờ giấy vào một thời khắc tưởng chừng như anh đang rơi xuống vực thẳm... Phương tàn nhẫn quá Phương ! 
" Phương yêu Duy nhiều lắm... Cứ muốn nói hàng trăm, hàng nghìn lần... nói đến tận khi hai đứa đã già! Giá mà mình được ở bên nhau thật lâu, chứ không phải là một năm. Giá mà chúng mình lớn hơn để có thể tự quyết định đời mình, chứ không phải ngậm ngùi chia tay nhau ngày ấy... Giá mà Duy giữ Phương ở lại , ừ thì có lẽ... Phương đã không chọn lựa thế này!... " 
Nếu cứ " giá mà... " thì chúng ta có thể nói mãi không ngừng... Đừng hối tiếc về những gì đã qua, Phương ơi... Duy đã gặp và đã yêu như thể cuộc sống mình, đó chẳng phải là niềm hạnh phúc lớn lao mà chúng ta có được? 
" Phương chọn lời hứa với Mẹ, chứ không thể chung thủy với Duy! Phương tàn nhẫn đến mức lại làm tổn thương Duy lần nữa khi mà khoảng thời gian chờ đợi của Duy vẫn chưa hết những ám ảnh... Đừng yêu và chờ đợi Phương nữa. Một người con gái như Phương không xứng đáng được nhiều như thế... Trên thế gian này, chắc chắn có người con gái khác toàn tâm toàn ý yêu Duy. Yêu mà không hy sinh, yêu mà không chờ đợi... yêu mà không chăm sóc... Phương là thế đấy! " 
Duy bậm môi, tăng ga, chiếc xe vẫn vun vút lao đi... Mọi thứ vun vút trước mắt, Duy chỉ nhìn thấy nụ cười của Phương, thấy hình ảnh ban sáng khi Phương đứng trước cổng nhà... Anh không chờ đợi tình yêu toàn tâm toàn ý, cũng chẳng mong muốn tình yêu mang mùi vị hy sinh... Tình yêu đối với anh, đơn giản chỉ là được nắm bàn tay cô, cùng bước về phía trước... Và điều đơn giản ấy trở thành một niềm khát khao đến tận cùng trong suốt cuộc đời của anh chăng? 
" Phương có quê hương nhưng không thể trở về... Phương bất hạnh hay Phương ngốc nghếch? À, ngốc nghếch... vì không biết giữ món quà mà ông trời ưu ái dành cho mình... Nhưng Phương không thể tụt dốc mà kéo theo cả món quà đó... Duyên phận, Phương rất hay nghĩ đến nó, và bây giờ thì gần như chắc chắn rằng... chúng ta không thể có duyên với nhau... Chỉ là gặp nhau một... chia ly mười... " 
Cho Duy thêm một chút thời gian, một chút thôi... chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi... Phía trước là một khúc quoanh, Duy đã không còn thời gian để bình tĩnh, anh không giảm tốc độ mà luồn lách qua các xe phía trước... Tim anh đứng lại khi nhận ra, ngay trước mặt anh là một chiếc ô tô tải, nó hiện ra ở phía sau khúc quoanh, như một con ma ám ảnh... Duy vội giảm ga nhưng dường như vô ích... 
Anh bị hất tung ra khỏi xe... Một bàn tay khổng lồ nào đó tóm anh ở giữa không trung, ném mạnh xuống nền đường... Lơ mơ trong đầu anh là một nụ cười, một bàn tay chìa về phía anh... 
Anh không còn với kịp nữa ! 
Nỗi sợ hãi bao trùm lấy anh trong một tích tắc, Duy mở mắt và hy vọng trong tầm mắt mình có dáng cô gái ngồi nghênh ngang trên chiếc xe màu đỏ, phía xa, chiếc bánh xe bị đổ cứ quay tít... Chúng ta đã gặp nhau như thế... Phương còn nhớ không?.... 

Phương giật mình tỉnh giấc, cơn ác mộng làm cô choáng váng. Một bàn tay đặt nhè nhẹ lên trán cô, Phương quay sang, lơ mơ hỏi : 
_ Vẫn chưa đến sao? 
_ Còn khoảng 45 phút nữa! _ Paul dịu dàng _ Em mệt lắm phải không? 
Phương nhắm mắt lại, lắc đầu. Tim cô vẫn còn đập dữ dội trong ***g ngực. Chắc chắn đã có chuyện gì xảy ra... đối với Nhật Duy. Nỗi bất an mỗi lúc một lớn khiến Phương không bình tâm được. Cô phải quay mặt về phía cửa sổ với mong mỏi vô ích rằng Paul sẽ không nhận ra... Paul nắm nhẹ tay cô, thì thầm: 
_ Em gặp ác mộng? 
Phương gật đầu, nhưng không quay vào. Cô sợ anh thấy nỗi đau đớn trên gương mặt của cô... nỗi đau dành cho một người con trai khác... 
_ Anh không thể là người chia bớt nỗi đau của em sao? Chỉ biết đứng nhìn em khóc lặng lẽ? 
_ Không ! _ Phương cúi đầu _ Em không xứng đáng! 
Giọng nói của cô nghẹn lại. Đúng là cô chẳng xứng đáng với cái gì hết. Hoàn toàn không! 
_ Nhìn anh này Phương ! _ Paul tha thiết_ Anh không quan tâm đến những gì đã xảy ra... anh chỉ biết bây giờ em lại đang ở bên anh. Anh... anh rất yêu em và không thể nào thiếu em được... 
Phương ngẩng lên, mệt mỏi hỏi lại : 
_ Kể cả khi em chỉ yêu Nhật Duy? 
Paul sững người trong một tích tắc. Đó là một sự thật khó có thể... nuốt trôi trong một hai ngày, nhưng anh còn có nhiều hơn thế. Và cuộc sống thì luôn luôn biến đổi từng ngày... 
_ Em biết anh sẽ về Việt Nam ! _ Phương hơi cười _ Không phải vì em tự tin vào bản thân mình, mà vì em cũng đã hiểu chút ít về anh... Anh không thể bỏ cuộc... khi chưa bắt đầu! 
Paul cũng cười nhẹ, anh siết nhẹ bàn tay Phương... Bàn tay đã ấm dần trở lại. 
_ Mẹ em vĩnh viễn ở trên đất nước của anh. Và đó là lỗi của em! Nỗi oán hận che mất lý trí khiến em đi lầm đường. Một con đường song song với con đường Duy đã và đang đi... Em biết mình mất Duy từ đó... Em không có ý làm tổn thương thêm một ai nữa, nhưng em không thể giả vờ như không có gì... Sẽ rất là thiệt thòi cho ân nhân của em... 
_ Anh đủ sức chịu được thêm vài vết thương nữa... vì em! 
Phương mỉm cười. Không có gì tồi tệ hơn được nữa ! 
_ Thời gian... anh à... thời gian ! _ Phương thì thầm, gục đầu lên vài Paul, để cho những giọt nước mắt tiếp tục lăn... Duy rồi sẽ quên, có thể là rất lâu mà cũng có thể ngay lập tức khi nhận được lá thư của cô, hiểu hết mọi việc mà cô đã dự tính. Cô đã không thật lòng như thế, thì vì lẽ gì Duy tin những cảm xúc của cô là thật?... Nhưng đó là sự thật! Hạnh phúc của cô chỉ vẻn vẹn có ba ngày! 
Duy giật mình mở mắt bởi tiếng động nhẹ bên tai. HÌnh ảnh trước mắt nhoè nhoẹt rồi rõ dần... Một thứ mùi kinh khủng xộc vào khứu giác giúp anh nhận ra ngay mình đang ở đâu. Mẹ anh cùng một cô gái có gương mặt nhòa nước mắt nhưng vẫn cố mỉm cười, cùng nắm lấy tay anh, reo lên khe khẽ : 
_ Con đã tỉnh rồi! 
_ Tỉnh thật rồi bác ạ ! 
Bà Nhung xoa nhẹ vầng trán của Duy mà giờ đây là lớp băng quấn dày, lo lắng hỏi thêm : 
_ Con... con thấy trong người ra sao? 
Duy hơi cười để trấn an bà. Đó là một tai nạn , nhưng cũng không quan trọng nữa. Một trang sách mới đã được lật sang... 
Bác sỹ vội và đi vào cùng với hai y tá. Ông ta kiểm tra Duy một hồi, rồi mỉm cười : 
_ Cậu thật may mắn đấy! Không để lại ảnh hưởng gì đâu! 
_ Cảm ơn bác sỹ! 
Bà Nhung rất xúc động với điều mà bác sỹ mang lại. Bà đã lo đến suýt ngất đi khi nghe tin Duy bị tai nạn, rồi tuy phẫu thuật thành công nhưng cứ mê man mãi không tỉnh... Bây giờ, nó đã không sao! Và rồi mọi chuyện sẽ lại tốt đẹp như nó vốn thế! 
Tố Phương ngồi ngay bên cạnh, im lặng nhìn Duy. Bà Nhung đã ra ngoài cùng bác sỹ để xin những lời khuyên cần thiết. Duy đoán chắc trông mình rất khó coi với cái đầu quấn băng, chân bó bột... và cả mặt và người thì đỏ au vì những vết xước. Vậy mà Phương vẫn cứ nhìn. Nước mắt vẫn còn đọng trên hàng mi dày, cong vút. Trông cô đau buồn như thể chính cô đang phải chịu nỗi đau thể xác của anh, bất giác Duy thấy đau lòng. Anh và cô, giống nhau đến kỳ lạ... Tình yêu cho đi nhưng chẳng nhận được một chút gì! 
_ Anh... anh xin lỗi! _ Duy lên tiếng. Phương vẫn không hề chớp mắt, bởi cô biết, khi chớp mắt, nước mắt sẽ lại chảy ra, mà Duy thì không thích thế... _ Anh... sao phải thế? _ Phương cố gắng nói, giọng cô ngàn ngạt _ Em phải cảm ơn anh mới đúng chứ? Cảm ơn anh vì anh đã tỉnh lại, anh đã không sao... Chứ như những ngày qua thì... 
Phương không ngăn được nước mắt nữa. Trái tim cô đập loạn lên giống như lúc nhận được điện thoại báo tin về Duy. Hai ngày qua cũng thế... nếu thêm có thể cô cũng không còn chịu đựng được. Duy là mạng sống của cô... Làm sao mà cô có thể nhìn anh đi mãi về phía xa xôi như thế? 
_ Thế nên anh mới phải xin lỗi! _ Duy nhẹ nhàng _ Vì anh mà em, mẹ và mọi người vất vả... 
Phương gục xuống bàn tay Duy, vai run lên bần bật. Duy im lặng, mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Phương khóc nhiều quá... như thể đang khóc dùm cho anh... cho một nỗi đau đang quấn siết lấy trái tim Duy...Thế là người ấy đã ra đi! 

Tố Phương không chịu về nghỉ ngơi, cô ở riết bên anh. Khi tỉnh dậy anh đã thấy cô, khi lơ mơ trong những cơn đau, anh cũng thấy thấp thoáng gương mặt lo lắng của cô... Đến khi những vết xước trên người anh mờ dân, cô vần ở đó, thường xuyên như thể phòng bệnh là nhà của cô. Duy chỉ biết im lặng đón nhận... Anh đã quá thấm thía sự chối từ, lẽ nào lại có thể để Phương tổn thương thêm nữa bằng sự chối từ ấy? 

Sau hai tuần lễ, Duy được bác sỹ cho xuất viện về điều trị tại nhà cái chân bó bột. Gia đình và bạn bè vui mừng tụ tập ở bện viện để " làm lễ " đón anh về theo suy nghĩ " ấu trĩ " đến ngây thơ của Uyên là làm vậy để không bao giờ vào bệnh viện nữa. Quả thực thì Duy cũng đã hết chịu nổi không khí ở đây, nên khi nhìn thấy Phương sắp xếp đồ vào va ly, anh thấy thực sự hạnh phúc. 
Bảo Quốc vỗ nhè nhẹ vào cái vỏ thạch cao nặng ịch ở chân Duy, cười trêu chọc : 
_ Thoát được anh chàng này mới... đáng nói à! 
_ Sau đó giữ nó làm kỷ niệm luôn chứ hà Duy? _ Quốc Bảo ghé mặt vào, hỏi lớn làm mọi người cười ầm lên. 
_ Ý kiến hay đấy! _ Uyên tiếp lời, cô quay sang Tố Phương với gương mặt vô cùng nghiêm túc _ Và nó xứng đáng được để ở nhà Phương đấy ! 
Phương đỏ mặt, cúi đầu. Thế là không ai nỡ trêu chọc cô nữa, dù rằng cái miệng của Bảo Quốc vẫn còn tròn ra trông rất muốn được... phát biểu. Vừa lúc ấy thì bác sỹ bước vào cùng với bà Nhung. Vị bác sỹ này, với vẻ mệt mỏi thường trực nhìn khắp lượt, nhưng không nở một nụ cười nào . Đôi mắt tinh anh của anh ta dừng lại ở Nhật Duy, và ngay lập tức Duy như thấy một màu đen ở phía trước. Đã có gì đó xảy ra và có thể ngăn anh xuất viện ngay lúc này! 
_ Thật sự thì ... tôi có một vài câu hỏi! _ Vị bác sỹ lên tiếng phá vỡ không khí đột nhiên ngột ngạt trong phòng. Duy gật đầu, mắt nhìn thẳng về phía trước. Anh thấy mẹ đang đặt tay lên ngực, Tố Phương thì hình như đang đứng tựa vào Uyên ở phía đằng sau... 
_ Anh có hay bị thương không? 
_ Tôi ít khi bị thương lắm, thưa bác sỹ! _ Duy nhẹ nhàng trả lời . 
_ Những khi bị thương, vết thương ấy chảy máu rất lâu? _ Vị bác sỹ vẫn điềm nhiên hỏi. 
Duy gật đầu. 
_ Có hay bị chảy máu cam? 
Duy lại gật đầu. 
_ Choáng váng? 
_ Có. 
Bà Nhung bất thần kêu lên: 
_ Nhưng có chuyện gì ? 
Vị bác sỹ quay lại, dịu dàng hơn: 
_ Để khẳng định thêm thôi, thưa chị. Công việc của chúng tôi là phải xác định rõ bệnh tình để điều trị chúng sớm nhất có thể ... 
_ Nó ... không thể có bệnh gì nữa ... 
Mỹ Phương bám chặt vào tay Bảo Quốc như thể không còn cách nào để đứng vững nữa. Bà Nhung đã bước qua vị bác sỹ, lại gần thật nhanh bên Duy, cầm lấy tay anh như bảo vệ. Bàn tay bà lạnh toát với ướt đẫm mồ hôi. Duy biết mẹ đang lo lắng lắm ... Anh giữ chặt tay mẹ lại, thì thầm: 
_ Phải để bác sỹ nói đã chứ mẹ. Chắc không có gì đâu mà, phải không bác sỹ? 
Đôi mắt bác sỹ thoáng nét bối rối trước câu hỏi như đã có câu trả lời bắt buộc ấy. Nhưng công việc buộc một bác sỹ như anh phải cứng rắn, anh nắm chặt hai tay, giọng trầm xuống: 
_ Có một số điểm không như ý đâu Nhật Duy! Cậu và người nhà cần phải bình tĩnh đối mặt thôi. 
_ Đừng nói với chúng tôi là ... 
Vị bác sỹ ngắt ngang lời Uyên : 
_ Có lẽ Duy phải ở lại thêm ...Vì chúng tôi phát hiện ra những dấu hiệu của bệnh ... ung thư trong máu của cậu ... 
_ UNG THƯ? 
Bà Nhung hét lên, loạng choạng ngã vào người Duy, còn Phương thì gục hẳn xuống đất. Mỹ Phương lắc lắc đầu như thể không tin nổi chuyện đó, bên cạnh cô, hai người con trai đứng đờ đẫn, không nhìn thấy Uyên vừa khóc vừa lay gọi Tố Phương. Duy tự nhiên thấy mình lạ lùng. Anh có đủ thời gian để đỡ mẹ ngồi tựa vào mình, quan sát rất kỹ phản ứng của mọi người, và nhìn đăm đăm vào vị bác sỹ đang hết sức nỗ lực để tiếp tục, dù giọng đã bớt trầm: 
_ Cần phải kiểm tra lại đã ... Có thể ... có thể ... 
_ Chắc cũng phải 80% thì bác sỹ mới thông báo phải không ? _ Duy tỉnh táo, mỉm cười nhẹ_ Vậy thì " lễ " về nhà phải hoãn lại rồi! 
_ Cậu còn đùa được ư? _ Mỹ Phương hét lên _ Cậu sắp chết đấy, biết không hả? 
Cô bật khóc, bỏ chay ra ngoài. Chết! Ai mà cuối cùng chẳng chết chứ nhỉ? 
Trời tối rất nhanh, và cũng yên lặng rất nhanh. Duy đã nằm yên trên giường kể từ khi cô y tá cuối cùng ra khỏi phòng bệnh lúc 9h. Bên cạnh anh, Quốc Bảo đang ngồi đọc một cuốn sách gì đó, rất dày, nhưng Bảo đã mất đi vẻ tập trung thường nhật của mình. Chắc ý nghĩ của anh đã đến với căn bệnh quái ác mà Duy đang mắc phải. Duy bật cười trong lòng, anh không lo có lẽ vì những người xung quanh anh đang lo lắng đến mức làm anh áy náy …Gánh nặng này đang dần được trút ra khỏi vai anh! Duy nhắm mắt lại, không muốn Bảo lo lắng thêm. Anh lắng nghe những tiếng động bên ngoài đang tắt dần đi, giống như sự sống của anh đang bị bào mòn dần theo từng ngày một …Trong đầu anh, vẫn còn vang vọng giọng nói trầm buồn và bối rối của vị bác sỹ…Tám tháng nữa, chỉ tám tháng nữa thôi! Tám tháng cho hai phần ba cuộc đời sau này, tám tháng cho một sự sống như một giọt sương nặng trĩu treo trên đầu ngọn cỏ trong buổi sớm mai… Là một ân sủng của Thượng đế hay là một sự trừng phạt khi … người ấy đã ra đi mãi mãi? 
Duy lặng người đi. Gương mặt luôn xuất hiện trong những giấc mơ của anh trở nên mờ ảo sau một làn sương mờ. Anh không làm gì được, kể cả kêu lên một tiếng gọi để cô quay lại…Mà bây giờ, có gọi lại cũng như không thôi! Anh sẽ chẳng thể vĩnh viễn ở đây để chờ cô được nữa … Chỉ còn tám tháng thôi mà… 
Đêm xuống nhanh, kèm theo làn sương mỏng se lạnh. Không gian trở nên tĩnh lặng. Duy bình tĩnh ngồi dậy, thật nhẹ nhàng lê cái chân còn bó bột ra phía cửa mà không đánh động giấc ngủ của Quốc Bảo. Bước ra hành lang vắng lặng, Duy hơi co người lại vì lạnh. Chậm chạp bước từng bước về phía cuối hành lang, nơi trông ra một khuôn viên với những cây nhãn tán xòe rộng. Tiếng xào xạc mỗi lúc một rõ rệt… Duy tựa tay vào tường, thở dốc. Bây giờ, anh thật sự giống như một ông lão tám mươi, chỉ lê mình đi cũng đã mệt phờ… Cái sức sống của tuổi hai mươi biến đi đâu sạch rồi? Anh bặm môi, bước tiếp… Có lẽ liều thuốc chiều nay vẫn còn tác dụng… Cố bước đến đầu hồi, Duy ngồi xuống, ngẩng mặt lên nhìn bầu trời. Nhưng không thấy gì cả ngoài một tán lá dày đen thẫm. Mỗi khi có một cơn gió nhẹ thổi qua, tán lá ấy xuất hiện lỗ chỗ những vệt sáng của ánh đèn điện mờ mờ phía trên. Duy để tâm trí trôi đi lặng lẽ…Ở đây, anh không thể vươn ra xa, vươn thật cao như đã từng mơ ước… Đôi cánh của chú đại bàng chưa được sải rộng đã bị gãy lìa…Duy cười nhẹ… mọi ước mơ đã ở phía rất xa. 
Gió hình như thổi mạnh hơn, tiếng đêm cũng như thêm rõ… Bầu trời trở nên sâu và rộng trên những tán lá. Duy chợt phát hiện qua một khe hở rộng giữa hai cây nhãn, khoảng trời nhỏ nhoi bừng sáng bởi một ngôi sao… Ngôi sao cô đơn và lạnh lẽo… Duy nhớ là đã từng nhìn thấy ngôi sao đó cách đây vài tuần khi bên cạnh nó còn có một ngôi sao khác… Có lẽ ngôi sao ấy… đã bỏ ra đi! Giống như anh bây giờ… 
Duy gục mặt xuống cánh tay, chơi vơi trong một mớ tâm trạng không định hình nổi. Lặn sâu trong đó là nỗi nhớ đau xé lòng… Đã ba tuần rồi! Thế là anh cũng đã sống mà không có Phương…Chỉ có điều cuộc sống nhợt nhạt, buồn đến thảm hại. Thời gian đi qua trước cửa, giống như thời gian chết, vô hồn…Bây giờ, cô ấy ra sao? 
Duy kìm lòng lại để không thốt lên một tiếng gọi… Thay vào đó là tiếng gió da diết trong những tán lá… Phương ơi… Phương à… Duy nhớ lắm… Phương ơi!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor