Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 152-P2

Lăng Nhiễm sợ hãi kêu, xoay người muốn bỏ chạy, lại bị nam nhân kia một phát nắm được tóc, gắt gao kéo, khiến cho cả người hắn đều đặt trên người cô, khiến cho cô quay đầu nhìn hắn, thấy hắn nói: "Tiểu tiện nhân, còn không có để cho anh trai được thoải mái sao lúc này cô em muốn chạy đi đường nào!" Vừa nói, hung hăng tát một cái lên mặt Lăng Nhiễm, không có một chút ý tứ thương hương tiếc ngọc, đánh Lăng Nhiễm khiến cho một bên mặt sưng đỏ lên.

"A! " Lăng Nhiễm sợ hãi kêu, "Đau quá, đừng…." không đợi cô nói xong, liền thêm một cái tát nữa đánh tới trên mặt cô, sau đó căn bản là không để cho cô có cơ hội mở miệng, tay trực tiếp kềm ở cằm của cô, nắm miệng của cô, nhỏ giọng nghiến răng nghiến lợi ở bên tai cô nói: "Đừng loạn gọi, mày muốn chết thì kêu người tới đi, để cho tao giết chết mày luôn!" Vừa nói thêm một cái tát nữa rơi xuống.

Lăng Nhiễm trên mặt rát đau khiến cô thẳng khóc, cũng không dám khóc ra thành tiếng, rất sợ mình khóc ra thành tiếng bị hắn đánh mình đến chết. Từ nhỏ đến lớn cô vẫn là cô gái được chiều chuộng, hàng vạn hàng nghìn sủng ái trên thân, cho dù cha ngoài mặt nói chặt đứt quan hệ cùng cô, nhưng mà vẫn bí mật chu cấp tiền bạc cho cô khi cô sống ở nước ngoài, từ nhỏ cũng chưa có bị ai đánh, một đầu ngón tay cũng không có.

Nam nhân hèn mọn kia thấy cô an tĩnh lại muốn khóc nhưng mạnh che miệng của mình không để cho mình phát ra từ nhỏ, coi như là mãn ý, quay đầu nhìn chung quanh, xác định không ai sau đó bắt đầu cởi quần của mình, tháo dây thắt lưng trực tiếp rút đi quần cùng quần lót của mình, Lăng Nhiễm nhìn, không chịu được lắc đầu, cuối cùng tránh tránh né né muốn chạy trốn dùng hết sức lực bản thân nâng nửa người dậy, lại không đợi mình đứng dậy chạy đi, đầu của mình trực tiếp bị nam nhân hèn mọn kia hung hăng bắt được, sau đó trực tiếp nặng nề đụng vào trên mặt đất, Lăng Nhiễm nhắm hai mắt sợ hãi kêu không ta, nhưng một nam nhân kia một chút cũng không thương tiếc buông cô ra, ngược lại còn dùng sức hơn hung hang nắm đầu tóc cô, trong miệng một bên giận mắng: "Tiểu tiện nhân, muốn chạy trốn, không nghe lời, không nghe lời, thì tự tìm."

Lăng Nhiễm đau đến cầu xin tha thứ: "Đau quá, đau quá, tôi không dám, cũng không dám nữa. . . ."

Nghe thấy lời này, nam nhân hèn mọn kia lúc này mới đem đầu của cô buông ra, trong miệng hừ lạnh nói: "Hừ, sớm biết như vậy không phải tốt lắm sao." Vừa nói vừa xoay cả người Lăng Nhiễm, trực tiếp làm cho cô nằm trên mặt đất sau đó đưa tay ra trực tiếp xé rách quần áo trên người Lăng Nhiễm mặc cũng không nhiều lắm, nắm trước ngực của cô, hung hăng nắm, nhéo, một chút cũng không có hạ thủ lưu tình, dùng sức giày xéo, bên cười đến có chút dâm đãng nói: "Mẹ kiếp, bộ ngực quả nhiên lớn, lại mềm nộn, so sánh với những con đàn bà ta đã ngủ qua rất khá, ta thích." Vừa nói, trực tiếp cúi người đi xuống há mồm liền cắn tới, hàm răng dùng sức cắn, một chút cũng không để ý có làm cô đau hay không.

Lăng Nhiễm chỉ chảy nước mắt, rồi lại không dám khóc ra thành tiếng, chỉ sợ mình khóc lên sẽ bị hắn hung hăng kéo tóc đánh.

Nam nhân một bên cắn bộ ngực của cô, một bên thô lỗ đưa tay kéo quần cụt của cô, sau đó không có mở đầu, trực tiếp xông vào, không để ý cô khô khốc cùng đau đớn, hung hăng đụng. Một bên dùng những từ tục tĩu nói bên tai cô: "Mẹ kiếp, thật sự sảng khoái, quả nhiên rất sung sướng."

Lăng Nhiễm chỉ cảm thấy ghê tởm, che miệng không cho mình khóc ra tiếng, cũng không dừng chảy nước mắt.

"Tiểu lẳng lơ, anh trai khiến cho cô em sướng không??" Nam nhân hèn mọn kia một bên dùng sức đụng chạm lấy, một bên tục tĩu cười hỏi Lăng Nhiễm.

Lăng Nhiễm che miệng, một câu nói không nói ra ngoài, nước mắt không ngừng chảy.

Đợi không được đáp lại, điều này làm cho nam nhân hèn mọn kia bắt đầu có chút khó chịu, giật xuống tay cô đang che miệng, sau đó vung lên hung hang tát lên mặt của Lăng Nhiễm, có chút thô bạo nắm tóc Lăng Nhiễm hỏi: "Đồ đê tiện, tao đang hỏi mày, sướng hay không?"

Lăng Nhiễm chỉ khóc, cô đang nghĩ có người phát hiện ra bọn họ và hắn sẽ buông cô ra, nhưng mà không có, chung quanh an tĩnh ngay cả một chút thanh âm cũng không có, chỉ có nam nhân hèn mọn này hung hăng đánh mình, ghê tởm làm cho cô cảm muốn ói, tuy nhiên không có biện pháp nào.

"Nói chuyện! Tao đang hỏi mày, lão tử có khiến cho ngươi sướng không? Sướng thì kêu ra tiếng cho tao. Đừng có dùng bộ dạng cá chết!" Không chiếm được phản ứng của Lăng Nhiễm, nam nhân hèn mọn kia rất không thoải mái, lực đạo đụng cũng lớn hơn, tựa hồ nhất định phải làm cho cô nói ra tiếng.

Lăng Nhiễm bị hắn đụng phải làm đau, cả người có chút không chịu nổi, chỉ có thể cắn răng gật đầu, nước mắt chảy tràn ra càng ngày càng hung ác, khuất nhục như vậy, cô cho là cả đời cũng sẽ không phát sinh ở trên người của mình.

"Mẹ kiếp, đừng có gật đầu, gọi ra cho tao, thoải mái liền gọi ra cho tao, có gọi hay không, đàn bà lẳng lơ này, đồ dâm đãng, kêu ra tiếng cho tao." Nam nhân vừa nói vào đề hơn nữa càng dùng sức đụng chạm lấy, bàn tay nắm trước ngực cô càng dùng sức.

Lăng Nhiễm bị hành hạ thật sự ở không có cách nào, chỉ có thể cắn răng nói: "Sảng. . . . . . A, sảng khoái. . . . . ."

"Ha ha ha." Nghe vậy nam nhân hèn mọn kia lớn tiếng cười ra tiếng, cô càng hô ra tiếng lại càng ủng hộ cho hắn, khiến cho hắn càng thêm hưng phấn, sau đó cả người càng phát ra kích động, tần số đụng cô càng ngày càng nhanh, lực đạo càng ngày càng nặng.

"A ——" Lăng Nhiễm không chịu nổi sợ hãi kêu .

"Ha ha, tiểu lẳng lơ, tiểu dâm đãng." Lời tục tĩu của hắn không ngừng từ trong miệng tuôn ra .

"Người nào ở đây?"

Đột nhiên chỉ nghe thấy bên ngoài bụi hoa có tiếng quát to.

Lăng Nhiễm chỉ cảm thấy trên người mình chợt nhẹ, sau đó nghe được nam nhân kia thấp giọng một tiếng: "Con mẹ nó, hư việc tốt của tao." Vừa nói vừa nhanh chóng mặc lên quần của mình, đang lúc luống cuống tay chân nhưng làm sao cũng không thể nhanh hơn: "Đáng chết." Đang lúc bối rối cũng chẳng quan tâm nhiều như vậy, trực tiếp kéo theo quần tháo chạy ra ngoài. Ném Lăng Nhiễm một người cả người trần truồng nằm ở trên mặt đất.

Phát hiện khác thường là một cặp nam nữ, vừa lúc đi qua gần chỗ này, mỗi ngày đầu phải đi qua quãng đường này, hôm nay hai người gặp một đám bạn bè cho nên về tương đối trễ, lúc đi qua bên này thì nghe thấy âm thanh khác thường, mới hô một tiếng, đã nhìn thấy một người đàn ông cầm quần từ trong bụi hoa tháo chạy đi ra ngoài, đợi hai người đi vào vẹt ra bụi hoa kia, đã nhìn thấy một cô gái nằm trong đó cả người không mảnh vải che thân, trên mặt sưng đỏ , cả người rõ ràng cho thấy dấu hiệu bị cường bạo, chẳng quan tâm nhiều như vậy, nam nhân cởi quần áo ra để cho bạn gái bọc lại cho Lăng Nhiễm, sau đó mình trực tiếp cầm điện thoại gọi cho cục cảnh sát báo án.

Nghĩ tới, Lăng Nhiễm cả người lớn tiếng thét chói tai, sau đó cầm toàn bộ đồ trong bệnh viện hung hăng quăng xuống mặt đất, ngay cả dung dịch đang truyền còn một chút nữa cũng bị nặng nề rơi trên mặt đất, chất lỏng trong suốt chảy đầy trên mặt đất, mảnh thủy tinh cũng rơi đầy trên mặt đất.

Bên ngoài mấy y tá đi vào, thấy thế, vội vàng tiến lên ngăn lại Lăng Nhiễm, nhưng mà Lăng Nhiễm cả người giống như đã phát điên, tay chân không ngừng cào cấu, trong miệng hô, "Cút ngay, cút ngay, các người cút đi cho tôi, các người đều cút hết cho tôi, không nên tới đây, không nên tới đây. . . . . ." Điên cuồng cào cấu những y tá kia, kêu: "Đi ra ngoài, cút ngay đi, không nên tới đây, cút, cút hết!" Trong hỗn loạn mọi người thật sự là không có cách nào, mấy người hợp lực đem Lăng Nhiễm đè lại, sau đó có người trực tiếp cho Lăng Nhiễm một mũi an thần, sau đó Lăng Nhiễm cả người mặc dù giống như nổi điên gào thét, nhưng thanh âm càng ngày càng nhỏ, cuối cùng chỉ đứt quãng vô lực nói "Cút ngay, không nên tới đây, tất cả đều không nên tới." Sau đó vừa nói xong suy nghĩ cả người từng chút từng chút một trầm xuống, cuối cùng nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Đợi lúc Lăng Nhiễm ngủ lại, các y tá một bên lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm, có người xử lý các vết thương cho Lăng Nhiễm.

Một bên một y tá nhỏ giọng hỏi: "Y tá trưởng, cô nói cô ta có phải là bị kích thích quá độ, nên thần kinh xảy ra vấn đề không?"

Y tá trưởng một bên nhìn cô ta một cái, sau đó liền quay đầu nhìn thoáng qua Lăng Nhiễm, nói: "Đi liên lạc với bác sĩ khoa tâm thần sang đây xem đi." Dù sao cũng là bị cường bạo, ngày hôm qua lúc người ta đưa cô ta tới đây, cả người bị đánh không còn hình dáng, dưới tình huống như thế tinh thần bị tổn thương cũng không phải là không có, cho dù không có, cũng cần thiết tìm bác sĩ tâm lý khám.

Y tá kia gật đầu, xoay người liền đi ra ngoài gọi điện thoại cho khoa tâm thần.

Ở cửa bệnh viện, Tô Dịch Thừa đem điện thoại ghi âm mình vừa mới ở trong phòng bệnh nói chuyện với Lăng Nhiễm đưa cho Ngũ đội trưởng đội hình sự, có băng ghi âm kia, có thể rõ ràng nghe được Lăng Nhiễm đã thừa nhận những chuyện cô ta làm, cô ta cố ý để cho xe của Tô Dịch Thừa đụng vào, cố ý để cho Tô Dịch Thừa đưa cô ta đi bệnh viện, trước đó tìm người tốt an bài ở cửa khách sạn chờ chụp hình, sau đó tính sửa sang lại đoạn phim phát tán trên mạng.

Cầm lấy điện thoại di động, Ngũ đội trưởng bật cười lắc đầu, nhìn Tô Dịch Thừa nói: "Tô thị trưởng chiêu này quá không quang minh chánh đại."

Tô Dịch Thừa cũng cười, chỉ nói: "Gậy ông đập lưng ông, có gì không thể?"

Ngũ đội trưởng nhún bả vai một cái, lắc đầu nói: "Không có gì." Sau đó nhìn Tô Dịch Thừa tù từ nói: "Tôi sẽ tìm đồng nghiệp nói chuyện với Lăng Nhiễm, có tiến triển gì mới nhất chúng tôi sẽ thông báo cho anh, kết quả xét nghiệm DNA chắc ngày mai sẽ có, không có vấn đề gì chúng tôi sẽ gọi điện báo cho anh."

Tô Dịch Thừa gật đầu, suy nghĩ một chút, chỉ nói: "Có thể xin chờ có kết quả DNA rồi hãy thông báo ra ngoài, rồi mới quyết định có nên hỏi tiếp khẩu cung lúc sáng của tôi."

Ngũ đội trưởng khiêu mi, hỏi: "Sao vậy?"

Tô Dịch Thừa thẳng thắn mà thong dong nói: "Vợ tôi đang mang thai, tôi không muốn làm cho cô ấy quá lo lắng cho tôi."

Ngũ đội trưởng nhìn hắn một lúc lâu, gật đầu đáp ứng, "Tốt, không thành vấn đề.”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor