Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 033-034

Chương 33: Xa lạ như anh ta
Lúc này trong quán cà phê hầu như không có ai, người đến mua rồi gói mang đi tương đối nhiều nhưng ngồi uống chỉ có An Nhiên và Mạc Phi.
An Nhiên ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ, quay đầu nhìn người đi đường, có người đi thong thả, có người bước như bay, vẻ mặt mỗi người mỗi khác.
“Xin hỏi, hai vị dùng gì a?” Nữ nhân viên phục vụ cầm thực đơn đến đây, còn mang theo hai ly nước lọc.
Mạc Phi gật đầu, gọi cà phê đen, anh gọi cho An Nhiên trà sữa hoàng gia.
Nhân viên viết danh sách đang chuẩn bị cầm thực đơn lui xuống thì An Nhiên gọi cô lại: “Chờ một chút.”
Người nhân viên đeo huy hiệu tươi cười, mặc áo sơ mi trắng quấn tạp dề màu đen, bộ ngực thật to, quay lại, nở nụ cười, hỏi: “Xin hỏi còn cần gì sao?”
“Đổi trà sữa hoàng gia thành cà phê sữa.” An Nhiên nói.
“Được.” Nữ nhân viên phục vụ mỉm cười gật đầu, lặp lại danh sách một lần nữa, “một ly cà phê đen và một ly cà phê sữa phải không?”
An Nhiên gật đầu xác nhận cô ấy không nói sai.
“Lập tức đưa lên cho các vị.” Nhân viên phục vụ mỉm cười rời đi.
An Nhiên một lần nữa quay đầu nhìn ra bên ngoài, không nhìn anh.
“Trước kia em thích uống nhất trà sữa hoàng gia, còn nói cà phê đắng, cho bao nhiêu đường và sữa đều không che lấp được vị đắng.” Mạc Phi nhìn cô, chậm rãi nói.
An Nhiên quay đầu, nhìn anh, chỉ nói: “Không một ai, hay không có chuyện gì là vĩnh viễn đứng yên một chỗ, ví dụ như là công việc, qua thời gian cũng sẽ lên chức, ví dụ như là khẩu vị, thời gian lâu dài cũng sẽ thay đổi, trước kia thích, e rằng hiện tại không thích nữa, lại ví dụ như tình cảm, qua thời gian rồi sẽ phai nhạt.”
Mạc Phi cảm thấy trái tim mình đau nhói, đau đến mức khiến anh không thể hô hấp! tất nhiên anh hiểu hàm ý trong lời nói của cô, chẳng qua là không muốn tin tưởng. Anh nhìn vào mắt của cô, nghiêm túc nói từng câu từng chữ: “Có một số việc, vĩnh viễn không thay đổi, trước đây như thế, hiện tại cũng vậy!”
An Nhiên né tránh tầm mắt anh, cúi đầu bưng cái ly trên bàn lên khẽ nhấp một chút, dù còn yêu thì sao, cuối cùng cũng không thể thay thế được thực tế, đạo lý này, cô đã dùng sáu năm để hiểu nọ, hiện tại cô đã học được rồi, cho dù không thể ngay lập tức nhưng sẽ quên lãng từng chút từng chút một.
Người nhân viên phục vụ mang theo nụ cười chuẩn mực mang cà phê lên, sau đó mang theo nụ cười lui xuống.
Mạc Phi nhấp một hớp cà phê, vị đắng kia giống như tâm tình của anh lúc này, anh biết lựa chọn hồi đó của anh đã làm cô tổn thương, nhưng cô có biết anh đã vượt qua sáu năm này như thế nào không, mỗi đêm, anh đều nhớ nhung cô.
Trầm mặc như vậy khiến An Nhiên có chút đứng ngồi không yên, nhìn đồng hồ một chút, có phần không kiên nhẫn nói: “Có gì thì nói mau, tôi còn phải về đi làm.”
Mạc Phi nhìn chằm chằm cô, đột nhiên đưa tay cầm lấy tay cô, nắm thật chặt.
“Anh, anh buông tay.” Dùng sức muốn rút tay về lại bị anh nắm chặt, An Nhiên có chút phát cáu: “Mạc Phi, anh bỏ tay ra!”
Mạc Phi không nghe lời cô thả tay, mà ngược lại nắm chặt thêm chút ít, hơi nghiêng người, nói: “An Nhiên, cho anh nửa năm, cho anh thêm thời gian nửa năm nữa!”
“Anh buông tay.” An Nhiên giãy dụa.
“An Nhiên, anh yêu em, cả đời này anh chỉ yêu em, thật sự! Chỉ cần nửa năm nữa, nửa năm nữa là được rồi, một lần nữa chúng ta sẽ quay lại với nhau được không.” Mạc Phi nắm tay cô nói, thật ra thì theo kế hoạch, anh không định nói sớm với cô như vậy, chẳng qua là người đàn ông ngày hôm qua khiến anh hơi sợ, anh sợ nếu không nói, thật không kịp rồi.
An Nhiên sững sờ nhìn anh, chỉ nói: “Anh có ý gì?” Cái gì nửa năm, cái gì quay lại, chẳng lẽ anh ta đã quên anh ta còn có vợ sao?
“Em không cần quan tâm, anh tin em còn yêu anh, cho nên, đợi anh thêm nửa năm nữa, nửa năm sau, chúng ta lại quay lại với nhau giống như sáu năm trước.”
“Một lần nữa quay lại?” An Nhiên cười lạnh, chỉ thấy người đàn ông trước mắt này có chút xa lạ: “Thân phận gì? Anh đã quên trong nhà anh còn có một người vợ sao? Đến lúc đó, anh muốn tôi làm tình nhân à?”
“Không phải.” Mạc Phi phủ nhận, sao anh có thể để cô làm tình nhân của anh được, người con gái này là người duy nhất anh yêu, sao anh có thể cam lòng để cô tủi thân chịu thân phận không dám gặp người.
“Không phải, vậy anh tính ly hôn với Đồng Tiểu Tiệp? Mà tôi lại trở thành người thứ ba giữa hai người?” An Nhiên nhìn anh ta lạnh lùng, giọng nói rét lạnh không có nhiệt độ.
“An Nhiên, đừng tự nói bản thân kinh khủng như vậy, em cũng biết, em chưa bao giờ là người thứ ba cả!” Hồi đó, bọn họ yêu nhau trước, muốn nói kẻ thứ ba, cũng là người khác, chưa bao giờ là cô.
 
“A.” An Nhiên cười khẩy, “là anh khiến tôi nghĩ đến chính mình như vậy.”
“An Nhiên, anh và cô ta có thỏa thuận, nửa năm nữa sẽ hết hạn, đến lúc đó, anh sẽ ly hôn với cô ta.” Mạc Phi nói.
An Nhiên mắt lạnh nhìn người đàn ông trước mắt, trước kia ở cùng nhau cô cảm thấy mọi mặt đều tốt, nhưng sáu năm không gặp, gặp lại chỉ cảm thấy xa lạ, đâu còn bóng dáng của năm đó, dùng sức rút tay từ trong tay anh ra: “Mạc Phi, anh thật ích kỷ, tại sao anh muốn tôi chờ anh?”
“An Nhiên, em còn yêu anh, đúng không? Những năm gần đây, em cũng thể quên được quá khứ của chúng ta, đúng không?” Anh đã điều tra, sáu năm, cô chưa yêu đương lần nào, cô chỉ tập trung tất cả vào công việc, anh biết, trong lòng cô chưa từng quên được anh.
Dù là như thế, chẳng lẽ những thứ này để cho anh ta có tư cách làm tổn thương cô sao? Nếu thế, cô cảm thấy đau xót cho chính tình yêu của mình.
Thấy cô không nói, Mạc Phi cho là cô đang tự hỏi bản thân, một lần nữa nắm chặt tay cô, giọng nói dịu lại, dụ dỗ cô: “An Nhiên, đợi anh thêm nửa năm, nửa năm nữa, được không?”
An Nhiên nhắm mắt lại, khóe miệng cười trào phúng, lại mở mắt ra lần nữa, trong mắt có thêm vài phần dứt khoát, phẫn nộ hất tay anh ta ra: “Tôi sẽ không chờ anh, từ thời điểm anh nói cho tôi biết anh muốn kết hôn với Đồng Tiểu Tiệp sáu năm trước, chúng ta đã không có khả năng nữa rồi, tôi mặc kệ giữa các người có thỏa thuận gì, cũng không quan tâm nửa năm sau các người có ly hôn hay không, chuyện đó không liên quan gì đến tôi.” Nói xong, cô đứng dậy, lấy túi xách trên ghế, nói: “Ngoài ra sau này đừng tới tìm tôi nữa, tôi đã kết hôn rồi, anh như thế này sẽ  gây rắc rối cho tôi, tôi không muốn chồng tôi hiểu lầm cái gì.” Nói xong, cô xoay người chuẩn bị bỏ đi.
“Em kết hôn?” Mạc Phi vọt lên chắn trước mặt cô, khó tin nhìn cô, thám tử tư cung cấp thông tin cho anh nói rõ cô chưa lập gia định, thậm chí hẹn hò cũng không.
“Đúng.” An Nhiên gật đầu.
Mạc Phi lắc đầu, “Anh không tin.” Cô lừa anh, anh khẳng đinh.
“Tùy anh.” Có tin hay không là ý nghĩ chủ quan của mỗi người, cô không thể chi phối ý nghĩ của người khác. Đi qua cạnh anh, một giây sau tay bị anh bắt lấy.
“Là người đàn ông ngày hôm qua?” Thanh âm trầm thấp vang lên bên tai.
“Đúng.” An Nhiên trả lời, gọn gàng dứt khoát, không hề phân vân chần chừ chút nào.
Mạc Phi không nói gì, chẳng qua chỉ nắm chặt tay cô.
An Nhiên có phần đau nhức, cô hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: “Mạc Phi, đừng làm tôi hận anh.”
Mạc Phi nghe cô nói thì suy sụp, có chút đau đớn, nhắm mắt lại, cuối cùng anh thả tay cô ra.
Thu tay về, An Nhiên không quay đầu lại, đi thẳng ra ngoài cửa.

Chương 34: Lâm Lệ tức giận
Trước khi tan tầm Lâm Lệ gọi  điện thoại bảo An Nhiên ăn cơm tối với cô, giọng điệu có vẻ không tốt.
An Nhiên vốn định từ chối, vì gần đây cô đã đồng ý với Hoàng Đức Hưng về bản thiết kế phòng khách của tòa nhà chính phủ kia, hiện tại cô mới bắt đầu phác thảo còn chưa xong, phải tranh thủ mấy đêm nữa. Nhưng mà còn chưa nói ra khỏi miệng, ‘lão phật gia’ Lâm Lệ bên kia đã nói, không cho từ chối. Cuối cùng lời từ chối của An Nhiên chỉ có thể để lại trong lòng.
Sau khi Lâm Lệ tốt nghiệp đại học liền đi làm nhân viên bán hàng ở một công ty bất động sản, bình thường đều vô dục vô cầu, hơn nữa thu nhập của Trình Tường rất ổn, nên Lâm Lệ cũng không quá chú trọng công việc, nên đó là lý do, dù đã làm ở công ty này sáu năm, các đồng nghiệp cùng thời với cô thì đã làm quản lý, giám đốc, chỉ có cô vẫn là một nhân viên bán nhà nho nhỏ, công việc bình thường chỉ đạt chỉ tiêu hàng tháng.
Lúc tan việc An Nhiên nhận được tin nhắn của Lâm Lệ nói là cô ấy đã đợi ở dưới cổng công ty, bảo cô nhanh chóng đi xuống, An Nhiên không biết xảy ra chuyện gì, chỉ đoán có thể cô ấy và Trình Tường cãi nhau, nhưng mà theo cô thấy từ giọng điệu của Lâm Lệ bây giờ, thì sự việc còn nghiêm trọng hơn cô tưởng, nghĩ thế, An Nhiên vội vàng thu dọn, cầm túi xách liền đi ra ngoài, ngay cả cửa phòng làm việc cũng quên đóng.
An Nhiên lái xe từ nhà để xe đi ra đã thấy Lâm Lệ đứng ở cổng công ty, sắc mặt rất kém, cạnh chân còn có một cái thùng.
An Nhiên hạ cửa xe gọi cô ấy một tiếng, thấy Lâm Lệ ôm lấy cái thùng đi về phía cô, kéo cửa sau xe ra, trực tiếp ném thùng giấy vào, sau đó tức giận vòng qua đầu xe mở cửa lên xe. Mặt không thay đổi nói: “Lái xe.”
An nhiên thấy sắc mặt cô không bình thường, thì không hỏi nhiều, liền khởi động xe lên đường.
Xe lên đường một lúc lâu, An Nhiên mới mở miệng hỏi Lâm Lệ: “Lão phật gia, chúng ta đi đâu?”
“Du Nhiên Cư.” Lâm Lệ oán giận nói.
“Khụ…” An Nhiên sặc nước miếng của mình, quay đầu nhìn Lâm Lệ nói: “Hay là, hay là đổi chỗ khác đi, đi nhiều rồi ăn cũng chán.”
Lâm Lệ ngoảnh mặt lại, trợn mắt nhìn cô, nói: “Đổi cái gì mà đổi, đổi chỗ có thể ăn cơm không mất tiền sao?”
An Nhiên toát mồ hôi, thì ra là cô muốn ăn cơm chùa a!
Khi tới Du Nhiên Cư, An Nhiên liền tìm nơi xó xỉnh để ngồi, Lâm Lệ hình như rất bực bội, lấy thực đơn mỗi món gọi một lần, khiến nhân viên phục vụ đứng một bên há hốc mồm, hỏi An Nhiên có phải còn người đến nữa không, có cần đổi lên gian phòng trên tầng không.
An Nhiên hơi lúng túng lắc đầu, đoạt lại tờ thực đơn trong tay Lâm Lệ, liền trả lại cho người phục vụ, vội nói cứ như vậy đã, rồi bảo nhanh đem thức ăn lên.
Người phục vụ gật đầu lia lịa, lấy lại thực đơn, thuận tiện đưa nước lọc lên.
An Nhiên nhìn vẻ mặt khó coi của Lâm Lệ, cố gắng thoải mái hỏi: “Làm sao thế, tên nô tài kia trêu chọc lão phật gia của chúng ta không vui rồi?”
“Hừ, có mấy người thật không biết xấu hổ, anh ta nghĩ anh ta là thứ gì, anh ta nghĩ là ta muốn làm việc dưới quyền anh ta a, cũng không nhìn lại chính bản thân mình, cái đồ tham mộ hư vinh bám váy đàn bà, nói ra không sợ mất mặt.” Lâm Lệ oán hận nói.
An Nhiên nghe như lọt vào sương mù, hoàn toàn không hiểu gì: “Chuyện gì a, nói cho ta một chút.”
Lâm Lệ quay đầu, nhìn An Nhiên nói: “An Nhiên may mà hồi đó mi không ở cùng chỗ với anh ta, tên đó căn bản không phải là thứ gì tốt!”
“Mi đang nói đến Mạc Phi?” An Nhiên thử hỏi.
“Không phải anh ta thì còn ai.” Lâm Lệ càng nghĩ càng giận, cô căn bản không biết ông chủ mới của công ty chính là Mạc Phi, hơn nữa vừa đến, liền tung tin nói cô lười làm, không đủ tích cực trong công việc, công ty không tuyển dụng nữa.
“Rốt cục có chuyện gì xảy ra?” An Nhiên có chút mơ hồ, không rõ vì sao Mạc Phi liên quan đến Lâm Lệ, hơn nữa lại liên quan đến công việc.
Lâm Lệ uống một hớp nước rồi nói, thì ra là trước đó không lâu, công ty Lâm Lệ bị một công ty kiến trúc lớn của Mỹ mua lại, mà hôm nay là ngày ông chủ mới đến tiếp nhận, Lâm Lệ không ngờ người đó là Mạc Phi. Vừa trông thấy anh ta cô liền mắng anh ta là kẻ giả nhân giả nghĩa, không may bị những người qua lại nghe thấy, Lâm Lệ là người trắng đen rõ ràng, tốt là tốt, không tốt là không tốt, nhìn thấy anh ta, cũng không chút khách khí lườm nguýt, không yếu thế chút nào.
Ngay tại chỗ thì Mạc Phi cũng không tức giận, nhìn cô một cái rồi quay đầu đi lên. Lâm Lệ quay về chỗ ngồi bắt đầu đánh đơn xin từ chức, nhưng có người tốc độ nhanh hơn, Mạc Phi vừa lên chưa đầy 10 phút đồng hồ, người ở bộ phận nhân sự liền gọi cho Lâm Lệ, báo rằng bộ phận nhân sự thúc dục, Lâm Lệ đành bỏ lại cái đơn từ chức mới đánh được một nửa, rồi đi bộ phận nhân sự. Không ngờ vừa vào bộ phận nhân sự, quản lý bộ phận nhân sự liền ném giấy sa thải vào mặt cô, nói cô lười biếng, không tích cực liền sa thải cô.
Lâm Lệ không nói gì, trực tiếp cầm giấy đến ầm ĩ phòng tổng giám đốc, đẩy cửa vào mắng Mạc Phi một trận, sau đó ném giấy vứt lên bàn anh ta, không nghĩ đến anh ta còn tuyệt tình hơn, gọi thẳng bảo vệ kéo cô ra ngoài, cuối cùng còn giao cho bảo vệ giám sát cô thu dọn đồ đạc, xác nhận cô không lấy gì của công ty mới để cô rời đi.
Lâm Lệ chưa bao giờ bị đối xử như thế, cơn giận trong lòng kia vẫn dâng lên hừng hực, cuối cùng gọi điện cho An Nhiên, sau đó đón xe đến trước cổng công ty cô.
“Kẻ giả nhân giả nghĩa, chính là kẻ bỉ ổi, có mặt mà không đáng làm người, không phải thứ gì tốt.” Lâm Lệ tức giận nói, tay thì hoạt động không ngừng, cầm đũa gắp một miếng sườn xào chua ngọt to, nhét vào miệng nhưng vẫn không quên nói với An Nhiên: “May mắn, may mắn năm đó các ngươi không ở cùng nhau.”
An Nhiên nhìn cô không phản bác, cũng không có vạch trần năm đó Lâm Lệ khen ngợi với cả phòng kí túc xá là Mạc Phi và Trình Tường là hai cực phẩm của T Đại, đẹp trai nhất, thành tích hạng nhất, tướng mạo hạng nhất, nhân phẩm hạng nhất. Nếu là trước kia, cô chắc chắn sẽ không tin Mạc Phi là người tuyệt tình như thế, nhưng qua buổi sáng hôm nay, cô hiểu được một đạo lý, qua thời gian, cái gì cũng thay đổi, nhất là người, trước kia quen thuộc như vậy nhưng gặp lại cũng chỉ là người xa lạ.
Lâm Lệ uống một hớp nước, nuốt thức ăn trong miệng xuống, sau đó lại vươn đũa gắp miếng tôm rim, vừa nói: “Ta thấy a, hiện tại ông xã của mi bây giờ không tệ, ít nhất mạnh hơn anh ta rất nhiều.”
An Nhiên sửng sốt, nhìn cô nghi hoặc: “mi đã gặp Tô Dịch Thừa?” Cô không nhớ đã giới thiệu cho bọn họ gặp nhau lúc nào a!
“Tô Dịch Thừa? Ai là Tô Dịch Thừa?” Chiếc đũa gắp rau dừng lại, Lâm Lệ rơi vào trạng thái ngây dại.
An Nhiên đảo mắt trắng dã, có một loại cảm giác vô lực.
Thấy cô như thế, Lâm Lệ nhanh chóng phản ứng lại, “nga, chồng mi a, ta chưa từng gặp a, mi đã giới thiệu cho chúng ta gặp mặt sao?”
An Nhiên toát mồ hôi, bưng nước lên uống một ngụm lớn, mới hỏi: “Gặp cũng chưa gặp, vậy sao mi biết là anh ta có tốt hay không.”
Lâm Lệ nhìn một bàn đầy thức ăn này, sững sờ nói: “Ăn uống thả cửa nhiều như thế này mà không phải trả tiền, còn không tốt!”
An Nhiên hết chỗ nói rồi, nhìn một bàn đầy đồ ăn kia, cô không nói ra được nửa lời.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor