Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 081-P1

Chương 81: Cậu hành động nhanh quá rồi

Buổi tối, trước khi ngủ An Nhiên kể lại cho Tô Dịch Thừa quyết định của Lâm Lệ, để anh phân tích Lâm Lệ làm như vậy đến tột cùng là đúng hay sai.

Trong phòng lờ mờ ánh đèn, lúc này An Nhiên đang nằm trong lòng anh, gối đầu lên cánh tay anh, mở to mắt nhìn gian phòng trong màn đêm, đang đợi đáp án của anh.

Rất lâu Tô Dịch Thừa mới chậm rãi mở miệng, thản nhiên nói: "Thật ra thì không thể nói rõ đúng hay sai, về tình cảm, căn bản là không có tiêu chí cố định nào để đánh giá đúng sai, chỉ có đáng giá và không đáng giá, nếu cô ấy cho làm thế là đáng giá, thì sẽ không tồn tại cái gì là đúng và sai. Thật ra thì dù cuối cùng cũng sẽ bị tổn thương, nhưng tổn thương đôi khi cũng không nhất định là chuyện xấu, kỳ thật đôi khi đau đớn là cách trưởng thành nhanh nhất, tất nhiên, cũng phải trả giá rất lớn."

An Nhiên im lặng, một lúc lâu mới hơi thương cảm mở miệng: "Em muốn Lâm Lệ mãi mãi không lớn lên, vẫn vui vui vẻ vẻ như trước cả đời."

Tô Dịch Thừa nhẹ vỗ về lưng cô, động tác đó giống như đang an ủi cô, để tâm trạng của cô từ từ bình tĩnh lại. Sau đó mới nhàn nhạt mở miệng: "Mọi chuyện đều tính hai mặt, có lẽ em nên nghĩ như vậy, hiện tại biết vẫn tốt hơn là sau này biết, bây giờ là mười năm tình cảm, nếu là sau này mười lăm năm, hai mươi năm tình cảm, khi đó mới biết, sẽ bị tổn thương càng sâu hơn, đến lúc đó theo thời gian ngày càng tăng lên, thậm chí ngay cả thời gian để chữa lành vết thương cũng lâu hơn rất nhiều."

"Có lẽ thế." An Nhiên nói, thanh âm khe khẽ dịu dàng lưng lửng. Anh nói không sai, đúng như anh nói như vậy. Mặc dù đau dài không bằng đau ngắn, hiện tại biết còn tốt hơn là vài năm sau mới biết, đến lúc đó hậu quả còn tệ tại hơn bây giờ.

Tô Dịch Thừa hôn lên trán cô, trong bóng tối dường như nhìn thấy tất cả, đưa tay vuốt lên chân mày đang nhíu chặt của cô, sau đó nhẹ giọng nói bên tai cô: "Được rồi, ngủ đi, đừng nghĩ nữa, có lẽ không tồi tệ như em nghĩ, nếu Lâm Lệ đã lựa chọn thế, nhất định là suy nghĩ kĩ càng làm thế nào để cho bản thân cô ấy hạnh phúc và vui vẻ, đó không phải là điều em muốn sao? Tất cả sẽ ổn thôi."

An Nhiên không nói nữa, chậm rãi nhắm mắt lại, sau đó xê dịch, rúc vào trong lòng anh, vừa gật đầu, vừa nhắm mắt lại.

Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng vỗ lưng cô, giống như dỗ trẻ con vậy, vỗ nhẹ cho cô chìm vào giấc ngủ. Cho đến nghe thấy tiếng cô dần dần ổn định, mới yên lòng, cùng ngủ thiếp đi với cô.

Ngày hôm sau khi tỉnh lại, như thường lệ, Tô Dịch Thừa đã không có ở đây, ánh nắng từ ngoài cửa sổ xuyên qua rèm cửa sổ chiếu vào trong phòng, bên trong từ từ sáng sủa.

Mở to mắt nhìn trần nhà một lúc, rồi An Nhiên mới trở mình xuống giường, theo thói quen đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, thay quần áo ra ngoài, vừa vặn tám giờ.

Mở cửa phòng đi ra ngoài, thấy Tô Dịch Thừa đưa lưng về phía cô, ở sau cánh cửa bếp kép hờ đang làm trứng rán, trên lò nướng bên cạnh có hai lát bánh mì vàng óng, trên mặt bàn ăn đã có hai lát đã nướng xong, còn có hai đĩa xúc xích và chân giò hun khói, nhìn qua thật hấp dẫn.

An Nhiên đột nhiên cảm giác mình thực hạnh phúc, nhìn bóng lưng của anh, khóe miệng chậm rãi cong lên thành nụ cười. Không suy nghĩ nhiều, cứ như vậy đi về phía anh, sau đó từ phía sau vòng qua thắt lưng anh, để mặt dán vào sống lưng to lớn của anh, cảm giác ôm anh thật vô cùng tốt đẹp.

Tô Dịch Thừa bị động tác của cô làm sửng sốt, suýt chút nữa làm cháy xém trứng trong nồi, vội vàng lấy muỗng xào đảo đảo trứng gà trong nồi, món trứng kia chưa đến nỗi bị dính xát vào đáy nồi, khóe miệng bất giác cong lên ý cười, một lúc lâu mới hỏi: "sao thế?"

An Nhiên dán lưng anh lắc đầu, thấp giọng nói, "Không có gì, chỉ làm muốn ôm anh một cái." Nói xong, dùng sức ôm anh chặt hơn chút nữa. Cảm giác ôm anh thế này thật kỳ diệu, kề sát vào lưng anh, thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim anh đập, lỗ tai dán sát lưng anh có thể cảm giác sự rung động của cơ thể anh khi anh nói chuyện.

Tô Dịch Thừa cười, nụ cười trên khóe miệng hoàn toàn nở rộng ra, nói: "được."

Sau đó một tay đặt lên tay cô, một tay tắt bếp, sau đó đậy nồi để ủ ấm cho trứng rán kia chín kỹ.

An Nhiên lại ôm anh một lúc lâu, cuối cùng mới buông anh ra, thấy Tô Dịch Thừa mỉm cười quay đầu lại nhìn cô. Mà cô cũng tự nhiên mỉm cười với anh, sau đó kiễng chân lên nhẹ nhàng hôn lên môi anh. Chỉ là mổ nhẹ một cái rồi nhanh chóng buông anh ra, sau đó bưng cái đĩa bày trên mặt bàn bồn rửa, từ phòng bếp đi ra bàn ăn phía ngoài, đặt mông ngồi vào cái ghế cao màu đỏ.

Tô Dịch Thừa sờ sờ cánh môi của mình, khóe miệng nở nụ cười, bật cười lắc đầu, lúc này mới phản ứng lại, lấy hai bộ dao dĩa từ trong tủ khử độc đi ra ngoài, đưa cho An Nhiên.

An Nhiên đã cầm một lát bánh mì nướng ăn, bánh nướng không cháy, không giòn, vị thật ngon, gật gật đầu, sau đó dí dỏm cười cười với anh, giơ ngón tay cái lên, tỏ ý khen ngợi ăn rất ngon.

Vừa ăn, Tô Dịch Thừa đột nhiên mở miệng hỏi: "tối nay có phải làm thêm giờ không, hay là sau khi tan tầm có việc gì khác không?"

"Không có." An Nhiên lắc đầu, không có chuyện gì.

"Tối nay em đi với anh cùng đến dự một buổi tiệc, được không?" Tô Dịch Thừa hỏi ý kiến của cô, nếu cô không muốn, tất nhiên anh sẽ không ép buộc, tất cả đều lấy cô làm đầu.

An Nhiên gật đầu, lại hỏi: "bữa tiệc gì a?" An Nhiên hỏi, thật ra thì cô cũng không thích những trường hợp như vậy, mỗi người đều trang điểm ăn diện cho mình, đi qua đi lại trong vũ hội, nói chuyện phiếm mà không hề có tình cảm gì. Nhưng mà anh đã mở miệng, tất nhiên cô không có lý do gì từ chối.

"Không có gì, chính là lễ mừng thọ của một trưởng bối." Tô Dịch Thừa khẽ cười nói.

An Nhiên gật đầu: "cần mua quà tặng không?" Cô muốn làm một người vợ đủ tiêu chuẩn, ít nhất chia sẻ với anh vài chuyện mình có khả năng.

Tô Dịch Thừa cười lắc đầu: "quà tặng đã chuẩn bị xong rồi, không cần lo lắng, tan tầm anh đến đón em."

An Nhiên gật đầu, cười cười với anh.

Vẫn là Tô Dịch Thừa đưa cô đến công ty, thật ra không chỉ một lần An Nhiên kháng nghị với anh, nhưng mỗi lần anh đều cười cười, sau đó vẫn khăng khăng đưa cô đi làm, căn bản không hề để kháng nghị của cô trong lòng.

Xe chậm rãi dừng lại trước cửa tòa nhà của công ty An Nhiên, trước khi xuống xe, An Nhiên đột nhiên xoay người, nhìn Tô Dịch Thừa, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Tô trợ lý, em có thể nghiêm túc nói chuyện với anh một chút không?"

Tô Dịch Thừa buồn cười nhìn cô, hỏi: "Kiến trúc sư Cố muốn nói chuyện gì với anh?" Học phương thức cô gọi anh, Tô Dịch Thừa cũng dùng nghề nghiệp để gọi cô.

An Nhiên không để ý, nói thẳng: "Tô tiên sinh, sau này có thể để em tự lái xe không? Mỗi ngày anh đưa đón thế này, tuy là trong lòng em vô cùng vui sướng, nhưng mà!" An Nhiên dừng lại một chút, nói từng câu từng chữ: "nhưng mà em thấy rất bất tiện!" Đặc thù nghề nghiệp của cô không cho phép cô hàng ngày ngồi trong văn phòng, mà cô thường xuyên phải đi ra công trường, thỉnh thoảng một lần một ngày, thỉnh thoảng vài lần một ngày, toàn toàn không xác định. Cho nên không có xe thật là bất tiện, nếu không phải thế thì một người ngu ngốc về máy móc như cô cũng sẽ không hạ quyết tâm đi thi bằng lái rồi. Thật ra ngoại trừ nguyên nhân này, còn không muốn anh vất vả như thế, vốn là tòa thị chính cách công ty cô mấy con đường, nói cách khác, bây giờ mỗi ngày anh phải chạy xa đưa cô đi làm, như vậy, cô càng áy náy.

Tô Dịch Thừa nhíu mày, nhìn cô, hỏi: "anh gây phiền phức cho em?"

An Nhiên ngẩn ra, một lúc lâu không trả lời được, thật ra thì, cũng không tính là phiền phức, thật ra mỗi ngày anh đưa đón khiến cô có cảm giác hư vinh, mặt khác thì gần đây cũng không phải đi công trường nhiều, bởi vì hạng mục trong tay cô sắp hoàn thành, nói thế là sợ làm phiền anh, không muốn anh quá vất vả mà thôi.

Tô Dịch Thừa nhìn cô chằm chằm, dường như đang đợi câu trả lời của cô.

An Nhiên nhìn anh, vẻ mặt của anh như là có phần áy náy lại có chút bi thương, như thế, đột nhiên khiến mình cảm thấy tội lỗi, rõ ràng là người ta tốt bụng đưa đón cô, mà cô lại không biết tốt xấu trách mắng anh không đúng. Nghĩ thế, khí thế vốn dâng trào của An Nhiên thoáng cái biến mất, nhìn anh, có chút áy náy nói: "em, em không có ý này..."

Thật ra thì Tô Dịch Thừa muốn cười rồi, dáng vẻ của cô bây giờ và vừa rồi thật sự cách xa tít tắp, hoàn toàn như là hai người. Cố nén ý cười ngoài miệng, nhìn cô, dịu dàng nâng khuôn mặt cô, nhìn cô chăm chú, nói: "thật ra thì lái xe đưa đón em, anh vẫn luôn cảm thấy đó là chuyện hạnh phúc, cho nên, anh vẫn coi đây là phúc lợi của anh."

An Nhiên nhìn anh, không nói ra được một lời, bị lời nói của anh làm cảm động rối tinh rối mù. Người đàn ông này thật là đáng sợ, lời ngon tiếng ngọt có thể nói dễ nghe như vậy, không khiến cho người ta thấy ngượng mồm chút nào.

"An Nhiên, vui lòng cho anh phúc lợi đó chứ?" Nhìn cô, Tô Dịch Thừa hỏi rất chân thành. (TT: anh quá cao thủ, ai mà đở nổi lời này chứ ^.^)

An Nhiên sững sờ gật đầu, giờ phút này hoàn toàn quên mất lập trường của mình lúc đầu, thấy anh như vậy, làm sao có thể từ chối.

Tô Dịch Thừa cười, cúi người hôn lên trán cô, sau đó là môi cô.

Đến khi được buông ra, sắc mặt An Nhiên đã sớm ửng hồng, có phần thở hổn hển. Nhìn cô như vậy, lại không nhịn được khẽ hôn lên môi cô vài cái, lúc này mới để cô xuống xe.

Đứng chờ ở cửa thang máy, khóe miệng An Nhiên hàm chứa nụ cười như ẩn như hiện.

"A, thật là ngọt ngào a."

Quay đầu nhìn lại, không biết từ khi nào, Tiếu Hiểu đã đi đến phía sau, nhìn cô, cười như có như không.

An Nhiên quay đầu, thu lại nụ cười trên khóe môi, nói: "cám ơn lời khen." Nhìn chằm chằm vào cửa thang máy, không hề quay đầu liếc cô ta cái nào nữa.

Tiếu Hiểu híp mắt nhìn cô, vừa rồi ở bên ngoài bắt gặp thấy cô và Tô Dịch Thừa ở trong xe tán tỉnh nhau, trong lòng không hiểu sao có ngọn lửa giận bốc lên.

Cô không cam lòng, thật không cam lòng, tại sao người đàn ông mà cô (An Nhiên) gặp đều ưu tú như thế, Mạc Phi như thế, Tô Dịch Thừa lại càng vậy. Nhưng còn cô thì sao, đi theo Hoàng Đức Hưng tám năm, từ 18 tuổi mới bước vào xã hội đã ở bên cạnh ông ta, chịu đựng người đàn ông đáng tuổi làm cha mình vừa ôm vừa hôn, rõ ràng thấy buồn nôn muốn chết còn phải cười cười nịnh nọt ông ta, thì thôi đi, thế nhưng nhiều năm như vậy cô được cái gì? Không được gì cả còn phải bị con cọp cái nhà ông ta mắc nhiếc và tát tay.

Đinh ——

Thang máy đến, An Nhiên vừa định đi vào, Tiếu Hiểu va mạnh vào vai cô đi vào trước, khi An Nhiên đỡ bả vai suýt nữa thì ngã xuống, cô ta xoay người, khóe miệng gợi lên nụ cười khinh thường, không hề có thành ý nói: "xin lỗi, không nhìn thấy."

An Nhiên, có chút tức giận nhìn cô ta,rồi tiến vào thang máy, xoa bả vai bị va vào hơi đau nhức, không mặn không nhạt nói: "không sao, có một số người mắt hơi nhỏ, tất nhiên là không nhìn thấy."

"Chị!" Tiếu Hiểu dường như có phần tức giận nhìn cô, muốn bác bỏ nhưng trong chốc lát lại không nói ra được một câu.

An Nhiên không nhìn cô ta, chỉ nhìn chằm chằm vào con số màu đỏ không ngừng nhảy lên, rốt cục, nhảy đến tầng đã định: ‘đinh —’ một tiếng, cửa mở ra. Cầm túi, liền đi ra ngoài thang máy.

Ánh mắt nhìn An Nhiên, so với vừa rồi càng tàn nhẫn hơn.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor