Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 166:Hạnh Phúc (Đại kết cục)-P5

Lâm Tiểu Phân trải qua hai ngày nghỉ ngơi, cả người tinh thần cũng khôi phục rất nhiều, sắc mặt nhìn cũng tốt hơn, đôi mắt sau khi phẫu thuật, ngày thứ nhất hơi mơ hồ, hai ngày này tất cả đều thấy được rõ, bất quá thể lực tự nhiên còn phải qua một thời gian nữa mới có thể khôi phục giống như lúc trước, bởi vì có công chuyện, nên Tô Dịch Thừa cũng rất bất đắc dĩ, không thể ở chỗ này lâu, chỉ có thể trở về trước, nhưng mà sợ thím Trương một người bận không chịu kịp, nên đã ở ngay tại chỗ tìm một người phụ giúp, bởi vì sợ tiếng nói không thông, cho nên trực tiếp tìm một người Hoa kiều tới hiệp trợ thím Trương chăm sóc tốt cho Lâm Tiểu Phân.

Biết Tô Dịch Thừa sáng mai phải bay trở về, Lâm Tiểu Phân cùng thím Trương để cho An Nhiên tối nay ở bên cạnh Tô Dịch Thừa đi dạo một chút, lại muốn ly biệt, trong lòng đối với anh tất nhiên là có chút ít không đành. Mà bây giờ có thêm người cùng Thím Trương cùng nhau chiếu cố mẹ của cô, tự nhiên cũng yên tâm rất nhiều, cho nên sau khi ăn xong cơm tối, An Nhiên liền lôi kéo Tô Dịch Thừa nói muốn để cho anh mang cô đi dạo một chút chỗ thành phố có kinh tế phát đạt nhất thế giới này.

Thật ra thì lúc trước An Nhiên cũng đã tới New York, nhưng mà lúc trước là vì công việc, thời gian vô cùng gấp, căn bản là chưa từng thấy rõ diện mạo của thành phố này, đã chuẩn bị thu dọn đồ đạc trở về.

Tô Dịch Thừa đối với thành phố này cũng coi như không quen thuộc, bất quá khi còn đang học ở trường bị mấy người bọn Diệp Tử Ôn lôi kéo anh tới đi dạo quá một thời gian ngắn, khi đó Diệp Tử Ôn nói là tới học tập đặc điểm kiến trúc bên này, mà anh ta và Chu Hàn chỉ là khách, nên hai người chỉ lo du ngoạn, vì thế đối với mấy phong cảnh nổi tiếng New York cùng đặc điểm của nơi này anh cũng hiểu rõ ràng . Bất quá xem ra, hiện tại anh cùng An Nhiên đều là thời gian cấp bách, căn bản cũng không có thời gian nói đến khắp nơi đi dạo vân vân, mặt khác thì suy nghĩ đến An Nhiên đang mang thai, thời gian đi dài tất nhiên sẽ bị mệt, cho nên anh chuẩn bị xong liền mang An Nhiên đến quảng trường Thời Đại cách bệnh viện cùng khách sạn không xa đi dạo xem một chút.

Đến buổi tối, quảng trường Thời Đại người luôn đặc biệt nhiều, các chủng tộc, các màu da, Tô Dịch Thừa đưa tay kéo An Nhiên vào trong ngực, tránh cho cô mãi mê nhìn mà bị đám người kia đụng vào.

Lâm Tiểu Phân phẫu thuật thành công, An Nhiên mấy ngày qua, cả người đều thoải mái rất nhiều, nụ cười trên mặt cũng nhiều hơn.

Quảng trường Thời Đại cơ hồ là chỗ nào cũng bị bảng hiệu quảng cáo che lấp, biển quảng cáo khổng lồ cùng màn hình điện tử lớn cơ hồ bao trùm tất cả các cửa sổ kiến trúc, hình hình sắc sắc đèn quảng cáo lóe lên làm cho người ta có chút chói mắt.

Hai người theo đám người không có gì mục đích gì mà chậm rãi dạo bước, đi mệt rồi, hai người liền ngồi ở trên ghế dài bên cạnh nghỉ ngơi, đợi nghỉ ngơi tốt xong, hai người tiếp tục đi xem một chút phía trước.

Ở đầu đường quảng trường Thời Đại, bày biện một đoàn Piano hội họa, một kẻ lang thang đang chơi đàn, hai người nghỉ chân lắng nghe, mặc dù đối với âm nhạc cũng không có nghiên cứu cùng hiểu biết sâu gì, nhưng mà hai người giờ phút này thật là tâm tình rất tốt để cho bọn họ cảm thấy người lang thang kia chơi đàn vô cùng tốt. Tựa hồ chú ý tới ánh mắt của hai người, người lang thang quay đầu, cười cười với bọn họ, dĩ nhiên, hai người cũng lễ phép mỉm cười đáp lại.

Xong một khúc, kẻ lang thang liền tiếp tục con đường lang thang của mình, lại có người lên đánh đàn, cô gái ăn mặc khêu gợi, vừa đàn vừa ngoảnh đầu nhìn về phía bạn trai của mình cười, mà bạn trai của cô gái ở bên cạnh gật đầu nhảu lên khiêu vũ trên đường, cứ thế thu hút ánh mắt rất nhiều người, nhiều du khách thi nhau chụp ảnh.

Đợi hết một khúc, hai người rời đi trong tiếng vỗ tay của mọi người, An Nhiên cùng Tô Dịch Thừa cũng tiếp tục lộ trình của bọn họ.

Nhìn xe buýt hai tầng trên đường phố, An Nhiên hưng phấn reo lên, như đứa trẻ vậy kéo tay Tô Dịch Thừa nói muốn lên ngồi thử một chút, Tô Dịch Thừa chỉ sủng nịnh sờ sờ đầu cô.

Hai người thật sự đi xe buýt hai tầng, An Nhiên khăng khăng nhất định phải ngồi tầng trên, Tô Dịch Thừa thì lo lắng tầng trên quá chật, cộng thêm An Nhiên vừa bị cảm, gió buổi tối thì lớn quá.

Nhưng mà An Nhiên chỉ lém lỉnh thè lè lưỡi, nói có anh bên cạnh nhất định sẽ không để cô gặp chuyện gì, lại nói anh nhất định sẽ ôm chặt cô vào lòng, dù trời có lạnh nữa, chỉ cần có nhiệt độ của anh, cô sẽ không sợ.

Người ta đã chụp mũ anh thế rồi, Tô Dịch Thừa còn có thể nói gì, chỉ có thể cười nghe theo cô.

Khi bọn họ đi lên, đã có một đôi vợ chồng người Pháp lãng mạn ngồi tầng trên xe buýt, hai người nhìn đã khoảng năm mươi, nhưng mà vẫn ân ái ôm nhau ngồi một chỗ, lấy tay chỉ chỉ khung cảnh phồn hoa dọc hai bên đường.

An Nhiên cùng Tô Dịch Thừa ngồi vào phía cuối của xe buýt, thật lo lắng cô bị lạnh, Tô Dịch Thừa ôm cả người An Nhiên vào lòng, An Nhiên cũng ôm lấy tấm lưng gầy gò của anh, vẻ mặt hạnh phúc.

Xe chạy không nhanh, đủ thời gian cho người ta thấy rõ quang cảnh xung quanh, An Nhiên tỏ ra hưng phấn, luôn vui vẻ chỉ tay chỗ nọ chỗ kia, cả buổi tối nụ cười trên mặt chưa từng phai mờ.

"An Nhiên." Tô Dịch Thừa thấp giọng khẽ gọi cô.

"Ừ?" An Nhiên quay đầu, trên mặt vẫn cười cười.

Tô Dịch Thừa nhìn có chút động tình, giữ khuôn mặt cô, sau đó hôn lên môi cô.

An Nhiên đầu tiên là hơi sững sờ, sau đó kịp phản ứng, đưa tay vòng lên cổ anh, nở nụ cười ôm hôn anh. Chậm rãi nhắm mắt lại, nghĩ thầm, nếu mà lúc này có máy ảnh thì tốt, hình ảnh này nhất định rất đẹp.

Hai người ôm hôn một lúc lâu, mới buông ra, cái trán hai người kề sát nhìn nhau cười, chỉ nghe thấy tách một tiếng, hai người quay đầu lại nhìn, thấy đôi vợ chồng trung niên người Pháp đang mỉm cười nhình họ, người đàn ông tiến lên đưa hai tấm ảnh cho bọn họ, nói giọng Anh chuẩn nói với bọn họ, là vợ ông bảo ông chụp, vì cảm thấy hình ảnh vừa rồi rất đẹp.

An Nhiên nhìn ảnh rất vui, quay đầu mỉm cười gật đầu với vị phu nhân kia.

Vị phu nhân kia cũng đi tới, bốn người cùng ngồi một hàng, nói chuyện phiếm một lúc mới biết, thì ra vị phu nhân kia bị bệnh nan y, không còn nhiều thời gian lắm, bà và chồng bà quyết định cùng nhau đi lại những con đường bọn họ từng đi, nghe thế An Nhiên khiếp sợ, lại càng tiếc hận cho bọn họ, vị phu nhân kia như là nhìn ra cảm xúc của An Nhiên, nắm tay cô, lắc đầu nói, giờ bà rất hạnh phúc, suốt chặng đường này được ở cạnh người bà yêu nhất, bà không còn gì để tiếc nuối.

Vị phu nhân kia còn nói, Newyork là chặng cuối cùng của bọn họ, sau đó trở về bọn họ còn phải làm đám cưới, dù đã yêu nhau 30 năm rồi, nhưng vì hồi đó cha mẹ bà không đồng ý, hai người bỏ trốn đi, hôn lễ của bọn họ không nhận được lời chúc phúc của người thân bạn bè, nhưng bà biết hôn nhân của bọn họ rất hạnh phúc, cho nên lần này trở về, dù cuộc sống đã đi đến hồi kết rồi, nhưng bọn họ vẫn muốn bổ sung hôn lễ, để người đời chứng kiến bọn họ hạnh phúc, để tất cả mọi người chúc phúc cho bọn họ.

Cho dù chia tay rồi, trên đường trở về, An Nhiên vẫn còn bùi ngùi nhớ lại câu chuyện của vị phu nhân kia và chồng bà.

Nhìn ra tâm tình của cô, Tô Dịch Thừa đưa tay nắm chặt tay cô, mỉm cười với cô, nói: "bọn họ rất hạnh phúc."

An Nhiên nhìn anh, nghe hiểu ý anh, gật đầu mỉm cười, "ừ bọn họ rất hạnh phúc."

Khi đi ngang qua một cửa hàng áo cưới, An Nhiên không khỏi dừng bước, nhìn áo cưới màu trắng thánh khiết được trưng bày trong tủ kính, không nhịn được ngơ ngẩn nhìn, một lúc lâu, mới chậm rãi mở miệng, nói: "vị phu nhân kia mặc áo cưới nhất định rất đẹp."

Tô Dịch Thừa nhìn cô, lại nhìn áo cưới một chút, nhớ tới dường như mình còn nợ người nào đó một nghi lễ rất quan trọng, trong lòng âm thầm có chủ ý.

Một đêm này An Nhiên nằm trong lòng Tô Dịch Thừa ngủ không ngon giấc lắm, hơn hai giờ đêm còn chưa ngủ được, một là sắp phải ly biệt, theo như tình hình bình phục của Lâm Tiểu Phân, các cô phải ở lại đây ít nhất nửa tháng nữa, một là không khỏi nhớ tới đôi vợ chồng người Pháp gặp tối qua trên xe buýt hai tầng, hi vọng bọn họ trở về có thể có một hôn lễ lãng mạn, lại được mọi người chúc phúc, hi vọng vị phu nhân kia có thể hạnh phúc lúc cuối đời này.

Ngày hôm sau khi tỉnh lại Tô Dịch Thừa đã rời đi, không nói lời từ biệt, chỉ để lại một tời giấy ở đầu giường cho cô, nói mình phải nhanh kịp giờ bay, thấy cô chưa tỉnh không đành lòng đánh thức cô, ngoài ra còn mang đi hai tấm ảnh chụp tối qua, nói lúc không có cô, ít nhất có thể để anh nhìn ảnh nhớ cô.

An Nhiên nắm thật chặt tờ giấy kia, cầm điện thoại di động muốn gọi cho anh, nhưng mà đã tắt rồi.

Khi An Nhiên có chút cô đơn từ khách sạn đi đến bệnh viện, Lâm Tiểu Phân đã làm xong kiểm tra đi ra rồi, thấy bộ dạng của cô, mặc dù cả người vẫn suy yếu, nhưng nhìn tinh thần không tệ, cười vẫy vẫy tay với cô, nói có đồ cho cô.

"Cái gì ạ?" An Nhiên ngờ vực, nhìn thím Trương đưa một hộp giữ nhiệt cho cô.

An Nhiên lắc đầu, "con không muốn ăn." Thanh âm nghe rầu rĩ, hơi suy sụp.

Lâm Tiểu Phân bật cười lắc đầu, đưa tay lấy sandwich trong hộp giữ ấm ra, đưa cho cô, nói: "cầm lấy, nếm thử xem, con sẽ thích."

An Nhiên bất đắc dĩ, không tiện trái lời mẹ, chỉ có thể gật đầu, nhận lấy sandwich từ tay bà, có lẽ do tâm trạng, rõ ràng chưa ăn gì, nhưng không cảm thấy đói.

Há mồm cắn miếng sandwich, không khỏi trừng lớn mắt, cảm giác rất quen thuộc, mùi vị cũng rất quen.

Lâm Tiểu Phân ngồi trên giường và thím Trương đứng cạnh cùng mấy cô y sĩ đều bật cười, Lâm Tiểu Phân hỏi: "thích không?"

"là là là anh ấy làm đúng không ạ?" An Nhiên cảm động, hốc mắt hơi nóng lên, ăn bữa sáng anh làm hơn nửa năm rồi, tất nhiên cô nếm ra đây là mùi vị Tô Dịch Thừa làm.

Lâm Tiểu Phân cười gật đầu, cũng cảm thấy vui mừng vì con gái mình tìm được người thật lòng yêu thương, nói: "sáng nay trước khi lên máy bay, a Thừa đặc biệt đến bệnh viện thăm mẹ, sau đó giao chỗ sandwich này cho mẹ, nói là cho con ăn, đây là nó mượn phòng bếp của bệnh viện làm cho con, Nhiên Nhiên a, con tìm được người đàn ông thật tốt, mẹ mừng cho con."

An Nhiên gật đầu, vừa cười vừa khóc, cầm lấy sandwich ăn một miếng to.

Mấy ngày nay Tô Dịch Thừa bề bộn nhiều việc, không chỉ bận công việc, anh vẫn nợ An Nhiên một hôn lễ, mặc dù lúc đầu An Nhiên nói không muốn có hôn lễ, nhưng mà ở Newyork vào đêm trước khi đi, đứng ở trước cửa hàng áo cưới, anh cảm nhận được cô không chỉ cảm thán cho đôi vợ chồng kia, cô cũng muốn có một hôn lễ thuộc về mình.

Vì thế anh đặc biệt tìm hỏi Lâm Lệ, từ miệng Lâm Lệ mới biết được nguyên nhân tại sao hồi đó cô khăng khăng không muốn tổ chức hôn lẽ, thì ra là cô coi hôn lễ rất thần thánh không gì sánh được, bất khả xâm phạm, hôn nhân có thể được tạo thành từ sự hợp tác của hai người không hề yêu nhau, nhưng hôn lễ phải do hai người thật lòng yêu nhau cùng sánh vai đi tới.

Nhớ lại lúc sự gắn kết của hai người lúc mới gặp nhau, quả thật là phần hí kịch, hồi đó cô nói không cần hôn lễ, mình cũng không nói thêm gì, vì khi đó mình hoàn toàn khác với bây giờ, nếu lúc đầu cô thật sự muốn lễ cưới, anh sẽ cho vì cảm thấy đây là chuyện mà một người chồng nên làm cho vợ mình, nên tôn trọng, nhưng mà cô nói không cần, anh cũng không thèm để ý, giống như lúc ban đầu, lúc lựa chọn kết hôn với cô cũng vì hai chữ — thích hợp!

Nhưng mà bây giờ khác rồi, tình cảm của anh đối với cô không giống như hồi đó, không phải là thích hợp, mà là yêu, bất kể cô có muốn hay không, anh cảm thấy mình nên cho cô một hôn lễ, trong hôn lễ cho cô lời hứa hẹn, đây không phải là sự tôn trọng nên có của một người chồng đối với vợ mình, mà là lời hứa hẹn và tỏ tình của một người đàn ông đối với người phụ nữ mình yêu nhất.

Cho nên sau khi trở về từ Mỹ, trừ công việc, anh vẫn luôn bận rộn chuẩn bị các nghi thức hôn lễ, hy vọng trong vòng nửa tháng chuẩn bị xong hôn lễ, đến ngày cô về nước, có thể chính thức nắm tay cô lên tấm thảm đỏ, tiếp nhận lời chúc phúc của tất cả mọi người dành cho bọn họ.

Đối với việc anh nói muốn bổ sung hôn lễ, hầu như là nhận được sự ủng hộ của mọi người, Tô gia vẫn luôn cảm thấy thua thiệt An Nhiên một hôn lễ, cho nên lần này Tô Dịch Thừa nói muốn bổ sung, nhận được phiếu thông qua của mọi người. Trước đó Tô Dịch Thừa cũng liên lạc với bên Cố Hằng Văn, nói cho ông biết ý nghĩ và kế hoạch của mình, hơn nữa xin ông phối hợp giữ bí mật cho anh, thật ra thì người cha nào cũng muốn có thể đích thân dắt con gái lên thảm đỏ, sau đó đặt tay con gái mình vào tay người có thể cho cô hạnh phúc, thương yêu chiều chuộng cô cả đời, lúc An Nhiên nói không cần hôn lễ, vì muốn con gái vui, nên bọn họ tôn trọng quyết định của cô, nhưng mà bây giờ Tô Dịch Thừa hứa hẹn muốn bổ sung một hôn lễ cho cô, làm cha, tất nhiên là Cố Hằng Văn không có ý kiến gì, hớn hở đồng ý, cũng giữ bí mật với vợ và con gái mình.

Tất cả tiến hành vô cùng thuận lợi, người nào đó vì muốn lấy lòng anh vợ mình, đứng ra nói toàn bộ sân khấu, đoàn xe hoa đều do cậu ta lo, cũng có người đứng ra chịu trách nhiệm điều khiển chương trình và đội nhạc để chúc mừng bạn tốt.

Một hôn lễ long trọng thế đều bị người khác ôm việc, cứ như vậy, chú rể là Tô Dịch Thừa lại biến thành không có việc gì. Khi Dịch Kiều nói muốn chịu trách nhiệm bao hết lễ phục của bọn họ thì Tô Dịch Thừa từ chối, còn để bọn họ ôm đồm hết thì anh cảm thấy đây không phải là hôn lễ của anh nữa.

An Nhiên cùng Lâm Tiểu Phân đã xác định ngày về, vào hơn tám giờ sáng ngày mai máy bay sẽ hạ cánh xuống Giang Thành, sau khi nhận được tin tức, Tô Dịch Thừa lập tức báo cho mọi người, tính ngày mai hai người Tô Dịch Kiều và Lâm Lệ trực tiếp đến sân bay đón An Nhiên đi trang điểm, sau đó đi đến nơi tổ chức hôn lễ, đến lúc đó Cố Hằng Văn nắm tay cô giao cho anh.

Vừa tưởng tượng thế, khóe miệng Tô Dịch Thừa nở nụ cười nhàn nhạt, một lần nữa cầm lấy giấy tờ trong tay, chuẩn bị hoàn thành công việc hôm nay, ngày mai một lòng một dạ đi đón ‘cô dâu’ của anh.

Đúng rồi, đã quên nói, văn kiện xử lý Tô Dịch Thừa đã được ban xuống rồi, thật ra thì chức vị không thay đổi mấy, chỉ có cái ghế thị trưởng vẫn trống đã do nguyên cục trưởng cục cảnh sát Lý cục trưởng đảm nhiệm, mà Tô Dịch Thừa vẫn là phó thị trưởng Giang Thành, về chuyện dự án khoa học kỹ thuật thành phố thì phân ra cho một vị chủ nhiệm tỉnh cử xuống cùng quản lý, nhưng mà trong văn kiện lần này còn có một mục thuyên chuyển công tác, chính là Tô Dịch Thừa đảm nhiệm chức trách phó thị trưởng đồng thời còn kiêm nhiệm chức cục trưởng cục xây dựng Giang Thành, tiếp nhận vị trí của Đồng Văn Hải trước kia.

Kể từ đó, mặc dù chức vị không thay đổi gì, nhưng phạm vi quyền lực lại lớn hơn, việc cũng nhiều hơn.

Vào lúc Tô Dịch Thừa còn đang phấn đấu làm nốt mấy cái công văn cuối trong tay, thì cửa phòng làm việc được gõ vang, không nghĩ nhiều, tưởng là thư ký Trịnh lại có giấy tờ gì muốn đưa cho anh, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, liền cao giọng nói: "vào đi."

Cửa bị đẩy ra, Tô Dịch Thừa vẫn không ngẩng đầu, chỉ chăm chú nhìn giấy tờ trong tay, vừa nói: "chuyện gì?"

"Ha ha." Đáp lại anh không phải là thanh âm của thư ký Trịnh, mà là một tràng cười thanh thúy, dễ nghe như chuông bạc.

Nghe tiếng, Tô Dịch Thừa vội ngẩng đầu, sau đó bỗng dưng sửng sốt.

Đứng trước mặt anh đâu phải là thư ký Trịnh tục tằng mà rõ ràng là người mình vừa mới nghĩ tới cho cô một hôn lễ đầy bất ngờ vào ngày mai!

An Nhiên cười đứng trước bàn làm việc của anh, nhìn anh, mở miệng nói: "em đã trở về."

Tô Dịch Thừa ngây ngẩn, cả người còn thừ ra, trừ vui mừng, còn có kinh sợ!

An Nhiên nhìn bộ dạng ngây ngốc của anh, hoàn toàn không có vẻ khôn khéo bình thường, không khỏi cảm thấy buồn cười, ý cười trên mặt càng lớn hơn, nghiêng về phía anh nói: "vẫn còn choáng sao?"

Lúc này Tô Dịch Thừa mới kịp phản ứng, vội vàng đẩy ghế ra đứng lên, tiếng lên ôm cô vào lòng, ôm thật chặc, không nói lời nào.

An Nhiên cười khanh khách, đưa tay ôm lại anh, nở nụ cười rất đẹp, rất ngọt ngào.

Hai người cứ như vậy ôm nhau một lúc lâu, Tô Dịch Thừa buông cô ra, nhìn cô, hỏi: "Em không phải là ngày mai mới bay về sao?"

An Nhiên cười loan chân mày, nghiêng đầu nhìn cả người lộ ra tươi cười hỏi: "Kinh ngạc không?"

"Kinh. . . . . ." Anh có thể nói là kinh sợ sao? Này hoàn toàn làm rối loạn kế hoạch của anh.

"Anh không vui?" An Nhiên có chút nghi hoặc nhìn anh, bộ dáng của anh hoàn toàn không có giống trong tưởng tượng của cô.

Tô Dịch Thừa lắc đầu, một lần nữa đem cô ôm vào trong ngực, ở bên tai cô nói: "Anh chỉ là quá cao hứng." Anh làm sao sẽ mất hứng, chỉ quá mức ngoài ý muốn, cùng kế hoạch của anh có chút trục trặc.

An Nhiên cũng cười, đưa tay ôm lấy anh thật chặt, đầu tựa vào lồng ngực của anh, thanh âm buồn bực nói: "Tô Dịch Thừa, em rất nhớ anh."

Đem người trong ngực ôm chặt hơn nữa, cúi đầu hôn tóc của cô, nói: "Anh cũng vậy rất nhớ em."

An Nhiên từ trong ngực của anh lui ra ngoài, nhìn chằm chằm anh, đưa tay nhẹ vỗ về mặt của anh, mắt của anh, mũi của anh, cuối cùng là môi của anh, sau đó hai tay vòng quanh cổ của anh, đưa môi tới chút ít, tự mình kiễng mủi chân hôn lên môi của anh, bốn cánh môi kề nhau trong nháy mắt, thanh âm rù rì từ trong miệng của cô truyền ra: "Tô Dịch Thừa, em yêu anh." Cố ý nói cho anh biết sai thời gian sai máy bay, vì chính là cho anh một kinh hỉ, vì ngay khi xuống máy bay thì vội chạy tới gặp anh, tới nói cho anh biết ba chữ kia.

Ba chữ kia tựa hồ như nhiễm ma pháp, tựa hồ mang theo ma lực, khiến cho lòng của Tô Dịch Thừa vô cùng mềm mại lại không có kích động nào so sánh với, một tay ôm lấy hông của cô, một tay thật chặt cố định cái gáy của cô, Tô Dịch Thừa có chút nóng bỏng hôn trả lại cô, lời lẽ ở trong miệng của cô lui đi, cướp đoạt tất cả tốt đẹp của cô.

Tô Dịch Thừa dùng tốc độ nhanh nhất đem công việc của mình hoàn thành, sau đó nắm tay của An Nhiên đi tới bãi đậu xe. Thư ký Trịnh đi ra ngoài trở lại thấy vợ chồng Tô Dịch Thừa, không khỏi trừng lớn mắt, vừa nhìn Tô Dịch Thừa một chút, vừa nhìn An Nhiên một chút, có chút nói không ra lời.

An Nhiên cười chào hỏi cùng anh: "Thư ký Trịnh, đã lâu không gặp."

"Ách." Thư ký Trịnh sửng sốt một lúc lâu, lúc này mới kịp phản ứng, nhìn An Nhiên gượng cười nói: "Tô, Tô phu nhân không phải là ngày mai mới trở lại sao?"

"Mẹ tôi tốc độ khôi phục so sánh với dự đoán tốt hơn rất nhiều, cho nên bay trở về sớm hơn dự định." An Nhiên cười nói.

Thư ký Trịnh cũng chỉ gật đầu, thỉnh thoảng còn nhìn về phía Tô Dịch Thừa.

An Nhiên tựa hồ nhìn thấu giữa hai người có gì đó không thích hợp, có chút nghi ngờ hỏi: "Có vấn đề gì không?"

Thư ký Trịnh vội lắc đầu, gượng cười nói: "Không có, không có, không thành vấn đề." Sau đó sợ mình sẽ nói nhiều sai nhiều, vội vàng lấy cớ nói: "Cái kia, tôi, tôi còn có một số việc chưa hoàn thành, xin phép đi trước." Ngay khi vừa đi vẫn không quên nói: "À thay tôi hỏi thăm bác gái, chúc bà thân thể sớm ngày khang phục." Vừa nói, cũng không đợi An Nhiên trả lời, vội vàng trực tiếp bước vào thang máy.

Nhưng mà sau khi ngồi xuống trên xe, An Nhiên vẫn có cảm giác, cảm thấy nơi này tựa hồ có cái gì không đúng, nhưng mà cụ thể để cho cô nói, cô cũng không thể nói là cái gì.

Ngồi trên xe, lúc An Nhiên còn đang nghi ngờ thư ký Trịnh là lạ ở chỗ nào, đột nhiên phát hiện hình như đường về nhà xảy ra vấn đề gì đó.

"Chúng ta đang đi đâu?" Mặc dù gần một tháng nay cô đều ở nước Mỹ, nhưng mà cái này cũng không đại biểu cô đã quên mất đường về nhà, con đường này căn bản là không phải là đường về nhà.

Tô Dịch Thừa quay đầu, nhàn nhạt mỉm cười với cô nói: "Về nhà."

"Nhưng mà nhà của chúng ta không phải là bên kia sao?" An Nhiên chỉ chỉ chỗ ngược lại, cả người rất là nghi ngờ.

Buông ra một cánh tay, đem tay nhỏ bé của cô giữ tại lòng bàn tay, nói: "Chúng ta về căn phòng trước của chúng ta, mấy ngày qua em không có ở đây, anh đều trở về bên kia, bên này căn phòng quá lớn, khiến cho anh cảm thấy trống trải." Tô Dịch Thừa lừa gạt cô, mặc dù gần đây anh quả thật vẫn ở trong căn phòng lúc còn độc thân, nhưng mà anh sẽ không nói cho cô biết là bởi vì chuyện hôn lễ, cho nên căn phòng bên kia phải bố trí một lần nữa. Mặc dù bố cục lớn cũng không có thay đổi, nhưng mà vẫn muốn căn phòng mang không khí vui mừng một chút, anh đối với hôn lễ của bọn họ rất coi trọng.

An Nhiên không nghĩ nhiều như vậy, sau khi nghe thấy lời nói của anh cô chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp, nắm chặt bàn tay của anh, nhìn anh lộ ra nụ cười hạnh phúc .

Lúc trở về hai người tự mình đi xuống siêu thị dưới nhà mua đồ ăn, về đến nhà Tô Dịch Thừa tự mình cho xuống bếp làm một bữa tối thịnh soạn cho An Nhiên, An Nhiên cũng bị lệch giờ, có chút ngủ không được, lôi kéo Tô Dịch Thừa nói chuyện. Gần tới rạng sáng, lúc này mới buồn ngủ, ngồi ở phòng khách trên ghế sa lông, tựa vào trong ngực Tô Dịch Thừa chậm rãi ngủ.

Nhìn khuôn mặt đang ngủ say kia của cô, Tô Dịch Thừa cúi đầu hôn mắt, lông mày của cô, sau đó lúc này mới ngồi chỗ cuối đem cô ôm vào đặt xuống giường trong phòng, thay cô đắp chăn, sau khi làm xong, mới từ trong phòng lui đi ra ngoài, một tay khác trực tiếp gọi điện thoại cho Diệp Tử Ôn.

Điện thoại vang lên vài tiếng sau mới có người nhấc máy, bất quá người bên kia điện thoại hiển nhiên hỏa khí có chút lớn, nhưng mà tựa hồ sợ là đánh thức cái gì, hỏa khí mặc dù rất lớn, nhưng mà thanh âm áp vô cùng thấp nói: "Kháo, con mẹ nó người nào hơn nửa đêm còn phá giấc ngủ người khác"

"Anh vợ của cậu." Tô Dịch Thừa nhàn nhạt mở miệng.

Bên kia điện thoại trầm mặc một lúc lâu, Tô Dịch Thừa nghe được tiếng thanh âm xột xoạt, tựa hồ anh ta đang xuống giường ra khỏi phòng, sau đó nghe được Diệp Tử Ôn thanh âm đột nhiên cất cao , hơi có chút kêu rên nói: "Đại ca, ngày mai cậu mới làm hôn lễ kết hôn bổ sung cũng không cần kích động đến nửa đêm còn ngủ không được tới quấy rầy tớ đi."

Tô Dịch Thừa không để ý đến anh oán trách cùng kêu rên, chỉ thản nhiên nói: "Dịch Kiều ở bên cậu sao."

"Đúng vậy a." Diệp Tử Ôn nghiêm chỉnh đương nhiên nói.

"Cậu nói cho con bé biết, sáng sớm ngày mai không cần đi tới sân bay, trực tiếp đi tới phòng lúc trước của tớ, An Nhiên đã trở về."

"Trở về? !" Diệp Tử Ôn có chút ngoài ý muốn, phản xạ có điều kiện hỏi: "Vậy hôn lễ ngày mai không có vui mừng rồi?"

"An Nhiên còn không biết." Tô Dịch Thừa đơn giản trả lời, sau đó lại nói: "Chu Hàn bên kia nhờ cậu gọi điện thoại cho cậu ta đi."

Diệp Tử Ôn sửng sốt, hỏi: "Tại sao là tớ a?" Theo anh biết, người này cùng người kia hẳn là đã không có ngăn cách rồi mới đúng, vậy còn dùng anh làm ống loa trung gian sao? !

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor