Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 089-P2

Chương 89.2

An Nhiên không nghĩ tới lại chạm mặt Chu Hàn ở đây, hai ngày ở hai nơi khác nhau chạm chán nhau, tần số này hình như hơi cao.

Chu hàn cũng là sững sờ, đối với sự xuất hiện An Nhiên ở đây, dường như cũng khá bất ngờ.

"Anh —"

"Cô —"

Hai người đồng thời lên tiếng muốn hỏi cái gì, lại không ngờ sẽ đồng thanh. Nhìn nhau cười cười, Chu Hàn lịch thiệp cười cười với cô, nói: "Ưu tiên phụ nữ."

An Nhiên cúi đầu cười cười, lắc đầu nói: "tôi chỉ muốn hỏi sao anh lại ở đây."

"Thật trùng hợp, tôi cũng vậy." Chu Hàn thoải mái nói, sau đó giơ tay lên nhìn đôi dép trẻ con trong tay, nói: "thằng bé bị sốt cao, bác sĩ đề nghị ở lại bệnh viện để theo dõi một đêm."

An Nhiên gật đầu, nói: "bạn tôi nằm viện, tôi tới đây giúp đỡ."

Chu Hàn gật đầu, tỉnh bơ nhìn cô, xoay người đi ra phía cửa. An Nhiên xoay người, cùng anh ta sánh đôi đi ra cửa.

"Bệnh của bạn cô rất nghiêm trọng?" Chu Hàn nhàn nhạt mở miệng hỏi.

An Nhiên sửng sốt, có phần không rõ ý anh ta.

Chu Hàn không nhìn cô, chỉ thản nhiên nói: "mắt cô sưng như quả hạch đào vậy."

Lúc này An Nhiên mới lấy lại tinh thần, hơi ngại ngùng cúi đầu, nhớ tới Lâm Lệ, cái mũi lại cay cay.

Chu Hàn quay đầu nhìn cô, vẫn đi tới, không nói gì thêm nữa.

Lúc xếp hàng Chu Hàn xếp phía trước cô, khi sắp đến anh ta, anh ta xoay người nói với An Nhiên: "cùng tính một lượt đi." Nói xong liền cầm lấy giỏ đồ trong tay cô, đặt lên trên bàn thu ngân, nói với cô thu ngân: "phân hai túi."

Xách đồ đi cùng anh ta ra khỏi siêu thị, An Nhiên cầm lấy ví tiền mở ra chuẩn bị lấy tiền trả cho anh ta, nói: "bao nhiêu tiền, tôi trả cho anh luôn."

Chu Hàn cũng không nhìn cô, chỉ thản nhiên nói: "không cần, không bao nhiêu tiền."

"Làm sao không biết xấu hổ như thế, bao nhiêu tiền, tôi trả cho anh." An Nhiên khăng khăng nói, dù sao bọn họ cũng không tính quen thuộc, hơn nữa cô thật muốn nói, mối quan hệ giữa Tô Dịch Thừa và anh ta dường như còn rất căng thẳng, sao cô có thể không biết xấu hổ mà lấy tiền của anh ta

"Lần sau đi, lần sau nếu có cơ hội gặp lại thì cô trả giúp tôi đi." Chu Hàn chỉ nhàn nhạt nói thế. Giơ tay lên nhìn đồng hồ một chút, như là có chút gấp gáp, bước chân cũng nhanh hơn.

Anh ta khăng khăng thế, An Nhiên cũng không cố chấp nữa, chỉ nhẹ gật đầu nói cảm ơn.

Rõ ràng cảm giác được bước chân của anh ta nhanh hơn, vẫn không nhịn được tò mò hỏi: "đứa bé sốt rất cao sao? Ở phòng bệnh một mình?"

"Ừ." Chu Hàn nhàn nhạt đáp, bước chân cũng dài hơn một chút. Tối nay vì hẹn với khách hàng bàn chuyện hợp tác, lại để bản hợp đồng rất quan trọng đã làm tối hôm qua ở thư phòng, cho nên vừa tan tầm liền về nhà, nhưng không ngờ lại thấy thằng bé kia đang cầm giẻ lau sàn nhà, mà cô giúp việc anh thuê lại bưng thức ăn ngồi trên ghế sô pha, vừa xem tivi vừa ăn cơm. Thấy anh trở về, vội vàng bước lên gượng cười lấy cái giẻ trong tay thằng bé, thúc giục nó nhanh chóng rời đi. Nhìn thằng bé vì quét dọn vệ sinh mà người đầy mồ hôi, mặt mũi nhem nhuốc, trái tim như bị bóp nghẹt, không thể bị cô ta lừa dối nữa. Thì ra là cô ta cho là bình thường anh thờ ơ với đứa bé, mà đứa bé lại sợ anh như chuột gặp mèo, nghĩ là dù nó có đi tìm cha mình, thì anh cũng không tin tưởng nó, tin tưởng nhất định sẽ như thế, nên cô ta càng yên tâm nô dịch đứa bé, mà mình thì hai chân bắt chéo chiễm trệ ngồi xem tivi, sau đó khi anh xuất hiện thì làm ra vẻ ân cần là tốt rồi. Cho nên, lập tức cầm tiền ném vào mặt cô ta, đuổi cô ta cút ra khỏi nhà mình ngay lập tức.

Mà khi mình cầm tài liệu đang chuẩn bị đi, thì thấy thằng bé kia cuộn người trên ghế sô pha, cả người toán mồ hôi lạnh, dường như rất khó chịu. Đưa tay ra sờ sờ trán nó, mới giật mình đầu nó sao nóng thế, lập tức ôm nó đến bệnh viện.

Nhìn anh, dường như lần nào cũng là một mình anh ta bận rộn chăm nom cho đứa con, mà bên cạnh không thấy người khác, An Nhiên không nghĩ nhiều, trực tiếp hỏi thẳng ra: "mẹ của đứa bé đâu?"

Nghe vậy, Chu Hàn bỗng dưng dừng bước, không quay đầu lại, thân thể bắt đầu có chút cứng ngắc, tay nắm chặt cái túi xách, móng tay cắm vào trong da thịt trong lòng bàn tay anh ta.

An Nhiên hỏi xong cũng có chút hối hận nhìn, mình hỏi quá lanh chanh, vội nói: "xin, xin lỗi, anh đừng để ý tới câu hỏi của tôi, ta tùy tiện hỏi thôi."

Chu Hàn đứng thẳng tắp, một lúc lâu, mới lên tiếng: "đã chết." Thanh âm kia gần như lạnh như băng, không cảm giác được một chút nhiệt độ.

An Nhiên sửng sốt, lần này không nói nhiều, chỉ yên lặng đi cùng anh ta vào bệnh viện.

Đứa bé kia hẳn là ở phòng bệnh trẻ em, mà phòng bệnh trẻ em ở tầng 13, phòng bệnh của Lâm Lệ thì ở tầng 16.

Thang máy reo lên, Chu Hàn đi ra ngoài trước, nhìn cô, khẽ gật đầu với cô, nói: "tôi đến rồi, đi trước." Nói xong, cũng không quay đầu lại xoay người rời đi.

An Nhiên khó hiểu nhìn anh ta, nhưng không hỏi nhiều, cũng không có tâm tư hỏi nhiều, anh ta không muốn nói, cô cũng không có thời gian tới hỏi chuyện bát quái.

Khi một lần nữa trở lại phòng bệnh, Trình Tường đã ngồi xổm trước cửa, giống như là bị bỏ rơi, cả người chật vật vô cùng.

An Nhiên không nhìn, cầm đồ mở cửa đi vào.

Lâm Lệ vẫn chưa tỉnh, ba Lâm và mẹ Lâm vẫn tràn đầy lo lắng, An Nhiên có chút đau lòng bọn họ, vốn là vô cùng vui mừng đến tham gia hôn lễ, nhưng bây giờ lại biến thành thế này! Vì lo lắng cho Lâm Lệ, hai người dường như thoáng cái đã già đi rất nhiều, sắc mặt cũng tái nhợt.

An Nhiên lo lắng nói: "Hai bác, không thì hai người về khách sạn ngủ một giấc đi, ở đây có cháu là được rồi, vừa rồi bác sĩ cũng nói, Lâm Lệ bị gây mê, trong mấy tiếng nữa cũng không tỉnh lại."

"Chúng ta đi thế nào được, Lâm Lệ còn nằm trên giường như thế." Mẹ Lâm yếu ớt nói, thanh âm nghe uể oải, vô lực.

Ba Lâm xoay người, nói với An Nhiên: "An Nhiên, cháu về đi, tối hôm qua cháu cũng bận rộn cả đêm với Lâm Lệ, hôm nay lại đi đi lại lại đến bây giờ, cháu đi về trước, ở đây có hai chúng ta là tốt rồi, nếu Lâm Lệ tỉnh, bác liền gọi điện cho cháu."

An Nhiên lắc đầu cự tuyệt, nói: "không sao, hai bác, cháu chờ Lâm Lệ tỉnh rồi tính."

Ba Lâm còn muốn nói điều gì, thì lúc này điện thoại của An Nhiên vang lên, lại là điện thoại từ Tô Dịch Thừa, An Nhiên xoay người đi ra ngoài, đoán chừng là đã đến.

Nhấn nút nghe, Tô Dịch Thừa quả nhiên đã đến, hiện tại vừa dừng xe trước cửa bệnh viện, bảo An Nhiên báo địa chỉ cho anh, anh đi thẳng lên.

Báo tầng và phòng bệnh, rồi sau đó đứng chờ ở cửa thang máy.

Một lúc lâu sau, thang máy lập lòe con số màu đỏ, cuối cùng, dừng ở con số 16. Cửa thang máy lên tiếng mở ra, thấy Tô Dịch Thừa từ bên trong đi ra ngoài, đầu tóc hơi xốc xếch, áo khoác tây trang trên người sớm không biết đã đi đàng nào, cà vạt nơi cổ áo hơi xộc xệch.

An Nhiên nhìn thấy anh, dường như mọi uất ức trong lòng chợt mãnh liệt dâng lên, bình tĩnh đứng đó, khóe miệng khẽ nhếch lên, rồi cái mũi ê ẩm, nhiệt độ nơi hốc mắt cũng tăng lên.

Thấy thế, Tô Dịch Thừa có chút đau lòng, nhìn đôi mắt sưng đỏ cùng vẻ mặt uất ức kia, Tô Dịch Thừa than nhẹ, tiến lên, một tay ôm cô vào lòng. Vỗ nhè nhẹ lưng cô, nhẹ giọng trấn an cô: "được rồi, không sao rồi, không sao rồi, tất cả có anh ở đây, không sao rồi, sẽ tốt lên …"

An Nhiên tựa vào trong lòng Tô Dịch Thừa, bôi toàn bộ nước mắt nước mũi lên quần áo anh, khóc òa lên, vì Lâm Lệ, vì cuộc tình mười năm qua của cô ấy, vì sự cố chấp ngu ngốc không chịu buông tay của cô ấy, còn vì đứa bé đã chết đi trong bụng cô ấy, vì tất cả uất ức và không cam lòng của cô ấy.

Tô Dịch Thừa ôm cô, chỉ liên tục vỗ nhẹ lưng cô, rồi lập đi lặp lại nói không sao rồi, có mình ở bên cô. Rất nhiều người đi qua đi lại, nhưng hai người cứ ôm nhau như vậy, cũng không để ý đến ánh mắt của người ngoài.

Khóc một lúc lâu, An Nhiên mới ngừng lại được dòng nước mắt, hơi nghẹn ngào rời khỏi ngực anh.

Tô Dịch Thừa nhìn đôi mắt đỏ au của cô, rất đau lòng lau đi nước mắt trên mặt cô.

Hai người ngồi xuống ghế nhựa bên cạnh, kể lại sơ lược chuyện xảy ra với Lâm Lệ ngày hôm nay cho anh, nói xong, lại cảm thấy ấm ức cho Lâm Lệ, nước mắt lại chờ trực rơi xuống.

Tô Dịch Thừa đau lòng ôm cô: "được rồi, đừng khóc, không có chuyện gì rồi."

Khi An Nhiên quay về phòng bệnh lần nữa, Lâm Lệ vẫn chưa tỉnh, ba Lâm và mẹ Lâm nhìn Tô Dịch Thừa đi vào, hơi bất ngờ, khó hiểu nhìn An Nhiên, An Nhiên chỉ nhàn nhạt giải thích đây là chồng mình. Ba Lâm và mẹ Lâm vì lo lắng Lâm Lệ, cho nên cũng không hỏi gì thêm.

An Nhiên ở trong phòng bệnh cùng với cha mẹ Lâm gia, Tô Dịch Thừa một mình ra khỏi phòng bệnh, anh nhớ anh có số điện thoại của viện trưởng bệnh viện này, có lẽ anh có thể giúp Lâm Lệ đổi sang phòng bệnh tốt hơn, hơn nữa giúp Lâm Lệ được kiểm tra kĩ hơn.

"Tốt, vậy làm phiền ngài, Trương viện trưởng." Cúp điện thoại, xoay người đúng lúc liếc thấy Trình Tường ngồi xổm ở cửa phòng bệnh. Nhìn chằm chằm anh ta một lúc lâu, lãnh đạm ngoảnh đầu đi, anh không thích một người đàn ông như thế, luôn dao động, mãi mãi không biết mình muốn gì, chờ đến khi mất đi rồi mới lại hối hận, thì đã gây nên tổn thương rồi, hối hận quá khứ thì có tác dụng gì. Nếu biết mình không thể nào tuân thủ lời hứa hẹn, thì lúc đầu cần gì phải cho đi lời hứa son sắt. Biết rõ mình không thể nào cho cô ấy hạnh phúc mà cô ấy muốn, cần gì phải lưu luyến sự dịu dàng nhất thời của người khác, kết quả cuối cùng là hại người hại mình!

Tô Dịch Thừa xoay người, đi thẳng vào thang máy, hôm nay bọn họ mệt mỏi cả ngày, đoán là còn chưa ăn gì, bây giờ có lẽ anh sẽ đi mua một chút đồ ăn cho họ lót dạ.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor