Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 094-P1

Chương 94: Em ở phía trên

Lâm Lệ đi rồi, chỉ gọi cuộc điện thoại trước khi lên xe .

Tâm trạng An Nhiên xuống dốc, ngồi ở góc cầu thang, nước mắt thế nào cũng không ngừng được, hồi tưởng lại tình bạn mười năm nay của hai người, cùng cười cùng khóc. Hồi đó khi Mạc Phi phản bội, chính Lâm Lệ cùng cô trải qua. Không có cô ấy, cô hẳn không thể thoát khỏi đau đớn đó nhanh như thế.

Nhưng mà bây giờ cô ấy bị thương, lại muốn một mình trốn chạy để tự mình liếm láp vết thương, còn cô thì không thể làm được gì.

Thật ra thì An Nhiên biết rời đi là tốt nhất đối với cô ấy, dù sao ở đây có quá nhiều hồi ức của cô ấy và Trình Tường, nếu muốn quên một người, như vậy, rời đi là lựa chọn tốt nhất.

Lau đi dòng nước mắt, cầm lấy điện thoại di động, mơ hồ tìm ra số của Lâm Lệ, lần này không gọi điện thoại, mà là soạn một tin nhắn, gửi cho cô ấy.

"Thuận buồm xuôi gió, chú ý giữ gìn sức khỏe. — bạn bè vĩnh viễn của mi, An tử."

Lâm Lệ chưa nhắn lại, An Nhiên biết e là cô ấy tắt điện thoại rồi, cô ấy vốn là như vậy, không muốn đối mặt, luôn trốn tránh, lần này, cô ấy thực sự trốn rất xa.

An Nhiên ngồi lại ở cầu thang thêm một lát, đợi cho tâm tình ổn định lại mới xoay người đi về phía phòng làm việc.

Khi trở lại, Trần công nhìn bản vẽ có chút lo lắng.

An Nhiên tiến lên đi, đưa tay cầm lấy bản vẽ: "có vấn đề gì không?"

"Ách." Trần công ngẩng đầu nhìn cô, thử hỏi: "Cố thiết kế, cô không sao chứ?" Vừa rồi nhìn cô như vậy, đích thị là xảy ra chuyện gì, vốn còn tưởng cô đi ra ngoài, không ngờ lại trở về nhanh như vậy.

An Nhiên kéo kéo môi, nhàn nhạt cười với ông ta, chỉ nói: "không có chuyện gì, có chỗ nào Trần công không rõ không, chúng ta có thể thảo luận lại, nhưng mà dự án này hơi gấp, không còn nhiều thời gian, chúng ta phải bám sát thời gian."

Trần công gật đầu, nhìn bản thiết kế chỉ ra nơi mình có thắc mắc.

Đến khi An Nhiên ra khỏi công ty, đã gần 9 giờ tối, trước khi tan việc Tô Dịch Thừa gọi điện cho cô, nói muốn tới đón cô, nhưng vì phải làm thêm giờ, cô cũng không biết giờ giấc thế nào, cho nên liền bảo anh đừng đến nữa. Tô Dịch Thừa vẫn là có chút lo lắng, dặn dò cô lúc nào hết bận thì gọi cho anh, anh đến đây đón cô.

Tối nay trăng sáng rất tròn, cũng rất sáng, chỉ là có chút hiu quạnh, treo cao ở trên bầu trời, bên cạnh không có ngôi sao nào, nhìn thế nào cũng thấy lạnh lẽo.

An Nhiên cũng không gọi điện thoại cho Tô Dịch Thừa, một mình đi trên phố, bên cạnh có đôi tình nhân mặc bộ đồ đôi ngọt ngào hạnh phúc, trên mặt tươi tười, không biết người con trai nói câu gì, người con gái thẹn thùng lườm anh ta, hờn dỗi mắng: "đáng ghét." Sau đó xoay người bỏ chạy đi, người con trai cười to đuổi theo phía sau, cuối cùng sau hai ba bước, rồi dùng một tay ôm lấy người con gái từ phía sau, cười to ôm người con gái xoay vòng vòng, người con gái thì sợ hãi túm lấy bả vai người con trai. Xung quanh có người nhìn về phía bọn họ, trong mắt có hâm mộ, cũng có chúc phúc.

An Nhiên nhớ được trước kia Lâm Lệ và Trình Tường cũng ngọt ngào như thế, thậm chí mỗi ngày Lâm Lệ đều dính vào Trình Tường, sau đó trước mặt mọi người không ngần ngại khoe khoang bọn họ thắm thiết như thế nào. Nhưng mà thời gian tựa ảnh, năm tháng như thoi đưa, quay đầu lai, sớm đã là vật còn người mất, cô và Mạc Phi nửa đường chia tay, mà Lâm Lệ và Trình Tường cũng rơi vào ngõ cụt.

Đang đi, lúc này điện thoại trong túi vang lên, hơi bất ngờ, thì ra là Trình Tường gọi điện thoại tới.

Để mặc điện thoại di động vang lên hồi lâu, tự nó ngắt máy, sau đó lại vang lên. Cứ lặp đi lặp lại như thế, dường như Trình Tường rất có kiên nhẫn, An Nhiên biết anh ta nhất định là muốn hỏi chuyện của Lâm Lệ, nhưng mà sớm biết như thế, lúc đầu cần gì phải vậy đây. Con người lúc nào hoàn toàn mất đi thì mới biết được mình từng có, mà lúc có, luôn luôn không biết quý trọng.

Khẽ thở dài, cuối cùng vẫn nhấn nút nghe.

Không đợi An Nhiên bên này mở miệng, bên kia điện thoại Trình Tường vội vàng nói: "An Nhiên, nói cho anh biết Lâm Lệ ở đâu!" Giọng nói thực vội vàng, tâm tình rất kích động, hoàn toàn không còn là một Trình Tường luôn ôn hòa, nho nhã ngày xưa.

"Cô ấy đi đâu còn có liên quan gì với anh sao." An Nhiên nhàn nhạt mở miệng: "sớm biết như vậy, ban đầu hà tất gì phải thế."

"Nói cho anh biết Lâm Lệ ở đâu, chiều nay khi anh đến bệnh viện, mới biết được hôm nay cô ấy xuất viện, nhưng mà cô ấy có thể đi đâu được, anh đến khách sạn cũng không tìm được cô ấy." Anh đã tìm rất nhiều nơi, nhưng không hề có tin tức gì, anh không biết cô đi đâu, cho nên cuối cùng vẫn gọi cho An Nhiên, anh biết bây giờ mình nói gì cũng đã muộn, mình làm tổn thương Lâm Lệ quá sâu, nhưng anh thực sự yêu cô!

"Trình Tường, đủ rồi, tôi sẽ không nói cho anh biết Lâm Lệ đi đâu, cô ấy né tránh anh chính là vì không muốn gặp lại anh, cô ấy đã hao phí mười năm ở anh, anh còn muốn cô ấy lãng phí thêm bao nhiêu thời gian nữa! Làm người không thể quá ích kỷ, bây giờ anh biết quay đầu lại rồi thì người ta sẽ ở tại chỗ chờ anh sao, đây tính là cái gì, phụ nữ không có lòng tự trọng sao? Sau khi bị tổn thương tàn nhẫn như thế mà còn đi yêu các anh nữa à, không có chuyện như vậy đâu!" An Nhiên có chút kích động nói với điện thoại.

"An Nhiên, nói cho anh biết, anh biết trước đây chính mình đã quá sai lầm, nhưng mà anh thề sau này anh sẽ yêu thương Lâm Lệ thật nhiều, anh thực sự yêu cô ấy, anh thực sự muốn quay về với cô ấy." Trình Tường nói, giọng nói mang theo cầu xin, hôm nay tìm không được Lâm Lệ, mọi nơi đều không tìm thấy cô, anh thực sự sợ hãi rồi, trước đây anh tưởng là Lâm Lệ giận vài ngày, nhưng mà cô ấy vẫn yêu anh, sớm muộn gì cũng sẽ tha thứ, trở lại bên anh, nhưng mà hôm nay không thấy cô rồi, không chút tin tức nào, anh sợ, sợ mình mãi mãi mất đi cô ấy.

"Tôi nói rồi, tôi sẽ không nói cho anh biết, anh hãy bỏ ý định này đi." An Nhiên nói xong, liền cúp điện thoại. Vết thương của Lâm Lệ cần có thời gian, cần có thời gian chữa lành, bây giờ cô ấy rời khỏi Giang Thành, chẳng qua là vì muốn cho mình một khoảng thời gian để hòa hoãn lại, từ từ liếm láp vết thương của mình.

Điện thoại nắm trong tay lại một lần nữa vang lên, vẫn là Trình Tường gọi, kiên nhẫn muốn bù đắp lúc này, nếu hồi đó anh ta bớt ra chút xíu dành cho Lâm Lệ, mà không phải là coi cô ấy là thế thân của người khác, làm sao Lâm Lệ có thể đau lòng cắt đứt như thế.

Trực tiếp mở nắm điện thoại di động, lấy pin ra, sau đó bỏ vào trong túi xách. Lại ngẩng đầu lên, bên cạnh vẫn náo nhiệt như thế, xa xa chợ đêm tấp nập người người, trên đường phố bày biện vô số hàng hóa.

Tâm tình An Nhiên có chút buồn phiền, không gọi xe ngay, mà một mình đi dưới ánh đèn đường, chậm rãi đi về nhà. Vừa mới vào tiểu khu, chỉ thấy xe Tô Dịch Thừa với tốc độ khá nhanh lướt qua cạnh cô, ngồi xe lâu như vậy, tất nhiên là An Nhiên nhận ra được là xe của anh, sững sờ xoay người, chưa kịp lên tiếng, chiếc xe vừa lao vùn vụt qua bên cạnh cô năm, sáu mét đột nhiên dừng lại một cách thành thạo. Sau đó cửa xe được mở ra, Tô Dịch Thừa với vẻ mặt nghiêm trọng, đi thẳng về phía cô, rồi dừng lại trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào cô.

An Nhiên sững sờ nhìn anh, từ nét mặt anh có thể thấy được dường như tâm tình của anh không tốt lắm, cô không biết xảy ra chuyện gì, chỉ đành phải sững người hỏi: "anh muốn đi ra ngoài?"

Tô Dịch Thừa nhìn cô, trong lòng tức giận, anh vẫn một mực ở nhà đợi điện thoại của cô, nhưng mà vẫn không thấy cô gọi về, thời gian ngày càng muộn, nhưng mà cô mãi chưa quay về, anh hơi lo lắng, gọi điện cho cô, nhưng lại đúng vào lúc máy bận, tắt đi rồi gọi lại, nhưng lại trong tình trạng tắt máy, anh hoàn toàn không biết cô xảy ra chuyện gì, không biết cô tăng ca đã về chưa, tất cả anh đều không biết. Gọi lại, vẫn ở trạng thái tắt máy. Ở nhà thêm một lúc lâu, cũng không thấy cô về, trong lòng lo lắng có phải cô xảy ra chuyện gì hay không, nghĩ thế khiến anh đứng ngồi không yên, cho nên cầm lấy cái chìa khóa xe trên bàn trà, liền lái xe chuẩn bị đến công ty cô xem rốt cục cô tan việc chưa, dù chưa, anh cũng túm cô về. nhưng còn chưa đi ra khỏi tiểu khu, thì thấy cô cầm túi xách chậm rãi đi từ bên ngoài về. Thấy cô không sao, trái tim thấp thỏm cuối cùng cũng được thả lỏng, nhưng thay vào đó là tâm trạng phẫn nộ cùng tức giận.

Không nghe thấy anh đáp lại, An Nhiên lại hỏi anh: "anh làm sao thế?"

Tô Dịch Thừa không nói lời nào, liền lôi kéo tay cô, mở cửa để cô lên xe, động tác hơi thô bạo, không thể coi là dịu dàng.

An Nhiên sững sờ bị anh đẩy mạnh vào trong xe, sau đó khởi động xe, quay đầu xe về.

Trên đường đi cho đến khi về đến nhà, Tô Dịch Thừa không nói lời nào, chỉ là vẻ mặt hơi nghiêm trọng, nắm tay An Nhiên hơi dùng sức.

Mở cửa cho cô, sau đó xoay người một cái vây cô lại giữa mình và cánh cửa, nhìn chằm chằm vào cô, giọng điệu Tô Dịch Thừa có tính chất vấn hỏi: "không phải đã nói gọi điện để anh đến đón em sao, sao không gọi cho anh."

"Ách, em, em sợ làm phiền anh." An Nhiên nhìn anh có chút sợ sệt, anh hùng hồ mạnh mẽ lúc này cùng anh dịu dàng, nho nhã lúc bình thường là hai người hoàn toàn khác nhau.

"Anh vừa mới gọi điện thoại cho em, tổng đài báo là em đang nói chuyện điện thoại, anh cúp máy rồi gọi lại, nhưng lại được báo là số máy đã tắt điện thoại, anh không biết số phòng làm việc của em, thậm chí không biết số điện thoại của đồng nghiệp em, một số cũng không, cho nên không tìm được em cũng không biết làm thế nào bây giờ, anh không biết em tan việc chưa, không biết em đã rời công ty chưa, anh sốt ruột, sốt ruột anh không tìm được em, anh không biết có phải em xảy ra chuyện bất trắc gì không, lại ở nhà đợi thêm một lát, nhưng mãi không thấy em quay về, anh rất lo, rồi cầm chìa khóa xe định đến công ty em xem một chút. Nhưng thấy em cầm túi xách chậm rãi đi về." Hai tay chống ở hai bên sườn cô, Tô Dịch Thừa nhìn cô nói từng câu từng chữ.

An Nhiên ân hận, nhìn anh, áy náy nói: "vì sợ làm phiền anh, nên không gọi điện cho anh, thật không cố ý."

Tô Dịch Thừa nhìn cô chằm chằm, rất lâu mới chậm rãi mở miệng, nói: "An Nhiên, vì lo lắng cho em nên mới nói muốn đi đón em, nhưng em lại nói không muốn làm phiền anh, chúng ta là vợ chồng, em cảm thấy giữa chúng ta thật sự phải dùng đến hai chữ làm phiền này sao?"

An Nhiên nhìn anh chằm chằm, nhất thời không nói nên lời.

"Sau này sợ anh lo lắng thì chí ít gọi cho anh, đừng để anh gọi cũng không tìm được em, cho dù không gọi được di động, thì em có thể gọi máy bàn gọi cho anh, nhưng chính là đừng để anh không tìm được em. Không tìm được em, anh căn bản là không biết nên làm thế nào, cảm giác này rất tồi tệ."

Nhìn anh, An Nhiên áy náy nói: "xin, xin lỗi." Trong lúc nhất thời cô không nghĩ tới, cho nên liền tắt điện thoại cũng không gọi cho anh.

"Ai!" Nhẹ nhàng thở dài, Tô Dịch Thừa từ từ làm dịu lại giọng điệu, bình tĩnh nhìn cô, nói: "An Nhiên, anh tức giận chẳng qua là vì lo lắng em xảy ra chuyện gì mà anh không biết, ngoài biết em đi làm ở đâu, còn lại anh không biết em còn có thể đi đâu, nếu không tìm được em ở công ty, anh thực sự không biết mình còn có thể tìm em ở đâu. Đi đón em, anh không sợ phiền phức, vì như thế có thể khiến anh yên tâm. Chỉ không liên lạc được với em, mới khiến anh lo lắng, mới có thể ngồi trong nhà mà sợ hãi."

Nói xong, Tô Dịch Thừa đưa tay chậm rãi xoa lên mặt cô, nhẹ nhàng chạm vào, từ từ nói: "sau này đừng khách khí với anh như vậy, anh không sợ phiền phức, không liên lạc được với em, mới khiến anh lo lắng, sợ sệt, biết không?"

An Nhiên nhìn anh, nước mắt bất tri bất giác rơi xuống, hoàn toàn không được kiểm soát, vô cùng mãnh liệt.

Tô Dịch Thừa sửng sốt, bị nước mắt của cô dọa sợ. Không khỏi tự trách mình vừa rồi hơi nặng lời. Đưa tay lau đi giọt lệ trên mặt cô, vừa an ủi: "đừng khóc, anh chỉ là sốt ruột thôi, không có có ý trách em."

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor