Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 061-062

Chương 61: Tiệc rượu 1
Trong lúc An Nhiên còn đang tức giận vì cuộc điện thoại vừa xong, cửa phòng làm việc lại bị đẩy ra, ngẩng đầu nhìn lên, thấy Tiếu Hiểu đứng ở cửa, khóe miệng vênh lên nhìn cô.
“Có việc?” giọng nói An Nhiên hơi có chút lạnh lùng. Không biết từ lúc nào, cô có cảm giác, dường như Tiế Hiểu luôn cố ý nhằm vào cô, nói chuyện thì luôn châm chọc.
“Nga, không có gì.” Tiếu Hiểu nhún vai không hề gì, từ ngoài đi vào, kéo cái ghế ra ngồi xuống trước mặt An Nhiên, nói: “Chỉ là muốn hỏi cuối tuần vừa rồi vui vẻ chứ?”
An Nhiên nhìn cô ta, cúi đầu tiếp tục cầm lấy bút và thước đo vẽ, trên miệng thản nhiên nói: “Rất tốt.”
Tiếu Hiểu cũng không giận thái độ lãnh đạm của cô, ngồi ở đó nhìn móng tay vừa đi cắt sửa tối qua của mình, liếc nhìn bản vẽ của cô, thuận miệng nói: “bản thiết kế còn chưa vẽ xong.”
“Ừ.” An Nhiên đáp lại qua quýt, nhưng không hề ngẩng đầu.
An Nhiên không biết cô ta muốn làm gì, nhưng mà từ sau khi cô ta nói muốn ra tay với Mạc Phi, trực giác của cô luôn muốn tránh cô ta, trước kia không phải là chưa từng nghe qua tai tiếng của cô ta, tác phong làm việc của cô ta mọi người đều rõ ràng, đều là đồng nghiệp, nỗ lực của cô ta, cô cũng chứng kiến nên vẫn thấy những lời đồn đãi kia không công bằng đối với cô ta, nhưng từ sau lần đó, cô đột nhiên có nhớ tới một thành ngữ, không có lửa làm sao có khói, ruồi nhặng không đậu trên quả trứng không nứt vỏ, nếu cô ta không có gì, người khác sẽ không nói cô ta cái gì.
Thật ra thì trong công ty vẫn đồn đại cô ta và Hoàng Đức Hưng có quan hệ không bình thường, mà nhiều tác phẩm khá của cô ta cũng xuất phát từ tay của Hoàng Đức Hưng. Trước kia cô không nghĩ tới tính xác thực của những lời đồn này, nhưng mà ngày đó khi cô đi vào Du Nhiên Cư, cô cảm giác được rõ không khí có chút không bình thường, dù bọn họ đã che giấu rất tốt, thế nhưng khi Tiếu Hiểu bỏ đi phòng vệ sinh, khóe miệng Hoàng Đức Hưng có dính son môi màu đỏ của Tiếu Hiểu, nó đã nói rõ cho cô biết hai người bọn họ ở trong phòng làm cái gì trước khi cô đến.
Tiếu Hiểu có phần buồn chán ngồi ở trước mặt An Nhiên, nhìn cô nghiêm túc vẽ bản vẽ kia, khóe miệng cong lên.
Lại ngồi một lúc lâu, Tiếu Hiểu rốt cục đứng lên, xoay người đi ra ngoài, giống như đột nhiên nghĩ đến cái gì, lại quay đầu, cười nói với An Nhiên: “a, đúng rồi, suýt nữa em quên mất, vừa rồi tổng giám bảo tôi nhắc chị, tối nay có tiệc rượu, ở Giang Thành đại tửu điếm, các nhà thiết kế của công ty phải tham dự.”
An Nhiên nhìn cô ta, gật đầu, “Được, tôi biết rồi.”
Tiếu Hiểu hiểu rõ gật đầu, đưa tay mở cửa phòng làm việc chuẩn bị đi ra ngoài, lại trong nháy mắt mở cửa, không quay đầu lại nói: “An Nhiên, cuộc tranh tài thiết kế bản thảo tòa thị chính lần này nhất định tôi sẽ không thua, đúng rồi, nói cho chị biết, công ty có ý định căn cứ vào cuộc tranh tài bản thảo lần này để xác định cái ghế trưởng nhóm thiết kế, cho nên, nói cách khác, tôi đã vững chắc xác định vị trí trưởng nhóm thiết kế của ‘Chân Thành kiến trúc’ rồi.” Nói xong, liền mở cửa trực tiếp đi ra ngoài, để lại cho An Nhiên một bóng dáng phong tình vạn chủng đong đưa.
An Nhiên nhìn cánh cửa phòng làm việc từ từ khép lại kia một lúc lâu, mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, một lần nữa cầm lấy bút và công cụ vẽ của mình để tiếp tục bản thiết kế chưa hoàn thành.
Trước khi tan sở, An Nhiên gọi điện cho Tô Dịch Thừa, nói buổi tối mình có tiệc rượu, chắc là về muộn. Việc về muộn gọi điện báo trước là sáng nay Tô Dịch Thừa yêu cầu cô, anh nói, anh không muốn thỉnh thoảng khi về nhà chào đón anh là một cảnh tịnh mịch, cho nên dù về muộn thì ít nhất gọi một cú điện thoại cho anh, để anh còn có chuẩn bị.
Cô không thấy anh là loại đàn ông làm nũng này, nhưng qua nét mặt buổi sáng của anh, cô có thể thấy rõ sự oán trách và tủi thân. Cho nên cô lập tức không chút do dự gật đầu đồng ý. Nếu làm thêm giờ hoặc về muộn thì trước khi tan tầm sẽ gọi điện thông báo cho anh.
Đúng lúc, buổi tối Tô Dịch Thừa cũng có xã giao, chỉ dặn dò cô uống ít rượu, dường như chỗ anh rất bận nên không nói thêm gì nữa rồi cúp điện thoại.
‘Giang Thành đại tửu điếm’ là nhà hàng lớn nhất thành phố Giang Thành, ở trên bờ sông Lam, từ trên nhà hàng nhìn ra xa có thể thấy được cảnh đêm Giang Thành, cùng một nửa Thanh Thành cách khá xa Giang Thành. Cách ‘Giang Thành đại tửu điếm’ không xa là ‘quảng trường Giang Tân’ tối đến thì thật náo nhiệt, có người mở nhạc khiêu vũ, còn có người mang con trẻ đến đây chơi đùa, còn có nhiều đôi tình nhân ăn xong cơm tối thì cùng dắt tay nhau tản bộ, sau đó đi dọc theo đập nước đang xây dựng bên bờ sông, hát dân ca, nói lời yêu thương.
Hai tòa thành phố cách nhau một con sông, vì bề rộng con sông quá lớn, mà Giang Thành và Thanh Thành đều ở khu vực duyên hải đông nam, mùa hè đã quen với bão, khi có bão ập tới, mặt sông dâng lên từng đợt sóng khổng lồ, điều này khiến cho việc thi công cầu gặp khó khăn, cho nên cây cầu nối liền hai thành phố vẫn mãi chưa có quy hoạch khởi công xây dựng. Mà bây giờ, vì không có cây cầu nối thông này nên giao thông giữa hai thành phố chỉ có thể dựa vào tàu thủy trên sông, vào ban đêm, đèn màu của đoàn tàu thủy tập trung lại lấp lánh ánh hồng, nhìn từ xa có một ý vị khác, trông thật đẹp mắt.
An Nhiên nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, khóe miệng khẽ nở nụ cười, đột nhiên, một giọng nói nam tính vang lên, cô quay đầu lại, là một đồng nghiệp trong bộ phận thiết kế của công ty.
“An Nhiên, tổng giám tìm cô đấy, nhanh sang đó một chút.” Nam đồng nghiệp kia vội nói.
Tiệc rượu tối nay là do hiệp hội bất động sản Giang Thành tổ chức, trừ người trong giới, còn có nhiều nhân vật nổi tiếng và cán bộ thị ủy của Giang Thành, cho nên Hoàng Đức Hưng đặc biệt coi trọng.
An Nhiên gật đầu với anh ta, “Được, tôi biết rồi.” Nhìn lại cảnh đêm ngoài cửa sổ một lần nữa, rồi mới xoay người đi về phía hội trường tiệc rượu.
Thật ra thì cô không thích những trường hợp này, giao tiếp luôn luôn là điểm thiếu sót của cô, nếu để cho cô chọn, cô thà rằng ở phòng làm việc làm thêm giờ thiết kế cả một đêm. Thật ra đây cũng không phải là lần đầu tiên cô đến những nơi như thế này, nhưng mà có đi nhiều hơn nữa, cô cũng không thích ứng được. Bởi vì ở những nơi như thế này, những người tham dự đều là những nhân vật nổi tiếng có máu mặt trong giới kinh doanh, hoặc là những người gọi là quan chức nhà nước. Nói chuyện với những người này rất tốn đầu óc, có nhiều lúc, những vị bụng phệ kiêu căng gọi là nhân vật nổi tiếng kia, ánh mắt của những người gọi là quan lớn cũng trởn nên suồng sả không thèm che giấu. Cho nên An Nhiên vẫn không quen được những trường hợp như thế này. Nhưng mà công việc, cô vẫn phải đi thích ứng với nó, chứ không có chuyện nó thích ứng với cô, cho nên dù không thích, cô vẫn phải đến.
An Nhiên đẩy cửa đi vào, giờ phút này trong đại sảnh đang mở điệu Waltz, giai điệu tuyệt vời kia lôi kéo cả hội trường tham gia vào khiêu vũ. Từng đôi nam nữ nhảy múa giữa hội trường.
An Nhiên không có tâm trạng thưởng thướng, nhìn xung quanh tìm kiếm đồng nghiệp công ty, rồi tìm được Hoàng Đức Hưng lúc này đang nói cười ở gần cạnh sàn nhảy bên phải hội trường, mà Tiếu Hiểu thì đứng cạnh, trong bộ lễ phục toàn thân màu đen, thấp ngực hở lưng.

Chương 62: Tiệc rượu 2
An Nhiên đi về hướng bọn họ, cách khoảng mười bước, thì Hoàng Đức Hưng phát hiện ra cô, ánh mắt nhìn cô có chút không vui, An Nhiên biết, ông ta đang không vừa lòng vì cô tự tiện rời khỏi.
An Nhiên ung dung đi về phía ông ta, đến gần mới phát hiện, người đứng đưa lưng về phía cô là Đồng Văn Hải, khẽ nhíu mày, gần đây cô dường như đặc biệt chạm chán người Đồng gia.
Nhìn cô đến gần, Hoàng Đức Hưng sửa lại ánh mắt không vui vừa rồi, cười nhìn An Nhiên nói: “An Nhiên, tới đây, vừa rồi Đồng cục trưởng đang nhắc đến cô, hỏi sao cô còn chưa đến đây.”
Nói xong, Đồng Văn Hải và Tiếu Hiểu đang đưa lưng về phía cô cũng xoay người lại, Tiếu Hiểu vẫn có vẻ mặt cười như không cười, mà Đồng Văn Hải thấy cô dthì ường như có chút vui mừng, cười nói: “Vừa rồi tôi còn tưởng rằng cô không đến đấy, không nhìn thấy đâu cả.”
An Nhiên cười cười, lấy cớ nói: “Vừa mới đi phòng vệ sinh một chuyến.”
Đang nói chuyện thì có người đến tìm Đồng Văn Hải, thừa dịp Đồng Văn Hải nói chuyện với người nọ, Hoàng Đức Hưng lấy một ly rượu đưa cho An Nhiên, sau đó mượn cử chỉ này, nói nhỏ bên người cô: “Đồng cục trưởng dường như có ấn tượng tốt với cô, tối nay cô chú ý đi cùng đi.”
Nghe vậy, An Nhiên cau mày, vừa định nói gì đó, thì thấy Đồng Văn Hải đã nói xong với người nọ, xoay người lại, cười nhìn bọn họ, hỏi: “lần này ‘Chân Thành’ có ý định đấu thầu tòa thị chính sao?”
“Dĩ nhiên, mấy ngày qua An Nhiên và Tiếu Hiểu đều đang chuẩn bị bản thiết kế, cũng đã chuẩn bị giá đấu thầu rồi, đến lúc đó xin Đồng cục trưởng lưu ý nhiều hơn.” Hoàng Đức Hưng cười nói.
Đồng Văn Hải cũng không tỏ thái độ gì, chẳng qua là cười cười giơ tay lên khẽ nhấp hớp rượu.
“Cha.”
Mấy người đang đứng, Hoàng Đức Hưng đang nháy mắt với An Nhiên nói gì đó, thì đột nhiên một giọng nữ dịu dàng vang lên từ phía sau, thanh âm kia An Nhiên nghe thấy, thậm chí có loại cảm giác quen thuộc đến khó hiểu.
Mọi người quay đầu lại, thấy Mạc Phi đang đi về phía này, mà anh ta còn dắt thêm một người phụ nữ, nhẹ nhàng cười nói, rất xinh xắn. Không diễm lệ, kiều mỵ bằng Tiếu Hiểu, vẻ đẹp của cô nhàn nhạt, thanh khiết không son phấn làm nổi bật khuôn mặt với ngũ quan xinh xắn, bộ lễ phục màu trắng giản dị tôn lên vóc người mỹ lệ, lại thêm khí chất phiêu diêu của cô, nên có cảm giác không nhiễm bụi trần.
An Nhiên kinh ngạc nhìn cô, tất nhiên là cô nhận ra cô ta, Đồng Tiểu Tiệp, người hồi trước được xưng tụng là hoa khôi đẹp nhất T Đại.
Đồng Tiểu Tiệp khoác tay Mạc Phi đến đây, ánh mắt chỉ là nhẹ nhàng đảo qua mọi người, rồi dừng lại trên người An Nhiên, nụ cười má lúm đồng tiền vẫn không thay đổi, ngay cả nét mặt cũng không biến hóa chút nào, cô ta lạnh nhạt hơn nhiều so với vẻ mặt ngạc nhiên của An Nhiên.
Cũng không dừng mắt lại trên người An Nhiên quá nhiều, liền thu hồi tầm mắt lại nhìn Đồng Văn Hải, “Cha, con vừa hỏi Mạc Phi xem cha có đến không, vừa mới nói chuyện đã nhìn thấy cha cười nói ở đây.”
“Tiểu Tiệp, các con đã đến a.” Đồng Văn Hải cười cười nhìn con gái, sau đó quay đầu giới thiệu cho cô: “Vị này là Hoàng tổng giám của Chân Thành, vị này là kiến trúc sư Tiếu, vị này là kiến trúc sư Cố. Cha nghe Mạc Phi nói gần đây đang bàn tính hợp tác với Chân Thành, nghĩ đến sau này mọi người chắc chắn sẽ có nhiều dịp tiếp xúc, làm quen trước cũng tốt.”
Đồng Tiểu Tiệp mỉm cười gật đầu với bọn họ, vẻ mặt cũng không thân thiện là mấy, chỉ mang theo khoảng cách vô hình. Sau đó quay đầu nhìn Mạc Phi, nói: “Mấy ngày qua về muộn là bận rộn chuyện hợp tác đi.” Nói xong, đưa tay chỉnh lại cà vạt hơi lệch ra cho anh ta, nói: “Ai, anh nói xem anh vừa mới trở về, lại bận công việc vẫn giống như đang ở Mỹ a. Không sợ làm thân thể kiệt sức sao.” Nói xong, đôi mi thanh tú nhẹ chau lại .
Mạc Phi hơi có chút mất tự nhiên cười cười, kéo tay cô xuống, ánh mắt lại nhìn thẳng vào An Nhiên.
Đồng Tiểu Tiệp nhìn theo ánh mắt anh ta, đúng lúc chống lại ánh mắt An Nhiên, khóe mắt khẽ động, nhìn An Nhiên cười nói: “vị này là An Nhiên học tỷ sao, đã lâu không gặp, học tỷ thay đổi khiến em suýt không nhận ra rồi.”
Học tỷ. A, xưng hô thế này thật kỳ lạ, rõ ràng các cô là cùng khóa a, từ lúc nào cô biến thành học tỷ của cô ta rồi.
An Nhiên chỉ cười, không nói gì. Chính xác thì cũng không biết phải nói gì, có lẽ hồi trước ở trường học có gặp qua, nhưng ngay cả gật đầu với nhau cũng không có, bây giờ cô ta đột nhiên nói một câu như thế, cô thật không biết tiếp lời thế nào.
Tiếu Hiểu nhìn va chạm giữa các cô, khóe miệng mỉm cười có thâm ý khác, cô chắc chắn Đồng Tiểu Tiệp đã nhận được bức ảnh mà hồi trước mình gửi đến, nhìn cô ta lúc này, cô thấy, Đồng Tiểu Tiệp này cũng không phải là người lương thiện gì, bằng sự hiểu biết của cô về An Nhiên, e rằng không phải là đối thủ của Đồng Tiểu Tiệp. Nghĩ thế, nụ cười trên khóe miệng càng sâu hơn.
Vì Mạc Phi và Đồng Tiểu Tiệp đến khiến bầu không khí trở nên bất thường, Hoàng Đức Hưng đang muốn nói gì để điều hóa không khí thì Đồng Tiểu Tiệp đã cướp trước một bước.
Đồng Tiểu Tiệp quay đầu nhìn Mạc Phi nói: “Em muốn đi phòng vệ sinh.”
Mạc Phi gật đầu, “đi đi.”
Đồng Tiểu Tiệp mỉm cười quay đầu, nhưng đi ngay lập tức mà cười nói với An Nhiên: “Học tỷ đi cùng em chứ, em vừa quay về, trước đó cũng không đến đây, An Nhiên học tỷ có thể dẫn đường giúp không?”
An Nhiên sửng sốt, qua cuộc điện thoại buổi chiều, cô biết tuyệt đối không chỉ đơn giản là đi cùng cô ta đến phòng vệ sinh như vậy, vừa định mở miệng từ chối, thì Tiếu Hiểu đứng bên cạnh nói: “An Nhiên đi cùng Đồng tiểu thư đi, chị vừa mới đi phòng vệ sinh, biết đường mà.”
Nghe vậy, Đồng Tiểu Tiệp quay đầu nhìn Tiếu Hiểu có thâm ý, khóe miệng khẽ nhếch lên.
“Đúng vậy a, An Nhiên, cô đi cùng Đồng tiểu thư đi.” Hoàng Đức Hưng  đứng một bên không rõ tình hình nên mở miệng nói.
Không biết là sợ Đồng Tiểu Tiệp sẽ làm khó An Nhiên, hay là sợ An Nhiên sẽ nói gì với Đồng Tiểu Tiệp, mà Mạc Phi đứng bên cạnh đột nhiên mở miệng, “Anh dẫn em đi.”
Đồng Tiểu Tiệp nhỏ giọng cười ra tiếng, quay đầu nhìn chồng một cái, cười nói: “Chúng em đi phòng vệ sinh nữ, một người đàn ông như anh đi làm gì, lại nói, em và học tỷ nhiều năm không gặp, tất nhiên là có nhiều chuyện muốn tâm sự rồi.”
Cô ta đã nói như vậy, An Nhiên cũng không thể từ chối nữa, đành bất đắc dĩ gật đầu, nói: “Đi thôi, phòng vệ sinh ở bên này.” Nói xong, liền đi trước đi ra cửa hội trường.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor