Cô Gái Đông Dương - Chương 14

Lúc đó Paul về mang theo cái lạnh vào nhà. Barbara mừng rơn lên... Paul cởi áo khoác ngoài ra, hỏi : 
_ Tố Phương đâu? 
_ Ở.. ở trong phòng ăn ! 
Paul mỉm cười, đặt chiếc áo lạng ngắt lên tay cô, anh nói : 
_ Cô treo giùm tôi nhé? Tôi có việc cần gặp Tố Phương ngay ! 
_ Này... ơ... 
Barbara định thông báo về sự có mặt của Eliza nhưng Paul đã chạy nhanh vào phòng ăn... Cảm nhận đầu tiên của anh về căn phòng đó là cái lạnh... Anh nói lớn : 
_ Tố Phương, em là gì mà để phòng lạnh vậy? 
Paul nhìn về phía bàn ăn , nhận ra ngay người ngồi ở phía trước... Ngay lập tức, Eliza phóng ra khỏi chỗ ngồi, lao về phía Paul. Cô vòng tay qua cổ Paul, nói : 
_ Anh Paul, anh đã về đấy ư? Đúng là chúng ta không thể xa nhau mà ! 
Paul gỡ tay Eliza ,lại gần Phương hỏi : 
_ Em sao vậy? Lạnh ư? _ Paul quay ngoắt ra nhìn Eliza _ Eliza cô làm gì vậy? 
Eliza phân bua : 
_ Có làm gì đâu... Em chỉ không chịu được nóng thôi mà ! 
Paul giật mình, vội vã điều chỉnh lại máy sưởi... Phương thấy người ấm lên ngay lập tức , cô ngước nhìn Paul với con mắt biết ơn. 
Eliza liếc xéo Phương : 
_ Cô ra ngoài đi ! 
Paul giữ tay Phương lại, nói : 
_ Em cứ ở đây...Anh có chuyện muốn nói ! 
Eliza hơi lùi lại, tức bầm gan, nhưng cố gắng nuốt vào lòng , cô ngồi xuống ghế, chờ đợi : 
_Sao cô tới đây? _ Paul hỏi thẳng 
_ Anh Paul, anh quên rồi sao? anh đã từng bảo ngôi nhà này luôn rộng mở đón em mà... Bà anh và mẹ anh bảo em về đây, dù gì... chúng ta có lẽ sắp ra mắt ông nội ! 
Paul cười nhạt, chiếu ánh mắt riễu cợt vào Eliza : 
_ Ra mắt ư? Cô cần phải đến bệnh viện gấp đi Eliza à... Cô có nhớ cô đã từng nói gì không? Không ư? Để tôi nhắc lại cho nhé... Cô và tôi đã chia tay nhau vào đầu hè khi tôi bảo cô quay về ấy... Cô đã thẳng thừng từ chối mà ! 
Eliza vội vã kêu lên : 
_ Ôi, Paul... Đó chỉ là những lời nói trong lúc buồn bực vì anh không đi cùng em thôi mà... Em luôn luôn yêu anh , bất kể lúc nào cũng vậy... 
_ Eliza ! _ Paul nghiêm khắc _ Đừng nói điều đó một cách dễ dàng thế... Tình yêu không đơn giản vậy đâu...Người ta không thể luôn luôn yêu một người khi mà lúc nào cũng kè kè bên cạnh một người khác được ! 
Eliza bật cười, đến tận giờ cô vẫn nghĩ Paul vẫn còn ghen tuông chuyện cô cặp bồ với người khác trong thời gian qua.. Cô phẩy tay, nói rành rọt : 
_ Đó chỉ là...x ã giao thôi anh... Anh đừng ghen nữa mà ! 
_ Ghen? Thôi đi Eliza... Tôi nói lần cuối cùng đây này, cô nghe cho rõ đi... Tôi đã không còn yêu cô từ lâu rồi... MOng cô hãy để tôi yên... May ra chúng ta còn giữ lại chút gì đó... gọi là dễ chịu về nhau ! 
Eliza sững người lại, rồi òa lên khóc. Phương rùng mình... Những giọt nước mắt làm Eliza dẹp một cách kỳ ảo... Nhưng Paul thì vẫn lạnh lùng, xọc tay vào tứi quần, nhìn Eliza như đang nhìn một người đang diễn tuồng... 
_ Anh... anh bị bùa mê rồi ! _ Eliza tức tưởi kêu lên _ Sao có thê nói như vậy được hả anh? Anh đã bị người khác ép buộc ư? 
Eliza ngẩng lên nhìn Phương, đôi mắt rừng rực nỗi căm hờn... Phương hơi lùi lại, nói nhỏ : 
_ Tôi... có lẽ tôi nên đi... 
Eliza bật dậy, rít lên : 
_ Chính cô, chính cô là nguyên nhân ...Vì tiền mà cô quyến rũ anh ấy, sai khiến anh ấy bỏ đi tình yêu đích thực... Tôi phải cho cô một... 
_ Thôi đi ! _ Paul quát to _ Cô điên rồi à? Phương ko liên cna gì đến chuyện này cả... Mọi hành động cô làm rồi cũng dẫn đến kết cục vậy... Tôi biết mẹ tôi và bà tôi đều quý cô nhưng tôi thì... 
Eliza ngồi sụp xuống, nước mắt ngắn dài : 
_ Sao ông trời lại tàn nhẫn với tôi vậy chứ? Tôi đâu có làm gì nên tội đâu? Paul, hãy tha thứ cho em... Em hứa sẽ không bao giờ... xã giao kiểu đó nữa ! 
Paul bật cười... Eliza rất bảo thủ, không biết bao giờ cô mới thoát ra được cái bóng vị kỷ của mình một khi nó đã ăn sâu vào máu? Paul quay đi, nói nhẹ nhàng : 
_ Đã hết rồi Eliza... Không thể thay đổi được ! 
_ Vậy sao? _ Eliza ngước lên, cười nhẹ _ Còn chiếc ghế Tổng giám đốc của anh kiêm luôn cả chủ tịch hội đồng quản trị công ty MC? Không có tôi liệu anh có thể dành được? 
Paul nhíu mày... Vậy đây là mục đích chính của Eliza... Những cái mà cô ta cần không phải tình yêu mà là quyền lực và tiền bạc... Thật tham lam quá Eliza à... Cô không biết dừng lại ư? 
Paul cười nhẹ, thật ra đó chỉ là một cái nhếch môi khinh miệt , nhưng Eliza không quan tâm nhiều lắm.Cô ta hất tóc ra đằng sau, đôi mắt loé sáng những tia sáng nửa kiêu kỳ nửa đắc thắng : 
_ Ông anh đã ra điều kiện như thế đúng không? Người yêu của các cháu trai mới thật sự là con át chủ bài... Anh không thể chọn lựa ai hơn được tôi về địa vị , tiền tài, sự thân quen đâu... 
_ Tôi chọn được rồi ! Cảm ơn nhã ý của cô ! 
Eliza nhướng mày kinh ngạc : 
_ Ai? _ Rồi cô ta liếc mắt nhìn sang Phương, bật cười nho nhỏ _ Đừng có nói với tôi đó là cô ta nghe chưa? Chuyện cười thế kỷ này cũng ko bằng ! 
_ Đó là Tố Phương ! _ Paul bình thản. 
Phương thở hắt ra. Cô nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra... Mục đích chính của anh là thế, không phải " dùng " cô cho việc trả thù tình mà là để.... giành được địa vị cao sang... Dĩ nhiên, cô chẳng thể từ chối được... Paul gần như là một ân nhân , đã tái tạo lại cuộc sống của cô cơ mà ! 
Eliza thì không chịu được, cô quắc mắt giận dữ : 
_ Anh đừng có vải thưa che mắt thánh...Tôi biết anh và con nhỏ này chỉ là đóng kịch chứ làm gì có tình cảm... 
_ Cũng còn hơn là tình cảm bây giờ tôi dành cho cô ! _ Paul nhún vai _ Ông tôi chắc không đến nỗi mù quáng như cô nghĩ đâu ! 
Nói rồi, làm như không còn quan tâm gì đến Eliza nữa, Paul quay qua Phương, dịu dàng hỏi : 
_ Chiều tối mai chúng ta sẽ bay đến NewYork , và sáng ngày kia ra mắt ông nội... Em đồng ý không Phương? 
Phương khẽ gật đầu. Cô nhận thấy ánh mắt hài lòng của anh đang phủ khắp gương mặt mình... Cầm nhẹ bàn tay Phương lên, Paul thoáng giật mình vì nó lạnh quá, anh kéo cô lại gần mình... Nghe hơi thở Phương yếu ớt lạ lùng, Paul nhỏ nhẹ : 
_ Em đi nghỉ đi... MỌi chuyện để anh lo ! 
Phương lại gật đầu lần nữa. Eliza sau hồi chết sững thì chạy vụt về phòng với một trời thù hận... Cô ta định bỏ đi ngay trong đêm tối , nhưng vừa ra đến cửa thì bão tuyết ập xuống, Eliza sợ hãi từ bỏ ý định. Barbara khoái chí ra mặt, còn bà Brenda thì cố nuốt tiếng thở dài...Những kinh nghiệm của cuộc đời, in dầu trên những nếp nhăn, bà đã hiểu thế nào là tình yêu và thù hận... Những sóng gió giờ mới bắt đầu... nhưng hình như không ai để ý tới. Phương thì gần như thản nhiên, coi những gì đang diễn ra như một sân khấu kịch mà cô chỉ là một khán giả bất đắc dĩ, Paul quá tự tin, yêu thương nhưng lẩn khuất đâu đó sự kiêu hãnh ngấm ngầm của dòng họ... Liệu mọi chuyện sẽ ra sao? Vui , buồn, tiếng cười, nước mắt... cái nào nhiều , cái nào ít hơn đây? 
Sáng hôm sau Phương vẫn đến trường mặc dù tuyết rất dày, trời lại lạnh xuống âm độ. Barry cùng đi với cô một đoạn, lách chách đủ điều... Vừa đến cổng, cô đã bị chặn lại bởi hai người bạn Mỹ xa lạ... Phương làm như ngạc nhiên : 
_ Các bạn là ai? Sao lại chặn ngang đường tôi một cách vô cớ vậy? 
Cậu con trai nói : 
_ Tụi mình đã chờ bạn ở đây từ nãy... Chúng ta có thể nói chuyện một chút chứ? 
_ Bạn có nghĩ là mình tìm đúng người không vây? _ Phương mỉa mai _ Tôi và các bạn không có chuyện gì chung đến mức...có thể nói chuyện một chút cả ! Cô bạn gái nhún vai : 
_ Thì bây giờ có chuyện chung nè... Còn sớm chán, chúng ta vào căng tin uống chút gì cho nóng người nhé? Mời chân tình đó Tố Phương ! 
Dĩ nhiên, cái giọng nửa mời mọc nửa ra lệnh đó làm Phương không thể từ chối được. Cô miễn cưỡng gật đầu. Cả ba vượt qua lớp tuyết dày ở sân trường, đi về phía căng tin. Cậu con trai mua hai cốc cà phê và một cốc cacao nóng tại quầy. Phương hỏi ngay : 
_ Có chuyện gì vậy? 
Đợi cậu con trai đặt cốc cacao xuống hắn trước mặt Phương, cô gái mới nói : 
_ Có chuyện muốn thương lượng cùng bạn ! 
_ Tôi ư? _ Phương nhíu mày_ Một học sinh bình thường mà có gì mang ra đổi chác sao? 
_ Có... Đó là tài năng của bạn. 
_ Cảm ơn ! _ Phương mỉm cười _ Một mọt sách mà được khen vậy thật hãnh diện lắm lắm ! 
Cậu con trai khẽ kêu lên : 
_ Đừng hạ thấp mình như thế... Bọn tớ không bàn về chuyện cậu học giỏi ra sao. Chỉ muốn nói đến chuyện cậu chơi bóng giỏi thế nào thôi ! 
_ Hãy vào đội bóng chuyền của trường đi Phương ! _ Cô gái nhìn thẳng vào mắt Phương. Ánh mắt trong sáng của cô gái không đọc được hết những gì ẩn chứa trong mắt Phương. Phương ko lảng tránh, chỉ cười cười như đang nghe chuyện gì hay ho lắm. 
_ Tụi mình có gặp một cậu bé tên Barry. Cậu bé đó đang chơi bóng với các bạn. Lối chơi rất đẹp và lạ mắt... Tụi mình hỏi thì cậu bé bảo cậu dạy... Chả lẽ cậu ta nói dối ! 
Phương không muốn gán cho Barry tội nói dối nên trả lời thẳng thắn : 
_ Chính tớ dạy Barry đó... Nhưng chỉ là vài mánh chơi với bóng thôi mà... Còn bóng chuyền... thưa cô bạn đội trưởng, tớ chịu ! 
Phương định đứng dậy thì cậu con trai đã kéo lại. Cô gái thản nhiên... đề nghị : 
_ Nếu bạn đã biết chơi với bóng thì chẳng khó gì khi chơi bóng chuyền cả... anh John sẽ giúp bạn luyện tập... Ờ đúng ra là hai bạn ! 
Phương tò mò : 
_ Còn ai nữa? 
_ Jenny nói cũng đúng.. Hôm qua tụi tớ mới nhận được đơn xin nhập đội của Sophia ... 
Phương hơi nhướng mày, chờ đợi. Cậu con trai tiếp tục : 
_ Tớ nghi Sophia cso dính dáng đến vài vụ học sinh nghiện ma túy ở trường, cho vào đội sợ ảnh hưởng.Tụi tớ mong cậu sẽ nhận lời để làm đấu thủ với cô ta. 
_ Tớ không thích tranh đua hay giành giật nhất là với người như cô ta ! _ Phương nhún vai 
_ Dù thế nào tụi này cũng quyết mời bạn vào đội bóng ! _ Jenny khẳng định 
Phương thở hắt ra : 
_ Để tớ suy nghĩ đã ! Hai người kia nhìn nhau hài lòng. Dù khó đến mấy cũng phải kéo Phương vào bằng được. Cả hai tuy mới tiếp xúc nhưng tin tưởng hoàn toàn rằng Phương là người tốt, sẵn sàng giúp đỡ người khác khi khó khăn... Những gì trường sắp trải qua chẳng là khó khăn hay sao? Là một học sinh trong trường có lẽ nào làm ngơ? 
Sau giờ học, Phương về nhà bằng ô tô do Paul cử đi đón. Một tiếng đồng hồ chuẩn bị, Paul và Tố Phương ra sân bay đi NewYork. Lần thứ ba Phương đi máy bay, cô nhìn ra cửa sổ. Trăng đã lên, sáng và đẹp. Phương nhắm mắt lại, thở dài... Hơn một năm trước, mẹ đã đưa cô đến đây , cảm giác mẹ ngồi cạnh vẫn còn rất rõ. Tiếng mẹ khe khẽ " Hãy biết nuốt nước mắt vào trong , để kiên cường mà sống đường hoàng... Nghe con !"... " Mẹ ơi... Con đang cố đứng bằng đôi chân của mình. Sao mà khó quá ! Đôi chân mòn mỏi vì phải lang thang khắp nơi tìm hạnh phúc... Đầu con luôn cố ngẩng cao.... tự hào ! Đúng là con luôn tự hào những gì mình đã có, những gì mẹ dành cho con... Khắc thật sâu vào trái tim... giờ thì...nó đang tràn ra rồi... Con nhớ quá mẹ ơi ! Nhớ quá ! "... 
Những giọt nước mắt nóng hổi lăn nhẹ xuống gò mà Phương... Paul khẽ liếc mắt nhìn sang, bối rối : 
_ Phương... em đau ở đâu sao? 
Phương mở mắt ra, lau vội vàng , nhưng Paul đã giữ tay cô lại, dịu dàng : 
_ Cứ để đấy đi Phương.. Khi người ta đau, người ta cần phải giải tỏa, không nên giữ mãi trong lòng... Em hãy cứ khóc đi... Anh luôn ở bên để... lau lệ cho em ! 
Phương rùng mình. Cô tránh ánh mắt ấm áp của anh, nhìn ra ngoài, trên môi nở một nụ cười : 
_ Cảm ơn anh... Chỉ là những chuyện đã qua, mỗi khi đi máy bay là em lại nhớ lại... 
_ Nếu vậy thì mình xuống... đi cái khác vậy ! 
Phương quay vào, hơi ngạc nhiên vì cách nói bất cần của anh... Paul mỉm cười khi thấy nước mắt đã khô trên mắt Phương.. Máy bay chuyển động, Paul định kéo cô đứng dậy, nhưng Phương đã nói : 
_ Mẹ dặn em hãy nuốt nước mắt vào mà sống... Không tự vượt qua được với nỗi đau của mình thì mãi mãi em chỉ là cành tầm gửi mà thôi ! Anh mặc em ! 
Paul gật nhẹ đầu. Anh quay sang thắt dây an toàn cho Phương... Phương đợi anh làm xong, mắt long lanh nụ cười : 
_ Em biết ơn anh vì đã cưu mang em lúc em cơ cực nhất... Em sẽ cố sức mình đề giúp anh... Con người ngày trước, con người thành thực nhất của em... em sẽ thử quay về một lần xem... 
Paul gật đầu... Đó là nỗi khao khát của anh mỗi khi anh nhìn cô trầm lặng... Khi cởi bỏ lớp áo ngoài lặng lẽ đó, em sẽ thế nào? Cười rực rỡ như bông hoa hồng trong nắng mai hay dịu dàng e ấp như bông hải đường kiêu sa?... Con người em...con người thành thực nhất... bao giờ em cho phép anh đối diện? 

Máy bay hạ cánh lúc 9h tối, Paul đưa Phương về nhà của mình. Thời tiết vẫn lạnh nhưng tuyết đã ngừng rơi. Trăng treo chênh vênh trên bầu trời đen thẳm. Chỉ vó một ngôi sao sáng lấp lánh lẻ loi... Phương nghe lòng cuồn cuộn một nỗi đau không tên khi đâu đó văng vẳng lời nói của Duy... Ngôi sao trên bầu trời xa kia là trái tim đang nhung nhớ ! Phương cũng đang nhớ Duy lắm, Duy có biết không? MÌnh cứ như hai đường thẳng song song, bất tận là sự xa xôi cách trở... Làm thế nào để mình có thể gặp nhau một điểm nhỉ? 
Phương cứ đứng như thế bên khung cửa, ngắm nhìn ngôi sao với một sự nhớ thương vô bờ... Cô để mặc nước mắt mình rơi, không muốn lau đi... vì biết rằng có lau thì cũng không bao giờ hết... Paul đứng lặng phía cửa, cố ghìm hơi thở của mình để không phá tan bầu không gian của Phương... Cô không cần anh bước vào trong đó, dù cô đang đau đến tận cùng... Anh chỉ biết đứng lặng, chờ đợi , chờ đợi bao nhiêu cũng chẳng bận lòng... Rồi đến một lúc nào đó, khi cô bình tâm trở lại, biết đâu cô lại chẳng quay lại mà mỉm cười với anh? 
anh biết mình đang đưa tay lên trời để hái ngôi sao mà mình yêu thích... Nếu là thời gian trước kia, anh sẽ chẳng bằng lòng với thực tại như thế này... Nhưng giờ... dù có mỏi tay đến mấy, anh cũng sẽ chẳng bao giờ bỏ tay xuống , không ngừng ước mơ tới ngôi sao mình yêu thương ! 
Sáng sớm Phương đã dậy định giúp chị ngưòi làm , song lại làm đổ súp ra sàn và làm vỡ tới 3 cái đĩa. Paul vội vàng chạy xuống kéo cô ra khỏi bếp. Paul không kìm được trận cưòi vỡ bụng, anh cưòi gục cả xuống sofa ... Phương thì đứng bên, ngó lom lom vào Paul, không ngạc nhiên cũng không tức tối. Cô kiên nhẫn đợi anh cưòi hết, mới thủng thẳng nói : 
_ Không ai được như em đâu ! 
_ Đúng, thiên tài phá bếp mà ! _ Paul châm chọc 
Phương hơi bĩu môi, xoay người bỏ đi, cùng với lời nói uể oải : 
_ Em đi thay đồ đây ... Ở đó có nhiều ngưòi không? 
_ Có. Hôm nay là ngày ông tròn 70 tuổi. Con cháu đến chúc mừng ông đông lắm ... Có sợ không? 
Phương quay người lại khi đã đi được vài ba bậc thang : 
_ Em thì còn biết sợ ai cơ chứ? 
Paul gật đầu, không cãi lại vì nghĩ đó là điều đương nhiên ! Cô là cả một khối phức tạp , đa sắc màu, màu nào cũng lóng lánh, chói loà đến mức thu hút tất cả những ánh nhìn... Ông nội không thích cô mới là lạ chứ? 
Phương cảm thấy nhẹ nhõm khi trở về con người thật của mình. Cô mặc bộ váy trắng, khoắc chiếc áo dạ dài ở ngoài. Gài chiếc kẹp mà Duy tặng lên mái tóc buông xoã của mình, Phương mỉm cười trong gương... TRông cũng không đến nỗi tệ ! Phương cho hai bộ dây mảnh vào túi áo, và mỉm cưòi lần nữa... Ngày hôm nay... phải quậy hết biết ! 
Ăn sáng xong , cả hai lên xe đi ra vùng ngoại ô... ông của Paul sống trong một toà biệt thự riêng biệt với kiểu kiến trúc khá cũ... Paul nói rằng anh thích cách bài trí trong nhà ... Không hiểu sao rất giống của người Châu á...
Khi xe tới nơi thì mặt trời cũng lên chênh chếch. Phương thở dài... Paul khiêu khích : 
_ Trái tim non nớt cảu em sắp vỡ hay sao mà thở ngắn than dài vậy? 
Phương khẽ lắc đầu : 
_ Tại em ngửi thấy mùi hương quen thuộc quá... Hương hoa hồng phải không anh? 
_ Ừm... 
Lan lan trong gió, hương của thời gian... LÒng Phương lại trĩu buồn... Toà nhà hiện ra khiến Phương như ngừng thở... Biệt thự Hoa Hồng cũng có ở đây sao? 
Phương bấu chặt tay vào đệm ghế, cố ngăn mình đừng khóc. Xe đi vào sân... Phương ngước mắt nhìn ra... Trước sân là một vườn hoa hồng đang có nụ... Giống hệt vườn hồng trong mơ của cô, trong quá khứ ngày hôm qua xa vắng... Phía cuối vườn cũng có cổng kết bằng cây tầm xuân ... Phương biết đằng sau đấy sẽ có những gì... Một dòng sông xanh ngăn ngắt... Liệu còn có thêm một ai đó đứng chờ hay không? 
Paul dắt tay Phương vào trong... Không khí ấm áp và nhộn nhịp... Phương khẽ hít một hơi , dằn thật sâu những cảm xúc trực trào ra... Bây giờ không phải là lúc hồi tưởng... 
Phương giật mình bởi một giọng vút cao của người đàn ông nào đó : 
_ Mày làm ăn vậy à ? Cái áo của tao là loại xịn lại treo trên cái móc vớ vẫn này ư ? 
Phương nhìn thấy một người đàn ông đang định dùng nắm đấm đánh người lễ tân đang co người vì sợ ... Những kẻ cao sang bên cạnh thì làm ngơ ...Paul lại gần, ngăn anh ta lại : 
_ Có chuyện gì vậy anh Dave ? 
Dave nhìn lên, nói trong nỗi tức giận không thể kìm nén : 
_ Nó làm bẩn áo anh ... Lẽ ra ông nên đuổi thằng này từ lâu rồi ấy chứ ? Làm với chả ăn ! 
Paul cười : _ Áo bẩn thì giặt chứ làm sao anh lại tức giận như thế chứ ? Hôm nay là sinh nhật ông mà ! 
Dave giơ tay lên toan đánh người phục vụ thì tự nhiên anh ta chới với và đổ ập xuống sàn nhà ... Bạn gái của Dave hốt hoảng : 
_ Dave, anh sao vậy ? 
Dave lồm cồm bò dậy, tức tím mặt : 
_ Mày làm tao ngã phải không ? 
Người phục vụ vội lắc đầu : 
_ Không ạ ! Các ngài đây làm chứng nãy giờ tôi vẫn đứng im . 
Một giọng nói vút cao buộc tội : 
_ Tôi vừa nhìn thấy nó giơ chân lên ! 
_ À ... Mày còn chối sao ? 
" Bịch " 
Dave lại ngã lần nữa trong tiếng cười cố nén của những người xung quanh . Anh ta đứng dậy và lại ngã tiếp, đầu đập xuống sàn nhà đau điếng ... Cô bạn gái, mặt đỏ ửng lên vì ngượng . Paul nhìn Phương, mỉm cười ... 
Dave sợ hãi không dám đứng dậy nữa . Paul ngồi xuống bên cạnh, mỉm cười : 
_ Anh Dave, anh còn đánh người vô lý nữa không ? 
Dave thở hổn hển : 
_ Không ! KHông dám ! 
Phương thản nhiên : 
_ Vậy thì đứng lên được rồi đó ! 
Mọi người nhìn ra, ngạc nhiên . Dave bò dậy, cố tỏ ra lịch sự dù gương mặt anh ta đang căng lên vì tức giận : 
_ Sao cô biết có thể đứng lên được ! 
Phương xọc hai tay vào túi áo, đủng đỉnh nói : 
_ Vì tôi cho phép anh đứng dậy mà ! 
_ Cô ? _ Người bạn gái của anh ta kêu ré lên . 
Paul cởi áo khoác ngoài đưa cho người phục vụ . Anh nhún nhẹ vai, trên môi vẫn giữ nụ cười thoải mái : 
_ Đây là bạn gái của tôi ... Cô ấy là Tố Phương ! 
Một cô gái hỏi hớt ngang : 
_ Còn Eliza đâu ? 
_Đừng ngớ ngẩn thế ! _ Paul châm chọc _ Có ai trong các vị đều chỉ có duy nhất một mối tình đâu ? 
Dave vừa phủi lại áo, vừa ném cái nhìn ác cảm về phía Phương : 
_ Cô này thì không chắc chắn đâu Paul ! 
Phương cởi áo khoắc ngoài ra, thản nhiên nhìn lại ... Mọi người cố gắng gạt bỏ tò mò, lục tục kéo vào trong. Paul ngang nhiên nhìn ngắm cô, chặc lưỡi : 
_ Nàng Lọ Lem lột xác à ? 
_ Có lẽ ! 
Phương mỉm cười . Bộ váy màu trắng ngà, mềm mại hẳn những đường nét trên cơ thể cô ... Phương hiền ngoan như một con mèo nhỏ ... Đi bên Paul, dáng thanh mảnh của cô khiến anh xúc động . Cảm giác muốn được che chở cho Phương lại cồn lên trong ngực ! 

Trong phòng đặt một chiếc bàn tiệc dài đủ cho số người tham dự . Mọi người đứng làm thành hai hàng dọc theo cửa ra vào . Liền sau đó là một ông già cao nhưng gầy chống gậy đi vào, theo sau ông là một người phụ nữ ngoài 50 với vẻ đẹp quý phái ... Mọi người cúi đầu chào . Phương biết ngay đây là ông bà nội của Paul . Ông già trông phúc hậu , gương mặt tràn đầy sự mãn nguyện nhưng vẫn phản phất đâu đó một nỗi buồn bảng lảng ... Ông ngồi vào chiếc ghế đầu bàn và cho phép mọi người ngồi xuống . Do Paul là cháu yêu nên được sắp xếp ngồi cạnh ông, tiếp theo mới đến anh cả Dave .Dave vẫn không thôi nhìn Phương với đôi mắt hình viên đạn. Bên kia là mẹ của Paul và bà nội . Hai người cũng ném những cái nhìn sắc lẻm cho Phương . Mẹ Paul đứng dậy, nói : 
_ Hôm nay ba vừa tròn 70 tuổi . Cả đại gia đình mình xin chúc mừng ba . Chúc ba khoẻ mạnh, điều hành công ty đi đến sự phồn thịnh vĩnh viễn ... 
Ông nội khẽ mỉm cười, cất giọng trầm trầm : 
_ Ta đã nói với các con là đâu cần phải làm gì bày vẽ ... Ta thích giản dị hơn . Hôm nay .. ừm... cũng nhân bữa tiệc này, ta sẽ chọn ta người thừa kế của mình ... Nói thật ra, đến bây giờ ta mới chọn chứ không dấm sẵn đâu, nên nếu có đứa nào ganh tỵ thì ... đừng nhìn mặt ta nữa ! 
Mọi người đều gật đầu . Giọng nói ông không vang nhưng có sức hút kỳ lạ, khiến mọi người phải im lặng, lắng nghe và hầu hết đều bị nhấn chìm trong sự sai khiến ngọt ngào đó... 
Bạn gái của Dave ngồi cạnh Phương thì thầm với người yêu một cách cố ý : 
_ Anh yên tâm ! Dù Paul có được yêu quý đến mấy thì cũng sẽ không được chọn đâu... Nghe nói người yêu của cậu ta là một người làm trong nhà đấy! 
" Bịch !" 
Mặt cô ta úp vào chiếc đĩa đựng bánh ngọt. Cô ta ngẩng lên sau cơn choáng váng, và la toáng lên : 
_ Dave, cô ta đập mặt em xuống! 
Dave bật dây, gương mặt đỏ au vì giận dữ : 
_ QUá lắm! Paul... chú dạy cô người yêu... mất dạy của chú đi ! 
Ông già nhướng mày, cất giọng để ngăn cơn bùng nổ của Paul : 
_ Dave, cháu nói gì thế? Đừng bất lịch sự như vậy ở nơi này! 
_ Nó làm cháu ngã sấp ngửa ở cửa, rồi làm cho người yêu cháu... 
Cô người yêu bỏ chạy vào phía trong. Paul cau mày: 
_ Anh không có bằng chứng nghe chưa? 
_ " Á" 
Một cô gái xinh đẹp kêu lên khi ly rượu vang trên tay cô bắn tung toé lên mặt. Phương cười : 
_ Chị không nên uống trước khi mà tiệc chưa bắt đầu. Vậy là bất lịch sự đấy! 
_ Cô... cô làm gì? 
Phương lắc nhẹ đầu : 
_ Chẳng làm gì cả ngoại trừ một quả nho bắt vào cốc của chị thôi mà... 
Dave đã gần bình tĩnh lại, nắm lấy câu nói của Phương, đắc thắng : 
_ Đấy ! Cô ta tự thú nhận rồi... Ông tống cổ cô ta ra ngoài thôi! Paul nhéch môi: 
_ Anh nên tôn trọng tôi một chút chứ? 
Phương đăm đăm nhìn Dave, nói như buộc tội : 
_ Anh không xứng đáng với vị trí anh đang có khi mà anh đối xử với người dưới quyền như thế! Còn chị người yêu của anh, chị ta nói xấu tôi, lại còn khích bác người em của anh... Tôi không thích loại phụ nữ ba hoa ấy ! 
_ Cô... 
Ông già phẩy tay như muốn chấm dứt cuộc tranh luận không mấy hay ho : 
_ Thôi, chờ cô gái đó vào rồi thì... bắt đầu... Ta hơi mệt rồi đấy ! 
Mọi người im lặng. Paul nhìn Phương một cái, mỉm cười như đồng tình, động viên...

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor