Cô Gái Đông Dương - Chương 15 Part 1

Bà mẹ Paul nói khe khẽ với bà nội anh ngồi bên cạnh : 
_ Mẹ à... con tin con bé đó sẽ không được lòng bố đâu! Nếu Paul không nhận được quyền thừa kế vì nó thì Eliza sẽ xuất hiện và giải thích mọi hiểu lầm này... Mẹ yên tâm! 
Bà nội Paul gật đầu đồng ý. Vừa lúc đó, người yêu của Dave đi vào, ném cái nhìn căm tức về phía Phương... Mặt cô ta vẫn còn đỏ lên vì ngượng ! 
Ông nói hắng giọng, cười nhẹ : 
_ Hãy giới thiệu bạn gái của mình đi ! Bắt đầu từ Dave! 
Dave đứng lên, cười tươi như hoa : 
_ Thưa ông, thưa bà, mẹ và các cô chú. Đây là Clara, con chủ tịch công ty điện tử Gonzaler nổi tiếng! 
Clara đứng lên, cúi đầu chào mọi người. Tiếp theo là David với cô người yêu bị Phương dọa bằng một quả nho. Cô ta là thư ký riêng của ông nội. Xem chừng cô ta có vẻ thỏa mãn vì ngỡ mình được ưa chuộng lắm.... Nhiều người khác đều có bạn gái là con ông này bà nọ, giàu có và nổi tiếng. Ông nội Paul bình thản lắng nghe như người đang nghe một câu chuyện nhàm chán... Cuối cùng chỉ còn Paul, anh định đứng lên thì Phương ngăn lại: 
_ Để em ! 
Nhìn nụ cười tự nhiên của Phương, Paul an tâm hẳn... Anh gật nhẹ đầu, mắt hơi liếc nhìn ông nội của mình... Ông có vẻ đang chán chường lắm ! 
_ Cháu xin tự giới thiệu ... Cháu là là Tố Phương , người Việt Nam... Cháu mồ cô mẹ, bố có vợ mới ở quê nhà... Nhà cháu không có quyền thế gì... Liệu có được ông chấp nhận không? 
Ông nội Paul hơi cười : 
_ Ừm... hoan nghênh cháu ! 
_ Cháu sống ở Hà Nội ! _ Phương tiếp tục, thản nhiên không chú ý đến bất cứ một thái độ nào. 
_ Hà Nội? _ Ông Burton thảng thốt kêu lên , đôi mắt lạc hẳn đi trong sự mơ màng. 
Phương gật đầu : 
_ Vâng, Hà Nội yêu quý là quê hương của cháu! Ở đó cháu có những người bạn tuyệt vời... Và một người bạn thân của cháu... cho cháu xem một vườn hồng tuyệt đẹp... giống của ông ! 
Ông Burton đờ đẫn hẳn... Trái tim ông đập thổn thức. Phương đã khơi dậy gần như hết một quá khứ tuyệt vời mà cũng khổ đau của ông... Ông nhìn Phương, khắc khoải : 
_ Khu vườn đó vẫn còn sao? 
_ Vâng... Gia đình giữ nguyên để tưởng nhớ người chủ ngôi nhà đó _ bà Mỹ Châu ! 
Tất cả mọi người đều lặng thinh vì đã nhận ra sự biến đổi trên khuôn mặt của ông Burton... Bà Burton nhíu mày : 
_ Đừng nói linh tinh nữa... CÔ ngồi xuống đi! 
_ Hãy nói cho ta biết... bà ấy... 
_ Cháu xin lỗi! Cháu biết là ông sẽ buồn... nhưng bà ấy đã mất cách đây 5 năm! 
Ông Burton khẽ nhắm mắt lại... Phải có một sự nỗ lực lớn, ông mới vượt qua được cú sốc... Vậy là bà ấy đã ra đi... 
_ Ông đã lừa dối tôi trong suốt những năm qua ư ? _ Bà Burton cau mày. 
_ Đó là một kỷ niệm! _ Ông dịu dàng _ Một kỷ niệm ngọt ngào và đau đớn .. Em phải cảm ơn cô ấy vì cô ấy đã cứu sống ... người chồng tương lai của em chứ ? 
_ Tôi không biết chuyện đó! _ Bà hơi nguẩy đầu, đôi mắt mỉa mai lẫn đau đớn. 
Ông chỉ cười. Hiểu rõ nết ghen của vợ mình, ông không muốn giải thích thêm, ông quay sang ra hiệu cho Phương ngồi xuống, rồi khen ngợi : 
_ Cháu thông minh lắm... sao lại phát hiện ra? 
_ Vì kiến trúc ngôi nhà, vì vườn hồng ngan ngát với cảnh cổng tầm xuân mở ra một trời xanh biêng biếc mây và nước ... 
_ Ngôi nhà tuyệt vời này là những gì ta có thể lưu giữ về kỷ niệm ấy ... Kỷ niệm về những năm trai trẻ, bồng bột ... Ta đã đi khắp nơi đây đó, coi thường tất cả , quên đi tất cả chỉ vì đam mê sưu tập những mẫu vải đẹp trên thế giới. Đến Việt Nam vào năm 1951, gần như quên đi chiến sự ở đó, ta chạy khắp phố phường Hà Nội, say mê sự tĩnh lặng cổ kính của kinh kỳ ... Ta đã bỏ qua những làn đạn pháo càn quét của quân Pháp đánh vào khu ở của người Việt, suýt chết nếu không được một cô gái người Việt kéo xuống hầm tránh đạn . Cô ấy không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy ta, không hề căm ghét ta như những gì mà những người trong đại sứ quán Pháp nói ... Cô ấy chỉ cười, nói rằng ta ngông thật! Đạn pháo đâu có biết phân biệt người Việt và người Tây đâu ... Ừm, nhưng người thì có phân biệt chứ ? Nhưng cô ấy bỏ qua những rào cản về dân tộc, đưa ta về nhà để tránh càn ... Ngôi nhà tuyệt vời... hơn cả tuyệt vời ấy chứ ... 
Mẹ Paul liếc nhìn Phương, trách móc rõ rệt . Bà nắm nhẹ tay mẹ mình như trấn an ... Ông Burton vẫn như chìm đắm trong mộng tưởng : 
_ Cô ấy đẹp một cách giản dị, nhưng lại mạnh mẽ giàu sức sống ... Cô ấy yêu hoa hồng, ra sức chăm sóc vườn hồng vì mong ước hòa bình... mang tặng cho bộ đội... Cô ấy dệt vải quay tơ ... Chính những mẫu vải đó đã đưa công ty ta lên vị trí hàng đầu trong các công ty may mặc bấy giờ ... Em có nhớ không ? 
Bà Burton gật đầu . KHông thể quên được những bộ váy tơ tằm đầu tiên ra đời và làm sửng sốt giới thời trang như thế nào ... Nhưng cũng vào năm đó, ông đã đổi tên công ty! 
_Mỹ Châu trở thành người mà ta khao khát nhất, yêu thương nhất và trong ta chỉ có mong muốn đưa cô ấy về Mỹ, tránh tất cả những đau khổ do chiến tranh mang đến ... Nhưng khi ta bày tỏ, cô ấy đã cười và lắc đầu ... Trên cánh tay cô ấy là một thứ đáng ghét, đến giờ vẫn đáng ghét ... 
Mọi người thinh lặng... Ông ít khi bày tỏ những suy nghĩ thật trong lòng cho ai biết ... Bây giờ cứ giống như một người đang độc thoại, giải bày tất cả để nhẹ nhõm hơn ... Nhưng ai cũng lo ngại nhìn bà Burton, khuôn mặt bà đã nhợt đi vì đau khổ ... 
Phương thở dài nhè nhẹ : 
_ Đó là chiếc vòng đính hôn bằng ngọc màu trắng ngà của dòng họ Ngô ... 
_ Một người con trai may mắn! Cô ấy đang chờ đợi anh ta trở về ... để đoàn tụ mà không một lời kêu ca, oán trách ... 
_ Thời chiến mà ông! _ Phương dịu dàng. 
Ông Burton hơi cười. Đúng là thời chiến ... cái thời mà ông nghĩ rằng, người con gái yếu đuối đó thật sự cần một sự chở che ... Nhưng cô ấy hạnh phúc vì được đợi chờ ... dù là mãi mãi! 
_ Đấy là sự thất bại duy nhất trong đời tôi... em đã biết rồi đấy! _ Ông quay sang nhìn bà, dịu dàng hẳn _ Chắc hẳn em đang đau khổ lắm ... Em đừng ghen với những gì đã là kỷ niệm ... 
_ Ông đã đổi tên công ty vì cô ta! _ Bà hơi gắt lên, đôi vai gầy của bà như trĩu xuống vì một sự thật quá nặng! 
Paul cũng cảm thấy đau lòng . Anh yêu bà mình, và không muốn bà biết sự thật này ... Anh đã gần như giâu diếm khi biết được phần nào sự thật qua thám tử của mình. Nhưng không ngờ hôm nay, người muốn khơi dậy dĩ vãng lại là người vốn đã muốn chôn vùi nó trong thầm lặng . Anh nhìn ông , ngạc nhiên vì nụ cười thanh thản đang ngự trị trên môi ông mình. Giọng ông vang vang tưởng như bất tận: 
_ MC là tên viết tắt của hai chữ Mỹ Châu ... Tôi bắt đầu sự nghiệp bằng sự thất bại để nhắn nhủ mình rằng : Phải dốc lòng vì những hạnh phúc mà mình đang cố công xây dựng ... Tôi không quên được cô ấy, nhưng em cần phải biết một sự thật rằng ... vĩnh viễn đời này .. tôi yêu em! 
Bà Burton lặng người vì xúc động ... Qua cơn xúc động rồi thì bà ngượng ngùng, liếc một ánh mắt trách móc về phía ông ... Con cháu đang ở đây, vậy mà ông ... công khai vậy ư ? 
Mọi người ý nhị không nhìn ông bà nhiều, mà chú ý đến những đồ ăn trên bàn ... Ông Burton bật cười : 
_ Em còn ngại ngùng ư ? Lạ lùng thật ! Bảy mươi tuổi rồi mà tôi vẫn thấy hình ảnh cô vợ ngây thơ hồi nào ... Lúc nào cũng khiến tôi tò mò, khám phá những bí ẩn quanh em ... 
Nói rồi ông quay sang hôn nhẹ lên môi bà, ông để ý đến ai cả ... Có lẽ đây là một buổi tiệc ý nghĩa nhất! 
Paul quay sang nhìn Phương ý nhị ... Phương đã làm một điều mà không ai làm được .. Cô gỡ ông nội ra khỏi những ký ức đau buồn ... của thời trai trẻ ... dù hiện tại chắc ông vẫn chưa dứt ra được nỗi ám ảnh về sự ra đi của người con gái ấy ! 
Phương nhỏ nhẹ ăn. Ông động viên: 
_ Cứ tự nhiên đi cháu! Ta thích cháu rồi đấy! 
_ Dạ . Cháu chỉ sợ ông không thích sự ... hỗn láo của cháu thôi! 
Ông cười. Ông biết cô là người thông minh, thẳng tính nhưng vẫn có gì đó dịu dàng ... ừm, giống như Mỹ Châu ngày xưa vậy . Paul may mắn vậy sao ? _ Cháu quen Paul thế nào ? 
_ CHáu là người làm công của nhà anh ấy ! _ Phương bình thản trả lời _ Bời vì cháu chẳng còn chỗ nào để đi cả!
_ Em không còn ở địa vị ấy nữa! _ paul dịu dàng _ Em là người mà anh chọn lựa ! 
Phương hơi nhún vai, mỉm cười. Ánh mắt cô chạm phải ánh mắt khó chịu của mẹ Paul ... 
_ Cháu đã nhìn thấy chiếc vòng đó rồi à ? _ Ông bất chợt hỏi. 
Phương hơi bối rối khi Paul nhìn cô chăm chú. Cô nghe giọng mình xa lạ : 
_ Vì cháu bà ấy là bạn cùng lớp của cháu! Cậu ấy đem chiếc vòng đó tặng cho ... bạn gái của mình! 
Paul nhíu mày, băn khoăn nhưng không dám đưa ý nghĩ đi xa. Anh nhìn ông nội cùng lúc ông nhìn anh ... Cả hai lặng thinh nhưng cùng hướng tới một sự thật mơ hồ nào đó ... Nếu như những gì đã xảy ra ở đời trước cũng xảy ra vào đời này thì sao nhỉ ? 
Ông Burton nhún vai . Đó là việc của đứa cháu ông cưng nhất ... Ông đã thấy nó quan tâm đến con bé như thế nào . Suốt cả buổi tiệc ánh mắt nó chỉ dừng lại ở Phương mà thôi ... Phải đấu tranh thôi, nếu đó là sự thật! 
Tối hôm đó, Paul và Tố Phương cùng dùng cơm tại ngôi nhà riêng của anh. Không khí im lặng, tĩnh mịch bao trùm lên ngôi nhà... nhưng đâu đó vẫn âm ấm cảm giác hạnh phúc... Chị người làm cảm thấy rõ sự khác lạ kể từ khi Phương đến đây... Đồ đạc đã sinh động hơn rất nhiều! 
Phương không thích mấy đồ ăn Tây nên bỏ ăn sớm... Paul không hài lòng... Cô đã gầy rồi mà còn kén ăn, kiểu này anh phải tuyển thêm người biết nấu những món ăn thuần Á Đông mất thôi... Phương chỉ cười khi nghe anh nêu ý kiến. Kiểu chiều chuộng của anh, cô đã quá quen. Anh sẵn sàng làm tất cả, chỉ để chiều chuộng ý muốn ngông cuồng nhất của cô. Sự dịu dàng ấy, đôi khi cũng làm nguôi ngoai những thổn thức trong lòng Phương... Nhưng hôm nay, ấn tượng về vườn hồng ấy... quá lớn, quá mạnh mẽ. Phương chỉ muốn ở một mình! 
Cô lên muốn lên phòng và Paul tôn trọng ý thích của cô... Anh nhìn theo dáng cô chông chênh trên những bậc cầu thang, lặng lẽ nuốt những bất an, lo lắng thật sâu trong lòng... 
Phương lặng im trước máy vi tính... Ngàn lần, triều lần rồi cô muốn vào địa chỉ của mình... Nhưng sợ... sẽ mềm lòng mà làm khổ Nhật Duy... Khổ cả hai đứa mất thôi! Phương đâu có thể là người chia sẻ được cho Duy những khó khăn vất vả của cuộc sống này... Phương không thể trọn đời đi bên Duy được, Duy hiểu không?... 
Phương lập một địa chỉ mới trên mạng... Nhớ như in những địa chỉ thân quen của bạn bè mình... Cô muốn biết Duy ra sao, muốn biết mọi người thế nào... Bố nữa, bố có hạnh phúc không? 
Cô chợt nghĩ đến Việt Hùng. Cậu ta là người đáng tin tưởng nhất lúc này, những mối quan hệ của cậu ta với những người bạn của cô không sâu... Và có thể bí mật sẽ mãi là bí mật. 
Phương gửi một mail cho Việt Hùng... Có lẽ cậu sẽ bất ngờ... nhưng sẽ qua thôi đúng không? Hơi cười khi cố tưởng tượng ra khuôn mặt Việt Hùng lúc nhận được mail của mình... Mà kể ra Phương cũng chưa rõ lắm những đường nét trên khuôn mặt của cậu ta, chỉ thấy nó hao hao giống Nhật Duy... Kể cũng lạ thật! 

Việt Hùng đặt chiếc ba lô xuống bàn, mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế. Cậu đang cáu vì một bài Lý mà cậu chưa tìm ra cách giải ở ngay trên lớp, đã thế còn bị ông giám thị quở trách vì... mấy thằng trong lớp hái trộm hoa trong vườn trường. Hùng thở hắt ra. Theo quán tính, Hùng mở máy vi tính... Thường thì cậu hay vào mạng tìm những thông tin liên quan đến lịch sử Vật lý hoặc những vài Lý khó mà người ta thách đố trên mạng... Không hiểu sao hôm nay, cậu lại vào Yahoo trước... Cậu có thư! Cũng không có gì lạ bởi vì thường xuyên HÙng nhận được thư rác, hoặc những bức thư... hâm mộ thái quá! Nhưng Hùng cũng uể oải mở ra xem... Một địa chỉ lạ hoắc với một câu chào ngắn gọn! Định del đi nhưng cậu lại bấm nhầm... luống cuống thế nào mà thư lại được mở ra... 
Hùng choáng khi nhận ra đó là mail của Phương... Cậu lập cập liên lạc với cô ngay bằng yahoo... nhưng biết có thể chẳng gặp được cô đâu! 
Gần như không kiềm nén được tình cảm, Hùng gửi cho Phương một loạt tin dài dằng dặc... 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor