Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 127

Chương 127: Một hồi sợ bóng sợ gió

"Bên trong chính là bạn tôi" Lâm Lệ nhìn chằm chằm người kia nói.

"Vậy cũng không được." Người kia nói, không nhìn cô, liền đóng cửa lại, chặn Lâm Lệ lại ngoài cửa.

Lâm Lệ tức giận nhìn chằm chằm cửa phòng một lúc lâu, rồi lại không thể làm gì được. Ngồi trên ghế nhựa, Lâm Lệ lo lắng nhìn cánh cửa phòng đóng chặt kia, trong lòng căng thẳng, không biết qua bao lâu, cửa phòng bệnh đột nhiên bị mở ra, một người đàn ông từ bên trong đi ra ngoài, nhìn Lâm Lệ, nghiêm mặt thâm trầm, một lúc lâu mới hỏi: "cô chính là Lâm Lệ?"

Lâm Lệ sững sờ gật đầu, hỏi, "tôi có thể vào chứ?" Cô vẫn lo lắng cho An Nhiên.

Người nọ lạnh nhạt nhìn cô một cái, nghiêng người, nói: "Vào đi, chúng tôi cũng đang có chuyện muốn hỏi cô."

Bởi vì có cuộc điện thoại của Chu Hàn vừa rồi, Lâm Lệ coi như là đã có chuẩn bị, lách người vào phòng bệnh, thấy hai người phân ra đứng hai bên giường bệnh của An Nhiên, thấy cô đi vào, một người đàn ông lớn tuổi hơn nói: "Cô chính là Lâm Lệ sao?"

Lâm Lệ gật đầu, nhìn ông ta, lại quay đầu nhìn An Nhiên một chút, tay không khỏi nắm chặt điện thoại di động hơn, cô chưa từng nhìn thấy tình thế như vậy, nhìn vẫn hơi sợ hãi.

Người đàn ông đi về phía cô, nói: "Tôi họ Nghiêm, là trưởng ban điều tra vụ án tham ô nhận hối lộ của Tô Dịch Thừa do tỉnh ủy phái xuống, tôi hi vọng cô có thể thành thật trả lời tôi mấy vấn đề."

Lâm Lệ nhìn ông, gật đầu nói: "Ông muốn hỏi cái gì."

"Cô và Cố An Nhiên có quan hệ như thế nào?" Nghiêm Lực hỏi, nhìn chằm chằm vào mắt cô, như là có thể nhìn thấu lòng người, không bỏ sót bất kỳ một biến đổi nào dù chỉ rất nhỏ trên khuôn mặt cô.

"Bạn bè, bạn tốt nhất." Lâm Lệ nhìn lại ông ta, nói vô cùng kiên định.

Thậm chí không cho Lâm Lệ thời gian kịp phản ứng, Nghiêm Lực liền hỏi tiếp: "Vậy có phải vào mùng hai tháng sáu năm nay Cố An Nhiên đã tặng cho cô một sợi dây chuyền ngọc trai trị giá trên trăm vạn?" Ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm cô như thế, không hề chớp mắt.

"Phải" Lâm Lệ quả quyết gật đầu, nhìn ông, nói: "Đúng là tôi đã nhận được một sợi dây chuyền ngọc trai vào ngày hai tháng sáu, nhưng mà là bạn trai tôi nhờ An Nhiên tặng."

Nghiêm lực truy hỏi: "Bạn trai cô là ai?"

"Chu Hàn." Hầu như là không suy nghĩ, Lâm Lệ nói rất bình tĩnh, như là đang tường thuật lại, không hề mất tự nhiên.

Nghiêm Lực nhìn cô, một lúc lâu mới hỏi: "Vậy sợi dây chuyền kia ở đâu?"

"Ở trong nhà của tôi." Lâm Lệ bình tĩnh, nhìn ông ta nói: "Nếu mà các ông không ngại, thì bây giờ có thể cùng đến nhà tôi, tôi đưa sợi dây chuyền kia cho các ông xem, chứng minh điều tôi nói là thật."

Nghiêm Lực nhìn cô, gật đầu nói: "Được." Sau đó liền quay đầu nói với đồng nghiệp của mình, bảo anh ta đi theo Lâm Lệ trở về xác nhận cô có nói thật không.

Lâm Lệ liếc nhìn An Nhiên, gật đầu với cô, sau đó xoay người rời đi cùng với người thi hành công vụ.

Đợi Lâm Lệ rời đi, Nghiêm Lực lại quay đầu nhìn An Nhiên, nhìn chằm chằm vào cô, một lúc lâu mới lên tiếng, "Nếu quả thật chỉ là giúp Chu Hàn đưa sợi dây chuyền cho Lâm Lệ, tại sao phải chuyển năm vạn tệ từ tài khoản của cô sang cho bạn trai cô ta?"

"Trước đó tôi mượn của anh ta năm vạn tệ, muốn trả nhưng vẫn không tìm lúc thích hợp gửi chỗ tiền đó cho anh ta, mà hôm đó anh ta tìm tôi, cho nên tôi cũng vừa vặn hỏi số tài khoản của anh ta, liền chuyển cho anh ta." An Nhiên nhìn chằm chằm ông ta nói, chỉ là ở dưới chăn nơi ông ta không nhìn thấy, tay cô nắm thật chặt.

Nghiêm Lực nhìn chằm chằm cô hỏi: "Cô biết chuyện đấu thầu hạng mục đô thị khoa học công nghệ lần này chứ? Có phải Tô Dịch Thừa đã sớm quyết định nội bộ muốn giao hạng mục kiến thiết thành bắc cho Chu Hàn?"

"Tôi không rõ lắm." An Nhiên nói chi tiết: "Về công việc, ở nhà Dịch Thừa chưa bao giờ nói gì, cho nên về chuyện đấu thầu dự án đô thị khoa học công nghệ, anh ấy chưa từng nói gì cho tôi biết, ngoài ra tôi tin tưởng tính tình Dịch Thừa, anh ấy nhất định sẽ không làm việc trái với nguyên tắc, tôi tin kết quả cuối cùng của đấu thầu sở dĩ sẽ chọn công ty của Chu Hàn, nhất định là có nguyên nhân để bọn họ lựa chọn như thế." Thật ra thì cô nhìn ra được quan hệ của Tô Dịch Thừa và Chu Hàn cũng không tốt, càng không có chuyện ngầm tiếp xúc, nếu Tô Dịch Thừa thực sự ích kỷ, anh còn có thể lựa chọn Chu Hàn sao? Người đàn ông từng phản bội tình bạn của anh!

Nghiêm Lực nhìn cô rất lâu, cũng không nhìn ra cái gì khác thường từ trên mặt cô.

Mấy người đứng giằng co, vẻ mặt vẫn rất nghiêm túc, chỉ là không hỏi thêm An Nhiên cái gì nữa, như là đang đợi tin tức bên Lâm Lệ, xác nhận xem có đúng như Lâm Lệ nói không.

Dưới chăn, tay An Nhiên nhẹ nhàng đặt lên trên bụng, như là đang cảm nhận sự tồn tại của đứa bé.

Vào lúc bầu không khí trong phòng đang kỳ lạ, thì đột nhiên có tiếng gõ cửa truyền đến.

Nghiêm Lực nhíu nhíu mày, lúc vừa tiến vào rõ ràng đã nói với nhân viên y sĩ ở đây rằng bọn họ có chuyện, để họ đừng tới quấy rầy.

Nháy mắt ý bảo đồng nghiệp bên cạnh ra mở cửa, vừa mở ra, nghe thấy thanh âm Tần Vân từ bên ngoài truyền vào: "Nghiêm Lực, ông giữ con dâu và cháu nội tôi làm gì!"

Nghe vậy, An Nhiên và Nghiêm Lực trong phòng vội vàng quay đầu nhìn ra bên ngoài phòng bệnh, thấy Tần Vân tức giận đứng ở cửa, còn có Tô Văn Thanh nghiêm mặt đứng bên cạnh.

Tần Vân nói xong định đi vào, lại bị người của tổ điều tra đứng ngăn lại: "xin lỗi, chúng tôi đang tra hỏi."

"Tra hỏi, các anh hỏi thế nào, hỏi đến mức người ta phải vào viện!" Tần Vân có chút kích động, khi bà nhận được điện thoại nói An Nhiên đang ở trong bệnh viện, suýt nữa thì bà bị dọa đến nhũn cả người, ai ở trong bệnh viện cũng được, nhưng mà bây giờ An Nhiên đang mang thai, đang yên đang lành sao lại phải đến bệnh viện!

Thấy thế, Nghiêm Lực xoay người đi ra ngoài, đứng ở cửa, nhìn Tô Văn Thanh và Tần Vân, cười cười, nói: "anh, chị dâu."

"Tránh ra, để cho tôi đi vào." Tần Vân nhìn ông, giọng nói rất mạnh mẽ, bà mới không rảnh để ý ông ta, bây giờ bà lo lắng chính là An Nhiên.

Nghiêm Lực có chút khó xử nói: "chị dâu, chị xem tôi đang bận rộn công việc đây, sao chị phải làm khó tôi như vậy."

"Làm khó cậu sao, có ai như các cậu không, hỏi thì hỏi, còn hỏi đến mức người ta phải vào viện! Nghiêm Lực, tôi nói cho cậu biết, bây giờ An Nhiên đang mang thai, nếu nó xảy ra chuyện gì, tôi xem ông làm thế nào nhìn mặt với cha tôi." Tần Vân oán hận nói. "Tránh ra cho tôi, tôi muốn đi vào."

Nghiêm Lực biết Tần Vân ngang lên là ông không đấu nổi, mà lúc này tính tình Tần Vân bùng nổ cũng chỉ có Tô Văn Thanh có thể trị được, có thế nào nữa, chỉ cần Tô Văn Thanh mở miệng, thì nhất định bà sẽ không có ý kiến nữa. Từ trước đến giờ luôn như thế, Nghiêm Lực khó xử nhìn Tô Văn Thanh đứng bên cạnh, hi vọng ông có thể mở miệng nói gì đó.

Tô Văn Thanh nhìn ông ta, gật đầu, mở miệng nói với Tần Vân: "được rồi, Nghiêm Lực là người có công vụ, chúng ta không thể làm chậm trễ công việc của cậu ta, cứ để cậu ta làm rõ chuyện đã."

"Nhưng mà An Nhiên ——" Tần Vân còn muốn nói gì, lại bị An Nhiên trong phòng bệnh ngắt lời.

Nghe thấy trong phòng bệnh truyền đến tiếng của An Nhiên: "Mẹ, con không sao."

Nghe vậy, lúc này Tần Vân mới yên lòng lại, tay không ngừng vỗ vỗ lồng ngực của mình, miệng lẩm bẩm nói: "không sao là tốt rồi không sao là tốt rồi . . ." rồi lại cất giọng nói vào trong phòng bệnh: "An Nhiên, con đừng sợ, không có chuyện gì, cha mẹ đều ở phía ngoài."

"Vâng." An Nhiên đáp lại, tay chậm rãi vỗ về bụng của mình, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn, không còn căng thẳng và sợ hãi như vừa rồi.

Nghiêm Lực đóng cửa rồi trở lại trước mặt An Nhiên, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hơi tái nhợt của cô, không nhịn được quan tâm hỏi: "Sức khỏe cô thật không sao chứ?" Thật ra thì đúng như Tần Vân nói, cho dù kết quả điều tra thế nào, đứa bé trong bụng An Nhiên mà có chuyện gì, thì đúng là ông không có mặt mũi nào gặp ông Tô rồi.

An Nhiên gật đầu, "vâng, không có gì đáng ngại."

Lúc này Nghiêm Lực mới yên lòng lại, nhìn cô gật đầu, bị Tần Vân ồn ào như vậy, muốn hỏi nhưng lại không biết hỏi gì nữa. Đúng lúc này, điện thoại trong tay ông vang lên, là điện thoại của người đồng nghiệp vừa đi cùng Lâm Lệ về nhà lấy dây chuyền, nhấn nút nghe, liền mở miệng hỏi: "thế nào?"

"Sợi dây chuyền kia đúng là ở trong nhà Lâm Lệ, cô ta nói đúng sự thật." Bên kia điện thoại, người nọ nói như vậy.

Nghe vậy, Nghiêm Lực như là thở phào nhẹ nhỏm, gật đầu, chỉ nói: "Tôi biết rồi." Sau đó liền cúp điện thoại.

Lại nhìn An Nhiên, khuôn mặt cũng không nghiêm khắc như vậy, hơi nở nụ cười, nói: "Tìm được sợi dây chuyền ở nhà Lâm Lệ rồi."

"Vốn chính là Chu Hàn nhờ tôi tặng Lâm Lệ ." An Nhiên chỉ nhàn nhạt nói.

"Ừ." Nghiêm Lực gật đầu, nhìn cô thẳng thắn nói: "Tôi nhìn a Thừa lớn lên từ nhỏ, như là con trai tôi vậy, lần này nhận được tố giác nói cậu ta tham ô nhận hối lộ, nói thật, chính tôi cũng sợ hết hồn, trong ấn tượng của tôi, a Thừa tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy, sau lại đọc tài liệu kia, thấy nói là cô giấu cậu ta nhận quà tặng hơn trăm vạn như thế, tôi tin tính tình của a Thừa, lại không tin người xa lạ như cô."

An Nhiên không nói lời nào, chỉ nhìn ông ta, cô có thể hiểu được, dẫu sao cũng là người chưa từng gặp mặt, đổi lại là cô, cô cũng không tin.

Nghiêm Lực tiếp tục nói: "Mới từng đó tuổi, a Thừa có thể đi tới vị trí hiện tại lại còn không hề dựa vào quan hệ trong nhà, thật sự là không hề dễ dàng, đương nhiên là khi anh lên càng cao, thì càng nhiều người ghen ghét đố kỵ, nhất là trong xã hội chỉ nói đến lợi ích như thế này, có câu anh không phạm người, có người phạm anh, không phải anh cứ làm tốt bổn phận của mình là có thể sống yên ổn, người thực sự muốn gây phiền phức sẽ không vì anh yên phận mà không nghĩ cách lật đổ anh. Cô là vợ cậu ta, cho nên hành động của cô có thể trở thành nhược điểm và công cụ để người ta lợi dụng lật đổ cậu ta, tôi hi vọng sau này cô xử lý công việc xuất phát từ góc độ của a Thừa nhiều hơn, đứng trên lập trường của cậu ta mà cân nhắc, mặc dù lần này là một hiểu lầm, nhưng cũng đủ để chứng minh có người thật có lòng muốn gây phiền phức cho cô cậu."

"Bên trong chính là bạn tôi" Lâm Lệ nhìn chằm chằm người kia nói.

"Vậy cũng không được." Người kia nói, không nhìn cô, liền đóng cửa lại, chặn Lâm Lệ lại ngoài cửa.

Lâm Lệ tức giận nhìn chằm chằm cửa phòng một lúc lâu, rồi lại không thể làm gì được. Ngồi trên ghế nhựa, Lâm Lệ lo lắng nhìn cánh cửa phòng đóng chặt kia, trong lòng căng thẳng, không biết qua bao lâu, cửa phòng bệnh đột nhiên bị mở ra, một người đàn ông từ bên trong đi ra ngoài, nhìn Lâm Lệ, nghiêm mặt thâm trầm, một lúc lâu mới hỏi: "cô chính là Lâm Lệ?"

Lâm Lệ sững sờ gật đầu, hỏi, "tôi có thể vào chứ?" Cô vẫn lo lắng cho An Nhiên.

Người nọ lạnh nhạt nhìn cô một cái, nghiêng người, nói: "vào đi, chúng tôi cũng đang có chuyện muốn hỏi cô."

Bởi vì có cuộc điện thoại của Chu Hàn vừa rồi, Lâm Lệ coi như là đã có chuẩn bị, lách người vào phòng bệnh, thấy hai người phân ra đứng hai bên giường bệnh của An Nhiên, thấy cô đi vào, một người đàn ông lớn tuổi hơn nói: "cô chính là Lâm Lệ sao?"

Lâm Lệ gật đầu, nhìn ông ta, lại quay đầu nhìn An Nhiên một chút, tay không khỏi nắm chặt điện thoại di động hơn, cô chưa từng nhìn thấy tình thế như vậy, nhìn vẫn hơi sợ hãi.

Người đàn ông đi về phía cô, nói: "tôi họ Nghiêm, là trưởng ban điều tra vụ án tham ô nhận hối lộ của Tô Dịch Thừa do tỉnh ủy phái xuống, tôi hi vọng cô có thể thành thật trả lời tôi mấy vấn đề."

Lâm Lệ nhìn ông, gật đầu nói: "ông muốn hỏi cái gì."

"Cô và Cố An Nhiên có quan hệ như thế nào?" Nghiêm Lực hỏi, nhìn chằm chằm vào mắt cô, như là có thể nhìn thấu lòng người, không bỏ sót bất kỳ một biến đổi nào dù chỉ rất nhỏ trên khuôn mặt cô.

"Bạn bè, bạn tốt nhất." Lâm Lệ nhìn lại ông ta, nói vô cùng kiên định.

Thậm chí không cho Lâm Lệ thời gian kịp phản ứng, Nghiêm Lực liền hỏi tiếp: "vậy có phải vào mùng 2 tháng sáu năm nay Cố An Nhiên đã tặng cho cô một sợi dây chuyền ngọc trai trị giá trên trăm vạn?" Ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm cô như thế, không hề chớp mắt.

"Phải" Lâm Lệ quả quyết gật đầu, nhìn ông, nói: "đúng là tôi đã nhận được một sợi dây chuyền ngọc trai vào ngày 2 tháng sáu, nhưng mà là bạn trai tôi nhờ An Nhiên tặng."

Nghiêm lực truy hỏi: "bạn trai cô là ai?"

"Chu Hàn." Hầu như là không suy nghĩ, Lâm Lệ nói rất bình tĩnh, như là đang tường thuật lại, không hề mất tự nhiên.

Nghiêm Lực nhìn cô, một lúc lâu mới hỏi: "vậy sợi dây chuyền kia ở đâu?"

"Ở trong nhà của tôi." Lâm Lệ bình tĩnh, nhìn ông ta nói: "nếu mà các công không ngại, thì bây giờ có thể cùng đến nhà tôi, tôi đưa sợi dây chuyền kia cho các ông xem, chứng minh điều tôi nói là thật."

Nghiêm Lực nhìn cô, gật đầu nói: "được." Sau đó liền quay đầu nói với đồng nghiệp của mình, bảo anh ta đi theo Lâm Lệ trở về xác nhận cô có nói thật không.

Lâm Lệ liếc nhìn An Nhiên, gật đầu với cô, sau đó xoay người rời đi cùng với người thi hành công vụ.

Đợi Lâm Lệ rời đi, Nghiêm Lực lại quay đầu nhìn An Nhiên, nhìn chằm chằm vào cô, một lúc lâu mới lên tiếng, "nếu quả thật chỉ là giúp Chu Hàn đưa sợi dây chuyền cho Lâm Lệ, tại sao phải chuyển năm vạn tệ từ tài khoản của cô sang cho bạn trai cô ta?"

"Trước đó tôi mượn của anh ta năm vạn tệ, muốn trả nhưng vẫn không tìm lúc thích hợp gửi chỗ tiền đó cho anh ta, mà hôm đó anh ta tìm tôi, cho nên tôi cũng vừa vặn hỏi số tài khoản của anh ta, liền chuyển cho anh ta." An Nhiên nhìn chằm chằm ông ta nói, chỉ là ở dưới chăn nơi ông ta không nhìn thấy, tay cô nắm thật chặt.

Nghiêm Lực nhìn chằm chằm cô hỏi: "cô biết chuyện đấu thầu hạng mục đô thị khoa học công nghệ lần này chứ? Có phải Tô Dịch Thừa đã sớm quyết định nội bộ muốn giao hạng mục kiến thiết thành bắc cho Chu Hàn?"

"Tôi không rõ lắm." An Nhiên nói chi tiết: "về công việc, ở nhà Dịch Thừa chưa bao giờ nói gì, cho nên về chuyện đấu thầu dự án đô thị khoa học công nghệ, anh ấy chưa từng nói gì cho tôi biết, ngoài ra tôi tin tưởng tính tình Dịch Thừa, anh ấy nhất định sẽ không làm việc trái với nguyên tắc, tôi tin kết quả cuối cùng của đấu thầu sở dĩ sẽ chọn công ty của Chu Hàn, nhất định là có nguyên nhân để bọn họ lựa chọn như thế." Thật ra thì cô nhìn ra được quan hệ của Tô Dịch Thừa và Chu Hàn cũng không tốt, càng không có chuyện ngầm tiếp xúc, nếu Tô Dịch Thừa thực sự ích kỷ, anh còn có thể lựa chọn Chu Hàn sao? Người đàn ông từng phản bội tình bạn của anh!

Nghiêm Lực nhìn cô rất lâu, cũng không nhìn ra cái gì khác thường từ trên mặt cô.

Mấy người đứng giằng co, vẻ mặt vẫn rất nghiêm túc, chỉ là không hỏi thêm An Nhiên cái gì nữa, như là đang đợi tin tức bên Lâm Lệ, xác nhận xem có đúng như Lâm Lệ nói không.

Dưới chăn, tay An Nhiên nhẹ nhàng đặt lên trên bụng, như là đang cảm nhận sự tồn tại của đứa bé.

Vào lúc bầu không khí trong phòng đang kỳ lạ, thì đột nhiên có tiếng gõ cửa truyền đến.

Nghiêm Lực nhíu nhíu mày, lúc vừa tiến vào rõ ràng đã nói với nhân viên y sĩ ở đây rằng bọn họ có chuyện, để họ đừng tới quấy rầy.

Nháy mắt ý bảo đồng nghiệp bên cạnh ra mở cửa, vừa mở ra, nghe thấy thanh âm Tần Vân từ bên ngoài truyền vào: "Nghiêm Lực, ông giữ con dâu và cháu nội tôi làm gì!"

Nghe vậy, An Nhiên và Nghiêm Lực trong phòng vội vàng quay đầu nhìn ra bên ngoài phòng bệnh, thấy Tần Vân tức giận đứng ở cửa, còn có Tô Văn Thanh nghiêm mặt đứng bên cạnh.

Tần Vân nói xong định đi vào, lại bị người của tổ điều tra đứng ngăn lại: "xin lỗi, chúng tôi đang tra hỏi."

"Tra hỏi, các anh hỏi thế nào, hỏi đến mức người ta phải vào viện!" Tần Vân có chút kích động, khi bà nhận được điện thoại nói An Nhiên đang ở trong bệnh viện, suýt nữa thì bà bị dọa đến nhũn cả người, ai ở trong bệnh viện cũng được, nhưng mà bây giờ An Nhiên đang mang thai, đang yên đang lành sao lại phải đến bệnh viện!

Thấy thế, Nghiêm Lực xoay người đi ra ngoài, đứng ở cửa, nhìn Tô Văn Thanh và Tần Vân, cười cười, nói: "anh, chị dâu."

"Tránh ra, để cho tôi đi vào." Tần Vân nhìn ông, giọng nói rất mạnh mẽ, bà mới không rảnh để ý ông ta, bây giờ bà lo lắng chính là An Nhiên.

Nghiêm Lực có chút khó xử nói: "chị dâu, chị xem tôi đang bận rộn côn việc đây, sao chị phải làm khó tôi như vậy."

"Làm khó cậu sao, có ai như các cậu không, hỏi thì hỏi, còn hỏi đến mức người ta phải vào viện! Nghiêm Lực, tôi nói cho cậu biết, bây giờ An Nhiên đang mang thai, nếu nó xảy ra chuyện gì, tôi xem ông làm thế nào xứng đáng với cha tôi." Tần Vân oán hận nói. "Tránh ra cho tôi, tôi muốn đi vào."

Nghiêm Lực biết Tần Vân ngang lên là ông không đấu nổi, mà lúc này tính tình Tần Vân bùng nổ cũng chỉ có Tô Văn Thanh có thể trị được, có thế nào nữa, chỉ cần Tô Văn Thanh mở miệng, thì nhất định bà sẽ không có ý kiến nữa. Trừ trước đến giờ luôn như thế, Nghiêm Lực khó xử nhìn Tô Văn Thanh đứng bên cạnh, hi vọng ông có thể mở miệng nói gì đó.

Tô Văn Thanh nhìn ông ta, gật đầu, mở miệng nói với Tần Vân: "được rồi, Nghiêm Lực là người có công vụ, chúng ta không thể làm chậm trễ công việc của cậu ta, cứ để cậu ta làm rõ chuyện đã."

"Nhưng mà An Nhiên ——" Tần Vân còn muốn nói gì, lại bị An Nhiên trong phòng bệnh ngắt lời.

Nghe thấy trong phòng bệnh truyền đến tiếng của An Nhiên: "mẹ, con không sao."

Nghe vậy, lúc này Tần Vân mới yên lòng lại, tay không ngừng vỗ vỗ lồng ngực của mình, miệng lẩm bẩm nói: "không sao là tốt rồi không sao là tốt rồi . . ." rồi lại cất giọng nói vào trong phòng bệnh: "An Nhiên, con đừng sợ, không có chuyện gì, cha mẹ đều ở phía ngoài."

"Vâng." An Nhiên đáp lại, tay chậm rãi vỗ về bụng của mình, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn, không còn căng thẳng và sợ hãi như vừa rồi.

Nghiêm Lực đóng cửa rồi trở lại trước mặt An Nhiên, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hơi tái nhợt của cô, không nhịn được quan tâm hỏi: "sức khỏe cô thật khôn sao chứ?" Thật ra thì đúng như Tần Vân nói, cho dù kết quả điều tra thế nào, đứa bé trong bụng An Nhiên mà có chuyện gì, thì đúng là ông không có mặt mũi nào gặp ông Tô rồi.

An Nhiên gật đầu, "vâng, không có gì đáng ngại."

Lúc này Nghiêm Lực mới yên lòng lại, nhìn cô gật đầu, bị Tần Vân ồn ào như vậy, muốn hỏi nhưng lại không biết hỏi gì nữa. Đúng lúc này, điện thoại trong tay ông vang lên, là điện thoại của người đồng nghiệp vừa đi cùng Lâm Lệ về nhà lấy dây chuyền, nhấn nút nghe, liền mở miệng hỏi: "thế nào?"

"Sợi dây chuyền kia đúng là ở trong nhà Lâm Lệ, cô ta nói đúng sự thật." Bên kia điện thoại, người nọ nói như vậy.

Nghe vậy, Nghiêm Lực như là thở phào nhẹ nhỏm, gật đầu, chỉ nói: "tôi biết rồi." Sau đó liền cúp điện thoại.

Lại nhìn An Nhiên, khuôn mặt cũng không nghiêm khắc như vậy, hơi nở nụ cười, nói: "tìm được sợi dây chuyền ở nhà Lâm Lệ rồi."

"Vốn chính là Chu Hàn nhờ tôi tặng Lâm Lệ ." An Nhiên chỉ nhàn nhạt nói.

"Ừ." Nghiêm Lực gật đầu, nhìn cô thẳng thắn nói: "tôi nhìn a Thừa lớn lên từ nhỏ, như là con trai tôi vậy, lần này nhận được tố giác nói cậu ta tham ô nhận hối lộ, nói thật, chính tôi cũng sợ hết hồn, trong ấn tượng của tôi, a Thừa tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy, sau lại đọc tài liệu kia, thấy nói là cô giấu cậu ta nhận quà tặng hơn trăm vạn như thế, tôi tin tính tình của a Thừa, lại không tin người xa lạ như cô."

An Nhiên không nói lời nào, chỉ nhìn ông ta, cô có thể hiểu được, dẫu sao cũng là người chưa từng gặp mặt, đổi lại là cô, cô cũng không tin.

Nghiêm Lực tiếp tục nói: "mới từng đó tuổi, a Thừa có thể đi tới vị trí hiện tại lại còn không hề dựa vào quan hệ trong nhà, thật sự là không hề dễ dàng, đương nhiên là khi anh lên càng cao, thì càng nhiều người ghen ghét đố kỵ, nhất là trong xã hội chỉ nói đến lợi ích như thế này, có câu anh không phạm người, có người phạm anh, không phải anh cứ làm tốt bổn phận của mình là có thể sống yên ổn, người thực sự muốn gây phiền phức sẽ không vì anh yên phận mà không nghĩ cách lật đổ anh. Cô là vợ cậu ta, cho nên hành động của cô có thể trở thành nhược điểm và công cụ để người ta lợi dụng lật đổ cậu ta, tôi hi vọng sau này cô xử lý công việc xuất phát từ góc độ của a Thừa nhiều hơn, đứng trên lập trường của cậu ta mà cân nhắc, mặc dù lần này là một hiểu lầm, nhưng cũng đủ để chứng minh có người thật có lòng muốn gây phiền phức cho cô cậu."

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor