Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 090-P1

Chương 90: Tôi sẽ không yêu anh nữa (1)

Quyền lực là một thứ rất kỳ diệu, sau cuộc điện thoại cho viện trưởng bệnh viện thành phố của Tô Dịch Thừa, Lâm Lệ được thu xếp đến một phòng bệnh đơn có điều kiện tốt hơn, hơn nữa y bác sĩ cũng đặc biệt sát sao bệnh tình của Lâm Lệ, năm lần bảy lượt đảm bảo Lâm Lệ chỉ cần tĩnh dưỡng, sức khỏe sẽ hoàn toàn hồi phục.

An Nhiên vốn là muốn ở lại cùng Lâm Lệ, nhưng dưới sự khăng khăng của ba Lâm và má Lâm, cuối cùng cô về nhà cùng Tô Dịch Thừa.

Dọc theo đường đi An Nhiên tỏ ra vô cùng bình tĩnh, lẳng lặng tựa lưng vào ghế ngồi, ngoảnh đầu nhìn ra bên ngoài.

Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn cô, biết lúc này cô rất mệt mỏi, không muốn nói gì cả. Cho nên cũng không mở miệng nói gì, chỉ đưa tay ra, kéo tay cô sang, nhẹ nhàng nắm lấy.

Tay bị cầm, An Nhiên chậm rãi quay đầu, thấy anh khẽ cười với cô.

Nhìn anh, An Nhiên lại bắt đầu xúc động, cái mũi chua xót, nước mắt thoáng cái xông lên hốc mắt. Nghiêng người sang một bên, cố gắng mở mắt nhìn mui xe, không cho dòng nước mắt kia chảy xuống.

Tô Dịch Thừa cũng không ép cô, chỉ nhẹ nhàng nắm tay cô, nhìn đường phía trước, nghiêm túc lái xe, không nói chuyện.

Trở về nhà, An Nhiên nói mình hơi mệt, cầm đồ ngủ đi thẳng vào phòng tắm.

Tô Dịch Thừa nhìn chằm chằm vào cửa nhà tắm vừa được đóng lại một lúc lâu, mới xoay người đi ra ngoài, tháo cái cà vạt trên cổ thả lên trên ghế sô pha, cởi cúc ống tay áo sơ mi, vào trong bếp.

An Nhiên dùng khăn tắm lâu tóc đi ra ngoài, có chút mệt mỏi vén chăn lên giường, không đợi tóc khô, liền đắp cái chăn mỏng, chuẩn bị đi ngủ.

Tô Dịch Thừa bưng bát mì đi vào, thấy An Nhiên dùng chăn cuốn người mình, cả người co lại. Thì tiến lên, đặt bát mì lên trên tủ đầu giường, đưa tay vỗ vỗ An Nhiên, nhẹ giọng gọi: "An Nhiên... An Nhiên?"

An Nhiên không trở mình, chỉ rầu rĩ nói: "mệt mỏi quá, muốn ngủ."

Tô Dịch Thừa xốc chăn lên ôm lấy cô, ôm được mới nhìn thấy dòng nước mắt trên mặt cô.

An Nhiên nghiêng đầu sang một bên, đưa lưng về phía anh, nói: "em thực sự rất mệt, em muốn ngủ."

Xoay người cô lại, đưa tay nâng mặt cô lên, để cô nhìn mình, Tô Dịch Thừa nhìn chăm chú vào mắt cô, dường như có thể nhìn thấu con người cô.

An Nhiên không nhìn anh, che giấu suy nghĩ, cúi đầu nhìn từng giọt từng giọt lăn xuống.

Tô Dịch Thừa than nhẹ đưa tay lau đi nước mắt trên má cô, sau đó hai tay nâng mặt cô lên, buộc cô nhìn thẳng vào anh, nói: "An Nhiên, con người phải có trải nghiệm mới có thể trưởng thành, có lẽ quá trình rất đau đớn, nhưng mà đó là trưởng thành thực thụ, là phải trả giá để khiến con người trở nên mạnh mẽ hơn. Rất đau, nhưng cũng vì đau đớn như thế mới có thể làm người ta nhớ được bài học này. Có đôi khi ngược lại, đó cũng không phải là chuyện xấu."

An Nhiên nhìn chằm chằm anh một lúc lâu, mới cúi đầu lẩm bẩm nói: "em hiểu." Nhưng mà tại sao phải đau đớn như thế, mất đi tình cảm mười năm, ngay cả đứa con cũng mất, cô không biết ngày mai khi tỉnh lại, Lâm Lệ có thể đối mặt với tất cả hay không.

Tô Dịch Thừa sờ sờ đầu cô, nói: "tối nay em cũng chưa ăn gì, anh nấu ít mì, ăn chút đi." Nói xong, anh bưng bát mì trên tủ đầu giường tới trước mặt cô.

An Nhiên nhìn mì, lắc đầu, "em không đói." Cũng không thèm ăn, bây giờ cô chỉ lo lắng sau khi tỉnh lại, Lâm Lệ biết đứa bé mất rồi, có chịu được hay không.

"Nghe lời, ăn một chút, đích thân anh nấu, còn chưa tắm rửa." Tô Dịch Thừa hơi làm nũng nói.

An Nhiên nhìn anh, lại nhìn bát mì trong tay anh một chút, lắc đầu, nói: "nhiều quá, ăn không hết."

"Có thể ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, còn dư lại anh sẽ giải quyết."

Thấy anh nói như thế, An Nhiên cũng không từ chối nữa, gật đầu, nhận lấy bát mì trong tay anh, cầm đũa, dù thật sự không thèm ăn, An Nhiên vẫn rất cố gắng ăn, thật ra thì anh nấu mì rất ngon, chỉ là tâm trạng của cô không tốt.

Cuối cùng, trong cái nhìn chăm chú của Tô Dịch Thừa, An Nhiên rất cố gắng ăn hết nửa bát, cuối cùng thật sự là bởi vì tâm tình ảnh hưởng tới khẩu vị, lắc đầu xin lỗi Tô Dịch Thừa, tỏ vẻ mình thật sự là ăn không vào nữa.

Tô Dịch Thừa hiểu rõ sờ sờ đầu cô, nhận lấy bát đũa trong tay cô, liền ăn một miếng to, không mấy miếng, đã ăn sạch chỗ mì còn lại .

Bỏ bát đũa vào bồn rửa trong bếp, trở về phòng ngủ cầm đồ ngủ, đi vào phòng tắm.

Đến khi Tô Dịch Thừa trở ra, An Nhiên vẫn còn ngơ ngác dựa vào bên trái giường, trong tay cầm quyển album ảnh, bên trong là ảnh của cô và Lâm Lệ, có ảnh thời đi học, cũng có lúc ra xã hội, có lúc đi du lịch, mỗi tấm, Lâm Lệ đều cười rất vui vẻ, rất hạnh phúc, gần như tấm nào cũng mang khuôn mặt tươi tắn, thực khiến người ta có chút ghen tị.

Tô Dịch Thừa từ bên khác lên giường, rút cuốn album khỏi tay cô, ôm người phụ nữ đang sững sờ kia ôm vào trong lòng, khẽ lay cô.

"Trước đây hằng ngày Lâm Lệ đều cười, dường như em không tìm được tấm ảnh nào mà cô ấy không vui cả." Ở trong lòng Tô Dịch Thừa, An Nhiên nói thật nhỏ.

Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô, nói: "cô ấy là một người mạnh mẽ, sẽ ổn thôi."

An Nhiên lắc đầu, "cô ấy rất yếu ớt, cô ấy cũng không mạnh mẽ."

Tô Dịch Thừa buông cô ra, nhìn cô, cười khẽ, nói: "không sao, em ở bên cô ấy, ba Lâm mẹ Lâm cũng ở bên cô ấy, cô ấy sẽ vì mọi người mà sớm hồi phục."

An Nhiên nhìn anh, một lúc lâu, nhẹ nhàng gật đầu.

Một lần nữa Tô Dịch Thừa ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn lên đem nàng một lần nữa ôm vào trong lòng, cúi đầu hôn lên trán cô, nói: "được rồi, ngủ đi, ngày mai chúng ta qua thăm Lâm Lệ."

An Nhiên gật đầu, không nói chuyện, để mặc anh ôm lấy cô nằm xuống, sau đó tìm một vị trí thoải mái trong lòng anh, nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau khi tỉnh lại, ngoài ý muốn là thân thể vẫn còn nằm trong cái ôm ấm áp khiến người ta lưu luyến kia. Có phần bất ngờ, hôm nay Tô Dịch Thừa lại không dậy sớm tập thể dục buổi sáng, mà vẫn nằm với cô đến sáng.

Mở mắt ra, đối diện với lông mày nhìn rất đẹp của anh, An Nhiên sửng sốt, hỏi: "sao không dậy tập thể dục buổi sáng?"

Tô Dịch Thừa cúi đầu mổ lên môi cô, cười nhạt mở miệng, nói, "bộ dạng khi ngủ của em rất đẹp, anh nhìn nhìn nên quên mất."

An Nhiên cười mắng: "Dẻo miệng." Tất nhiên là cô biết anh đang trêu ghẹo cô, biết là anh quan tâm, vì biết tâm trạng cô không vui cho nên đặc biệt ở cùng với cô thêm một lát. Trong lòng vì sự dịu dàng quan tâm của anh mà cảm thấy ấm áp, được xem trọng như vậy, cô cảm thấy mình thật may mắn.

Tô Dịch Thừa hôn môi cô, cho cô một cái hôn chào buổi sáng nồng nàn.

An Nhiên có chút ngượng ngùng đẩy anh ra, nhìn anh, che miệng, nói: "em chưa đánh răng." Ngủ một đêm, nhất định là có mùi miệng.

Tô Dịch Thừa cười, đưa tay kéo tay cô xuống, một lần nữa che lên môi cô, dây dưa, một lúc lâu mới buông cô ra, đầu chống lên đầu cô, chóp mũi cọ xát chóp mũi cô, khóe miệng nhẹ cong lên thành nụ cười, nói: "anh không ngần ngại."

An Nhiên bĩu môi nhìn anh một lúc lâu, mới lẩm bẩm: "không vệ sinh."

"Ha ha." Tô Dịch Thừa cười to lên, cúi đầu lại hôn cô một lúc lâu, mới buông cô ra, nói: "dậy đi, đi đánh răng rửa mặt trước, sau đó gọi cho Hoàng tổng giám, ăn sáng xong, anh đưa em đến bệnh viện."

Nghe vậy, An Nhiên nghe lời gật đầu, từ trong tủ quần áo lấy đồ ra để thay, liền đi vào trong nhà tắm.

Nhân lúc cô đi rửa mặt, Tô Dịch Thừa đi vào bếp làm hai cái bánh sandwich đơn giản thành bữa sáng của hai người hôm nay.

An Nhiên gọi điện thoại cho Hoàng Đức Hưng xin phép nghỉ một ngày, Hoàng Đức Hưng cũng không nói gì, chỉ rất trách nhiệm nhắc cô thời gian dự án ‘trang viên thể thao’ kia rất gấp rút, hạn cuối là trước cuối tuần sau phải giao bản thảo thiết kế cho ông ta, ông ta sẽ sắp xếp người để làm ra mô hình mô phỏng bản vẽ.

An Nhiên biết mình đã kéo dài dự án này nhiều ngày rồi, cũng biết tất cả điều ông ta nói đều đúng, quả thật nếu không nhanh lên, giao bản thảo thiết kế, tính thời gian làm mô hình, không phải nói làm xong là có thể lập tức xong được.

Tô Dịch Thừa lái xe đưa cô đến bệnh viện, ở tầng dưới bệnh viện, vừa định xuống xe cùng An Nhiên, thì thư ký Trịnh gọi điện thoại tới, nhắc anh sáng nay có cuộc họp, anh nhất định phải tham dự.

An Nhiên quan tâm nói với anh: "không cần đi lên cùng em, anh mau đi đi."

Tô Dịch Thừa nhìn đồng hồ, mình quả thật không có nhiều thời gian để đi lên cùng cô, chỉ có thể gật đầu, nhìn cô nói: "anh đi trước, một mình em cẩn thận một chút."

An Nhiên gật đầu, khẽ cười với anh.

Khi An Nhiên đến phòng bệnh, Lâm Lệ đã tỉnh, ngoài cửa dường như cả đêm qua Trình Tường chưa hề trở về, vẫn mặc bộ lễ phục chú rể, trên cái quần âu còn dính vết máu của Lâm Lệ khi ngã xuống ngày hôm qua.

An Nhiên đẩy cửa đi vào, thấy ba Lâm và mẹ Lâm đang im lặng thật đau đớn, mà Lâm Lệ thì mở to mắt, không hề có tiêu cự nhìn trần nhà, cả người im lặng không nói một câu, nhìn rất đau đớn.

"Lâm Lệ." An Nhiên tiến lên, nhẹ nhàng gọi tên cô ấy. Nhưng thấy cô không hề phản ứng, ánh mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà, không hề nháy mắt.

Mẹ Lâm nhìn con gái như vậy, đau lòng thắt ruột, nói: "tối qua tỉnh lúc mười một giờ, vừa tỉnh liền đưa tay vuốt bụng mình, hỏi đứa bé còn không." Nói xong, không nén được nước mắt, lã chã chảy xuống. Ba Lâm ở bên cạnh cũng không kiềm chế được, quay đầu đi, không nhìn cô ấy.

Mẹ Lâm tiếp tục nói: "khi biết đứa bé không còn, nó cứ nhìn chằm chằm bác, một lúc lâu mới vô lực cười cười, sau đó lại nhắm mắt ngủ. Sáng nay khi hai bác tỉnh lại, đã thấy nó nhìn chằm chằm trần nhà như thế, gọi cũng không thưa."

An Nhiên đau lòng đưa tay sờ sờ đầu Lâm Lệ, trong lòng cũng đau đớn theo.

"Cốc cốc cốc ..."Lúc này tiếng gõ cửa phòng bệnh vang lên.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor