Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 047-048

Chương 47: Một loại thích nhàn nhạt
Chiếc bút trong tay trượt mạnh một cái, nét vẽ vượt ra khỏi phạm vi quy định của bản vẽ, thậm chí vì lực cầm bút quá lớn mà đầu bút khiến bản vẽ bị rách một vệt dài.
An Nhiên thở dài một tiếng, cầm chiếc bút trong tay để lên trên bàn, ngồi trên ghế xoay ngửa đầu, nhắm mắt lại, những hình ảnh không thể khống chế được cứ nhảy ra trước mắt, có vui vẻ, có nước mắt. Cô còn nhớ rõ lần đầu tiên hẹn hò, anh ta và cô sóng vai đi ven hồ nhỏ trong sân trường, anh ta cười nói với cô kế hoạch tương lai sau này, cười nói anh ta nhất định phải mở một công ty kiến trúc, xây nhiều nhà cao tầng, nói về lý tưởng, hoài bão của bọn họ, càng nói hai người càng đi gần nhau, cũng không biết là tay người nào chạm phải tay đối phương trước, mặt trời chiều ngả về tây, cuối cùng tay của anh ta nắm được cô, sau đó mười ngón tay hai người đan xen nhau, cũng là dưới ánh nắng chiều hôm đó, trong cái bóng phản chiếu của cái hồ nhỏ, anh ta hôn lên môi cô, khi đó cả hai đều ngây thơ đơn thuần, chỉ có môi kề môi mà mặt đã đỏ rực lên như quả táo chín, tim thì đập đến 180 nhịp.
Không muốn bị ký ức dẫn dắt, An Nhiên chợt mở mắt ra, vò bản vẽ trên bàn thành một cục, dùng sức ném vào trong sọt rác. Mà trong sọt rác đã có bảy, tám viên giấy, đây chính là kết quả phấn đấu cả chiều nay của An Nhiên.
Cửa thư phòng được mở ra, Tô Dịch Thừa mặc tây trang chỉnh tề cầm cặp công văn từ bên ngoài đi vào. Thấy thế, An Nhiên vội vàng đứng lên, “anh, anh đã về rồi, muốn dùng thư phòng ư, em, em lập tức đi ra ngoài.” Nói xong, cô đứng dậy thu dọn bản vẽ chuẩn bị đi ra ngoài.
“An Nhiên.” Tô Dịch Thừa gọi cô lại, lắc đầu, nói: “anh không cần dùng thư phòng, đã làm xong việc ở phòng làm việc rồi, em dùng thì cứ dùng, chúng ta là vợ chồng, em là nữ chủ nhân của ngôi nhà này, không thể lúc nào cũng khách khí như vậy.”
An Nhiên dừng lại, nhìn anh nói không ra lời, chẳng qua cô còn chưa quen.
Tô Dịch Thừa cười cười với cô, để cặp công văn xuống, nới lỏng cà vạt trên cổ: “Anh đi tắm đã.” Nói xong, anh rời đi thư phòng.
An Nhiên lại ngồi xuống, một lần nữa trải bản vẽ ra bàn sách rộng rãi, cầm thước và bút vẽ chăm chú kẻ vẽ. Nhưng mà đầu óc luôn không kiềm chế được mà nhớ lại cảnh trong phòng làm việc của Hoàng Đức Hưng chiều nay, cô không biết tột cùng Mạc Phi muốn làm gì, trước kia chưa bao giờ cảm thấy anh ta là người không buông tay được như vậy, hồi đó anh ta có thể xoay người không quay đầu lại, thoải mái mà buông tay tình cảm bốn năm, như thế đến hôm nay cần gì phải dây dưa không ngừng như thế. Anh ta là quá để ý vì cô khinh thường anh ta sao, chẳng lẽ cô không có ai ngoài anh ta nên ngu ngốc đến mức vui mừng vì anh ta đã quay đầu lại rồi làm lại từ đầu với anh ta sao? Chẳng lẽ anh ta không hiểu trên đời này tình cảm đã đánh mất thì giống như thời gian đã trôi qua, không bao giờ có thể quay ngược lại được nữa.
Thở dài một tiếng, An Nhiên để cây bút trong tay xuống, tối nay sợ là không thể hoàn thành được bản vẽ này rồi, suy nghĩ không dứt, không thể tĩnh tâm mà vẽ được, để bút vẽ xuống, cuộn bản vẽ lại, cho cả vào trong tập tài liệu.
Đem đồ đã thu dọn xong vào phòng ngủ, đúng lúc gặp Tô Dịch Thừa tắm rửa xong chỉ cuốn một cái khăn tắm đi từ trong phòng tắm đi ra, bốn mắt nhìn nhau, An Nhiên thoáng chốc đỏ mặt lên, mặc dù đã có những hành động thân mật rồi nhưng khi nhìn anh trần truồng An Nhiên vẫn có chút xấu hổ, ánh mắt né tránh, để đồ đã thu dọn xuống, cô cảm thấy hai người ở trong một phòng như vậy có chút lúng túng, ngẩng đầu, ánh mắt không dám dừng trên người anh, hỏi: “Ăn tối chưa? có muốn em đi làm chút mì cho anh không?”
Tô Dịch Thừa nhìn ra cô không tự nhiên, thật ra thì buổi tối anh ăn rồi, cùng ăn với mấy cán bộ cơ sở, nhưng mà nhớ lại bộ dạng món mì ngày đó cô làm cho anh, thật là nhớ nhung, liền gật đầu nói: “được, cứ làm món mì rưới sốt cà chua lần trước đi”
An Nhiên gật đầu, đi ra phòng bếp. Thật ra thì cô không có ý kiến gì cả, trừ mì rưới sốt cà chua, cô không biết làm món gì khác, dĩ nhiên, món này cô làm cũng không ngon cho lắm.
Khi Tô Dịch Thừa mặc đồ xong đi ra ngoài thì An Nhiên vẫn đang bận rộn trong phòng bếp. Tựa vào bàn ăn nhìn cô bận bịu vì mình, trong lòng ánh có loại cảm giác bình yên không nói nên lời.
Nhìn An Nhiên bận rộn xào nấu, nhớ lại trước kia cũng từng có một người con gái làm tất cả vì anh. Anh từng cho là người con gái kia là người nắm tay anh đến hết cuộc đời, nhưng không ngờ lại có kết cục như thế. Anh từng cho là cả đời này anh sẽ không kết hôn, nhưng không biết xúc động thế nào lại lựa chọn kết hôn chớp nhoáng như vậy. Hồi đó anh từng cầm chiếc nhẫn đã chuẩn bị để đeo lên cho người đó, không ngờ lại đổi lại sự phản bội đau đớn nhất. Từ đó anh bắt đầu từ chối tình yêu, thậm chí từ chối tình bạn, chứ đừng nói đến hôn nhân.
Gặp được An Nhiên, anh mới biết thì ra hôn nhân có thể rất đơn giản, không cần yêu nhau, thích hợp mới là quan trọng nhất, thậm chí không cần đám cưới, cũng không cần nhẫn cưới.
Nghĩ đến đó, Tô Dịch Thừa thậm chí không biết mình vào phòng bếp như thế nào, như thế nào mà ôm cô từ sau lưng, cằm đặt lên bả vai cô, hô hấp ấm áp  phả vào vành tai cô, anh thậm chí có thể cảm giác được thân thể trong lòng bị anh ôm trở nên có chút cứng ngắc. Nhìn mặt cô từ từ nóng lên, anh không khỏi có chút buồn cười, da mặt người phụ nữ này không khỏi quá mỏng rồi, không chịu được một chút trêu chọc, bây giờ nghĩ lại, thậm chí khó có thể tin được chính cô là người mở miệng yêu cầu kết hôn ngay lần đầu tiên gặp mặt. Anh cảm thấy có phần hiếu kỳ, lúc đó cô lấy đâu ra dũng cảm đó.
“Mì, mì rất nhanh là xong, anh, anh ra ngồi bên kia đi, lập tức, lập tức thì ăn được.” Bị anh ôm từ phía sau, An Nhiên nói lắp bắp, trong lòng thật không bản lãnh, nên cũng hồi hộp muốn chết.
“Ừ.” Tô Dịch Thừa lên tiếng trả lời, nhưng không có buông cô ra, cái mũi ngửi da thịt của cô, trên người cô có mùi thơm mát dễ chịu sau khi tắm xong giống của anh.
Động tác của An Nhiên có chút cứng ngắc, đưa tay tắt bếp, sau đó lấy bát trút mì trong nồi ra.
“Nha!” Cái bát mì kia suýt nữa thì rơi từ trên tay cô xuống, anh.. cái tay của anh để ở đâu thế!
“Tô, Tô Dịch Thừa!” An Nhiên gọi anh, nhắc nhở anh, tay của anh nên có chừng mực một chút.
Tô Dịch Thừa không nói lời nào, ôm lấy cô, tay bắt đầu thăm dò, giờ phút này anh đâu quản được cái bát mì này nữa, anh đã tìm được bữa ăn khuya tốt hơn nhiều, mà còn khẳng định là món ăn ngon. Không chỉ một lần, An Nhiên từng hỏi anh tại sao lại đồng ý lời cầu hôn hoang đường kia của cô, thật ra thì cũng không chỉ một lần anh tự hỏi mình, mỗi lần đáp án của anh và của cô đều giống nhau, thích hợp, thật ra thì đúng là thích hợp. Nhưng mà người thích hợp làm vợ chồng đâu chỉ có một mình cô?
Anh nghĩ có lẽ ngay lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã thích, một loại thích nhàn nhạt, không tính là yêu thích.
Đêm nay bát mì rưới sốt cà chua của An Nhiên cuối cùng đến nửa đêm mới vào bụng của người khác, mà khi đó An Nhiên đã sớm mệt mỏi đến mức cả người vô lực, ngủ mê man trên giường rồi.

Chương 48: Kết quả điều tra
Trong phòng hội nghị của ‘Chân Thành kiến trúc’, Hoàng Đức Hưng ngồi ở chủ vị, An Nhiên và Tiếu Hiểu chia ra ngồi ở hai bên trái phải của ông, những người khác trong công ty ngồi bên cạnh An Nhiên và Tiếu Hiểu.
Hoàng Đức Hưng bưng chén trà trên bàn nhấp một ngụm, nói: “Hôm nay triệu tập mọi người đến hội nghị đặc biệt này để thông báo hai việc.”
An Nhiên cầm lấy bút vẽ linh tinh trên giấy, cô không biết mục đích của Hoàng Đức Hưng khi mở hội nghị hôm nay, nhưng cô đoán hẳn là về sự cố trên công trường lần trước. Cô không biết kết quả như thế nào, nhưng mà nhìn vẻ mặt đắc ý của Hậu Chính Văn ngồi đối diện, đoán rằng không liên quan đến ông ta.
“Về nguyên nhân hiện trường thi công ‘Bích Hồ Viên’ xảy ra sự cố đổ sụp, công ty đã điều tra rõ ràng.” Hoàng Đức Hưng nói, lúc nói, liếc mắt An Nhiên cùng Hậu Chính Văn, cuối cùng nhìn về phía Tiếu Hiểu bên tay trái mình.
“Tôi thi công theo đúng như bản vẽ của kiến trúc sư Cố, nếu thật sự có vấn đề thì không phải là vấn đề của tôi.” Hậu Chính Văn nhìn An Nhiên lành lạnh nói, giọng nói có chút khiêu khích.
An Nhiên nhìn ông ta một cái, không nói lời nào, cầm bút vẽ lòng vòng. Nếu thật là trách nhiệm của cô, cô cũng không có gì để nói.
Hoàng Đức Hưng nhìn Hậu Chính Văn, mở miệng nói: “Bản thiết kế của An Nhiên không có vấn đề, công ty đã mời chuyên gia nghiên cứu cặn kẽ bản thiết kế, bản thiết kế đó được tính toán hợp lý, sẽ không tạo thành sự cố.”
Hậu Chính Văn bốc chốc mở to mắt, “tôi dựa theo bản thiết kế, nếu bản thiết kế không sai, vậy việc thi công của tôi cũng tuyệt đối không thành vấn đề.”
“Lão Hầu, ông không thể nghe người ta nói xong sao, ông căng thẳng, kích động cái gì, tôi còn chưa nói là thi công của ông có vấn đề.” Hoàng Đức Hưng nhìn ông ta, trêu ghẹo nói.
Hậu Chính Văn sờ sờ lỗ mũi, nhỏ giọng nói thầm, “không phải trách nhiệm của tôi là được.”
Hoàng Đức Hưng liếc nhìn Tiếu Hiểu một lần nữa, sau đó mở miệng nói: “nguyên nhân chuyện lần này không phải ở thiết kế, cũng không ở thi công, nguyên nhân chủ yếu là vì một phần xi măng không đạt tiêu chuẩn tạo thành khối bê tông chất lượng kém, theo tiêu chuẩn xây dựng hiện hành thì cường độ chịu nén của bê tông phải là 32.5, trong thực tế đo đạc được thì cường độ chịu nén của bê tông ở đây chỉ đạt 4.8 và 4.3 Mpa, kém tiêu chuẩn quy định tới 6.8 và 7.6 lần, như vậy, bê tông đã mất giá trị sử dụng. Đây là nguyên nhân chủ yếu của tai nạn lần này.”
An Nhiên ngẩng đầu, có phần bất ngờ vì kết quả như thế, xi măng không đạt tiêu chuẩn hay không, có liên quan rất lớn đến việc xây dựng nhà cửa có kiên cố hay không, có sụp xuống hay không, có biến thành công trình xây dựng cẩu thả hay không, vấn đề này quan hệ đến tính mạng của hơn trăm nghìn hộ gia đình.
Bên dưới, mọi người cũng rối rít nghị luận, kiến trúc sư sợ nhất tình huống như vậy, thiết kế không hợp lý, thi công không chính xác thì có thể sửa đổi, nhưng nếu rút lõi chi phí nguyên liệu, làm giảm chất lượng nhà ở, liên quan đến mạng người, bây giờ ngẫm lại thì may mắn là sự việc được phát hiện sớm, nếu muộn, mọi việc đã xong xuôi thì sợ rằng không chỉ có cái ban công sụp xuống, không chỉ một người bị thương vong.
Hoàng Đức Hưng khoát tay để mọi người im lặng, nói: “được rồi, về vấn đề chất lượng xi măng, công ty sẽ phối hợp với bên cung ứng để giải quyết, chuyện này chúng tôi đã thông báo cho mọi người, vì thế mọi người làm việc với nhau đừng vì chuyện này mà không thoải mái.”
“Chuyện này đã rõ là tốt rồi, tôi không có ý kiến.” Hậu Chính Văn nói thầm một tiếng.
“Nếu như là nguyên vật liệu có vấn đề, bản thiết kế dù tốt hơn nữa thì thi công cũng uổng phí, cá nhân tôi cho rằng về sự cố lần này, công ty chúng ta cần kiện bên cung ứng ra tòa để có sự trừng trị của pháp luật, suy cho cùng chính chúng ta là bên xây dựng, cung cấp nhà cửa cho người ta ở, chúng ta không thể đảm đương được chuyện mạo hiểm như vậy.” An Nhiên khách quan nói.
Hoàng Đức Hưng gật đầu, liếc nhìn Tiếu Hiểu, nói: “chuyện này công ty sẽ xử lý, tuyệt đối sẽ không nhân nhượng.”
An Nhiên gật đầu, quay lại đúng lúc đối diện với ánh mắt của Tiếu Hiểu, thấy cô ta cười như không cười nhìn mình, trong mắt còn có sự âm ngoan. An Nhiên nhíu mày, lại ngẩng đầu nhìn cô ta, đã thấy cô ta nhìn sang chỗ khác, cười hỏi chuyện khác với Hoàng Đức Hưng.
Hoàng Đức Hưng gật đầu, nói: “Mặt khác về việc đấu thầu tòa nhà thị chính mấy ngày nữa sẽ phải bắt đầu, công ty chúng ta còn chưa xác định bản thiết kế, thứ ba tới, tôi muốn tổ chức một cuộc bình xét công khai trong công ty, mấy nhà thiết kế nộp thiết kế lên trên, sau đó mọi người sẽ bỏ phiếu công khai, ai giành được nhiều phiếu thì dùng bản thiết kế của người đó. Tất nhiên mấy người thực tập sinh nếu có hứng thú cũng có thể tham gia, đây cũng coi như một cơ hội rèn luyện.”
Nghĩ đến bản thiết kế An Nhiên cũng có chút nhức đầu, mấy ngày nay thật bận rộn mà cũng không biết đang bận cái gì, bản vẽ tòa nhà thị chính đến bây giờ mới hoàn thành được bản phác thảo, còn chưa có chi tiết gì. Vốn muốn tranh thủ mấy buổi tối đẩy nhanh tốc độ, nhưng mà mỗi đêm Tô Dịch Thừa đều quấn lấy quýt lấy cô, giằng co đến nửa đêm, nhiều khi sáng sớm cũng không cho cô xuống giường, cô thật không rõ anh lấy đâu ra nhiều thể lực như vậy.
Nghĩ tới những thứ này, An Nhiên không khỏi vừa xấu hổ vừa bực bội, mặt cũng không tự giác nóng lên.
“An Nhiên?” Hoàng Đức Hưng hơi cau mày, thấp giọng gọi.
Lúc này An Nhiên mới kịp phản ứng, sững sờ nhìn ông, lại nhìn mọi người, căn bản không nghe vừa rồi mọi người thảo luận cái gì.
“Đang suy nghĩ gì vậy, mặt đỏ rần lên, tổng giám gọi chị mấy tiếng cũng không phản ứng gì.” Tiếu Hiểu ngồi đối diện lành lạnh hỏi.
An Nhiên bất giác sờ sờ gương mặt hơi hơi nóng lên, gật đầu xin lỗi Hoàng Đức Hưng: “Thật xin lỗi, mới vừa đã thất thần.”
Hoàng Đức Hưng nhìn cô, nói: “buổi tối Đồng cục trưởng cục xây dựng  có một bữa tiệc, tan việc đừng vội về, đến lúc đó đi cùng Tiếu Hiểu đến bữa tiệc.”
An Nhiên vội vàng gật đầu, “Được, tôi biết rồi.” Những cuộc xã giao như vậy rất phổ biến, mặc dù cô không thích thú cho lắm, nhưng cũng không có cách nào từ chối.
Hoàng Đức Hưng gật đầu, sau đó thu lại tài liệu trên bàn, đứng dậy, nói: “Được rồi, cuộc họp hôm nay dừng lại ở đây, mọi người quay về với công việc đi.”
An Nhiên khẽ thở dài, nửa người dựa vào ghế ngồi cũng chưa đứng dậy, mí mắt có chút mệt mỏi, thân thể đau nhức, cô cảm thấy cô phải nói chuyện rõ ràng với Tô Dịch Thừa về cuộc sống vợ chồng sau này một chút, nếu không, thể nào cô cũng bị anh vắt kiệt sức.
“Chúc mừng chị a, thật là may mắn.”
Lúc An Nhiên đang nghĩ nói chuyện với Tô Dịch Thừa thế nào, thì một giọng nói lành lạnh truyền đến từ trên đỉnh đầu, ngữ điệu rất lạnh lùng, không hề vui vẻ gì. Ngẩng đầu nhìn lên, thấy Tiếu Hiểu cười như không cười nhìn cô, trong mắt không hề có ý cười.
“Có ý gì.” An Nhiên cau mày, không rõ ý nghĩa những lời này của cô ta, chúc mừng, ở đâu ra việc mừng?
Tiếu Hiểu nhìn cô cười quỷ dị, nhưng không nói chuyện, xoay người ra khỏi phòng họp.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor