Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 074-P1

Chương 74: Sáu năm trước  
Sáng hôm sau, Tô Dịch Thừa lái xe đưa An Nhiên đi làm. An Nhiên nghiêng đầu nhìn ra ngoài, không có nói chuyện, không khí có chút ngột ngạt.
Xe chậm rãi dừng lại trước tòa nhà ‘Chân Thành kiến trúc’, rồi tắt máy, An Nhiên cởi dây an toàn ra, sau đó ngoảnh đầu nói cảm ơn Tô Dịch Thừa rồi cầm túi muốn mở cửa xuống xe.
“An Nhiên.” Trước khi cô mở cửa ra, Tô Dịch Thừa nắm tay cô.
An Nhiên quay đầu, nghi hoặc nhìn anh, hỏi: “Sao vậy?”
Tô Dịch Thừa không nói gì, chỉ cười, nghiêng đầu, khẽ hôn lên trán cô, sau đó mới thả cô ra, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, anh giúp cô sửa sang lại nếp cổ áo, rồi mới nhẹ giọng nói: “Đi làm đi, buổi tối nhớ chờ anh?”
An Nhiên gật đầu, chỗ được anh hôn lên đã đỏ ửng, nhìn anh, cô không khỏi căn dặn: “Anh lái xe cẩn thận một chút.”
Tô Dịch Thừa cười, gật đầu đáp ứng: “Được.”
Còn có chút ngượng ngùng và xấu hổ, An Nhiên không dám nhìn anh, vội vàng xoay người xuống xe, sau đó bước nhanh về phía tòa nhà công ty, nửa đường vẫn không quên quay đầu lại nhìn, thấy anh vẫn còn đang nhìn cô, vẫy tay với anh, sau đó không quay đầu lại, đi vào trong.
Trên xe, Tô Dịch Thừa bật cười lắc đầu, cho đến khi thân ảnh cô biến mất ở phía sau cánh cửa, rồi mới khởi động xe rời đi.
Lúc An Nhiên đến phòng làm việc, thì cảm thấy bầu không khí hôm nay có chút bất thường, trong văn phòng dường như đang thảo luận cái gì, thấy cô đến, thì lại vội vàng giả vờ thoải mái tản ra.
An Nhiên cũng không hỏi nhiều, chỉ thẳng đường đi về phòng làm việc của mình.
Bữa trưa hình như ăn nhiều canh, cho nên buổi chiều phải đi phòng vệ sinh mấy lần.
Sau khi An Nhiên tiến vào không đến một phút đồng hồ, thì hai nữ đồng nghiệp trong phòng làm việc cũng vào. Bọn họ tới trang điểm lại, không, chính xác hơn là tới buôn dưa lê.
“Cô nhìn thấy khóe mắt Tiếu Hiểu chưa, bị cào một vết rất to.” Một người nói.
Người còn lại đáp, “Có ai mà không nhìn thấy a, cô ta tưởng là đeo kính râm thì có thể che kín hả, đây rõ ràng là giấu đầu hở đuôi, chuyện cô ta và Hoàng Đức Hưng cả công ty này có ai không biết a, lần này là bị cô ta cho là mang  kính râm thì có thể che kín a, cái này rõ ràng chính là giấu đầu lòi đuôi, chuyện lén lút của cô ta cùng Hoàng Đức Hưng người ở cả công ty ai mà không biết a, lần này chỉ sợ là bị vợ cả bắt được, chẳng qua chỉ cào rách khóe mắt cô ta là vẫn còn may chán, cô nói xem trong tay cô ta thu được vài dự án, hơn nữa hằng ngày đều ăn mặc lẳng lơ.”
“Này, người ta chỉ có thể dựa vào khuôn mặt và bản lĩnh trên giường mới có thể hoành hành trong văn phòng này, cô ghen tị hả, cô ghen thì cô cũng đi sắm vài món ít vải ý, rồi ngày nào cũng lẳng lơ như thế, khi tổng giám đến thì cô liếc mắt đưa tình với ông ta, không chừng cô cũng khỏi phải vẽ, trực tiếp được làm mỹ nhân thiết kế sư của công ty chúng ta.”
“Đi chết đi, tôi thà cả đời vẽ thiết kế cũng không muốn đi phục vụ ông già đáng tuổi làm cha tôi.”
Bên ngoài, hai người lại cười đùa một lát, rồi rửa tay, đang chuẩn bị đi ra, thì trong thoáng chốc bỗng dưng kinh sợ, thấy Tiếu Hiểu đeo kính râm, che hơn nửa khuôn mặt, một mái tóc xoăn vẫn phong tình như thế, bộ đồ công sở bó sát người kia càng tôn lên vóc người đáng kiêu ngạo của cô ta.
“Tiếu, kiến trúc sư Tiếu.” Hai người vừa rồi còn nói nói cười cười thoáng cái chóng váng, hai cô không biết Tiếu Hiểu đi vào lúc nào, nghe thấy bao nhiêu.
Tiếu hiểu tiến vào, khuôn mặt bị che một nửa nên nhìn không ra biểu cảm của cô ta.
Hai người vốn đang cười nói bỗng chốc trầm xuống, nhìn Tiếu Hiểu cười gượng, nhường bước cho cô ta, có chút lắp bắp nói: “Tôi, chúng tôi ra ngoài trước.”
Tiếu Hiểu đứng trước bồn rửa tay, đưa tay bỏ kính râm ra, trên khóe mắt bị xước một vết vừa dài vừa nhỏ đỏ lòm, xung quanh xanh đen sưng tấy. Mặt không có biểu cảm đưa tay lấy hộp phấn trong túi xách, mở lấy phấn xoa xoa, trang điểm lại cho mình, đặc biệt là ở khóe mắt.
Hai người kia thấy thế, hậm hực xoay người muốn đi, lại nghe thấy Tiếu Hiểu nhàn nhạt  mở miệng, “Ngày mai đều không cần đến nữa.” Giọng nói không nhanh không chậm, không mặn không nhạt.
Nghe vậy, hai người bất ngờ đứng lại, xoay người, vẻ mặt như đưa đám nói: “chị, chị Tiếu, chúng tôi sai rồi, chúng tôi không cố ý, không hề có ác ý, chị, chị đừng để trong lòng.”
Tiếu Hiểu thờ ơ nhìn mình trong kính, thành thạo trang điểm lại, cố gắng hết sức che đi vết sưng đỏ trên mặt mình. Không hề nhìn hai người phía sau tí nào.
Thấy cô ta thờ ơ, không hề phản ứng chút nào, cũng không biết cô ta có thái độ gì, mặc dù không thích cô ta, nhưng dù sao cô ta cũng là người của Hoàng Đức Hưng, nếu thật sự muốn các cô nghỉ việc, cũng không phải không thể.
Vết sưng đỏ ở khóe mắt kia quá lớn, phấn lót căn bản là không che được đến một nửa, ngược lại nhiều phấn quá khiến khóe mắt dày lên nhìn càng chướng mắt, nắm chặt hộp phấn, nhớ tới hình ảnh hôm qua mình bị mụ la sát của Hoàng Đức Hưng bắt được, còn nhớ tới dáng vẻ Hoàng Đức Hưng đứng một bên nhìn cô bị đánh nhưng thờ ơ, trong lòng lại càng giận dữ, càng nghĩ càng khó chịu, quay đầu, căm tức nhìn các cô, quát: “Vẫn còn đứng đây làm gì, còn không mau cút cho tôi!”
Hai người đều giật mình, giờ phút này khóe mắt Tiếu Hiểu sưng đỏ lộ ra ngoài, vẻ mặt dữ tợn, cả người nhìn thật kinh khủng.
“Nhìn cái gì, cút ra ngoài cho tôi.”
Một trong hai người không chịu tỏ ra yếu thế, trả lời cô ta: “cô, cô có tư cách gì yêu cầu chúng tôi đi, hơn nữa, những gì chúng tôi vừa nói đều là sự thật, nếu cô thấy sợ thì đừng làm a, dám làm lại không cho người ta nói, làm bộ thanh cao.”
“Cô nói cái gì?” Tiếu Hiểu tiến lên, căm tức nhìn cô ta, như là có thể ăn thịt người, cực kỳ khủng bố, nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ: “Cô có gan thì lặp lại lần nữa!”
Người nọ nuốt một ngụm nước bọt, thân thể không ngừng  lui về phía sau, người còn lại đứng cạnh, nhìn biểu hiện cũng có chút sợ hãi, định mở miệng nói gì đó làm dịu bầu không khí: “chị, chị Tiếu —” Nhưng mà chỉ một ánh mắt của Tiếu Hiểu phóng tới, hù dọa cô một câu cũng không nói ra được.
“Ào ào ào —”
Trong thời điểm giằng co căng thẳng, ở phía khác An Nhiên xả nước từ trong WC đi ra, quay đầu thản nhiên liếc nhìn các cô một cái, rồi xoay người đi về phía bồn rửa tay.
Tiếu Hiểu bỗng dưng xoay người đối diện với An Nhiên, căm tức nhìn cô, hỏi: “Sao chị lại ở đây!”
An Nhiên liếc cô ta từ trong gương, vẫn mở vòi nước, bắt đầu rửa tay, vừa nói: “Đi vệ sinh a.”
“Chị đều nghe thấy hết!” Hai tay ở hai bên sườn nắm chặt, cô hoàn toàn không ngờ chị ta đang ở trong phòng vệ sinh, mình chật vật như thế nào đều bị chị ta nghe thấy!
Không nhìn cô ta, An Nhiên nhàn nhạt trả lời: “Tôi không có điếc.” Hơn nữa các cô gầm to như thế, cô muốn giả vờ không nghe thấy cũng không được a!
Bộ ngực Tiếu Hiểu cực kỳ phập phồng, nhìn cô cười lạnh nói: “Bây giờ chị rất đắc ý đúng không, chị đang cười trộm tôi, cười trộm tôi cũng có một ngày như thế này đúng không? Thấy tôi bị cười nhạo chị rất vui sướng đúng không?”
An Nhiên tắt nước, kéo tờ giấy lau nước đọng trên tay, quay đầu lại ung dung nhìn cô ta, nhàn nhạt mở miệng: “Cô luôn thích áp đặt ý nghĩ của mình lên người khác, tôi không hề nghĩ như vậy, nhưng mà cô nhất định cho là như thế, tôi cũng chịu, vì ý kiến là của chính cô, tôi không thay đổi được.”
“Hừ, nói hay thật, chị đừng cho là tôi không biết, chị đang mong chờ chuyện cười của tôi.” Tiếu Hiểu cay nghiệt nói.
An Nhiên cười lạnh, “Đừng cho mọi người đều nghĩ giống cô, không phải ai cũng hẹp hòi như vậy.”
“Chị! ——” Tiếu Hiểu tức giận, bộ ngực kịch liệt phập phồng.
An Nhiên không nói nữa, chỉ lướt qua cô ta chuẩn bị rời đi.
“Chị cho là chị tốt đẹp lắm sao, chẳng qua là chị đủ may mắn tiếp cận Tô Dịch Thừa, nếu không, chị chẳng là cái quái gì cả!” Tiếu Hiểu phẫn hận nói.
An Nhiên mỉm cười, gật đầu, không hề phủ nhận lời của cô ta: “Tôi quả thực rất may mắn.”
“Hừ, loại như anh ta tôi đã thấy nhiều rồi, sợ là người ta chỉ chơi đùa một chút, đến lúc chơi chán, không chừng sẽ một phát đá bay chị.” Tiếu Hiểu cay nghiệt  nói, trong mắt tràn đầy ghen tỵ và tức giận.
An Nhiên cười yếu ớt, không để ý tới cô ta, đi thẳng ra ngoài phòng vệ sinh, khi đi ngang qua chỗ hai người kia, thì nói với bọn họ: “Bản vẽ tuần trước giao cho các cô đã xong chưa?”
“Hả…” Hai người sửng sốt, bản vẽ nào, họ nhìn nhau, đều không biết An Nhiên đang nói gì.
An Nhiên nhíu mày, nháy mắt với các cô, ra vẻ nghiêm nghị nói: “Bản thiết kế cũng chưa vẽ, còn ở đây tán dóc? Còn không mau về vẽ đi!”
Lúc này hai người mới phục hồi tinh thần, vội vàng gật đầu, nói: “Chúng ta đi về, đi về.” Nói xong, vội vàng xoay người rời khỏi phòng vệ sinh.
Tiếu Hiểu phẫn hận nhìn các cô rời đi, cuối cùng, cầm hộp phấn đập xuống mặt đất.
Ngoài phòng vệ sinh, hai người nói huyên thuyên vừa rồi cảm ơn An Nhiên, nếu cô không xuất hiện thì sợ là thật sự phải ầm ĩ với Tiếu Hiểu, mà dù sao Tiếu Hiểu cũng là người của Hoàng Đức Hưng, nếu thật sự muốn sa thải các cô, cũng không phải chỉ là nói mồm.
An Nhiên nhàn nhạt gật đầu, chỉ cảnh cáo các cô: “Sau này đừng nói nhiều như vậy. Các cô nói xấu sau lưng người khác như vậy, đổi lại là ai nghe được cũng tức giận.”
Hai người gật đầu lia lịa, nào còn dám nữa, bị dọa gần chết rồi.
An Nhiên không nói gì nữa, đi thẳng về phòng làm việc.
Gần giờ tan tầm, Hoàng Đức Hưng gọi cô vào phòng làm việc, sau đó đưa một đống tài liệu cho cô, nói là công ty sắp cạnh tranh một dự án của nước ngoài, một tháng nữa sẽ bỏ thầu rồi, thời gian hơi cấp bách, vì trừ bản thiết kế, công ty còn phải làm ra mẫu nhà, đến lúc đó sẽ có chuyên gia đến kiểm tra, bình xét.
“Cái này, hạng mục này thật sự do tôi phụ trách?” An Nhiên có chút thụ sủng nhược kinh.
Hoàng Đức Hưng nhíu mày, hỏi ngược lại: “Sao vậy, không tự tin”
“Không, tôi, tôi chỉ là có chút bất ngờ.” Dù sao hạng mục này quá lớn, liên quan đến sự mở rộng ra nước ngoài của công ty sau này.
“Tôi tin tưởng cô, cô có năng lực lĩnh ngộ với thiết kế. Tất nhiên, vẫn là câu kia, có vấn đề gì có thể tìm tôi, khi không chắc ý kiến nào, cũng có thể tìm tôi hỏi ý kiến.” Hoàng Đức Hưng cười nói.
An Nhiên gật đầu, ôm đống tài liệu trên bàn kia, cam đoan: “Tôi sẽ cố gắng hết sức, sẽ không để ông thất vọng !”
“Tốt, tôi chờ bản thiết kế của cô.”
“Vâng.” An Nhiên hớn hở gật đầu, sau đó ôm chồng tài liệu ông giao cho ra khỏi phòng làm việc.
Hạng mục lần này là một trang viên thể thao khổng lồ, bên trong phân ra khu thể thao và khu giải trí, chiếm diện tích lớn nhất, cũng bỏ vốn đầu tư lớn nhất chính là ‘tập đoàn Jason’ của Anh, tập đoàn tài chính quý tộc Anh, hạng mục lần này của bọn họ nhận được sự chú ý cao độ của truyền thông các quốc gia. Cho nên nếu ‘Chân Thành kiến trúc’ có thể giành được hạng mục này, như vậy dù là trong hay ngoài nước, chắc chắn sẽ thành công rất lớn.
Trong lúc An Nhiên nóng lòng muốn thử, hưng phấn lấy tài liệu mà Hoàng Đức Hưng giao cho ra xem thì điện thoại từ Tô Dịch Thừa vang lên. Tô Dịch Thừa đã đứng ở dưới tầng, không thấy An Nhiên nên gọi lên hỏi cô xem đã hết bận chưa.
Lúc này An Nhiên mới nhớ tới chuyện hôm qua Tô Dịch Thừa bảo hôm nay muốn dẫn mình đến một chỗ bí mật, thu dọn xong xuôi đồ đạc, cất tài liệu vào cặp công văn của mình, rồi đi xuống.
Khi xuống dưới, xe của Tô Dịch Thừa đã dừng trước cổng công ty, thấy cô đi ra, anh xuống xe mở cửa xe, nhìn cô, khóe miệng nhếch lên ý cười.
An Nhiên chạy chậm đi đến, nhìn anh áy náy, nói: “Chờ lâu rồi sao? ngại quá, vừa rồi xem tài liệu quên mất.”
Tô Dịch Thừa cười cười, đưa tay vuốt lại mái tóc có chút rối bời vì chạy, sau đó mở cửa xe, nói: “Lên xe đi.”
An Nhiên gật đầu, khẽ cười với anh, rồi nghiêng người ngồi vào trong xe.
Tô than sĩ đóng cửa xe cho cô rồi mới vòng qua đầu xe lên bên kia xe.
Đợi anh cũng ngồi vào trong xe, An Nhiên không nén được tò mò hỏi: “Chúng ta định đi đâu?” Hôm qua anh nói muốn dẫn cô đến một chỗ, nhưng thần thần bí bí, không nói cho cô biết.
Tô Dịch Thừa khởi động xe, quay đầu nhìn cô cười cười, “Đi ăn cơm trước.”
Xe chậm rãi dừng lại trước một nhà hàng chuyên món ăn Trung Quốc, có rất nhiều loại xe sang trọng tụ tập khiến người ta nhìn hoa hết cả mắt.
An Nhiên ngẩng đầu, ‘Di Nhiên Viên’ nhà hàng này cô từng nghe nói, vừa khai trương hai tháng trước, nghe nói ngày khai trương có mời đại minh tinh trong nước tới cắt băng, nên đã lôi cuốn rất nhiều người, thậm chí có người không ngại đường xa vạn dặm, không sợ vất vả gian nan từ các vùng khác chạy đến, chỉ vì muốn nhìn thấy thần tượng của mình một lần. Nhờ ảnh hưởng của minh tinh kia, danh tiếng nhà hàng này cũng nhanh chóng được truyền ra ngoài. Hơn nữa ngày khai trương đó, ông chủ của ‘Di Nhiên Viên’ lại không tiếc thiệt thòi vốn để miễn phí một ngày hoạt động, cộng thêm tay nghề xuất sắc của đầu bếp kia, những người ăn xong khen không dứt miệng, sau đó một phần lại trở thành khách hàng trung thành của nhà hàng, cho dù chi phí ở đây không hề rẻ. Đồng thời giới thiệu bạn bè thân thích với mình đến nhà hàng kiểu Trung Quốc mới mở này.
“Đi thôi, anh nghe nói món ăn Chiết Giang ở nhà hàng này không tệ.” Tô Dịch Thừa nói, dắt tay cô đi vào trong nhà hàng.
“Anh đã từng tới đây ăn sao?” An Nhiên thuận miệng hỏi.
Tô Dịch Thừa cười khẽ lắc đầu, nói: “Chưa, con bé Dịch Kiều kia nói cho anh biết.”
“Dịch Kiều! Chính nó cũng mở nhà hàng a, sao lại tới chỗ người khác ăn?”
“Ha ha. Anh chưa nói cho em biết là nhà hàng này cũng là của con bé Dịch Kiều sao?” Tô Dịch Thừa buồn cười nói.
An Nhiên trợn to mắt, lắc đầu, cô hoàn toàn không ngờ tới Dịch Kiều thế mà lại là bà hoàng của ngành ẩm thực Giang Thành, rõ ràng nhìn qua thì như một đứa trẻ, lại không ngờ có thể mở một nhà hàng lớn như thế!


Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor