Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 095-P1

Chương 95: Vết máu trước ngực

Đến khi ngồi vào trong xe Hoàng Đức Hưng, An Nhiên mới biết được hôm nay chính là mời Đồng Văn Hải ăn cơm. Lần này bất ngờ là Tiếu Hiểu không cùng đi, cũng khó trách vừa rồi ở trong phòng vệ sinh cô ta âm dương quái khí nói ra mấy câu chẳng hiểu ra sao cả.

Bữa tiệc được đặt trong một nhà hàng kiểu Trung có điều kiện rất tốt, khi đến nơi Đồng Văn Hải còn chưa tới, Hoàng Đức Hưng tìm người phục vụ gọi trước vài món ăn, dặn dò nhà bếp chờ được thông báo thì đưa lên, ngoài ra còn gọi một chai Mao Đài, An Nhiên nghe giá tiền mà trố mắt chậc lưỡi.

Đồng Văn Hải tới một mình, nhìn thấy An Nhiên thì có hơi sững sờ, nhìn cô bằng ánh mắt có sự quái dị khó tả.

Hoàng Đức Hưng nhiệt tình chào hỏi ông ta: "Đồng cục trưởng, ngồi ngồi đi, cảm ơn ông trong lúc bận bịu mà vẫn trích thời gian tới gặp mặt, hết sức vinh hạnh hết sức vinh hạnh."

An Nhiên cũng đứng dậy lễ phép cười với ông ta: "Đồng cục trưởng."

Đồng Văn Hải cười cười với An Nhiên, sau đó lại bắt tay với Hoàng Đức Hưng, rồi mới ngồi xuống.

Hoàng Đức Hưng quay đầu ý bảo An Nhiên đi báo cho nhân viên phục vụ mang thức ăn lên, An Nhiên đứng dậy đi ra ngoài, nhân viên phục vụ không có ở bên ngoài, đi dọc theo hành lang, sắp đến đại sảnh mới nhìn thấy người phục vụ kia, bảo anh ta thông báo cho phòng bếp lập tức đưa thức ăn lên, khi trở về Hoàng Đức Hưng và Đồng Văn Hải đang cười nói cái gì đó.

An Nhiên mỉm cười gật đầu với bọn họ, ngồi xuống chỗ của mình.

Thật ra thì hôm nay mục đích của Hoàng Đức Hưng hẹn Đồng Văn Hải đi ăn cơm rất đơn giản, không ngoài lôi kéo ông ta, nếu không thể ra tay từ phía Tô Dịch Thừa, như vậy ông ta chỉ có thể tìm cơ hội từ phía khác. Mà Đồng Văn Hải chính là cục trưởng cục xây dựng thành phố Giang Thành, là người định triển khai xây dựng ban khoa học kỹ thuật thành phố, mặc dù nói là muốn tìm người tổng phụ trách, nhưng dù sao cũng không phải chỉ một người là có thể quyết định hoàn toàn mọi việc, mặt này liên quan đến quan hệ lợi ích quá nhiều, người phụ giúp tự nhiên cũng không ít, mà Đồng Văn Hải chính là người quản lý mảng xây dựng này, lôi kéo ông ta, chỉ lợi chứ không có hại.

Món ăn được đưa lên rất nhanh, Hoàng Đức Hưng và Đồng Văn Hải vừa uống vừa trò chuyện, chuyện thời sự, chuyện chính trị, sau đó từng chút từng chút một đề cập đến chuyện mở mang ban khoa học kỹ thuật thành phố.

Đồng Văn Hải ở vị trí này nhiều năm như vậy, tất nhiên người nào chuyện nào cũng đã gặp phải, trong lòng đã sớm biết những toan tính của bữa cơm này. Nói sẽ không nói quá đầy đủ, chỉ nói bảy phần, có dư chỗ cho người ta suy đoán.

Nhưng mà căn cứ vào những điều ông ta nói ra, Hoàng Đức Hưng hiển nhiên là có thể đoán ra hàm ý của ông ta.

Về đề tài nói chuyện của bọn họ, An Nhiên chẳng qua chỉ đúng lúc cười cười, cũng không đáp lời. Hoàng Đức Hưng nói chuyện luôn luôn vô tình cố ý đề cập đến Tô Dịch Thừa, An Nhiên cũng chỉ cười cười, thoái thác rằng Tô Dịch Thừa bận quá, còn về công việc cũng không nói gì nhiều với cô, mình không biết gì cả.

Ăn bữa cơm này mất gần ba tiếng đồng hồ, đến khi ba người đi ra đã gần chín giờ rồi. Đồng Văn Hải và Hoàng Đức Hưng đều uống rượu, xe phải để lại bãi đỗ xe.

An Nhiên chào từ biệt hai người, một mình đi sang một bên, gọi điện thoại cho Tô Dịch Thừa, nghĩ bảo anh đến đón mình, nhưng mà điện thoại vang lên một lúc lâu cũng không thấy người nghe máy. Nhíu mày gọi lại cho anh, nhưng vẫn không có ai nhận.

"Sao lại không nhận điện thoại, đi đâu rồi?" An Nhiên lẩm bẩm.

"Gọi điện thoại cho Tô trợ lý sao?"

"A!" An Nhiên bị dọa sợ, nhỏ giọng hô lên. Phía sau, không biết từ lúc nào Đồng Văn Hải đã đi đến. Giờ phút này đang mỉm cười nhìn cô.

"Dọa cô?" Nhìn cô, Đồng Văn Hải hơi áy náy nói.

An Nhiên cười khan lắc đầu, "không có."

Hoàng Đức Hưng đón xe đi trước, mà Đồng Văn Hải vốn cũng nên đi thấy An Nhiên đứng một bên gọi điện thoại, cho nên đi về phía này.

"Đồng cục còn chưa về, chờ tài xế tới đây đón sao?" An Nhiên lễ phép hỏi, nụ cười trên khuôn mặt miễn cưỡng mà xa cách.

Nhìn cô, vẻ mặt Đồng Văn Hải hơi kỳ lạ, như là muốn nói gì, nhưng không dám mở miệng. Cuối cùng nhìn cô khẽ lắc đầu, chỉ nói: "tối nay uống hơi nhiều, cho nên muốn đứng hóng gió đã" (VL: thế mà không bị trúng gió..)

An Nhiên gật đầu, trong lòng thì nghĩ lấy cớ thế nào để rời đi.

Trong lúc An Nhiên đang muốn rời đi, thì Đồng Văn Hải nhìn ngọn đèn đường phía góc đường xa xa, nhàn nhạt mở miệng, "cô và mẹ cô thật sự giống nhau."

An Nhiên sững sờ nhìn lại ông ta, nhưng cũng không nói chuyện, bởi vì không biết nên nói gì.

Cảm nhận được ánh mắt của cô, Đồng Văn Hải quay đầu nhìn cô, nhìn cô mà trong mắt ông ta có một loại từ ái khác với dĩ vãng, nhìn cô, giống như nhìn con mình vậy, nhẹ nhàng mở miệng, hỏi: "mấy năm nay, mẹ cô đã rất khổ sao."

"Đồng cục trưởng muốn nói cái gì?" An Nhiên nhìn chằm chằm hỏi ông ta.

Lúc này Đồng Văn Hải mới cảm giác mình thất lễ, vội vàng xoay người, chỉ nói: "không có gì, không có gì."

An Nhiên không biết ông ta che giấu cái gì, nhưng mà đối với ông ta, cô cũng không muốn tiếp xúc quá nhiều, trong lòng luôn luôn loại cảm giác sờ sợ, cảm giác không biết rõ còn may mắn hơn. Chỉ thản nhiên nói: "mẹ tôi sống rất hạnh phúc, tuy rằng gia đình cũng không giàu có gì, nhưng mà cha tôi đối xử với bà rất tốt, rất thương bà, tôi nghĩ bà rất vui vẻ, rất hạnh phúc."

"Phải không." Đổng Văn Hải nhàn nhạt nói. Rất lâu, mới chậm rãi nói: "cha cô là một người đàn ông tốt."

An Nhiên gật đầu: "cha tôi không chỉ là người chồng tốt, cũng là người cha tốt." Nói xong nhìn thẳng vào ông ta, nói: "Đồng cục trưởng tiếp tục hóng gió đi, tôi đi về trước." Nói xong, quay đầu đi về phía một chiếc taxi đã dừng lại.

"An Nhiên!" Phía sau Đồng Văn Hải gọi lại.

An Nhiên sững sờ quay đầu, nghi hoặc nhìn ông: "Đồng cục còn có việc?"

Đồng Văn Hải nhìn cô, há mồm, muốn nói lại thôi, cuối cùng tự giễu cười khổ, lắc đầu, chỉ nói: "đi đường cẩn thận."

An Nhiên nhìn ông ta một lúc lâu, khẽ gật đầu, "vâng." Sau đó mở cửa xe liền ngồi lên, báo địa chỉ cho tài xế, bảo anh ta lập tức lên đường.

Ngồi trên xe, An Nhiên lại gọi điện thoại cho Tô Dịch Thừa, nhưng vẫn không có ai nghe, cuối cùng An Nhiên bỏ cuộc, phỏng đoán có lẽ anh còn đang tắm, liền soạn một tin nhắn cho anh nói mình đã gọi xe về rồi, rồi gửi cho anh.

Ngoài cửa sổ ánh đèn đường lấp lánh, cả thành phố lúc này đang phô ra nét mỹ lệ của nó.

Xe taxi từ từ dừng lại trước tòa nhà tiểu khu, sau khi thanh toán tiền xe, cô liền xuống xe. Đi thang máy lên tầng, thang máy vào buổi tối còn trống vắng rất nhiều so với ban ngày, không phải chờ lâu thì đã tới rồi, dừng lại ở tầng mười, sau đó cô bước ra khỏi thang máy, đi về nhà, chỉ thấy lúc này cửa nhà khép hờ, ngọn đèn từ bên trong hắt ra bên ngoài chiếu sáng lờ mờ bóng người đi tới, An Nhiên đầy nghi hoặc mở cửa đi vào, thấy bên trong phòng khách là một đống hỗn độn, trên bàn trà có dính chút bánh ngọt bị đổ nát, trên mặt đất như là có vật gì bị rơi vỡ, An Nhiên sững sờ nhìn một lúc lâu, mới nhận ra những mảnh nhỏ trên mặt đất kia vốn là chiếc bình hoa màu xanh đặt bên cạnh tivi.

Phản ứng đầu tiên của An Nhiên là bị trộm rồi, nhưng mà lại lập tức phủ định suy đoán này, bởi vì cửa nhà không có dấu vết bị nạy ra, phòng khách hỗn loạn nhưng cũng chỉ là bánh ngọt bị ném xuống bàn không nhìn ra hình dạng, cùng mảnh vụn của bình hoa trên mặt đất, nước chảy ra cũng không tính là nhiều, hoa hồng rơi lẻ tẻ dưới đất, ngoài ra An Nhiên còn thấy được điện thoại của Tô Dịch Thừa rơi dưới đất, có năm cuộc gọi nhỡ, trong đó có ba cuộc là là cô gọi, còn hai cuộc khác là Diệp Tử Ôn gọi tới, còn lại là số máy từ đại viện.

"Tô Dịch Thừa?" An Nhiên khẽ gọi, né tránh những mảnh vụn trên mặt đất, vừa gọi vừa chạy vào trong nhà: "Tô Dịch Thừa?"

Không có trong thư phòng, cũng không có trong phòng ngủ, trong phòng vệ sinh An Nhiên cũng nhìn, nhưng cũng không tìm được người.

An Nhiên không biết anh đi đâu, ngay cả điện thoại anh cũng quên ở nhà, dù muốn gọi tìm anh, cũng không có người nghe máy.

Trong lòng An Nhiên hoảng hốt, tất cả trong nhà đều khiến cô sợ hãi, cô không biết rốt cuộc tối nay xảy ra chuyện gì, mà lại không tìm thấy người ở nhà.

Ngồi trên ghế sô pha, trái tim An Nhiên vì lo lắng, mà đập thình thịch.

Một lúc lâu mới ổn định lại tâm tình của mình, lúc này điện thoại của Tô Dịch Thừa vang lên, là Diệp Tử Ôn gọi điện tới.

Vừa nối máy, bên kia Diệp Tử Ôn liền nói: "a Thừa, vừa rồi gọi cho cậu sao cậu không nhận, bây giờ mình đang ở ‘Bóng đêm mê người’ có muốn đi ra ngoài để mình có cơ hội mời cậu uống một chén không, để mình chúc cậu sinh nhật vui vẻ!"

Thì ra là hôm nay là sinh nhật anh, cho nên anh bảo cô về sớm một chút, bánh ngọt trên bàn hẳn là anh chuẩn bị cùng cô chúc mừng sinh nhật sao? An Nhiên nghĩ thầm.

Bên kia điện thoại Diệp Tử Ôn mãi không nghe thấy Tô Dịch Thừa trả lời, không khỏi đưa tay nhìn di động của một chút, xác định mình không gọi nhầm số, lại nói, "a Thừa, cậu còn ở đó chứ?"

Lấy lại tinh thần, An Nhiên khẽ đáp: "tôi là An Nhiên."

"Ách." Bên kia điện thoại rõ ràng Diệp Tử Ôn rất sửng sốt, vài giây sau mới kịp phản ứng, giờ mới nhớ ra a Thừa đã kết hôn, bên kia có tiếng phụ nữ cũng không có gì là lạ. Lại hỏi: "tối nay A Thừa ra ngoài ăn cơm với cô rồi?" Nếu thế, vậy cậu ta đúng là đồ trọng sắc khinh bạn.

An Nhiên nhìn đống hỗn độn trên mặt đất một chút, nói: "tôi cũng không biết là chuyện gì xảy ra, tôi vừa về nhà, thấy một đống hỗn độn trong phòng khách, Tô Dịch Thừa thì không có ở nhà."

"Ách." Diệp Tử Ôn ngẩn người, đúng là có chút bất ngờ với đáp án này. "Cậu ta đi đâu rồi? Hôm nay không phải là sinh nhật cậu ta sao? Cậu ta không nói cho cô biết?"

"Tôi không biết, tôi. . . . . ." An Nhiên vừa định mở miệng muốn nói điều gì, ngoài cửa truyền đến tiếng người dùng chìa khóa mở cửa, sững sờ ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa.

Tô Dịch Thừa mở cửa đi vào, cả người nhìn rất mỏi mệt, một tay xoa xoa chân mày có chút đau nhức, một tay cởi ra cái áo khoác âu trên người mình. Chiếc áo sơ mi trắng kia, mấy cái cúc áo bị cởi ra, cổ tay áo bị vén cao lên, ngoài ra, An Nhiên còn để ý thấy, trước ngực áo sơ mi còn dính chút gì, một vết không hề nhỏ.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor