Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 035-036

Lâm Lệ thực sự ăn rất khỏe, sau khi mang thai lại càng ăn được nhiều hơn, một bàn đồ ăn kia, An Nhiên không động đũa nhiều lắm, cơ hồ toàn bộ đều do Lâm Lệ giải quyết.
Trước khi về, An Nhiên lấy cớ đi vệ sinh, lặng lẽ cầm hóa đơn đến thẳng quầy thanh toán, mặc dù Tô Dịch Kiều đã nói, từ nay về sau sẽ miễn hóa đơn, nhưng mà cô dù sao vẫn cảm thấy không hay lắm.
Khi trở về Lâm Lệ đang gọi điện cho Trình Tường, dáng vẻ e thẹn, khiến An Nhiên không thể liên hệ với một Lâm Lệ có tính cách tùy tùy tiện tiện mạnh mẽ kia, và một cô gái cười duyên động lòng người đang đứng trước mặt.
Thấy An Nhiên quay về, Lâm Lệ nói thêm mấy câu với Trình Tường sau đó mới cúp điện thoại. Nói với An Nhiên: “tiểu An tử, tối hôm nay tiểu Tường tử nhà chúng ta có tiệc xã giao, cho nên tối nay mi phải hầu hạ lão phật gia ta ăn uống vui chơi.”
“Vậy ăn đã ăn, uống đã uống, tiếp theo lão phật gia muốn đi đâu?” An Nhiên phụ họa lời của cô.
Cặp mắt to đen láy chuyển động một vòng, nói: “đi siêu thị đi, ăn no phải tiêu hóa, Trình Tường nhà ta nói khi về sẽ mang cho ta sôi gà bọc lá sen đấy.”
An Nhiên đảo cặp mắt trắng dã, cả giận nói với cô ấy: “mi nha điều độ một chút, coi chừng bội thực con gái của ta.”
“Đi chết đi, dạ dày con ta cũng mạnh mẽ giống ta.” Lâm Lệ đắc ý nhìn cô.
An Nhiên không tức giận cười cười, hai người cùng đi ra khỏi Du Nhiên Cư.
Trên xe, An Nhiên mở một khúc dương cầm nhẹ nhàng, Lâm Lệ mở nửa cửa sổ xe để gió đêm thổi vào trong xe.
“Đúng rồi, mi và Tô, Tô Dịch Thừa đăng ký kết hôn rồi, vậy tính lúc nào làm đám cưới a?” trên xe, Lâm Lệ đột nhiên nghĩ đến điều này liền thuận miệng hỏi.
“Chúng ta không định làm đám cưới.” An Nhiên nhàn nhạt trả lời, ánh mắt chuyên tâm nhìn phía trước.
“Tại sao? Anh ta không muốn làm?” Lâm Lệ nhìn cô khó hiểu, cô thấy, dù cho đám cưới chỉ là hình thức thức, nhưng cũng rất quan trọng.
Không có đám cưới, hôn nhân sẽ không có lời chúc phúc, cứ như là lén lét lút lút, mất mặt lắm.
An Nhiên lắc đầu: “Không phải, là ta không muốn làm, rất phiền phức.”
“An tử, đây là chuyện cả đời của con gái lại còn sợ phiền phức, ít nhất cũng phải cho bản thân một ngày mặc áo cưới xinh đẹp, nhận lời chúc phúc của mọi người, có cha nắm tay đặt vào tay người đàn ông yêu dấu.” Lâm Lệ nói.
An Nhiên nhìn cô, gượng cười nói:  “Lâm Lệ, ta không giống mi, ta và Tô Dịch Thừa không phải là mi và Trình Tường.”
“An Nhiên, mi quá vô trách nhiệm với mình rồi.” Lâm Lệ nhìn cô chằm chằm nói, vẻ mặt thực sự nghiêm túc.
An Nhiên nhìn cô, cười cười: “Nếu có một ngày ta và Tô Dịch Thừa cũng được như mi và Trình Tường hiện tại, ta nhất định sẽ bắt anh ấy bổ xung lễ cưới này.” Nhưng mà sẽ một ngày như thế sao? Ai cũng không biết.
Lâm Lệ im lặng một lúc lâu, thì xe đi đến siêu thị, trước khi xuống xe, cô mới lên tiếng: “An tử, sắp xếp thời gian để ta và Tô Dịch Thừa nhà mi gặp mặt đi.” An Nhiên là bạn tốt nhất của cô, cô phải xem Tô Dịch Thừa rốt cuộc là người đàn ông như thế nào, nếu không tốt, cô chắc chắn sẽ không để anh ta bắt nạt An Nhiên.
An Nhiên đỗ xe ở bãi đỗ ven đường xong, quay đầu nhìn Lâm Lệ cười cười, gật đầu nói: “Được.”
Lâm Lệ cũng cười, vừa mở cửa xuống xe vừa nói: “An tử, đi cùng lão phật gia, lão phật gia đi xem có gì thích hợp làm quà tân hôn cho mi.”
“Hmm, vậy phải cảm ơn lão phật gia trước rồi, ngài tốn kém quá.” An Nhiên cười nói.
“Không sao, đến khi ta và Trình Tường kết hôn, mi cũng tặng ta là được, không cần gì nhiều, chỉ cần giá trị trên dưới 5, 6 con số là được.” Lâm Lệ không chút nào khách khí nói.
“Đi chết đi, đánh cướp đấy à.”
An Nhiên vốn định không  mua cái gì, nhưng mà sáng ngày kia có lẽ phải đi gặp cha mẹ Tô Dịch Thừa nên liền kéo Lâm Lệ đi mua hai cái khăn lụa, một cái khá chín chắn, một cái toát ra sự hoạt bát.
Lâm Lệ nhìn hai cái túi An Nhiên xách theo, không ngừng gật đầu: “ừ, quan hệ mẹ chồng nàng dâu là quan hệ khó khăn nhất, phải xử lý cẩn thận. Hôm nào ta cũng phải mua cho mẹ chồng ta gì đó, lấy lòng bà a.”
Nghe vậy, An Nhiên quay đầu liếc nhìn bụng cô, cười nói: “ta thấy mi không cần mua gì cả, cứ nuôi tốt là được. Đúng lúc không phải làm việc, mi cứ an tâm ở nhà chuẩn bị lấy chồng và dưỡng thai thôi.”
Vừa nói hai người vừa đi vào một gian đồ ngủ, An Nhiên nghĩ đến mấy cái áo ngực của mình có chút biến dạng rồi, liền đi đến mấy quầy bên kia chọn áo ngực, Lâm Lệ thì ở tại quầy này quấn hỏi người bán hàng cái gì đó.
An Nhiên chọn mấy cái mình thường mặc có kiểu dáng đơn giản, cũng không mặc thử, cầm lấy đi thẳng đến quầy tính tiền, đi qua thì thấy trên quầy hàng bày hai túi đồ, Lâm Lệ hình như đã mua xong, thấy cô đến, lấy đồ ngủ ở một trong hai túi đó để ở trước người khoa tay múa chân: “thế nào, đẹp không?”
Kiểu dáng cũng không cởi mở, một cái dây đeo bằng lụa tơ tằm bình thường, nhưng phần hoa trước ngực lại được làm tinh tế xinh đẹp.
An Nhiên gật đầu, nói: “rất đẹp.”
Lâm Lệ hài lòng gật đầu, bỏ đồ ngủ vào túi, cầm cái túi kia đưa cho cô, nói: “Ta nhìn liền thích, này, quà mua cho mi.”
An Nhiên đưa tay nhận lấy, liếc vào túi, cũng hoa hồng như thế, cô cầm túi buồn cười nhìn Lâm Lệ, nói: “Lâm Lệ, mi thật là keo kiệt, mua cho ta có một bộ đồ ngủ, còn muốn ta sau này mua cho mi 5, 6 con số nữa.”
“Ha ha, hôm nay mi gần người giàu có rồi, đâu có thể tính toán chi lí với dân chúng nhỏ bé chúng ta, hơn nữa, đừng thấy nó là đồ ngủ nho nhỏ, không chừng có thể gây ra bước ngoặt kinh người đó.” Vừa nói vừa quay sang nhìn cô gái đứng quầy bên cạnh hỏi: “cô nói đúng không?”
“Đúng.” Chỉ thấy cô gái kia cười cười vẻ mặt mờ ám liếc An Nhiên, gật đầu.
An Nhiên cũng không suy nghĩ nhiều, liền để người bán hàng tính tiền cái áo ngực sau đó mới cầm túi đi ra ngoài.
Hai người đi quanh trong siêu thị, Lâm Lệ mua cho Trình Tường nhà cô một cái áo sơ mi, thấy thời gian đã kha khá, hai người mới về nhà.
Để đồ vào ghế sau, An Nhiên lái xe đưa lão phật gia Lâm Lệ trở về.
Trên đường về, An Nhiên nhìn Lâm Lệ ngồi bên cạnh tràn đầy thỏa mãn thích thú nhìn đồ ngủ, trong đầu đột nhiên nghĩ đến một vấn đề. Sắc mặt đỏ bừng, có phần xấu hổ mở miệng: “Lâm, Lâm Lệ.”
“Ừ?” Lâm Lệ lên tiếng trả lời, nhưng cũng không quay đầu, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào áo ngủ tinh sảo trong tay, cô thích hoa ở ngực rất tinh sảo xinh đẹp.
An Nhiên mở miệng hồi lâu nhưng mãi không có hỏi ra khỏi mồm.
Mãi không thấy có câu trả lời, Lâm Lệ có chút không kiên nhẫn rồi, ngẩng đầu hỏi: “Có chuyện gì a?”
An Nhiên nhìn cô, cuối cùng đỏ mặt hỏi ra miệng: “cái kia, lần đầu tiên đều đau lắm hả?” Cô không có kinh nghiệm, nhưng nghe nói là rất đau, cô không biết, nên muốn hỏi Lâm Lệ một chút, dù sao cô ấy cũng là người từng trải, kinh nghiệm phong phú.
“Cái gì lần đầu tiên? Cái gì rất đau?” Lâm Lệ phản ứng luôn chậm hơn nửa nhịp, nhưng mà chậm nửa nhịp như vậy khiến An Nhiên muốn phát điên.
“Chính là, chính là cái kia a, mi, lần đầu tiên của mi và Trình Tường có đau không?” Khuôn mặt nóng bừng như bị thiêu đốt, An Nhiên cảm thấy ngượng muốn chết, hận không đào được cái hố chôn mình luôn.
Lâm Lệ sửng sốt hồi lâu, đột nhiên nóng nảy hô lên: “kháo, hai người còn chưa làm sao!”
An Nhiên chỉ thấy mặt mình còn nóng hơn nước sôi rồi, có lẽ, cô căn bản không nên hỏi Lâm Lệ vấn đề này.
“Lần đầu tiên tất nhiên là rất đau rồi, lúc ấy ta và Trình Tường đều là lần đầu tiên, không có kinh nghiệm, ta đau đến suýt ngất đi.” Lâm Lệ nhớ lại, đó đúng là ‘chiến trường đẫm máu’, là kinh nghiệm đầy máu và nước mắt!
An Nhiên nghe thế có phần sợ hãi, hỏi: “Vậy, vậy có phải đàn ông có kinh nghiệm sẽ không đau như vậy a?” Tô Dịch Thừa năm nay 32 tuổi, dù không biết trước đây có bao nhiêu người phụ nữ, nhưng bằng điều kiện của anh, cũng có thể là thân kinh bách chiến, kinh nghiệm đầy mình đi.
Lâm Lệ tức giận liếc trắng cô, nói: “Ta làm sao biết được, ta lại chưa thử.”

Chương 36: Nội y gợi cảm
Tiết trời đã bắt đầu nóng lên, xuân đang dần lui đi, mùa hè đang lặng lẽ đến.
Đưa Lâm Lệ về rồi trở lại nhà Tô Dịch Thừa đã hơn 10 giờ, trong phòng khách đen kịt một mảnh. Cô giơ tay bật đèn, xách đồ trong tay để vào phòng ngủ.
Đi mua sắm một tối với Lâm Lệ, bây giờ An Nhiên cảm thấy thân thể dinh dính khó chịu, nên cũng không quan tâm đến chiến lợi phẩm mua lúc tối, liền mở tủ quần áo lấy đồ ngủ đi thẳng vào phòng tắm.
Cũng tại giây phút An Nhiên bước vào phòng tắm, cửa phòng được mở ra, Tô Dịch Thừa cầm theo tập công văn đi vào, sắc mặt hơi hốc hác, đầu tóc có chút lộn xộn, quần áo có phần nhăn nhúm.
“Về, về rồi.” An Nhiên sững sờ nhìn anh, rõ ràng cô nhớ anh bảo hôm nay có thể không về.
Tô Dịch Thừa gật đầu, để cặp công văn ở trên một ngăn tủ, “Công việc tiến hành tương đối thuận lợi.” Nhìn cô vẫn mặc trang phục công sở, hỏi: “vừa về?”
An Nhiên gật đầu, nói đúng sự thật: “Buổi tối đi ăn cơm với Lâm Lệ, thuận tiện đi mua sắm.” Nhìn anh cầm áo khoác cởi xuống, An Nhiên nhanh nhẹn từ phòng tắm đi ra, “Muốn tắm à? Vậy anh tắm trước đi”
Tô Dịch Thừa cười cười với cô, lấy đồ ngủ từ trong tủ quần áo ra, nói: “Không cần, em đi vào tắm đi, anh đi ra phòng tắm bên ngoài.” Nói xong thì cầm quần áo đi ra ngoài.
An Nhiên nhìn chằm chằm cửa phòng đến ngẩn người, một lúc lâu sau mới lấy lại tinh thần, xoay người vào phòng tắm.
Đến khi Tô Dịch Thừa tắm rửa xong, trở lại phòng ngủ, An Nhiên còn chưa đi ra ngoài, nhìn hai túi giấy bày trên giường, vì tò mò, anh tiện tay lấy một cái nhìn vào, sắc mặt phiếm hồng, lập tức để cái túi lại chỗ cũ, vẻ mặt hơi mất tự nhiên.
Tô Dịch Thừa không ngờ tới đồ trong túi kia là áo ngực, cầm trên tay có cảm giác lạ lùng.
“A!” Đột nhiên tiếng kêu sợ hãi của An Nhiên truyền ra từ trong phòng tắm.
Tô Dịch Thừa xoay người, chạy về hướng phòng tắm, đứng gõ trước cửa, hỏi: “An Nhiên, có chuyện gì vậy?”
“Ách … không có, không có chuyện gì.” Trong phòng tắm truyền đến tiếng của An Nhiên, nghe kỹ đúng là không có chuyện gì.
Nhưng mà tiếng thét chói tai vừa rồi cũng là xác thực, Tô Dịch Thừa có chút lo lắng: “An Nhiên, mở cửa ra.”
“Chờ, chờ một chút, tôi, tôi còn chưa xong.” Trong phòng tắm, An Nhiên trùm khăn tắm trừng mắt nhìn bộ đồ ngủ đã ướt một mảng lớn kia, cô cảm thấy vô lực. Vừa rồi, không biết lúc nào mà không cẩn thận va vào cái giá treo đồ ngủ, lúc tắm xong chuẩn bị mặc đồ mới thấy đồ ngủ đã rơi xuống đất ướt sũng.
Áo ngủ này không thể mặc rồi, nhưng mà đêm nay làm thế nào bây giờ, đột nhiên cô nhớ đến quà cưới mà Lâm Lệ mua ở siêu thị vừa rồi, giờ phút này An Nhiên thật sự vô cùng bái phục sự sáng suốt của Lâm Lệ, bộ độ ngủ kia hơi gợi cảm hơn bộ trên tay mình nhưng cũng coi như là bảo thủ, nhưng mà bây giờ bộ đồ đó ở bên ngoài, làm sao lấy để mặc là cả một vấn đề.
“An Nhiên?” Thanh âm của Tô Dịch Thừa một lần nữa truyền vào từ ngoài cửa.
“Cái kia, cái kia.” Tay cầm chặt khăn tắm trên người, An Nhiên có phần do dự mở miệng: “Tô, Tô Dịch Thừa, anh, anh có thể đưa cho tôi bộ đồ ngủ trên giường không, tôi, đồ ngủ của tôi rơi vào nước rồi.”
“Được.” Nghe thấy đúng là cô không sao, lúc này Tô Dịch Thừa mới yên tâm, xoay người đi lấy bộ đồ ngủ đặt trên giường kia, trực tiếp bỏ qua cái túi chứa áo ngực, để ý đến cái khác, đưa tay vào trong lấy quần áo ra, sau đó một hộp đồ rơi từ trong đống quần áo, rơi xuống chân anh.
Khom lưng nhặt lên cái hộp, nhìn rõ chữ viết trên cái hộp, ánh mắt đột nhiên trợn to, trên hộp rõ ràng viết ‘Bao Cao Su’! Quay đầu nhìn cửa phòng tắm đóng kín kia, Tô Dịch Thừa có phần mất bình tĩnh.
Trải bộ đồ ngủ kia ra, không nhìn còn tốt, vừa nhìn, Tô Dịch Thừa chỉ cảm thấy cả người mình như bị lửa đốt, một luồng khí nóng xông thẳng lên chỗ nào đó của cơ thể, hô hấp bắt đầu dồn dập, trong đầu không kiềm chế được mà tưởng tượng đến dáng điệu An Nhiên mặc đồ ngủ này đi ra, thân thể lại càng nóng thêm hơn nữa.
An Nhiên nắm chặt khăn tắm tựa vào cạnh cửa phòng tắm, nhưng mãi không thấy bên ngoài có động tĩnh gì, trực giác cho là anh không tìm được, thốt ra: “Tô, Tô Dịch Thừa? Không, không có tìm được sao?” Theo lý thuyết thì sẽ không, túi để trên giường, rất nổi bật mới phải.
“Khụ …” Ngoài cửa, Tô Dịch Thừa lấy lại tinh thần, ho một cái, cầm chặt đồ ngủ, bước đi về phía phòng tắm: “Tìm, tìm được rồi.”
“Vậy, vậy làm phiền anh đưa cho tôi một chút.” An Nhiên một tay nắm chặt khăn tắm, một tay nhẹ nhàng hé mở cửa phòng tắm, vươn tay ra lấy.
Tô Dịch Thừa đưa bộ đồ ngủ voan mỏng vào tay cô, nhưng không buông tay lập tức mà cực kỳ rối rắm hỏi: “Em khẳng định muốn mặc cái này?” Nói từng câu từng chữ thật chậm.
An Nhiên cầm lấy áo ngủ sửng sốt, nhìn vẻ mặt anh có gì đó là lạ, lại thêm không hiểu rõ ý của anh, đành phải có phần lúng túng nói: “tôi, tôi, tôi vừa rồi làm rơi đồ vào nước, ướt hết cả rồi.”
Tô Dịch Thừa nhìn ánh mắt vô tội của cô, sau khi tắm xong, khuôn mặt cô trắng mịn, tươi mát như quả mật đào vừa hái xuống, lúc này đang dụ dỗ anh. Cảm thấy nơi nào đó căng thẳng đau dữ dội, tay buông bộ đồ ra, rồi đột nhiên xoay người sang chỗ khác.
An Nhiên không nghĩ nhiều, lấy đồ ngủ xong thì rụt tay lại, đóng chặt cửa phòng tắm. Khi An Nhiên vui mừng cầm quần áo chuẩn bị đi mặc vào thì vừa mở ra, bỗng dưng bị sợ đến hóa đá, cái cái cái này và cái cô thấy Lâm Lệ khoa tay múa chân, ngoại trừ màu sắc giống nhau, còn kiểu dáng thì làm gì có nửa điểm tương đồng, cái dây đeo tinh xảo, phía dưới là voan mỏng mềm mại, trong suốt và rộng rãi, quần ngủ kèm theo kia căn bản không thể gọi là quần, chỉ là một sợi dây nhỏ xuyên qua hai mảnh vải mỏng, che kín được rất ít chỗ.
Giờ phút này cô mới hiểu ra ý nghĩa câu nói vừa rồi của Tô Dịch Thừa! Mặt cô đỏ rực, cực kỳ nóng bỏng.
Trời! lúc này An Nhiên hận không đào được một cái động dưới đất để chôn vùi bản thân mình chết cho rồi, cô thật sự không còn mặt mũi gặp người rồi!
Trong phòng tắm, An Nhiên trực tiếp hỏi thăm tổ tông mười tám đời nhà Lâm Lệ, bản thân cô không biết đã làm gì có lỗi với cô ấy, thế mà cô ấy lại chỉnh cô như thế này, mệt tối nay cô còn để cô ấy ăn uống thả phanh, còn đưa cô ấy về nhà, cái này, thật sự là muốn hại chết cô mà!
Nhìn bộ nội y gợi cảm trên tay, lại nhìn bộ đồ ngủ đã hoàn toàn ướt sũng nằm trên mặt đất, An Nhiên cảm thấy khóc không ra nước mắt.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor