Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 039-040

Chương 39: Tiếu Hiểu
Khi An Nhiên vội vàng chạy đến công ty thì hội nghị thường kỳ đã kết thúc, Tiếu Hiểu đi đầu ra khỏi phòng họp, thấy An Nhiên thì sững sờ sau đó cười hỏi: “An Nhiên, không phải chị đã xin nghỉ rồi sao?”
“Ách.” An Nhiên sửng sốt, có chút không kịp phản ứng, xin nghỉ! Cô gọi điện xin nghỉ lúc nào?
Vào lúc An Nhiên vẫn ngớ người thì Lăng Lâm ôm tài liệu cũng đi ra khỏi phòng họp, bên cạnh còn có hai tốp trong phòng thiết kế, đang nói gì đó, vừa thấy An Nhiên cô liền bước lên quan tâm hỏi: “chị Cố, chị vẫn khỏe chứ?”
An Nhiên được hỏi lại càng chẳng hiểu ra sao, hoàn toàn không hiểu tình hình gì nhìn bọn họ.
Cuối cùng Hoàng Đức Hưng đi ra thấy An Nhiên bị mọi người vây quanh, mở miệng nói: “Đều không cần làm việc sao?”
Mọi người nghe vậy, tất cả đều tản ra.
An Nhiên nhìn Hoàng Đức Hưng có phần xấu hổ, vừa định mở miệng, lại bị ông đoạt trước.
“An Nhiên, cô đến tới phòng làm việc của tôi.” Hoàng Đức Hưng nhìn cô, sau đó xoay người đi về phía phòng làm việc của mình.
An Nhiên đi theo phía sau ông đến phòng tổng giám đốc, Hoàng Đức Hưng để tài liệu trong tay lên trên bàn, còn mình ngồi vào cái ghế xoay bằng da rộng rãi, ra hiệu cho An Nhiên để cô ngồi xuống đối diện mình.
Hoàng Đức Hưng bưng chén trà đặt bên cạnh khẽ nhấp một cái nói: “An Nhiên, có phải gần đây cô phiền lòng về công việc không?”
“Ách, không có.” An Nhiên phủ nhận, nói: “Buổi sáng, buổi sáng là tôi có chút việc đột xuất, cho nên mới đến muộn, thật xin lỗi, lần sau tôi sẽ chú ý.” An Nhiên nói xin lỗi vì mình đến muộn, nhưng còn về phần nguyên nhân bị muộn, cô không mặt mũi nào để nói ra.
Hoàng Đức Hưng gật đầu, “Nguyên nhân sự cố lần trước chúng tôi đang điều tra, mấy ngày nữa là có kết quả, thật ra thì tôi nghĩ bản thiết kế của cô rất hợp lý, nhưng mà trước khi có kết quả điều tra, tôi cũng không tiện nói gì, điều này, hi vọng cô cũng hiểu.”
An Nhiên gật đầu, nói: “Tôi biết.” Thật ra thì cô có thể hiểu chỗ khó xử của ông, tất nhiên, cô vẫn luôn chờ báo cáo kết quả của sự cố, nếu thật sự là bản thiết kế của cô có vấn đề thì cô sẽ chấp nhận mọi hậu quả.
“Ừ.” Hoàng Đức Hưng lên tiếng, lại hỏi tiếp: “Về bản thiết kế tòa nhà chính phủ cô vẽ thế nào rồi? Có vấn đề gì, có thể trực tiếp đi hỏi tôi, tính ra, tôi cũng như là một nửa thầy giáo của cô.”
“Cám ơn Tổng giám.” An Nhiên cười nói cảm ơn, “Bản vẽ qua mấy ngày nữa là có thể xong.”
“Ừ, cô vẫn là người tôi xem trọng, rất có tài trong phương diện thiết kế. Hi vọng lần này cũng sẽ không làm tôi thất vọng.”
An Nhiên gượng cười gật đầu, cô có cảm giác, cảm thấy Hoàng Đức Hưng hôm nay thoạt nhìn có chút kỳ lạ, ông hầu như không khen ngợi ai bao giờ, cô đi theo bên cạnh ông hơn sáu năm, cho tới bây giờ đều thấy chuyện bản thảo thiết kế bị trả lại, thế mà hôm nay lần đầu tiên khen cô, cảm giác thật khó thích ứng.
“Tổng giám còn có việc ư, không có chuyện gì nữa thì tôi ra ngoài trước.” An Nhiên hỏi dò, hai ngày này cô thật sự phải nhanh chóng hoàn thành bản thiết kế tòa nhà chính phủ kia, đến bây giờ mới chỉ phác thảo sơ sơ bản vẽ, có lẽ mấy ngày nay phải tăng ca rồi.
“Ừ.” Hoàng Đức Hưng gật đầu.
An Nhiên đứng lên đi ra cửa, khi tay đặt lên cái chốt cửa, chuẩn bị đi ra ngoài, thì đột nhiên bị Hoàng Đức Hưng gọi lại.
“Đợi đã, An Nhiên.”
An Nhiên quay người lại, khó hiểu nhìn ông, hỏi: “Tổng giám, còn có chuyện gì sao?”
Hoàng Đức Hưng đột nhiên nhớ tới cú điện thoại buổi sáng kia, ông nhớ mã số kia là của lãnh đạo thị ủy, nên không khỏi hỏi: “Cô quen biết người của thị ủy?”
“Ách.” An Nhiên sửng sốt, theo bản năng  lắc đầu, “Không quen biết.” Cái đầu nhỏ của cô hoàn toàn quên mất người hại cô muộn giờ sáng nay, cũng xem nhẹ chuyện mình thật ra đã kết hôn, còn gả cho một vị quan lớn chức vị không thấp, là một quan phu nhân danh phù kỳ thực (*danh phù kỳ thực: danh nghĩa đúng như thực tế).
 
Nghe vậy Hoàng Đức Hưng nhỏ giọng  nói thầm: “Thế sao. Chẳng lẽ tôi lầm rồi?”
“Sao? Tổng giám, ngài nói cái gì.” Tiếng ông quá nhỏ, An Nhiên cũng chưa nghe rõ.
“a, không có gì, cô đi ra ngoài đi.” Hoàng Đức Hưng kịp phản ứng lại, cười cười với An Nhiên. Có lẽ ông nhầm thật rồi.
An Nhiên không hỏi nhiều, xoay người đi ra khỏi phòng tổng giám đốc.
Khi An Nhiên trở lại phòng làm việc của mình, hai tay Tiếu Hiểu ôm trước ngực, trên mặt cười cười dựa vào tường.
An Nhiên nhìn cô ta, “Có việc?” Lấy chìa khóa mở cửa đi vào.
Tiếu Hiểu đi vào theo cô, đóng cửa lại, trêu chọc gây chuyện, gãi móng tay, ngồi xuống trước bàn làm việc của An Nhiên, nói: “Khăn lụa của chị hôm nay không tệ, em nhớ chị chưa bao giờ đeo, hôm nay thế nào lại đeo vậy?”
An Nhiên sửng sốt, mặt hơi đỏ ửng mất tự nhiên, đặt túi xách trong tay lên một bên của bàn làm việc, tránh ánh mắt của cô, rồi đưa tay mở máy tính ra, tránh né đề tài của cô, hỏi ngược lại: “Tìm tôi có việc gì?”
Tiếu hiểu cũng không còn níu lấy chuyện khăn lụa không tha, chủ đề kia vốn chỉ để mở màn, quan trọng hơn là lời nói tiếp theo, thật ra thì cô biết An Nhiên không phải là một người thích vòng vo, vậy nên cô cũng thẳng thắn, đi thẳng vào vấn đề, hỏi: “Hỏi chị chuyện này, người chờ chị ở cổng hôm trước, người đàn ông lái xe đến đầu tiên là ai?”
Động tác cầm giấy tờ của An Nhiên ngừng lại một chút, khẽ nhíu nhíu mày, nhìn cô, “Cô hỏi cái này làm gì?”
Tiếu Hiểu vuốt vuốt tóc quăn, cũng không giấu diếm, nói thẳng: “Em có hứng thú với anh ta, định ra tay.”
Nghe vậy, chân mày An Nhiên nhíu chặt hơn chút ít, chỉ nói: “muộn rồi, anh ta đã có vợ.”
“Có vợ thì thế nào, bây giờ ly hôn rất phổ biến.” Tiếu Hiểu phớt lờ nói.
An Nhiên nhìn cô, mặc dù nghe mấy lời đồn đại về cô ta từ đồng nghiệp, tất nhiên là biết không ít lời phê bình tác phong của cô ta, nhưng thân là đồng nghiệp, nỗ lực của cô ta cô cũng nhìn thấy, chung quy, cô cảm thấy những lời phê bình bên ngoài kia không quá công bằng với cô ta, nhưng mà bây giờ cô lại đột nhiên thấy không biết sự kiên định của mình lúc trước có phải sai lầm rồi hay không.
Thấy cô không nói gì, Tiếu Hiểu cười lại nói: “Thế nào? Chị cũng có ý với người ta? Có điều xem ra anh ta cũng có ý với chị thật.”
An Nhiên rời mắt đi chỗ khác, không nhìn cô ta, “Chuyện này tôi không giúp được cô, cô tìm người khác đi.”
Cô không giúp, Tiếu Hiểu cũng không tức giận, lại hỏi: “An Nhiên, anh ta là bạn trai cũ của chị sao? Không phải mấy năm nay chị không nói chuyện yêu đương là vì anh ta đấy chứ?”
“Cô nói bậy bạ gì vậy.” An Nhiên bị hỏi có phần buồn bực, nhìn cô ta nói: “Tiếu Hiểu, tôi nói vậy cô còn chưa bỏ cuộc sao, Mạc Phi sẽ không động lòng với cô, càng sẽ không ly hôn vì cô.” Anh ta hồi đó có thể vì lợi ích, vì tiền mà lựa chọn chia tay với mình, thì làm sao lại vì một người đàn bà mà buông tha tất cả những gì mà anh ta tha thiết có được, thật ra anh ta là người đàn ông ích kỷ, điều anh ta yêu nhất từ đầu đến cuối chính là anh bản thân anh ta.
“Làm sao chị biết sẽ không.” Tiếu Hiểu nhìn cô, “Em nhìn ra anh ta có hứng thú với chị, mà em, cũng tự nhận là không hề kém chị, em tự tin là sớm muộn gì anh ta cũng sẽ động lòng với em.”
An Nhiên bình tĩnh nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng không nói gì.
Tiếu Hiểu vẫn cười, đứng dậy, “Đúng rồi, người đàn ông đi cùng chị ngày đó không tệ, nhưng mà điều kiện hình như hơi bình thường.” Nói xong, thì cười cười, xoay người đi ra ngoài.

Chương 40: Chuẩn bị gặp cha mẹ chồng
Gần đến giờ ăn cơm trưa An Nhiên mới chạy đến nhà ăn công ty, tùy ý lấy thức ăn ngồi xuống ăn nhồm nhoàm.
Tối hôm qua đi cùng Lâm Lệ cũng chưa ăn được mấy miếng, buổi tối lại bị Tô Dịch Thừa quấn một đêm, lại thêm ‘vận động lúc sáng sớm’ khiến cho cô ngủ quên, đừng nói là ăn sáng, nghĩ cũng không dám nghĩ đến, hiện tại cô thực sự là đói đến muốn ngất đi, mới vừa rồi lo ở trong phòng làm việc tập trung vẽ xong chi tiết bản vẽ kia, nếu mà nghĩ đến đã đói như thế này, thì làm gì còn tâm tư mà vẽ tiếp.
Người thật sự đói bụng rồi thì ăn cái gì cũng ngon, thức ăn ở nhà ăn vốn nhạt nhẽo, khó có thể nuốt trôi, nhưng hôm nay An Nhiên đến muộn lại ăn cực kỳ ngon.
Đúng lúc đó Tô Dịch Thừa gọi điện thoại đến, An Nhiên ăn lấy ăn để, cũng không nhìn điện thoại đã nghe: “Alo, ai vậy?”
“Sao lại không ở nhà, anh vừa gọi về nhà mà không ai nghe máy.” Bên kia điện thoại, Tô Dịch Thừa khẽ cười hỏi.
“Ách.” An Nhiên sửng sốt, liếc nhìn tên hiện trên màn hình điện thoại di động mới xác nhận là anh, nhớ tới tối hôm qua và sáng nay, mặt An Nhiên bất giác hồng rực lên, nói chuyện cũng bắt đầu không lưu loát, “em em em, hôm nay em phải đi làm a, lại, lại không phải là cuối tuần.”
“Em không thấy tờ giấy anh nhắn lại sao?” Tô Dịch Thừa hỏi.
“Tờ giấy?” An Nhiên nghi hoặc, không biết anh nói đến cái tờ giấy gì?? Tờ giấy ở đâu ra?
Đầu bên kia điện thoại Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng thở dài, trong lòng hiểu rõ cô căn bản không nhìn thấy tờ giấy mình để lại trên bàn ăn, lại hỏi: “Buổi sáng thức dậy không ăn sáng?”
Dùng chiếc đũa dồn cơm vào giữa đĩa cơm, An Nhiên khẽ nói: “em, em tỉnh lại đã 10h rồi, làm gì còn thời gian ăn sáng.” Sắc mặt trở nên đỏ ửng, giọng nói có chút oán trách.
“Ha ha.” Tô Dịch Thừa ở bên kia điện thoại cười to, tâm tình rất tốt.
An Nhiên bị cười đến mức thẹn quá thành giận, thầm nghĩ nhanh chóng cúp điện thoại, nên không được tự nhiên nói: “anh, anh có chuyện gì không? Không có, không có chuyện gì thì em phải ăn cơm rồi.”
Tô Dịch Thừa cười, nhớ tới tối hôm qua và sáng nay, đúng là mình yêu cầu quá độ rồi, thậm chí không lo lắng đến việc cô là lần đầu, nghĩ như thế, trong lòng thật áy náy, liền nghiêm túc nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, là anh không tốt, lần sau anh sẽ chú ý, sẽ không làm em mệt.”
“Em, em phải ăn cơm.” An Nhiên xấu hổ túng quẫn, nói xong liền muốn cúp điện thoại.
“Ha hả, chờ chút.” Trước khi cô cúp máy, Tô Dịch Thừa gọi cô lại, nói: “Tan việc chờ anh ở cổng công ty, buổi tối chúng ta về đại viện, cha mẹ và ông nội đều muốn gặp em.”
“Em, em tự mình đi là được, hôm nay em có lái xe đến đây.” An Nhiên từ chối, trãi qua chuyện tối hôm qua và sáng nay, cô căn bản không biết phải đối mặt với anh như thế nào, nghĩ lại đã cảm thấy xấu hổ.
“Em biết ở đâu sao?” Tô Dịch Thừa buồn cười hỏi.
“Ách.” An Nhiên sửng sốt, lúc này cô mới nghĩ tới Tô Dịch Thừa cũng không ở cùng cha mẹ, nàng hoàn toàn không biết Tô gia ở đâu!
“Nghe lời, buổi tối tan việc chờ anh ở cổng công ty, bên chỗ anh còn có chút việc, cúp máy trước.” Nói xong, cũng không chờ An Nhiên trả lời, quay đầu lại hình như nói với người bên cạnh cái gì, sau đó liền cúp điện thoại.
“Tô trợ lý, số giấy tờ này cần chữ ký của anh.” Thư ký Trịnh trình tập giấy tờ lên.
Tô Dịch Thừa cất điện thoại di động vào túi, lấy tập giấy tờ trong tay thư ký Trịnh lật xem, kế hoạch xây dựng tòa nhà chính phủ, trước khi thị ủy thông qua, thì hạng mục này do anh tạm thời quản lý.
“Tô trợ lý vừa rồi là nói chuyện điện thoại với bà xã a.” Thư ký Trịnh tò mò hỏi.
Mấy ngày trước, khi Tô Dịch Thừa nói cho anh biết chuyện kết hôn, anh đúng là sợ hết hồn, quá bất ngờ, anh ở bên cạnh Tô Dịch Thừa cũng gần hai năm rồi, thậm chí hoàn toàn không thấy Tô Dịch Thừa để ý người phụ nữ nào, thậm chí hẹn gặp qua điện thoại cũng rất ít, ngày đó đột nhiên nói kết hôn, thật sự là dọa anh nhảy dựng lên. Anh đã gặp người phụ nữ kia, không tính là cực kỳ xinh đẹp, nhưng thanh tú có thừa, hơn nữa rất có khí chất.
Tô Dịch Thừa nhìn anh một cái, gật đầu đáp: “Ừ.”
“Vậy trợ lý chuẩn bị lúc nào tổ chức hôn lễ, để tôi báo cho mọi người chuẩn bị phong bì trước.” Thư ký Trịnh cười nói.
Tô Dịch Thừa cầm bút ký tên mình như rồng bay phượng múa ở trên tập giấy tờ, sau đó trả lại giấy tờ cho thư ký Trịnh, nói: “Tạm thời chúng tôi không có ý định tổ chức đám cưới.”
“Ách.” Thư ký Trịnh nhìn anh có chút khó hiểu, bằng bối cảnh gia đình và thân phận của anh, sao có thể không tổ chức hôn lễ này?
Tô Dịch Thừa nhìn giấy tờ trên bàn, hỏi: “Hội nghị thị ủy lúc chiều là mấy giờ.”
“Hai giờ rưỡi.”
Tô Dịch Thừa gật đầu, hội nghị lần này, đoán chừng là bàn luận về việc thành lập và phát triển ban khoa học công nghệ thành phố. Nhìn lịch trình một chút, Dịch Thừa đứng dậy, vừa rồi Vệ thị trưởng gọi điện cho anh, bảo anh sang đó, anh đoán là về hội nghị chiều nay.
Bởi vì tối nay là lần đầu tiên đến ra mắt người lớn Tô gia, An Nhiên không khỏi có chút căng thẳng. Lúc đi rửa tay sau khi ăn cơm trưa, thấy cái khăn lụa trên cổ, cô hơi sửng sốt, lúc này mới nhớ ra cái này vốn định mua cho Tô Dịch Kiều. Nghĩ như vậy, An Nhiên vội vội vàng vàng dùng thời gian nghỉ trưa đi siêu thị, cũng vào buổi trưa Lâm Lệ gọi điện thoại đến, muốn hỏi số điện thoại của một bạn học đại học hồi trước, bảo hôm nay trên QQ gặp chủ nhiệm lớp cũ, nói đã tốt nghiệp lâu rồi mà không tổ chức họp lớp, năm nay muốn tổ chức một cái.
Lâm Lệ  không gọi điện thoại còn tạm ổn, vừa gọi đến, An Nhiên liền nhớ đến đồ ngủ gợi cảm tối hôm qua, hận không thể giết cô luôn.
“Lâm Lệ, mi nha, lại hại ta như vậy, ta chưa làm chuyện gì có lỗi với mi, thích ăn ngon ta cung cấp cho mi, còn lái xe đưa mi về đến nhà, mi lại báo đáp ta như vậy sao?” An Nhiên nghiến răng nghiến lợi hỏi.
Lâm Lệ đầu tiên là sửng sốt, vô tội nói: “Ta chỉ hỏi số điện thoại Trương Thiến Thiến một chút mà thôi, làm sao lại hại mi a?”
An Nhiên nắm điện thoại di động, nhìn những người xung quanh siêu thị một chút, giảm âm lượng xuống nói: “Mi nói xem tối hôm qua mi đưa vật gì cho ta?”
Bên kia điện thoại Lâm Lệ sững sờ, rồi có chút hưng phấn nói: “Tối hôm qua mi mặc rồi? Như thế nào, Tô tiên sinh nhà mi hóa thân thành người sói sao?”
“Mi, mi nhỏ giọng một chút.” Lâm Lệ quả thực là sư tử rống, suýt nữa làm thủng màng nhĩ của An Nhiên, lại sợ người khác nghe thấy, nên An Nhiên vội vàng chạy đi lánh vào một phòng vệ sinh trong siêu thị, “Ta thật muốn làm thịt mi, mi không biết là tối hôm qua ta lúng túng đến chừng nào không, ta căn bản không biết mi mua loại đồ này, đồ ngủ của ta rơi vào nước, thế mà ta còn gọi anh ấy lấy cho, mi cũng không biết ta muốn đào hố chôn mình thế nào đâu, chuyện tiếp theo thì có thể tưởng tượng rồi.”
“Ha ha, An tử mi phải cám ơn ta a, ta đã tạo cơ hội cho quan hệ vợ chồng hai người nhanh chóng tiến một bước lớn như vậy a.” Lâm Lệ ở bên kia điện thoại đắc ý nói.
“Đi chết đi, không tán dóc nữa, ta phải đi mua quà gặp mặt, lần tới ta sẽ trừng trị mi.” An Nhiên tức giận nói.
” Ách, không phải hôm qua mi đã mua rồi sao?” Lâm Lệ nhớ tối hôm qua An Nhiên mua hai cái khăn lụa, nói là tặng cho mẹ chồng và em gái chồng làm quà ra mắt.
An Nhiên oán hận nói, “Còn không phải vì mi.”
“Ha ha, xem ra tối hôm qua rất cuồng dã nha.” Lâm Lệ ở bên kia cười to ra.
“Mi cứ chờ đó cho ta, xem ta thu thập mi.” An Nhiên xấu hổ đỏ bừng mặt, nói một câu với điện thoại, rồi sau đó liền cúp điện thoại. Xoay người muốn rời đi, nhưng đúng lúc va phải người đằng sau.
“A, thật xin lỗi.” An Nhiên theo bản năng  nói xin lỗi.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor