Cô Gái Đông Dương - Chương 06

_ Bố... 

Cô Nguyên rụt tay lại ngay, mặt đỏ lên vì ngượng ngùng. Ông Minh cũng bối rối không kém... Cô Nguyên ngay lập tức bước ra xa, hấp tấp : 

_ Phương... cháu về rồi à?.... Anh Minh... em đi đây... 

Ông Minh muốn giữ Nguyên lại, nhưng lại thôi vì sợ Phương phản đối. Tố Phương cười nhẹ : 

_ Cô ở lại đi ! Cô là người bố cháu chọn cơ mà? 

Ông MInh hơi nhướng mắt cảnh giác. Một lần đụng độ thôi cũng đã đủ đau lòng... Ông không muốn những người ông yêu thương phải đau khổ... Nhìn con như van nài, Ông Minh nhẹ nhàng : 

_ Sao về sớm vậy Tố Phương? Mẹ con lại đi công tác à? 

Tố Phương lắc nhẹ đầu. Cô Nguyên tháo tạp dề ra, ngần ngại nửa muốn đi, nửa muốn ở lại... Phương lại mỉm cười : 

_ Cô đừng đi đâu hết... Cháu nói thật lòng là mong cô và bố cháu hạnh phúc... 

Sửng sốt nhìn con, ônh MInh không kịp phản ứng thì Phương đã tiếp tục với giọng đều đều : 

_ Con sẽ không ở đây nữa... Con ở với mẹ! 

_ Con nói gì? _ Ông MInh hét lên _ Mẹ dụ dỗ con phải không? Lại chống đối bố nữa sao? 

_ Mẹ không bao giờ làm thế, tại bố không bao giờ chịu xóa ác cảm với mẹ thôi.. Bố tưởng chỉ có bố và cô Nguyên biết yêu thương và chờ đợi sao? 

Cô Nguyên hơi cúi đầu... Cô không biết nói gì ngoài nỗi chua xót... Có thể cô vĩnh viễn không được đứa con gái của người cô yêu thông cảm... Dù gì cô cũng có lỗi phần nào... 

_ Mẹ chỉ còn có con thôi mà ! _ Phương nói nhỏ, giọng nghẹn ngào _ Rồi bố cũng sẽ có những đứa con khác, có hạnh phúc khác... nỡ nào bố để mẹ cô đơn? 

_ Phương... 

Cả ông MInh và cô Nguyên cùng kêu lên... kinh ngạc lẫn đau khổ. Cô Nguyên hơi bước lên, dịu dàng nói : 

_ Cô xin lỗi... nếu như... cháu không thích cô thì... cô sẽ không bao giờ tới nữa... 

_ Nguyên? 

_ Em không muốn mình mang tội cướp hạnh phúc của một đứa trẻ... nó cần anh mà ! 

Phương nhếch môi, lặng lẽ nói : 

_ Mẹ bảo cô hiền... Đúng là cô hiền thật , nhưng cô phải biết đấu tranh chứ? Chính vì cô không đấu tranh, lặng lẽ bỏ đi mà cháu được sinh ra trong bi kịch đó... Lần này cô định lại bỏ đi sao? Mẹ cháu đã tình nguyện ra đi rồi cơ mà? Cô còn sợ gì nữa? 

Ông Minh lại gần con, ôm vào lòng. Thế là nó đã hiểu rõ những bi kịch của cuộc tình tay ba năm nào... Nó chẳng có tội tình gì cả... Sao lại phải khổ sở bởi lỗi lầm của người lớn kia chứ? 

_ Bố... bố phải hạnh phúc nghe bố ! 

_ Ừ... bố sẽ tạo ra hạnh phúc cho con... 

_ Mẹ mong bố được hạnh phúc với cô Nguyên đấy ! 

Ngăn cho mình không khóc, Tố Phương cứng rắn nói thêm : 

_ Thứ 7 tuần sau con và mẹ sẽ sang Mỹ... 

_ Cái gì? 

Buông con ra, Ông Minh sững sờ. Nghe như một tiếng sét vừa đánh xuống đầu mình, ông ngồi sụp xuống ghế...Cô NGuyên rớt nước mắt vì thương cảm... 

_ KHông phải vì cô đâu, cô đừng buồn... Vì mẹ thôi. Cháu yêu mẹ cháu và không thể coi ai khác là mẹ được... Sang bên đó, có mẹ có con thì sẽ vui hơn... 

_ Đi bao lâu? 

_ Năm năm bố à... Con sẽ có điều kiện học hành hơn... Sau đó con sẽ về mà... 

Lại gần bố mình, Phương ngồi xuống dưới chân ông, nức nở khóc gục trên dôi bàn tay để hừng hờ trên đầu gối của ông... 

_ Con yêu bố... Con mong bố hạnh phúc... mãi mãi... 

Ôm chặt con vào lòng, Ông Minh ứa nước mắt. Ông yêu nó, đứa con bé bỏng ngày nào... bi bô tập nói. Chờ đợi bao năm để lại được tự tay chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ... vậy mà nó lại ra đi... Con đường lựa chọn này liệu có gian truân vất vả? 

_ Con phải trở về nghe không? 

_ Vâng. Đến tận lúc này, Phương mới thật sự nhận ra rằng bố yêu mình ra sao. Đã lâu lắm không được yêu thương như thế này... Vĩnh viễn sẽ không quên khoảnh khắc kỳ diệu mà Phương tận hưởng được tình yêu của bố... Thời gian sẽ nhanh thôi mà bố... Khi con lớn khôn, có thể con sẽ dễ dàng chấp nhận thực tại hơn... Năm năm thôi mà... 

Chia tay với bạn bè dễ hơn là Phương tưởng. Cô chọn cách nghỉ học ba ngày đi chơi tay với người thân, coi đó là đi du lịch rồi, mua quà về cho lớp... Mọi người ăn uống vui vẻ, trêu đùa nhau... Phương cũng cười, im lặng lắng nghe mọi người nói, kể cả những lời chê bai của Phương Doanh... Đến giờ cô cũng nhận ra được nét đáng yêu của Xuân Thi... Con bé trung thành với bạn đến lạ, tính toán nhiều nhưng không phải cho mình mà cho người khác. Nó cũng được Phương Doanh đáp lại bằng tình cảm chân thật... Thử có ai đụng với Xuân Thi xem, con bé chẳng nổi sùng lên? Tất cả sao mà dễ yêu đến thế nhỉ? 

Nhật Duy không hiểu những im lặng suy tư của Phương nhưng chính vì vậy mà cậu đâm lo lắng. Phương bây giờ không cảnh giác với cậu nữa, mọi suy nghĩ cô đều chia sẻ...Đã có chuyện gì mà trông cô buồn thế kia? 

_ Phương... có chuyện gì sao? 

_ Không... Sao cậu lại hỏi thế hả? _Phương cười nhẹ _ À, chiều nay đi chơi nha? 

Nhật Duy nhíu mày không hài lòng. Phương nhún vai như không để ý, cô vừa thu dọn sách vở, vừa nói : 

_ Chiều nay, hai giờ... đã hẹn với 4 đứa kia ở quán Bà Béo rồi. Cậu đến đón tớ nha? 

_ Ừ. 

Cười như thể đó là chuyện tự nhiên, Phương phóng ra trước. Buổi trưa nay cô phải đến nhà bác cả để ăn bữa cơm tiễn biệt... Kể cũng lạ... bây giờ đối diện với Duy lại sợ ánh mắt của cậu ấy thế ! Nhìn nhiều chắc sẽ òa khóc lên mất! 

Đón Phương ở dưới cửa chung cư, Nhật Duy không phải chờ lâu. Cô ra ngay, cười tươi và ra lệnh khởi hành. Hai đứa gặp ba bạn còn lại trong quán Bà Béo, sau khi thống nhất chỗ chơi, bỏ qua những nguyên do... Phương đề nghị mọi người phải chơi hết mình. QUốc Bảo và Bảo Quốc vỗ tay tán thưởng, duy chỉ có Nhật Duy là vẫn theo đuổi những suy nghĩ băn khoăn của mình... Tại sao lại có những cảm giác không yên? 

_ Về nhà Phương nhé? 

_ Chơi mệt quá rồi... 

_ Tớ đã chuẩn bị sẵn đồ ăn rồi. Ok đi? 

_ Ok. 

Thế là dù trời đã tối mịt, cả lũ kéo về nhà Phương. Căn phòng im lìm trong sự trống trải... Những chiếc bàn ghế đã được phủ tấm vải trắng... Mỹ Phương ngạc nhiên kêu lên : 

_ Sao lạ thế? Mẹ cậu và cậu định chuyển đi đâu à? 

_ Cứ từ từ... Ngồi xuống bàn ăn chút gì đi. 

Trên bàn đã bày sẵn rất nhiều hoa quả và bánh ngọt. Quốc bảo nhíu mày : 

_ Hôm nay chi trả hết mọi khoản là Phương... Bây giờ lại chu đáo thế này ư? 

_ Có chuyện vui nên chia sẽ với mọi người! _ Phương lại cười. 

_ Chuyện đại sự mất thôi ! _ Bảo QUốc vừa nhón một quả nho tống vào miệng vừa giở giọng châm chọc. 

Nháy một mắt như đồng tình, Phương nhẹ nhàng thông báo: 

_ Hãy chúc mừng đi... Thứ 7 này tớ theo mẹ sang Mỹ đó! 

Im lặng. Cả bọn chết đứng trước nụ cười tươi như hoa của Phương. Mãi một lúc, Bảo Quốc mới lắp bắp : 

_ Chuyện... thật à? 

_ Chẳng lẽ lại đùa? _ Phương nghiêng đầu, dập tắt nụ cười trên môi _ Bữa tiệc này là tiệc chia tay đấy. 

_ Hãy ở lại đi ! _ Mỹ Phương nắm tay Tố Phương giật giật _ Cậu sẽ thấy rất buồn khi xa nhóm mình đấy... Bọn tớ cũng sẽ chẳng biết làm gì nếu thiếu cậu đâu... 

_ Tớ xin lỗi. Mọi chuyện đã xong xuôi hết rồi. Mỹ Phương dường như cảm thấy bất lực trước hoàn cảnh, nhưng cô lại không cam chịu, cô quay sang Nhật Duy, van nài : 

_ Nhật Duy, cậu nói đi... Hãy giữ Tố Phương ở lại... làm ơn đi mà. 

Nói rồi cô òa lên khóc, mấy thằng con trai quay mặt đi. Nhật Duy đứng dậy, lại gần phía cửa, nửa giận dỗi, nửa thương yêu. Câu giận Phương vì cô quyết định mà không nói cho mình biết sớm... Thương vì nhận ra những cố gắng kìm nén tình cảm dường như quá sức của Phương... cao hơn tất cả là sự mất mát... Chắc chẳng thể ngăn cản được quyết định của Phương nữa rồi. 

_ Nhật Duy, Phương nhẹ nhàng đặt gói quà trong tay cậu, thì thầm thật nhẹ : 

_ Tớ sẽ nhớ cậu. Đừng quên tớ nhé? 

Nhật Duy gật đầu, mỉm cười như khuyến khích. Dù cho Phương có làm gì đi nữa thì cậu vẫn cứ đứng bên cạnh mà ủng hộ. Cậu tin vào Phương... bao giờ cũng vậy... Phương không phải là người khờ dại khi chọn lựa mà không có lý do! 

_ Tớ sẽ về mà các cậu! Chắc chắn đấy! 

Phương khẳng định nhưng mắt cô như thẫm xuống. Liệu có trở về được không khi cô luôn cảm giác bấp bênh. Cứ như chuyến ra đi này là ra đi mãi mãi... Tim cứ đau nhói từng nhịp mỗi khi nghĩ đến chuyện vĩnh biệt... Bao nhiêu người chờ đợi... Liệu có về được không? 

Sau bữa tiệc, Tố Phương nằm lặng lẽ trên giường, nước mắt chảy tràn trên mi. Bây giờ cô mới dám khóc... khó cho sự lựa chọn đúng đắn của mình... Chỉ đến khi Nhật Duy cười, Phương mới cảm nhận hết được những mất mát mà mình sẽ phải gánh chịu. Đó là Nhật Duy... không thể có được một Nhật Duy như thế trên đất Mỹ... Phương sẽ hoàn toàn mất người bạn quan trọng nhất... người bạn mà cô tìm thấy khi rất muộn màng...Ôi! Nhật Duy... Liệu có hiểu được Phương chăng? 

Nhấc điện thoại lên, Phương hít hà thật sâu để ngăn tiếng nấc. Giọng bên kia ấm áp làm trái tim Phương đập sai một nhịp... 

_ Tố Phương à? 

_ Ừ... Nhật Duy phải không? 

_ Đang khóc à? _ Nhật Duy hỏi nhẹ _ Phương đừng khóc được không? 

_ Có khóc đâu... Tại hôm nay đi chơi mệt quá ! 

Tiếng Nhật DUy cười trong máy, thân quen đến mức gần làm Phương rớt nước mắt. Duy dừng cười, nghiêm túc nói: 

_ Bởi vì mỗi khi Phương khóc, tớ không thể không cảm thấy trái tim mình đau... 

_... 

_ Còn ngày mai nữa là tớ phải xa cậu rất lâu... Chúng ta đi chơi riêng nhé? 

Tố Phương im lặng nghe trái tim mình run nhè nhẹ... Đúng là còn một ngày nữa thật... Nhật Duy đến đón cô bằng xe mô tô mà rất ít khi cậu đi khi chơi với bạn bè. Phương hơi cười. Cô nhớ lại chiếc xe đạp méo mó của Duy khi bị xe cô tông đổ... Cú nghĩ một anh chàng cù lần nào... hóa ra lại là một chàng hoàng tử... hòa hoa nhất mà Phương may mắn được quen. 

Duy giữ hai tay Phương đặt vào eo mình, đùa đùa : 

_ Ôm cho chắc vào nha... Duy không chắc mình sẽ điềm tĩnh mà thong thả đâu... 

Phương vờ kêu lên : 

_ Vậy thì Phương sợ lắm. Phương dị ứng với tốc độ mà Duy ! 

Cười như thể vừa nghe một chuyện hài hay ho lắm, Duy tăng ga, cho xe nhập vào với dòng người đang ùn ùn đi làm. Duy muốn nói một điều gì đó nhưng lại thôi. Phương đã không bỏ tay ra, cũng không hờ hững đặt ở eo cậu... Đó là một biểu hiện tình cảm mà cậu cảm nhận được... Chỉ còn hôm nay nữa thôi... 

Xe ra tận Gia Lâm, ghé lên mạn trên của huyện, vào một con đường nhựa tĩnh lặng. Phương ngạc nhiên vì khung cảnh đã hoàn toàn đổi khác. Rất nhanh như người ta vừa hạ màn sân khấu vậy. Không gian khoáng đạt, đâu đó trong gió một làn hương thơm dìu dịu... 

Mùi hương hoa lan lan trong gió, Phương vươn tay ra như muốn hứng trọn. Duy mỉm cười : 

_ Mùi hoa hồng đó! Đằng trước có cả một vườn hồng đủ màu sắc... Phương đến vào mùa xuân thì hết ý! 

Phương hơi ngạc nhiên khi Duy dừng lại trước một ngôi biệt thự. Cậu bấm chuông và quay lại nhìn Phương : 

_ Đây là nhà của ông bà nội... Hiện tại thì không có ai ở nhưng Duy hay về đây lắm... 

Nhún vai một cái vẻ như đã hết tò mò, Phương quan sát kỹ ngôi nhà từ xa. Đó là một biệt thự xây dựng theo kiến trúc thời Pháp, cổ kính nhưng không lạc hậu. Nét đẹp trầm mặc của nó phản ánh một sự giàu sang lâu đời của dòng họ Ngô. Phương nhận ra những nét tinh tế trên các ngọn tháp cao của những nóc nhà... Đến những cột thu lôi cũng mang nét cổ kính đáng yêu... 

Vừa lúc đó một người đàn ông già đi ra. Ông kêu lên vui mừng : 

_ Cậu... Hôm nay có phải thứ 7 đâu nhỉ? 

Và khi nhìn thấy Phương đứng ngớ ngẩn đằng sau, ông à lên một tiếng rồi nhanh nhẹn mở cổng. Phương mỉm cười : 

_ Bác Nhân đây là bạn cháu... Tố Phương ! 

_ Chào cô Phương... 

_ Ơ.... cháu chào bác ạ ! 

Phương bối rối mất một chút vì sự kính cẩn của người đàn ông đó. Nhưng khi nhìn thấy một vườn hoa rộng , thơm ngát trong nắng sớm thì Phương như quên hết ngại ngùng, kêu lên : 

_ Ôi... Duy.... Đẹp quá ! 

Duy dựng xe xong, lại gần Phương, nhẹ nhàng lắm lấy tay cô : 

_ Mình ra vườn hoa nào.... Phương gật đầu và để Duy kéo đi giữa những luống hoa đủ màu sắc. Màu hồng phấn, hồng sậm, màu nhung, màu vàng, màu trắng, rồi những màu lai lại mắt.... hài hòa như một tấm thảm hoa mỹ tuyệt vời.... Duy ngắt một bông hoa đỏ thắm đưa cho Phương, trên môi điểm một nụ cười buồn : 

_ Tặng Phương.... Mãi mãi không được quên Duy đâu đấy! 

Xoay nhẹ bông hoa trong tay, Phương cất giọng xa xăm : 

_ Rồi Duy cũng sẽ quên đi một người bạn chơi với mình có một năm thôi mà. Thời gian sẽ làm lu mờ tất cả.... 

_ Thời gian sẽ càng khắc sâu nỗi nhớ trong lòng Duy .... Duy sẽ ở đây chờ Phương về đấy, Phương phải nhớ nghe không? 

Nắng chiếu xiên thành từng vệt dàu chạy suốt vườn hoa. Phương như nhìn thấy rõ những luồng hương thơm đang tỏa lên trời theo ánh nắng ngọt ngào buổi sớm.... Đâu đó vang lên tiếng chim nhẹ nhàng, buồn man mác. Bàn tay Phương vẫn bị tay Duy nắm chặt , ấm áp đến lạ lùng. Bàn tay Duy to, nhưng dài và mảnh... Đôi bàn tay ấy như chứa đựng cả một bầu trời ấm nồng.... Phương đã được đôi bàn tay ấy cứu giúp, dắt đi để không lạc lỗi trong suốt một năm trời... Liệu có thể nào tiếp tục sống vui vẻ mà không có đôi bàn tay này dắt đi? 

Dắt Phương đến cuối vườn, nơi có một cánh cổng hình vòng do những cành tầm xuân uốn lượn mà thành.... Lá xanh chen lẫn những bông hoa màu hồng nhẹ , dịu dàng tỏa hương chứ không ngào ngạt như những bông hồng kiêu sa trong vườn. Duy quay lại, nhìn sâu vào mắt Phương, nói như thì thầm : 

_ Chiếc cổng này do đích thân ông nội làm cho bà nội. Ông bảo nó là cánh cử thiên đường.... Sau khi đi qua một vườn hồng rực rỡ như thế, tâm hồn đã thanh thản hơn... chỉ cần bước sang cánh cổng này.... mọi buồn vui đau khổ như được gạt sạch hết.... Phương, sang đó nha? 

_ Ừ. 

Bước chân qua chiếc cổng thiên đường, Phương lặng người đi trong khung cảnh tuyệt vời của thiên nhiên... Dòng sông chảy uốn khúc như tấm lụa đào với những con sóng lăn tăn.... Nước sông trong veo và chảy êm đềm. Hai bên bờ cỏ mọc xanh rì, thơm ngai ngái ... Bên kia là những dãy cây cổ thụ lớn , tiếng chim kêu lanh lảnh, yên bình.... Gió thổi mạnh hơn.... làm tung bay những sợi tóc mềm của Phương... Cô giang hai tay ra như muốn thả tự do tâm hồn mình bay lượn .... 

Nhật Duy bất chợt ôm lấy Phương từ đằng sau , thì thầm trong run sợ : 

_ Phương... đừng biến mất... đừng bỏ đi như gió được không? 

Phương không phản ứng được gì. Quá bất ngờ đến nỗi cô cũng không cảm thấy sự ngượng ngùng khi lần đầu tiên được một người con trai ôm... Duy ôm siết lấy Phương, úp mặt trong tóc cô, giọng nói cũng xa xăm như gió : 

_ Nếu Phương thả hồn theo gió thì Duy chỉ biết đứng nhìn... Nhưng Phương phải biết lòng DUy đau ra sao.... DUy sẽ chẳng còn được nghe Phương cười, Phương nói.... Nhìn Phương nghịch ngợm dưới những tán cây màu vàng rực, càng không thấy Phương tươi vui trong làn nước trắng xóa.... Làm sao Duy vượt qua tất cả những điều đó hả Phương? 

Phương để mặc những giọt nước mắt rơi trên má. Cả hai khi đã rõ tâm tư của nhau, mới biết là đã quá... muộn... Điều đó đau lòng biết bao ! 

Sau một lúc im lặng, lòng DUy đã lắng lại. Cậu buông nhẹ Phương ra, nhưng không ngại ngùng khi nhìn vào mắt Phương. Hơi cười, Duy nói : 

_ Để Duy tặng Phương cái này.... 

Kéo Phương ngồi xuống vệt cỏ ven sông, Duy rút từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ. Phương cầm mà lạ lùng. Lần trước khi tặng sinh nhật cô, Duy cũng tặng cô một chiếc hộp, và món quà thì.... giá trị không thể tưởng được. 

_ Khi ông cầu hôn bà , ông có tặng bà cái này. Dòng họ mình cứ cách hai đời lại truyền tay cho người nối dõi , để anh ta tặng cho người con gái mà anh ta yêu thương nhất .... 

Phương không dám từ chối mặc dù cô biết ý nghĩa của món quá này. Duy chân thành đến mức khiến cô có cảm giác nếu mình từ chối thì chính mình cũng cảm thấy đau ... 

Bóc lớp giấy bọc ra , Phương nhận ra một chiếc hộp khảm trai tuyệt đẹp. Tố Phương mở nắm hộp, ngạc nhiên khi trước mắt cô là một chiếc vòng tay bằng ngọc trai trắng ngà. hai hàng ngọc với những viên ngọc to thuôn hai đầu xếp sít vào nhau như dính một thứ keo đặc biệt.. Bên trên mặt vòng là ba hình trái tim nhỏ màu xanh ngọc bích. Bên trong hình trái tim là ảnh của Nhật Duy và Tố Phương chụp chung với nhau đã được thu nhỏ.... Tố Phương giơ chiếc vòng lên, dưới ánh nắng, nó càng rực rỡ hơn ! 

_ Để Duy đeo vào cho nào ! Đừng từ chối nghe chưa? Nó tuy không bằng tình cảm của mình dành cho bạn... nhưng hãy coi nó là vật làm tin đi. Khi đi xa nhìn nó hãy nhớ đến mình đang mong đợi bạn trở về .... 

_ Nhật Duy... tốt hơn hết là đừng nói gì... Ai biết được sau này sẽ ra sao ? 

_ MÌnh không quan tâm tới những gì sẽ thay đổi... Chỉ biết rõ một điều : Mình sẽ chờ Phương trở về.... Tình cảm này chỉ có thể tăng thêm mà không bao giờ mất đi ! 

Phương cười nhẹ, mắt Nhật Duy sâu thẳm đến lạ kỳ ... Bây giờ cô cảm nhận mình như đang trải qua một đời người... Hai đứa chợt lớn lên, hứa hẹn với nhau vê chuyện tương lai... Liệu tình yêu có được thủy chung son sắt như của bố và cô Nguyên....? 

Nén một tiếng thở dài, Phương nhìn ra phía dòng sông.... SÔng vẫn chảy hiền hòa , gió vẫn thổi vi vút trên mặt sóng... Lẽ tự nhiên suốt đời vẫn vậy.... giống như tình yêu chăng? 

Nhật DUy nắm tay Phương , kéo tay cô đứng lên : 

_ Sắp trưa rồi ! Tụi mình đi ăn trưa do vợ bác Nhân làm nhé? Chiều Duy đưa Phương đi mua sắm ... 

_ Mua sắm? 

_ Ừm.... Duy muốn Phương có những bộ tuyệt đẹp khi sang bên đó ... Quan trọng hơn nữa là DUy muốn mình là người đầu tiên được ngắm nhìn Phương trong những bộ đồ đó. 

Phương không nói gì, theo Duy trở ra. Mùi hương hoa làm lòng cô dịu lại. Những màu hoa vừa mới gặp mà tưởng như đã quen từ lâu. Cô chợt nhớ năm lớp năm xưa kia, cứ hằng đêm cô ngủ đều mơ thấy một vườn hoa trải rộng, rất rộng. Cô nhảy múa tung tăng giữa những luống hoa.... và một người con trai nhìn cô cười dịu dàng .... Lúc cô quay lại nhìn thì giấc mơ đã vội chấm dứt.... Phương mỉm cười. Đây có phải số phận đã dự định? Không muốn trả lời, Tố Phương nhìn về phía trước.... Dáng Nhật Duy cao cao, gầy gầy nhưng vững trãi như một cây cổ thụ lớn... Tự nhiên cô lại tin tưởng đến lạ kỳ về một tương lai có cô và Duy... 

Sau bữa ăn trưa thinh soạn, Nhật Duy và Tố Phương cùng đến một cửa hiệu bán quần áo lớn ở Hà Nội. Cô phục cụ tươi cười với cả hai, cô hỏi : 

_ Các em muốn mua gì? 

_ Dạ, chị cho xem những bộ váy và quần áo vừa mới thiết kế được không? 

Ngó Nhật Duy một cái nhìn ngạc nhiên, cô phục vụ lắc nhẹ đầu : 

_ Chúng tôi chưa tung ra thị trường... 

_ Nhật Duy à? 

Giọng nói vọng ra từ một cánh cửa vừa bật mở. Một người phụ nữ sang trọng mỉm cười nhìn Nhật Duy. Bà hồ hởi : 

_ Tưởng cháu đến muộn hơn chứ? Ủa, bạn gái à? 

Tố Phương đỏ mặt, lí nhí chào mà không hiểu mình chào gì. Nhật Duy hơi cười : 

_ Tố Phương... bạn cháu đấy ạ. Như đã nói với dì... cháu đến để lấy một số bộ đồ cho cô ấy... 

Bà dì nom có vẻ chiều cháu. Bà lại gần, ngắm nghía Phương một lúc, rồi gật đầu : 

_ Ok... Có vẻ mấy mẫu của dì tìm được chủ xứng đáng rồi... Tố Phương theo dì nào... 

Tố Phương lại đỏ mặt khi thấy bà xưng hô thân mật như cô đã là... cháu dâu của mình rồi vậy. Cô nhìn Duy như dò hỏi... 

_ Phương vào trong đó đi. DUy ở ngoài này chờ ! 

Với ánh mắt khuyến khích của Duy, Phương đi theo bà vào một căn phòng rộng và trống. Cuối phòng đặt vài con ma_lơ_canh cùng với một chiếc gương lớn. Giữa phòng là một bàn việc rộng, bày la liệt những bản mẫu vẽ, thước đo, kim chỉ, vải vóc... 

_ Cháu thấy nơi làm việc của dì thế nào? 

_ Dạ... đẹp ạ ! 

Bà cười nhẹ, lại gần một ma_lơ_canh và tháo chiếc áo đang mặc trên người nó ra. Đưa cho Phương, bà nói như nhận xét : 

_ Cháu chắc không phải sửa nhiều đâu nhỉ? Phóc người chuẩn quá đi... Có tập thể thao không? 

_ Cháu có tập chút ít, nhưng cũng không để ý lắm ! 

Phương gượng gạo cười, cầm chiếc áo trên tay, Phương ngó quanh quất tìm chỗ thay đồ. Bà dì lấy tay che miệng cười, mắt ánh lên vẻ... ranh mãnh : 

_ Thay luôn ở đây đi cho tiện... Dì cũng tò mò lắm đó... 

Phương lắc đầu nguầy nguậy, nhưng cuối cùng thì cũng phải ngượng ngùng thay trước đôi mắt tò mò của bà dì... trẻ con vì không tìm thấy chỗ thay đồ đâu. Nhưng khi nhìn , bà nghiêm trang hẳn đi, và đánh giá với con mắt nghề nghiệp hơn là một người bình thường đứng trước cái đẹp : 

_ Hơi gầy... nhưng nói chung thì chắc cháu cũng khó béo phải không... Đứng đây để dì sửa luôn cho... 

Tố Phương nhìn vào trong gương. Chiếc áo quây dài bó ngang hông, trên cổ có hai dải vắt sang ngang màu tím. Chiếc váy dài đến đầu gối, một hàng cú tím đính dọc xuống. Chất liệu vải mềm mại và mát mr. Trông cô hiền lành đi rất nhiều... 

_ Cháu rất đặc biệt ! 

_ Cháu à? _ Tố Phương ngạc nhiên. 

_ Ừ ! Nhật Duy nó lạnh lùng ít nói từ bé... Bố mẹ nó không thật sự hạnh phúc với nhau, chính sự thờ ơ của họ làm Duy sống khép kín hơn... Chưa bao giờ thấy nó nói về một cô bạn gái nào... Nay lại dẫn cháu đến đây với... chiếc vòng gia truyền của dòng họ... Thằng bé đã lựa chọn rồi ! 

Phương im lặng, vừa ngượng ngùng vừa ngạc nhiên. Bà dì giỡ những cây ghim áo ra, nhẹ nhàng : 

_Nó là người vững vàng và ít thay đổi. Khi đã chọn ai thì trung thành với sự lựa chọn lắm đó... Cháu đừng nghi ngờ vào tuổi tác của nó mà tội nghiệp... 

Phương không bao giờ nghĩ đó là những lời nói bâng quơ, nói ra rồi quên của một đứa trẻ con. Cô tôn trọng Nhật Duy, tôn trọng tình cảm của cậu cũng như tôn trọng chính bản thân mình... Đeo chiếc vòng là sự tự nguyện của Phương... Lời thề cũng đã hiện thân của chiếc vòng đó thôi... 

Phương bước ra ngoài với bộ đồ đã được sửa cho hợp với vóc người cô. Nhật Duy không khen, nhưng cách cậu nhìn và mỉm cười với cô cũng đủ thấy một sự ngưỡng mộ không che dấu vẻ đẹp thánh thiện mà Phương có được. Đôi má Phương ửng đỏ khi nghĩ mình giống như một cô dâu đang thử váy cưới cho chú rể ngắm nghía.... Hai người hoàn toàn hòa hợp về tâm hồn...cùng tự hào về hạnh phúc mà mình đang có. 

Mãi gần tối, cả hai mới rời khỏi cửa hàng, trên tay Duy là những bộ đồ mới nhất, đẹp nhất mà bà dì mới nghĩ ra. Hai bộ đi học, hai bộ đầm dự các bữa tiệc... nhiều vậy mà Nhật Duy còn trách bà dì... thiết kế chậm ! 

Đưa Phương đến tận cửa nhà, Nhật Duy mới đặt mấy túi đồ vào tay Phương. Cậu im lặng không nói gì... Phương chợt muốn khóc khi nghĩ đến chuyện chia tay... Mới đây thôi, hai đứa còn nói chuyện cười đùa.... và vài tiếng nữa là hoàn toàn xa nhau... 

_ Cảm ơn cậu về hôm nay... 

Nhật Duy vẫn không nói gì, nhìn Phương bằng đôi mắt buồn thăm thẳm. Phương bỏ mấy túi đồ xuống, bất chợt ôm lấy cơ Duy, nức nở : 

_ Tớ không muốn xa cậu, Duy à...

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor