Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 092-P1

Chương 92: Buồn bực

An Nhiên cũng có phần bất ngờ người Chu Hàn gọi tới lại là Diệp Tử Ôn, nhưng mà nghĩ lại trước kia bọn họ là bạn tốt, bây giờ Chu Hàn không có ở đây, liên lạc với anh ta cũng không có gì là lạ.

"Sao cô lại ở đây?" Diệp Tử Ôn tiến lên, có chút khó hiểu nhìn An Nhiên.

An Nhiên đứng lên, giải thích: "tôi tới thăm bạn bè, đúng lúc gặp đứa bé này, sau đó y tá tới nói đứa bé bị bỏ lại ở bệnh viện này mấy ngày rồi, cho nên tôi mới gọi cho Chu Hàn."

Diệp Tử Ôn gật đầu, tiến lên nửa ngồi xuống trước mặt đứa bé, cười nói: "tiểu Bân, cha cháu đi công tác, cháu đến ở nhà chú vài ngày được chứ?" Thật ra thì chỉ từ sau chuyện lần trước, anh liền giữ liên lạc với Chu Hàn, thỉnh thoảng sẽ hẹn nhau ra ngoài uống một chén.

Anh bạn Chu Gia Bân nhìn anh một lát, cuối cùng gật đầu. Nhận ra anh là chú đã đến thăm khi nó nhập viện lần trước, cha nói là bạn tốt của cha, hơn nữa vừa rồi trong điện thoại cha cũng nói, sẽ có một người chú đến đón nó xuất viện, bảo nó về nhà cùng người chú đó.

Diệp Tử Ôn mỉm cười, vươn tay với nó: "đi thôi, chú dẫn cháu về nhà."

An Nhiên nhìn đứa bé kia một cái, đưa tay sờ sờ cái đầu nhỏ kia, sau đó nói với Diệp Tử Ôn: "anh đã tới, vậy tôi đi trước đây." Nói xong, xoay người liền muốn rời đi, hôm nay trở về cô còn phải cho ra bản thiết kế, Hoàng Đức Hưng cho thời hạn là ngày mai, xem ra tối nay là phải thức đêm rồi.

"Cô rất quen thân với Chu Hàn sao?" Diệp Tử Ôn nói sau lưng cô.

An Nhiên quay đầu, có chút nghi hoặc nhìn anh ta, nói: "nếu như gặp mặt vài lần cũng coi như là quen thân."

Diệp Tử Ôn nhíu mày: "a Thừa nói chuyện với cô về Chu Hàn?"

An Nhiên gật đầu, cô rất cảm kích sự thẳng thắn của Tô Dịch Thừa, như vậy khiến cô có lòng tin với cuộc hôn nhân này.

Diệp Tử Ôn cười nhẹ nhỏ giọng tự nói: "chuyện này mà cũng có thể nói, xem ra đúng là đã buông xuống."

An Nhiên không nghe thấy anh ta nói gì, nhíu mày, có chút khó hiểu hỏi: "anh nói cái gì?"

Diệp Tử Ôn kịp phản ứng, lắc đầu với cô, nói"à, không có gì."

Anh ta không nói An Nhiên cũng không hỏi nhiều, gật đầu, xoay người chuẩn bị rời đi.

"À, đúng rồi, căn nhà đã xong rồi, lúc nào hai người chuyển qua a?" Lúc trước tiểu tử a Thừa kia thúc giục anh nhanh lên như quỷ đòi mạng vậy, hiện tại anh đuổi kịp tiến độ rồi thì cậu ta chẳng nhắc đến nữa. Lần trước gọi điện hỏi cậu ta có dọn sang không, mà anh ta lại ngược lại, nói tâm trạng bà xã không tốt, muốn hoãn lại vài ngày, sao trước đây anh không nhìn ra tiểu tử kia có chút tố chất làm thê nô như thế a!

An Nhiên sửng sốt, hỏi: "Đã xong rồi?" Lúc Tô Dịch Thừa đưa cô đến xem hồi trước, dường như còn rất nhiều cái chưa xong, theo tiến độ thi công bình thường, ít nhất cũng phải còn hơn nửa tháng mới xong a.

Diệp Tử Ôn đảo cặp mắt trắng dã, nói: "mấy ngày trước đã xong rồi, a Thừa nói tâm trạng cô không tốt, cho nên hoãn lại mấy ngày nữa, nói đi, lúc nào tâm trạng của cô tốt lên, để tôi còn bố trí cho hai người dọn nhà." Nhìn đi anh thật là quá giỏi mà, ngay cả phục vụ sau khi bán cũng thực hiện đúng hạn như thế.

Bị anh ta nói thế, An Nhiên bỗng chốc thật áy náy, có lẽ là mình vì chuyện Lâm Lệ, vì không muốn làm phiền cô, nên Tô Dịch Thừa chiều theo ý cô, không nhắc đến chuyện chuyển nhà.

"Tối nay anh ấy về tôi sẽ hỏi anh ấy." An Nhiên nói như vậy, trong lòng tràn đầy cảm giác ngọt ngào vì sự săn sóc của Tô Dịch Thừa.

Diệp Tử Ôn gật đầu, lại nói: "cô lái xe đến sao? Không phải thì tôi đưa cô về, dù sao cũng thuận đường."

An Nhiên suy nghĩ một chút, cũng không từ chối.

Hai người làm thủ tục xuất viện cho thằng bé, khi đi ra khỏi bệnh viện đã gần tối.

Trên xe, An Nhiên và thằng bé ngồi ở ghế sau, đứa bé kia ngoan ngoãn ngồi đó, cúi đầu chơi đồ chơi biến hình trong tay, An Nhiên xoa xoa đầu nói, thằng bé này rất ít cười, ngoài lúc mình nhìn thấy nó cười đùa vui vẻ ở đại viện quân khu ra, mấy lần gặp sau căn bản cũng không thấy nó cười, hơn nữa hình như nó rất sợ Chu Hàn trong khi rõ ràng trong lòng thích anh ta, cô có thể nhận ra điều này từ biểu lộ khi nó tỉnh lại nhìn thấy Chu Hàn lần trước.

Diệp Tử Ôn nhìn An Nhiên qua kính chiếu hậu, trong lòng không khỏi có chút cảm khái nho nhỏ, rằng trước đây anh ta còn có chút suy nghĩ với An Nhien, chẳng qua là chưa kịp có hành động gì thì phát hiện cô đã là vợ của a Thừa rồi. Đời người thật kỳ diệu, rõ ràng anh và a Thừa cũng biết cô vào cùng một ngày, nhưng cuối cùng cô trở thành bà xã của a Thừa, rõ ràng nhiều năm như thế a Thừa không nói chuyện tình cảm, không nói chuyện yêu đương, nhưng lại bất ngờ nhanh chóng cưới cô, hơn nữa bây giờ xem ra quan hệ hai vợ chồng họ không tệ lắm.

"Tôi thấy quan hệ của cô à a Thừa không tệ nha, hồi đó hai người làm sao quen biết a?" Anh vẫn luôn muốn biết a Thừa ra tay như thế nào, lại có thể dễ dàng như trở bàn tay thế, nếu một ngày anh gặp được, có lẽ cũng nên thử một chút. Nhưng mà mỗi lần hỏi tiểu tử kia, tên kia lần nào cũng chỉ cười không nói, thần thần bí bí.

Nghe vậy, An Nhiên sửng sốt, thật sự khó có thể nói ra tình cảnh cuộc gặp gỡ nhầm nhọt hồi đó của bản thân, ánh mắt lảng tránh, cười khan nói: "thì, thì xem mắt quen biết chứ sao."

"Xem mắt?" Diệp Tử Ôn nhíu mày, lẩm bẩm: "không phải cậu ta vẫn luôn bài xích sao? Hay vì biết là cô nên mới đi?"

"Hả? Anh nói cái gì?" An Nhiên có chút nghi hoặc, cái gì là biết cô? Trước đó bọn họ quen biết sao?

"Ta biết tiểu tử này phúc hắc mà, nhất định là cậu ta sớm biết là cô, cho nên mới đồng ý đi xem mắt." Diệp Tử Ôn chắc chắc nói, có chút hối hận hồi đó mình không tiên hạ thủ vi cường*, nếu không bằng việc anh ngọc thụ lâm phong và anh tuấn phóng khoáng thế này, làm sao có thể không bằng con sói phúc hắc khó chịu kia. Nhưng mà có bài học lần này, lần sau, lần sau đừng cho anh gặp phải, nếu không anh sẽ mạnh mẽ ra tay trước. (tiên hạ thủ vi cường*: ra tay trước thì chiếm được lợi thế)

"Trước đây anh ấy đã gặp tôi?" An Nhiên thử hỏi.

"Tôi đã nói tôi đã từng nhìn thấy cô nha, cô còn không tin. Trước đây khi cô đi xem mắt ở tiệm cơm Đại Thành gặp phải cực phẩm nam, gọi Macchiato caramel, lần đó, tôi và a Thừa ngồi phía sau hai người, lúc cô rời đi, tôi còn đặc biệt thò đầu ra nhìn." Diệp Tử Ôn nói: "chỉ là không nghĩ khi đó tiểu tử này đã có ý nghĩ với cô, còn bỉ ổi tiên hạ thủ vi cường lừa cô kết hôn, làm hại tôi không có chút cơ hội nào." Diệp Tử Ôn nói, giọng nói có chút rầu rĩ .

An Nhiên sửng sốt, hoàn toàn không ngờ khi đó bọn họ lại ngồi phía sau cô, hơn nữa còn chứng kiến toàn bộ quá trình, An Nhiên nghĩ mà thấy xấu hổ, nhưng mà nhất định truy ra ai là người tiên hạ thủ vi cường, vậy hẳn không phải là Tô Dịch Thừa, mà là cô, nói cho cùng thì hồi đó gặp mặt cô mới là người yêu cầu kết hôn.

"Nhưng mà nói đi thì phải nói lại, cô cũng rất lợi hại nha, lại có thể chỉnh đốn được a Thừa ngoan ngoãn, tôi chưa từng thấy cậu ta tốt với người phụ nữ nào như vậy." Diệp Tử Ôn cằn nhằn: "hồi đó khi cậu ta và Lăng Nhiễm ở cùng nhau cũng không thấy cậu ta tốt với Lăng Nhiễm như vậy."

"Hồi đó anh ấy không đối tốt với Lăng Nhiễm sao?" An Nhiên hơi ngạc nhiên hỏi, trong lòng dường như có cảm giác ê ẩm, cô không biết là đó có tính là mình ghen hay không, nhưng mà dường như cô không thích nghe chuyện liên quan đến anh và Lăng Nhiễm.

"Nói như thế nào đây, hồi đó cậu ta và Lăng Nhiễm đến với nhau, gần như là chuyện hợp tình hợp lý, từ nhỏ Lăng Nhiễm đã thích a Thừa, chuyện này mọi người đều biết, phải nói là a Thừa cũng không ghét, hơn nữa hai bên cha mẹ đều biết, lâu ngày mọi người đương nhiên coi bọn họ là một đôi, sau đó hai người cứ thế là đến với nhau, đừng nhìn a Thừa ngoài mặt thì rất ôn hòa, dịu dàng, thật ra thì cậu ta đối với ai cũng xa cách, cũng không dễ tiếp xúc, hồi đầu Lăng Nhiễm còn nhiều lần oán trách trước mặt chúng tôi, sau lâu dần mới từ từ quen được." Nói xong, Diệp Tử Ôn lại liếc nhìn cô qua kính, tiếp tục nói: "nhưng mà thấy cậu ta đối với cô thật sự không tệ, là cô quá mạnh mẽ hay cậu ta vốn luôn phục tùng vợ nghiêm ngặt?"

An Nhiên tức giận nhìn anh ta, trịnh trọng nói: "chúng tôi tôn trọng lẫn nhau." Thế nào cô cũng không quá tin người đàn ông này thực sự là Eric kia, người được khen là nhà thiết kế kiến trúc thiên tài, Eric! Tính tình anh ta và phong cách thiết kế của anh ta chẳng giống nhau chút nào.

Diệp Tử Ôn nhìn cô một cái, không sao cả nhún vai một cái, lắc đầu nói: "chưa biết chừng tiểu tử kia đang có âm mưu gì, căn bản là cô không hiểu a Thừa, tiểu tử kia là một tên nham hiểm, là con sói phúc hắc." Từ kinh nghiệm lớn lên cùng với cậu ta, tiểu tử a Thừa này chưa làm chuyện mua bán lỗ vốn bao giờ, nói gì nghe nấy như thế này, anh ta thấy, hoặc là tiểu tử này động chân tình, hoặc là cậu ta đang âm mưu cái gì, nhưng mà trên người Cố An Nhiên hẳn cũng không có âm mưu gì mới phải a.

Bị anh ta nói như vậy, An Nhiên đột nhiên sửng sốt, không phải là lo lắng đến kế hoạch âm mưu gì, mà là đúng như anh ta nói, dường như cô thật không hiểu anh, không biết sở thích của anh, không biết khẩu vị của anh, thậm chí đôi khi tuyệt nhiên không hề nhìn ra tâm tình từ vẻ mặt của anh. Rõ ràng bọn họ ở cùng nhau hàng ngày, rõ ràng rất thân mật, nhưng đôi khi cô có cảm giác, cảm thấy bọn họ cách rất xa nhau, có lẽ đúng như Diệp Tử Ôn vừa nói, dường như cô thật không hề hiểu gì về anh.

Về đến nhà đã hơn năm giờ, vì buổi sáng dậy muộn, cô cũng không biết tối nay Tô Dịch Thừa có xã giao hay không, nhưng mà để phòng ngừa nhỡ ra, An Nhiên tính toán đi siêu thị cạnh khu chung cư mua một ít nguyên liệu nấu ăn, chờ lát nữa sẽ làm bữa tối đơn giản, như vậy dù Tô Dịch Thừa không có xã giao trở về, cũng không đến nỗi không có cơm ăn, nếu anh không về, mình có thể tùy ý ứng phó với cái dạ dày.

Đẩy xe trong siêu thị, nhưng An Nhiên lại mù tịt căn bản là không biết mua gì, có phần là cô biết làm, nhưng không biết Tô Dịch Thừa có thích ăn hay không, cho nên do dự không biết có nên mua hay không, dù có mua, cô cũng không biết nên xử lý như thế nào.

Cuối cùng đi dạo một vòng lớn, trong xe đẩy vẫn trống không, cuối cùng An Nhiên quyết định, vẫn cứ mua ít đồ cô biết làm, dù không biết anh có thích ăn không, nhưng ít ra cô biết làm, không đến nỗi mua xong rồi để tủ lạnh phải chờ anh đi làm cả ngày về rồi mới xử lý.

An Nhiên đẩy xe lại một lần nữa, lấy một ít rau cải và ngô bắp từ khu rau quả, lại nhặt vài hộp sườn lợn từ khu thịt tươi, vừa định đi lấy ít trứng gà thì đụng phải một xe đẩy khác, An Nhiên theo bản năng lễ phép xin lỗi: "không cố ý." Nhưng khi ngẩng đầu thì bỗng chốc sửng sốt.

Lăng Nhiễm mỉm cười nhìn cô, khuôn mặt vẫn xinh đẹp như cũ, hôm nay cô ta mặc một chiếc váy dài phong cách Á u có hoa văn lá cành màu lam nhạt, tóc dài tự nhiên để xõa xuống, cả người đẹp đến mức khiến người ta có cảm giác như thần tiên hạ phàm, có luồng tiên khí, không thuộc về nhân gian.

"Thật trùng hợp a, cũng đến mua đồ ăn sao?" Lăng Nhiễm nhìn cô mở miệng trước, thoải mái, tự nhiên, biểu hiện rất phóng khoáng.

An Nhiên khẽ gật đầu, cười cười với cô ta, mà nụ cười kia lại bao hàm sự xa cách nhàn nhạt, qua lần trước, gặp lại cô ta, An Nhiên thế nào cũng có cảm giác âm ỷ khó chịu.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor