Cô Gái Đông Dương - Chương 17 Part 2

Có em với ta sánh vai ngắm trăng 
Bóng đêm sẽ không vắng tênh mịt mờ.. 
Và bàn chân mau quên đi bước cô đơn, tiếng chân vang lẻ loi... 
Có em với ta sánh đôi ngắm trăng 
Ánh trăng sáng soi năm tháng 
Rồi từng đêm ta chung đôi, cố tình quên những thương đau , ngàn sau... " 
( Lời bài hát !) 

Nếu như ai đó hỏi tại sao Nhật Duy lại có thể bận rộn đến như thế thì sẽ được nghe câu trả lời giản đơn : " Để có thể được yêu lại từ đầu ! "... Ba năm rồi, Duy không để một phút nào của mình thảnh thơi. Anh là một Tổng giám đốc năng động, điều hành công việc thuận lợi và phát triển, anh là một sinh viên xuất sắc trong mọi lĩnh vực, anh cũng là một tay chơi đàn violong cừ khôi.... Anh dành thời gian cho mọi thứ, ngoại trừ người bạn gái của mình... Đôi khi anh an ủi cô bằng những bảng thời gian kín mít và một nụ cười xin lỗi.. Anh bỏ qua những lời chì chiết của mẹ, đôi mắt thi thoảng ướt đỏ của Tố Phương để lao đến phía trước... để được tự do đi tìm... 
Ba năm, chiếc đồng hồ cũng chẳng cũ đi... con người cũng chẳng cũ đi... nhưng tình cảm thì lại càng nồng nhiệt hơn , dữ dội hơn... Duy bọc khối tình đó trong một trái tim lạnh , trong cái nhìn phớt đời của mình, trong cách sống bạt mạng... trong những giấc mơ dai dẳng... Bóng hình ấy, mấy năm rồi, vẫn cứ rõ rệt như ngày hôm qua mới chia tay... 
Trợ lý Vinh đẩy cửa bước vào, không hài lòng vì thấy Duy đang mơ màng trong tiếng nhạc... Trên bàn, vẫn chồng chất những giấy tờ cần phải giải quyết trong ngày... 
_ Cậu nhàn hạ quá, thưa ông Tổng ! 
Duy nhún vai, với tay lấy cái điều khiển tắt dàn nhạc đi. Vinh đặt vào trước mặt anh một tập tài liệu dài, mỉm cười : 
_ Tài liệu về công ty MC của Mĩ... Một khoản lợi rất khổng lồ đây ! Hãy trổ tài đi ! 
Nhật Duy lật qua vài tờ, nhìn vào tấm ảnh của Paul Burton , hơi cười : 
_ Đi đâu cũng gặp người trẻ tuổi tài cao nhỉ? 
_ Cậu đừng quá tự hào ! _ Vinh trêu chọc _ Anh ta muốn chúng ta cung cấp lụa tơ tằm... Lúc đầu cũng định chọn công ty của nhà Thục Uyên , nhưng sau đó lại chọn công ty mình đấy ! Cậu biết sao không? 
_ Vì công ty ta nổi tiếng ! _ Duy bật cười _ Anh vẫn giữ cái thói quen... tự tin đó à? 
Vinh bỏ qua sự trêu chọc của Duy, anh nghiêm chỉnh nói : 
_ MC là một công ty thời trang lớn... Trong hợp đồng này họ yêu cầu phía mình sang đó để ký kết... 
_ Mỹ à? 
_ Ừ... 
Duy không cười nữa... Anh cố tránh để Vinh thấy chút xao lòng của mình, nhưng ít khi anh kìm nén được ... Vinh cũng nhận thấy nét thay đổi ấy nhưng không hỏi. Anh tôn trọng những khoảng khắc riêng tư của Duy. Ba năm biết Duy, biết thêm cả những người bạn của Duy, anh đã hiểu được phần nào những khoẳnh khắc ấy... Một cô gái đã xa nhưng sức ám ảnh để lại còn quá lớn, quá sâu đậm... 
_ Dù sao cũng là công việc... 
_ Nhưng nếu cậu... 
Duy hơi nhíu mày : 
_ Em không thể bỏ qua cơ hội giúp cho người trong công ty ta kiếm được tiền đâu ! Bao giờ thì đi nhỉ? 
_ Biết đâu... biết đâu... cậu sẽ tìm thấy cô ấy ! 
Duy giật mình... Nhưng ngay sau đó anh định thần ngay được... Tự do để đi tìm ! Ước mong đó chẳng phải sẽ có cơ hội trong chuyến đi này? Liệu có thể bắt đầu yêu lại từ đầu khi cậu chưa bao giờ ôm chặt được Phương trong những giấc mơ? 
_ Đó là chuyện của tương lai ! _ Duy nói thật kẽ như sợ không gian xao động... Nếu không gian xao động, anh cũng sẽ xao động và anh không thể nào có thể ngồi đây với những kế hoạch này được... Anh sẽ bỏ đi mất... ! Đi tìm tình yêu của anh! 

Vinh vén chiếc màn gió sang một bên để nhìn ra ngoài, nhưng vì bên trong sáng, bên ngoài tối nên chẳng thấy gì ngoài những hình ảnh trong phòng hiện lên trên tấm cửa kính, anh buông xoãi tay, quay vào. Nhật Duy đang nghịch ngợm chiếc máy vi tính của mình, nom thái độ của cậu ta mà anh thấy những lo lắng của mình thật... vớ vẩn. Cả hai vừa mới đến Mĩ cách đây một tiếng , người của công ty MC cũng vừa mới về sau khi sắp xếp phòng cho cả hai... Cảm giác mệt mỏi vì lệch múi giờ làm Vinh phát điên lên... Anh ngồi phịch xuống ghế, cố ý để Nhật Duy biết... Duy ngẩng lên, nhẹ nhàng : 
_ Một chút nữa bạn em đến đấy ! 
_ Ai? _ Vinh lập tức quên ngang sự bực mình, hỏi lại 
_ Một người bạn tốt ! _ Duy cười vu vơ _Kể ra cũng lạ lùng lắm ! 
Vinh toan hỏi tiếp thì có tiếng chuông cửa. Duy đặt máy tính xuống bàn, hơi cười với Vinh rồi đi ra... Vinh nghe thấy tiếng Anh rất nhanh và ấm cùng với tiếng cười giòn tan... Anh đứng dậy, chờ đợi... Duy đi vào cùng với một người Mỹ, cả hai bá vai bá cổ nhau, mắt ai cũng sáng bừng ! 
_ Đây là bạn em, anh Vinh à. Henry Taylor... 
DUy giới thiệu kèm theo nụ cười : 
_ Henry... đây là anh Vinh, cũng là một người bạn ! 
Henry mỉm cưòi, chìa tay ra cho Vinh bắt. Vinh hơi bối rối : 
_ Chào cậu ! 
_ Vâng, chào anh ! 
Nói xong Henry kéo ngay lấy tay Duy, kéo anh ngồi xuống, tuôn ra một tràng, rất tự nhiên, và nồng nhiệt : 
_ Sao bây giờ mới đến đây? Tony nó còn kêu cậu là đồ... bạn lười cơ đấy... Tiếc cho nó quá, lại đang phải đi công tác... ÔI, Nhật Duy... nhìn cậu mà tớ... yêu quá chừng ! 
Duy lấy tay che miệng cười : 
_ Thế này á? 
_ Thôi, đi cụ !_ Henry đấm nhẹ vào vai Duy, kêu lên _ Tớ tưởng cậu chỉ đẹp trai thôi, ai ngờ... còn phong độ nữa ! 
_ Trông vậy thôi... chứ yếu xìu ! _ Vinh xen vào khiến cả hai cùng bật cười... 
Vinh cũng cười theo và lắng nghe tiếp câu chuyện... Cả hai nói về những ngày đã qua, những kỷ niệm nào đó với thái độ tươi trẻ. Anh chưa bao giờ thấy Duy vui như thế. Cậu ta cười suốt, uống nhiều hơn, nói nhiều hơn... Tấm lòng của Duy như được trải ra một chút, nhưng vẫn có gì đó gượng nhẹ. Cả hai chỉ nói đến quá khứ với một chừng mực, dừng đúng lúc , và nếu như đi quá xa thì một trong hai lại chú ý vào lon bia... Vinh dần hiểu ra cả hai có cùng ký ức về Tố Phương, phần ký ức cả hai gượng nhẹ để không làm đau ai... 

Sáng sớm khi Nhật Duy trở dậy thì đã không thấy Henry đâu. Trên bàn là tờ giấy nhớ mà cậu ta để lại. Nhật Duy hơi cười , đưa cho Vinh xem những dòng chữ đẹp như hoa của bạn : " Tớ phải đi luyện tập cho buổi biểu diễn tới ! Tối tớ lại về, mình nói chuyện tiếp. Chúc cho cuộc đàm phán của cậu và anh Vinh thành công... 
_ Henry_ 
Quên , trông cậu ngủ thật là... dễ thương ! " 
_ Cậu ta có phải là một ca sỹ nổi tiếng không vậy? _ Vinh nghi ngờ liếc mắt nhìn Duy, bắt gặp nụ cười vô tư của anh, Vinh cũng chịu thua. Lẽ ra anh phải nhớ răng tất cả bạn bè của Duy đều... đặc biệt hết cả chứ nhỉ? 
Để đầu óc quay trở lại tới cuộc gặp gỡ đầu tiên ngày hôm nay, Vinh lại bắt đầu lo lắng. Đành rằng vải vóc công ty HUy Hoàng khá nổi tiếng, nhưng để một công ty lớn như MC chọn lựa làm đối tác thì... 
_ Anh băn khoăn làm gì? _ DUy lên tiếng _ Em đã tìm hiểu rồi. Công ty họ thật sự đang có một kế hoạch lớn cho mùa thu năm nay, mà chất liệu thì cần lụa tơ tằm có nhiều màu sắc nhiệt đới... Mình sẽ có được hợp đồng này thôi ! 
VInh gật gù, nhưng không nói gì. Anh xem đồng hồ, cũng đã sắp đến giờ người của công ty MC đến đón. Anh giục Duy chuẩn bị nhanh nhưng cũng chính anh chưa chuẩn bị được gì mấy, vội vã chạy về phòng... 

Duy lơ đãng nhìn qua cửa kính xe, ánh mắt lướt nhanh trên những bảng hiệu, những tòa nhà cao vút. Vinh thì đang hỏi gì đó với người của MC... Đầu óc DUy như mơ đi về tít miền xa xôi nào đó... Cách đây 5 năm, Phương cũng đã đến đất nước này , chắc cũng chẳng bất ngờ lắm về khung cảnh... giống như anh bây giờ. MỌi thứ như quá bình thường, không sống động hơn những nơi khác, cũng chỉ là một thành phố có nhà cửa, đường phố và xe cộ... Thế mà nó đã cuốn Phương đi mất, chờ mãi... chẳng thấy Phương về !... 
Xe dừng lại trước một tòa nhà lớn , đẹp lộng lẫy. VInh xuýt xoa trong lòng, và ao ước công ty nhà mình cũng có trụ sở... ít ra cũng bằng 2/10 tòa nhà này thôi... cũng được ! Người đàn ông bước xuống xe trước để mở cửa xe. Duy mỉm cười cảm ơn . Ngay lập tức, một cô gái xinh đẹp xuất hiện, cúi đầu chào : 
_ Kính chào Ngài Ngô NHật Duy và ngài NGuyễn CHí Vinh , xin mời hai ngài theo tôi ạ ! 
Cô gái đưa hai người vào phòng tiếp tân. Tại đây, hai người phải chờ để cô gái nhận chỉ thị mới. Một lát sau, cô gái lại gần , vẫn giữ nụ cười lịch thiệp trên môi, và giọng nói ngọt ngào : 
_ Tầng 10 , thưa các ngài ! 
_ Cảm ơn ! 
TRong thang máy, cô gái bắt đầu nêu trình tự công việc ngày hôm nay : 
_ Tại tầng 10, các ngài sẽ tham dự một cuộc biểu diễn nho nhỏ của công ty MC, rồi sau đó mới là buổi đám phán... 
_ Thế thì tuyệt quá ! _ Duy lên tiếng nhẹ nhàng _ Nghe nói được xem buổi biểu diễn thời trang của MC thì phải là những người... quan trọng lắm. CHúng tôi thật hân hạnh ! 
Cô gái cũng mỉm cười, mắt cô ta ánh lên vẻ ngạc nhiên lẫn thán phục. Vinh hơi nhún vai. Nhật Duy chỉ biểu lộ vẻ lịch thiệp vào những lúc quan trọng thôi... Bất kể cô gái nào mà tiếp xúc với anh ta lúc đó thì chỉ có... vỡ mộng ngay sau đó khi gặp lại.. một tảng băng di động... 
Cửa thang máy bật mở. Một hành lang rộng , sáng rực bởi ánh đèn và những bông hoa hồng màu vàng nhẹ được kết tinh tế dọc lối đi. Hương thơm hoa hồng thoảng thoảng khiến Vinh nghĩ ngay một bữa tiệc chứ không phải một buổi đàm phán làm ăn. Công ty này khác lạ đến vậy sao? 
Cô gái mỉm cười, ấn nhẹ vào một chiếc nút nhỏ trên cánh cửa cao và rộng. Cánh của bật mở, VInh khẽ chớp mắt để có thể nhìn vào bên trong. Bên trong chan hòa ánh sáng, dịu nhẹ tiếng nhạc, một vài cô gái đang chỉ đạo gì đó trên một cái sàn dài giữa phòng. Cô gái nhỏ nhẹ bên cạnh : 
_ Mời hai ngài vào ạ ! Tổng giám đốc sẽ đón tiếp hai ngài sớm thôi ạ . Xin mời theo tôi ! 
Duy bình thản bước hăn vào trong. Tất cả đều tràn ngập hoa hồng, đủ màu sắc, nhưng được bày trí khá tinh tế. Ngồi xuống một chiếc bàn đối diện với sàn diễn, Duy và Vinh được ngay hai cô tiếp tân, mang đến cho ly rượu màu hổ phách. Duy cười đáp lại... Mông lung nghĩ đến khu vườn hoa hồng ở nhà... Mùa này không phải mùa chính nhưng hoa trong vườn vẫn đua nhau nở rộ, thơm ngan ngát... Những màu sắc tươi tắn giống như ở đây, nhưng hình như vẫn còn trống vắng... Tim DUy nhảy lên một nhịp, nhoi nhói... Phương ẩn hiện ở nơi đâu? Nơi ấy có tràn ngập sắc hoa mà Phương yêu quý? Giai điệu nhạc chuyển sang một giai điệu mới và tấm phông trên sân khấu được mở ra. Một chàng trai xuất hiện với mái tóc vàng rực , đôi mắt xanh quyến rũ như đang cười. VInh và Nhật DUy nhận ra ngay đó là Paul Burton, cả hai cùng đứng dậy nhưng Paul đã nói ngay : 
_ Xin mời tự nhiên ! 
Duy cũng cười đáp lại và ngồi xuống. " Để xem anh ta tiếp tục thế nào ! " Anh vui vẻ nghĩ thầm. 
_ Thành thật xin lỗi các Ngài ! _ Paul cười _ Tôi đã để hai ngaf chờ lâu, và để tạ lỗi , công ty chúng tôi sẽ tặng hai ngài một tiết mục đặc sắc..." cây nhà lá vườn ! " ... Chào mừng đến với MC! 
Nhạc nổi lên, Paul bước xuống, bắt tay Duy và Vinh rồi ngồi xuống bên cạnh. Paul bắt đầu thuyết trình : 
_ Người mẫu của hãng chúng tôi sẽ trình diễn những mẫu mới nhất của công ty trên chất liệu tơ tằm và lụa... Ngài Nhật Duy, hy vọng ngài tìm thấy nét thân quen ! 
Duy quay sang nhìn, ánh mắt Paul đầy bí ẩn khiến anh tò mò. Tìm nét thân quen trên đất nước xa lạ này ư? Câu hỏi vừa loé lên trong đầu thì cũng là lúc hai người mẫu đi ra... Cô gái xinh đẹp mặc trên người một bộ váy màu da cam đậm. Chiếc áo liền với váy bởi những sợi dây nhuộm vàng cạnh sườn... Chiếc áo có cổ cao nhưng khoét sâu ở phía nách, kèm theo một dải khăn dài trông mềm mại thướt tha. Chân váy lại dài tận gót , nhẹ nhàng... Chất liệu vải là lụa mỏng. Lại một cô gái xuất hiện, toàn thân là màu vàng sáng rực. Kiểu váy lạ lẫm , tạo ấn tượng mạnh mẽ những vẫn đầy gợi cảm. Chiếc váy khác lại là màu xanh lục thướt tha, không trang trí bằng vật dụng gì cầu kỳ, nhưng bao nhiêu nữ tính được gợi ra hết. Duy liên tưởng đến ngay đất nước mình, một đất nước tràn ngập màu sắc và sự tươi vui... Nét thân quen là thế sao? Cô gái tiếp theo mặc bộ váy kết hợp của nhiều màu sắc , nhưng cơ bản vẫn là màu trắng tinh khiết. Vẫn kiểu dáng khai thác triệt để sự gợi cảm của người phụ nữ , cộng thêm chiếc khăn quàng cổ dài và rộng, bay nhẹ nhàng đằng sau khiến cho người xem thấy được sự hấp dẫn theo mỗi bước chân... Bốn cô người mẫu đi lại trên sân khấu, nhẹ nhàng như những đóa hoa...
Paul, Nhật Duy và Vinh cũng vỗ tay khen ngợi : 
_ Quả tuyệt vời, thưa ngài Burton ! 
Paul cười : 
_ Các ngài thấy sao? 
_ Một sự kết hợp tinh tế giữa màu sắc và sự quyến rũ vốn có của người phụ nữ... Tôi ấn tượng bởi những chiếc khăn... chúng có dư âm rất lớn ! 
Paul không giấu được niềm tự hào, chỉ vào các cô gái : 
_ Đây chỉ là một phần trong bộ sưu tập của phòng thiết kế ! Các ngài có muốn biết người tạo ra chúng không? 
Vinh hơi nghiêng đầu : 
_ Vậy còn gì bằng ! 
Paul nhìn lên sân khấu với nụ cười thỏa mãn... Nhạc dạo lên, những tràng pháo tay vang lên của mọi người xung quanh, gần như làm nên cho dáng đi của cô gái đang bước ra khỏi màn sương mờ...Gương mặt và vóc dáng cô gái rõ dần... 
Tiếng nhạc và tiếng vỗ tay bị át đi bởi tiếng nổ giữa thinh không, ngay giữa trái tim Nhật Duy. Tay anh bấu chặt bào thành bàn, ngăn cho mình khỏi đứng dậy, ngăn cho mọi cảm xúc của 5 năm qua đừng trào ra, ở ngay đây, ở ngay trước mặt mọi người... 
Trái tim anh rã rời trong niềm vui sướng đến nỗi nó cũng chẳng thể nào kêu thật to tên Phương được... 
Phương gần như không nhìn thấy ở bên dưới là những ai khi bước ra khỏi đám sương khói mù mịt... Mất vài giây cô mới quen dần với ánh sáng... CÔ nở một nụ cười theo thói quen, lướt mắt trên các vị khách... Chết sững khi chạm vào đôi mắt sâu thăm thẳm của Nhật Duy.... Nhật Duy... Nhật Duy... 
Chân cô như muốn khuỵu xuống bởi trái tim không cón đủ sức để đập... Niềm vui sướng cùng với nỗi sợ hãi cùng vươn ra, bóp chặt lấy trái tim, khiến cô khó thở... Nhưng ngay lập tức, cô nhìn thấy dáng người của Paul.. Anh lao lên phía trước, bước mạnh lên sâu khấu, và không để cô kịp phản ứng, anh nắm lấy tay cô, mỉm cười : 
_ Em làm tuyệt lắm ! 
Phương chỉ biết ngơ ngơ cười đáp lại... Cô không còn là Tố Phương của năm năm trước... Bây giờ cô là người khác.... không quen biết với người con trai ngồi dưới kia, không thấy ánh mắt buồn sâu thẳm đang ngùn ngụt một ngọn lửa mà Phương biết chắc nếu mình lại gần, mình sẽ bị đốt cháy theo... Bên cạnh cô còn có Paul... 
Paul dẫn Phương xuống, cả Duy và VInh cùng đứng dậy. Vinh ngạc nhiên khi đoán chắc rằng cô gái đang đứng trước mặt mình là một người Châu Á... Một cô gái nhỏ bé nhưng xinh đẹp biết bao ! 
_ Xin giới thiệu với hai Ngài, đây là Tố Phương , là Trưởng phòng thiết kế của công ty MC... đồng thời cũng là... vợ chưa cưới của tôi ! 
Phương thoáng bối rối vì cách giới thiệu của Paul, nhưng chỉ một chút khi lý trí của cô kéo lại, cô mỉm cười ngay... Ánh mắt cô chạm phải gương mặt lạnh lùng của Duy và đôi mắt ngơ ngác của Vinh... Làm thế nào được nhỉ? Người ta đâu có thể quay trở lại với quá khứ được đâu ! CŨng chẳng thể làm sống lại... những gì đã chết ! Bùi Tố Phương đã chết rồi, Duy ạ !... Chết thật rồi... Phương hơi cúi xuống, cảm giác bẽ bàng đang nhuộm lấy toàn thân cô...Nếu không có Paul giữ ở phía sau, Phương nghĩ mình sẽ quỵ xuống đây, chắc chắn là thế... Hình như người chết thôi cũng chưa đủ... Tình yêu... vẫn còn mãi ! 

_ Rất hân hạnh ! 
Nhật Duy chìa tay ra, thản nhiên đợi chờ tay Phương đặt vào tay mình. Phương rụt rè đặt tay mình vào bàn tay Duy _ đôi bàn tay cô đã thấy nó to ra rất nhiều... Duy nắm nhẹ nhè lấy tay Phương... Cái bắt tay của hai kẻ đã chịu nhièu khổ đau xa cách... và sẽ chịu nhiều khổ đau xa cách nữa... Cái bắt tay của sự trách cứ , tủi hờn xen lần niềm yêu thương... Năm năm xa cách , hai người lại gặp nhau ! 
Vinh lo lắng không rời mắt khỏi Nhật Duy kể từ khi anh nhận định rằng đây chính là người con gái Duy đợi bao năm. TRong lòng cậu ấy không thể nào là không có sóng gió... nhưng sao có thể bình tĩnh như thế? Duy nhấm một ngụm rượu trong ly của mình, ngồi đối diện với Paul, lắng nghe anh nói một cách chăm chú :

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor