Cô Gái Đông Dương - Chương 12 Part 2

_Đó là bạn bè tôi, chắc họ đã đến đông đủ. 
Paul đưa tay ra, Phương lóng ngóng để tay mình trên cánh tay anh... Hai người làm khẽ nghiêng mình chào đón... Bên trong thật lộng lẫy và cao sang... Ánh đèn từ những chiếc đèn trùm phía trên tỏa xuống lung linh huyền ảo... Mọi người cúi đầu chào kính cẩn, không có một tình bạn nào được thể hiện cả... Paul cũng không cười đáp lại họ... 
Một vài người hỏi Paul : 
_ Ai vậy? 
Paul tươi cười : 
_ Bạn gái ! 
_ Còn Eliza? 
_ À... chúng tôi chia tay nhau rồi ! 
Lời nói của Paul chẳng có giá trị nào khi Eliza xuất hiện... Cô ta là một cô gái cực kỳ quyến rũ...Nét đẹp phóng khoáng Mỹ toát ra từng nếp gấp của chiếc váy đỏ rực... Eliza chào Paul một cách dửng dưng rồi cặp tay với một người khác bỏ đi. Chàng trai kia hôn Eliza một cách đắc thắng... Paul chỉ nhếch môi, nhìn theo vẻ thản nhiên... 
Một vài người bạn trêu đùa, không tin Phương là người yêu của Paul... Và để chứng minh, Paul bỗng nhiên kéo Phương vào sát mình, Phương đoán anh định làm gfi, nên cô cự lại, quay đi. Paul giữ cô lại, nhìn cô như ra lệnh. Phương dứt tay mình ra khỏi tay Paul, nói khẽ : 
_ Tôi không làm nổi đâu! 
Nói rồi cô chạy vụt đi.. Paul như trời trồng đứng nhìn theo... 
Phương chạy nhanh trên đường, được một quãng cô dừng lại thở dốc... Mặc kệ như thế nào chăng nữa... cô cũng không đủ can đảm để phản bội Duy... Tim Phương nhói đau, quay lại nhìn tòa nhà như nhìn một địa ngục... Phương ngồi thụp xuống thảm cỏ ven đường...Người đã ướt vì sương xuống nhiều, gió lạnh thấm vào tận hồn....Phương co người lại... Không bao giờ quay trở lại đấy nữa , Duy ơi! 
Một cảm giác ấm nóng tràn vào người cô. Phương ngạc nhiên nhìn lên... Paul đang khoác chiếc áo ngoài cảu anh lên người Phương... Anh cười, ngồi xuống bên cạnh... Phương hơi nhích ra, giọng buồn nhưng dứt khoát : 
_ Tôi không thể vào đó nữa đâu... 
_ Xin lỗi vì tôi đã cư xử như vậy.... 
Phương ngước nhìn lên bầu trời... Trời không trăng nhưng nhiều sao... Không biết ngôi sao nào là của Duy nữa...Duy tổn thương đến mức nào nhỉ? 
Paul thì thầm : 
_ Tôi và Eliza gặp nhau tại NewYork.. Cô ấy là một cô gái gợi cảm và mạnh mẽ... Tôi đã không cưỡng lại sức hút từ cô ấy, từ tính cách bất cần của cô ấy... Càng khó khăn tôi càng muốn chinh phục bằng được... Nhưng cô ấy càng ngày càng tự phụ kiêu ngạo... Coi công việc của tôi không quan trọng bằng những bữa tiệc, chuyến picnic của cô ấy... Tôi mệt mỏi rất nhiều vì những lời cằn nhằn, vì những chênh lệch mà chúng tôi không tài nào bù đắp được... 
Phương hơi quay lại, kinh ngạc khi thấy đôi mắt Paul buồn rười rượi... Chấm dứt mối tình này, có lẽ anh cũng đau lòng lắm... Nhưng liệu có giống như cô? 
_ Tôi muốn đi học nên mới đồng ý với anh... quả thực thì cũng có hơi quá với chị ấy.. Tôi thấy trong mắt chị ấy vẫn có gì đó u buồn... 
- Tôi không muốn níu kéo những gì đã không còn là của mình! _ Paul nhẹ nhàng _Hãy cho tôi biết... vì sao lại đồng ý như vậy? 
Phương thở dài, lòng hiu hắt một nỗi buồn : 
_ Vì muốn trả thù... Vì muốn được thành đạt để.. đạp lên những kẻ đã cướp mẹ của tôi đi, cướp hết tất cả cuộc sống của tôi... 
Paul lặng thinh, anh thấy ánh mắt cương quyết của Phương... LÒng của cô ấy đang sục sôi một ý chí quyết liệt... Người con gái mong manh này, chắc đã phải chịu những nỗi đau... của cả một đời.. Gương mặt cô không khi nào có được một nụ cười trọn vẹn, ánh mắt cô không khi nào có một cái nhìn trong veo... Thật độc ác khi để lại vết thương trên tấm lòng trong sáng của một cô bé con nhỏ bé này... 
Paul cúi xuống, suy nghĩ... Mái tóc vàng óng rủ xuống những sợi tóc như ánh mắt trời... Phương nói khẽ ; 
_ Tôi muốn về , ở đây lạnh quá ! 
_ Ừ ! Tôi cũng vậy ! 
Paul giúp Phương đứng dậy, cả hai đi về phía ô tô... Phương tự nhiên muốn khóc, từ khi nói được ra những suy nghĩ hận thù như vậy cô thấy mình yếu đuối đi nhiều... Trên bầu trời, phía rất xa, một ngôi sao lẻ loi đang cố chiếu sáng... Phương bất giác nhìn lên... rùng mình vì cảm thấy ấm áp hẳn lên... Ánh sao nhấp nháy... đầy yêu thương ! " Đừng khóc Phương ơi!"... 
Henry đến tận phòng tiếp tân để dò hỏi và biết được Phương đã mua thêm vé đi Philadenphia... Cậu đáp máy bay đến đó và dành rất nhiều thời gian tìm kiếm nhưng không thấy bóng dáng Phương đâu... Henry gần như phát điên lên, cậu về nhà quậy tưng bừng làm ông bố khiếp đảm... Nhưng cũng có ích gì... Tất cả đã xảy ra, không còn cứu vãn được... Henry chỉ có thể hối hận thay cho bố mình chứ không thể... đi tố cáo được... Phương cũng đã biến mất như chưa từng tồn tại... Liệu có chuyện gì xảy ra không? Liệu cô có tồn tại được?... 
Duy cũng biết được sự thất bại của Henry nhờ sự thông báo thường xuyên của Tony... Gần như nguyên mấy tháng hè, DUy đến sống ở biệt thự Hoa Hồng, chỉ khi đi học mới rời đó... Mệt mỏi và lo lắng, Duy kiệt sức hẳn, ốm dần dật suốt...Ông Hoàng thì đã quyết định không giục giã gì Duy nữa, cứ để chuyện làm quen từ từ... Thời gian còn nhiều , cú sốc của cô gái kia cũng cần được lắng lại... 
Mùa hè năm đó không một ai vui... Gia đình thầy Minh không còn được như trước nữa, cuộc sống vợ chồng nặng nề u ám... Nhiều đêm cô Nguyên phải khóc âm thầm vì thương mình, thương đứa con trong bụng... Cái chết của Hiền Lan, sự ra đi của Tố Phương, là một cú đấm đánh vào tâm hồn nhân hậu và đầy trách nhiệm của ông MInh... Đó là một sự ám ảnh, không có gì xóa nhòa được... 
Những ngày tháng u buồn cứ kéo đi dằng dặc, nhiều người khóc lặng, nhiều người chìm sâu vào nỗi nhớ ngút ngàn... Nhưng cuộc sống vẫn cứ tiếp nối, từng lớp chồng lên nhau... như những con sóng xô bờ... Phải cố gắng vượt qua những bất hạnh để có thể sống tốt hơn ! Bà Brenda theo lời của Paul đến xin nhập học cho Phương... Với bản thành tích của lớp 11, Phương tự nhiên thành sư phụ của Barry... Paul từ buổi tiệc nhà Eliza đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về Phương, anh thông cảm với cô hơn rất nhiều...Anh ít về nhưng hay gửi những món quà nho nhỏ cho cô, hỏi thăm việc nhập học của cô đến đâu... Không biết từ lúc nào, sự thân tình của anh đã xóa đi khoảng cách xa lạ giữa anh và cô. Phương không còn cảnh giác với anh nữa... Cô coi anh như một người anh trai, chia sẽ những suy nghĩ lạ lùng của cô về cuộc sống... Hợp đồng giữa anh và cô hình như không còn tồn tại nữa... 
Khi đến trường, Phương chỉ ngồi nguyên một chỗ, xa cách với tất cả... Vẻ lạnh lùng của cô là một Ngưỡng ngăn mọi người lại, xì xào bàn tán mãi rồi cũng thôi...Buổi học kết thúc là lúc cô phóng ra ngoài hết tốc lực, bỏ mặc những cái nhìn... ghét bỏ dành cho mình... 
Lợi dụng cách ra khỏi lớp như đạn bay của Phương, môt vài đứa đứng chắn đường gây sự... Phương... vô tình đâm vào một con nhỏ. Nói là nhỏ chứ thật ra nó to gấp... đôi Phương... Cô chới với ngã... Sách tung toé trên sàn hành lang. Cô vội cúi xuống nhặt thì con bé đó đã đặt bàn chân hộ pháp lên tay cô. Phương ngẩng đầu lên. Gương mặt con bé xấu xí, hai má phụng phịu, còn đôi mắt xếch ngược lên đe dọa...Phương lạnh lùng... đề nghị : 
- Xin bạn hãy nhấc bàn chân xinh đẹp của bạn ra khỏi tay tôi ! 
Nó hất hàm : 
_ Sao tao phải bỏ? Đâm vào tao mà không xin lỗi mà còn hách dịch ! 
Phương rút mạnh tay ra và đứng dậy , con bé chới với lùi lại... Đằng sau con bé có thêm một vài đứa như nó nữa... Cô biết con nhỏ này chính là thủ lĩnh của mấy đứa kia, muốn cho êm chuyện Phương hạ mình : 
_ Được ! Vậy tôi xin lỗi... Bây giờ tránh ra đi ! 
Con bé quay lại nhìn lũ bạn, cười như thể đang chứng kiến một chuyện hay ho lắm : 
_ Chúng mày xem, con mọt sách kiêu kỳ này...xin lỗi tụi mình này... Nó xin lỗi như ném từ vào mặt tao ấy... Nó muốn nếm... đòn đây ! 
Phương lừ mắt, gằn giọng : 
_ Các người đừng lên mặt dạy đời... Tôi xin lỗi vậy là khá lắm rồi, biết điều thì tránh ra đi ! 
Con nhỏ bất ngờ túm lấy cổ áo của Phương, đe dọa : 
_ Mày chưa nghe danh tao? 
_ Buông ra đi ! _ Phương nói như ra lệnh... 
Con bé đưa nắm đấm lên không trung, nhưng có một tiếng nói lớn làm nó khựng lại :_ Dừng tay lại đi ! 
Nó quay ra, rồi buông tay khi thấy một thằng con trai đang ngậm điếu thuốc lá... Người thằng này cao lêu khêu, gầy gò... đến sợ... Trông gương mặt nó bơ phờ nhưng đôi mẳt lại tinh ranh hơn cả người bình thường... 
_ Jim.. sao mày lại bênh con bé này? 
Jim cười nhạt, kéo Tố Phương về phía mình... Con nhỏ đó tức lắm, mặt đỏ au lên... Jim nói : 
_ Tao thích nó... Nó bây giờ là của tao, cấm chúng mày động vào ! 
Phương hơi lách người ta , phản ứng lạnh lùng : 
_ Đừng có điên! 
Jim giật mạnh tay Phương, cô chới với ngã về phía những chiếc tủ... Jim chống hai tay vào mặt tủ, mặt đối mặt với Phương... Phương nhếch môi, yên lặng chờ đợi xem hắn định làm gì... 
_ Ở im đây... Tôi đã cứu cô ra khỏi vụ xô xát bất lợi... Vậy phải trả công chứ? 
Mấy con nhỏ kia cười lên... đắc chí. Pương ném cái nhìn khinh bỉ vào Jim : 
_ Tôi không nhờ cậy ai cả... Đừng đục nước béo cò ! 
JIm vẫn cười, hắn ta thì thầm : 
_ Không trả cũng không được à... Anh ra điều kiện nhé... Một nụ hôn? 
_Không. 
Tay Jim bám chặt vào bả vai Phương khiến nó đau nhói... Hắn dần dí cái mặt bơ phờ của nó về phía Phương... Cô chuẩn bị co chân lên thì... 
_ Jim, thôi ngay đi ! 
Giọng nói đó là của một con bé có mái tóc đỏ hoe, khuôn mặt tròn và ánh mắt sắc như... dao. JIm bỏ tay ra, nhún vai, rồi nói : 
_ KHông liên quan đến mày, Sophia ạ ! 
Sophia lao đến, hắn vội né người như tránh... Rồi trước đôi mắt đe dọa toé lửa của Sophia, hắn quay lưng bỏ đi sau khi buông câu chửi thề ... Sophia quát lên với mấy đứa còn đứng lớ ngớ ở đó : 
_ Chúng mày dám động vào Tố Phương nữa xem... Đừng trách tao không báo trước đấy nhé! Bây giờ thì cút đi... 
Tất cả đều lui hết, chỉ còn Phương và cô bạn dũng cảm. Phương mỉm cười : 
_ Cảm ơn cậu, Sophia ! 
Sophia ngây ra, rồi nhẹ nhàng nói : 
_ Cậu cười đẹp thế này mà không chịu cười gì cả.. Phí quá! 
Phương hơi lắc đầu, Sophia giống Jalet không ngờ... Con bé nắm tay Phương kéo xuống dưới... Cô bảo từ nay Phương sẽ không bị lo bắt nạt nữa, Sophia đe dọa rồi mà... Phương ậm ừ... Chẳng phải vì sợ mà vì cô không muốn bị chú ý thôi... Có thể.. nguy hiểm vẫn rình rập ngoài kia... 
Phương lang thang trong công viên chưa muốn về. Về cũng chẳng có gì để làm.. Mang danh nghĩa là một người làm công nhưng bác Brenda và Barbara tranh hết việc. Cô chỉ lo ăn, học, chơi với Barry mà thôi... Phương thấy áy náy nhiều, Paul hay trêu chọc là để cho những chiếc đĩa yên... Cũng là một cách giúp người khác của Phương chăng? 
Phương dừng lại trước một con sông ... Nước trôi lững lờ, xanh ngắt... Không có gió như lá cây xao động. Dòng sông ngày trước Nhật Duy trao chiếc vòng cùng với tình yêu của cậu cho Phương có nắng, có gió và... dòng sông chảy xiết hơn thế này... 
Phương ngồi xuống vệ cỏ... Giá mà khi cô quay sang bên trái hoặc bên phải thì cô nhìn thấy Nhật Duy... Giá mà cô được nghe tiếng Nhật Duy cười dù chỉ là những nụ cười buồn, cười xa vắng... Giá mà ngày xưa cô biết trân trọng những ngày tháng bên Duy, bên bạn bè thì giờ đâu phải ngồi hối tiếc... Giá mà... bao nhiêu giá mà đều trở thành vô nghĩa... Bản thân cô giờ cũng chỉ tồn tại như một cái bóng đau khổ...Cái bóng có thể tắt bất cứ lúc nào khi có cơn gió lớn thổi qua... Nhưng mẹ dạy phải kiên cường mà sống. Đó là cuộc đời của cô, cô phải lăn lộn để giữ nó thôi... Chỉ có vươn lên con người mới không hèn kém... Mẹ cũng đã từng bảo tình cảm dù đỏ rực đến đâu thì cũng bị thời gian phủ dày... Phải biết chôn vùi những gì không thể với tới trong cuộc đấu tranh sinh tồn này... Mãi mãi, Nhật Duy là ngôi sao trên bầu trời... còn Phương, không thể theo lên đó được, gánh nặng cuộc sống và mối thù dai dẳng níu giữ chân Phương, không thể thoát được... 
_ Phương... Tố Phương? 
Phương quay phắt lại, đằng xa Henry vừa chạy lại gần, vừa hét to.. Phương khoát vội cặp lên vai, vùng chạy.Phương chạy miết mà giọng Henry vẫn còn đuổi theo : 
_ Đừng chạy Phương ơi... Phương ! 
Phương chui vào một bụi cây, lòng lo sợ... Lúc đó Henry vừa chạy đến, cậu nhìn quanh quất , nhưng chỉ thấy một cô gái đang chăm chú ngồi đọc sách... Cậu hấp tấp hỏi : 
_ Bạn ơi... cho mình hỏi chút ! 
Cô gái ngẩng lên, đôi mắt tò mò : 
_ Bạn có thấy một cô gái tóc chấm vai chạy qua đây không? 
Cô gái lắc nhẹ đầu, mắt hấp háy vui... Tony vừa chạy lại, giữ chặt tay bạn : 
_ Cậu điên à? Làm gì có Phương ở đây? Lúc nào cũng nghĩ đến bạn ấy nên nhìn gà hóa cuốc hả? 
Henry nhíu mày : 
_ Đó đúng là Tố Phương... Tớ nhìn thấy cô ấy ngồi bên bờ sông, khi tớ gọi cô ấy chạy mất , chạy đến đây này... 
Tony hơi đẩy vai bạn, kêu lên trong.. lo lắng : 
_ Henry ơi là Henry, nếu Phương trốn mọi người thì cô ấy không ngồi ở đây đâu... Bạn ấy thừa biết tụi mình có thể đi tìm bạn ấy bất cứ lúc nào mà... Cậu đã lục tung tát cả ngõ ngách nơi đây rồi còn gì... Thôi, hãy quay lại với bài giảng ngoại khóa đi nào... 
Henry vẫn ngoái lại nhìn dù bị đẩy đi... Rõ ràng đó là Phương.. cô ấy chạy trốn mình... chạy trốn tất cả! 
Đợi bóng hai người bạn đi khuất, Phương chui ra khỏi lùm cây... Nhìn lại phía xa đó một lần nữa, Phương tưởng tượng ra nụ cười của bạn bè mình... Thế là đủ lắm rồi, Phương không đủ sức để đối diện với quá khứ hãi hùng đó nữa.. Cần thời gian , Henry à, nhiều thời gian lắm... Gặp nhau chỉ làm buồn lòng nhau mà thôi ! Duy cùng Uyên đến trường từ sớm để chuẩn bị cho lễ khai giảng... Năm nay là năm cuối cấp của Duy, nhưng cậu không cảm thấy vui vẻ chút nào... Uyên đi bên cạnh Duy, thở dài... Duy cũng không phản ứng... Ngày trước, chỉ cần nghe thấy cô chớm có ý định buồn bã thôi là đã được anh quan tâm rồi... Phương đi, mang theo cả tâm hồn của anh đi mất... Duy chỉ còn là một cái xác hao gầy... Anh ít cười đi hẳn, lạnh lùng , thờ ơ hơn nhiều... Những gì không liên quan anh, anh không để ý, còn liên quan thì cũng thò ơ lanh nhạt... Cô Nhung thương con, nhưng quá bận nên đành để Duy một mình trong Biệt thự Hoa Hồng, với hy vọng mong manh về một sự quên lãng... 
Duy hờ hững lại Uyên khi cô tạm biệt cậu để lên lớp... Cậu biết ánh mắt trách móc của Uyên, nhưng mặc kệ... Mệt mỏi lắm rồi... chán nản lắm rồi ! 
Phương Doanh gặp Duy, lại buông câu thở dài ngao ngán. DUy cũng mặc kệ, cậu hỏi cho có chuyện : 
_ Lớp mình đã hoàn thành xong tất cả nhiệm vụ của ngày hôm nay chưa? 
_ Xong rồi ! _ Doanh trả lời với vẻ trách móc 
Duy hơi cười : 
_ Thế thì tốt quá... Cảm ơn cậu ! 
Muốn bỏ qua lễ khai giảng để tìm một chỗ yên tĩnh mà không thể được, Duy đem bộ mặt như... đá lạnh lên phát biểu thay mặt học sinh toàn trường... Rồi sau đó, cậu lặng lẽ bỏ về lớp... Hành lang vắng lặng, và lạnh lẽo quá chừng... Ngày trước , cũng hành lang này... Phương chạy như bay, cười nghịch ngợm... Không gian lúc ấy thật sự ấm áp và bừng sáng... 
Duy không để ý một nữ sinh từ ngõ quẹo của tầng hai lao đến và tất nhiên, đâm sầm vào cậu... Cô bé ngã nhoài về sau, cặp sách bị hất văng ra xa... Duy cũi xuống nhặt, đưa cho cô bé... Gương mặt cô đỏ au khi lồm cồm đứng dậy... 
Duy nhìn lướt qua khi buông lời xin lỗi hững hờ : 
_ Xin lỗi bạn nhé ! 
Cô gái lắc đầu nguây nguậy : 
_ Không sao... Lỗi tại mình mà... Mình phải xin lỗi mới đúng... 
Duy không nói gì. Đứng im đợi xem cô ta có bị đau không, nhưng cô bé đó đứng im... Duy thở hắt ra, nói : 
_ Vậy thì... chào bạn ! 
Duy bước đi mà không nghe thấy lời chào lí nhí của cô gái... Phía sau, có tiếng chân người chạy đến và giọng nói con gái trong vắt : 
_ Tố Phương... có sao không? 
Như một luồng điện chạy vào tim, Duy quay lại, vừa hay, cô bé đó cũng nhìn ra. Mặt cô đỏ lựng lên khi bắt gặp ánh mắt nửa ngạc nhiên , nửa thiết tha của Duy... Duy đang cố tìm xem Tố Phương là ai trong đám con gái kia... nhưng chỉ là vô vọng... Những gương mặt xa lạ đó, đánh mạnh vào lý trí của Duy, cậu nhún vai, đi nhanh... 
Hai tiết học đầu tiên của năm học, thầy giáo giảng bài như đọc KInh.... Duy không tập trung được gì cả... Đã thế, chờ mãi mà Thục Uyên không lấy xe... DUy phát cáu... Một lúc lâu sau, Uyên mới ra, nụ cười tươi trên môi, cô đang khoát tay với một cô bé nào đó... Duy quay đi, ngày hôm nay thật là tệ ! 
_ Anh Duy ơi... Em xin lỗi vì ra muộn ! 
Duy thở dài, cậu cũng thật đáng trách khi giận dữ với Uyên... Duy nhìn lại, và nắt gặp ánh mắt của cô gái đi bên cạnh Uyên... Cô bé đó cười, cúi xuống như e thẹn... 
Uyên vẫn tươi cười chỉ vào cô bé đó, giới thiệu : 
_ Anh Duy... đây là bạn mới của em. Bạn ấy là Tố Phương đấy, mới từ thành phố HCM chuyển ra... 
Duy hơi ngạc nhiên, nhìn kỹ cô bé đó... Cùng mang tên với Tố Phương mà hoàn toàn khác... Cô bé này có mái tóc dài tới ngang vai, xoăn và dày... Đôi mắt đen sâu hun hút... Nom có vẻ hiền hòa... 
Tố Phương nhỏ nhẹ : 
_ Chào anh... Xin lỗi vì chuyện ban sáng! 
_ Không sao đâu ! 
_ Hai Người đã quen nhau à? _ Uyên ngạc nhiên 
Phương mỉm cười, mặt hơi đỏ : 
_ Ban sáng mình vô ý đâm vào anh ấy ở hành lang... 
Thục Uyên tự nhiên vỗ tay, reo lên : 
- Chà, đúng là duyên trời ! 
Duy nhún vai không để ý, còn cô bé Phương thì cúi đầu e lệ... Mắt Uyên chợt sáng lên : 
_ À, Tố Phương không có xe về nhà nên... đi nhờ xe em... Nhưng sáng nay em chưa bơm xe... xe non hơi lắm, anh Duy... 
Duy biết trò của Uyên, nhưng cũng chẳng muốn cô bẽ mặt nên quay sang Tố Phương đang đứng buồn so , dịu dàng hẳn : 
_ Phương lên xe anh đưa về... 
_ Anh... không phiền chứ ạ? 
Duy lắc đầu làm cô an tâm nói nhỏ nhẹ : 
_ Vậy anh Duy chỉ cần đưa em đến đầu phố thôi... Em cảm ơn anh trước ! 
Duy lắc đầu... Khi cả định về thì Việt Hùng đi ra, gương mặt câu ta tỏ rõ sự khó chịu, nhưng giọng nói thì vẫn ôn hòa : 
_ Nhật Duy , anh có thể nói chuyện với tôi một chút được không? 
Thục Uyên nhíu mày, chặn ngay lại : 
_ Có việc gì thì để sau đi... 
Việt Hùng nhướng mày, không nói gì... Duy nhún vai : 
_ Được thôi! _ Rồi cậu quay sang hai cô gái, nhỏ nhẹ _ Hai em chờ anh chút! 
Thục Uyên lo lắng nhìn Việt Hùng, nhưng cậu ta lờ đi... HÙng lặng lẽ đi trước, Duy lơ đãng theo sau... Cả hai đứng ở ban công tầng 3... gió thổi mạnh, yên ắng tới mức chỉ còn nghe thấy tiếng gió.. Hùng yên lặng một lúc, rồi nhìn thẳng vào Duy, nhấn giọng : 
_ ANh có biết gì về Tố Phương không? 
Nhật Duy im lặng, mắt nhướng lên như chưa hiểu rõ câu chuyện . Hùng tiếp tục : 
- Ba tháng nay Tố Phương không nói chuyện với tôi ... Tôi biết Tố Phương đang khổ sở bên đó... Nhưng tôi không biết làm sao... 
_ Vì thế mà cậu hỏi tôi? _ Duy ngắt ngang _ Cậu nghĩ tôi có... diễm phúc hơn cậu sao? 
Lời nói mang đậm vẻ giễu cợt của DUy khiến Hùng kinh ngạc... Cậu không nghĩ rằng Duy đang giễu cợt chính tình cảm của mình... chính con người mình... HÙng đâm ra trách móc : 
- Anh không làm gì mà ở đó nói vậy ư? 
_ Cậu biết tôi không làm gì? _ Ánh mắt Duy loé lên một tia dữ dằn, nhưng đau đớn _ Đừng nói với tôi bằng cái giọng đó, và đừng bao giờ nói đến chuyện này nữa nghe chưa? 
Hùng hơi lùi lại, vừa kinh ngạc vừa căm ghét... Đã từ lâu cậu ghen tỵ với Duy, nhưng bây giờ thì... thất vọng không để đâu cho hết... Duy xoay lưng bỏ đi, anns nản làm đôi vai cậu trĩu xuống... " Làm thế nào hả Tố Phương? Làm thế nào để Duy thôi không nhớ Phương nữa đây?..."

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor