Cô Gái Đông Dương - Chương 10


_
Hắn lại chiếc ghế đẩu duy nhất trong phòng, ngồi chễm chệ... Gương mặt mang đậm vẻ mỉa mai... càng làm hắn giống một con chuột tệ hại.. Phương mệt mỏi đưa mắt quan sát xung quanh... 

_ Bà cảnh sát thân mến ! bà đã biết quá nhiều... nên chẳng thể nào tồn tại được nữa. Đã bao lần cấp trên chỉ thị dừng ngay mà bà vẫn cứng đầu... Trứng làm sao chọi được đá hả? Tự chuốc họa vào thân thôi ! 

_ Nếu vậy thì chỉ có các người phải sợ thôi! 

_ Bà không sợ... nhưng con gái bà sợ đấy ! 

Phương hơi quay đầu nhìn mẹ, mỉm cười : 

_ Chỉ cần mẹ ở bên con, con không sợ gì cả ! 

Hắn cười, như thể đang chứng kiến một màn kịch... Phương quắc mắt nhìn lại : 

_ Hãy nói với ông chủ của các người rằng : Chính mẹ con tôi sẽ đưa ông vào nhà tù ! 

Hắn nhún vai, đứng dậy. Trước khi ra ngoài, hắn còn vẫy vẫy tay như chào tạm biệt : 

_ Chúc vui vẻ nhé! 

Đợi cánh cửa đã hoàn toàn đóng chặt, bà Lan mới quay sang hỏi con : 

_ Có đau lắm không con? _ Con về không thấy mẹ... Mẹ đừng lo cho con ! Con chịu được... 

Bà Lan ghé đầu vào con, mỉm cười : 

_ COn cứng rắn lắm... Mẹ tự hào về con biết bao ! 

Phương cũng mỉm cười lại... Nói không sợ thì không đúng, nhưng bây giờ thực sự cô cảm thấy vững lòng lắm. Có mẹ ở bên, thấy mẹ không sao, thế là đủ cho nỗi lo sợ trong cô từ bao ngày trước... 

_ Chúng ta phải tự thoát thân thôi ! _ bà nói nhỏ _ Trong khe giày của mẹ có một con dao nhíp... 

Phương dịch dần xuống phía chân mẹ... Bà Lan tìm cách tháo giầy, con dao nhíp được gài trong hốc giày. Phương cúi xuống, dùng răng để lôi nó ra. Sau hai lần trượt, lần thứ ba cô đã ngậm được đầu sao và nhả vào tay mẹ. bà Lan cố sức dùng bàn tay để cắt đứt dây cho con... Từng tích tắc là từng phút căng thẳng.... 

Phương lầm rầm khấn phật đừng có kẻ nào vào lúc này... Bình thường cô chẳng tin vào phép màu nhưng bây giờ, cô ao ước có được phép màu đó , thật lòng mong mỏi...Ước gì có Nhật Duy ở đây như mọi lần rắc rối khác, ước gì có bố ở đây để ôm gọn hai mẹ con vào lòng... Ước gò đây chỉ là một cơn ác mộng , để khi tỉnh dậy cô vẫn là cô bé Tố Phương ngày nào... Không! Ước gì dây trói bị đứt ngay để mẹ đỡ vất vả... 

" Bựt " từng sợi dây đứt là từng tiếng reo vui trong lòng Phương... Mất một tiếng sau dây trói đứt hết... Phương nhanh chóng cởi dây cho mẹ ... Nhìn xung quanh, hai mẹ con chỉ thấy có một cửa sổ được đóng kín... Bà Hiền Lan lại gần, dùng sức để mở cửa. Cô nói khẽ : 

_Mẹ... nhỏ thôi ! 

Cửa mở được thì hai mẹ con thở dài... Đây là tầng thứ ba của căn nhà, mà ngôi nhà lại ở sát bên bờ vực, phía dưới là bãi đá sâm sấp nước biển... Nhảy xuống thì cũng coi như... chọn đường chết! 

_ Mẹ có thể nhảy xuống được... 

_ Mẹ đừng liều... Mẹ đâu còn trẻ trung như xưa? Con có cách! 

Phương móc từ trong túi ra những chiếc dây và tung nó sang bên cây cổ thụ ở đằng xa... Các móc móc sâu vào những cành cây. Bà Lan ngạc nhiên : 

_ Liệu những sợi mảnh này có... 

Phương xoáy mười dây vào cánh tay, một tay cô ôm eo mẹ... Cả hai đã đứng lom khom bên bệ cửa sổ... 

_ Mẹ phải bám nhanh vào cành cây nhé... Con không sao đâu... Nhanh thôi ! 

Cô nhún mình một cái mạnh.. Cả hai đong đưa giữ không trung... Cánh tay Phương đau rát vì những sợi cước cứa vào ... bà Lan theo đà nhảy mạnh về phía cây, bám được một cành cây... 

Rắc... 

Bà Lan rơi tay xuống một cành cây khác... Phương nghe tim nảy lên sợ hãi... Khi mẹ cô đã nhảy nhẹ xuống rồi, Phương mới quặc chân vào một cành cây, thu dây rồi tiếp đất nhẹ nhàng...Tiếng hét từ trên lầu ba vọng xuống : 

_ CHúng nó trốn rồi ! 

Còi hú báo động vang lên. Bà Lan vội kéo Phương chạy về phía rừng cây... Phương thở phì phò sau những bước chân quýnh quáng của mẹ... Tiếng súng dội lại nghe chát chúa...Một tên đứng ở đỉnh tòa nhà, dùng súng ngắm bắn từ xa... Hắn cười nhạt, từ từ đưa nòng súng lên ngang mắt... 

Bà Lan cảm thấy lạnh sống lưng... Bà khự lại và đẩy con lên trước... Phương tưởng mẹ mệt nên kéo mẹ chạy thục mạng... Tên bắn lén bấm còi... Tiếng súng hòa cùng tiếng rì rào của gió... Hình như bà nghe rõ tiếng đạn bay vun vút... Bà cố chạy theo đúng những bước chân của Phương ở phía trước... 

Trong vài tích tắc, đạn ghim vào sườn bà... Cảm giác mát lịm rồi đau nhói dội lên từ mạng sườn.. Bà khuỵu xuống, máu đã thấm ướt áo... Phương dừng lại, mắt bàng hoàng trong nỗi đau chết sững... bà ngẩng lên , mỉm cười : 

_ Không sao... Hãy chạy đi ! 

Cố không rơi một giọt nước mắt, Phương xốc mẹ lên, giục giã : 

_ Cố chịu đựng chút mẹ ơi... Sắp thoát rồi... 

Mặc cho mẹ đẩy cô ra, mặc những tiếng hò reo phía sau, Phương bậm môi kéo mẹ đi... 

_ Con làm sao sống thiếu được mẹ, mẹ ơi! Con sẽ đưa mẹ tới bệnh viện ngay... Đừng bỏ cuộc mẹ ơi! 

Bà Lan xoãi tay bất lực. Để tránh làn đạn, Phương đi lòng vòng qua các thân cây. Chân mẹ cô ngày một nặng, bà sắp mất đi cách điều khiển cơ thể vì máu ra quá nhiều... 

Một lực lượng bảo vệ tòa nhà chặn đằng trước. Phương vội dìu mẹ ép vào một hốc cây... Đợi chúng đi qua, cô lại dìu tiếp. Nhưng mẹ cô đã ngất đi, không còn tiếp tục được nữa... Phương hoảng sợ : 

_ Mẹ... mẹ ơi... Mở mắt ra đi... Con xin mẹ ! Con cầu xin mà... 

Bà Lan khẽ mở mắt, nói thều thào ; 

_ Mẹ... có lỗi nhiều quá... Lại bỏ con một mình rồi, Phương à... 

_ Con không chịu! Không bao giờ chấp nhận điều vô lý đó ! 

Bà Lan đưa cánh tay nhuốm máu lên, vuốt nhè nhẹ mái tóc buông xõa của con... Tự dưng bà tỉnh táo lạ lùng , ngắm nhìn khắp lượt hình dáng con gái thân yêu, bà mỉm cười : 

_ Con là con của mẹ... Mẹ mong con được sống hạnh phúc biết bao... Đừng oán hận hay tìm cách trả thù ... Đừng sống cuộc đời của kẻ khác con à, cuộc đời của con thôi ,là đủ rồi... Hãy về Việt Nam... sống với bố và tiếp tục con đường con đã chọn... Hãy chạy mau đi! 

Phương òa khóc, gục đầu vào ngực mẹ, nói như mê đi : 

_ Làm sao lại như thế được... Hãy nói với con đây chỉ là một cơn ác mộng... Con không thể mất mẹ được. Mẹ là tất cả của con mà, là tất cả mẹ biết không?... Đừng nhắm mắt lại... Đừng... 

Phương hôn nhẹ lên trán mẹ, rồi dựng mẹ ngồi dậy tựa vào thân cây và ghé lưng để cõng mẹ... Như có một sức mạnh vô hình, Phương dấn mạnh người lên, chạy , chạy hết sức... 

Tiếng súng lại vang lên ràn rạt... Người chạy rầm rập ở phía xa..Phương đặt mẹ nằm xuống cỏ, lấy thân mình che cho mẹ sau lùm cây dại... Mẹ đang mê man và gọi tên bố... Phương để mặc những giọt nước mắt rơi... Đến lúc nguy cấp đến tính mạng mẹ vẫn không quên được bố... mẹ gọi như người ta cần một thiên sứ cho tâm hồn yên ổn... Tình yêu chôn chặt bao năm, cứ theo tiềm thức mà dội ra... Mẹ ơi ! Sao tội thế này?... 

Tiếng rè rè của ô tô làm Phương giật mình... Cố nép mình bụi cây, Phương ngăn những giọt nước mắt rơi... 

Chiếc xe dừng lại ngay phía trên Phương nấp... Giọng nói quen thuộc làm cô muốn nổ tung mà hét ... Henry và Tony ! Mẹ ơi... Chỉ chút nữa thôi... 

_ Henry... Tony... 

Henry giật mình, rời khỏi ô tô... Cậu bước nhanh đến chỗ phát ra tiếng gọi ... Nhìn thấy Phương, cậu nhảy xuống, ôm chầm lấy : 

_ Phương... Ôi... cậu không sao chứ? 

Phương bật khóc : 

_ Mẹ tớ ! 

Tony cũng đã nhảy xuống, hét lên nho nhỏ : 

_ Mau đưa cô ấy đi bệnh viện thôi... 

Tony bế xốc bà Lan lên, cùng với sự giúp đỡ của Henry, đưa được bà vào xe... KHuôn mặt bà trắng bệch ra như sữa... đôi mắt nhắm nghiền toàn thân toát ra khí lạnh... Phương ôm ghì đầu mẹ trong lòng, đôi mắt ráo hoảnh hỏi Henry : 

_ Bệnh viện có gần không? 

Henry mỉm cười an ủi : 

_ Cũng gần thôi... Cô ấy sẽ được cứu mà, Phương đừng lo... 
Phương hôn lên vầng trán lạnh của mẹ, , hai bàn tay mẹ đỏ sẫm màu máu... Mẹ đau lắm phải không?... 

Phương thì thầm : 

_ Con yêu mẹ, con yêu mẹ mãi mãi... yêu nhất trên đời này... Mẹ cũng thế phải không? Mẹ yêu con mà... yêu con thì phải sống mẹ ơi... Những vết thương trước chỉ để lại sẹo thôi. Vết thương này cũng vậy , một vết sẹo anh hùng... Đừng bỏ con lại , mẹ nhé? 

_ ừm... Phương ! _ Bà Lan mở mắt, đôi môi mấp máy _ Vậy là... mẹ... có thể... an tâm... con... con sẽ không sao, phải không? 

_ Vâng ! _ Phương gật đầu nhưng không biết gì nữa... 

Bà Lan lại mỉm cười_nụ cười thanh thản và hạnh phúc: 

_ Chỉ có yêu thương... mới... giúp... con hạnh phúc...Phải... tự... chăm... sóc mình hơn... nữa... Con.. ngủ hay đạp chăn xuống lắm đấy ! 

_ Mẹ...mẹ ơi! Con không đạp chăn nữa , không bao giờ nữa... 

Bà Lan nhắm mắt lại, chìm vào cơn mê dài... Phía xa, trong đám sương mù, bà như thấy hình ảnh của ông Minh trẻ trung ngày trước.. Xin lỗi anh vì em đã biến tình cảm anh em thành tình vợ chồng xa lạ... Lẽ ra... anh phải được hạnh phúc sớm hơn! 

Nửa giờ sau, bà Lan được đưa vào bệnh viện. Phương cùng hai bạn ngồi đợi ngoài phòng cấp cứu.. Từng tích tắc là những nỗi lo lắng bồn chồn của Phương...Thời gian như trêu ngươi người ta bởi những bước đi chậm chạp... Phương tựa đầu vào tường mắt chong chong nhìn vào cánh cửa... Mẹ đang ở trong đó... Phải ngoan cường chiến đấu mẹ ơi! 

Cánh cửa rung động, một người bác sỹ đi ra, đôi mắt thoáng buồn. Phương đứng bật dậy, cô sững sờ khi thấy chiếc xe cứu thương đã phủ toàn màu trắng...Phương ngã sụp xuống, cổ nghẹn đắng... nước mắt rơi thầm lặng trên khuôn mặt vô hồn... Người bác sỹ lắc đầu : 

_ Đưa bệnh nhân đến quá trễ ! 

Chiếc xe được đẩy đi một cách vô tình, Phương lần theo bằng đầu gối, khóc nghẹn ngào....Cô hét lên, nhưng không còn ra tiếng được nữa... Henry ôm Phương vào lòng, nước mắt cậu cũng lăn trên gò má... Nỗi thương cảm đến xé lòng, đau nhức... Tony đứng nhìn theo chiếc xe... Xe đang đi về miền băng giá! 

Phương ngất đi... KHông hiểu mình đang ở đâu và đang đi về đâu... Không gian đặc quánh, khó thở... Mẹ chỉ nhìn cô cười nhẹ, rồi xoay lưng bước đi... Muốn chạy theo kéo lại cũng không được... Mẹ luôn là người đi nhanh hơn cô , luôn luôn là thế... Bây giờ hình như mẹ đang bay nữa.. còn cô, đôi chân đã bị đóng chặt dưới lớp sương mờ... 

Phương trầm tĩnh hẳn sau cái chết của mẹ... Cơ quan giúp cô các thủ tục đưa tiễn mẹ đi xa và mua vé máy bay cho cô về Việt Nam...Phương căm ghét tất cả nhưng đã quá mệt mỏi để thể hiện... Và cô để mặc cho Ông Thượng Nghị Sỹ, ông Thống đốc mặc sức thể hiện... niềm thương tiếc bỉ ổi của họ... Bây giờ chưa phải lúc để các người phải trả giá... 

Nước mắt đã ráo trên mi, trong Tố Phương chỉ còn nỗi đau khan... Henry đã gọi điện cho Nhật Duy là Phương đã bình an... Chỉ một điều đơn giản như bao điều khác... nhưng sâu xa trong đó là nỗi đau không giấu được.. Duy cảm nhận được một sự ngóng trông vô hình đang bủa vây mình... Chắc còn chuyện gì nữa xảy ra... 

Phương tạm biệt căn hộ mà có lúc cô coi nói như tù ngục, xách chiếc va ly cá nhân ra xe. Henry đưa cô ra sân bay, lặng lẽ chấp nhận sự thật.. Cậu đã mất Phương mãi mãi! 
Trong sự chia tay tiễn biệt, Phương chỉ cười... Khác với lần tiễn biệt trước, lần này cô thấy nhẹ nhõm vô cùng... Đi khỏi đây thôi... vĩnh viễn đi khỏi đây! 

Phương quay sang Henry, đôi mắt cậu đượm buồn và có vẻ cam chịu. Phương biết cậu dằn vặt vì sự thật, thương cậu nhưng không thể nghĩ đến từ thỏa hiệp được.. Phương vĩnh viễn không thể tha thứ... 

Henry chợt ôm Phương vào lòng, thì thầm : 

_ Tha lỗi cho tớ, cho tất cả những gì đã xảy ra... 

_ Cậu không có lỗi ! _ Phương thì thầm lại _ Nhưng hãy quên mình đi... 

Phương tách người ra khỏi vòng tay Henry... cúi đầu chào mọi người rồi bước vào phòng kính, trên tay cô là bọc nhỏ có chiếc lị gốm đựng hài cốt mẹ... 

Henry nhìn máy bay cất cánh , lòng buồn rượi... Phương đã quay trở về với Tổ quốc của cô ấy, trở về nơi không có cạm bẫy, không có nỗi đau nát lòng.. không có Henry... Những gì đã qua ở đây, cô ấy sẽ quên như cắt bỏ một ung nhọt đau đớn... _ Cậu đã gọi cho Nhật Duy chưa? _ Tony quàng qua vai bạn 

_ Ừm... bây giờ đây... 

Cậu mở máy, và chờ đợi.. GIọng Nhật Duy vang lên vội vã hệt như cậu đang chờ đợi cú điện thoại này vậy.. 

_ Henry... 

_ Tố Phương... đang trên đường về Việt Nam... Tớ vừa tiễn cô ấy xong... 

Giọng Henry nghèn nghẹn , Duy hỏi lại : 

_ Có chuyện gì nghiêm trọng sao? 

_ Mẹ cô ấy... đã mất rồi! 

Duy lặng thinh... Vậy là những linh cảm ấy là đúng...Phương đang quay trở về với nỗi đau khôn nguôi.. Cậu đã khóc hết bao nhiêu nước mắt hả Phương? 

_ Hãy chăm sóc Tố Phương nhé ! Cậu mà làm cô ấy khóc nữa, tô biết được , tôi sẽ đến và mang cô ấy đi ngay... cậu biết chưa? 

Duy thở nhẹ... Henry có lẽ đang mang tâm trạng của cậu cách đây một năm... KHông thể níu giữ... người mà mình yêu thương nhất... 

_ Được rồi !_ Duy thản nhiên _ Chuyến bay lúc mấy giờ? 

Henry nghe lòng ứ lại, nhưng không còn thấy ghen tỵ nữa... 

_ KHi Phương về.. hãy gọi điện báo cho tớ một tiếng nhé? 

_ Ừ! Nhất định là vậy rồi! 

Duy gác máy, mỉm cười nhẹ... Rồi sẽ vượt qua được thôi Henry.. Những dằn vặt hối hận trong cậu... theo thời gian sẽ nhẹ nhõm đi nhiều... 

Tại bữa ăn sáng, Nhật Duy mân mê cốc cà phê sữa không chịu ăn uống gì.. Uyên dò hỏi : 

_ Có chuyện gì à anh? 

Ông Hoàng cười trêu chọc : 

_ Hay bắt đầu để ý đến ai rồi? Không được đâu nhé, bố đã chọn đối tượng cho con rồi... 

Duy ngước lên, lắc đầu : 

_ Đâu phải vậy bố! 

Mẹ cậu nâng cặp kính lên, nheo mày : 

_ Thế con buồn vì không được đi chơi hè à? Không cần phải suốt ngày ở công ty đâu... 

_ Đúng thế... con thông minh nên cũng dễ... 

Duy thấy chán ngắt, muốn đứng dậy nhưng mẹ đã lên tiếng với vẻ nghiêm túc : 

_ Con đã tặng ai chiếc vòng đó rồi? 

Hiểu mẹ đang nói chuyện gì, và DUy không muốn né tránh, cậu nói thật : 

_ Con tặng cho bạn gái con ! 

Ông Hoàng cau mày : 

_ Đòi lại ngay.... Sao con lại tùy tiện thế hả? 

_ Đó là của con , con muốn tặng ai mà cũng phải xin phép sao? 

_ Nhưng nó liên quan đến sự suy vong của dòng họ.. 

Duy bật dậy, lạnh nhạt nói : 

_ Con sống vì cuộc sống của con chứ không phải vì những cái hư ảo đó... Xin bố mẹ đừng ép con... 

Nói xong, Duy bỏ lên lầu mặc cho Ông Hoàng điên tiết vò nát chiếc khăn lau. Thục Uyên im lặng, nghe tiếng tim mình trở đau... Cũng đã không còn là điều mới mẻ , vậy mà khi nhắc lại vẫn thấy đau âm ỉ... 

Bà Trang Nhung bỏ kính xuống, nhìn chăm chăm vào Uyên, như muốn tìm hiểu sâu hơn : 

_ Cháu có biết con bé đó không? 

_ Cháu không biết ! _ Uyên lắc đầu _ Chỉ nghe nói chị ấy xinh lắm, cùng lớp với anh Duy ngày trước... 

_ Xin lỗi cháu ! _ Bà Nhung thở dài _ Lẽ ra là cô và mẹ cháu trở thành thông gia... Nhưng sao cháu lại từ chối, chỉ coi nó là anh trai? Có phải đã rõ chuyện này từ lâu..? 

Uyên cười nhạt nhòa : 

_ Cháu cũng mới biết... nhưng anh Duy là người nhất nhất như một... Cháu chỉ biết đừng nhìn từ xa... Cô chú đừng cản anh ấy nữa... 

_ Gia đình con bé ra sao? _ Ông Hoàng hỏi vẻ nghiêm trọng 

_ Một gia đình công chức bình thường... Nhưng thiết nghĩ, tình cảm mới là quan trọng chứ ạ? Thôi, cháu xin phép... 

Ông Hoàng lẩm bẩm : 

_ Tình cảm à? 

_ Tôi đi làm đây ! _ bà Nhung cũng đứng dậy, lảng tránh ánh mắt chồng... 

Ông Hoàng nhìn theo bóng dáng vợ mà lòng buồn rười rượi... Mười tám năm trước , ông cũng bị bố bắt lấy người mà ông không yêu làm vợ... Vì quá uất ức , ông đã chán ngán và tự biến đổi mình... Giờ có lẽ nó đã thành thói quen... Nhưng Nhật Duy mà quen được con bé này thì rất tuyệt... Xinh đẹp, hiền dịu và quan trọng hơn gia thế của cô bé này sẽ là bàn đạp cho sự nghiệp kinh doanh của gia đình... Nhật Duy phải làm được điều đó... 

Nhật Duy vừa gọi điện thoại hẹn Mỹ Phương, Bảo Quốc, Quốc Bảo tại công viên... Cậu gác máy xong thì Thục Uyên bước vào, khuôn mặt buồn buồn... Duy mỉm cười, dịu dàng hỏi : 

_ Có chuyện gì làm công chúa buồn vậy? 

_ Anh đi đâu thế? _ Uyên hỏi lại vẻ gượng gạo... 

_ Đi đón Tố Phương. 

Câu trả lời nhẹ nhàng cùng với gương mặt ngời lên vẻ hạnh phúc của Duy , đủ làm Uyên hiểu hết mọi chuyện... Duy đang hạnh phúc lắm... Anh ấy gần như trở thành người anh trai ngày xưa... Dịu dàng , thân thiết... Duy hạnh phúc thì Uyên cũng hạnh phúc thôi... Tự nhiên, nghĩ được như thế, Uyên thấy nhẹ nhõm hẳn... Khẽ nắm lấy tay anh, Uyên nói : 

_ Em mừng cho anh, cho chị Phương... Anh đưa em đi đón chị ấy nhé? Để chị ấy gặp em gái của anh, được không anh? 

NHìn gương mặt trong sáng của Uyên, Duy mỉm cười. Cậu khẽ ấn nhẹ tay lên trán cô : 

_ Được thôi... cô em gái nhỏ ! 

Thế là có thể trở lại như xưa... Không cần phải gượng ép gì...và sẽ chẳng có nước mắt để rơi nữa... Khi là em gái, Uyên chắc chắn sẽ không bị thương tổn nào nữa đâu nhỉ? Duy sẽ bảo vệ em gái của mình mà... Mãi mãi phải không anh? 

Duy thông báo cho cả nhóm biết hết tình hình hiện tại của Tố Phương... cả nhóm cứ rơi hết từ tâm trạng này đến tâm trạng khác... Cuối cùng cả nhóm quyết định đến thông báo cho thầy Minh... Đáng lẽ, người phải biết đầu tiên là thấy mới đúng ! 

Duy ngập ngừng bấm chuông... Một lúc sau, thầy Minh đi ra, trên môi thầy vẫn còn đọng lại nụ cười hạnh phúc... Thầy ngạc nhiên khi thấy cả bọn đứng buồn so trước cổng ... cả bọn đi vào nhà , Cô Nguyên ngồi trên ghế, tay cầm cuốn sách " Cẩm nang cho các bà mẹ khi mang thai "... Gương mặt cô không còn nét buồn phiền mang mác nữa mà là nét hạnh phúc mỹ mãn của người vợ được chồng yeu thương, của một người mẹ sắp sửa đón đứa con chào đời... Duy nhói lòng khi nghĩ đến Phương... Cô ấy vừa mới mất mẹ... Liệu có chịu đựng nổi khi về đây? 

_ Các em đến thăm thầy cô , thật quý hóa quá... Nào, ngồi xuống đi... 

_ Các em uống gì? _ Thầy Minh mỉm cười _ Uống nước cam nhé? 

Mỹ Phương khẽ gật đầu, và trong khi đợi thầy Minh đi làm nước, cả bọn xoay sang nhìn cô Nguyên... Cô hơi cười : 

_ Ngại với các em quá.. 

_ Bao giờ cô sinh vậy ạ? _ Mỹ Phương hỏi tò mò 

_ Ba tháng nữa... 

_ Và mười ngày ! _ Thầy Minh nói đế vào từ cửa... 

Cả bốn nhìn nhau, trong lòng đứa nào cũng thấy đau xót cho Phương... Một gia đình mới đã được hình thành, hạnh phúc viên mãn đến độ làm cho người ta ghen tỵ ... Thầy Minh sẽ đặt được bé này ngang hàng với Phương, tình yêu thương cho cô sẽ không còn duy nhất... Phương sẽ hụt hẫng biết bao... 

Quốc Bảo hích chân Duy ra hiệu... Nhật DUy cười cười, hít một hơi dài, nói : 

_ Thầy có biết tin tức gì về ... mẹ con Tố Phương không ạ? 

Thầy Minh và cô Nguyên nhìn nhau.. Cô Nguyên cười : 

_ Có lẽ họ đang sống vui vẻ.. Hôm cưới của thầy cô, mẹ Tố Phương còn gửi thiệp chúc mừng... 

Duy ngẩng lên, đôi mắt lạnh nhạt hệt như giọng nói : 

_ Không phải như vậy đâu... 

_ Sao? _ Thầy MInh lo lắng _ Em biết tin gì ư? Mỹ Phương nấc lên : 

_ Cô Lan... cô ấy hy sinh trên đất Mỹ rồi... Tố Phương đang bay về với lọ hài cốt của cô ấy... 

Cô Nguyên buông rơi quyển sách, còn ông Minh... gần như sụp xuống... 

_ Thật ư? Sao lại thế? 

_ Em mới nhận được tin vào sáng nay... Phương sắp về rồi thầy ơi! 

Cô Nguyên đứng bật dậy , nói gấp gáp : 

_ Anh Minh, mình phải dọn phòng gấp thôi.. Phương sắp về như mong đợi của chúng ta rồi... Phải bù đắp cho con , nhé anh? 

_ Ừ ! 

Nhật Duy cười với ba bạn... Phải tin tưởng vào những gì sẽ xảy ra thôi.. Phương còn nhiều người ở bên cạnh mà... Chắc chắn cô sẽ không cô đơn đâu ! 

Sân bay Nội Bài...náo nhiệt với vẻ vốn có của nó... Gia đình nội ngoại Tố Phương đều đến đón cô. Duy mua một bó hoa đứng chờ ở rào chắn... Cậu muốn mình là người nhìn thấy Phương đầu tiên... Rất nhớ dáng hình cô , nhớ và bây giờ thì giấc mơ sẽ thành hiện thực... Một năm tưởng như là quá dài đối với một đời người... Lần này, cậu sẽ không để Phương đi, không bao giờ chấp nhận sự xa cách nữa... 

Chuyến bay Mỹ _ Việt Nam hạ cánh đúng 10 h. Nhật Duy lặng đi như đang nghe được tiếng bánh xe máy bay nghiến trên đường băng... Thời gian như ngừng lại vì sự chờ đợi căng thẳng... Tình cảm bị dồn ứ lại, khiến tim ai cũng đập rộn ràng... Mau ra đi Phương ! 

Dòng người từ của phòng kính đi ra, cứ mỗi lúc một thưa mà bóng dáng Phương mất hút... Mọi người lo lắng nhìn nhau... Cô tiếp viên trẻ trung đi ra, ông Minh vội hỏi : 

_ Cô ơi... Hành khách trên chuyến bay Mỹ _ Việt Nam... đã xuống hết chưa? 

Cô tiếp viên cười : 

- Rồi ạ.. Chú tìm người ư? 

_ Một cô bé 17 tuổi, dáng cao cao,...ừm... 

_ Cô bé đó có phải Tố Phương? _ Một giọng nói thanh thanh vang lên từ đằng sau. MỌi người chợt nhìn ra, ngạc nhiên khi thấy cô tiếp viên khác.. Trên tay cô là những bức thư và một hộp quà... 

Ông Minh vội gật đầu : 

_ Cô bé có nhờ cháu đưa giùm cho bố cô là thầy Minh lá thư này ! _ cô nói nhỏ _ Phương còn nói , thảo nào bố Phương cũng đến đón... và có ai là Nhật Duy không? 

Nhật Duy bần thần bước lên... nói không ra hơi : 

_ Em đây... 

Mỉm cười như động viên, cô tiếp viên nhỏ nhẹ : 
_ Cô bé có quà cho cậu... Phương không về trong chuyến bay này đâu... Thôi, cháu chào mọi người... cháu xin phép... 

Ông Minh vội vả bóc thư, và đọc lướt nhanh... Mọi người nhìn ông thất thần buông rơi tờ giấy... cũng là lúc Duy xoay bước bỏ đi... Thế là hết... Phương đã không trở về... 

" Bố yêu quý của con ! 
Con gái ngàn lần xin lỗi vì đã có hành động sai trái này... Bố sẽ đau lòng lắm khi nghĩ con bơ vơ trên quê người... Đừng lo cho con... Vĩnh viễn mẹ sẽ lo lắng cho con rồi. Con sống được và sẽ sống tốt... Đừng tìm con nhé... 
Con Yêu bố, yêu gia đình mình... 
Con, Phương " 

" Nhật Duy yêu thương... 
Phương không xứng đáng với Duy chút nào cả. Phương yếu đuối quá, ngốc nghêch quá khi chọn con đường này... Phương phải trả lại chiếc vòng cho Duy thôi... Hãy quên Phương đi, và tìm một cô gái khác xứng đáng với chiếc vòng và tình yêu của Duy hơn... 
Phương yêu Duy... nhưng Phương cũng yêu mẹ rất nhiều... Lời hứa với mẹ, Phương không thể không thực hiện...
Vĩnh biệt Duy... 
I love you" 

Duy nhìn xuống hộp quà, lẳng lặng mỉm cười như thể đang nhìn một vật vô giá trị... Chẳng còn ý nghĩ gì nữa đâu Phương... Lời hẹn thề Phương đã mang nó đi mãi mãi rồi, chiếc vòng đâu còn gì nữa... Phương gửi lại làm chi? 
..................................................

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor