Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 071-P1

Chương 71: Chú heo đánh rơi hạnh phúc
Người đàn ông kia khi nhìn thấy An Nhiên, cũng giật mình như vậy, nhưng sự kinh hoảng nhiều hơn. Mà người đàn ông đó không phải là người khác, chính là người vốn được cho là đang đi công tác, Trình Tường.
An Nhiên nhìn chằm chằm Trình Tường, chân mày nhíu chặt, vừa muốn mở miệng hỏi tại sao anh ta lại ở đây, thì lúc này một người con gái đi ra từ trong phòng vệ sinh, tóc dài tự nhiên, ngũ quan tinh sảo, chẳng qua là giờ phút này, sắc mặt cô ta có phần trắng bệch, nhìn thoáng qua thấy có chút mảnh mai.
Cô gái đi lướt qua An Nhiên, đưa tay cho Trình Tường, khẽ cười với anh ta, nói: “Đi thôi.”
Trình Tường nhìn cô ta, khóe miệng khẽ cong lên, gật đầu, đến đỡ cô ta rời đi, rồi ngoảnh lại liếc nhìn An Nhiên, ánh mắt kia có chút phức tạp, An Nhiên nhìn không hiểu.
Bình tĩnh nhìn Trình Tường dìu người con gái kia rời đi, cuối cùng thì biến mất trong tầm mắt cô, An Nhiên sửng sốt một lúc lâu mới phục hồi lại thần trí, vội vàng lấy di động từ trong túi ra, cô không có suy nghĩ nhiều nên lập tức gọi điện cho Lâm Lệ.
Nhưng mà khi bên kia đầu dây truyền đến tiếng nói của Lâm Lệ, bỗng chốc An Nhiên không biết nói gì, cô và Lâm Lệ đã quen biết mười năm, hai người kẻ ở giường trên người ở giường dưới trong kí túc xác, quan hệ còn thân hơn cả chị em ruột, cô hiểu rõ tính cách Lâm Lệ, mặc dù nhìn qua cô ấy luôn vui tươi, hồn nhiên, nhưng khi dính dáng đến chuyện tình cảm, cô có thể rất yếu đuối, thật ra thì cô ấy không mạnh kiên cường và dũng cảm như bề ngoài.
“Alo, An tử, tìm ta đi ăn cơm sao?” Thanh âm của Lâm Lệ rất vui vẻ, có thể nghe ra lúc này tâm trạng của cô rất tốt.
An Nhiên im lặng một lát, hỏi: “Trình Tường có ở nhà không?”
“Không có a, không phải là mi không biết nha, phải hai, ba ngày nữa mới về.” Lâm Lệ nói: “Sao thế? Mi tìm anh ấy có việc gì sao?”
Lòng An Nhiên bỗng lạnh lẽo, Trình Tường lừa gạt Lâm Lệ, như vậy tin nhắn mà Lâm Lệ nhìn thấy trước đó cũng là thật? Nhưng mà Trình Tường sao có thể là người như vậy!
“Ê, An tử?” Bên kia Lâm Lệ chờ mãi không thấy lời đáp, “mi còn ở đó không a?”
An Nhiên lấy lại tinh thần, vội vàng nói: “nghe, ta vẫn đang nghe.”
“Mi làm sao vậy? Tìm Trình Tường chuyện gì?” Lâm Lệ nghe ra hôm nay An Nhiên hơi là lạ , nhưng cũng không nghĩ nhiều.
“Không có chuyện gì, ta có đồng nghiệp muốn làm đầu tư, hỏi ta có quen ai làm trong lĩnh vực chứng khoán không.” An Nhiên lấy cớ nói, chuyện này có lẽ từ từ rồi mới nói cho cô ấy biết, ít nhất chờ đến khi biết rõ ràng, không chừng trong chuyện này có gì hiểu lầm, hơn nữa, bây giờ Lâm Lệ đang mang thai, tâm trạng không được quá kích động.
Lâm Lệ tin là thật, không cần suy nghĩ nói, mà nói thẳng: “à, thế à, vậy khi nào Trình Tường quay về ta sẽ bảo anh ấy liên lạc với mi.”
An Nhiên gật đầu, đáp: “được.” Hai người lại trò chuyện chút nữa, nhưng trước khi cúp máy vẫn không nhịn được hỏi: “Lâm Lệ, Trình Tường có gọi điện thoại cho mi không?”
“Có a, ba lần sáng trưa tối, rất đúng giờ.” Lâm Lệ nói, trong giọng nói lộ ra hạnh phúc và đắc ý.
“a, Vậy à.” An Nhiên cúi đầu  đáp, rồi ngẩng đầu, cô liền nhin thấy Trình Tường từ bên kia hành lang đang đi về phía cô.
“An tử, hôm nay mi là lạ, xảy ra chuyện gì sao?” Mặc dù Lâm Lệ là người tùy tiện vô tâm, nhưng không hề ngu ngốc, hôm nay An Nhiên khiến cô cảm thấy là lạ, mặc dù không rõ được là lạ ở chỗ nào, nhưng cô cảm giác có gì đó không đúng.
An Nhiên cười cười, để khiến giọng nói mình được tự nhiên, chỉ nói: “ha ha, mi nghĩ nhiều rồi, không nói nữa, chỗ ta còn có việc, ta gọi cho mi sau.” Nói xong, không đợi Lâm Lệ mở miệng, liền cúp điện thoại.
Lại ngẩng đầu lần nữa thì Trình Tường đã đứng trước mặt cô, anh nhìn cô, trong mắt như là có áy náy, có xin lỗi.
Hai người im lặng một lát, An Nhiên nhìn chằm chằm anh ta, ánh mắt cực kỳ bức người, giọng nói chưa từng lạnh như băng đến vậy, “anh quay lại là định giải thích với tôi sao? Hay là sợ tôi gọi cho Lâm Lệ?”
Trình Tường nhìn cô, thầm khẽ thở dài, nói thẳng: “chuyện không phải là như em nghĩ.”
“Tôi không đoán, là tôi nhìn thấy tận mắt.” An Nhiên lạnh lùng nói.
“Cho nên em gọi điện cho Lâm Lệ rồi?” Trình Tường hỏi, khuôn mặt tuấn tú không giấu được vẻ bối rối lúc này.
“Đúng, nhưng mà tôi chưa nói cho cô ấy biết tôi gặp anh ở đây.” An Nhiên thẳng thắn nói, “trước khi biết rõ mọi chuyện, tôi không định để Lâm Lệ biết, cho nên tôi muốn nghe anh giải thích, tại sao lại lừa dối Lâm Lệ rằng anh đi công tác?”
Trình Tường rõ ràng thở phào nhẹ nhỏm, ngẩng đầu nhìn An Nhiên, nói: “cám ơn.” Anh cũng biết tính cách của Lâm Lệ, huống chi bây giờ cô còn mang thai.
“Tôi không nói cho cô ấy, không phải là muốn câu cảm ơn này của anh.” An Nhiên nói như thế, khuôn mặt không có chút biểu cảm nào.
“Anh biết.” Trình Tường gật đầu, nói: “cô gái vừa rồi là bạn anh, quen nhau từ nhỏ, nhưng bọn anh không có loại quan hệ kia.”
“A, thanh mai trúc mã, hai người vô tư.” An Nhiên cười lạnh.
“Thật không phải là như em nghĩ!”
“Vậy tại sao anh phải lừa gạt Lâm Lệ rằng anh đi công tác? Còn bịa ra một lời nói dối nực cười như vậy để lừa cô ấy!” An Nhiên nghiêm nghị chất vấn.
“Anh không muốn cô ấy suy nghĩ nhiều, hiện tại cô ấy đang mang thai, dễ suy nghĩ lung tung.” Liếc nhìn An Nhiên một cái, Trình Tường xoay người tựa vào vách tường bên cạnh, khẽ thở dài, nói: “Cô ấy là bạn anh, bọn anh đã quen biết từ nhỏ, trước đó cô ấy xảy ra chút chuyện, bên cạnh không còn bạn bè người thân nào, bây giờ đang bị bệnh, cho nên anh mới đến chăm sóc cô ấy. Đây là sự thật, anh không hề lừa em. Không nói cho Lâm Lệ biết chỉ là vì không muốn cô ấy suy nghĩ lung tung, có khi lừa dối cũng không phải là lời nói dối ác ý.”
“Anh có thể thuê y tá.” Anh ta không phải là người không trả nổi số tiền này, suy cho cùng cô nam quả nữ như thế, bị người khác nhìn thấy, sẽ khó tránh khỏi họ suy nghĩ nhiều.
“Cô ấy không để cho bất kỳ ai đến gần mình.” Trình Tường nói.
“Cho nên anh là đặc biệt?” An Nhiên hỏi ngược lại.
“Anh chỉ coi cô ấy là em gái, cô ấy cũng chỉ coi anh như anh trai, trừ lần này ra, sẽ không có lần sau nữa!” Trình Tường giải thích.
An Nhiên không nói gì, bình tĩnh nhìn anh ta một lúc lâu, đột nhiên điện thoại cầm trong tay vang lên, là Lâm Tiểu Phân gọi điện thoại đến, đưa tay lên nhận, mới biết thì ra là Lâm Tiểu Phân đã đến bệnh viện, nhưng mà không biết phòng bệnh, hiện tại bà đang ở tầng dưới bệnh viện, bảo An Nhiên đi xuống đón bà.
Ngắt điện thoại, cô lại ngẩng đầu nhìn Trình Tường, nghiêm mặt nói: “Lâm Lệ là bạn em, em không muốn thấy cô ấy bị tổn thương. Anh cũng là bạn em, mọi người chúng ta đã quen biết nhau mười năm, em biết rõ anh đối xử với Lâm Lệ như thế nào, cho nên lần này em tin những gì anh vừa nói là thật.”
Trình Tường thở phào nhẹ nhõm, “cám ơn.”
An Nhiên gật đầu, nói tiếp, “nhưng mà, dù sao trai gái khác biệt, có lẽ anh nên tìm bạn bè hoặc người quen đến chăm sóc cô gái kia, hôm nay là em gặp được thì ngày mai có thể là người khác, em không muốn đến lúc đó những lời này sẽ truyền đến tai Lâm Lệ, khiến cô ấy hiểu lầm cái gì, em biết rõ cô ấy yêu anh nhiều như thế nào, ỷ lại vào anh thế nào, đừng thấy cô ấy tùy tùy tiện tiện như vậy, thực ra cô ấy không hề kiên cường.”
Trình Tường gật đầu, “Anh biết.”
An Nhiên nhìn đồng hồ đeo tay một chút, rồi không nói gì nữa, xoay người lại liền đi về hướng thang máy bên kia.
Khi xuống đến tầng dưới, Lâm Tiểu Phân đã ở đó, nhìn thấy An Nhiên, bà vội hỏi: “Rốt cục là chuyện gì xảy ra a, đang yên đang lành sao lại phải vào bệnh viện?”
“Là loét dạ dày, hôm qua khi có xã giao, uống hơi nhiều rượu.” An Nhiên đáp, đưa tay cầm hoa quả trong tay mẹ cô, sau đó nhấn thang máy.
Đến khi hai mẹ con trở lại phòng bệnh, còn chưa đẩy cửa đi vào, đã nghe thấy tiếng trách mắng từ bên trong truyền ra, giọng nói có phần kích động.
Lâm Tiểu Phân khó hiểu quay đầu liếc nhìn An Nhiên, An Nhiên cũng nghi hoặc lắc đầu, cô cũng không rõ lắm tình hình hiện tại, nhưng mà nghe thanh âm kia, hẳn là Tần Vân.
Đẩy cửa đi vào, thì thấy Tần Vân đứng trước giường bệnh, trợn mắt nhìn con trai, trách cứ anh không thương tiếc bản thân, mà Tô Dịch Kiều thì đứng bên cạnh, che miệng cười trộm, rõ ràng là có ý cười trên nỗi đau của người khác. Quay đầu nhìn thấy An Nhiên đi vào, liền tươi cười gọi to: “Chị dâu.”
“Mẹ, Dịch Kiều, hai người đến rồi.” An Nhiên mỉm cười gật đầu với hai người.
Nghe vậy, hai người khác trong phòng cũng đồng thời nhìn về phía An Nhiên, Tần Vân nhìn thấy An Nhiên, trên mặt liền nở nụ cười hài lòng, Tô Dịch Thừa nhìn thấy Lâm Tiểu Phân đứng sau An Nhiên trước tiên, liền gọi: “Mẹ.” Định chống thân thể muốn xuống giường.
Thấy thế, Lâm Tiểu Phân vội vàng ngăn cản nói: “ai nha, con cứ nằm nghỉ, đừng ngồi dậy.”
Lúc này Tần Vân mới chú ý đến Lâm Tiểu Phân ở phía sau An Nhiên, nhìn An Nhiên một chút, lại nhìn Lâm Tiểu Phân một cái, rồi bước lên trước, cười nói: “Đây là bà thông gia sao.”
Lâm Tiểu Phân cũng cười, nhìn Tần Vân rồi gọi, “bà thông gia.”
“An Nhiên lớn lên giống bà thông gia, khó trách lại xinh đẹp như vậy.” Tần Vân cười nói.
Lâm Tiểu Phân cười, đánh giá Tần Vân, đúng như An Nhiên nói, là người hiền hoà , cũng không có kiêu căng ngạo mạn gì đó.
“Không ngờ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt lại như thế này a, đều do a Thừa cả.” Tần Vân vừa nói, vừa quay đầu hung hăng trợn mắt nhìn con trai một cái, “Biết rõ dạ dày mình không tốt còn uống nhiều như vậy, quả thực là muốn chết, lớn thế này rồi mà chẳng để người khác đỡ lo lắng gì cả.”
“An Nhiên nhà chúng tôi cũng không tốt, từ nhỏ ở nhà bị tôi và cha nó nuông chiều rồi, không biết chăm sóc người khác chút nào.” Lâm Tiểu Phân vừa nói vừa liếc An Nhiên một cái, bây giờ vừa mới kết hôn đã đưa người ta đến bệnh viện chăm sóc, may mà Tô gia là nhà đứng đắn, nếu đổi là nhà người khác không đứng đắn thì không chừng sẽ bị nói ra nói vào cái gì đó đây.
“Ối, điều này sao có thể trách An Nhiên được, dạ dày a Thừa vẫn không tốt, đi xã giao thì ít nhiều phải biết khắc chế bản thân một chút, bây giờ bị như thế này là do nó tự làm tự chịu.” Tần Vân cũng không hề thiên vị con trai mình chút nào.
Tuy là đây là lần đầu tiên hai người gặp mặt, nhưng cũng không xa lạ gì, ngồi cùng nhau có rất nhiều chuyện để nói. Thật ra thì cũng không có gì nhiều, ngồi một chỗ khen lẫn nhau, Lâm Tiểu Phân nói Tô Dịch Thừa tốt, hiểu chuyện lại đứng đắn, Tần Vân thì khen An Nhiên nhu thuận lại nghe lời.
An Nhiên cười nhìn hai người, quay đầu đúng lúc đối diện với ánh mắt của Tô Dịch Thừa, hai người liền nhìn nhau cười.
Thật ra thì cũng không ngồi lâu, sau khi biết Tô Dịch Thừa chỉ tái phát bệnh cũ, nghỉ ngơi mấy ngày là không có gì đáng lo, mấy người họ liền đứng dậy đi về. An Nhiên đưa mọi người ra ngoài cửa, Tô Dịch Kiều xung phong nhận đưa hai người mẹ về nhà, Lâm Tiểu Phân thì bảo cô ở lại phòng bệnh chăm sóc Tô Dịch Thừa cho tốt, sau đó lại dặn dò An Nhiên đợi sau khi Tô Dịch Thừa xuất viện thì làm chút thức ăn nhẹ, chăm chút cho dạ dày của anh.
Sau khi tiễn hai mẹ, cô xoay người về phòng bệnh thì Tô Dịch Thừa đang nằm dựa lên, thấy cô đi vào, anh ngoắc ngoắc tay với cô, ý bảo cô đến đó.
“Sao thế?” Mặc dù An Nhiên nghi hoặc, nhưng vẫn đi về chỗ anh.
Tô Dịch Thừa xê dịch thân thể, rồi vỗ vỗ khoảng giường trống bên cạnh mình, nói: “Đi lên ngủ một lát.” Anh nhìn ra cô rất mệt mỏi, từ tối qua đến giờ đúng là làm cô kiệt sức.
An Nhiên đỏ bừng mặt, lắc đầu, “em, em không buồn ngủ.”
“Đi lên.” Tô Dịch Thừa kiên trì.
“Em thật sự không buồn ngủ.” An Nhiên nói thầm, nhưng cũng nghe lời bước lên, nhưng chỉ đứng ở bên cạnh giường, không hề ngồi xuống.
Tô Dịch Thừa đưa tay ra kéo cô, dùng sức một cái khiến cô ngã ngồi trên giường.
“A ——!” An Nhiên đột nhiên giật mình hô lên, giãy ra khỏi tay anh, lại nghĩ, bây giờ là ở bệnh viện, đây là phòng bệnh, mà anh lại là bệnh nhân, lúc này cô mà nằm trên giường ngủ thì còn ra cái thể thống gì, lát nữa y tá đến truyền nước mà nhìn thấy, thì cô không còn mặt mũi gặp ai rồi!
Tô Dịch Thừa nhanh tay trực tiếp vòng qua thắt lưng cô, nói bên tai cô: “Đừng lộn xộn, sẽ đụng đến kim tiêm” Giọng nói kia nhẹ nhàng ôn nhu, còn hàm chứa một chút tủi thân và không tự nhiên.
Nghe vậy, thoáng cái An Nhiên không dám động chút nào nữa, cô thực sự sợ đụng đến cái kim tiêm trên tay anh, nhưng mà bị ôm thế này cũng không phải chuyện hay a, cái cửa phòng kia, bất cứ lúc nào y tá cũng sẽ đi vào, nhìn thấy thế này, còn không cười chết a!
“Anh, anh thả em ra có được không, em thật không buồn ngủ, anh có muốn ăn táo không, em đi gọt cho anh?” An Nhiên chưa từ bỏ ý định nói.
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa không những không thả tay, mà còn ôm chặt cô hơn nữa, nghe thấy anh nói bên tai cô: “Nằm ngủ cùng anh một lát, không ôm em, tối qua ngủ không ngon.” Thanh âm kia nhẹ nhàng ôn nhu, trong giọng nói lại khó nén tủi thân và không tự nhiên.
Cái này thì An Nhiên quả thật không nói nên lời nữa, sững sờ cùng anh nằm xuống, sau đó quay đầu nhìn gương mặt tuấn tú gần ngay trước mắt kia, lông mi nhỏ bé rất dầy, nhìn rất đẹp.
Tô Dịch Thừa nhìn bộ dạng ngây ngốc sững sờ của cô, vì một câu nói của anh mà từ bỏ ý muốn kiên quyết mà còn có phần cảm động, khom người hôn lên trán cô, nhìn cô từ từ nhắm hai mắt, lông mi run rẩy, khóe miệng nở nụ cười rạng rỡ. Nhưng mà anh cũng không bỏ qua quầng thâm dưới mắt cô, đưa tay đỡ dưới cổ cô, để cô gối lên cánh tay mình, sau đó nhẹ nhàng nói: “Ngủ đi.” Nói xong mình cũng nhắm mắt lại.
An Nhiên nhắm hai mắt nằm một lúc lâu, thì nghe được bên cạnh truyền đến tiếng hô hấp nhẹ nhàng của anh, cô mở mắt ra, nhìn khuôn mặt đang bình thản ngủ kia, khóe miệng bất giác hơi nhếch lên, khẽ động nhẹ, dè dặt vén chăn lên, sau đó hết sức nhẹ nhàng chuẩn bị xuống giường, nhưng trong một giây này lại bị một người nào đó ôm lấy thắt lưng, cả người lại được đưa vào một cái ôm ấm áp.
An Nhiên chợt xoay người lại nhìn anh, thấy Tô Dịch Thừa vẫn nhắm hai mắt, ngay cả vẻ mặt cũng giống vừa rồi, An Nhiên không khỏi hoài nghi vừa rồi anh thật sự tỉnh sao?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor