Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 049-050

Chương 49: Bữa cơm xã giao
Trong phòng làm việc, An Nhiên đang chuyên tâm thiết kế tòa thị chính, qua buổi trưa, tuy là vẫn là bản phác thảo nhưng đã có thể nhìn ra được diện mạo sơ bộ.
An Nhiên cầm bút quan sát cẩn thận, vừa cầm cái tẩy, tẩy bức vẽ một chút, lại lấy thước đo đi đo lại một lần nữa, qua một hồi lâu mới hài lòng gật đầu. Đang định vẽ mục khác thì có tiếng gõ cửa vang lên, ngẩng đầu, cô thấy Tiếu Hiểu trang điểm hoàn mỹ, mái tóc xoăn lọn to cùng với bộ quần áo trên người kia hình như khác lúc sáng, đôi khi An Nhiên thật không hiểu, cùng làm một nơi, cùng chức vị, làm cùng việc, lẽ ra cô ta làm gì có nhiều thời gian đến chỗ mình, hơn nữa lại còn phải thay đổi trang phục và túi xách. Cô ta sống rất sang nhưng cô cũng cảm thấy mệt mỏi thay cô ta.
“Xong chưa, tổng giám bảo em đến báo cho chị, gần đến giờ rồi.” Tiếu Hiểu đứng ở cửa nói, khóe miệng hơi nhếch lên, nhìn không ra là cười hay là không cười.
An Nhiên nhìn thời gian trên màn hình máy tính một chút, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, sắc trời tối sầm, bây giờ mới cảm thán thời gian trôi qua thật nhanh.
Gật đầu với Tiếu Hiểu, thu dọn đồ trên bàn, nói với cô ta: “được rồi, đến ngay, tổng giám nói ở đâu thế, tôi tự lái xe đến.”
Tiếu Hiểu liếc nhìn cô, cười hỏi: “chị không có ý định đi phòng vệ sinh trang điểm lại sao?”
Lúc này, An Nhiên mới kịp phản ứng, từ buổi trưa đến giờ vẫn vùi đầu vào thiết kế, mà cô luôn vẽ quên trời đất, mái tóc vốn được buộc gọn gàng giờ phút này lại nhếch nhác, rối bù, nhìn đồng hồ, đem bản vẽ đã sửa được một nửa nhét vào một bên, cầm túi xách vội vàng đi vào phòng vệ sinh, đi qua Tiếu Hiểu, không quên nói: “nói luôn cho tôi địa chỉ, tự tôi lái xe đến.”
Tiếu Hiểu nhướng nhướng mày, nói: “Du Nhiên Cư.”
An Nhiên ngừng lại, trong lòng không khỏi kêu khổ, tại sao lại là ‘Du Nhiên Cư’ Giang Thành lớn thế này, chẳng lẽ không thể tìm một chỗ khác có thể ăn cơm sao?
Nhìn cô hơi nhíu chân mày, Tiếu Hiểu có chút khinh thường hỏi: “làm sao, chị không thích chỗ đó?”
“Không có.” An Nhiên cười nhạt lắc đầu, chỉ cầu nguyện đừng gặp Tô Dịch Kiều là được.
Tiếu Hiểu cũng không nói nhiều, chẳng qua là nhìn cô nhíu mày.
An Nhiên tránh ánh mắt của cô, chỉ nói: “không cần chờ tôi, tôi tự lái xe đến.” Nói xong liền đi phòng vệ sinh.
Tiếu hiểu nhìn thân ảnh của cô biến mất ở chỗ rẽ vào phòng vệ sinh, sau đó quay đầu nhìn bản vẽ cô đặt trên bàn làm việc, chân mày khẽ nhướng lên, ánh mắt tỏa sáng.
An Nhiên đi phòng vệ sinh, chải tóc qua loa, sau đó trang điểm nhàn nhạn, khi quay ra phòng làm việc Tiếu Hiểu đã rời đi, thu dọn bàn làm việc đang dở dang, sau đó cầm cặp tài liệu và điện thoại trên bàn, liền đi ra khỏi phòng làm việc.
Trong lúc đi về phía bãi đỗ xe dưới hầm công ty, ánh mắt An Nhiên vẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại trong tay, cảm giác, cảm giác có gì đó không thích hợp, lại không biết không thích hợp ở chỗ nào. Đợi đến khi ngồi vào trong xe, An Nhiên mới nghĩ ra hôm nay hình như Tô Dịch Thừa chưa gọi điện cho cô, cũng không nói sẽ đến đón cô, sau đó cô khởi động xe chuẩn bị rời đi, mới nhớ ra sáng nay khi đưa đồ ăn sáng cho cô, Tô Dịch Thừa đã nói hôm nay phải đi trụ sở thị sát, buổi tối có khả năng về muộn, không có thời gian đi đón cô, bảo cô tự lái xe về.
Xe khởi động khẽ rung, An Nhiên nhìn chằm chằm điện thoại di động một lúc lâu có chút thất thần, sau đó điện thoại trong tay đột nhiên vang lên, là Tiếu Hiểu gọi điện thoại tới, sau khi kinh sợ An Nhiên vội vàng mở máy, chưa kịp mở miệng, đã nghe thấy bên kia điện thoại, Tiếu Hiểu hỏi: “An Nhiên, chị đến chưa vậy, em và tổng giám đang trên đường đi, đợi ở tầng 2 phòng 208, Đồng cục trưởng sắp đến, đừng đến muộn.”
“Ừ, tôi biết rồi.” An Nhiên lên tiếng, sau đó cúp điện thoại. Sau đó nhìn điện thoại di động không khỏi lắc đầu, âm thầm cười khổ, mới bao lâu thế mà cô đã có quen với việc có người đàn ông kia gọi điện hằng ngày, thậm chí quan tâm đưa đón.
Thói quen, thật sự là đáng sợ.
Khi An Nhiên lái xe đến nơi, đúng lúc gặp Trương quản lý ở đại sảnh, vì trước đó Tô Dịch Kiều đã dặn dò, Trương quản lý thấy An Nhiên, thái độ phải gọi là cực kỳ nồng nhiệt, khuôn mặt tươi cười chào hỏi cô, hỏi đã đặt chỗ chưa, có bạn đến không, v.v.. khiến An Nhiên suýt nữa thì không chịu nổi, vội nói là còn có công việc, đến cùng lãnh đạo công ty đến ăn bữa cơm xã giao, không tiện nhiều lời, liền vội vàng lên tầng. Gõ cửa đi vào, đã thấy Tiếu Hiểu và Hoàng Đức Hưng ngồi sát một bên, mái tóc xoăn của Tiếu Hiểu có phần lộn xộn, sắc mặt cũng hơi hồng hào, khóe môi hơi bị nhòe màu son. Mà Hoàng Đức Hưng ở một bên vẫn ngồi nghiêm chỉnh, xem xét mở máy điện thoại, thấy An Nhiên đi vào, cũng chỉ mỉm cười gật đầu, cũng không nói nhiều. Mà Tiếu Hiểu đột nhiên đứng dậy nói bụng có chút không thoải mái, sau đó cầm túi xách trực tiếp đi phòng vệ sinh.
An Nhiên cảm giác hình như có chuyện mập mờ không bình thường, nhưng dù sao đó cũng là chuyện của người khác, cô không có tư cách nói nhiều, chỉ cúi đầu nhìn khăn trải bàn được chế tác tinh xảo kia.
Buổi tối Hoàng Đức Hưng mời vị Đồng cục trưởng kia và Tiếu Hiểu đến trước, chẳng qua điều khiến An Nhiên ngoài ý muốn chính là vị Đồng cục trưởng cũng không phải là ai khác, mà là người đã gặp mặt ở đây lần trước, dường như còn có quen biết mẹ mình.
Đồng Văn Hải cũng nhận ra An Nhiên, sở dĩ ông có ấn tượng với An Nhiên đầu tiên vì cô là bà xã của Tô Dịch Thừa, thứ hai cô là con gái Lâm Tiểu Phân, bất kể là gì thì một trong hai thân phận này, cô cũng khiến ông không cách nào xem nhẹ.
“Cô…” Đồng Văn Hải vừa định mở miệng nói gì, lại bị Hoàng Đức Hưng ở phía sau đứng lên ngắt lời.
“Đồng cục trưởng, đã lâu không gặp, phong độ vẫn nhanh nhẹ như cũ.” Hoàng Đức Hưng cười với Đồng Văn Hải.
Đồng Văn Hải lấy lại tinh thần, liếc nhìn Hoàng Đức Hưng, cười nói: “Hoàng tổng giám nói đùa.”
“Đâu có đâu có, là Đồng cục trưởng quá khiêm tốn rồi.” Hoàng Đức Hưng nói xong, liền xoay người nói với An Nhiên: “An Nhiên, vị này là Đồng cục trưởng cục xây dựng mới nhậm chức, cô phải cố gắng kính Đồng cục trưởng mấy chén.”
An Nhiên cười cười, gật đầu với Đồng cục trưởng, gọi: “xin chào Đồng cục trưởng.”
Đồng Văn Hải gật đầu, nhìn ánh mắt cô hơi phức tạp.
Sau đó cửa phía sau lại bị đẩy ra, Tiếu Hiểu đang cười nói cùng người khác tiến vào, mà đến khi An Nhiên nhìn rõ người tiến vào cùng Tiếu Hiểu kia, mắt bỗng trợn trừng, vẻ mặt rất là bất ngờ và khiếp sợ.

Chương 50: Trên bàn rượu
Người cùng tiến vào và cười nói với Tiếu Hiểu không phải ai khác, chính là Mạc Phi.
Mạc Phi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng trắng bệch của An Nhiên, khóe miệng nở nụ cười như có như không. Lần này anh sẽ không buông tay, dù phải ép buộc cô, anh cũng muốn trói cô lại bên mình.
Những người bên cạnh nhìn ra giữa An Nhiên và Mạc Phi không bình thường, Tiếu Hiểu cười cười, ra vẻ kinh ngạc hỏi: “An Nhiên, chị và Mạc tổng quen biết sao?”
An Nhiên lấy lại tinh thần, nhìn Tiếu Hiểu một cái, không nói gì.
Đồng Văn Hải nhìn An Nhiên một chút, rồi lại nhìn Mạc Phi một chút, hỏi: “Mạc Phi, các người quen nhau?”
Thu hồi ánh mắt, Mạc Phi quay đầu nhìn bố vợ mình cười cười, nói: “Cha, con và An Nhiên là bạn học, đã nhiều năm không gặp, không ngờ gặp ở đây.”
“Nga, như vậy a.” Đồng Văn Hải hiểu rõ gật đầu.
Hoàng Đức Hưng đứng một bên thu hết thảy vào mắt, chân mày khẽ nhướng lên, chỉ cười không nói.
Mạc Phi lại xoay người, vươn tay với An Nhiên, cười nói: “An Nhiên, đã lâu không gặp.”
An Nhiên hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định tâm trạng của mình, khóe miệng cong lên nhưng không có ý cười, đưa tay ra bắt tay với anh ta, có phần mất tự nhiên nói: “đã lâu không gặp.”
Mạc Phi nắm tay cô, tại góc độ mọi người không nhìn thấy, ngón cái cọ xát mu bàn tay cô.
An Nhiên giống như bị kinh sợ, giật mạnh tay về, ánh mắt đột nhiên trợn tròn nhìn anh ta, cảm thấy người đàn ông trước mắt này thật xa lạ, đâu còn bóng dáng sáu năm trước.
Động tác An Nhiên quá lớn, khiến cho Đồng Văn Hải đứng một bên có chút khó hiểu: “Sao vậy?”
Mạc Phi thu tay lại, như có như không cười nhìn An Nhiên, nói: “Con cũng không rõ lắm, có thể là An Nhiên ghét bỏ cái bắt tay của con.”
Đồng Văn Hải nhìn về phía An Nhiên, ánh mắt kia như là dò hỏi có giống như lời Mạc Phi nói không.
“Không thể nào, An Nhiên, Mạc tổng là người đàn ông tuấn tú đấy, nếu em được bắt tay với anh ấy, thì vui mừng còn không kịp nữa đấy.” Tiếu Hiểu đứng ở một bên lành lạnh nói.
Dưới tình huống như vậy, An Nhiên tự nhiên khó mà nói được gì, chỉ có thể cười khan, sau đó nói: “Không có, không có, Mạc tổng, tay Mạc tổng có điện, không, không cẩn thận bị giật.”
“Ha ha, đó là sức hút của Mạc tổng, chỉ có điều hai người Tiếu Hiểu và An Nhiên cũng không có cơ hội rồi, Mạc tổng vốn là người có vợ, con gái của Đồng cục trưởng chính là bà xã của Mạc tổng, tình cảm vợ chồng hai người rất thắm thiết, mấy năm trước Đồng tiểu thư đi Mỹ học chuyên sâu, Mạc tổng vẫn luôn đi cùng, gần đây mới từ Mỹ trở về.” Hoàng Đức Hưng trêu ghẹo nói.
Chỉ là bọn họ không hề phát hiện, sắc mặt Mạc Phi rõ ràng thay đổi so với vừa rồi, mặc dù cười thì nụ cười kia hơi có chút cứng ngắc, điểm này cũng không  tránh được ánh mắt của An Nhiên, người ở cùng anh ta bốn năm trước.
An Nhiên né tránh, không nhìn anh ta, nói: “chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi, vừa ăn vừa nói, tôi đi gọi nhân viên phục vụ mang thức ăn lên.”
“Đúng đúng đúng, mọi người ngồi xuống nói, sao vẫn còn đứng đây.” Hoàng Đức Hưng phụ họa nói.
Nghe vậy, mọi người rối rít ngồi xuống, An Nhiên mở cửa đi ra ngoài gọi nhân viên phục vụ, thuận tiện lấy hơi, không khí bên trong quá áp lực.
Ở bên ngoài điều chỉnh tốt tâm tình của mình, An Nhiên mới đi vào với gương mặt tươi cười, cố gắng hết mức không để ánh mắt mình dừng lại trên mặt Mạc Phi.
Qua ba lượt rượu, bữa cơm hôm nay coi như chính thức tiến vào trọng tâm, Hoàng Đức Hưng cười nịnh nhìn Đồng Văn Hải, hỏi: “tôi nghe nói thành phố chuẩn bị lên kế hoạch xây dựng ban khoa học công nghệ thành phố, không biết chuyện này là thật hay giả đây?”
Đồng Văn Hải liếc nhìn Mạc Phi, sau đó quay đầu nhìn Hoàng Đức Hưng một chút, nói: “Văn kiện cụ thể còn chưa đưa xuống, tất cả còn chưa được xác định, cũng khó nói trước cái gì a.” Vừa nói, vừa với đũa gắp miếng măng, bỏ vào miệng, chậm rãi nhấm nuốt.
“Ha hả, đại khái, có đề nghị được nêu ra vậy thì cũng không còn xa nữa, đến lúc đó mong Đồng cục trưởng đặc biệt để ý hơn.” Hoàng Đức Hưng cười lại kính Đồng Văn Hải chén rượu.
Đồng Văn Hải một tay ngăn lại chén rượu đưa tới, không tiếp lời ông ta, từ chối nói: “gần đây huyết áp máu hơi cao, bác sĩ đặc biệt căn dặn, cố gắng hết mức đừng đụng đến rượu.”
Hoàng Đức Hưng sửng sốt, chén rượu trong tay lúc này là bỏ xuống cũng không được, kính cũng không xong, liếc mắt về phía Mạc Phi vẫn khoanh tay ngồi nhìn, như là đang hỏi anh ta nên làm cái gì.
Mạc Phi nhìn ông ta, cười cười bưng chén rượu lên, nói: “bố vợ tôi gần đây thật sự không thể uống rượu, Hoàng tổng giám nếu không ngại, chén rượu này tôi thay mặt bố vợ uống, không biết có được không?” Nói như vậy, đơn giản chính là mở cho Hoàng Đức Hưng một lối thoát.
Hoàng Đức Hưng tất nhiên là người thông minh, làm việc tùy theo hoàn cảnh, sau khi lăn lộn trong ngành này gần 30 năm, những thứ như sát ngôn quan sắc* tự nhiên đã luyện được lô hỏa thuần thanh **, nên bưng chén rượu cụng với Mạc Phi, nói: “cực kỳ vui lòng, cực kỳ vui lòng.” (sát ngôn quan sắc*: xét lời nói và xem sắc mặt thì có thể biết được tâm ý của người khác; lô hỏa thuần thanh**: rèn luyện tốt, thuần thục)
Ngồi ở bên trên, tâm tư An Nhiên hoàn toàn không có ở đây, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc rời đi, cô không biết Mạc Phi đến tột cùng muốn làm gì, nhưng mà những trường hợp như thế này, sau này cô sẽ hết sức tránh đi.
Trong lúc An Nhiên đang suy nghĩ làm thế nào để nhanh chóng rời đi, đột nhiên có người gắp miếng cá vào bát cô, sững sờ ngẩng đầu, thấy Đồng Văn Hải cười với cô, nói: “cá hồi ở đây rất ngon, nếm thử xem.”
Hành động này của Đồng Văn Hải khiến mọi người đều sửng sốt, An Nhiên sững sờ nhìn ông ta, thoáng chốc không biết nên phản ứng thế nào.
Mà Tiếu Hiểu ở bên cạnh nhìn thấy, trong mắt có chút khó hiểu, cả Hoàng Đức Hưng cũng nhíu mày, cười nhạt không nói, Mạc Phi lại hơi hơi nhíu mày đối với hành động này của bố vợ mình, tay nắm chén rượu bất giác siết chặt.
“Nếm thử xem?” Thấy cô bất động, Đồng Văn Hải vừa cười vừa nhắc lại với cô.
“Ách, cám ơn Đồng cục.” An Nhiên có chút thụ sủng nhược kinh gật đầu, gắp miếng cá bỏ vào trong miệng. (thụ sủng nhược kinh: được quan tâm vừa mừng lại vừa lo)
Đồng Văn Hải gật đầu, sau đó quay đầu lại nói cười với mọi người, giống như cảnh tượng vừa rồi không hề xảy ra.
Mạc Phi nhìn cái miệng nhỏ của An Nhiên ăn món ăn, chân mày cau chặt hơn chút nữa.
Sau khi cơm nước no nê, nhóm người trò chuyện thêm chút nữa, rồi mới đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Khi ra ngoài Đồng Văn Hải cố ý đi chặm cùng đi song song với An Nhiên, nói: “Lần trước thật ngại quá, tôi tưởng là căn phòng đó chưa ai đặt nên mới bảo bọn họ đổi lại căn phòng, không biết là cô đã đặt trước rồi.”
An Nhiên cười cười lắc đầu, nói không sao cả.
Đồng Văn Hải nhìn sườn mặt cô, gần như trùng hợp với khuôn mặt trong trí nhớ kia, cô gái kia ở trong lòng ông gần ba mươi năm, ông không ngờ vẫn gặp lại được. Há mồm, cuối cùng không kìm lòng được, hỏi: “cô, mẹ cô gần đây như thế nào, vẫn khỏe chứ?”
An Nhiên ngừng lại, quay đầu nhìn, hỏi: “Đồng cục trưởng quen với mẹ tôi?”
Đồng Văn Hải cười khan gật đầu, “ha hả, nhiều năm rồi không gặp.”
An Nhiên gật đầu, nói: “mẹ tôi rất khỏe, mọi thứ đều tốt đẹp.”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.” Đồng Văn Hải không ngừng gật đầu, nghe An Nhiên nói, ông liền yên tâm rồi.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor