Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 077-P2

Hai người chẳng quan tâm gì khác, vội vàng chạy vào bếp, thấy chiếc chảo trên bếp vang lên tiếng tách tách, Lâm Tiểu Phân đứng bên cạnh, tay che mặt, xem ra, hẳn là vừa bị mở bắn vào mặt.

An Nhiên muốn lên trước, lại bị Tô Dịch Thừa ngăn lại, mình thì bước nhanh lên trước tắt cái bếp ga, rồi đỡ Lâm Tiểu Phân đi ra ngoài.

An Nhiên lo lắng có chút nóng nảy, nói, "mẹ, sao mẹ lại không cẩn thận như vậy a!"

"Không sao, không sao, không chút ý một chút, bị mỡ bắn vào một chút." Lâm Tiểu Phân tay vẫn che nửa mặt nói.

Tô Dịch Thừa gỡ tay bà ra, chỗ bị mỡ bắn vào đúng ở dưới mắt, nếu bắn thêm chút nữa sợ là vào mắt đi, chỗ bị bỏng tuy là không rộng nhưng vì mỡ quá nóng, lúc này đã đỏ lên thành bọng nước, quay đầu nhìn An Nhiên hỏi: "An Nhiên, trong nhà có cao trị bỏng không?"

"Có có." An Nhiên vội vàng lấy thuốc bỏng trong tủ dưới tivi trong phòng khách đưa cho anh, Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng bóp một chút bôi lên vết đỏ kia.

Lâm Tiểu Phân có chút lúng túng nói: "nhìn mẹ này, người già nên vô dụng thế đấy, làm thức ăn còn ầm ĩ thành trò cười như thế."

Tô Dịch Thừa cười khẽ, đứng dậy, cởi áo khoác xuống, nói với Lâm Tiểu Phân nói: "mẹ không để ý nếu con làm cơm tối nay chứ, con từng làm qua rồi, nếu không luyện tập một chút, sợ là sẽ quên mất những gì học được trước kia."

"Con biết nấu ăn?" Lâm Tiểu Phân có phần bất ngờ, suy cho cùng thời nay đàn ông biết nấu ăn thực sự không nhiều, đừng nói đàn ông, ngay cả phụ nữ cũng không mấy ai biết làm, ví dụ như là An Nhiên.

"Làm không ngon, đến lúc đó mẹ cũng ăn tạm." Tô Dịch Thừa khiêm tốn nói.

"Ngày nay con trai có thể nấu ăn là hiếm có." Lâm Tiểu Phân nói thật nhỏ, đột nhiên nghĩ đến cái gì, hỏi: "này bình thường ở nhà không phải tất cả bữa cơm đều là do con chứ?" Vừa nói vừa nhìn An Nhiên một cái.

"Không ạ, phần lớn là An Nhiên nấu cho con ăn." Tô Dịch Thừa cười cười cũng nhìn về phía An Nhiên.

An Nhiên xấu hổ, cô làm nhiều nhất trừ mì và mì, còn đâu chỉ có canh mì, ngay cả bữa sáng, cũng chỉ làm một hai lần, còn lại đều là do anh làm cho cô ăn sau khi tập thể dục về.

Nghe vậy, Lâm Tiểu Phân ngờ vực nhìn con gái một chút, bà không nhớ rõ ngoài nấu cơm An Nhiên còn làm được món gì. Nhưng mà trong lòng cũng thấy vui mừng cho An Nhiên, Tô Dịch Thừa thật sự không tệ, mặc dù hôn nhân của bọn họ có chút vội vàng, nhưng xem ra không có người đàn ông nào thích hợp làm chồng An Nhiên hơn Tô Dịch Thừa, dịu dàng lại săn sóc.

Năm đó vì Mạc Phi bỏ đi, bà hơn một lần nghi ngờ số phận của hai mẹ con bọn họ quá mức tương tự, đều bị người đàn ông mình từng yêu phản bội, buồn cười hơn là lý do phản bội cũng giống nhau, không phải không yêu, mà là bọn họ muốn với cao, bọn họ đều có hoài bão, có khát vọng thành công, nhưng bọn họ thiếu cơ hội, trong một xã hội cần bám váy đàn bà, bọn họ (Lâm Tiểu Phân + An Nhiên) không giúp gì được họ (Đồng Văn Hải + Mạc Phi), thậm chí trở thành chướng ngại cho thành công của họ, song người phụ nữ khác có thể, có thể giúp họ một tay, có thể cho họ thành công mà họ muốn, chỉ là thành công đó phải trả giá bằng tình yêu và hôn nhân.

Nhưng may mắn trời cao cũng không đối đãi với bọn họ không tệ, bên cạnh bà có Cố Hằng Văn, mà bên cạnh An Nhiên có Tô Dịch Thừa. Hai người đều là những người đàn ông dịu dàng và săn sóc, để cho hai người bọn họ dựa vào, yêu thương bọn họ suốt đời.

Tô Dịch Thừa vén ống tay áo sơ mi lên, chuẩn bị trổ tài, trước khi vào bếp lại đột nhiên ló đầu ra nói với An Nhiên: "An Nhiên, em đến đây giúp anh."

An Nhiên vội vàng gật đầu, nói với Lâm Tiểu Phân: "mẹ, mẹ cứ ngồi ở đây cho tốt, tài nấu nướng của a Thừa không tệ đâu."

Lâm Tiểu Phân gật đầu, cởi tạp dề trên người xuống đưa cho cô: "đi đi."

An Nhiên cầm lấy tạp dề đi vào, thấy Tô Dịch Thừa mặc áo sơ mi trắng đang rửa nồi, vội nói: "anh đeo tạp dề đã, nếu không mỡ mà bắn quần áo thì giặt cũng không sạch đâu."

Nghe vậy Tô Dịch Thừa xoay người lại, mỉm cười nhìn cô, dang hai tay ra, nói: "vậy em đeo vào cho anh."

An Nhiên nhìn hai cái tay ướt nhẹp còn dính xà phòng của anh, không nghĩ nhiều đi lên giơ cao tạp dề khoác vào cổ anh. An Nhiên vẫn không cảm thấy mình quá thấp, quả thật cũng không thấp, nữ cao 1 mét hẳn là chiều cao lý tưởng, không quá cao, cũng không quá thấp, có thể đi giày cao gót 5 phân, cũng có thể đi giày đế bằng.

Bởi vì ở trong phòng, cho nên lúc mới vào sẽ thay giầy, hiện tại đang đi dép bệt. Tô Dịch Thừa cao 1m 85, cách nhau gần 20cm, lúc này anh đứng thẳng tắp, trên mặt mỉm cười nhìn cô đang hơi nhón mũi chân đeo tạp dề cho anh. Chỉ là cô đơn giản không hề phát hiện người khác có ý xấu, khi cô kiễng mũi chân anh cũng hơi nhón lên, cho nên cô không làm sao đeo lên được.

Hai tay chống eo, An Nhiên nhìn chằm chằm vào anh, nói: "anh không thể cúi người xuống ư, Tô tiên sinh!" Người thì cao như vậy, còn đứng thẳng như thế, không biết có phải cố ý không, đứng gần anh, hơi thở ấp áp kia luôn vô ý cố tình phả vào tai cô, ngứa, anh thế này là muốn thế nào a, đeo tạp dề cũng phiền phức như thế!

"Nha." Nghe vậy, Tô Dịch Thừa nghe lời gật đầu, sau đó hơi thấp đầu, hạ người xuống, để cô đeo cái dây tạp dề lên cổ anh. Thân thể hơi hơi vòng vòng, để phối hợp với anh, An Nhiên cũng vòng vòng theo. Nhưng hoàn toàn không chú ý vị trí của mình chính là ở giữa anh và cái bồn rửa.

Tô Dịch Thừa ngửa đầu giơ lên, hai tay vòng qua hai bên sườn cô đặt lên thành cái bồn rửa, vừa vặn vây cô trong phạm vi của mình, khóe miệng nửa cong lên.

An Nhiên khó hiểu nhìn anh, vừa định xoay người đi ra phía sau anh để buộc tạp đề cho anh, thì mới phát hiện mình sớm đã bị vây giữa anh và cái bồn rửa, hai bên bị cản bởi cánh tay anh.

Hai người kề nhau rất gần, không khí cũng bắt đầu trở nên mập mờ, giống như là đột nhiên nóng ran lên, An Nhiên bất giác cảm thấy nóng lên, gương mặt ửng hồng.

An Nhiên khẽ đẩy anh ra, "anh tránh ra trước, để em ra ngoài, nếu không em làm sao buộc dây lưng cho anh."

Tô Dịch Thừa nhíu mày, đương nhiên nói: "sao lại không buộc được, cứ thế mà buộc a!"

Hiển nhiên, người nào đó bắt đầu đùa giỡn kiểu Tô vô lại.

"Nhưng mà em không nhìn thấy a!" Nhìn anh, An Nhiên tức giận nghĩ, như vậy có khác gì anh đeo, chung quy cũng không nhìn thấy phía sau, lần mò mà buộc là được nha.

"Không sao, cứ thế mà buộc vào." Tô Dịch Thừa rõ là muốn vô lại tới cùng, sau đó còn không ngừng thúc giục cô: "nhanh lên một chút, như thế này cha sắp về, cha về rồi, chúng ta vừa vặn cởi ra."

An Nhiên không lay chuyển được anh, đành phải đưa tay vòng ra sau lưng anh, sau đó cô cảm giác được khoảng cách của hai người họ ngày càng gần, anh lại đặt cằm lên vai cô, hơi thở dịu dàng chọc ngứa người phả vào tai cô, ấm áp, khiến cô không nhịn được muốn đưa tay lên gãi.

Lúc này An Nhiên mới thấy được, nhỏ giọng nói bên tai anh: "gian thần, quá giỏi về tính kế rồi!"

Tô Dịch Thừa cười, tâm tình rất tốt, nghiêng đầu ghé vào bên tai cô nói: "cám ơn phu nhân khen ngợi." Vừa nói, vừa thổi một hơi vào tai cô.

An Nhiên thật sự là vừa bực mình vừa buồn cười, đưa tay lần mò sau lưng anh, vừa tức giận nói: "Tô trợ lý, anh xác định vừa rồi là em đang khen anh sao?"

"Mắng anh cũng không sao, anh coi như em đang khen anh là được rồi." Tô Dịch Thừa có chút vô lại nói.

An Nhiên có chút bị đánh bại, "Tô tiên sinh, lòng tự trọng của anh thật là mạnh mẽ!"

Tô Dịch Thừa cười đùa, nói: "cám ơn Tô phu nhân ca ngợi."

An Nhiên buồn cười nhìn anh, rốt cục khi buộc dây lưng cho anh xong xuôi, bỏ anh ra, nói: "xong rồi."

Tô Dịch Thừa gật đầu, nhìn cô, sau đó vô cùng nghiêm túc nói, "coi như làm phần thưởng, anh chuẩn bị hôn em một cái."

"Phốc —" An Nhiên cười ra tiếng, nghiêng đầu nhìn anh, nói: "Tô trợ lý, em đây có thể từ chối không cần phần thưởng này chứ, coi như hôm nay em làm một việc thiện, vì dân phục vụ là được."

Tô Dịch Thừa thật đúng như là suy tư một lát, sau đó nhìn cô hơi áy náy lắc đầu, nói: "tổ chức đã nói rồi, có phần thưởng mới có thể tích cực hơn, cho nên không thể từ chối, chỉ có thể tiếp nhận."

An Nhiên còn muốn phản bác, vừa mở miệng, gương mặt tuấn tú của anh đã hạ xuống, sau đó nụ hôn nóng bỏng theo đó mà đến, vội vã, nhưng không mất tính dịu dàng.

"Lạch cạch." Cửa phòng bếp đột nhiên bị người ta mở ra.

Lâm Tiểu Phân đẩy cửa đi vào, "a Thừa a trong tủ lạnh có —" Chỉ là muốn nói với anh trong tủ lạnh có đậu phụ, có thể làm canh cá đậu phụ, nhưng mà dường như bà vào không đúng lúc a!

An Nhiên vội vươn tay đẩy Tô Dịch Thừa ra, cúi đầu nhìn bếp ga, mặt còn đỏ hơn so với cà chua đặt trên bàn rất nhiều. Cô thật sự là khóc không ra nước mắt, ở đại viện, ở nhà vậy mà đều bị bắt gặp, gào khóc, cô thật sự muốn đào một cái hô ra chôn mình, thật là mất mặt.

So với An Nhiên, thần sắc Tô Dịch Thừa tự nhiên hơn nhiều, mỉm cười nhìn Lâm Tiểu Phân, hỏi: "mẹ, có chuyện gì sao?"

Lúc này Lâm Tiểu Phân mới kịp phản ứng, ngược lại bà cười ngại ngùng, vội nói: "không có gì, không có gì, các con từ từ làm, muốn ăn gì làm cái đó, không phải vội, không phải vội." Nói xong xoay người vội vàng ra khỏi phòng bếp, trước khi đi vẫn không quên giúp bọn họ kéo cửa lại, trong lòng lại càng nhắc nhở mình, thế này khi lão Cố về, nhất thiết không để ông đến phòng bếp.

Mãi đến Lâm Tiểu Phân ra ngoài, An Nhiên vẫn đỏ mặt cúi đầu rửa đồ ăn trên tay, ở trong lòng mắng Tô Dịch Thừa từ trên xuống dưới mấy trăm lần.

Tô Dịch Thừa nhìn cô ngượng ngùng như thế, không nhịn được cười hỏi: "Tô phu nhân, em đang xấu hổ sao?"

Trong lòng An Nhiên mắng anh mấy trăm lần, sau đó sắc bén trừng anh một cái.

Sau khi nhận được ánh mắt sắc bén, Tô Dịch Thừa sờ sờ lỗ mũi, rất biết điều thu lại nụ cười, nghiêm trang nói: "anh nấu cơm."

An Nhiên trợn mắt nhìn anh một lúc lâu, cuối cùng vẫn im lặng nhường lại vị trí cho anh, mình thì như người vợ nhỏ đứng một bên, chờ anh ra lệnh, chuẩn bị rót nước cho anh, rót tương cho anh, gì gì đó.

Khi Cố Hằng Văn về thấy một mình vợ mình ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, một chốc cau mày, một chốc lại cười khẽ. Hỏi: "hôm nay làm sao thế?" Khi thay giày nhìn thấy trên giá giày dép dôi hai đôi giày, lại hỏi: "An Nhiên và a Thừa đến?"

Lúc này Lâm Tiểu Phân mới lấy lại tinh thần, đứng dậy nhận lấy túi xách trong tay ông, cười gật đầu, "ừ, về, bây giờ đang nấu cơm."

"Bọn họ nấu cơm! An Nhiên không hề học nấu ăn a!" Cố Hằng Văn kinh ngạc nói.

"Là a Thừa làm, An Nhiên giúp sức." Lâm Tiểu Phân cười nói.

"A Thừa còn có thể nấu ăn!" Điều này ngay cả Cố Hằng Văn cũng cảm thấy rất bất ngờ. Nói xong, liếc thấy vết bỏng dưới mắt bà, nhíu mày, bước lên, hỏi: "đây là làm sao?"

"Vừa rồi trong nồi có nước, chưa lau khô đã cho mỡ vào, không cẩn thận bị bắn ra, không sao, đã bôi thuốc bỏng rồi." Lâm Tiểu Phân giải thích.

"Sao lại không cẩn thận như vậy." Cố Hằng Văn có chút trách cứ nói, thật ra thì trong lòng chỉ là thương bà mà thôi."bôi thuốc rồi?"

Lâm Tiểu Phân cười cười, gật đầu, kiếp này gặp được Cố Hằng Văn, là chuyện may mắn nhất trong cuộc đời bà. Năm đó, vào lúc bà một thân một mình, là người đàn ông này chiều chuộng bà, cho bà một gia đình. Mặc dù không phải giàu sang phú quý, không quá ăn ngon mặc đẹp, nhưng hạnh phúc bình thường này bà vẫn luôn khát vọng, mà ông cho bà tất cả những điều đó, bao nhiêu năm nay bà sống rất hạnh phúc, bà không thể không thừa nhận, thật ra bà rất may mắn.

"Sao thế?" Chung quy là người cùng chung chăn gối gần ba mươi năm, bà có gì khác thường cũng không thể thoát khỏi ánh mắt của ông, nhìn bà, Cố Hằng Văn cảm thấy tối nay bà hơi là lạ.

"Không có gì, chẳng qua là đột nhiên có chút xúc động." Lâm Tiểu Phân thuận miệng nói, tất nhiên bà sẽ không nói cho ông biết chuyện vừa rồi gặp phải Đồng Văn Hải ở trên đường, bà không muốn ông lại lo lắng vì bà.

Cố Hằng Văn không hỏi nữa, nhìn cánh cửa phòng bếp đang đóng chặt, quay đầu hỏi vợ: "em thật không định vào giúp đỡ?"

Lâm Tiểu Phân cười: "không cần." Nhớ tới một màn mình vừa nhìn thấy, nhìn chồng, cười nói: "An Nhiên cũng may mắn như tôi, gặp được một người tốt như Tô Dịch Thừa như tôi gặp được ông."

Cố Hằng Văn nhìn vợ một chút, khóe miệng nhàn nhạt cười.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor