Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 083-P2

Chương 83.2

Tô Dịch Thừa ôm cô, tay nhẹ nhàng chơi đùa tóc cô, nhàn nhạt mở miệng: "nhớ tới chút chuyện cũ." Có một số việc mãi mãi không muốn khơi ra, làm gì có gì là mãi mãi, trái đất tròn, dù là hiện ta hai người không gặp gỡ, thì sau này cũng sẽ phải gặp.

An Nhiên thử hỏi: "là vì người đàn ông kia?" Người đàn ông gặp phải trong bệnh viện, từ khoảnh khắc anh ta bước vào phòng bệnh, cô có thể cảm nhận được rõ ràng sóng ngầm giữa hai người, cô không biết có chuyện gì từng xảy ra giữa hai người bọn họ, nhưng thấy vẻ mặt của ba người, dường như đó không phải là chuyện vui vẻ gì. Hơn nữa, khi rời khỏi bệnh viện, Diệp Tử Ôn nói câu kia với anh ‘cậu còn để ý chuyện năm đó sao?’. Những điều này đã chứng minh, năm đó, giữa anh và người đàn ông kia nhất định đã xảy ra chuyện gì không vui.

Im lặng một lúc lâu, Tô Dịch Thừa mới chậm rãi gật đầu, đáp lại: "ừ."

"Muốn nói với em không?" An Nhiên hỏi, mặc dù cô cũng không thể thật sự giúp gì được cho anh, nhưng có một số việc có lẽ nói ra sẽ tốt hơn, có lẽ cô không thể cho anh ý kiến hoặc cách giải quyết hay nhưng cô là một người lắng nghe rất tốt.

Tô Dịch Thừa không nói gì, chỉ ôm cô chặt hơn.

An Nhiên yên tĩnh chờ, trong lòng có chút không xác định. Mặc dù bọn họ là vợ chồng, nhưng cô không xác định được bọn họ có thể chia sẻ thẳng thắn với nhau chuyện cũ không.

Đột nhiên, Tô Dịch Thừa buông cô ra, nhìn chằm chằm cô, khóe miệng khẽ cong lên, nói: "muộn quá rồi, chúng ta nghỉ ngơi đi."

Trong lòng đột nhiên có cảm giác như bị thứ gì đè nặng, An Nhiên không nói ra được đây là cảm giác gì, nhưng mà rõ ràng cô không thích cảm giác như thế, thậm chí có chút chán ghét.

An Nhiên mỉm cười, không muốn để anh nhìn thấu tâm tư của mình, rời khỏi lòng anh, mỉm cười gật đầu, nhìn quần áo trên người mình, nói: "vâng, không còn sớm nữa, em đi tắm đã." Nói xong thì quay đầu muốn đi về phía phòng ngủ.

Tô Dịch Thừa biết cô hiểu lầm, thật ra không phải không thể nói cho cô, chỉ là có một số chuyện, bảo anh nói, nhất thời cũng không biết nói từ đâu.

Nhìn cô rời đi, đột nhiên Tô Dịch Thừa xuống khỏi cái ghế cao kia, sau đó khom lưng, từ phía sau ôm bổng cô lên.

"A! ——"

Đột nhiên bị người ôm lấy, theo bản năng An Nhiên sợ hãi kêu lên, tay vô thức ôm bả vai anh, sững sờ nhìn anh, hỏi: "anh, anh làm gì" Đột nhiên ôm cô như thế, may là cô không bị bệnh tim, nếu không, không chừng sẽ bị anh làm cho phát bệnh tim gì đó.

Tô Dịch Thừa nhìn cô, khóe môi nhếch lên thành nụ cười thật lớn, nói: "anh cũng chưa tắm."

Nghe vậy, An Nhiên sửng sốt mãnh liệt, nhìn anh như muốn nhìn ra suy nghĩ và tâm tình nào đó. Thân thể vô ý thức lùi ra sau, cô có dự cảm không tốt, hơn nữa lại vô cùng mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức khiến cho cô sợ hãi. Giống như cảnh tượng mấy hôm trước lại ùa về tâm trí cô.

Gượng cười, An Nhiên thương lượng: "không thì anh tắm trước? đột nhiên em nhớ ra là em còn chưa buồn ngủ, hơn nữa em còn chưa vẽ xong mấy bản thiết kế, không thì anh đi tắm trước, em đi vẽ trước, anh thấy thế nào?"

Tô Dịch Thừa cười, độ cong khoe miệng rất lớn, sau đó lắc đầu, nói: "quốc gia kêu gọi phải tiết kiệm nước."

"Sau đó thì sao?" Tiết kiệm nước, vậy cũng không thể không tắm a!

Tô Dịch Thừa vẫn cười, hơn nữa lại càng kỳ lạ, nói: "anh là đầy tớ của nhân dân, tất nhiên là phải hưởng ứng, lời kêu gọi của quốc gia anh tất nhiên sẽ làm rồi."

"Cho nên anh quyết định không tắm sao?" An Nhiên ngây ngốc hỏi, đột nhiên cảm thấy nếu có người vì thế mà không tắm, thì lời kêu gọi này vô cùng không hợp lý!

Đột nhiên Tô Dịch Thừa cảm thấy bị đánh bại, có lúc nào anh ám chỉ như thế sao? Rõ ràng là điều anh muốn ám chỉ không phải là điều này!

Thấy anh không nói, An Nhiên cho là mình đoán đúng, nhìn anh, vẫn là giọng nói thương lượng, hỏi: "em không phải là đầy tới của nhân dân, về chuyện tắm rửa, em có thể không hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia chứ? Đương nhiên, em có tiết kiệm nước, ví dụ như dùng nước rửa rau tưới hoa, dùng nước giặt quần áo tẩy bồn cầu."

Tô Dịch Thừa nhìn cô hơi sửng sốt, bắt đầu không khỏi hoài nghi, không phải là cô cố ý giả bộ ngu ngốc với anh đấy chứ, vẫn ôm cô mà không nói gì, trực tiếp mang cô đi về phía phòng ngủ của họ, sau đó trực tiếp ôm cô vào nhà tắm, đẩy cánh cửa thủy tinh vào gian tắm rửa, ôm cô đi vào trong.

An Nhiên vội vàng tỏ rõ thái độ, nói: "em, em tự tắm là được rồi, anh, anh đi ra ngoài trước."

Tô Dịch Thừa cười tà, mở vòi hoa sen trong gian tắm rửa, sau đó để dòng nước ấm áp dội lên đỉnh đầu bọn họ, trôi xuống, trong nháy mắt, quần áo hai người ướt đẫm, ngay cả đầu tóc cũng không tránh khỏi.

Vào thời điểm lúc An Nhiên có chút sợ kêu thành tiếng, thì nghe thấy thanh âm tà mị của Tô Dịch Thừa vang lên bên tai cô: "anh nói phương pháp hưởng ứng lời kêu gọi tiết kiệm nước của quốc gia chính là, hai người chúng ta cùng nhau tắm. Anh là đầy tớ của nhân dân, mà em là vợ của đề tớ nhân dân, em nói xem có muốn tự mình thể nghiệm hưởng ứng lời hiệu triệu của quốc gia hay không?"

An Nhiên khóc không ra nước mắt, đây là thể nghiệm gì a, ngụy biện, tuyệt đối là ngụy biện! Nếu hai người cùng tắm thật sự có thể tiết kiệm nước thì đã đành, nhưng lần trước bọn họ ở trong phòng tắm ròng rã một tiếng đồng hồ, ở đâu ra tiết kiệm nước, rõ ràng là lãng phí tài nguyên nước của quốc gia! Người ta nói những người làm cán bộ đều mắc bệnh hình thức, khởi xướng nhiều, nhưng mà thực hiện đến nơi đến chốn đã ít lại càng ít!

Mới nghĩ như vậy, vừa định mở miệng kháng nghị, trong nháy mắt đầu lưỡi của anh linh hoạt trượt vào, quấn quýt với cô, sau đó không cho cô cơ hội mở miệng, miệng bị che lại chặt chẽ, trừ hôn môi, không thể làm được gì.

Sau đó, trong sự kích tình, không biết người nào cởi quần áo người nào, hòa với thoang thoảng mùi rượu, còn có tiếng nước chảy nho nhỏ, bầu không khí cả căn phòng tắm trở nên mập mờ, nhiệt độ nóng bỏng, sau đó lẫn với tiếng nước chảy là tiếng đàn ông gầm nhẹ và tiếng đàn bà thở gấp, trong phòng tắm là một cảnh xuân kiều diễm.

Đến khi hai người đi ra từ phòng tắm, An Nhiên đã mệt mỏi đến mức đầu ngón tay cũng không muốn cử động, cũng không nhúc nhích được, để tùy anh ôm lấy, nằm lên trên giường, cảm thấy anh nằm xuống cạnh cô, ôm cô từ phía sau, thân thể hai người kề sát vào nhau, không có khe hở.

An Nhiên kiệt sức đến không muốn động đậy, mí mắt nặng trình trịch. Mơ màng ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Chính vào lúc An Nhiên mê man muốn ngủ đi thì đột nhiên phía sau, Tô Dịch Thừa nhàn nhạt mở miệng: "anh ta là Chu hàn, là người cùng với Lăng Nhiễm phản bội anh, cũng từng là bạn tốt nhất của anh. Vừa rồi không phải không muốn nói cho em biết, chỉ là trong chốc lát không biết nên nói thế nào."

An Nhiên mạnh mẽ mở mắt ra, cơn buồn ngủ phút chốc biến mất hẳn. Anh nói người đàn ông kia là người cùng Lăng Nhiễm phản bội anh, chỉ là hình như anh còn thể thảm hơn.

Sững sờ muốn xoay người lại, nhưng thân thể bị anh ôm chặt, khiến cô không thể động đậy, xoay người.

"Tô Dịch Thừa. . . . . ." An Nhiên hơi lo lắng khẽ gọi.

Phía sau truyền đến tiếng cười trầm thấp của anh, dựa vào lưng cô, lắc đầu, nói: "đừng lo cho anh, anh không sao, mọi thứ đã được buông xuống từ mấy năm trước. Sở dĩ uống rượu, chỉ là vì nhiều năm rồi gặp lại cậu ta, bỗng có cảm giác buồn bực không đáng có, không phải vì không bỏ xuống được." Thì ra có một số việc nói ra cũng không quá khó khăn, nói xong rồi, cả người thật nhẹ nhõm.

An Nhiên không nói gì, thật ra thì cũng không biết nên nói cái gì, quả thật cô chỉ thích hợp lắng nghe, còn rõ ràng không có bản lĩnh an ủi người khác. Vài lần muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ vươn tay, chậm rãi đặt lên cái tay ôm hông mình, nắm tay anh.

Phía sau Tô Dịch Thừa cười khẽ, sau đó kéo cô lại sát ngực mình, nhẹ giọng nói: "được rồi, ngủ đi."

An Nhiên gật đầu, vẫn đan xen mười ngón tay với anh, mà lời anh nói như có sức thôi miên, An Nhiên từ từ nhắm mắt lại, sau đó ý thức dần dần rời xa, rồi tiến vào mộng đẹp.

Tô Dịch Thừa ôm cô, thật ra thì anh không buồn ngủ, ý thức dường như càng tỉnh táo. Trong bóng tối, anh mở to mắt nhìn trần nhà, đứa trẻ kia hình như mới năm sáu tuổi, nó gọi Chu Hàn là cha, như vậy thì mẹ nó? Là Lăng Nhiễm sao?

Trong lòng truyền đến tiếng hô hấp nhẹ nhàng của An Nhiên, tối nay cô thật sự kiệt sức rồi, cười xã giao cùng anh cả tối, chuyện đứa trẻ kia dị ứng hải sản cũng dọa cô không ít, vừa rồi lại bị mình quấn lấy rất lâu, đúng là rất mệt mỏi.

Đưa tay xoay người cô lại, rút tay từ hông cô ra, sau đó khẽ nâng đầu cô lên, để cô gối đầu lên cánh tay mình. Khẽ than nhẹ, tự giễu lắc đầu, nhắm mắt lại, cùng cô chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh lại trời đã sáng choang, hôm nay bất ngờ là Tô Dịch Thừa không dậy tập thể dục buổi sáng, lúc này anh đang nằm ngủ cạnh cô.

An Nhiên hơi nghiêng người nhìn đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường một chút, bảy giờ ba mươi lăm phút, cô xoay người nhìn Tô Dịch Thừa còn đang mộng, không biết anh mơ thấy hay nghĩ đến cái gì, hai đầu lông mày nhăn thành hình chữ xuyên khiến cô không thích, đưa tay lên vuốt vuốt cho anh, lại nhìn anh một lúc lâu, mới dè dặt xoay người, vén chăn định xuống giường.

Nhưng vừa mới vén chăn lên, sau đó An Nhiên bất ngờ sửng sốt, cúi đầu nhìn bản thân dưới chăn, tiếp đó mặt thoáng chốc phiếm hồng, trời! thế mà cô lại không mặc gì!

Rồi mới nhớ lại tất cả tối hôm qua, hai người vốn đang thảo luận vấn đề tiết kiệm nước, cuối cùng đi thẳng vào nhà tắm, lúc đó, chẳng ai trong hai người nghĩ đến muốn lấy đồ ngủ trong tủ quần áo kia!

Quay đầu liếc nhìn Tô Dịch Thừa còn đang trong giấc mộng, xác định là anh vẫn đang nhắm mắt, vẫn nằm nghiêng người như thế, mới dè dặt xuống giường, đi nhanh đến tủ quần áo, giống như đang lo lắng nửa đường người trên giường tỉnh lại, An Nhiên vừa lấy ra một bộ quần áo từ bên trong tủ đồ, vừa thỉnh thoảng ngoái đầu lại nhìn người trên giường, lúc này thật vất vả mới lấy được bộ công sở để mặc cho ngày hôm nay, vội vàng đi vào phòng tắm.

Chẳng qua cô không hề phát hiện, vào thời điểm cô xuống giường đến tủ đồ lấy quần áo thay, vẻ mặt vốn đang nghiêm túc kia lại mơ hồ hàm chứa ý cười.

Đến khi An Nhiên thay quần áo xong xuôi, đi từ phòng tắm ra ngoài, Tô Dịch Thừa vẫn chưa tỉnh dậy, vẫn duy trì tư thế vừa rồi. An Nhiên lấy một bộ quần áo đặt chỉnh tề cạnh giường, như vậy, anh vừa tỉnh lại là có thể nhìn thấy.

Làm xong xuôi, An Nhiên mới chậm rãi từ phòng ngủ đi ra ngoài.

Vào thời khắc cô biến mất sau cánh cửa, Tô Dịch Thừa ở trên giường mở mắt, nhìn quần áo đặt đầu giường, khóe miệng hàm chứa ý cười nhàn nhạt.

Khi Tô Dịch Thừa thay quần áo xong, rửa mặt xong, đi ra khỏi phòng, An Nhiên đang làm bữa sáng, thấy anh ra ngoài, đặc biệt ngoảnh lại cười nói với anh: "xong ngay đây."

Tô Dịch Thừa gật đầu, học bộ dáng cô ngày xưa, ngồi xuống nghế cao trước bàn ăn, chờ bữa sáng mà hôm nay cô chuẩn bị cho anh.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor