Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 063-064

Chương 63: Tiệc rượu 3
Ra khỏi hội trường, Đồng Tiểu Tiệp đuổi kịp bước chân của An Nhiên, “Học tỷ đi nhanh như vậy làm gì.”
An Nhiên nhìn cô ta, nói: “Tôi nghĩ là Đồng tiểu thư rất gấp.”
Đồng Tiểu Tiệp cười cười, đi song song với cô, “Quả thật gấp, nhưng mà chưa đến mức vội vã như vậy, chúng ta cứ đi từ từ, hôm nay tôi đi giày hơi cao, không đi nhanh được, vừa vặn chúng ta có thể trò chuyện.”
“Tôi không cảm thấy giữa tôi và Đồng tiểu thư có gì để nói.” An Nhiên nói thẳng. Cô không phải là một người biết quanh co, hay có kỹ xảo nói chuyện.
Đồng Tiểu Tiệp cười, “Học tỷ có thể trực tiếp gọi Tiểu Tiệp là được rồi, không cần khách khí như vậy.”
An Nhiên dừng bước, quay đầu nhìn cô, nói: “Tôi nghĩ hôm nay là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt.”
Vẻ mặt Đồng Tiểu Tiệp vẫn cười cười, “là lần đầu tiên gặp mặt chính thức, nhưng mà tôi nghĩ chúng ta hẳn đã quen thuộc đối phương, ít nhất tôi quen thuộc cô, An Nhiên, từ sáu năm trước đã quen thuộc .”
An Nhiên nhìn cô, một lúc lâu không nói lời nào. Cô không rõ người phụ nữ này muốn làm gì, cô tự nhận là buồi chiều đã nói rất rõ rồi.
“Đồng tiểu thư có lời gì, chúng ta nói một lần cho rõ ràng.” Một lúc lâu sau, An Nhiên nhìn cô ta bình tĩnh nói. Có một số việc cô không muốn khơi ra, nhưng nếu không sớm thì muộn gì cũng có kết quả thế này, như vậy cứ để nó kết lúc luôn một lần đi, có một số vết thương nhìn qua thì đã lành lặn rồi nhưng cũng không có nghĩa, khi lại chạm tới thì hoàn toàn không đau đớn nữa.
“Cố tiểu thư cô không muốn biết nguyên nhân thực sự năm đó Mạc Phi bỏ đi sao?” Đồng Tiểu Tiệp sửa lại xưng hô, nhìn nét mặt của cô cũng cực kỳ nghiêm túc, mặc dù khuôn mặt vẫn chứa nụ cười nhưng trong mắt đã không còn nụ cười.
“Không muốn.” Biết thì thế nào, chung quy cũng không thể thay đổi được quá khứ, vả lại bất kể đã trải qua quá khứ đau đớn đến mức nào nhưng con người cuối cùng vẫn phải vượt qua mà sống tiếp, mà cuộc sống bây giờ của cô rất tốt, cần gì phải truy hỏi quá khứ, truy hỏi một lịch sử khiến mình từng đau khổ không thể tả!
Nghe vậy, Đồng Tiểu Tiệp sửng sốt, hiển nhiên là đáp án của An Nhiên có chút ngoài dự kiến của cô ta, nhưng ngay sau đó cười khẽ, nói: “Nếu như tôi nói cho cô biết từ đầu đến cuối Mạc Phi đều chỉ yêu mình cô, cưới tôi, chẳng qua chỉ vì bất đắc dĩ?”
An Nhiên sửng sốt, ngẩng đầu nhìn cô ta, “Lời này của cô có ý gì?” Cái gì là bất đắc dĩ, có năm đó ai bắt buộc anh ta sao?
Nhìn nét mặt của cô, khóe miệng Đồng Tiểu Tiệp cong lên thành nụ cười khinh thường, như đã sớm đoán được phản ứng của cô, chỉ lạnh lùng nói: “cô còn yêu anh ta?”
An Nhiên nhíu mày, “Lời vừa rồi của cô là có ý gì?”
“Ha hả.” Đồng Tiểu Tiệp cười nhẹ, “không có gì.” Giương mắt nhìn thấy Mạc Phi đang từ cửa hội trường chạy vội đến, hạ mắt lạnh lẽo, nụ cười trên khóe miệng chưa hề biến mất, khi giương mắt nhìn An Nhiên, giọng nói dịu dàng đi vài phần, nói: “Học tỷ không phải nói muốn dẫn tôi đi phòng vệ sinh ư, có thể đi được chưa?”
An Nhiên nhìn cô, một lúc lâu không nói lời nào, cuối cùng xoay người đi về phía phòng vệ sinh.
Ngoài cửa phòng vệ sinh, An Nhiên quay đầu nói với cô ta: “Cô đi vào đi.” Nói xong, liền xoay người muốn rời đi.
Trong nháy mắt An Nhiên đi sát qua Đồng Tiểu Tiệp, thì nghe thấy Đồng Tiểu Tiệp nói: “Sáu năm trước tôi có thể khiến anh ta rời bỏ cô, tất nhiên sáu năm sau cũng có thể khiến anh ta không quay lại với cô, tôi giữ được anh ta sáu năm, thì sẽ giữ được anh ta sáu mươi năm.” Nói xong, liền đi vào trong phòng vệ sinh.
An Nhiên sững sờ quay đầu nhìn cánh cửa phòng vệ sinh mở ra rồi đóng lại, một lúc lâu mới phục hồi tinh thần.
Khi một lần nữa trở lại hội trường, thì ở cửa hội trường cô thấy Mạc Phi đứng đó, sắc mặt anh ta có chút hoảng loạn. Anh ta cũng thấy cô, muốn đi lên, rồi lại nghĩ đến cái gì, mà do dự không tiến.
An Nhiên nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt này, đã từng, cô và người đàn ông này từng có những ngày hạnh phúc nhất. Nhưng cuối cùng chỉ có thể giống như hiện tại, nhìn nhau không nói gì. Cô không biết lý do năm đó anh ta rời đi là gì cái gì, nhưng cuối cùng cũng không thay đổi được kết quả hiện nay, có lẽ như bọn họ nói, năm đó anh ta rời đi có lý do khó nói, có lẽ như họ nói, anh ta trước sau vẫn chỉ yêu  mình, nhưng nếu tất cả đều là sự thật thế nào, nhìn lại hiện tai, anh ta có vợ, cô có chồng, chỉ có thể cảm thán, duyên phận của bọn họ quá ngắn ngủi.
Thu hồi ánh mắt, An Nhiên nhìn thẳng về phía trước, bước thẳng vào đại sảnh hội trường.
Mạc Phi nắm chặt tay, muốn bước lên, nhưng khóe mắt lại liếc thấy Đồng Tiểu Tiệp đang đi đến, hai tay nắm chặt kia lại buông ra, buông ra lại nắm chặc, lặp đi lặp lại như thế nhiều lần, cuối cùng anh ta không tiến lên bước nào, quay đầu, mỉm cười nhìn người phụ nữ đang đi về hướng anh ta.
An Nhiên đi vào thì thấy Tiếu Hiểu đang cùng Hoàng Đức Hưng nói chuyện gì đó với người khác, không thấy Đồng Văn Hải. Như thế An Nhiên hơi yên tâm lại, cô cũng cảm giác được Đồng Văn Hải đối xử đặc biệt với mình, cô cũng biết chẳng qua là vì ông ta quen biết với mẹ cô, mặc dù cô không biết giữa bọn họ trước kia từng có chuyện gì, nhưng là nhớ lại thái độ của mẹ cô khi gặp ông ta tối hôm đó, cô nghĩ, nếu không cần thiết, sau này vẫn nên tránh ông ta một chút.
An Nhiên đi về phía Tiếu Hiểu, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, thế cho nên không để ý một người đi sượt qua bên cạnh.
“Ai nha.” Một giọng phụ nữ sợ hãi kêu lên.
Người kia đi qua hơi vội vàng, mà An Nhiên cũng không chú ý, bả vai đụng vào ly rượu đỏ trên tay người kia, sau đó chén rượu sóng sánh, nghiêng nghả một cái rồi bắn ra ngoài rất nhiều, quần áo của người nọ và An Nhiên ít nhiều điều bị dính, An Nhiên bị nhiều hơn, người nọi ít hơn.
An Nhiên ngẩng đầu, thấy người phụ nữ trước mắt khoảng bốn mươi tuổi, hơi hơi phúc hậu, giờ phút này bộ lễ phục màu trắng thấm một vết rượu lớn, An Nhiên nói xin lỗi trước: “Thật xin lỗi, tôi không thấy được bà đến đây.” Quả thật cô không nhìn thấy, mà bà ta xuất hiện cũng quá đột ngột, cô hoàn toàn không đề phòng trước.
Người nọ cúi đầu liếc nhìn bộ lễ phục màu trắng bị bắn tung tóe rượu đỏ, sắc mặt chợt trầm xuống, ngẩng đầu lại mắng An Nhiên, “Cô làm sao vậy hả, không có mắt à, một người lù lù như tôi mà không nhìn thấy, cô mù sao?”
An Nhiên bị bà ta phát giận đến không hiểu ra sao, va chạm này nên là trách nhiệm của hai người, cô đến đây, bà ta cũng đến đây, mình không nhìn thấy là sai, chẳng lẽ bà ta không nhìn thấy thì không phải là sai sao?
“Cô lườm cái gì mà lườm, cô bảo tôi phải làm sao bây giờ, tại cô mà quần áo của tôi nhuốm toàn rượu đỏ rồi, cô nói phải thế nào đây!” Giọng nói người nọ có chút hùng hổ. Tiếng quát mắng của bà ta thu hút rất nhiều người xung quanh vây lại xem. Trong đó có người nhận ra người phụ nữ kia, bước lên nói: “ai nha, Trương phu nhân, xảy ra chuyện gì a!”
Vị phu nhân kia muốn nổi giận, hôm nay một nửa nhân vật nổi tiếng ở Giang Thành đều tụ tập ở đây, bây giờ lại biến thành như vậy, làm thế nào a! Nghĩ đến đó, liền hung hăng trợn mắt nhìn An Nhiên một cái, nói: “Không biết con bé này từ đâu chạy đến, đi không có mắt, đụng lung tung.”
Âm nhạc của hội trường không át được chuyện cãi vã bên này, cách đó không xa Tiếu Hiểu và Hoàng Đức Hưng cũng nghe thấy tiếng cãi nhau ở đây, quay đầu thấy An Nhiên đứng trong đám người, phần ngực bộ lễ phục màu cam nhạt bị ướt một mảng lớn, trông có chút chật vật.

Chương 64: Người đàn bà nổi tiếng đanh đá
“Cô là ở công ty nào, không có tố chất gì cả, đi đường cũng lảo đảo, cô có biết bộ lễ phục của tôi bao nhiêu tiền không, cô có đền được không hả?” Vị phu nhân bị va vào kia hùng hùng hổ hổ nói.
Thì ra vị mà An Nhiên không cẩn thận va vào này là phu nhân của tổng giám đốc công ty bất động sản nào đó.
Người này vốn xuất thân nông dân, hồi xưa từng mở trại gà ở nông thôn, sau đó vì nhà nước kiến thiết phát triển, nơi vốn là đất làng biến thành bến xe, nông thôn biến thành trung tâm thành phố, mà chồng vị Trương phu nhân này cũng là người có đầu óc kinh tế, thừa dịp trào lưu xây dựng kinh tế, quyết đoán đóng cửa chuồng gà, dùng toàn bộ tiền kiếm được từ mấy năm nuôi gà đi mua mấy mảnh đất xung quanh bến xe, rồi mấy năm sau lại thừa dịp bất động sản phát triển điên cuồng, giá mấy mảnh đất trống quanh bến xe lên như vũ bão, mà bọn họ lại lợi dụng khi giá nhà lên cao nhất lập tức bán tháo ra, giá cả gấp mấy chục lần, thậm chí gấp trăm lần đã giúp bọn họ phất lên nhanh chóng, rồi dùng số tiền kếch xù đó mở ra công ty bất động sản có kích thước không nhỏ như hiện tại.
Cho dù giàu lên, được thăng cấp trở thành nhân vật nổi tiếng số một hai ở Giang Thành, thường xuất hiện tại các dạ tiệc, tiệc rượu, nhưng mà cốt cách bên trong vẫn không sửa đổi được, vẫn giữ nguyên tính tình phụ nữ nông thôn lỗ mãng, bộp chộp và không nói lý lẽ, vì vậy mà nổi tiếng là người đàn bà đanh đá của Giang Thành.
“Cô nói đi a, hiện tại phải làm sao đây, quần áo của tôi bị cô biến thành như vậy, cô bảo tôi làm sao còn tham gia tiệc rượu hả?” Người đàn bà đanh đá hung ác nhìn chằm chằm An Nhiên, giọng nói hùng hổ.
An Nhiên nhắm lại mắt, thật là có chút ít tức giận. Nhưng vẫn lý trí cố gắng làm mình bình tĩnh lại, hít thở sâu, nhìn bà ta nói: “Vị phu nhân này, chuyện tối này coi như là tôi không đúng, như thế này đi, chi phí giặt bộ lễ phục này tôi sẽ bỏ ra, bà thấy thế nào.”
“Cái gì gọi là coi như là cô không đúng, vốn chính là cô đụng vào, chẳng lẻ tôi tự mình đụng hay sao, còn có, chi phí giặt đồ, hừ, cô cho là đang đuổi tên ăn mày sao? Ta mà lại thiếu mấy đồng tiền này?”
An Nhiên hít sâu một cái, nói: “Vị phu nhân này, vậy bà muốn thế nào?”
“Bộ lễ phục của ta là chuyển từ Paris đến, phải một trăm nghìn đôla Mỹ, như vậy đi, cô đền cho ta tiền bộ lễ phục này, sau đó nói xin lỗi, chuyện này, chúng ta coi như là kết thúc.” Người đàn bà đanh đá kia nói với vẻ mặt đương nhiên.
“Bà!” An Nhiên trừng lớn mắt, một trăm nghìn đô-la, bà ta cướp tiền sao? Thật là quá bực mình, vốn là sai lầm của đôi bên, bà ta định đổ hết trác nhiệm lên đầu cô sao, nói xin lỗi còn chưa tính, còn dùng công phu sư tử ngoạm, một trăm nghìn đô-la, sao bà ta không đi ăn cướp đi?
An Nhiên tức giận, nhưng vốn không phải là người thất lễ, ra ngoài mắng chửi người, tức giận rồi cũng chỉ nhả ra một câu: “bà, bà thật không nói lý lẽ!”
“Ta không nói lý, bây giờ là cô đụng vào ta!” Khí thế của vị phu nhân kia cao hơn An Nhiên vài phần.
Tiếu Hiểu liếc nhìn người bị An Nhiên đụng vào, trong lòng không khỏi cảm thấy bi ai thay cô, nhưng hơn hết là mừng thầm. Cô không thích An Nhiên, từ khi mới vào công ty đến bây giờ, cô vẫn ghét người phụ nữ này, không, không phải nói là ghét, hẳn là ghen tỵ, cô thừa nhận cô ghen tỵ với người phụ nữ này, ghen tỵ trời cao ban cho cô ta mọi thứ tốt đẹp, gia đình, hòa thuận với cha mẹ, thậm chí có được năng khiếu thiết kế, những thứ mà cô vẫn mong muốn có được, thế nhưng, cô không có gì cả.
An Nhiên thật là có chút bực bội, nói chuyện cũng liền không khách khí nữa, “Là ai va phải ai, trong lòng mọi người biết rất rõ, nhiều người như thế này, đi đi lại lại, dù tôi có cẩn thận nữa cũng chưa chắc đã không có chuyện gì. Vừa rồi nói xin lỗi là lễ phép, không muốn làm ầm lên, cũng không có nghĩa là  lỗi của tôi, nếu truy cứu đến cùng thì đó là từ hai phía, mỗi người chịu một nửa trách nhiệm, ai cũng không tránh được.”
“Ý của cô là lỗi của tôi phải không?” Vị phu nhân kia trừng to mắt nhìn An Nhiên, vẻ mặt kia dường như có thể ăn thịt người.
“Tôi nói, mỗi người một nửa, hai người đều có trách nhiệm.” An Nhiên cũng không phải dễ dàng bị dọa sợ, đừng có vượt qua giới hạn của cô, cô cũng không phải là loại người để người khác tùy tiện bắt nạt, nếu mình không sai, cô phải tranh luận đến cùng.
“Cô…” Người đàn bà đanh đá tức giận, chỉ tay vào An Nhiên vừa định nói chuyện, thì lúc này Hoàng Đức Hưng tiến lên, nhìn bộ dạng chật vật của An Nhiên, chân mày không khỏi nhíu chặt lại. “An Nhiên, xảy ra chuyện gì vậy?”
Không đợi An Nhiên mở miệng, người đàn bà đanh đá kia nhận ra Hoàng Đức Hưng, tiến lên truy hỏi: “Hoàng tổng giám, đây là người của công ty ông?” Giọng nói rất hung hăng.
Hoàng Đức Hưng quay đầu, tất nhiên cũng nhận ra bà ta, cười nói: “Trương phu nhân, xảy ra chuyện gì? An Nhiên là nhà thiết kế của công ty chúng tôi, có gì không đúng xin bỏ quá cho.”
“Bỏ quá, a, không dám nhận!” Người đàn bà đanh đá kia cười lạnh, nhìn An Nhiên nghiến răng nghiến lợi nói: “Theo như cô ta nói, là tôi phải nên xin lỗi cô ta, gần như là xin cô ta bỏ qua cho đấy!”
Hoàng Đức Hưng trừng mắt với An Nhiên, cười nói: “Trương phu nhân nghiêm trọng hóa rồi, An Nhiên còn trẻ, chưa có nhiều hiểu biết xã hội, bà đừng chấp cô ấy.”
“Hiểu biết, thế mà cô ta lại mở rộng hiểu biết cho tôi đây, tôi chưa từng thấy ai đã va phải người mà còn hung dữ như thế!” Người đàn bà đanh đá kia được lý không buông tha người nói, “hôm nay Hoàng tổng giám tự mình xử lý đi, phải cho tôi một lời giải thích mới được.”
Nghe vậy, ngực An Nhiên phập phồng kịch kiệt, rõ ràng là bị chuyện này làm tức giận không nhẹ, liếc nhìn nơi khác, không nhìn bà ta, không khéo lại đối diện với ánh mắt của Mạc Phi trong đám người, bốn mắt nhìn nhau, An Nhiên nhìn ra được sự lo lắng và quan tâm trong mắt anh ta. Quay mặt đi, thu hồi ánh mắt.
“Vậy Trương phu nhân muốn xử lý như thế nào, bà xem, tôi sẽ để An Nhiên bồi thường cho bà một khoản thì thế nào.” Hoàng Đức Hưng nói. Hôm nay ở đây tập trung toàn nhân vật nổi tiếng trong thương giới và chính trị, chuyện làm ầm lên sẽ khiến người ta chê cười, trong lòng thầm mắng An Nhiên chọc ai không chọc, thế mà lại chọc phải người đàn bà nổi tiếng đanh đá này!
“Vốn chẳng có gì, tôi cũng không phải là loại người thích so đo, cô ta sai rồi thì nói câu xin lỗi là xong, nhưng cô ta ngược lại, thích nói xuyên xỏ, không có câu nào dễ nghe, theo ý cô ta, tôi còn phải nhận lỗi với cô ta mới phải.” Người đàn bà đanh đá kia mặt không đổi sắc nói: “Đã như vậy, cũng đừng nói tôi quá so đo, bộ lễ phục này là tôi mua từ Paris, hiện tại biến thành như vậy cô ta nhất định phải bồi thường, ngoài ra, cô ta phải nói xin lỗi tôi trước mặt mọi người!”
Nghe vậy, đám người vây quanh quanh sát ào ào rỉ tai, thật ra thì tất cả mọi chuyện vừa rồi mọi người đều chứng kiến, ai sai, ai đúng, ai hung hăng tất cả đều rõ nhưng mà cuối cùng chỉ đến xem chuyện vui, bọn họ sẽ không vì một nhà thiết kế vô danh mà lằng nhằng với một người đàn bà đanh đá, cho nên xem thì xem cũng không tỏ ý kiến gì.
“Như vậy đi Trương phu nhân, An Nhiên là nhân viên của công ty chúng tôi, hôm nay cũng là tôi đưa đến, cho nên để tôi bồi thường bộ lễ phục này cũng được, hay để An Nhiên bồi thường bộ lễ phục này cũng thế, chúng ta cứ quên chuyện này đi, bà thấy thế nào?” Hoàng Đức Hưng thương lượng.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor