Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 152-P1

Chương 152: Lăng Nhiễm bị cưỡng hiếp

Lúc Tô Dịch Thừa cùng thư ký Trịnh tới cục công an thành phố, cũng không biết là người nào tiết tin tức, trước cửa đã tới khá đông phóng viên, thấy anh tới đây, vội vàng vây lại, tia sáng đèn huỳnh quang lóe lên không ngừng, nhiều người hỏi tới mức không phân rõ ai với ai.

"Tô thị trưởng, xin hỏi anh hôm nay tới cục cảnh sát có phải chứng minh anh có liên quan tới vụ án cưỡng hiếp phát sinh vào rạng sáng hôm nay ở công viên?"

"Tô thị trưởng, nghe nói hôm nay rạng sáng cô gái bị cưỡng bức chính là Lăng Nhiễm con gái của Lăng thị trưởng lúc trước, xin hỏi có thật không?"

"Tô thị trưởng, nghe nói hôm nay rạng sáng người bị cưỡng bức rất khẳng định nói tội phạm ngày hôm qua chính là ngài, xin hỏi ngài tối hôm qua lúc phát sinh vụ án ngài ở chỗ nào?"

"Tô thị trưởng, xin giải thích."

. . . . . .

Nhìn thấy loại trận thế này, thư ký Trịnh tiến lên đi xua đuổi những phóng viên truyền thong kia: "Xin lui ra, xin lui ra."

Bất đắc dĩ thư ký Trịnh chỉ có một người, tất nhiên chống không được bọn họ nhiều người như vậy, có người vượt qua thư ký Trịnh, trực tiếp vọt tới trước mặt Tô Dịch Thừa, hỏi: "Tô thị trưởng, xin anh trả lời."

"Tôi không có gì có thể nói , vì tôi căn bản là không biết rạng sáng nay xảy ra chuyện gì, bởi vì khi đó tôi đang ở ngoại thành, cách khu vực thành phố hơn một giờ lái xe, tính khoảng cách tới công viên khoảng hơn 1h20’ để lái xe. Về phần tôi tới đây đúng là phối hợp điều tra vụ án, nhưng cụ thể tiến triển như thế nào, tôi nghĩ các người hỏi lầm người." Tô Dịch Thừa bình tĩnh giải thích.

"Vậy xin hỏi Tô thị trưởng lưới những bức hình cùng đoạn phim truyền lưu trong thời gian qua anh có giải thích gì?" Người nọ cố gắng hỏi, căn bản cũng không có ý tứ bỏ qua cho anh.

Tô Dịch Thừa nhìn anh ta một cái, chỉ nói: "Về chuyện hình ảnh cùng đoạn phim lưu truyền kia, chuyện này thị ủy bộ tuyên truyền đã phát thông báo giải thích qua, đoạn video trên internet kia tất cả đều không phải là thật, chuyện này chúng tôi cũng đã giao cho cục công an đến điều tra, tin tưởng rất nhanh sẽ có kết quả, đối với những người ác ý phát tán những lời đồn kia, chúng tôi nhất định sẽ nghiêm trị không tha."

"Tô thị trưởng, có người nói trước anh kéo vợ anh đi ra ngoài biểu hiện ân ái, cũng chỉ là giành sự đồng tình để xin bỏ phiếu, xin hỏi có thật không?" Người nọ chất vấn, giơ cái micro nhất định phải tìm hiểu rõ ràng.

Tô Dịch Thừa nhíu nhíu mày, chỉ nói: "Tôi rất yêu vợ của tôi." Giọng nói kia là khẳng định, chân thật đáng tin.

"Tô thị trưởng ——" người nọ còn muốn hỏi tới cái gì, nhưng trực tiếp bị Tô Dịch Thừa cắt đứt.

"Xin lỗi, tôi chỉ có thể nói những cái này, những chuyện khác không thể trả lời." Vừa nói, trực tiếp lướt qua bọn họ trực tiếp vào cục công an, những ký giả kia còn muốn đuổi theo không tha, nhưng trực tiếp bị cảnh vệ chắn phía ngoài cửa.

Lúc Tô Dịch Thừa vào ký trụ sở công an đội hình sự Ngũ đội trưởng đã ở trong phòng làm việc chờ anh, thấy vậy đi tới, chỉ nhàn nhạt gật đầu, ý bảo anh ngồi xuống, nói: "Về vụ án cưỡng bức phát sinh tối hôm qua ở công viên bởi vì người bị hại một ngụm ấn định tối hôm qua người cưỡng gian cô ta là Tô thị trưởng, cho nên tôi nghĩ dựa theo lệ cũ hỏi thăm anh một chút vấn đề, hi vọng Tô thị trưởng có thể phối hợp với công tác của chúng tôi, thành thật trả lời vấn đề của tôi."

Tô Dịch Thừa gật đầu: "Có thể, không thành vấn đề."

Cầm qua giấy bút, Ngũ đội trưởng theo thường lệ hỏi: "Xin hỏi tối hôm qua 11 giờ rưỡi tới khoảng rạng sáng lúc 1h trong khoảng thời gian này Tô thị trưởng anh đang ở nơi nào?"

"Tôi ở trong nhà của cha mẹ tôi, ngoại thành quân khu đại viện." Tô Dịch Thừa chi tiết nói.

Nhìn ánh mắt của anh, Ngũ đội trưởng kia lại hỏi: "Có ai có thể chứng minh?"

"Vợ của tôi, cha mẹ tôi, còn có em gái của tôi cùng bạn trai của nó, ngoài ra nhân viên gác cửa cũng có thể chứng minh đêm qua tôi không trở về." Tô Dịch Thừa nói rất thong dong, trên mặt nhìn không ra một chút khác thường.

Ngũ đội trưởng trầm mặc một lát, một lúc lâu liền mở miệng hỏi: "Xin hỏi anh có biết bị người hại Lăng Nhiễm không?"

"Biết." Tô Dịch Thừa gật đầu.

"Các người có quan hệ gì?"

"Không có quan hệ." Tô Dịch Thừa trả lời.

"Nhưng mà cô Lăng cũng không phải là nói như vậy, cô ta nói các người quan hệ rất tốt, anh cũng rất chăm sóc cô ta, các người lúc trước còn có một thời gian yêu nhau, cô ta nói tối hôm qua anh hẹn cô ta ở công viên ven đường gặp mặt, lại không nghĩ rằng anh cường bạo cô ta." Ngũ đội trưởng nói.

"Lời từ một phía chẳng lẽ Ngũ đội trưởng anh cũng tin tưởng sao?" Tô Dịch Thừa hỏi ngược lại.

"Là lời từ một phía hay không tôi sẽ điều tra rõ ràng, nhưng mà đối với chuyện Lăng Nhiễm bị cường bạo này chúng tôi có thể xác định, đồng nghiệp của chúng tôi đã mang cô ta đi bệnh viện kiểm tra, trên người cô vết thương đúng là bị cường bạo mà ra, hạ thân cũng có bị dấu vết bị xâm phạm mạnh mẽ, mặt khác lúc ấy người báo án tại chỗ cũng xác nhận cô ta lúc ấy cả người áo quần rách rưới nằm ở bồn hoa, nghe được thanh âm thì người chứng kiến đi qua, lúc đó mới nhìn rõ một người đàn ông trong lúc bối rối tháo chạy."

Tô Dịch Thừa nhíu nhíu mày, chỉ nói: "Tôi không có thời gian để phạm tội."

Ngũ đội trưởng nhìn anh một lúc lâu, sau đó đem giấy tờ cầm trong tay đưa tới cho anh, chỉ nói: "Sau khi xem lời khai của anh không thành vấn đề thì kí ở chỗ này."

Tô Dịch Thừa cầm qua giấy tờ, bên trong là một chút ghi chép anh ta vừa mới làm, xác nhận sau khi không có vấn đề, trực tiếp ở phía dưới kí tên của mình.

Ngũ đội trưởng nhận lấy nhìn thoáng qua, sau đó đem giấy tờ khép lại, nói: "Về phía những lời khai này tôi sẽ sai người đi xác nhận. Mặt khác tôi nghĩ có thể xin Tô thị trưởng phối hợp với chúng tôi đi một chuyến đến bệnh viện làm một chút xét nghiệm DNA, bởi vì ở trên người Lăng Nhiễm chúng tôi tìm được dấu vết tên tội phạm lưu lại. Tôi nghĩ cái này so sánh với khẩu cung và có độ chuẩn xác cao hơn."

Tô Dịch Thừa gật đầu, "Tốt, nếu như vụ án cần, tôi rất sẵn lòng phối hợp."

Ngũ đội trưởng gật đầu, thu thập giấy tờ trên bàn nói, "Chúng ta đi bây giờ được chứ."

Tô Dịch Thừa trực tiếp ngồi trong xe của Ngũ đội trưởng đi tới bệnh viện, trên đường Tô Dịch Thừa hỏi tình hình vụ án đoạn phim lưu truyền trên mạng, Ngũ đội trưởng chỉ nói: "Phía ngoài tìm người phân biệt điều tra đoạn phim trên mạng đúng là cắt ghép, nhưng mà bức hình kia là thật. Từ góc độ bức hình kia chúng tôi có thể khẳng định bức hình đó là ở phía ngoài khách sạn quay chụp, nhưng mà chúng tôi đi tới khách sạn, muốn tìm băng hình giám sát, nhưng mà chậm một bước, đã bị người trước đó cầm đi. Người này hẳn là kẻ đồng phạm, hắn rất hiểu mỗi một bước động tác kế tiếp của chúng ta, rất thông minh, không có để lại một chút đầu mối."

Tô Dịch Thừa chỉ gật đầu, nói: "Có lẽ các anh có thể từ phía bệnh viện bên kia tra ra, đêm hôm đó tôi cùng Lăng Nhiễm rời đi bệnh viện thời hơn 12h đêm, tôi chỉ lái xe đưa cô ta tới khách sạn, sau đó trực tiếp về nhà, tòa nhà nơi chúng tôi ở cũng có quản chế."

Ngũ đội trưởng gật đầu, đem tay lái đánh một vòng tròn, để cho xe trực tiếp dừng lại ở cửa bệnh viện, lúc mở cửa xe liếc nhìn Tô Dịch Thừa nói: "Xem ra lần này là có người nghĩ làm cho anh cực khổ."

Tô Dịch Thừa cười cười: "Chắc thế."

Ngũ đội trưởng không nói gì, chỉ nhún nhún vai sau đó mở cửa xuống xe.

Đợi lúc Tô Dịch Thừa ở trong bệnh viện nhìn thấy Lăng Nhiễm thì chỉ thấy cô ta một người nửa nằm tựa vào trên giường bệnh, quay đầu hai mắt vô thần nhìn ra ngoài cửa sổ, tựa hồ là đang nhìn cái gì đó, không ai biết.

Tô Dịch Thừa gõ cửa, Lăng Nhiễm trong phòng lúc này mới kịp phản ứng, chậm rãi quay mặt sang, nhìn thấy anh đầu tiên là sửng sốt, nhưng ngay sau đó ngăn khóe miệng bật cười nói: "Khó được, anh mà chịu đến đây thăm tôi."

Tô Dịch Thừa đi vào, đứng ở đầu giường của cô ta, anh lúc này mới thấy rõ khóe mắt của cô ta xanh tím cùng vết thương nơi khóe miệng, thậm chí ngay cả nửa mặt cũng bị sưng, hết thảy những thứ này chứng tỏ cô ta quả thật bị người đối xử bạo lực.

"Tôi cũng vậy, cảm thấy lần đó là một lần gặp cuối cùng của tôi." Tô Dịch Thừa nhàn nhạt mở miệng.

"Ha ha." Lăng Nhiễm khẽ cười, nhìn ănh mắt anh đột nhiên trở nên bén nhọn , nói: "Tôi nói rồi, tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh như vậy."

"Ngày hôm đó cô cố ý chạy tới xe của tôi để xe của tôi đụng vào cô, sau đó cố ý giả bộ hôn mê để cho tôi đưa cô đi bệnh viện, sau đó cố ý để cho tôi ôm cô trở về khách sạn, thật ra thì đã sớm an bài tốt người đứng ở bên kia chờ chực để nhìn thấy tôi ôm cô, để đem hình chụp được, rồi làm cho người ta tìm một người nặc danh, đem hình cùng đoạn phim trước đó chuẩn bị xong tung lên mạng, phải không?" Tô Dịch Thừa hỏi, giọng nói bình tĩnh nghe không ra bất kỳ tâm tình.

Lăng Nhiễm cười, nhìn anh nói: "Tôi không biết anh đang ở đây nói gì, nếu tôi nhớ lầm, đoạn video trên internet kia, tôi sẽ làm sáng tỏ với giới truyền thông."

"Phải không." Tô Dịch Thừa ánh mắt thẳng tắp ngó chừng cô ta nói: "Vậy tối hôm qua thì sao, cô một mực chắc chắn là tôi cường bạo cô, thật sự là tôi sao?"

Nghe thấy lời này, cả người Lăng Nhiễm có chút phát run lên, cắn môi thật chặt, tâm tình có một chút kích động, nhìn anh gần như nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôi biến thành như bây giờ, tất cả đều là bởi vì anh! Là anh đem tôi hại thành như vậy ! Không sai là tôi cố ý tìm anh, cố ý để anh đụng tôi, cố ý tìm người chụp hình sau đó đem tung lên mạng, bởi vì tôi muốn phá hủy anh, tôi muốn đích thân phá hủy anh!" Vừa nói, trực tiếp nắm lấy gối phía sau mình ném về phía Tô Dịch Thừa."A! ——"

Tô Dịch Thừa nghiêng người tránh ra, mắt lạnh nhìn cô ta, cả người giống như nổi điên kêu loạn, trên mặt cũng không có quá nhiều vẻ mặt.

"Chuyện gì xảy ra?" Ngoài cửa y tá nghe được thanh âm liền chạy vào, "Xảy ra chuyện gì?" Còn không có đợi cô y tá kịp phản ứng, trong lúc đó một chén trà ném về phía cô, may mắn Tô Dịch Thừa đứng ở một bên của cô ta tay mắt lanh lẹ, trực tiếp đưa tay đem chén trà đang bay kia đánh rớt trên mặt đất.

"Bốp." Chén trà lập tức vỡ trên mặt đất.

Chiếc chén kia liền rơi xuống bên chân, hù cô y tá kia thiếu chút nữa thì u mê, ngẩn người một lúc lâu chưa có lấy lại tinh thần. Cô ta thậm chí cũng không biết rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

"Cút ngay đi, ai bảo cô tiến vào!" Lăng Nhiễm có chút như phát điên gào thét với cô y tá kia, cô y tá kia lúc này mới kịp phản ứng, chân có chút mềm nhũng liền xoay người đi ra ngoài.

Đợi sau khi cô y tá kia đi ra ngoài, cảm xúc của Lăng Nhiễm so sánh với vừa rồi đã bình tĩnh lại, nhìn Tô Dịch Thừa cười lạnh nói: "Tô Dịch Thừa, tôi cho anh biết, tôi không được tốt, anh cũng đừng nghĩ tới được thoải mái, dù tôi dùng bất cứ giá nào, chết tôi cũng muốn kéo anh cùng chết chung."

"Cô cảm thấy chuẩn bị những thứ giả dối này rồi vu hãm tôi là có thể được sao?" Tô Dịch Thừa chỉ cảm thấy buồn cười, anh lúc nào thì dễ bị cô ta khi dễ như thế?

"A, cho dù tất cả đều bị các ngươi điều tra ra thì thế nào, anh sẽ không bị tỉnh ủy xử phạt sao, anh muốn giẫm lên cha tôi để lên chức vị, không dễ dàng như vậy!" Cô hủy không được người của anh, cô cũng muốn phá hủy con đường làm quan của anh!

Tô Dịch Thừa nhìn cô, lắc đầu, "Cô điên rồi." Nói xong, không hề liếc nhìn cô ta một cái, xoay người trực tiếp ra khỏi phòng bệnh.

"Tô Dịch Thừa, anh quay lại, anh cút trở lại đây cho tôi!" Phía sau trong phòng bệnh, Lăng Nhiễm điên cuồng kêu.

Tô Dịch Thừa không quay đầu lại, cũng không từng xoay người liếc nhìn cô ta một cái.

Lăng Nhiễm ngồi ở trên giường, cả người nắm gối điên cuồng quật, dịch truyền trên tay bởi vì động tác kịch liệt khiến cho kim tiêm kia rơi ra, tạo thành vết thương nhỏ máu bị chảy ngược ra, sau đó cái chăn tuyết trắng bị nhiễm máu đỏ lòm, Lăng Nhiễm cả người từ từ tỉnh táo lại, ngồi cười khúc khích, lầm bầm lầu bầu nói: "Tôi bị điên rồi, tôi đã sớm điên rồi, tất cả đều là bị anh bức cho điên lên."

Cô đột nhiên nhớ tới hôm qua, mình từ trong quán rượu đi ra ngoài, lúc đi tới công viên ven đường, đột nhiên có người từ phía sau đem cô ôm lấy, cô không biết đã xảy ra chuyện gì, muốn la lên, lại bị người kia gắt gao lấy tay đem miệng che lại, cô hoàn toàn kêu không ra tiếng, sau đó thì nghe được phía sau có người dùng thanh âm tục tĩu ở bên tai cô nói: "Tao xem đoạn phim của mày rồi, bộ ngực trắng thật ghê gớm, đủ lẳng lơ đủ phóng túng, là thứ anh mày thích nhất, hôm nay để cho anh mày tới thỏa mãn mày." Người nọ vừa nói, thẳng kéo Lăng Nhiễm qua một bên bụi hoa, một tay che miệng cô, một tay kéo cô trực tiếp lôi kéo cổ của cô.

"Ô ô… ô ô ô…." Lăng Nhiễm muốn kêu, nhưng làm sao cũng kêu không ra, trên cổ bị kéo đến rát đau , dưới chân chỉ có thể theo hắn ta thối lui về phía sau, tay không ngừng đập loạn xạ, nhưng một chút cũng tránh thoát không ra.

Chỗ này phòng ốc rất ít, người cũng rất ít, lại là nửa đêm, trên đường ngay cả xe cộ lui tới cũng ít tới thảm thương, Lăng Nhiễm chỉ cảm thấy trên người mình đau xót, sau đó lúc kịp phản ứng lại mình đã bị người nọ ném trên mặt đất, dưới lưng va vào cục đá khiến cô rất đau. Nhưng mà cô chẳng quan tâm trên lưng truyền đến đau đớn, chỉ thấy trước mắt một người đàn ông cười vô cùng hèn mọn ngó chừng cô, nhìn ánh mắt cô trong đêm tối tựa hồ cũng phiếm ánh sáng.

Lăng Nhiễm rất sợ, không ngừng lắc đầu, ánh mắt của cô tràn đầy nước mắt nhìn hắn ta một chút, bộ dạng vẻ mặt điềm đạm đáng yêu, trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm nói: "Đừng tới đây, không nên tới đây, van cầu ông không nên tới đây. . . . . ." Dưới chân cũng chẳng quan tâm dưới đất toàn nhánh cây với cục đá, dùng cả tay chân lui về phía sau.

"Hắc hắc, tiểu lẳng lơ, mày ở trên mạng không phải rất dâm đãng sao, để cho anh trai tới thoải mãn sự dâm đảng của mày, mở rộng lòng đi, để cho anh trai tới chơi đùa sảng khoái một phen." Người đàn ông hèn mọn kia xoa xoa tay, trên mặt vẻ mặt kinh khủng nở nụ cười.

"Không muốn, không nên. . . . . ." Lăng Nhiễm lắc đầu, không ngừng lui về phía sau, khóc nói: "Đoạn phim kia là giả, đó là tôi tìm người cắt ghép biên tập lại, người trong phim không phải là tôi, thật không phải là tôi, van cầu anh bỏ qua cho tôi đi, bỏ qua cho tôi được không, tôi, tôi cho anh tiền, anh muốn bao nhiêu tiền tôi đều cho anh, không cần thương tổn tôi có được hay không, không cần thương tổn tôi. . . . . ." Lăng Nhiễm cầu khẩn, hi vọng hắn có thể xin thương xót bỏ qua cho mình.

Nam nhân hèn mọn kia xoa xoa khóe miệng của mình đều sắp chảy xuống nước miếng, nhìn Lăng Nhiễm ánh mắt càng phát ra tà ác, lòe lòe phát ra ánh sáng, một bên lắc đầu nói: "Không sao, bộ ngực của cô em so với trong đoạn phim trên mạng còn lớn hơn, anh trai thích." Vừa nói, cả người đều muốn nhào về phía Lăng Nhiễm rồi nói: "Tới đây để cho anh trai sung sướng một trận nào."

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor