Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 087-P2

Chương 87.2

Ở bên kia điện thoại Lâm Lệ im lặng một lúc lâu, rồi mới cười mắng: "An tử, mi là đồ không có lương tâm, sao mi lại động tí là nói ta không tốt đây."

An Nhiên cười khẽ, sau đó không nói thêm gì nữa, chỉ nói: "tối nay ta đến khách sạn với mi."

Trước đó cũng đã nói với Tô Dịch Thừa, mình làm phù dâu cho Lâm Lệ, vì sáng mai phải đi hóa trang với Lâm Lệ, cho nên tối nay trực tiếp ở lại khách sạn với Lâm Lệ.

Tô Dịch Thừa không nói gì, chỉ bảo cô phải chăm sóc tốt bản thân.

Trong điện thoại An Nhiên kể cho anh chuyện trưa nay mình đi trung tâm thương mại gặp phải Chu Hàn, cũng nói luôn chuyện sợi dây chuyền, bên kia điện thoại Tô Dịch Thừa rõ ràng im lặng một lát, chỉ nhàn nhạt lên tiếng nói mình biết rồi, sau đó chuyển đề tài khác, bảo cô thay mặt anh chúc Lâm Lệ tân hôn vui vẻ.

An Nhiên gật đầu đáp, sau đó hai người lại nói vài chuyện gì đó rồi mới cúp điện thoại.

Buổi tối trước khi tan việc đặc biệt đến chỗ Hoàng Đức Hưng xin nghỉ, Hoàng Đức Hưng không nói gì, chỉ hỏi tiến triển của bản thiết kế trang viên thể thao kia, bảo cô nắm chắc thời gian.

Tan việc cô liền đi đến khách sạn mà Lâm Lệ ở, khi chờ thang máy ở đại sảnh khách sạn, đúng lúc gặp Trình Tường từ trên tầng đi xuống, Trình Tường nhìn thấy cô, nhàn nhạt cười với cô.

An Nhiên có chút không được tự nhiên, bây giờ cô nhìn anh ta, đã hoàn toàn khác từ sau chuyện ở nhà hàng.

Trình Tường mở miệng trước, nói: "An Nhiên, ngày mai, lại phiền cô chăm sóc Lâm Lệ nhiều một chút rồi, bụng cô ấy lớn rồi, nhưng luôn không tự biết lấy." Lúc nói chuyện, luôn tỏ ra lo lắng và sủng nịnh đối với Lâm Lệ, khiến người ta không khỏi có cảm giác anh ta thực sự rất yêu Lâm Lệ.

An Nhiên quay mặt đi, thản nhiên nói: "điều này không cần anh lo lắng, tôi biết nên làm thế nào." Giọng nói cũng không tính là tốt lắm, nghe còn có chút chống đối, không hề khách khí.

Trình Tường biết cô còn vì chuyện giữa anh và Tiêu Tiêu mà còn có khúc mắc, nên chỉ gật đầu với cô, sau đi lướt qua người cô, thì đi thẳng. Vừa rồi tới đây là đưa bữa tối cho Lâm Lệ, gần đây cô cực kỳ kén ăn, không hề có hứng thú ăn đồ ăn bên ngoài hoặc trong khách sạn, chỉ có đối với đồ ăn anh làm thì gắng gượng ăn được một chút.

Khi Trình Tường đi qua cạnh An Nhiên, An Nhiên thấp giọng uy hiếp nói: "Trình Tường, Lâm Lệ thật sự giao cả thể xác và tinh thần cho anh, nếu anh khiến cô ấy không hạnh phúc, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho anh!"

Trình Tường quay đầu, chăm chú nhìn An Nhiên, sau đó trịnh trọng gật đầu, giống như là ở hứa hẹn nói: "em yên tâm, anh nhất định sẽ không cô phụ Lâm Lệ!"

Nghe vậy, An Nhiên cười lạnh, quay đầu liếc nhìn anh một cái, nói: "a, chẳng qua là không cô phụ sao?"

Trình Tường nghẹn họng, thoáng cái không đáp được.

"Trình Tường, anh cảm thấy Lâm Lệ cho anh mười năm, chỉ vì muốn anh không cô phụ sao?" An Nhiên nhàn nhạt nói xong, xoay người đi thẳng vào thang máy.

Trình Tường đứng một mình ở đại sảnh khách sạn, nắm chặt tay, từ trước đến giờ anh không hề nghĩ Tiêu Tiêu còn có thể trở về, mà trong thời gian sau khi Tiêu Tiêu trở về này, anh ta chưa từng nghĩ tới sẽ rời bỏ lâm Lệ, anh vẫn cho rằng anh sẽ cùng Lâm Lệ nắm tay nhau đi hết cuộc đời này.

Khi An Nhiên đi lên, Lâm Lệ vì nghén mà đang nôn kịch liệt trong phòng vệ sinh, má Lâm đứng bên cạnh không ngừng vỗ vỗ lưng cô ấy, cho cô ấy thuận khí, mà ba Lâm thì đứng bên ngoài, khuôn mặt không giấu được lo lắng cùng đau lòng.

Đến khi Lâm Lệ từ trong phòng vệ sinh đi ra ngoài, vì nôn nghén mà sắc mặt nhìn có hơi tái nhợt, thấy An Nhiên tới đây, khóe miệng nhàn nhạt nở nụ cười, nhưng thanh âm có chút vô lực, nói: "đến rồi."

An Nhiên gật đầu, cười cười với Lâm mẹ bên cạnh cô ấy, tiến lên đỡ lấy Lâm Lệ, dìu cô ngồi xuống ghế sô pha. Vừa đỡ, An Nhiên mới chú ý tới mấy ngày nay không gặp Lâm Lệ, Lâm Lệ gầy gò kinh khủng, vóc người vốn đã không mập, lúc này đã trở nên nhẹ hều.

Mặc dù là An Nhiên thương cô, nhưng lúc này cũng không làm được gì.

Má Lâm và ba Lâm dường như không rõ chuyện Trình Tường ngoại tình, mấy người ngồi nói chuyện phiếm, đều nói Trình Tường thật là tốt, An Nhiên không nói thêm gì, chỉ gật đầu nhàn nhạt cười.

Tính cách Lâm Lệ được di truyền từ Má Lâm và ba Lâm , trong chất phác có nhiệt tình.

Hai người nói chuyện với An Nhiên một lúc lâu, mới trở về phòng mình, để lại không gian riêng cho An Nhiên và Lâm Lệ.

An Nhiên nhìn bộ dạng gầy gò của cô ấy, nói không nên lời sự đau lòng và khó chịu của mình, lúc này cô rất nhớ một Lâm Lệ của trước kia, cái gì cũng thích ăn, cái gì cũng ăn được, dường như lúc nào cũng trong trạng thái ăn không đủ no.

Như là nhìn ra tấm lòng của An Nhiên, Lâm Lệ cười cười với cô, nói: "mi yên tâm được đi, bác sĩ nói mang thai ba tháng đều như thế, ăn gì nôn nấy, muốn ăn nhưng lại không đói, thế này là bình thường, qua ba tháng là ổn, yên tâm yên tâm, không sao cả."

An Nhiên cười cười với cô ấy, không nói thêm gì.

Tối nay dường như là một đêm mất ngủ, hai người không buồn ngủ, nằm trên giường, cùng nhau nhớ lại những năm tháng thanh xuân của bọn họ, nhớ lại những niềm vui cũng như nỗi buồn trong cuộc sống đại học. Vừa nói vừa khóc, không rõ nguyên nhân, nhưng chỉ là muốn khóc, sau khi khóc hai người lại nhìn nhau cười to lên, cả buổi cứ điên điên khùng khùng như thế.

Dù sao vẫn là phụ nữ có thai, dù mình có hưng phấn thế nào, dù mình không muốn ngủ thì đứa bé trong bụng cũng đến lúc buồn ngủ, gần mười hai giờ, trong tiếng gọi của bảo bối trong bụng, rốt cuộc Lâm Lệ mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

An Nhiên cẩn thận đắp kín chăn cho cô ấy, mình thì vẫn không hề buồn ngủ, xoay người đi vào phòng vệ sinh. Xả nước vào khăn mặt để rửa mặt.

Khi đi ra thì điện thoại đặt trên bàn trà nhận được tin nhắn.

An Nhiên nghi hoặc không biết là muộn thế này rồi con ai nhắn tin đến, cầm điện thoại lên nhìn, lại không ngờ là từ Tô đại lãnh đạo trong nhà kia gửi tới.

Rất đơn giản cũng rất phong cách của ông Tô, bốn chữ ngắn ngủn, nhưng lại khiến người ta có loại cảm giác ngọt ngào.

——‘Nhớ em, khó ngủ! ’

An Nhiên cầm lấy điện thoại di động, khóe miệng không tự chủ cong lên, đưa tay vẽ vuốt bốn chữ trên màn hình di động, thế nào cũng không thấy ngán.

Cuối cùng quay đầu liếc nhìn Lâm Lệ trên giường, lặng lẽ ra ban công. Đây là phòng nhìn hướng ra sông, ra ban công là có thể nhìn thấy Thanh Giang, về đêm, ngọn đèn đuốc lấp lánh ánh hồng, cả thành phố chìm vào giấc ngủ.

Cầm điện thoại di động trực tiếp gọi về cho người ở nhà, điện thoại vừa vang lên tiếng thứ nhất đã được người đón, tốc độ cực nhanh không khỏi làm người ta hoài nghi có phải là anh đang cố ý để điện thoại bên cạnh người hay không.

"Vẫn chưa ngủ sao?" Vừa nhận điện thoại, Tô Dịch Thừa đã hỏi như thế.

An Nhiên cười khẽ, nói: "anh cũng còn chưa ngủ, ngày mai còn phải dậy sớm đi làm đấy."

Bên kia điện thoại Tô Dịch Thừa yếu ớt than nhẹ, làm như đang oán trách, nói: "không ôm em, anh không ngủ được."

"Tô lãnh đạo, anh là đang lừa gạt trẻ con sao?" An Nhiên thể hiện rõ là không tin.

Tô Dịch Thừa không đáp hỏi ngược lại: "em cảm thấy anh đang lừa em sao?"

Không phải là giống, căn bản là đúng như thế! An Nhiên không nói ra, nhưng trong lòng nghĩ như vậy.

"Ta nghĩ anh đã quen ôm em ngủ rồi, tối nay đột nhiên em không có ở đây, thật sự là khó mà thích ứng được." Tô Dịch Thừa nói thật, buổi tối xem giấy tờ xong, rửa mặt qua loa rồi nằm trên giường chuẩn bị ngủ, lại không ngờ nằm suốt hai tiếng đồng hồ, trằn trọc khó ngủ, có đôi khi thói quen thật sự là thứ đáng sợ, mới bao lâu, anh đã có chút không thích ứng được cô vắng nhà rồi.

An Nhiên cười khẽ, dù thật hay giả, nói thế cũng làm cô rất vui, trêu chọc nói: "vậy trước khi kết hôn với em anh làm sao a, chẳng lẽ mỗi đêm đều khó ngủ sao?"

Bên kia điện thoại đột nhiên im lặng một hồi, một lúc lâu mới truyền đến giọng nói yếu ớt của Tô Dịch Thừa, dường như có chút buồn bực, nói: "Anh không biết nữa."

An Nhiên cười to, rồi lại cẩn thận quay đầu liếc nhìn bên trong, rất sợ tiếng cười của mình làm ầm ĩ đến Lâm Lệ đang ngủ, thấy Lâm Lệ vẫn duy trì tư thế như trước, An Nhiên mới yên tâm quay đầu, nhỏ giọng nói với Tô lãnh đạo nào đó: "được rồi, anh nhanh đi ngủ đi, ngày mai còn phải đi làm đấy."

Thời gian thật sự là không còn sớm, Tô Dịch Thừa cũng không càn quấy nữa, chỉ nhắc nhở cô: "ừ, em cũng đi ngủ đi, ngày mai cũng phải mệt cả ngày đấy."

An Nhiên cười gật đầu, lên tiếng nói được, sau đó cúp máy, xoay người trở về phòng, Lâm Lệ ngủ khá say, khẽ có tiếng ngáy, An Nhiên nằm xuống cạnh cô, hẹn giờ dậy cùng Lâm Lệ đi tiệm áo cưới trang điểm, rồi nhắm mắt lại, có chút mệt mỏi ngủ thiếp đi.

An Nhiên không hề phát hiện, người lẽ ra đang nhắm mắt ngủ say bên cạnh cô, Lâm Lệ, chậm rãi mở mắt ra, lẳng lặng nhìn ngón áp út bên trái, nơi đó có chiếc nhẫn bạc đơn giản mà ngày đó khi quyết định kết hôn với cô Trình Tường đã đặc biệt đi trung tâm thương mại mua về, một lúc lâu, mới từ từ nắm tay lại, nắm thật chặt, giống như làm nắm chặt hạnh phúc của bản thân!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor