Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 110

Chương 110: Từ chức

Vì đã hạ quyết tâm, An Nhiên cũng liền nói sao làm nấy, sáng hôm sau đi làm, ở trong phòng làm việc đánh xong đơn từ chức của mình, rồi đứng dậy đi thẳng tới văn phòng của Hoàng Đức Hưng.

Đứng trước cửa trước phòng làm việc của Hoàng Đức Hưng, xuất phát từ lễ phép và tôn trọng, An Nhiên giơ tay lên gõ cửa: "cốc cốc cốc . . . ."

Chờ đến khi bên trong truyền đến tiếng ông ta bảo cô vào, An Nhiên mới mở cửa đi vào.

Hoàng Đức Hưng từ trước máy vi tính ngẩng đầu lên, thấy rõ người tiến vào là An Nhiên, khóe miệng khẽ nở nụ cười nhàn nhạt, ngửa người ra phía sau, như là sớm biết cô sẽ tìm đến.

"An Nhiên a, ngồi đi." Chép miệng chỉ chỗ ngồi trước mặt mình, Hoàng Đức Hưng nói như thế.

An Nhiên cũng cười nhàn nhạt, kéo cái ghế trước bàn làm việc ra ngồi xuống.

"Có câu trả lời rồi chứ?" Hoàng Đức Hưng thử hỏi, theo như ông ta tính toán, cô suy nghĩ rất nhanh có câu trả lời khiến ông ta hài lòng mới phải, thật ra thì ông ta chẳng qua là tính toán một chút, để đảm bảo tuyệt đối thôi.

An Nhiên gật đầu, nói: "vâng, mấy ngày qua đã cân nhắc kỹ."

Nghe vậy, Hoàng Đức Hưng vừa lòng, nhìn cô, chậm rãi hỏi: "cô đồng ý rồi?" Nếu cô đồng ý, trong lần cạnh tranh này phần thắng của ‘Chân Thành’ càng lớn, mà giành thắng lợi lớn trong việc ban khoa học kỹ thuật thì việc bình xét tổng giám đốc hàng năm kia chỉ là vấn đề hình thức.

An Nhiên không nói chuyện, đưa tay đẩy đơn từ chức đã đánh máy từ trước sang cho ông ta, trên trang giấy thậm chí còn độ ấm sau khi in ấn.

Hoàng Đức Hưng vui mừng nhận lấy, vừa cúi đầu nhìn, nụ cười trên mặt kia liền cứng đờ, sau đó không cười nổi nữa, mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn cô, giọng nói thoáng cái trở nên nghiêm khắc, nói: "Cô đây là ý gì!" Hài lòng tưởng là chờ vài ngày sẽ chờ được một đáp án vừa lòng, nhưng không ngờ lại chờ được một tờ giấy rác rưởi! Ông ta cho là cô có thể từ chối không hợp tác, nhưng mà không ngờ tới cô lại cho ông một lá đơn từ chức, thẳng thừng nói ‘không chơi’ nữa!

An Nhiên không sợ hãi nhìn thẳng vào mắt ông ta, chỉ thản nhiên nói, "Tôi nghĩ mấy ngày rồi, mặc dù từ khi vừa tốt nghiệp đã tới ‘Chân Thành’, bảy năm nay tôi chưa hề muốn từ bỏ, nhưng mà có một số việc tôi khó mà làm được, với lại lầy này vì tôi mà gây ra chuyện nhiễu loạn như thế, tôi từ chức thế này coi như là tự nhận trách nhiệm vậy."

"Cô ..." Hoàng Đức Hưng nhìn cô, tay nắm chặt đơn từ chức, một lúc lâu mới mở miệng chất vấn: "An Nhiên, lần này cô gây ra họa không nhỏ a, cô cảm thấy cô từ chức nhận lỗi là có thể bồi thường được sao? Thế thiệt hại của công ty thì sao, cô phải biết công ty giành bao tâm huyết cho hạng mục ‘trang viên thể thao’ này, thiệt hại hơn một nghìn vạn ai chịu trách nhiệm?"

An Nhiên cười nhạt, lắc đầu nói: "tôi có trách nhiệm hay không, tổng giám biết rõ hơn ai hết, chẳng lẽ không đúng sao?"

Nghe vậy, Hoàng Đức Hưng bình tĩnh nhìn cô, vội rời tầm mắt, chỉ nói: "Bản thiết kế là cô làm mất, coi như Trần Trừng đánh cắp, nhưng bản vẽ là để ở phòng làm việc của cô, hơn nữa hồi đó khi tôi muốn đuổi Trần Trừng, là ai cực lực đảm bảo giữ cô ta lại, chuyện này không trách cô thì trách ai?"

An Nhiên nhàn nhạt mở miệng, nói vô cùng nhẹ nhàng, chậm rãi: "nếu tôi nói đã gặp Trần Trừng rồi thì sao, tổng giám còn cảm thấy chuyện này thực sự là trách nhiệm của tôi sao?"

Hoàng Đức Hưng mạnh mẽ sửng sốt, nhìn cô chằm chằm, có chút ngoài ý muốn, kế hoạch bí mật mà ông ta vạch ra thật lâu thế mà bị cô nhẹ nhàng làm tan biến như vậy?

Bình tĩnh nhìn cô, như là còn có chút không tin, thử hỏi: "cô, cô thật đã gặp Trần Trừng rồi?" Trần Trừng cần dùng tiền gấp, không phải cùng ngày hôm đó đã đi rồi sao?

An Nhiên gật đầu, nhìn ông ta cười như không cười nói: "cô ta nói với tôi nguyên nhân trộm bản vẽ, thậm chí cả người bảo cô ta trộm cũng tiết lộ. Tổng giám đoán xem cái người mà sai khiến Trần Trừng đánh cắp bản vẽ từ trong phòng làm việc của tôi là ai?"

Vẻ mặt Hoàng Đức Hưng cứng đờ, nhìn cô yếu ớt, quay đầu, một lúc lâu nghĩ đến cái gì, đột nhiên nhìn lại cô, nói: "cho dù cô không liên quan đến chuyện mất bản vẽ, cô cho là phòng mẫu đột nhiên sập xuống, cô ty sẽ không truy cứu trách nhiệm của cô sao?"

An Nhiên thở dài nói: "về chuyện phòng mẫu sập rốt cuộc có liên quan đến tôi hay không, ngoài ra bản vẽ thực sự có vấn đề không, tôi nghĩ ông đều biết rõ."

Hoàng Đức Hưng hừ lạnh, nói: "nếu tôi cứ khăng khăng nói là bản thiết kế của cô có vấn đề, cô cảm thấy công ty sẽ tin tưởng tôi hay tin cô."

An Nhiên cười khẽ, nhìn chằm chằm vào mắt ông ta, nói: "tôi thừa nhận mình không thông minh, nhưng tôi cũng không ngu ngốc đến nỗi bị người ta chà đạp lên mà không biết tí gì."

Hoàng Đức Hưng nhìn chằm chằm cô, có lẽ mình thật quá khinh thường cô, vốn tưởng cô chỉ có thiên phú về thiết kế, còn chậm chạp với những cái khác, mấy lần bị Tiếu Hiểu ngấm ngầm mưu tính, cũng không thấy cô phản kích, lại không ngờ rằng thì ra lòng cô như gương sáng, đã sớm nhìn thấu tất cả.

"Tổng giám, nếu như tôi đoán không sai, ông làm thế này là muốn ép tôi nghe lời, tìm Dịch Thừa giúp đỡ. Dịch Thừa phụ trách việc xây dựng ban khoa học kỹ thuật thành phố, tất cả hạng mục lớn nhỏ đều qua tay anh ấy, tôi là vợ anh ấy, nếu tôi mở miệng muốn một hạng mục, anh ấy sẽ không thể không để ý mặt mũi của tôi, khi đó chuyện đấu thầu của ‘Chân Thành’ coi như là nắm chắc phần thắng rồi. Tôi không biết ngay từ đầu ông đã coi hạng mục ‘trang viên thể thao’ là ngụy trang, hay là sau khi xem xong bản vẽ mới không có hy vọng với bản thiết kế của tôi nên quyết định vứt bỏ, nhưng mà tôi muốn nói rằng ông dùng hạng mục này tính toán ép tôi tuân theo là một quyết định sai lầm."

Hoàng Đức Hưng không nghe cô, nói thẳng: "An Nhiên, cô hiểu rõ, nếu cô thực sự từ chức, công ty ắt sẽ truy cứu chuyện này tới cùng. Mặt khác, cô cảm thấy xảy ra chuyện này rồi, cô rời khỏi ‘Chân Thành’ tiếp tục hành nghề kiến trúc, cô cho là còn có công ty khác sẽ chịu nhận cô sao?" Một nhà thiết kế lại gây ra sự cố lớn như thế, căn bản là rất khó tiếp tục hành nghề.

An Nhiên lắc đầu, cười khẽ một tiếng, nói: "ông chẳng qua chỉ là muốn lợi dụng tôi để giành được hạng mục ban khoa học kỹ thuật, vì ông biết tôi là vợ Tô Dịch Thừa, tôi mở miệng anh ấy ắt sẽ hỗ trợ." Đột nhiên xoay chuyển đề tài, nhìn ông ta hỏi ngược lại: "Vậy ông cảm thấy Tô Dịch Thừa biết tôi ở công ty bị chèn ép bất công thế này, ông cho là anh ấy còn có thể giao hạng mục cho ‘Chân Thành’ sao?"

Hoàng Đức Hưng sửng sốt, vấn đề này ông ta không nghĩ đến.

An Nhiên cười lạnh nói, "ông đã nghĩ đến tôi có thể bảo Tô Dịch Thừa đồng ý giao hạng mục cho ông, chẳng lẽ tôi lại không thể tố cáo để công ty không thể giành được hạng mục nào sao? ông có thể lợi dụng tôi để nhận được hạng mục ban khoa học kỹ thuật, chẳng lẽ tôi không thể lợi dụng chức quyền của Tô Dịch Thừa khiến cho các ông không giành được gì sao?" Ông ta có thể đe dọa cô, vậy thì ngược lại cô cũng đe dọa ông ta như thế.

Hoàng Đức Hưng nhìn cô chằm chằm, điểm này đúng là ông chưa từng tính tới.

An Nhiên nhìn bộ dạng Hoàng Đức Hưng sững sờ không nói được một câu, biết là cô dọa được ông ta, cuối cùng đứng dậy nhìn ông ta nói: "cám ơn tổng giám bảy năm nay đã chiếu cố, tôi đã học được rất nhiều ở ‘Chân Thành’, cho dù là đối nhân xử thế hay là xử lý công việc." An Nhiên ám chỉ nói.

Hoàng Đức Hưng nhìn cô nhưng không nói chuyện, chẳng qua là sắc mặt đã sớm không còn như vừa rồi, xanh mét cực kỳ khó coi.

An Nhiên không nhìn sắc mặt ông ta, chỉ nói: "Về hạng mục trang viên thể thao lần này, tôi tự nhận là bản thiết kế tuyệt đối không có vấn đề, mặt khác về chuyện sau khi bị trộm, bản vẽ đã đi đâu, còn có phòng mẫu sao lại sập xuống, tôi nghĩ tổng giám biết rõ hơn tôi nhiều, đối với những chuyện này, tôi không cho là tôi cần trình bày hay là phải chịu trách nhiệm. Về phần hiện tại tôi từ chức, tôi sẽ căn cứ vào hợp đồng mà bồi thường tiền vi phạm hợp đồng, công việc trên tay tôi căn bản đã hoàn thành, đương nhiên nên bàn giao cái gì tôi cũng sẽ tìm người bàn giao rõ ràng." Cuối cùng nhìn ánh mắt tức giận đến mức phun ra lửa của Hoàng Đức Hưng, cô nói chốt lại: "nếu không còn chuyện gì nữa tôi ra ngoài trước." Nói xong, liền xoay người ra khỏi phòng làm việc của ông ta.

Mà trong phòng làm việc, Hoàng Đức Hưng nắm chặt lá đơn từ chức của cô, nắm thành một đống, An Nhiên nói không sai, nước cờ này ông đi cực kỳ thất bại, ông ta cho là có thể mượn việc này để ép cô nghe lời, lại không ngờ khiến cô từ chức, thực sự là mất cả chì lẫn chài a!

An Nhiên nói đi là đi, gần như là vừa từ phòng làm việc của Hoàng Đức Hưng đi ra liền gọi đồng nghiệp trong công ty tới bắt đầu giao lại công việc trong tay.

Thật ra thì công việc phải bàn giao cũng không nhiều lắm, giao lại hồ sơ mấy hạng mục trước đây, mà những dự án trên tay mình đã gần hoàn thành rồi, cho nên cũng không có vấn đề gì lớn, như vậy, chuyện bàn giao coi như là tiến hành thuận lợi.

Khi An Nhiên thu dọn đồ đạc xong xuôi, ôm theo hộp giấy rời đi, đi đến trước cửa thang máy, quay đầu nhìn lại tất cả, bản thân có cảm giác khó tả.

Cô bé tiếp tân công ty có quan hệ không tồi với cô, tiễn cô đến cửa thang máy, nhìn cô bé hốc mắt hồng hồng, thầm vì cô mà thấy bất bình, An Nhiên khẽ cười với cô bé, bảo cô bình thường đọc sách nhiều hơn, tốt nhất là mang mấy cuốn sách kiến trúc đến, ít nhiều cũng có tác dụng.

Đến khi ôm thùng giấy vào thang máy đi xuống dưới, trong nháy mắt thang máy mở ra vừa vặn đối diện với Tiếu Hiểu đang chờ thang máy, Tiếu Hiểu trông thấy cô, hơi sững sờ, một lúc lâu mới phản ứng thấy cô muốn đi, thử hỏi: "chị từ chức rồi?"

An Nhiên nhàn nhạt cười cười với cô ta: "đây chẳng phải là đúng ý cô đi."

Tiếu Hiểu nhún vai, chỉ nói: "quả thật đúng ý tôi." Cô đi, như vậy Chân Thành sẽ không có ai khác chống đối lại cô ta, có thể không tốt sao.

An Nhiên nhìn cô ta, không nói thêm gì, ôm thùng giấy đi lướt qua cô ta, rời đi.

Khi ôm đồ về đến nhà còn chưa đến buổi trưa. Đột nhiên từ chức, cô còn chưa tính xem sắp tới sẽ làm gì, thật ra thì lập tức đệ đơn từ chức lên Hoàng Đức Hưng có chút liên quan đến Tô Dịch Thừa, vì câu nói tối qua của anh, anh nói anh sẽ nuôi cô cả đời, hình như có những lời này của anh, cô thật sự không còn sợ gì nữa.

Để đồ vào trong thư phòng, gọi điện thoại cho Lâm Tiểu Phân, vốn định buổi chiều về thăm bà, không nghĩ tới động tác của bà thật nhanh, sáng nay đã đi làm rồi. An Nhiên có chút bất đắc dĩ than thở, tất nhiên là cô hiểu tính mẹ, cho dù từ chức, bà cũng sẽ làm từng bước theo thủ tục.

Chỉ dặn dò bà phải tự chăm sóc bản thân mình, đừng làm mệt quá, rồi mới cúp điện thoại, chuyện bản thân mình từ chức cô tạm thời chưa muốn nói cho bà biết, vì không muốn bà lo lắng cho mình.

Như vậy thì đúng là không có chuyện gì làm, cứ ngồi trên ghế sô pha ngửa đầu nhìn trần nhà thật lâu, cuối cùng An Nhiên quyết định mình sẽ luyện tập cẩn thận tài nấu nước kém cỏi của mình. Tuy nói sau này để Tô Dịch Thừa nuôi, nhưng cô cũng không thể được voi đòi tiên được, không làm gì cả còn để anh tan việc về rồi nấu cơm cho cô ăn, như vậy chính Tô Dịch Thừa sẵn lòng, cô cũng cảm thấy xấu hổ đi.

Nghĩ như thế, An Nhiên quyết định thừa dịp khoảng thời gian mình không đi làm này, phải luyện tài bếp núc một chút, không nói đến có thể làm đủ sắc hương vị, nhưng ít ra cũng phải làm được bữa cơm ăn tạm được đi.

Nói sao liền quyết định làm như vậy, cầm ví tiền và chìa khóa liền ra khỏi cửa chuẩn bị đi mua đồ ăn cho hôm nay.

Đẩy xe mua đồ đi trong khu tươi sống của siêu thị, An Nhiên cố gắng chọn những nguyên liệu vừa đơn giản vừa dễ làm mà hay ăn, mục đích lần này của An Nhiên rất rõ ràng, cô không mong có thể làm nhiều món ăn ngon đẹp mắt khiến người ta thèm ăn, cô chỉ mong có thể làm món không cháy không nhão không chín quá, đơn giản như thế thôi.

Cầm một bó cải trắng tươi cho vào xe, gần tới buổi trưa, lúc này có rất ít người trong siêu thị, lác đác mấy người có vẻ trống trải, cho nên chỉ vài tiếng đối thoại cũng bị nghe rất rõ ràng.

Vì vậy khi phía sau truyền đến giọng nói của một người con gái cười duyên làm nũng cùng người đàn ông đi bên cạnh, An Nhiên cũng có thể biết rõ những gì họ nói.

"Anh Tường, em muốn ăn cái này, lát nữa anh nấu cho em có được không." Cô gái cười duyên nói, thanh âm rất ngọt ngào êm tai.

Người đàn ông trả lời có chút chậm chạp, qua quýt: "ừ."

Như là thấy được cái gì hợp khẩu vị của cô ta, cô gái chạy về phía trước, chỉ vào thức ăn bày trên quầy hàng, nói với người đàn ông phía sau: "ai nha, đúng rồi đúng rồi, em còn muốn cái này."

An Nhiên cũng không nghe thấy người đàn ông trả lời, thật ra thì chỉ là vô tình nghe thấy, cô không có ý nghe lén, mặc dù có chút hâm mộ đôi nam nữ phía sau.

Tiếp tục đẩy xe đi về phía trước, chọn lựa nguyên liệu nấu ăn thích hợp cho mình. Đột nhiên bả vai bị va vào đau nhói, thấy bên cạnh có một thân ảnh nhanh chóng chạy qua, chạy đến khu hải sản cách đó không xa, chỉ vào một con cá được đóng gói đặt trong ngăn tủ, nói: "anh Tường, lát nữa chúng ta làm cá kho đi, em thích nhất món cá kho anh làm."

Lúc này An Nhiên mới thấy rõ hình dáng người phụ nữ trước mắt, bỗng dưng trừng lớn mắt, sau đó xoay người, quả nhiên người đẩy xe đồ phía sau không phải Trình Tường thì là ai!

Trình Tường cũng nhìn thấy cô, đầu tiên là sửng sốt, sau đó mừng rỡ đi về phía cô: "An Nhiên."

An Nhiên cười lạnh, mệt cho cô lúc trước còn cảm thấy anh ta thật đã hiểu người mình yêu là Lâm lệ, thậm chí còn định nói chuyện với Lâm Lệ một chút, thăm dò thái độ của Lâm Lệ, nếu là Lâm Lệ còn chưa quên được anh ta, như vậy thì cô có thể giúp bọn họ một lần, lại không ngờ anh ta chỉ là diễn trò, xem đi, đây không phải là ở một chỗ với người phụ nữ kia sao, tự mình đi cùng đến siêu thị, tự mình nấu cơm cho cô ta ăn, ha ha, nếu còn nói anh ta căn bản không có gì với người phụ nữ này, thật sự là đánh chết cô cũng không tin!

Trình Tường đẩy xe đến chỗ cô "An Nhiên, trùng hợp thế."

An Nhiên cười lạnh, nhìn anh ta một chút, lại quay đầu nhìn Tiêu Tiêu bên kia một chút: "đúng vậy a, trùng hợp thật."

Trình Tường cũng không nhìn ra thái độ lãnh đạm của cô, anh ta một lòng chỉ muốn hỏi tình hình Lâm Lệ: "Lâm Lệ, gần đây có liên lạc với em không, cô ấy, có khỏe không?" Anh ta đợi ở quê Lâm Lệ hơn một tháng, nhưng không có chút tin tức nào của cô, anh biết mình đã làm tổn thương cô quá sâu, hiện tại né tránh mình cũng là dễ hiểu. Trong khoảng thời gian này anh ta đã suy nghĩ, nếu đây là điều cô muốn, nếu đây là tốt cho cô, vậy thì anh sẽ rời xa, chỉ cần anh biết cô ổn là tốt rồi.

An Nhiên nhìn anh ta hơi giễu cợt nói: "cô ấy có khỏe hay không có liên quan gì đến anh sao?" Anh ta còn có thể dối trá hơn nữa sao, một mặt nói mình yêu Lâm Lệ bao nhiêu, nhưng một mặt lại vẫn ở một chỗ với người phụ nữ này, anh ta thật sự là Trình Tường mà các cô quen biết hồi đó sao, tại sao một người có thể thay đổi như thế, thay đổi đến mức mà cô không thể nhận ra!

"Anh, anh chỉ là muốn biết cô ấy có khỏe hay không." Lâm Lệ không cho anh cơ hội hay tin tức nào, có lẽ chỉ liên lạc với An Nhiên.

"Anh Tường." Tiêu Tiêu trở lại lôi kéo tay Trình Tường, ánh mắt đề phòng nhìn An Nhiên, cô ta nhận ra An Nhiên, người phụ nữ trước đây la lối giội rượu đỏ trong nhà hàng.

Lạnh lùng nhìn bọn họ một cái, thật sự không muốn nói chuyện với những người như vậy, cô xoay người đi thẳng về phía trước.

"An Nhiên!" Trình Tường còn muốn tiến lên gọi lại cô, tay lại bị Tiêu Tiêu bên cạnh lôi kéo, nhìn Tiêu Tiêu một chút, lúc này mới hiểu rõ ánh mắt vừa rồi của An Nhiên, khóe miệng nổi lên nụ cười khổ sở, đưa tay kéo tay Tiêu Tiêu xuống.

An Nhiên chỉ lo đi về phía trước, không hề chú ý đàng trước có người hay không, khi cô đâm sầm vào xe mua hàng phía trước, An Nhiên mới ngẩng đầu thấy có một người đàn ông đang đẩy xe hàng trước mặt cô, bên cạnh còn có đứa bé, đứa bé đang mở mắt to đen nhánh nhìn cô chằm chằm.

An Nhiên không nghĩ tới đi siêu thị còn có thể gặp phải nhiều người quen như vậy, nhìn Chu Hàn, vì sự thất lễ vừa rồi của mình, hơi lúng túng cười nói: "thật trùng hợp a."

Chu Hàn nhìn cô một chút, trên mặt vẫn không có nhiều biểu cảm, nhàn nhạt nói: "đúng vậy a, thật trùng hợp." Thật ra thì vừa rồi anh ta cũng không chú ý đến cô, là Tiểu Bân bên cạnh chú ý tới, lôi kéo góc áo của anh ta, chỉ chỉ người đang nói chuyện phía trước, anh ta mới để ý tới nét mặt của cô không bình thường, nên mới dừng bước.

An Nhiên chào hỏi đứa bé cạnh anh ta: "chào Tiểu Bân, gần đây khỏe không?"

Tiểu Bân có chút ngại ngùng khẽ cong môi cười với cô, cũng coi như là không xa lạ gì với cô rồi, lần trước ở bệnh viện, là cô cùng nó xuất viện, những điều này nó đều nhớ rõ.

An Nhiên cũng cười cười lại với nó, đưa thay sờ sờ đầu nó, lúc này mới ngẩng đầu, liếc nhìn đồ trong xe của bọn họ, thuận miệng hỏi: "anh cũng tới mua thức ăn a." Trong lòng chỉ cảm thấy đôi cha con này kỳ lạ, đôi khi cô cảm thấy Chu Hàn đối xử quá lạnh nhạt với đứa bé này, giống như lần trước vậy, lại để nó ngồi một mình trên ghế sô pha trong tiệc rượu, hơn nữa được cô và Tô Dịch Thừa đưa tới bệnh viện lâu như vậy thế nhưng cũng không phát hiện ra đứa bé biến mất, còn ở bệnh viện lần trước, anh ta lại có thể vô trách nhiệm nhét con vào bệnh viện, mà mình thì mấy ngày không ngó ngàng tới, ngay cả khi bệnh tình đứa bé đã hồi phục cũng không đến đón nó về. Khiến cô cảm thấy trên thế giới này không tìm ra được người cha nào vô trách nhiệm hơn rồi. Nhưng mà bây giờ nhìn lại bọn họ, cảm thấy như là anh ta cũng không quá lạnh nhạt với đứa bé như cô nghĩ, dẫn theo nó đi siêu thị, mua món ăn mà nó thích ăn, người cha thế này thấy thế nào cũng không phải là một người không thương con.

Chu Hàn gật đầu, đẩy xe tiếp tục đi về phía trước, thuận miệng nói, "bây giờ hình như là giờ làm việc." Ngụ ý nói là cô đã quá rảnh rỗi rồi, giờ làm việc còn ra mua đồ ăn.

"À, tôi từ chức rồi." An Nhiên cũng không thèm để ý nói. Đưa tay lấy hộp trứng gà trên giá thả vào trong xe mua đồ.

Chu Hàn có chút kinh ngạc nhìn cô một cái, cũng không hỏi nhiều.

Hai người đi quanh một vòng, sau khi lấy xong đồ muốn mua, khi đẩy xe đồ, người đứng phía trước vừa vặn là đôi Trình Tường và Tiêu Tiêu. Thấy cô tới đây, Trình Tường nhìn cô với vẻ mặt cực kỳ khổ sở, há mồm muốn nói gì, nhưng mấy lần không nói nên lời, cuối cùng cười khổ nói: "không phải như em nghĩ."

"Tôi không cần nghĩ, bởi vì tôi có mắt, tôi sẽ nhìn, chẳng qua là sau này, xin đừng hỏi tôi chuyện liên quan đến Lâm Lệ, bởi vì anh như thế này khiến tôi cảm thấy anh rất dối trá." An Nhiên lạnh lùng nói, không lưu tình.

Tiêu Tiêu ở bên cạnh tức giận, bất bình cho Trình Tường, nói với An Nhiên: "này, người phụ nữ này là sao vậy, nói chuyện có cần phải thế không, cô có biết anh Tường như thế nào trong thời gian qua không, sao cô lại nói anh ấy như vậy!"

An Nhiên lạnh lùng nhìn cô ta, không muốn để cô ta nói thêm cái gì.

Tiêu Tiêu còn muốn nói điều gì, lại bị Trình Tường bên cạnh quát: "Tiêu Tiêu, đủ rồi!"

Vẻ mặt Tiêu Tiêu uất ức nhìn anh ta, bĩu miệng.

Cuối cùng ra đến ngoài siêu thị, trong lòng An Nhiên còn âm ỉ lửa giận, cô thật sự thật sự cảm thấy không đáng giá thay cho Lâm Lệ!

"Không nhìn ra cô còn có một mặt hung dữ như thế." Chu Hàn xách theo túi đồ bên cạnh cười như không cười nói.

An Nhiên nhìn anh ta, lửa giận trong lòng từ từ biến mất, thật ra thì người nào mà chả từng cáu kỉnh, nhưng mỗi người luôn có một điểm mấu chốt, chỉ cần không đụng chạm đến điểm mấu chốt của cô thì tất cả đều ổn.

Quay đầu nhìn phía trước, An Nhiên nhàn nhạt mở miệng: "anh còn nhớ sợi dây chuyên mà hồi trước anh nhượng lại cho tôi chứ."

Chu Hàn có chút khó hiểu nhìn cô một cái, không nói lời nào.

Như là không để ý đến đáp án của anh ta, An Nhiên tiếp tục nói: "Hồi đó tôi mua sợi dây chuyền kia là để làm quà tặng kết hôn cho bạn thân nhất của tôi, mà chú rể là người đàn ông vừa rồi, ba người chúng tôi từng là bạn học, cũng gần mười năm rồi, nhưng mà anh biết không, anh ta và bạn tôi có mười năm tình cảm, thế mà trong lễ cưới, vì người phụ nữ vừa rồi mà anh ta xoay người chạy đi."

Chu Hàn có chút tức cười, trong đầu nhớ lại bộ dạng người đàn ông vừa rồi, như là có hơi bất ngờ vì anh ta làm như thế.

An Nhiên nhìn anh ta, cười nhàn nhạt, lần này cũng không nói thêm gì nữa, giơ túi đồ trong tay, nói: "hình như mấy lần gặp anh đều chiếm tiện nghi của anh, vậy lần này lại cảm ơn nhiều."

Chu Hàn khẽ gật đầu: "lần sau nếu còn có chuyện này, tôi không ngại để cô trả tiền."

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor