Cô Gái Đông Dương - Chương 08

 

_ Cậu thích nó từ bao giờ thế? 

_ Từ khi cô ấy đặt nó trên bàn này ! _ Henry thản nhiên. Cậu gạt khay đồ ăn ra, bóc bánh ăn ngon lành. Elizabeth gạt ghế, tức giận bỏ đi. Tony gằm mặt xuống bàn, cố nén một nụ cười. Không ngờ có kẻ làm Elizabeth mất mặt một cách... hay ho thế ! Đến là khâm phục ! 

_ Đó là nguyên do để cậu quay trở lại ngôi trường này à? 

_ Ừm... có gì không? 

_ Không ! _ Tony lắc đầu, rồi cười nhăn nhở _ Tớ ủng hộ cậu hai tay... bà chằn Elizabeth.. đáng sợ lắm ! 

Henry cười. Cậu không coi Elizabeth là bạn gái bao giờ. Cô ấy là một cô em gái thì đúng hơn ... Ngay từ nhỏ , cậu đã chiều Elizabeth như thế rồi... giờ làm sao quay ra yêu được? 

Sau buổi học , Tố Phương rời trường với cái đầu đầy kế hoạch. Trước tien là vào chợ mua cơm, sau là về nhà... chát với Nhật Duy... đọc qua mấy quyển sách lịch sử... Nghĩ cũng oải nhưng bận rộn còn hơn không ! 

Henry đi lững thững ở đằng sau, mỉm cười nói với theo : 

_ Tố Phương... 

Phương giật mình quay lại, khó chịu : 

_ Có chuyện gì? 

_ Tớ muốn đi cùng cậu... 

_ Tớ thì không. Làm ơn để tớ yên ! 

Henry lắc đầu. Cậu bước rấn lên phía trước , nhẹ nhàng : 

_ Cậu không nên ác cảm như thế hiểu không? Lúc nào người ta cũng muốn thêm bạn bớt thù, cậu thì lại khác... Bướng bỉnh thế không tốt đâu ! 

Ánh mắt sâu thăm thẳm của Henry làm Phương nhớ tới Nhật Duy. Cậu cũng hay có những lời khuyên như thế, chân thành đến nỗi Phương luôn cảm thấy mình sai lầm ngay tức khắc... 

Phương nén tiếng thở dài, cười vu vơ : 

_ Cậu nói đúng... Nhưng đi xa tớ ra đấy ! 

Henry bất ngờ trước câu trả lời của Phương... Cứ nghĩ phải nài nỉ thêm nữa chứ... Tính Phương thật khó lường quá đi mất! 

Cả hai dừng lại trước cổng chợ. Phương phẩy tay như đuổi, nhưng Henry lờ đi, nhìn vào trong với vẻ tò mò : 

_ Tớ nghe nói đấy là chợ của người Việt Nam? 

_ Không, của một số nước Đông Nam Á! _ Phương hơi khó chịu _ Cậu không về đi , định theo tớ vào đây à? 

_ Ừ... Cho tớ vào với, tớ... muốn biết ! 

Nhìn liếc qua Henry, Phương gật nhẹ đầu. Henry theo Phương len qua cổng chợ đông người để vào khu của người Việt. Ở đây có bán những loại đặc sản ăn ngay thơm nức mũi. Mùi vị lạ đến mức Henry phải kêu lên, ghen tỵ : 

_ Thật sung sướng khi quê hương cậu có nhiều mùi vị thế này ! 

Tố Phương cười nhẹ. Cô quay sang hỏi Henry : 

_ Cậu muốn thử không? 

_ Có. 

Phương hấp háy mắt, bước vào một quán bán bún bò Huế và gọi luôn hai tô. Henry, kêu lên oai oái : 

_ Ăn cái gì dùng thìa thì tớ mới có thể ăn được chứ? 

Bà chủ nhìn Henry tươi cười : 

_ Tập cho quen cậu ơi !... Ủa, trông cậu... 

_ Giống Henry Taylor chứ gì ạ? _ Phương nhanh nhảu _ Bạn cháu là bản sao cóp py anh ấy mà bác ! 

_ Thế à... Vậy mà tôi cứ tưởng... Tôi là tôi mê cậu ta hát lắm đó ! 

Phương và Henry cùng cười. Nhìn hai tô bún bốc khói nghi ngút , Henry thấy ái ngại. Phương vắt chanh, bỏ tương, dấm vào cả hai bát, rồi cầm đũa lên.. Henry... e ngại : 

_ Tớ không biết dùng đũa ! 

Phương bật cười. Cô giơ đũa của mình lên, giảng giải : 

_ Đôi đũa rất công dụng đó nghe... Khi cầm phải chụm các đầu ngón tay lại. Ngón cái và ngón trỏ cầm còn ngón giữa thì kê đũa để khi mở đũa ra, gập đũa vào. Hiểu chưa? Cậu làm thử xem? 

Henry cầm đũa lên, lóng ngóng suýt làm rơi. Bà chủ che tay cười. Phương giúp cậu cụm các ngón tay lại, sửa cách để đũa giữa ba ngón tay, kèm cậu gắp như là kèm một đứa trẻ tập viết. Tố Phương cười giòn khi thấy bún của Henry trơn tuột từ đầu đũa xuống khi sắp đưa được lên miệng. Henry chép miệng : 

_ Công nhận là... cầm đũa cũng là một nghệ thuật! 

Sau khi đợi Henry vất vả ăn xong, Phương mới ghé qua hàng mua đồ ăn tối cho mẹ và cô. Henry lại được phen ngạc nhiên khi biết Phương không hề có khả năng nấu nướng như người ta ca ngợi về con gái Phương Đông... Phương về đến nhà thì chậm mất nửa tiếng so với giờ hẹn với Nhật Duy. Cô vội vã mở nick, Nhật Duy cáu... hiện ra : 

_ Phương... 

_ Ôi.. tớ xin lỗi, nhưng mới có chậm nửa tiếng... 

Nhật Duy gửi hình mặt người khóc nức nở lên, rồi trả lời lại : 

_ Duy mong Phương không chịu được! 

Phương lại cười, cô nói vu vơ : 

_ Hôm nay Phương bắt gặp hình ảnh Nhật Duy trong một người đấy.. Cũng thấy nhớ cậu ghê 

_ Ai vậy? 

_ Một ca sỹ... Người mà tớ đã gây hấn trong lễ khai giảng ấy! 

Nhật Duy hơi choáng, cậu im lặng chờ Phương kể tiếp nhưng cô đã chuyển đề tài : 

_ Mai cậu khai giảng hả? 

_ Không phải mai mà là vài tiếng nữa... 

_ Mãi rồi tớ cũng lẫn lộn hết thời gian bên này và bên nhà mất! _ Phương kêu lên. 

_ Tớ sẽ không để cậu lẫn lôn _ Nhật Duy nghiêm túc _ Cậu sẽ phải sớm trở về thôi mà, đúng không? 

Phương cười. Đúng vậy ! Vài năm sẽ không làm cô quên nổi giờ giấc ở Hà NỘi được. Nếu cô quên, thì NHật Duy sẽ nhắc, cậu bao giờ cũng ở bên cạnh, lặng lẽ bảo vệ cô cơ mà... 

 


Nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, Phương vẫn không quên dặn Duy xin lỗi bạn bè cho mình. Cô đã ra đi như thể chạy trốn , không một lời từ biệt, không một cuộc chia tay đúng nghĩa... Chắc sẽ có người giận cô... nhưng biết làm sao được? Phương không muốn mình òa khóc trước lớp... Con người yếu đuối như thế sẽ làm nhiều người bối rối, day dứt không yên... 

Sự ồn ào của lớp học khiến Nhật Duy nguôi ngoai.. Xuân Anh từ đâu đâm sầm vào DUy, để chữa ngượng, cậu ta cười : 

_ Một tuần không gặp... Vui chứ? 

Nhật Duy cũng mỉm cười lại, nhưng không nói gì. Nhật Duy để cặp vào chỗ, bên cạnh Phương Doanh vẫn ngồi đúng vị trí thứ ba.. Duy chạnh lòng , thở dài. Trống báo hiệu tập trung, cả lớp lục tục kéo nhau ra. Phương Doanh chì chiết : 

_ Lại đến muộn, không tha cả buổi lễ quan trọng này? 

Nhật Duy quay lại, nhẹ nhàng thông báo : 

_ Không phải đến muộn mà... không bao giờ đến nữa... 

Nhiều bước chân dừng lại tò mò. Xuân Anh kêu lên : 

_ Bỏ học sao? 

Nhật Duy lắc đầu, nhìn Xuân Anh như đang an ủi : 

_ Bạn ấy sang Mỹ cách đây một tuần... 

_ Từ hôm liên hoan lớp ấy ư? _ Phương Doanh bất chợt kêu lên, lòng trống rỗng. Cô đã đặt quyết tâm năm nay phải vượt qua Phương về mọi mặt... nhưng bây giờ... 

_ Tớ ghét Tố Phương ! _ Doanh gục mặt xuống _ Cậu ấy là kẻ thua cuộc khi chưa phân thắng bại mà đã bỏ đi... Tớ ghét lắm! 

Xuân Thi ngồi xuống bên cạnh, vỗ nhè nhẹ trên lưng bạn, an ủi dịu dàng: 

_ Phương sẽ vui khi biết cậu mong cậu ấy ở lại biết bao... Cậu đừng khóc nữa mà... Bây giờ, chỉ còn một cách duy nhất để chiến thắng cậu ấy thôi... đó là đưa lớp ta đứng đầu toàn trường... Ok đi Phương Doanh? 

Cả lớp bất chợt vỗ tay. Xuân Anh hết đỏ mặt, hét lớn : 

_ Cùng tiến lên phía trước nào, Tố Phương ! 

Nhật Duy mỉm cười... Sẽ hạnh phúc lắm đây, Tố Phương... Ai cũng yêu quý cậu và vì thế đừng buồn nữa.... Cùng tiến lên nhé Phương? 

Phương đến trường với tâm trạng không được vui lắm. Hôm nay phải làm bài luận môn văn học cổ điển ( Không biết có môn này không? ). Cô đã ớn nhất môn văn rồi mà lại còn biết bằng tiếng Anh nữa mới sợ ! Mặc dù đã đọc được khá nhiều, nhưng Phương vẫn chưa đủ tự tin... Jalet thì vẫn cười, dù nó bảo trong đầu nó không có gì cả... 

Đề thi ngắn nhưng khó hiểu... Phương không có lời bình nào khi rời khỏi lớp. Jalet có vẻ thích kêu ca... nói mãi cho đến khi đứng xếp hàng để lấy cơm trưa...cho cả hai. 

Phương ngồi sẵn một bàn, và trong lúc chờ đợi bèn làm một việc mà... chưa khi nào cô làm, đó là lôi quyển sách lịch sử nước Mỹ ra đọc. 

Henry đặt khay đồ ăn xuống, hỏi : 

_ Chăm chỉ thế sao? 

Phương vẫn không ngẩng lên, nói lạnh nhạt : 

_ Chỗ đó có người rồi! 

Henry cười : 

_ Một bàn có thể ngồi bốn người mà... Tớ sẽ ngồi chỗ cậu vậy ! 

Tony từ đâu chạy ào vào, nói như không thèm thở : 

_ Ngồi chung với nhé? 

_ Chỗ đó của Mark ! _ Jalet hét lên từ đằng xa. 

Tony thản nhiên : 

_ Theo điều tra thì Mark đã nghỉ vì ốm ! 

Jalet bĩu môi, ngồi phịch xuống. Cô chỉ tay về phía bàn Elizabeth : 

_ Có người đang chờ các cậu kìa ! 

Henry xúc món súp, nhún nhẹ vai : 

_ Mắc mớ gì đến tớ? 

Phương gập sách lại, cầm thìa lên. Tony húng hắng giọng : 

_ Tuần sau thi đấu rồi... Các cậu tập được nhiều không? 

Jalet ậm ờ trong cổ họng, Phương hơi ngẩng lên : 

_ Cũng chưa có gì... 

_ Tớ phỏng vấn cậu vài câu được không? _ Tony hấp tấp _ Một vài câu thôi... 

_ Đừng gọi tớ là " Cô gái Đông Dương dễ thương " nữa ! _ Phương ra điều kiện, Tony gật đầu mừng như bắt được vàng... 

Henry ngẩng đầu lên, mỉm cười chúc mừng ban. Tony hỏi ngay : 

_ Cậu chơi bóng lâu chưa? 

_ Không lâu lắm ! 

_ ừm... Cậu ... đã có bạn trai chưa? 

Cả bàn cùng dừng lại, Henry nhìn Tony ý nghĩa. Jalet cũng hướng đôi mắt tò mò về Phương. Phương cười nhẹ : 

_ Rồi... Cậu ấy đang ở Việt Nam! 

Gần như một tiếng sét ngang tai Henry... Cậu im lặng, nhìn ra xa, cố trấn tĩnh mình... Đó cũng là sự thật hiển nhiên thôi... Phương quá cuốn hút cơ mà ! 

_ Cậu ấy chắc... đẹp trai lắm nhỉ? _ Jalet hỏi vẻ rụt rè... 

Phương lại cười , trầm ngâm suy nghĩ : 

_ Mọi người ai cũng nói thế... Đối với tớ, quan trọng nhất là cậu ấy luôn ở bên tớ, trong mọi hoàn cảnh... 

Tony cùng Jalet gật đầu, cố mường tượng ra anh chàng của Phương. Riêng Henry thì lại cắm cúi xuống khay đồ ăn, lạnh lùng hẳn... 

Khi chia tay với hai cô gái, Tony cùng Henry đi về phía lớp mình. Tony cười nhẹ : 

_ Cậu định đầu hàng à? 

_ Không ! _ Henry nói với vẻ ghen tỵ _ Nhưng tớ vẫn thấy bực tức... Tại tớ quen Tố Phương muộn hơn cậu ta... Nếu như cùng lúc thì chưa chắc mọi chuyện đã như vây giờ... Không đời nào tớ chịu buông tay đâu... 

_ Cậu thật... dũng cảm ! 

Khẽ lắc đầu, Henry dừng lại ở chiếc cửa sổ của hành lang, nhìn ra ngoài trời... Cậu nói nhỏ như chỉ với chính mình : 

_ Khi gặp Phương, tớ mới thấy mình khác hẳn đi... Sống để cho bản thân mình chứ không phải vì gia đình hay vì danh tiếng... Cô ấy là niềm ham sống của tớ, cậu biết không Tony? Tony gật đầu. Cậu nhìn ra bên ngoài... Trời hơi nắng, ấm áp và lung linh... Không gian bình yên đến mức Tony cũng phải ngạc nhiên với chính mình... Lâu lắm rồi, cậu không dừng lại để ngẫm nghĩ, để ngắm nhìn cuộc sống... Mới có 17 mà như một ông già... Quay cuồng trong nhịp sống này... bỏ quên tất cả những gì bình yên nhất... Thật phí phạm biết bao... Ở bên Phương... người ta có cảm giác muốn dừng lại, tận hưởng những thứ mà mình bỏ quên... Henry cần Phương... rất cần ! 

Cuộc thi đấu bóng chuyền nữ của trường Phương học khai mạc bằng trận thi đấu giữa lớp Phương và lớp 11A3. Đội của 11B6 ra quân trong tiếng reo hò vang dội. Henry và Tony ngồi lẫn trong đám con trai lớp 11B6, hò reo hết mình. Đám fan của Henry thấy thần tượng cổ vũ cho đội nào thì nhào theo đội ấy , nên tên đội 11B6 được hô vang khắp sân đấu. 

Khi tiếng còi vang lên, bóng được chuyền vào sân nhanh như cắt. Phương hầu như tránh né hết những quả bóng lao vè phía mình, để mặc cho đồng đội đỡ... Đội A3 không hề lơ là khi hiệp đầu đang nghiêng dần về phía mình. jalet khổ sở khi nhắc nhở Tố Phương từ hiệp 1 đến lúc giải lao. Tụi con gái cười Tố Phương tưởng như là muốn nổ tung nhà thi đấu. Alice bực dọc : 

_ Sao trên trời lại sinh ra giống con gái cười vô duyên vậy nhỉ? 

_ Ai sinh đâu ! _ Carol vừa lau mồ hôi vừ càu nhàu _ Chúng tự ngoi lên mặt đất đó chứ... Đúng là lũ vô duyên...

Tiếng còi vào hiệp hai vang lên. Cả đội lại động viên Phương lần nữa... Không ai trách cô khi cô nhởn nhơ... vì nghĩ rằng đó là chiến thuật... Không hiểu sao, ở Phương người ta tìm thấy được sự tin tưởng... đến lạ lùng ! 

A3 phát bóng trước, chúng tìm cách ghi điểm, và số điểm tăng lên vòn vọt... Tiếng la hét cho B6 giảm dần... thay vào đó là nỗi thất vọng khi Phương lòng ngóng đỡ bóng... Tỷ số tăng lên vòn vọt và dừng lại ở con số... vực thẳm 24_7... Đội trưởng đội A3 tung quả bóng cho 1 con nhỏ rồi con bé đó đẩy nhẹ qua bên B6. Jalet đỡ và phản công dữ dội, bóng bật ra xa. Đội trưởng đội A3 đỡ bóng, lại truyền cho con nhỏ vừa nãy đứng ở đầu lưới. Có lẽ cả đội B6 lầm tưởng con nhỏ đó sẽ đánh nhẹ... nên đã đứng kề sát bên rào lưới. Mặt ai cũng căng lên. Con nhỏ đó rít lên, uốn mình theo quả bóng. Quả bóng bay vèo vượt qua tầm tay của cầu thủ B6... khiến cả đội không kịp trở tay. Phương nhún mình, vòng hai vòng trên không như nhào lộn, cô dùng ngực hất quả bóng và cũng trả đòn bằng quả dội bóng như trái phá. Đội A3 ngây ra trong chiến thắng bị tuột khỏi tay. Cả sân ào lên vì bất ngờ. Bóng mạnh vậy mà đến nửa đường thì xoay 2 vòng trở lại,. đập vào đầu con nhỏ vừa đập bóng và rơi xuống đất. Trọng tài huýt còi : 

_ 8-24. Đổi phát bóng. 

Alice ôm lấy eo Tố Phương mà reo mừng. Tài năng của Tố Phương đã xuất hiện. Jalet gỡ được ba điểm, Carol được hai, Alice cũng được 2 , còn lại do Tố Phương nỗ lực... Nhưng nói là nỗ lực thì cũng không đúng hẳn, cô thường dùng những mánh lừa hiệu quả như làm ảo thuật với bóng, làm xiếc theo bóng... đủ trò khiến nhiều phen khán giả ồ lên thích thú như đang xem... xiếc chứ không phải trận đấu bóng nữa. 

Kết thúc trận đấu là kết quả mỹ mãn cảu B6. Bình luận viên hét toáng trong loa " Thật chưa từng thấy một sự lội ngược dòng nào hay như vậy , Đội B6 quá tuyệt trong những mánh lừa bóng... Đó có phải chiến thuật của họ? Tuy vây, chúng ta cứ tin tưởng rằng lớp A4 đã có khắc tinh !" 

Jalet cười tươi khi Mark tặng cô một bó hoa thật to. Anh cũng không thiên vị mà còn tặng mỗi cô trong đội một bó nữa.. Jalet phổng mũi tự hào : 

_ Thấy anh ấy có ga lăng không? 

Alice không để ý mà quay sang hỏi Tố Phương : 

_ Có phải đó là cách chơi của cậu? 

_ Như thế nào? _ Phương lơ đãng hỏi lại. 

_ Cậu cố tình để đội mình thua như vậy để cho đội đối phương lơ là? 

_ Chiến thuật hả? _ jalet bồi thêm. 

Phương lắc đầu cười. 

_ Chiến thuật gì đâu. Tớ không cố tình tạo cho địch lơ là. Các cậu vẫn thấy đội A3 chơi rất tập trung đấy thôi... Tớ chỉ muốn tạo cho tớ một động lực để cố gắng... Nếu tớ không bị dồn vào thế bí thì tớ không thể chơi được. Càng khó khắn thì tớ càng thích thú... 

Carol lắc đầu ngao ngán : 

_ Nhưng bọn tớ thì cứ giật thót liên tục... Nếu vì một lý do nhỏ xíu nào đó mà tụi mình hỏng quả đó thì... 

_ Tớ thi đấu thất thường lắm !_ Phương vừa buộc dây giầy, vừa nói _ Do vậy tớ rất băn khoăn khi nhập đội... Thôi, giờ tớ phải về rồi... Bye ! 

Ra đến cổng, cô gặp Henrry đang cầm bó hoa đi đi lại lại. Phương mỉm cười : 

_ Cậu chờ tớ hả? 

_ Ừ... Chúc mừng cậu ! 

Phương nhận bó hoa và khen đẹp. Henry cũng cười... Bây giờ Phương thật sự đã trở thành bạn của cậu, không lảng tránh cũng không dè chừng nữa... Cô chơi vô tư không nghĩ ngợi.... khiến Henry vừa thích thú nhưng cũng vừa đau lòng... Hình như đối với Phương... những người con trai khác không hề tồn tại...chỉ vì cậu con trai ở quê nhà kia ư?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor