Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 097-P1

Chương 97: Em chưa nói không sinh

Đến khi Tần Vân lại từ căn nhà bên kia sang đây, lần thứ hai nhấn chuông cửa, An Nhiên và Tô Dịch Thừa đã rửa mặt thay quần áo xong xuôi.

Tô Dịch Thừa ở phòng ngủ, An Nhiên đi ra mở cửa trước, Tần Vân nhìn thấy cô không ngừng nở nụ cười, nhìn An Nhiên, "để mẹ xem nào, sao lâu như thế không quay về, mẹ cùng cha con, và ông nội cứ nhắc mãi."

An Nhiên chỉ cười: "mấy ngày qua con và Dịch Thừa đều bận rộn, chờ hết bận, chúng con sẽ thu xếp thời gian về nhà thăm mọi người."

"Tốt tốt tốt." Tần Vân gật đầu lia lịa: "đến lúc đó trở về mẹ sẽ làm món ngon cho con ăn, con a, gầy quá."

An Nhiên vội vàng cười: "mẹ, vào nhà trước rồi nói." Hai người vào nhà, đúng lúc Tô Dịch Thừa đi ra từ trong phòng ngủ, trên cổ đang đeo dở chiếc cà vạt.

"Mẹ, sao mẹ tới mà không gọi trước cho chúng con a." Tô Dịch Thừa vừa thắt cà vạt vừa nói.

"Anh chị không về thăm tôi, còn không cho tôi đến thăm con dâu tôi hả." Tần Vân tức giận liếc trắng con trai một cái, quay đầu nhìn An Nhiên, lập tức đổi thành vẻ mặt tươi cười hiền lành, nói: "An Nhiên con nói đúng không."

An Nhiên cười khan, chỉ xoay người nhìn Tô Dịch Thừa một chút, không nói gì cả.

"Ý con không phải như thế, mẹ xem con vừa dọn nhà, còn chưa kịp báo cho mẹ, như sáng nay vậy, không phải sợ bắt mẹ phải đi đường vòng sao." Tô Dịch Thừa cười nói.

Tần Vân cười mắng: "tiểu tử anh còn biết nói, biết đường vòng mà sao không biết sớm báo cho mẹ biết việc dọn nhà a, mẹ thấy tiểu tử anh tám phần là không chào đón mẹ tới." Quay đầu nhìn các thiết bị trong nhà một chút, vừa gật đầu vừa nói: "nói chính ra, mẹ thấy căn nhà này được chỉnh sửa lại còn tốt hơn nhiều so với trước căn trước, nhà cũ của con không phải đen thì là trắng, lạnh ngắt, như tính tình của con vậy, nếu đổi lại là mẹ, mẹ cũng không quen ở." Nói xong, quay đầu nhìn An Nhiên nói: "An Nhiên con nói đúng không."

An Nhiên cười không nói, nhìn Tô Dịch Thừa một chút, chỉ thấy Tô Dịch Thừa có chút bất đắc dĩ nhún nhún vai.

Cười nói, lúc này Tần Vân mới nhớ tới mục đích tới đây hôm nay, thì ra là hai ngày trước có người tặng cho Tần Vân con gà núi đi bộ, hôm qua bà đã đặc biệt hầm thành cháo, biết hai người bọn họ bận việc, đoán là không có thời gian quay về đại viện, cho nên sáng sớm nay bà mang canh gà đã được hầm cả đêm qua tới cho họ, chỉ sợ nếu đến muộn, cả hai đều đi làm rồi, vậy thì sẽ không gặp được. Nhưng mà bà không ngờ rằng, nhấn chuông cửa mãi mà không thấy người ra mở cửa, gọi máy điện thoại bàn thì chỉ thấy tiếng chuông vang lên, không thấy ai nghe, cho nên mới gọi điện thoại di động cho Tô Dịch Thừa. Lại không ngờ đúng vào lúc không may, bọn họ đã chuyển nhà rồi!

"An Nhiên gầy quá, nghe người ta nói uống canh gà này vô cùng bổ dưỡng, An Nhiên con phải uống hết, mẹ hầm cả đêm hôm qua, mới múc từ trong nồi ra sáng nay." Tần Vân vừa nói vừa đổ cháo từ trong bình giữ nhiệt ra, đưa cho An Nhiên, nói: "này, nhân lúc còn nóng thì ăn đi."

An Nhiên không từ chối được, đành nhận lấy bát canh trong tay bà, tuy nói là sáng nay cô còn chưa ăn gì, bụng đúng là rất đói, nhưng mà sáng sớm đã uống đồ nhiều dầu mỡ thế này, cô đúng là chưa từng dùng. "Cám ơn mẹ."

Tô Dịch Thừa ở bên cạnh có chút không vui sờ sờ lỗ mũi, chua nói: "mẹ, ngài đây xem như là có con dâu đã quên con trai sao?"

Tần Vân quay đầu, vẻ mặt đương nhiên nói: "con dâu mới phải thương yêu, con trai da dày thịt béo, chính là thiếu tôi luyện."

"Mẹ, mẹ quá nặng tư tưởng trọng nữ khinh nam rồi." Sau khi kết hôn, Tô Dịch Thừa có trực giác rằng địa vị của mình trong nhà xuống dốc không phanh, ngày xưa, mẹ anh gọi điện đến, luôn quan tâm anh thế này quan tâm anh thế kia, bây giờ hầu như lần nào gọi điện tới đây đều hỏi An Nhiên thế nào, gầy hay béo, có mệt không, công việc có vất vả không, càng ngày càng ít hỏi thăm anh, anh từng hoài nghi, đây là mẹ anh sao?

Tần Vân tức giận nhìn con trai một cái, nói: "anh biết cái gì, trước kia mẹ trông cậy vào anh kết hôn cho mẹ, hiện tại kết hôn rồi, mẹ còn phải trông cậy vào An Nhiên sinh cháu cho mẹ, đương nhiên phải đối xử tốt với An Nhiên chứ." Nói xong không quên quay đầu nói với An Nhiên: "đúng không An Nhiên."

"Ha ha, dạ, phải" An Nhiên chỉ cười khan, có chút khó trả lời. Chuyện con cái, cô đúng là chưa nghĩ tới, nhưng mà cô cũng biết, tuổi cô và Tô Dịch Thừa cũng không còn trẻ, người lớn trong nhà sốt ruột cũng bình thường.

Nghe vậy, Tô Dịch Thừa sờ sờ lỗ mũi nói thầm: "cái này nếu con không cố gắng, An Nhiên cô ấy cũng không sinh được a, nói cho cùng, mấu chốt là ở con đi."

"Tiểu tử con dám không cố gắng!" Tần Vân trừng lớn mắt uy hiếp con trai, lại dám làm cản trở bà ôm cháu nội, quả đúng là hèn hạ rồi.

"Khụ khụ. . . . . ." Một ngụm canh An Nhiên đang uống liền sặc ở cổ họng, "khụ khụ, khụ khụ khụ. . ." Cả người ho khan, khuôn mặt đỏ lên .

"Ai nha, sao lại không cẩn thận như vậy." Tần Vân vừa nói vừa vỗ nhẹ lưng cô: "nào, thuận thuận khí đã."

An Nhiên vội lắc đầu, "khụ, không, không sao." Không biết là vì sặc canh gà hay vì nội dung cuộc đối thoại của họ khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên hồng rực như quả táo chín mọng vậy.

"Ai, mặt sặc đến đỏ lừ rồi, còn nói không sao." Tần Vân đau lòng nói, tay không ngừng vuốt xuôi lưng cô.

Tô Dịch Thừa cười nhẹ, nói: "mẹ, An Nhiên không phải sặc canh, cô ấy đang xấu hổ."

An Nhiên tức giận liếc trắng anh một cái, nói: "em, em không hề."

Tần Vân sửng sốt, mãi mới kịp phản ứng lại hàm ý của Tô Dịch Thừa, xoay người nhìn An Nhiên mập mờ An Nhiên, nói: "ai nha, cái này có gì mà xấu hổ, tất cả đều là người một nhà cả."

"Mẹ." An Nhiên ngượng ngịu: "con không hề mà."

Tần Vân cười nhẹ, cũng không vạch trần cô, nhìn bụng cô, kéo tay cô, cười hỏi: "An Nhiên a, con và a Thừa kết hôn cũng được một thời gian rồi, con nói xem trong bụng con, sẽ không phải có rồi chứ?"

"Mẹ!" An Nhiên xấu hổ càng đỏ mặt hơn, đây cũng thế a, cô và Tô Dịch Thừa kết hôn còn chưa tới hai tháng, làm sao lại thành được một thời gian đây! An Nhiên không chống đỡ được, quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa xin giúp đỡ.

Tất nhiên là Tô Dịch Thừa hiểu được hàm ý trong ánh mắt cô, cười bước lên, ôm cô vào lòng, nhìn mẹ nói: "mẹ, mẹ quá sốt ruột rồi, con và An Nhiên kết hôn mới chưa đầy hai tháng, nhanh nữa, cũng không thể lập tức có cháu nội cho mẹ ôm a, cho dù có thai, vậy cũng phải còn mười tháng mang thai nữa."

"Mười tháng mang thai!" Tần Vân bắt được trọng điểm, vội vàng nhìn An Nhiên, hỏi: "An Nhiên, con có thật rồi?"

"Con . . ." An Nhiên khó mà cười được, đây là cái gì và cái gì a, cô quả thực có cảm giác khó lòng giãi bày được, dường như làm thế nào cũng không giải thích được vậy.

"Mẹ, An Nhiên chưa có thai, chúng con chỉ là đang lấy ví dụ." Tô Dịch Thừa giải vây nói.

Tần Vân nhíu nhíu mày, hỏi trắng ra: "bình thường các con đều tránh thai?"

An Nhiên đã xấu hổ đến không biết nói gì rồi, quay đầu vùi vào lòng Tô Dịch Thừa, cô cảm thấy sắp không còn mặt mũi gặp người rồi.

Tô Dịch Thừa suy nghĩ một lúc, thật tình nói: "không có."

"Vậy các con đến bệnh viện kiểm tra rồi?" Tần Vân từng bước ép sát.

Tô Dịch Thừa lại lắc đầu, "không có."

"Vậy không phải đúng rồi, các con kết hôn cũng gần hai tháng rồi, các con đều bình thường, thế này có con cũng không có gì là lạ." Tần Vân nói, "khi xưa khi mẹ mang thai con, dọa cha con một trận, đi kiểm tra mới biết được là mang thai rồi. Cho nên a, không chừng hiện tại trong bụng An Nhiên đã có bầu rồi, không thì, An Nhiên, sáng nay mẹ cùng con đến bệnh viện kiểm tra một chút?"

Tần Vân có chút nóng lòng, nhưng điều này không thể trách bà, trước đây bà ngày ngóng đêm mong con mình kết hôn, nhưng mà vì chuyện năm đó mà con trai một mực có khúc mắc về chuyện tình cảm, mặc bà nói hết nước hết cái, nhờ người tìm giúp bao nhiều cô gái để anh xem mắt, mắt thấy anh sắp ba mấy rồi, đến lúc đã muốn cầm gậy đánh đòn cho anh sáng mắt ra thì bất ngờ là anh lại dẫn theo một cô con dâu quay về, mặc dù nói không làm lễ cưới, nhưng tốt xấu gì cũng đã lấy giấy đăng ký rồi, hai người cũng là vợ chồng hợp pháp rồi, hơn nữa bà thấy sau khi cưới, tình cảm của hai người nhìn rất ngọt ngọt ngào ngào, thật không dễ gì mới giải quyết được một chuyện lớn như thế, lại đến chuyện này, vài nhà trong đại viện là chiến hữu với lão Tô đã sớm con đàn cháu đống rồi, mà bọn họ vẫn cô đơn tịnh mịch, con trai kết hôn cũng không đưa vợ về đại viện được mấy lần, cho nên thật vất vả mới chờ được con trai kết hôn, chuyện kế tiếp tất nhiên là mong ngóng hai người bọn họ sớm sinh cho bà một cháu nội kháu khỉnh mới được, nếu không để mấy bà lão trong đại viện kia ôm cháu trai cháu gái lượn qua lượn lại trước mặt bà, nhìn thế khỏi phải nói có bao nhiêu không được tự nhiên.

"Mẹ, con, con không có mà." An Nhiên đỏ mặt gần nhỏ ra máu rồi.

"Mẹ, được rồi, mẹ còn nói nữa An Nhiên thật phát khóc." Vừa nói, Tô Dịch Thừa vừa buồn cười vỗ vỗ An Nhiên, lại nói: "hơn nữa, hôm nay vẫn là ngày làm việc, gần đây con và An Nhiên đều rất bận, thật sự không có thời gian đi bệnh viện."

"Vậy nếu thật có rồi?" Tần Vân chưa từ bỏ ý định, mặc dù biết mình nóng lòng chút, nhưng đây cũng không phải là chuyện không thể nào đi.

"Con, con vừa hết kinh nguyệt mấy hôm trước." An Nhiên vùi mặt trong ngực Tô Dịch Thừa, nói nhỏ giọng.

Nghe vậy, cuối cùng Tần Vân phải hết hy vọng rồi, im lặng một lúc lâu, cười nói: "ha ha, tháng này chưa có, đoán là tháng sau có rồi"

An Nhiên xấu hổ, điều này bảo cô làm sao đáp được, cô lại không biết tháng sau thật có hay không, chuyện như vậy đâu phải do bọn họ quyết định.

Tần Vân nhìn An Nhiên như vậy, tiến lên cười kéo tay cô, vỗ nhẹ nói: "An Nhiên a, con đừng cho là mẹ nói ác ý, mẹ đúng là sốt ruột, ai, con nói xem a Thừa không còn trẻ rồi, đến tuổi của mẹ muốn ôm cháu cũng là hợp tình hợp lý nha, hơn nữa, nhân lúc mẹ còn chưa già, các con sinh con thì mẹ còn bế giúp. Nếu các con ngại trẻ con phiền phức, cảm thấy làm lỡ công việc, vậy cứ để đứa bé ở lại đại viện để mẹ chăm giúp các con, đến cuối tuần các con về với nó là được, con nói đúng không."

An Nhiên cười khan nhìn Tần Vân, nhiệt độ trên mặt chưa giảm, mặt vẫn đỏ bừng như thế, chỉ gượng cười trả lời: "mẹ, con chưa nói không sinh, nhưng mà chuyện này cũng phải xem duyên số nha, không phải chúng con cứ nói là có được."

Nghe cô nói như vậy, Tần Vân an tâm, bà sốt ruột, ngoại trừ muốn ôm cháu ra, chính là sợ cô nói không sinh, người người hiện thời không thể so với trước kia, bà xem tivi, nói DINK(1) gì đó, ngay cả nha đầu Dịch Kiều chết tiệt kia cũng cả ngày la hét nói sau này mình không sinh con, nói sợ sau khi sinh con sẽ già nhanh, hơn nữa, nếu bị con cái quấn quít lấy, cô không ung dung tự tại như bây giờ được rồi, những lời này khiến bà suýt nữa thì tức chết, nhưng mà may mắn, may mắn An Nhiên không nói là không muốn sinh.

"Ha ha, là mẹ sốt ruột rồi, con xem mẹ này, lo lắng không yên, không sai không sai, con cái cũng phải xem duyên số, nên có thì đã có rồi, gấp cũng không gấp được." Tần Vân cười nói.

Tô Dịch Thừa giơ tay nhìn đồng hồ một chút, nói: "được rồi, mẹ xem thời gian cũng không còn sớm con và An Nhiên đều còn vội đi làm, chúng ta đi trước đã."

Tần Vân nhìn đồng hồ một chút, thời gian quả thật không còn sớm, vội nói: "ai nha, đúng là không còn sớm, vậy các con nhanh đi đi, đừng để muộn làm. Mẹ cũng phải về rồi, mẹ còn phải đến chỗ nha đầu Dịch Kiều xem một chút, hai anh em con không ai là bớt lo cả, trước đó không biết nha đầu Dịch Kiều kia xảy ra chuyện gì, khóc lóc quay về, hỏi nó không nói lời nào, sáng sớm hôm sau đã đi rồi."

"Dịch Kiều?" Tô Dịch Thừa nhíu nhíu mày.

"Được rồi được rồi, các con còn mải đi làm, đừng đến muộn, mẹ để canh gà vào tủ lạnh cho các con, tối về nhớ đun nóng lên ăn." Tần Vân vừa nói vừa bưng canh gà trên bàn trà vào trong bếp. Đột nhiên nghĩ đến cái gì, quay đầu nhìn bọn họ nói: "đúng rồi An Nhiên, con xem cha mẹ con lúc nào rảnh thì bố trí hai nhà gặp nhau, lần trước bởi vì chuyện a Thừa mà lỡ mất, kế tiếp cha con lại bận chuyện diễn tập, nhưng mà bây giờ thì hết bận rồi, bệnh tình của a Thừa cũng ổn rồi, lúc nào sắp xếp để mấy người lớn chúng ta gặp mặt, mấy ngày nay ông nội cũng nhắc chuyện này, nói không có lễ cưới đã là đủ thất lễ với cha mẹ con bên kia, lần gặp mặt này nhất định phải có."

An Nhiên gật đầu: "được a, con sẽ nói lại với cha mẹ con." Thật ra thì bên cha mẹ cô cũng từng đề cập đến, chỉ là gần đây bận rộn, cô không rứt ra được. Nhưng mà bây giờ đã xong bản thiết kế trang viên rồi, làm mô hình mẫu cũng tiến hành suôn sẽ, tất cả đã coi như là vào quỹ đạo, phải bận rộn cũng không đến mức như mấy hôm trước.

Tô Dịch Thừa vào thư phòng lấy cặp công văn của hai người, mặt An Nhiên vẫn con hơi đỏ, nhưng mà đã tốt hơn vừa rồi rất nhiều, vọng vào bếp nói với Tần Vân: "mẹ, chúng con đi trước đây."

"Ừ, đi đường cẩn thận."

Đợi ngồi lên trên xe, mặt An Nhiên vẫn còn rất hồng, Tô Dịch Thừa buồn cười nhìn cô một cái, trêu ghẹo nói: "vẫn còn xấu hổ sao."

An Nhiên tức giận nhìn anh, quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, cô vốn có da mặt mỏng, bị nói một chút cũng không chịu được.

Tô Dịch Thừa cười khởi động xe, lái xe lên chạy ổn định, một lúc lâu mới khẽ nói: "sao anh lại không nhớ gần đây em có kinh nguyệt a."

Nghe vậy, An Nhiên quay phắt lại, rặng hồng vốn đã biến mất thoáng cái lại bắt đầu hiện lên: "anh..." Nhìn anh, xấu hổ đến không nói nổi một câu.

Tô Dịch Thừa cười, còn hư hỏng nói: "em nói xem không phải là bị mẹ nói đúng chứ." Vừa nói, vừa mập mờ nhìn bụng cô một chút: "chẳng lẽ thực sự em có rồi?"

An Nhiên xấu hổ và giận dỗi quay đầu đi, tức giận rầu rĩ nói: "cái kia của em vốn không đều."

"Ha ha." Tô Dịch Thừa cười to, tâm tình rất tốt.

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor