Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 119

Chương 119: Vợ con ấm áp như lò sưởi ở đầu giường.

Đến khi Tô Dịch Thừa và An Nhiên ra khỏi phòng thì Tần Vân đang chuẩn bị bữa tối cùng cô giúp việc, thấy hai người, không nhịn được chế nhạo hai người nói: "tình cảm vợ chồng son thật là tốt, An Nhiên, con không biết đâu, a Thừa nó sợ mẹ giấu con đi, vừa vào cửa liền hỏi mẹ con ở đâu, rồi lấy tốc độ chạy về phòng, con không nhìn thấy chứ còn nhanh hơn là ông nội nó dẫn binh chạy trốn."

"Phốc." Bị lời của Tần Vân chọc cười, An Nhiên nhịn không được liền cười ra tiếng, quay đầu nghiền ngẫm nhìn người nào đó, hơi bất ngờ phát hiện người nào đó thế mà thoáng đỏ mặt.

Tô Dịch Thừa hơi mất tự nhiên, theo bản năng sờ sờ lỗ mũi, vừa rồi khi nhận được điện thoại của An Nhiên, anh còn đang trong phòng làm việc, hiện tại chỉ nói: "con đi sân huấn luyện xem một chút." Sau đó quay đầu nhìn về phía An Nhiên.

An Nhiên mới không muốn lại bị mẹ chồng và Dịch Kiều cười chê, vội vàng chứng tỏ lập trường nói: "Em đi giúp mẹ chuẩn bị cơm tối." Nói xong liền đến giúp đỡ Tần Vân và cô giúp việc.

Nhìn bộ dạng kinh ngạc của con trai, Tần Vân cười to, cô giúp việc bên cạnh cũng cười theo, trong viện thoáng cái tràn ngập tiếng cười.

Tô Dịch Thừa bẽ mặt sờ sờ lỗ mũi, ai oán nhìn An Nhiên một chút, rồi mới xoay người ra sân.

Bởi vì là ăn mừng sinh nhật ông nội, dù chỉ có người nhà tụ tập ăn một bữa cơm xoàng, nhưng mà Tần Vân và cô giúp việc vẫn làm một bàn thức ăn rất ngon, dù mang tiếng là tới giúp đỡ nhưng An Nhiên cũng chỉ giúp rửa rau, bưng bát đĩa, vì cô biết rõ tay nghề nấu nướng của mình, với lại dù cô nôn nghén không nghiêm trọng lắng, nhưng mà ở trong bếp lâu, cũng dễ buồn nôn, Tần Vân tưởng là cô không khỏe, cũng không cho cô giúp.

Tô Dịch Thừa, cha Tô và ông nội Tô đồng thời trở về, ba người gặp nhau trên đường về. Mà cha Tô và ông nội Tô biết hôm nay bọn Tô Dịch Thừa đều trở về, nên kết thúc huấn luyện sớm, liền vội về nhà, đúng lúc bắt gặp Tô Dịch Thừa trên đường đi.

Trước khi ăn cơm Tô Dịch Kiều đi ra khỏi phòng, không có vẻ cô đơn như An Nhiên bắt gặp lúc trưa, lúc này cô ấy cười khiến người khác không hề nhìn ra là Tô Dịch Kiều trốn trong phòng khóc buổi trưa, làm nũng kéo tay Tô Hán Niên nói chúc mừng sinh nhật ông, còn dí dỏm làm mặt quỷ với Tô Văn Thanh, trẻ con đấu trêu đùa với Tần Vân, nhìn không ra cảm xúc tiêu cực nào.

Thậm chí An Nhiên có loại ảo giác, không khỏi hoài nghi người mình nhìn thấy lúc trưa thật sự là Tô Dịch Kiều sao?

Bởi vì là người một nhà, cho nên thấy không cần nhiều quy tắc lắm, sau khi đông đủ người liền ngồi xuống bắt đầu ăn cơm. Tuy là chỉ là một bữa cơm gia đình nho nhỏ, Tần Vân vẫn chuẩn bị rượu, rót tượng trưng cho mỗi người một chén, mọi người cùng kính rượu, chúc mừng ông sinh nhật vui vẻ.

Cuối cùng đến khi mọi người cùng nâng chén, tự nhiên lòi ra một ly nước hoa quả, Tô Dịch Kiều nghi hoặc nhìn An Nhiên, nói: "chị dâu, sao chị uống nước trái cây a." Cô nhớ An Nhiên uống rượu được a, lần trước hai nhà cùng ăn cơm ở Du Nhiên Cư có uống.

"An Nhiên không thể uống." Không đợi An Nhiên trả lời, Tô Dịch Thừa giải thích thay cô.

Thật ra thì uống gì cũng không quan trọng, cũng chỉ là góp vui thôi, Tần Vân cũng không để ý, cười nói: "uống gì cũng thế, nước hoa quả cũng được, nào hôm nay là sinh nhật ông nội, mọi người chúng ta cùng mời ông một chén."

Mọi người cạn chén, khuôn mặt bình thường vốn nghiêm túc và nói năng thận trọng của ông nội Tô hôm nay cũng đầy ắp ý cười.

Tô Dịch Kiều lấy quà từ trong túi xách phía sau tặng cho Tô Hán Niên, rồi cười nói lời chúc mừng của mình: "chúc ông nội càng ngày càng trẻ, hằng năm đều 18 tuổi."

Tô Hán Niên cười to, mắng: "Tiểu quỷ, nếu năm nào ông nội cũng 18 tuổi thì có mà thành lão yêu quá hả!"

Mọi người cười vang lên.

Tô Dịch Thừa tặng thực phẩm chăm sóc sức khỏe mua hồi sáng cho ông nội, cười nói: "ông nội, cháu và An Nhiên chúc ông, năm nào cũng có hôm nay, tuổi nào cũng có ngày này, chúng cháu không biết nên mua cái gì, quà không thực dùng thì sợ ông không cần, cho nên chỉ mua mấy hộp thực phẩm chăm sóc sức khỏe, cháu hỏi rồi, họ nói cái này trị bệnh phong thấp rất tốt, ông cứ dùng thử xem, nếu hiệu quả cháu sẽ mua cho ông mấy hộp."

"Được được được." Tô Hán Niên cười gật đầu, thật ra thì ông cũng không để ý có quà hay không, đối với ông mà nói, cả nhà đoàn viên giống như vậy cùng ăn bữa cơm là tốt rồi, có quà hay không đều không quan trọng.

"Cái gì nha, anh đang nói quà của em không thực dụng sao?" Tô Dịch Kiều bất mãn nhăn cái mũi, "thật ra thì tặng quà là tấm lòng nha, chỉ có tặng cái mà mình cho là tốt nhất mới biểu đạt được tấm lòng của mình, bản thân mình cũng không thích, thì còn tính là thành tâm gì chứ. Vả lại ông nội quý em như vậy, bất kể em tặng gì ông nội cũng sẽ thích a, đúng không, ông nội."

Tô Hán Niên cười to, "ha ha, tiểu quỷ này, lần trước tặng ông búp bê gì đó, đứa trẻ có lông mày dày đậm, ông cũng không biết phải gọi là gì." Ông từng này tuổi rồi, thế mà còn tặng ông búp bê, cũng chỉ có tiểu quỷ này nghĩ ra được.

"Ông nội, đó là cậu bé bút chì." Tô Dịch Kiều nói, "hồi đó là cháu mang về từ Nhật Bản, cháu rất thích, chẳng lẽ ông nội không thích?" Giọng nói kia như là bị người vứt bỏ vậy, vô cùng vô tội, khiến người ta không đành lòng phản đối.

"Thích, thích, tiểu Kiều nhà chúng ta tặng gì ông cũng thích." Tô Hán Niên cười nói.

Nghe vậy, Tô Dịch Kiều đắc ý nhìn Tô Dịch Thừa nói, "xem đi, em đã nói là em tặng gì ông nội cũng thích."

"Xem con đắc ý kìa, lớn rồi còn giống như trẻ con vậy." Tần Vân cười nói.

Tất cả mọi người nở nụ cười, không khí rất hòa hợp, vui vẻ.

Tô Dịch Thừa nhìn An Nhiên một cái, sau đó đưa tay nắm chặt tay An Nhiên phía dưới bàn, hai người nhìn nhau trao đổi ánh mắt. Lại quay đầu, Tô Dịch Thừa nói với mọi người: "hôm nay nhân dịp sinh nhật ông nội, thật ra thì con và An Nhiên cũng có chuyện muốn tuyên bố cho mọi người."

"Chuyện gì a?" Tô Dịch Kiều kinh ngạc hỏi, chớp mắt to, nhìn anh.

"Đúng vậy, a Thừa, các con có chuyện gì muốn tuyên bố a, đừng có thần thần bí bí như thế." Tần Vân cũng hùa theo nói, vừa nói, vừa gắp thức ăn cho An Nhiên.

Tô Văn Thanh và Tô Hán Niên cũng nhìn chằm chằm anh, không biết rốt cục anh muốn nói gì.

Tô Dịch Thừa cười khẽ, nắm tay An Nhiên chặt hơn, sau đó chậm rãi mở miệng, nói: "con và An Nhiên có con rồi."

Nghe vậy, Tần Vân cùng Tô Dịch Kiều đang cầm đũa gắp thức ăn đều đột ngột dừng lại, mẫy người sững sờ nhìn anh, lại nhìn An Nhiên, một lúc lâu vẫn còn thẫn thờ.

Tô Dịch Thừa khẽ ho lên, nói lại: "con nói, con và An Nhiên đã có em bé, bác sĩ nói đã hai tháng rồi, tất cả đều bình thường."

Tần Vân phản ứng lại nhanh nhất, khó tin nhìn anh, hỏi: "thật?"

Tô Dịch Thừa gật đầu, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt.

"Thật tốt quá, con sắp làm cô rồi!" Tô Dịch Kiều hưng phấn nói.

Tô Văn Thanh cũng kịp phản ứng, nghĩ đến mình sắp làm ông nội, không nén được ý cười trên mặt: "chuyện tốt a, nhà mình hôm nay coi như là song hỉ lâm môn đi, cha nói đúng không cha." Quay đầu nhìn về phía Tô Hán Niên.

Tô Hán Niên cũng không ngừng gật đầu, liên tục nói: "tốt tốt tốt, cuối cùng Dịch Thừa đã không để ông đợi uổng công a." Không ngờ tới ông còn có thể đợi được đến lúc được ôm chắt, đời này coi như là đáng giá.

An Nhiên quay đầu liếc nhìn Tô Dịch Thừa, nắm lại tay anh thật chặt, khóe miệng cũng nở nụ cười hạnh phúc và thỏa mãn.

"Ai nha!" Tần Vân trách cứ nhìn Tô Dịch Thừa, nói: "các con cũng thật là, chuyện quan trọng như vậy sao không nói sớm."

"Chúng con muốn cho mọi người niềm vui bất ngờ." An Nhiên cười nói.

"Vốn chính là chuyện cực vui, cho dù nói lúc nào, chúng ta cũng đều vui mừng." Tần Vân nhìn bàn đầy thức ăn, cân nhắc xem thứ nào phù hợp cho phụ nữ có thai, xem có cần bảo cô giúp việc làm lại cho An Nhiên. Vừa nói: "An Nhiên, con muốn ăn cái gì, để mẹ bảo cô giúp việc làm cho con."

An Nhiên vội lắc đầu, sợ làm phiền người khác, vội vàng nói: "không cần không cần, những món này con đều thích, thật!"

"Ai nha, món cua này không ăn được, quá nguội, món này cũng không được, quá cay rồi, món này món này cũng không được, hình như nấu quá mặn rồi, cho con có em bé, đột nhiên sẽ thay đổi khẩu vị, món này không được, món kia không tốt. Cuối cùng bỏ đũa xuống, đứng dậy, nói: "mẹ đi làm lại cho con." Không đợi An Nhiên cự tuyệt, đã xoay người vào phòng bếp.

"Mẹ!" An Nhiên nhìn bóng dáng bà, có chút bất đắc dĩ quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa.

"Ha ha, để mẹ con đi làm đi, bà ấy rất vui." Tô Văn Thanh vừa cười vừa nói, mặc dù có chút bất ngờ, nhưng đúng là chuyện vui. Vốn nghĩ đến tính tình Tô Dịch Thừa, anh luôn tính toán lập kế hoạch cho mọi việc, hẳn là không muốn có con nhanh như vậy, không ngờ tới là ông thật sắp được làm ông nội rồi. Nghĩ tới, trong lòng vui mừng khỏi phải nói, nâng chén lên, nhìn Tô Dịch Thừa nói: "a Thừa, hôm nay cùng cha và ông nội uống thêm mấy chén."

Tô Dịch Thừa gật đầu, "vâng."

An Nhiên ngượng ngùng lướt qua mọi người đang hào hứng, rồi lại lo lắng Tô Dịch Thừa uống nhiều quá dạ dày không chịu nổi, chỉ đành phải nhỏ giọng dặn dò bên tai anh: "anh uống ít một chút."

Nghe vậy, Tô Dịch Thừa vỗ vỗ tay cô, gật đầu, "anh biết."

Có lẽ là đúng là quá vui vẻ, xong bữa cơm này, Tô Hán Niên và Tô Văn Thanh đều có tửu lượng không tệ thế mà cũng ngà ngà say, cuối cùng ông nội Tô phải để Tô Dịch Thừa đỡ mới về được phòng, cha Tô mặc dù không đến nỗi không tự về phòng được, nhưng mà bước đi cũng lảo đảo, nhìn không khỏi khiến người ta đổ mồ hôi.

Thật ra thì tối nay Tô Dịch Thừa uống cũng hơi nhiều, khi trở lại phòng mình, nằm trên giường cũng ngà ngà.

An Nhiên đẩy cửa đi vào, thấy Tô Dịch Thừa như thế này, quần áo chưa cởi, liền nằm trên giường. Bước lên tay vỗ nhẹ anh, gọi: "Dịch Thừa, Dịch Thừa?"

Tô Dịch Thừa không phản ứng, nhắm hai mắt nằm như vậy, như là đã ngủ thiếp đi thật.

An Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu, đùa dai đưa tay nhẹ nhàng nhéo nhéo mũi anh, nhỏ giọng uy hiếp bên tay anh: "thật không ngoan, bảo uống ít còn không nghe lời, hừ, ngày mai thức dậy xem em xử lý anh thế nào." Nói xong, chuẩn bị đứng dậy đi phòng tắm vắt cái khăn ấm đến lau cho anh, để anh dễ chịu hơn chút.

Nhưng vừa đựng đứng dậy, cổ tay đột nhiên bị người bắt được, sau đó dùng sức một cái, cả người ngã lên thân thể ấm áp kia. Giương mắt nhìn, thấy Tô Dịch Thừa đã mở mắt ra, giờ phút này đang cười như không cười nhìn cô. Đột nhiên ngửa đầu nhẹ nhàng cắn lên cái mũi bóng mịn của cô, Tô Dịch Thừa buồn cười hỏi: "em buốn xử lý anh thế nào?"

Nằm trên người anh thế này, An Nhiên tức giận vỗ xuống lồng ngực của anh, oán hận nói: "anh cho rằng dạ dày của anh là tường đồng vách sắt ư, còn uống nhiều như vậy!" Chuyện lần trước đến bây giờ cô vẫn nơm nớp lo sợ, thật không phải là một ký ức hay ho, cô không muốn phải sợ hãi như thế thêm lần nữa.

Tiếng vỗ của cô rất lớn, nhưng chỉ là tiếng động, còn tuyệt không đau chút nào, một tay bắt được tay cô, đặt ở miệng khẽ hôn, cười nói: "hiếm khi vui vẻ mà, đã lâu anh không thấy cha và ông nội vui vẻ như vậy rồi."

An Nhiên không nói lời nào, tất nhiên là cô cũng nhìn ra Tô Hán Niên và Tô Văn Thanh vui mừng nhường nào, cho nên mới để mặc cho anh uống nhiều như vậy, chính là không muốn phá hỏng bầu không khí hiếm có này.

"An Nhiên." Giọng nói hơi mông lung, Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng gọi bên tai cô.

"Dạ?" An Nhiên khẽ đáp lời, tựa vào lồng ngực anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh.

"Hôm nay anh cũng rất vui." Tô Dịch Thừa mở miệng, thanh âm kèm theo chút rung động.

An Nhiên dán tai vào ngực anh, bị rung lên mà ngưa ngứa, gật đầu, chỉ nhẹ nhàng đáp, "vâng." Nở nụ cười nhàn nhạt, rất nhạt cũng rất rạng rỡ.

Hai người nằm như vậy một lúc lâu, đột nhiên Tô Dịch Thừa trở mình một cái, đổi vị trí hai người, đặt cô dưới thân mình, ánh mắt sáng quắc nhìn cô.

An Nhiên nhìn thẳng vào mắt anh, không hề có ý nhượng bộ.

Đưa tay chống xuống hai bên cô, làm giảm sức nặng của mình trên người cô. Sau đó chậm rãi cúi đầu xuống, nhẹ hàng lên môi cô.

An Nhiên nhẹ nhàng nhắm mắt lại, đưa tay chậm rãi vòng lên lưng anh, cảm nhận môi anh trằn trọc dán lên môi cô, khẽ hé miệng, để mặc lưỡi anh linh hoạt tiến vào, cướp đoạt tất cả trong miệng cô.

Hôn càng ngày càng mãnh liệt, vốn là nụ hôn đơn thuần đã vô tình bắt đầu trở nên nồng nàn, nụ hôn đơn thuần dần dà nổi lên mùi vị dục vọng. Tay người nào đó chậm rãi thăm dò khắp nơi trên thân thể mềm mại. Sau đó sinh lý người khác rõ ràng bắt đầu biến đổi, cuối cùng gắng gượng dừng lại động tác, vùi đầu trong hõm vai cô, không nhúc nhích, sợ mình vừa động lại không kiểm soát được dục vọng nguyên thủy trong cơ thể mình.

Một lúc lâu mới hòa hoãn được, rồi mới ngẩng đầu lên khỏi hõm vai cô, nhẹ nhàng mổ lên môi cô.

An Nhiên bị anh mổ hơi ngứa, quay đầu đi, vừa cười vừa vỗ nhẹ anh: "anh đứng dậy, cả người toàn mùi rượu, nhanh đi tắm."

Tô Dịch Thừa đứng dậy khỏi người cô, kéo cô cùng ngồi dậy, sau đó nghiêm túc nói: "tuân lệnh, tất cả nghe lời lãnh đạo!"

An Nhiên bị bộ dáng của anh chọc cười, vui vẻ ngồi trên giường.

Tô Dịch Thừa đi đến trước tủ quần áo định cầm đồ ngủ đi tắm rửa, đột nhiên nghĩ đến cái gì, xoay người lại, nhìn chằm chằm cô, một lúc lâu mới lên tiếng: "bà xã, không thì chúng ta cùng đi tắm đi."

Nghe vậy, An Nhiên thoắt cái hồng rực lên: "đồ lưu manh!" Cầm cái gối trên giường ném thẳng đến chỗ anh.

Tô Dịch Thừa chuẩn xác bắt được cái gối, sau đó cười to đi vào phòng tắm.

Nếu dùng một loại động vật để hình dung bản thân mình, thì An Nhiên nghĩ mình hẳn là gấu trúc, vì gấu trúc là quốc bảo, mà chế độ ưu đãi cô hiện nay thật giống như gấu trúc kia vậy.

Về chuyện An Nhiên mang thai, Tần Vân hiển nhiên là rất vui vẻ và kích động, hôm sau lại biết được An Nhiên đã từ chức không phải đi làm, lập tức bảo An Nhiên ở lại đại viện mấy ngày, nói là để có thể chăm sóc cô tốt hơn. Thật ra thì An Nhiên cũng rất thích cuộc sống trong đại viện, rất giản dị, nhưng mà tiếng còi báo hiệu giờ dậy buổi sáng thật khiến người ta đau đầu. Có lẽ là cân nhắc đến gần đây mình bận chuyện hạng mục, mà An Nhiên lại ở nhà một mình không có ai chăm sóc, cho nên Tô Dịch Thừa không phản đối việc để An Nhiên ở lại đại viện vài ngày.

Có lẽ là do mình sắp làm bà nội, Tần Vân có hơi căng thẳng, thức ăn hàng ngày của An Nhiên hầu như đều do bà thiên vị làm cho một mình An Nhiên, nhưng có điều bà làm thì rất vui vẻ, còn An Nhiên ăn thì khổ không thể tả.

Tần Vân bảo Tô Dịch Kiều lên mạng in ra các món bổ dưỡng cho phụ nữ có thai, hơn nữa thực hiện theo nội dung trên đó một cách nghiêm ngặt, cái gì mà mỗi ngày phải hấp thu bao nhiêu vi-ta-min, cái gì có cần bổ sung can-xi hay không, vân vân, ngoài ra yêu cầu đối với món ăn bữa chính lại càng nghiêm ngặt, buổi sáng ăn cái gì, buổi trưa ăn cái gì, buổi tối ăn cái gì, những món này đều đã sớm được lên kế hoạch xong xuôi, thật ra thì những món này An Nhiên cũng có thể tiếp nhận, chỉ là tương đối khốn khổ, hầu như bữa nào cũng không có vị gì cả, còn lại là cùng một vị, theo như Tần Vân nói ăn bột ngọt rất không tốt cho em bé, hấp thu một lượng muối ăn nhất định mỗi ngày mà vị vốn có là tốt nhất cho em bé và cơ thể người mẹ, cho nên tuy rằng ngày nào cũng đều được thiên vị nhưng mà cứ ăn cải trắng luộc nước trắng nhạt nhẽo thật khiến An Nhiên vô cùng khốn khổ. Mấy ngày liền, cả mồm không có mùi vị, vừa nhắc tới ăn cơm đã khiến cô hoảng sợ. Nhưng mà lại không tiện nói gì, dù sao biết Tần Vân là vì muốn tốt cho cô, muốn cô và đứa con trong bụng nhận được sự chăm sóc tốt nhất. Cho nên dù thế, lần nào An Nhiên cũng đều mỉm cười cố gắng nuốt thức ăn bà đã có lòng chuẩn bị cho cô.

Sở dĩ nói là đối xử ‘cấp quốc bảo’ là vì, trừ phương diện ăn uống, Tần Vân còn đặc biệt thiên vị về mặt vận động, Tần Vân có tiêu chuẩn chặt chẽ. Mỗi ngày sớm muộn gì cũng đi tản bộ trong viện một lát với cô, nhưng mà ngoài ra, bà tuyệt đối không để An Nhiên động đậy nhiều, giơ tay không được quá đỉnh đầu, tuyệt đối không được xách đồ nặng, đôi khi An Nhiên rảnh rỗi đến mức buồn chán, liền muốn cô giúp việc trong nhà dạy cô mấy món đơn giản, vốn là cô định nhân dịp này học hỏi tay nghề nấu nướng, tốt xấu gì sau này khi Tô Dịch Thừa về nhà là cơm nước xong xuôi rồi, chỉ chờ anh về ăn cơm.

Nhưng cứ như là Tần Vân gắn radar trên người cô vậy, vừa mới nói phải ra sang bên vợ Trương phó đoàn trưởng tâm sự một lát, nhưng chưa đầy một lát, khi An Nhiên vừa mới kéo cô giúp việc đến bảo cô ấy dạy cô mấy món đơn giản, nghĩ tới có người dạy lúc nào cũng tốt hơn sách dạy nấu ăn chỉ có chữ nghĩa và tranh ảnh màu mè kia, nhưng tay vừa cầm con dao, chuẩn bị thái những nguyên liệu nấu ăn cần thiết, Tần Vân đi vào, nhìn con dao trong tay cô, bước lên cầm lấy, tiếp đó nghiêm túc nói: "người mang thai không được động dao, điềm xấu." Sau đó không nói lời gì liền đẩy An Nhiên ra khỏi bếp.

"Mẹ, không sao, con chỉ là muốn học nấu ăn với cô." An Nhiên giải thích.

"Sau này rồi học, bây giờ con đang mang thai đấy, không được làm mệt mình, hơn nữa, trong bếp nhiều khói." Tần Vân không đồng ý nói.

"Mẹ, sẽ không, sẽ không mệt mà, con chỉ muốn học sau này có thể làm cơm cho Dịch Thừa ăn."

Nghe vậy, Tần Vân cười, nói thẳng: "không sao, tay nghề của a Thừa không tồi, sau này cứ bảo a Thừa nấu cho con ăn là được."

Như thế, An Nhiên chỉ có thể gượng cười, hoàn toàn không biết nên nói gì, còn có thể nói gì.

Hàng ngày Tô Dịch Thừa đều tới đây, có đôi khi rất muộn, đôi khi An Nhiên không đành lòng anh chạy qua chạy lại khổ cực như vậy, mấy lần bảo anh nếu quá muộn thì đừng tới đây, nhưng anh luôn không nghe, lần nào cũng thế cho dù muộn thế nào, luôn muốn quay về, thật ra không làm cái gì, tất nhiên cũng không làm được cái gì, hai người chỉ ôm nhau mà ngủ.

Mà mỗi ngày thấy sắc mặt mỏi mệt của anh, Tần Vân luôn xấu xa cười nhạo anh, nói vợ con đặt ở đầu giường ấm áp như lò sưởi, thế này vợ con chạy, dù đầu giường có đặt gần lò sưởi đi chăng nữa người nào đó cũng không ở được, nhớ người nào đó luôn nói là mình rất bận không có thời gian, bây giờ có bận nữa, muộn nữa cũng quay về, ngăn cản không được.

Tô Dịch Thừa đuối lý, lần nào cũng sờ sờ cái mũi, tự động xem nhẹ, giả vờ không nghe thấy.

Đêm nay An Nhiên gối lên tay Tô Dịch Thừa, nhắm hai mắt, nhưng một lúc lâu cũng không ngủ được, nhẹ nhàng trở mình, nhưng quấy rầy đến người đàn ông bên cạnh.

"Sao thế?" Tô Dịch Thừa vô cùng buồn ngủ nói, tay kéo cô lại cạnh mình.

"Đánh thức anh rồi." An Nhiên áy náy, cô biết ngày nào anh cũng đi đi về về hai tiếng đồng hồ lái xe, hơn nữa đây vốn là thời gian bận rộn hạng mục ban khoa học kỹ thuật thành phố, hầu như ngày nào anh cũng mệt mỏi đến mức cứ nằm lên giường là ngủ.

Tô Dịch Thừa nhắm hai mắt hôn lên trán cô một cái, rồi mới chậm rãi mở mắt ra, nhìn cô nói: "sao không ngủ được?" Thanh âm vẫn cực kỳ buồn ngủ.

Trong bóng tối, nhờ ánh trăng ngoài cửa sổ, An Nhiên đưa tay sờ lên mặt anh, dùng ngón tay miêu tả hình dáng của anh, khẽ thở dài, nói: "Tô Dịch Thừa, ngày mai chúng ta về đi thôi." Cô thật sự là không muốn anh khiến mình mệt mỏi như vậy nữa.

Tô Dịch Thừa cười khẽ, lắc đầu, nói: "anh không sao." Mặc dù đi đi lại lại như vậy có chút mệt mỏi, nhưng mà anh vui vẻ chịu đựng, cũng không cảm thấy cực khổ.

Tất nhiên là An Nhiên biết anh sẽ không ngại mệt, anh đối xử quá tốt với cô, luôn muốn chiều cô. Cười khẽ lắc đầu, nói: "em mới không phải vì anh, em là vì mình." Sau đó thần thần bí bí nhẹ nhàng tiến tới nói bên tai anh: "mấy ngày qua em ăn đủ thức ăn mẹ làm cho em rồi, cả miệng chẳng còn vị gì, cứ tiếp tục thế, em phỏng chừng em sẽ tiêu mất. Dịch Thừa, chúng ta về nhà, về nhà rồi anh nấu đồ ăn ngon cho em được không."

Tô Dịch Thừa cười, thật ra thì anh đâu phải không biết tâm tư nhỏ bé của cô, nhưng mà nói đến cái gọi là bữa ăn dinh dưỡng mẹ làm cho An Nhiên kia, chính anh cũng ăn không tiêu, đừng nói mùi vị, đó căn bản là nước cải trắng, chẳng có vị gì cả, thật cũng làm khó cô phải ăn mấy hôm nay.

"Có được không vậy." An Nhiên làm nũng chà chà trong lòng anh.

Tô Dịch Thừa bật cười lắc đầu, ôm lấy cô, gật đầu, đồng ý nói: "được!"

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor