Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 167:Phiên ngoại - P1

Thanh mai trúc mã:

Từ khi mới sinh ra, tôi đã biết đến Diệp Tử Ôn rồi, nghe mẹ nói người đầu tiên nhận tôi từ trong tay cô y tá không phải là cha cũng không phải là ông nội, mà là Diệp Tử Ôn! Mà khi đó anh mới 7 tuổi.

Tất nhiên tôi hoàn toàn không có ấn tượng với chuyện mà mẹ nói, dù sao hồi đó còn quá nhỏ, toàn khóc là khóc, còn có thể nhớ được cái gì.

Nhưng mà tôi còn nhớ hồi đó tôi không hề thích anh như bây giờ, thậm chí còn có phần chán ghét, vì anh luôn thích bắt nạt tôi, thích giật giật bím tóc của tôi khiến tôi òa khóc.

Bác Diệp là đồng đội với ba tôi, cùng ở một đại viện, mà Diệp Tử Ôn và anh trai tôi từ bé đã có quan hệ rất tốt, nghe mẹ Diệp nói hai người thường đổi quần mặc chung nhau.

Tôi là con gái duy nhất của hai nhà, người lớn hai nhà tất nhiên là rất chiều chuộng tôi, có điều cũng có ngoại lệ, mà ngoại lệ đó chính là Diệp Tử Ôn, từ nhỏ anh đã thích bắt nạt tôi, chuyện thời thơ ấu tôi đã không còn nhớ được rồi, nhưng mà điều khiến tôi ấn tượng sâu nhất chính là chuyện năm 5 tuổi tôi bị anh đẩy xuống ruộng.

Tôi nhớ sinh nhật năm đó mẹ mua cho tôi cái váy rất đẹp, có tay bồng, khi đó tôi vẫn luôn nằm mộng làm công chúa, cho nên khi nhận được bộ váy đó rất vui vẻ, chạy nhảy trong sân một lúc lâu, thậm chí còn chạy đến khoe khoang trước mặt mẹ Diệp ba Diệp, tất cả mọi người đều khen tôi xinh đẹp.

Cả nhà chỉ lòi ra Diệp Tử Ôn nói tôi mặc bộ váy kia trông giống hệt cái chị công chúa xấu xa trong phim hoạt hình, xấu xí chết đi được.

Nghe xong tôi liền tức giận, bĩu môi trừng mắt nhìn anh thật lâu, phải biết rằng tôi muốn làm công chúa, mới không phải công chúa xấu xa, bởi vì chị công chúa xấu xa trong phim hoạt hình xấu chết đi được, mặt mũi méo mó.

Còn nhớ lúc ấy tôi trừng mắt nhìn anh đến hai mắt đều đau, xót đến mức chảy cả nước mắt, cuối cùng chỉ có thể giận dỗi chạy đi.

Tôi chưa về nhà ngay, mà là một mình chạy đến bờ đồng ruộng hờn dỗi, cảm thấy váy bồng trên người mình không đẹp, giận dỗi lấy tay vò vò làn váy.

Cũng không biết có phải là mẹ Diệp thấy tôi tức giận mới bảo anh đến dỗ tôi hay không, lúc tôi đang ngồi trên bờ ruộng, miệng thì mắng anh thì anh tới, đầu tiên là nói xin lỗi tôi, sau đó nói hôm nay là sinh nhật tôi, sớm đã chuẩn bị quà tặng cho tôi rồi.

Vừa nghe đến anh nói có quà cho tôi, những không vui vừa rồi liền giảm đi một nửa.

Có quà cho tôi hả, tôi hỏi anh, tuy là vẫn bĩu môi, giọng điệu không tính là tốt lắm, nhưng là lòng tôi đã tràn đầy mong đợi ‘quà tặng’ trên tay anh, dù sao có người tặng quà lúc nào cũng tốt.

Anh cười toe toét, còn cố ý bảo tôi trở về với anh rồi đưa cho tôi, tôi sao mà bằng lòng được, tưởng là thật sự anh đang giấu đồ tốt gì, một mực muốn quà trên tay anh, không nói hai lời tiến lên kéo tay anh, sau đó khi tôi nhìn rõ trong tay anh chính là con giun thì tôi sợ hãi tức khắc kêu lên, vô thức lùi ra sau, sau đó liền ngã ngồi xuống cái ruộng, khắp người toàn bùn và nước, bỗng chốc khóc to lên.

Tuy là sau đó anh không ngại bẩn cõng tôi về nhà, cũng bị ba Diệp và mẹ Diệp dạy dỗ rất nghiêm khắc, nhưng mà tôi vẫn vì chuyện này mà hận thù anh suốt hai năm.

Về sau rốt cuộc là vì cái gì mà tôi đối với anh thay đổi nhỉ, cái này phải nói đến năm tôi tám tuổi.

Có một ngày giờ tan học tự tôi về nhà, ở cổng trường gặp phải nam sinh cùng lớp mà tôi ghét nhất, Trương Tiểu Cường, sở dĩ ghét cậu ta, đó là bởi vì cậu ta giống Diệp Tử Ôn, ỷ vào mình ngồi sau tôi cứ thích giật giật bím tóc của tôi, đôi khi còn cố tình chọc chọc tôi, kết quả là tôi coi cậu ta là nam sinh thứ hai bị tôi ghét, tất nhiên thứ nhất ghét vẫn là Diệp Tử Ôn.

Trương Tiểu Cường nói muốn đưa tôi đến công viên gần trường học, nói ở đó hôm nay làm ảo thuật, chơi vui lắm, rất nhiều người đi qua xem, nói xong cũng không đợi tôi đồng ý, kéo tôi muốn đi về phía công viên.

Thật ra thì trưa nay tôi cũng nghe người khác nói rồi, nhưng vì ghét Trương Tiểu Cường, cậu ta nói thế tôi lại không muốn đi nữa, hơn nữa cậu ta còn ép kéo tay tôi đến đau cả lên.

Tôi hất tay cậu ta ra, nói ta muốn về nhà, căn bản không có hứng thú với ảo thuật gì đó.

Nghe tôi nói như vậy, Tiểu Cường chẳng những không đi ngược lại còn dùng sức nắm tay tôi không ngừng kéo tôi đi xem biểu diễn, tay tôi bị cậu ta kéo đau đến nỗi rơi cả nước mắt.

Chẳng qua là không ngờ tới ở cửa công viên thế nhưng gặp được Diệp Tử Ôn cũng tới xem biểu diễn, lúc này Diệp Tử Ôn đã lên sơ tam(1) rồi, mặc áo sơ mi trắng, lưng khoác cặp sách, cố ý để tóc dài hơn người khác, một bộ dáng côn đồ.

(1) Sơ tam: tương đương lớp 10 ở VN.

Thấy tôi vừa gọi vừa hô, liếc nhìn Trương Tiểu Cường đang kéo tôi, cũng chưa hỏi chuyện gì xảy ra, liền mắt lạnh nhìn Trương Tiểu Cường bảo cậu ta buông tôi ra.

Dù sao Trương Tiểu Cường mới còn là đứa bé, nhìn thấy người lớn hơn mình như vậy, vẻ mặt lại còn hung dữ nữa, sớm đã bị dọa mất nửa mạng rồi, hất tay tôi ra nhanh như chớp chạy đi, nhìn cũng không nhìn lại.

Xoa xoa cổ tay bị Trương Tiểu Cường túm đỏ lên, tôi cũng không nhìn anh, liền xoay người chuẩn bị về nhà.

Nhưng mà bị anh kéo cái cặp sách sau lưng, bảo tôi theo anh đi vào xem biểu diễn ảo thuật, xem xong về nhà cùng anh.

Ngay lúc đó tôi vẫn rất không thích anh, đương nhiên không hề nghĩ ngợi gì lập tức từ chối đề nghị của anh, còn cố ý làm mặt hề với anh, rồi chạy thẳng đi.

Tôi chạy được một đoạn, khi quay đầu lại không ngờ là anh không đi vào xem biểu diễn mà đi theo tôi. Tôi dừng lại, tức giận trừng mắt nhìn chằm chằm anh, hỏi sao anh lại đi theo tôi.

Anh tức giận liếc trắng tôi một cái, nói để tránh cho lại có thằng bé xấu xa nào bắt nạt tôi.

Tôi bực mình nói không liên quan chuyện của anh, chuyện của tôi không cần anh để ý tới.

Anh buồn cười tiến lên, dùng bàn tay to xoa xoa đầu tôi, suýt nữa thì thì xoa hỏng cả đuôi tóc của tôi, còn nói chúng ta quen biết từ nhỏ, ít nhất tôi là em gái của anh trai tôi, anh và anh trai lại là anh em tốt, tất nhiên cũng coi tôi là em gái.

Tôi trợn mắt nhìn anh một lúc lâu sau đó xoay người bỏ chạy, nhưng căn bản không hề chú ý tới phía sau là đường quốc lộ, một chiếc xe tải nhỏ (2) đang lao thẳng về phía tôi, tôi sợ đến nỗi hoàn toàn mất phản ứng, chỉ có giật mình nhìn cái xe kia đang chạy ngày càng gần.

(2) Tên tiếng Trung là ‘mianbao che’, mọi người có thể vào đây để xem thêm. http://c.cncnimg.cn/002/648/da0a_2_b.jpg

Ngay vào giây phút cái xe kia đã gần va vào tôi, tôi bị kéo giật lại, khi tôi còn chưa kịp phản ứng là có chuyện gì xảy ra, tôi đã bị đẩy ngã mạnh xuống mặt đất, sau đó trơ mắt nhìn cái xe tải nhỏ kia đâm vào Diệp Tử Ôn.

Sau lại tôi khóc òa lên, tôi sợ anh vì thế mà chết, nếu thật chết rồi, đó là tôi hại chết anh, mặc dù anh đáng ghét, nhưng mà tôi chưa từng muốn anh chết.

Về sau anh được đưa đến bệnh viện, khi ba mẹ cùng ba Diệp chạy tới, anh vẫn đang ở trong phòng phẫu thuật, hỏi tôi chuyện gì xảy ra, tôi sợ không đáp được câu nào, tôi sợ bị mắng, ngoài ra còn sợ nếu Diệp Tử Ôn chết thật thì làm thế nào bây giờ.

May mắn là anh không làm sao, nhưng mà chân và tay đều bị gãy xương.

Khi mẹ Diệp hỏi chuyện anh, anh không hề nghĩ ngợi nói lúc mình qua đường không cẩn thận.

Sau đó mẹ hỏi tôi có phải bị hù dọa hay không, ta không nói chuyện, chẳng qua là nhìn chằm chằm anh.

Bởi vì anh đã cứu tôi, hơn nữa cũng không tố cáo với các ba, các mẹ, hình ảnh anh trong lòng tôi bỗng chốc lớn lên, người vốn là từ cực kỳ đáng ghét thoáng cái biến thành có một chút thích thích.

Vì anh bị gãy xương tay chân mà ở bệnh viện nửa tháng, mà nửa tháng đó vì áy náy, mà tan học là tôi sẽ đến thăm anh, thậm chí còn thường xuyên hơn so với anh trai và ba Diệp, tôi dùng tiền tiêu vặt còn dư lại mua kẹo cho anh ăn, mặc dù anh chưa bao giờ ăn kẹo mà tôi mua, nhưng mà ngày nào tôi cũng mua, tất nhiên những viên kẹo chưa từng được anh ăn cuối cùng đều chui vào bụng tôi.

Cũng không biết là có phải do anh đã cứu tôi hay không mà trong lòng tôi luôn có chút cảm kích và áy náy, tôi bắt đầu thích đi theo sau anh, anh đi đến đâu, tôi cũng đi theo, cứ như là người hầu nhỏ của anh vậy.

Tiếp xúc lâu càng ngày tôi càng phát hiện anh có nhiều ưu điểm, những chỗ đáng ghét hồi trước dần bị những ưu điểm này che mờ đi, cuối cùng hoàn toàn biến mất.

Tôi phát hiện anh thật ra là người mạnh miệng nhưng dễ mềm lòng, có mấy lần anh bị tôi làm phiền, liền cố tình hung ác bảo tôi đừng có đi theo anh, nhưng mà nhờ anh trai, cuối cùng tôi vẫn nắm được thông tin của anh, vài lần kiên trì như thế, anh căn bản là đành chịu tôi, những câu nói hung dữ trước đó không thể thực hiện được câu nào.

Thật ra thì lúc đầu tôi cũng chỉ coi anh là anh trai, không hề có ý nghĩ khác, nhưng mà vào năm tôi mười sáu tuổi, tôi nhìn thấy anh thân mật khoác tay một nữ sinh khác đi trên đường, hai người thậm chí còn ôm hôn thân mật, trong lòng không hiểu sao thấy chua sót và ghen tỵ, lúc này tôi mới ý thức được tình cảm của mình đối với anh không chỉ là tình cảm anh em.

Tôi ghen tỵ với nữ sinh kia có thể khoác tay anh thân mật như vậy, ghét bọn họ ôm nhau hôn môi ngọt ngào như thế, ghét anh dùng ánh mắt dịu dàng đó vén tóc lên cho nữ sinh đó.

Chỉ vì hình ảnh kia mà không hiểu sao tôi khóc cả một đêm, hôm sau chạy đi hỏi anh trai, nữ sinh kia là ai, mới biết được cô bé kia là của bạn gái của anh, là học muội của bọn họ, là tài nữ hoa khôi hệ tiếng Trung của bọn họ.

Anh trai nhìn ra suy nghĩ khác thường của tôi, liền hỏi tôi có phải là thích Diệp Tử Ôn rồi không. Tôi không nói chuyện, tay trái cầm tay phải, tôi cũng nghĩ thế, hơn nữa không phải là tình cảm anh em đơn thuần, mà là sự yêu thích của một nữ sinh với một nam sinh.

Anh trai không nói gì, chẳng qua là sờ sờ đầu của tôi, xoay người rời đi.

Tôi trở về phòng suy nghĩ kỹ lâu, cuối cùng quyết định muốn đi tỏ tình với Diệp Tử Ôn, lúc ấy tôi nghĩ, ít nhất tôi và Diệp Tử Ôn là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên , dù nói thế nào cũng có ưu thế khoảng cách.

Cho nên tôi cố ý mặc váy ngắn, sau đó chạy đến Diệp gia chờ anh, từ sáu giờ chiều đến mười giờ tối, lại từ mười giờ đợi đến mười hai giờ, rốt cuộc anh khẽ hát bài hát trẻ em đi vào trong viện, vẻ mặt tươi roi rói, tôi đoán anh vừa mới chạy đi hẹn hò với nữ sinh kia, trong lòng thầm nghĩ nữ sinh kia thật không biết xấu hổ thế mà lại hẹn hò với con trai muộn thế mới về, lại hoàn toàn đã quên bản thân mình đã muộn thế này cũng chưa về nhà.

Hiển nhiên là anh cũng khó hiểu sao muộn thế này tôi còn ở trong viện nhà anh, tôi nói tôi đợi anh cả buổi tối, anh hỏi tôi chuyện gì, tôi ngừng lại, mắt nhìn anh chằm chằm, nuốt một ngụm nước bọt nói cho anh điều mình đã suy nghĩ cả buổi, tôi nói tôi thích anh, muốn làm bạn gái của anh.

Rõ ràng là anh bất ngờ tôi đợi đến muộn thế này lại để bày tỏ với anh, sững sờ nhìn tôi một lúc lâu, đột nhiên cười to lên, tay anh xoa xoa mái tóc tôi cố ý buộc lên vì anh, nói tôi là đứa trẻ tóc còn chưa dài, biết cái gì là thích.

Tôi xấu hổ nhìn anh, tức giận anh không coi chuyện tôi tỏ tình là nghiêm túc, cho nên cũng không để ý muộn thế này rồi liệu có quấy rầy người khác nghỉ ngơi hay không, lớn tiếng quát lên nếu tôi không biết gì là thích thì tôi sẽ không đau lòng khổ sở vì anh có bạn gái, cũng sẽ không cảm thấy tức giận khó chịu vì anh hôn người con gái khác.

Tôi to tiếng bày tỏ định nghĩa yêu thích của mình, mà hoàn toàn không biết phía sau ba Diệp và mẹ Diệp vì tôi làm ồn ào mà đi ra ngoài xem có chuyện gì xảy ra.

Có lẽ khi đó anh thật sự là bị tôi dọa rồi, chỉ nhìn chằm chằm tôi, một lúc lâu cũng không có phản ứng.

Tôi cũng chẳng quan tâm gì khác, tôi chỉ biết mình rất thích anh, không muốn anh bị nữ sinh khác cướp đi.

Cho nên tôi liền ra một quyết định thật bạo dạn, thừa dịp anh còn chưa phục hồi tinh thần lại, bước lên một bước kiễng mũi chân lên ấn môi mình lên môi anh, vì là nụ hôn đầu tiên, trẻ con không hề có kinh nghiệm, không biết gì cả, chỉ dán lên môi anh một lúc lâu, sau đó đỏ mặt lùi lại, nói anh có nụ hôn đầu tiên của tôi, nhất định phải chịu trách nhiệm với tôi.

Không đợi anh trả lời, vòng qua anh liền muốn chạy đi, khi chạy đến cửa sân, muốn xoay người nhìn lại anh, lúc này mới để ý tới ba Diệp và mẹ Diệp đứng ở gần đó, hai người dường như đều bị tôi dọa không ít, miệng hé mở như là còn kinh ngạc, vẫn chưa kịp khép lại.

Tôi cũng bị bọn họ dọa không nhẹ, những lời vốn là còn muốn nói với Diệp Tử Ôn bị dọa một cái đã quên cả, xoay người liền chạy về nhà.

Một đêm đó tôi ngủ thật ngon, trực giác tôi cho là làm thế là tốt rồi, nhất định anh sẽ tiếp nhận lời tỏ tình của tôi, sau đó chia tay với nữ sinh kia, vì tôi và anh mới thực sự là ‘ thanh mai trúc mã ’!

Nhưng mà tôi không nghĩ tới chính là bắt đầu từ sau hôm tôi tỏ tình, anh liền cố ý trốn tránh tôi, còn không cho anh trai nói cho tôi biết tin tức của anh, dọa là nếu bán đứng anh thì không phải là anh em gì nữa.

Tôi rất đau lòng, không rõ tại sao anh phải làm như vậy, chẳng lẽ là bởi vì tôi không xinh đẹp sao?

Mấy ngày đó cứ rảnh là tôi lại cầm gương soi, cuối cùng nhìn nhiều cũng thấy mình xấu rồi, sau đó lại quăng cái gương, cái gương vô tội cứ thế bị vỡ nát.

Cuối cùng mẹ không nhìn được nữa, đặc biệt tìm tôi nói chuyện, tôi nghĩ đại khái là bà nghe từ bên mẹ Diệp, nghĩ mấy ngày nay mới quyết định tâm sự với tôi một chút.

Bà nói tôi còn quá nhỏ, bây giờ quan trọng nhất là bài vở, không nên suy nghĩ chuyện linh tinh.

Tôi biết chuyện linh tinh bà nói là chỉ chuyện tôi thích Diệp Tử Ôn, tôi còn đang buồn bã việc Diệp Tử Ôn không hề để ý gì đến tôi, nghe bà nói thế, liền hỏi bà, có phải là vì tôi còn nhỏ, cho nên Diệp Tử Ôn mới từ chối tôi như thế không.

Gần như không hề nghĩ ngợi, mẹ liền gật đầu, nói nhất định là như vậy , nói nam sinh đều không thích nữ sinh ít hơn mình vài tuổi, nói bọn họ thích những nữ sinh xấp xỉ tuổi với họ.

Tôi ngây thơ tưởng đó là thật, còn oán giận mẹ nói gì mà sao lại sinh tôi muộn thế.

Nhưng mà dù mẹ nói với tôi rất nhiều, bảo tôi trước mắt cứ tập trung học tập, nhưng mà tôi vẫn nghĩ tới Diệp Tử Ôn, nghĩ anh đang làm gì, khi nghĩ đến anh ở cùng nữ sinh khác thì trong lòng lại khó chịu và bực bội như con khỉ cào vậy.

Tôi vẫn quen tan học là đến Diệp gia một vòng, nhưng mà không hề gặp mặt.

Trong lòng rất khổ sở, không rõ tại sao anh nhất định phải trốn tôi kỹ như thế, chẳng lẽ anh thật sự thích hoa khôi hệ trung văn của trường như vậy sao?

Khoảng thời gian đó tôi thật không vui, rất không vui, thậm chí tôi còn len lén đến quán mua bia, học người thất tình trên TV mượn rượu tiêu sầu.

Đó là lần đầu tiên tôi uống rượu, mới đầu uống còn khó uống đến muốn nôn ra, nhưng cuối cùng vẫn nén lại, vì tôi muốn mượn rượu quên đi những chuyện không vui kia.

Cứ hết một chai lại một chai, tôi từ từ thích ứng với vị rượu, đến khi tôi uống hết cả ba chai đã mua, chính tôi cũng không biết mình đã làm những gì.

Ngày hôm sau khi tỉnh rượu, chỉ cảm thấy đầu óc của mình như muốn nứt ra, đau đến mức tôi chỉ muốn dùng tay đập đập.

Mẹ đi vào mắng tôi một trận, thì ra là tôi uống rượu say cả buổi tối vừa ca hát vừa khiêu vũ, khiến cho cả nhà cả đêm chưa ngủ, nhưng mà mắng thì mắng, vẫn nấu cho tôi trà giải rượu, uống rồi quả nhiên đầu thoải mái rất nhiều.

Có lẽ là anh trai nói chuyện tôi say rượu cho anh biết, hôm đó lúc tan học, anh chủ động chờ tôi ở cổng trường, nhưng mà vẻ mặt anh rất nghiêm túc, không hề có bộ dạng ba lăng nhăng lúc bình thường, tôi nhìn mà có cảm giác sợ hãi.

Anh nói anh có lời muốn nói với tôi, đưa tôi đến công viên gần trường học, chúng tôi ngồi xuống ghế đá trong công viên, tôi hỏi anh mấy hôm nay đi đâu, anh không nói chuyện, chẳng qua là ánh mắt nhìn phía trước.

Tôi bĩu môi, có chút ủy khuất, hỏi tại sao anh muốn trốn tôi, thật ra thì tôi biết tại sao anh muốn trốn tôi, chẳng qua là không hỏi tôi không cam tâm.

Anh nhìn bầu trời một lúc lâu, xoay đầu lại chăm chú nhìn tôi, sau đó nói anh thật chỉ coi tôi là em gái, bảo tôi đừng tiếp tục những hành động trẻ con kia, anh sẽ không thích tôi.

Khi nghe anh nói điều này, ta thật khó chịu, trái tim như muốn nứt ra, tôi cắn môi, không để cho mình rơi nước mắt, hỏi anh tại sao? Là bởi vì tôi còn quá nhỏ sao?

Anh gật đầu nói phải, giống mẹ, anh nói anh thích người nhiều tuổi hơn tôi. Anh nói anh nhìn tôi lớn lên, tới giờ chỉ coi tôi như em gái.

Tôi không cam lòng, nói tình cảm thanh mai trúc mã mới có thể tốt.

Anh lắc đầu, nói tôi và anh căn bản là không phải là thanh mai và trúc mã vì tuổi tác hai người cách biệt quá lớn.

Tôi rất tức giận, quát to anh, tuổi, lại là tuổi! Hỏi anh, không phải là người ta nói tình yêu không phân biệt tuổi tác sao, tại sao cứ muốn dùng số tuổi để làm cái cớ từ chối tôi.

Anh nhìn tôi thật lâu, sau đó nói một câu đơn giản nhất, hỏi có phải bây giờ tôi có thể thích một nam sinh học tiểu học năm thứ ba hay không.

Tôi không kịp phản ứng anh đang bẫy tôi, không hề nghĩ ngợi liền nói luôn không được.

Sau đó anh cười, nói tôi với anh mà nói chính là tôi không thích nam sinh học tiểu học năm ba.

Tôi có loại cảm giác bê tảng đập vào chân mình, hoàn toàn nói không ra lời phản bác, chỉ có thể thở hổn hển nhìn chằm chằm anh.

‘đàm phán’ đã đạt được kết quả anh muốn, anh cười cười đưa tay xoa xoa đầu tôi, bảo tôi sau này đừng trộm uống rượu nữa.

Tôi còn đang tức giận vì anh bẫy tôi, không vui hất tay anh ra, nói với anh tôi căn bản không muốn làm em gái anh!

Quát xong liền bỏ chạy đi, tôi tưởng là anh sẽ chạy theo tôi về nhà giống như hồi còn bé, nhưng đến khi tôi chạy được một đoạn rồi quay đầu lại nhìn, lúc này mới phát hiện phía sau hoàn toàn không có bóng dáng anh.

Trong lòng tôi thoáng cái ủy khuất dâng lên, nước mắt không khống chế được rơi xuống.

Khi về đến nhà mẹ và mẹ Diệp đang trò chuyện trong sân, thấy tôi đi vào liền ngừng nói.

Tôi không có lòng dạ nào đoán hai mẹ đang nói gì trước lúc tôi về, trong lòng còn đang khổ sở vì những lời Diệp Tử Ôn nói trước đó.

Không có chào hỏi cũng không nói chuyện đi thẳng về phòng, đóng cửa lại, ngã xuống giường liền khóc nức nở lên.

Mẹ nói chuyện xong với mẹ Diệp đi vào, thấy tôi nằm lỳ ở trên giường khóc, liền hỏi tôi thích Diệp Tử Ôn đến thế sao.

Tôi uất ức xoay người vùi đầu vào trong lòng bà, khóc nói với bà những gì Diệp Tử Ôn vừa nói với tôi.

Mẹ cũng không nói nhiều, chỉ bảo tôi còn bé, sau này sẽ gặp được người mình thích thực sự.

Tôi đẩy bà ra, có chút tức giận xoay người đi, ghét bọn họ nói tôi còn bé, tôi rất xác định tình cảm của chính tôi, tình cảm chẳng liên quan gì đến số tuổi cả.

Cuối cùng thở dài liền rời đi, tôi không biết hôm đó rốt cuộc mình khóc bao lâu, nhưng mà tôi biết tôi đã khóc ngủ thiếp đi.

Khi ăn điểm tâm đôi mắt của tôi sưng đỏ, ông nội thấy đau lòng, liền thay tôi không đáng mắng Diệp Tử Ôn mấy câu, ngay cả anh trai cũng bị ông mắng.

Ăn xong điểm tâm ba tôi gọi tôi vào thư phòng, ba hỏi tôi có phải thật sự xác định tình cảm với Diệp Tử Ôn như vậy không.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor