Cô Gái Đông Dương - Chương 18 Part 2

_ Không có gì ! Có lẽ Ngài chưa quen với thời gian ở đây... Ngài dùng gì? 
_ Tôi sợ cô chờ nữa thôi ! _ Lịch thiệp Duy nói 
_ Ngài nên ăn sáng... Vì buổi đi tham quan hôm nay sẽ hơi dài đấy... nếu ngài muốn biết hết ! 
_ Vậy cô ăn cùng tôi? _ Duy mời mọc cùng với một nụ cười. 
Phương hơi nhíu mày, trong một thoáng như khó chịu. " Cô ấy khá hơn trong việc biết kiềm chế ! " _ Duy lại nghĩ. Anh thoáng cười trong lòng khi thấy Phương nhượng bộ và cô giơ tay gọi tiếp tân. 
_ Ngài dùng gì? _ Giống như cô ! _ Duy thản nhiên trả lời , rồi anh... ngây thơ nhìn ra bên ngoài... Con đường phía trước mặt dốc thoai thoải... dài típ tắp... Cũng không có cảm giác khác lắm khi ở Hà Nội... Phải chăng vì bên cạnh là có Tố Phương? 
Phương lại nhượng bộ lần nữa. Cô gọi vài món ăn nhẹ cho buổi sáng, và sau đó thì mặc kệ Duy, cô quay vào với cốc cà phê của mình... Đầu óc lãng đãng theo những sợi khói bốc lên từ chiếc cốc... Không có gì trong đầu cô cả ! 
Duy ăn nhanh những thứ Phương gọi, thi thoảng mỉm cười khen ngon. Phương thì chậm rãi, giống như kiểu cô đang bị tra tấn mà cô lại phải cố che đập cảm giác của mình... Bực mình nhưng không dám thể hiện... Phương biết Duy đang thử sức chịu đựng của mình. Ngày xưa, cũng giống như thế... 
_ Ăn xong, Ngài muốn đi đâu trước? _ Phương buột miệng hỏi. Quả thực là cô đã chuẩn bị thật kỹ lưỡng những tình huống có thể xảy ra, và chọn cho mình những thái độ thích hợp. Muốn dẫn Duy vào những tình huống đó thì phải chủ động trước ! 
_ Nghe Tổng giám đốc của cô nói là cô muốn làm bạn với người Việt từ lâu, cô nhớ Tiếng Việt ! _ Duy hơi cười, anh chuyển sang nói tiếng Việt _ Vậy hãy nói tiếng Việt đi Phương ! 
Vậy là Phương thua ! Phương không dành được thế chủ động mà lâm vào tình trạng không thể không... nghe lời. Cô cố gắng giữ chút bình tĩnh cuối cùng sau khi nghe Duy gọi hẳn tên mình như thế, sau 5 năm ! 
_ Nếu như... ngài muốn ! 
_ Dùng từ " ngài " dành cho một người bạn lâu năm không gặp, liệu có thích hợp không? 
Duy bỏ hẳn dĩa xuống, nghiêm giọng trong khi Phương còn bối rối, anh tiếp : 
_ Từ nãy , Phương không thấy chúng ta giống như những tên hề? 
_ Không ... 
_ Tôi không hy vọng gì nhiều sau 5 năm, ngoài một chữ " bạn " cả đâu ! 
Phương ngẩng lên, dò xét độ trung thực. Nhưng ngay lập tức cô biết mình... dại. Đôi mắt của Duy da diết chứ không như lời nói... Thật bực mình quá đi thôi ! 
_Phương không có ý gì khi chọn cách đối xử như thế ! _ Phương cúi xuống, một giây sau, cô ngẩng lên, bình tĩnh _ Đúng là đã quá lâu, để quen trở lại là rất khó ! 
" Mình cần bình tĩnh ! " _ Trong thâm tâm cả hai tự nhắc nhở mình... Và nếu Henry ở đâu, anh sẽ chẳng thể làm gì hơn ngoài chuyện lắc đầu và bỏ đi. Trong suy nghĩ của họ, mọi điểm như xuất phát cùng một lúc, giống nhau , hiểu nhau... nhưng lại phủ nhận nhau. Có lẽ thời gian cũng đã quá lâu... và có quá nhiều chuyện đau lòng xảy ra ! 
Cả hai kết thúc bữa ăn sáng trong im lặng. Duy lơ đãng uống cốc cà phê của mình, còn Phương cô bận tiếp chuyện với ai đó... Nghe xong, cô quay lại, dịu dàng hẳn : 
_ Xin lỗi ! Bây giờ... chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu ! 
_ Nơi nào Phương hay tới nhất ! 
Phương nhướng mày, ngạc nhiên. Cô biết khi Duy quyết định, không một ai thay đổi được, nhưng cô vẫn cố ý nói : 
_ Nơi đó không nổi tiếng đâu ! 
_ Ở đây, ngoài nơi đó ra, tôi không quan tâm đến nơi nào khác ! 
Phương tránh ánh mắt của Duy, thở nhẹ một cái, rồi lặng lẽ gật đầu. Cô không hiểu sao mình lại nhượng bộ như thế, cảm giác... tội lỗi cứ ứ lại nơi ***g ngực... 
Duy không ngạc nhiên khi Phương dẫn anh đến trước chiếc xe ô tô mui trần màu trắng sữa. Phương thì hơi ngại ngùng... Cứ như cô đã cách rất xa Duy... và điều này vô cớ làm trái tim cô đau nhói lên. Duy mở cửa xe cho Phương, anh đùa : 
_ Tôi không biết lái xe, nhưng cũng biết mở cửa xe cho phái nữ ! 
Phương muốn bật cười,nhưng cô nhớ ra ngay thái độ mà mình chọn để tiếp Duy nên chỉ mỉm cười nhẹ khách sáo. Đợi Duy ngồi hẳn vào trong, Phương mới khởi động... Xe rời khỏi bãi đỗ, nhập vào dòng xe cộ trên đường... Gió mơn man mái tóc buông xõa ngang lưng của Phương, nhiều sợi vô ý cạ vào mặt Duy... ram ráp... Duy thích cảm giác này. Như được sống lại, quên hết mọi thứ trên cuộc đời này, chỉ còn lại tình yêu , còn lại hai người... 
Phương cho xe rẽ vào một con đường lớn và chỉ đi được một chút là những tiếng ồn ào phía ngoài lắng lại... Con đường tưởng như dài ra mãi, và hai bên đường đã xuất hiện những hàng cây lớn, mát rượi... Phía xa, những ngôi nhà lớn vững trãi và nguy nga... Duy để đầu óc thảnh thơi, không muốn đoán, cũng không muốn dò hỏi... Trong lòng anh chỉ có một niềm tiếc nuối... Thời gian bên Phương, từng phút , từng giây trôi đi không níu kéo được... Sao con người lại bất lực như thế? 
_ Đây là trường Phương đang theo học. Hai phần ba của một ngày Phương đều ở đây ... Đúng ý Duy chưa? 
Phương nói khi bước khỏi xe. Duy thì gật đầu. Anh biết trường này. Đó là trường đại học mà anh chọn khi thi lấy học bổng cách đây 3 năm ! 
_ Phương đưa Duy đi tham quan trường nhé? _ Phương vừa vuốt lại tóc, vừa hỏi. 
Duy khẽ lắc đầu : 
_ Phương đừng vào vai...hướng dẫn viên vội ! Bao giờ cần Duy sẽ nói... 
Phương hơi quay người đi. Thấy khó nắm bắt được điều gì từ Duy... Thời gian làm cho cô trở nên xa lạ , không giống cô gái ấy... Hoàn toàn không giống ! 
Phương giận dữ bước đi trước. Duy theo sau, mắt lơ đãng nhìn những tòa nhà... nhìn những sinh viên đang đi lại... nhìn mái tóc Phương bay bay phía trước... 

Phía trước là một hồ nước xanh thăm thẳm,lăn tăn những con sóng nhỏ. Ánh nắng bị mặt hồ phản chiếu lại, hắt lên những hàng cây bên hồ.. lá xanh những ánh vàng... Duy không muốn đi tiếp, tự nhiên kéo tay Phương lại... Ơ đây,không gian và thời gian ngừng lại... 
_ Duy muốn ở đây ! _ Vừa nói Duy vừa ngồi xuống chiếc ghế đá , dưới một tán cây lớn. 
Phương cũng không phản đối, cô kéo tay mình ra khỏi tay Duy, rồi mới ngồi xuống cạnh anh, ý tứ với một khoảng cách nhỏ. Duy không để ý, anh đưa mắt ngắm nhìn xung quanh , tưởng tượng ra những lúc Phương ngồi ở đây để học bài, để tìm cảm hứng cho những mẫu thiết kế của mình... Ba năm, Phương một mình hay cùng với một ai khác? 
Phương gần như muốn òa khóc. Lần nào ngồi ở đây, cô cũng ước ao có Nhật Duy bên cạnh, tưởng tượng khi có Duy thì hai đứa sẽ như thế nào... Nhưng không giống như bây giờ ! Cô thấy trái tim mệt mỏi, rã rời... khi phải tìm cách che giấu những ước mong... Duy chẳng biết được hết những ước mong đó đâu ! Duy rồi cũng sẽ trở về, mà Phương thì không theo được. Vĩnh viễn ước mơ của Phương cũng chỉ là ước mơ mà thôi ! 
_ Không ngờ...cũng có lúc Duy được ngồi cạnh Phương! 
Phương quay sang, chỉ thấy gương mặt nghiêng nghiêng của Duy, không thấy được ánh mắt buồn tha thiết của anh đang để hờ hững trên làn nước hồ phẳng lặng. Thời gian khắc họa một Nhật Duy đậm nét hơn rất nhiều. Không hề mất đi những đường nét của bao năm trước, mà những đường nét đó được tô đậm, khắc mạnh mẽ vào khoảng không, vào bất kể nơi nào có Duy... Không gian ở đây, bây giờ đã có Duy rồi giống như những lời thì thầm của Phương hàng đếm, nhưng bây giờ sao cô không thấy thỏa mãn. Cô lo sợ ! Một tuần sẽ trôi đi... 
_ Phương không có gì để nói sao? 
Duy quay sang, bắt gặp ánh mắt Phương nhìn mình. Trong khoẳnh khắc , anh như đọc được một điều gì đó tha thiết lắm... Nhưng Phương đã làm nó dịu lại, thờ ơ đi thấy rõ. Cô không lảng tránh nữa mà nhẹ nhàng như người ta nói về một cái gì đã xa, mờ mịt và không còn quan trọng... 
_ Dĩ nhiên là Phương muốn nói nhiều... Muốn hỏi thăm về các bạn... Mà nếu Duy biết tình hình bố Phương thì Phương mong mỏi Duy cho biết về ông... 
_ À, mọi người đều khoẻ ! _ Duy cười nhưng không hẳn là cười, chỉ là một cái nhếch môi ngạo mạn. Phương hơi ngạc nhiên... Ngày xưa, Nhật Duy không có nụ cười đó ! 
_ Nếu đó là tất cả những gì Phương muốn biết... 
_ Cảm ơn ... dù nó chẳng đầy đủ chút nào ! _ Phương gượng gạo vì chưa quen với một Nhật Duy lạnh lùng như thế. Vẻ như anh biết tất cả những gì Phương nghĩ, và khinh thường sự nhát gan không dám thể hiện của cô... Nếu là năm xưa, Duy sẽ phản ứng khác. Anh kiên nhẫn chờ đợi cô thổ lộ,hoặc giả như tìm cách để cô nói... Thời gian Duy dành cho cô là vô tận... 
_ Duy đã khác phải không? _ Phương buột miệng hỏi. Cô chợt đỏ mặt khi Duy nhìn cô đăm đăm _ Không...ý Phương là... 
_ Thời gian làm người ta lớn lên ! _ Duy bình thản trả lời _ Giống như Phương ấy... cũng khác trước phải không?
Phương ấm ức. Đúng là cô có khác trước nhiều, nhưng riêng về những gì cô dành cho Duy thì vẫn như thế, có chăng thì càng ngày càng nhiều hơn... Không giống như những gì mẹ nói... Thời gian là bụi, dù cho tình cảm có nóng bỏng thế nào...cũng sẽ nguội dần dưới lớp bụi ấy mà thôi... 
_ Không hẳn là như thế ! _ Phương trả lời, cho Duy và cho cả mẹ... 
_ Đúng là không hẳn như thế ! 
Duy trả lời và cả hai rơi vào im lặng. Không phải vì không có gì để nói mà có quá nhiều điều để nói cũng như có quá nhiều nỗi sợ hãi ngăn họ lại...TÌnh yêu bây giờ là một khúc nhạc không lời... Gió hồ thổi mạnh hơn. Phương đưa tay lên giữ tóc. Duy ngước mắt nhìn trời... Không ngờ, một buổi sáng đẹp như thế lại có thể chứa nổi một cơn mưa bất ngờ. Duy đứng dậy vừa lúc những hạt mưa nhỏ rơi xuống. Phương cũng hốt hoảng kêu lên : 
_Mưa ư? Lạ lùng thế ! 
Mưa nặng hạt rất nhanh. Duy không muốn Phương bị ướt, anh nắm lấy tay cô kéo chạy theo mình... Bàn tay Duy vẫn thế, ấm nóng và rộng rãi.. Bàn tay đã cứu cô khỏi những nguy hiểm , bàn tay đã xoa dịu những vết thương... và bàn tay đã trao cho cô chiếc vòng xinh đẹp...Bây giờ, bàn tay ấy đang nắm tay cô , rất chặt, tựa hồ như không muốn buông ra... 
Phương cũng không muốn buông tay ra. Nếu như cuộc đời cô cứ phải chạy những cơn mưa này cũng được , chỉ cần có Duy ở bên cạnh, có Duy che chở, có Duy dẫn dắt... Chỉ cần có Duy thôi !... 
Nước mắt tự nhiên trào ra như bao năm vẫn thế... Cả buổi sáng nay, cô đã phải kiềm chế nó rất nhiều. Mưa thế này, chắc sẽ che giấu được thôi ! 

Kéo Phương vào hiên một toà nhà gần đấy, sau khi vượt qua cả một khoảng sân rộng... Cũng không đến nỗi nào ! Duy quay sang Phương, ngạc nhiên khi thấy mắt Phương ướt nước, và cô đang bối rối lau đi. Vừa lau, cô vừa phân trần : 
_ Mưa to quá... 
Bất ngờ, Duy đưa tay lên, quệt mấy ngón tay của mình trên gò má Phương. Trong khi cô chưa biết phản ứng ra sao thì Duy đã đưa ngón tay lên miệng, nếm thử. Giọng anh vừa chê trách vừa yêu thương : 
_ Nước mưa ở New York mặn ư? 
Phương đờ người ra, không phản ứng được gì... Đó là người cô yêu, từ rất lâu, rất lâu rồi, nhưng cô phải từ bỏ...cô phải rời xa... 
_ Sao nước mưa lại mặn, hả Phương? _ Duy tha thiết hỏi lại. Tay anh vuốt nhẹ những sợi tóc bị nước mưa làm lạc loài trên mặt Phương... Phương vẫn đứng im,cúi gầm mặt không biết làm gì... Trái tim cô đập hỗn loạn trong ***g ngực... 
Duy thương Phương lắm, thương cả cho bản thân mình nữa... Rõ ràng cả hai cần nhau mà không biết làm cách nào thể hiện. Duy cảm thấy mình sắp phát điên lên vì những giọt nước mắt của Phương. Năm năm rồi Phương ơi... đã 5 năm rồi ! 
Không còn kìm nén được nữa, Duy vòng tay ôm siết Phương vào lòng... Hôn mơn man lên những sợi tóc ướt...Nó không mặn. Nước mưa không mặn ! Anh hôn lên mắt Phương, đôi mắt lại đẫm nước mắt...mặn đến nao lòng... Anh thì thầm trên gương mặt Phương, đầy ứ những cảm xúc yêu thương quặn thắt lòng : 
_ Phương ơi... Nhớ Phương lắm... Nhớ hết cả cuộc đời cho 5 năm rồi !... 
Phương nức nở. Cô muốn vùng ra... Vòng tay Duy chặt quá, ấm quá... Cõi lòng cô, thay cho những tiếng nức nở là dạt dào niềm vui không hiểu bắt nguồn từ đâu. Chúng biến thành nước mắt, thúc giục cô đưa tay lên ôm lấy Duy, thật chặt... 
Và Duy hôn lên môi Phương, ngăn tiếng nấc lại... Nụ hôn mà Duy đã hôn rất nhiều lần trong những giấc mơ của bao năm thương nhớ... Hơn hẳn tất cả,ào ạt những cảm xúc vỡ bờ. Duy như thấy biển, thấy gió bao la, thấy vị mặn nồng, thấy ấm áp, thấy nồng nhiệt... thấy mình được sống trở lại ! 
Phương gục đầu xuống vai Duy, cảm thấy quen thuộc như thể trong suốt năm năm qua cô và Duy đã ở bên nhau rồi… Duy vuốt nhẹ những sợi tóc vẫn còn ướt nước của Phương, thì thầm: 
_ Giống như trong những giấc mơ… 
_ Trong mơ… Duy không lạnh lùng với Phương như ban nãy! _ Phương ngẩng lên trách móc. 
Duy bật cười, hơi lỏng vòng tay. Phương nghiêng nghiêng đầu, ánh mắt cô có thể tự do ngắm nhìn gương mặt Duy, không ngại ngùng, không… đau khổ như những giờ phút đã trải qua… 
_ Một chiếc đồng hồ cũ!_ Duy hơi cười, so sánh 
_ Thời gian làm người ta lớn lên … chứ không cũ đi! _ Phương lườm nhẹ, cô đưa tay chạm nhẹ lên khuôn mặt Duy… Duy bất chợt giữ tay Phương lại, gần như đang gối đầu trên tay cô. Duy lại cười, đôi mắt sâu thẳm của anh cũng cười… Phương như ngây ngất. Trong giấc mơ, cô không giữ được Duy lâu như thế này, lúc nào cũng có cảm giác hạnh phúc của mình rất chông chênh… Nhưng bây giờ, hạnh phúc như những đường nét trên gương mặt thân yêu này… Phương có thể chạm được vào, cảm nhận trái tim đang run lên nhè nhẹ… 
_ Duy đã cố kéo Phương lại trong mọi giấc mơ … bằng đôi tay, bằng tình yêu … bằng tất cả những gì mà Duy có… nhưng không bao giờ giữ được giống như thế này. Nếu Duy buông Phương ra …liệu Duy có giật mình tỉnh dậy? 
_ Không! _ Phương lắc đầu. Hình như có ai đó đang thít chặt trái tim cô lại. Giống như cô đã phạm phải một tội ác khi rời xa Duy… 
_ Vậy … trở về được không Phương? 
Phương sững người, lảng tránh nhanh ánh mắt của Duy. Nhưng Duy không chịu thua, anh nâng cằm cô lên, nhất quyết bắt cô nhìn vào mắt anh, buộc cô phải thấy những mong chờ , những khao khát …sắp bật tung giới hạn trong anh… 
_ Phương… Hãy nghe Duy, hãy nhìn Duy đây… Làm sao Phương có thể bắt Duy chờ thêm nữa? Năm năm đã hết rồi? Phương đã hứa sẽ quay về bên Duy phải không? Phải không? Phương đã hứa như thế… 
_ Đúng! _ Phương nấc lên, những giọt nước mắt lại rơi nhanh trên gò má_ Phương đã hứa như thế và mong mỏi như thế. Khi ra đi, Phương nghĩ 5 năm cũng không … quá dài chỉ cần mình chịu đựng, mình cố gắng… Phương có bao giờ nghĩ Phương sẽ mất mẹ đâu? Phương có mong kết cục như thế này đâu? 
Khẽ lau nhẹ những giọt nước mắt trên gương mặt Phương, Duy khẽ lắc nhẹ đầu: 
_ Những giọt nước mắt này… ai lau cho Phương trong suốt 5 năm qua? 
_ Duy… 
Duy mỉm cười nhẹ, gần như hiểu được những gì Phương nói và cảm thấy hạnh phúc vì điều đó. Tiếng Phương giờ đã rõ hơn mặc dù nước mắt vẫn còn ướt trên mi: 
_ Vào mỗi đêm … ngôi sao trên trời luôn động viên “ Phương ơi, đừng khóc! “ … Và trong mọi giấc mơ, Duy luôn luôn là người lau những giọt nước mắt ấy. Nhiều lúc Phương cũng không hiểu tại sao mình có thể lại vững vàng như thế trong suốt bốn năm còn lại khi không còn mẹ… Nhưng bây giờ thì … 
_ Duy yêu Phương! 
Phương ngước nhìn lên. Một trời thương yêu, một trời mong nhớ, một trời tha thiết… Phương thấy mình chìm ngập trong đó. Hạnh phúc này có được sau 5 năm tưởng như đã vô vọng? Có phải như thế không? Phương không trả lời ngay được. Trong những giấc mơ của Phương, Duy không nói gì hết… chỉ nhìn trách móc. Bây giờ, liệu Duy đã tha thứ cho Phương? Tha thứ cho những hành động đã làm tổn thương Duy rất nhiều vào bốn năm trở lại trước?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor