Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 021-022

Chương 21: Ý loạn tình mê
Editor: Violetin_08
Tô Dịch Thừa buông việc giữ cô ra, hai tay theo bản năng thân thể nhẹ nhàng ôm cô, sau đó theo sống lưng đi xuống, từ từ tìm tòi vào trong vạt áo cô, tay chạm vào da thịt cô, cảm giác mịn màng kia khiến anh than nhẹ, anh nghĩ nếu anh có đủ lý trí mà nói thì hiện tại anh nên dừng lại, anh biết nhất định cô còn chưa chuẩn bị xong.
Nhưng mà Tô Dịch Thừa hiển nhiên còn thiếu lý trí, anh lưu luyến ở da thịt của cô, không muốn buông tay, thậm chí phía dưới nhanh chóng nổi lên phản ứng. Anh không phải là một người ham dục, thậm chí tự nhận là tự chủ rất tốt. Ở vị trí này, anh đã gặp rất nhiều hạng người, gần như từng quen biết tất cả, như là tính đặc thù của xã giao, mặc dù không thích nhưng vẫn phải đi không ít, chưa từng cự tuyệt.
An Nhiên chỉ cảm thấy một hồi choáng váng, sau đó bên tay như có gió thổi qua, nhưng cô nhớ rõ đang ở trong phòng sao lại có gió?
Ý thức được điều này, An Nhiên bất thình lình mở mắt ra, thì ra không biết từ lúc nào, cô đã bị ôm lên trên giường, lúc này Tô Dịch Thừa đang chăm chú và dịu dàng nhìn cô, chẳng qua là ánh mắt của anh hơi kỳ lạ, như là có ngọn lửa đang bùng cháy, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, sau đó vào lúc An Nhiên còn chưa lấy lại tinh thần đột nhiên cúi đầu phủ lên môi cô, lần này còn nhiệt tình hơn vừa rồi, anh hôn rất vội vàng, không dịu dàng như trước, giống như muốn cấp tốc tìm tòi, tay cũng nhanh chóng tìm tòi vào áo lót của cô, đặt lên gò núi của cô, cảm giác khác thường này An Nhiên chưa từng trải qua, đột nhiên ngẩng ra, cả người giật mình một cái, cũng không biết lấy sức lực ở đâu ra mà mạnh mẽ đẩy ra Tô Dịch Thừa. Dưới chân mất thăng bằng, Tô Dịch Thừa thẳng tắp ngã xuống mặt đất.
An Nhiên cuống quýt ngồi dậy, hơi hoảng sợ nắm chặt quần áo mình, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm anh, hít thở, cũng không biết là vì hồi hộp hay sợ hãi mà mạnh mẽ thở dốc.
Một cú ngã đau này khiến Tô Dịch Thừa thanh tỉnh, tia tình dục trong mắt từ từ tan đi, lý trí một lần nữa trở về, ngay cả chính mình cũng thấy có chút khó tin, bật cười lắc đầu, đã nhiều năm qua chưa từng xúc động như vậy rồi.
An Nhiên nhìn anh, trong lòng có chút áy náy nhưng không hối hận. Áy náy là vì dù sao anh cũng là chồng cô, hoan ái cũng là bình thường, nhưng mà tình huống của bọn họ có chút đặc biệt, thoáng chốc cô còn chưa chuẩn bị đầy đủ tâm lý.
“Thật xin lỗi.” Để lại câu xin lỗi, An Nhiên đứng dậy chuẩn bị bỏ đi. Vừa rồi suýt nữa thì nổ súng, nếu còn không đi thì quá lúng túng rồi.
Tô Dịch Thừa đứng dậy, kéo lấy tay cô vào lúc cô đi qua anh, nắm thật chặt, hỏi: “đi đâu?”
“Tôi… tôi đi về trước.” An Nhiên không quay đầu lại, có chút lúng túng nói. Hôm nay vốn định tìm anh nói chuyện về cuộc sống sau này một chút, mà không nghĩ tới mọi chuyện lại biến thành như vậy.
Tô Dịch Thừa khẽ thở dài, trong nháy mắt ôm lấy An Nhiên từ phía sau, An Nhiên đột nhiên cứng đờ, vùng vẫy muốn trốn khỏi cái ôm của anh.
“Đừng động.” Tô Dịch Thừa ôm cô chặt hơn, thật thể hai người kề sát nhau, thậm chí An Nhiên có thể cảm giác được phần hông cứng rắn kia, làm cô sợ đến nỗi thoáng chốc dừng lại tất cả các động tác, ngay cả hô hấp cũng quên mất.
Tô dịch Thừa sít sao ôm cô, để đầu vào bả vai cô,chịu đựng có phần đau đớn, kề sát vào tai cô, nói: “Dọa đến em rồi?”
An Nhiên không dám thở mạnh, không nói gì, lắc đầu, lại gật đầu, cô thực sự bị dọa, bây giờ, cô hoàn toàn không biết làm sao rồi.
Tô Dịch Thừa buồn cười, ôm cô như vậy một lúc lâu, mới nói bên tai cô: “thật xin lỗi, đã dọa em rồi.”
An Nhiên cũng không nói gì, thân thể vẫn hơi cứng ngắc để mặc anh ôm.
Tô Dịch Thừa thở dài, thả cô ra, vỗ vào thân thể cứng ngắc của cô, nhìn cô, gọi: “An Nhiên?”
Lúc này An Nhiên như mới lấy lại tinh thần, tránh khỏi ánh mắt anh, vội nói: “tôi, tôi vẫn là về trước.” nói xong đã muốn đi.
“Ở lại.” Tô Dịch Thừa cũng không buông tay.
“Tôi…” An Nhiên nhìn anh, trong lòng hơi luống cuống, hốc mắt phiếm hồng: “Tô Dịch Thừa, tôi, tôi, tôi còn chưa chuẩn bị tốt.”
Đáy lòng Tô Dịch Thừa không khỏi cười khổ, xem ra đạo đức tu dưỡng lâu như vậy đã tan biến trong khoảnh khắc, sợ là trong lòng cô từ nay về sau, anh chính là một kẻ siêu cấp háo sắc rồi.
“Anh biết.” Tô Dịch Thừa cố gắng thay đổi hình tượng của bản thân trong lòng cô.
“Thế, vậy anh còn ….” An Nhiên thật sự có phần luống cuống rồi, đỏ mắt nhìn anh, nguyên tưởng là anh là chính nhân quân tử, không ngờ, thì ra là quạ đen giữa ban ngày, đàn ông không có ai không háo sắc!
Tô Dịch Thừa bật cười, ôm cô vào ngực, dù cô giãy giụa cũng không buông, nói bên tai cô: “Ở lại, anh đảm bảo sẽ không như vậy với em nữa. Thật sự!”
“Không cần, tôi muốn về nhà.” An Nhiên nói, thanh âm nghẹn ngào.
“Nơi này chính là nhà em.” Tô Dịch Thừa nói.
“Tôi —” An Nhiên cứng họng, rồi nhanh chóng mở miệng: “Vậy, tôi muốn về nhà mẹ đẻ!”
“Không được, cha mẹ vợ sẽ lo lắng, anh vừa nói em không về tối nay rồi, bây giờ đột nhiên em lại trở về, sợ là hai ông bà sẽ phải lo lắng.” Tô Dịch Thừa nói rất hợp tình hợp lý.
An Nhiên không nói gì, chẳng qua chỉ đỏ mắt nhìn chằm chằm anh.
Tô Dịch Thừa có chút mệt mỏi, thở dài, nói: “An Nhiên, ở lại được không, anh vừa ngồi trên xe 6 tiếng đồng hồ trở về, thật sự là có phần kiệt sức, không còn sức lực đưa em đi về.”
An Nhiên nhìn anh, nhìn ra trạng thái mệt mỏi của anh, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, khẽ nói: “tôi tự mình đi về…”
Tô Dịch Thừa không nói gì, chỉ nhìn cô.
Hai người cứ đứng im lặng một hồi lâu như vậy, An Nhiên thua trận trước, hỏi: “anh có phòng khác không?”
“Có thư phòng.” Tô Dịch Thừa nói.
“Vậy tôi, tôi đi —” An Nhiên muốn nói gì, lại bị Tô Dịch Thừa ngắt lời.
“Anh đi thư phòng, nếu em mệt rồi thì đi tắm rửa một chút rồi nghỉ ngơi đi, quần áo trong tủ quần áo, nhưng mà anh không có đồ ngủ của con gái, chỉ có thể làm ủy khuất em mặc áo phông hoặc áo sơ mi của anh.” Tô Dịch Thừa nói.
An Nhiên nhìn anh một lúc lâu, cuối cùng mới gật đầu.
Tô Dịch Thừa gật đầu, cũng không nói gì nữa, xoay người đi thẳng ra khỏi căn phòng.

Chương 22: Cùng ngủ
Editor: Violetin_08
An Nhiên nhìn bóng dáng anh biến mất sau cánh cửa, trái tim đang nảy lên liên hồi, cuối cùng cũng thả lỏng.
Xoay người nhìn lại gian phòng này, vách tường trắng như tuyết không dùng giấy dán tường hay đồ trang trí gì khác, giường rộng  một thước tám chỉ dùng một ga trải giường màu xám tro, tất cả các ngăn tủ góc cạnh rõ ràng, trên ban công căn phòng đặt một bàn trà nhỏ cùng với ghế dựa bằng mây, cả căn phòng mang đậm hơi thở lãnh đạm của phái nam.
An Nhiên mở tủ quần áo màu trắng đen kia ra, một loạt âu phục và áo sơ mi cùng màu được treo chỉnh tề, An Nhiên tìm được một áo phông mặc ở nhà, màu sắc vẫn đơn điệu nhàm chán như thế. Tiện tay cầm một cái áo phông màu đen so ở trước ngực, xác thực là không quá cỡ một người, thật có thể nhìn ra vóc dáng Tô Dịch Thừa rất tốt, không béo không gầy, chẳng qua là anh rất cao, một mét tám, rõ ràng cao hơn nửa cái đầu so với An Nhiên với một mét sáu bảy.
An Nhiên tìm tiếp, hầu như tất cả áo phông đều cùng một cỡ, chọn nữa cũng không có cái nào thích hợp, cuối cùng chỉ có thể lấy một cái, coi như tạm được.
Phòng tắm không rộng lắm, không có bồn tắm, chỉ có một gian tắm rửa nho nhỏ, ngoài buồng tắm rửa là Lavabo được thu dọn vô cùng sạch sẽ, trên Lavabo chỉ bày cốc cùng bàn chải đánh răng và một lọ sữa rửa mặt cho nam giới, không nhìn thấy đồ dùng nữ giới.
An Nhiên chỉ tắm rửa qua loa, thay cái áo phông của Tô Dịch Thừa, cái áo phông kia rộng rãi đến nỗi có thể để cô mặc làm váy, mà còn thoải mái hơn so với tưởng tượng của cô.
Thật ra thì hôm nay An Nhiên hơi mệt, hầu như không ngủ cả đêm hôm qua, chiều nay bên công trường lại xảy ra chuyện như vậy, mệt mỏi và vô lực làm cô hơi buồn ngủ, mặc dù thời gian cũng không tính là muộn.
Vén chăn, nằm dài trên giường, trong chăn hình như còn thoang thoảng hương vị bạc hà vô cùng tươi mát, dễ chịu. Cô nhắm mắt lại, không lâu sau An Nhiên liền ngủ thiếp đi.
Trong thư phòng, Tô Dịch Thừa còn đang xử lý công văn, một chồng văn kiện chi chít chữ, xem thôi cũng có chút nhức đầu, nhưng mà từ lúc ban đầu bước từng bước đến bây giờ, anh đã sớm luyện được bản lĩnh đọc nhanh như gió.
Điện thoại trên bàn vang lên, là điện thoại từ trong đại viện quân khu, chưa nghe anh cũng biết người gọi là bà già trong nhà.
“Alo, mẹ.” Tô Dịch Thừa cầm di động lên nghe, người có chút mệt mỏi tựa vào ghế, tay vuốt mi tâm.
“Dịch Thừa a, buổi tối mẹ nghe Dịch Kiều nói chị dâu gì đó, con thật sự có đối tượng rồi?” Bên kia điện thoại Tần Vân trực tiếp hỏi thẳng. Hôm qua bà còn tưởng rằng anh nói đùa, dù sao từ sau sự kiện kia anh cũng không nói chuyện yêu đương gì nữa, thậm chí cũng ít tiếp xúc với phái nữ, lại càng kéo dài hôn sự,  bà dùng mọi cách giới thiệu đối tượng cho anh nhưng chính anh không tiếp nhận làm bà sốt ruột muốn chết.
Tô Dịch Thừa thầm than, sớm không nên kỳ vọng gì con bé Dịch Kiều kia có thể giữ kín chuyện này, quả nhiên buổi trưa còn thề son sắt đảm bảo, bây giờ mới nửa ngày đã bán đứng anh rồi, nhưng may mà chuyện của An Nhiên anh cũng không định giấu giếm.
“Vâng, có đối tượng rồi, cho nên sau này mẹ không cần phải hao tổn tinh thần vì hôn sự của con rồi.” Tô Dịch Thừa nói.
Tần Vân vừa nghe liền vui vẻ, lại vội hỏi: “ai u, thật đúng a! là con gái nhà ai a? mấy tuổi? làm gì? Xinh đẹp không?”
“Mẹ.” Tô Dịch Thừa bật cười, hơi bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ nói: “Chẳng qua là con gái nhà bình thường, là một cô gái tốt.”
“Nhà bình thường thì bình thường, cũng không sao cả, chủ yếu là gia thế trong sạch, nhân phẩm tốt.” Tần Vân dặn dò.
“Vâng, con biết.” Tô Dịch Thừa gật đầu.
“A Thừa, con đã về chưa a, nếu không, nếu không bây giờ đưa cô gái kia về thẳng nhà cho mẹ xem một chút.” Tần Vân thực sự có chút không chờ được rồi, nghĩ đến nhà người khác ở trong viện, lúc con trai ba mươi hai tuổi đã có cháu để đưa đi học, mà nhà bà thì, dù bà nhọc lòng nhiều năm như vậy cũng không thấy bóng dáng nào.
“Mẹ!” Tô Dịch Thừa thật sự không có cách với mẹ, nói gió thì nhất định phải có mưa, “Mẹ, mẹ xem bây giờ là lúc nào rồi, con mệt mỏi cả ngày hôm nay, cũng vừa về, vả lại, hiện tại An Nhiên mệt mỏi, đã ngủ rồi, ngày mai đi, ngày mai con đưa An Nhiên về nhà.”  Đột nhiên nghĩ đến cái gì, ánh lại nói: “ách, tối mai con còn có hoạt động, như vậy đi, ngày kia, ngày kia con nhất định sẽ đưa cô ấy về gặp cha mẹ và ông, lần này mẹ yên tâm con —”
“Từ từ, đợi đã.” Không đợi Tô Dịch Thừa nói xong, Tần Vân hình như đã nghe ra có cái gì không đúng, vội vàng ngắt lời anh, hỏi: “Con nói nó mệt mỏi? Ngủ rồi?”
Tô Dịch Thừa nghe vậy, tức khắc biết bà muốn hỏi cái gì, nhưng mà anh thật sự là dở khóc dở cười, sao anh lại không biết từ bao giờ mà mẹ anh lại trở nên tân tiến như vậy, tư tưởng còn nhanh hơn thanh niên nhiều, cười khổ, hỏi: “Mẹ, mẹ nghĩ nhiều rồi?”
“Ai nha, mẹ không nghĩ gì, là con tự nói a.” Tần Vân cười to giải thích, lại hỏi: “Con trai, con nói bây giờ cô gái kia đang ở trong nhà con?”
“Dạ, nhưng mà không phải như mẹ nghĩ.” Mặc dù suýt chút nữa là đúng nhưng cuối cùng lại không thành.
“Được được được, mẹ biết, mẹ không nghĩ nhiều.” Tần Vân cười ha ha nói, tâm tình rất tốt, “Được rồi được rồi, không còn sớm nữa, mẹ cũng muốn đi ngủ, con cũng nghỉ sớm một chút đi, đừng làm mình mệt quá.”
Khóe miệng Tô Dịch Thừa có chút co quắp, nhất là cái câu đừng làm mình mệt của mẹ, ai, anh đang muốn đây!
Ngắt điện thoại xong, đã không còn tâm tư xem văn kiện, nghĩ tới mấy câu mập mờ của mẹ vừa rồi, lại nhớ tới sự mềm mại khi ôm cô vào trong ngực, một luồng khí nóng từ dưới bụng dâng lên, “đáng chết!” Tô Dịch Thừa khẽ nguyền rủa, bỏ giấy tờ trong tay ra, đi thẳng ra phòng tắm bên ngoài, bây giờ, anh như đang rơi vào đống lửa vậy.
Tắm xong, một lần nữa trở lại phòng ngủ, đẩy cửa đi vào, thấy An Nhiên nằm nghiêng một bên, ngủ yên tĩnh, hô hấp đều đặn. Tô Dịch Thừa vén chăn ở phía khác của giường, khẽ nâng đầu cô lên, đưa tay qua cổ cô, để cô gối đầu lên mình, sau đó một cánh tay khác vòng đến thắt lưng cô, kéo cô vào trong ngực mình.
An Nhiên hình như thực sự mệt mỏi, ngủ rất say, cho dù Tô Dịch Thừa làm một loạt động tác này cũng không làm cô tỉnh.
Trong bóng tối khóe miệng Tô Dịch Thừa khẽ cong lên, cúi đầu hôn lên trán cô, sau đó ngửi mùi hương tóc cô, nhắm mắt cùng cô ngủ.
Một đêm này An Nhiên ngủ vô cùng yên ổn, không mơ cũng không tỉnh lại. Có điều người đang ngủ say bị đánh thức là một chuyện rất kinh khủng.
Tiếng chuông cửa vang vọng ầm ĩ, thậm chí còn xen lẫn tiếng gõ cửa “thùng thùng…” , An Nhiên thoắt cái chồm dậy. Mắt cũng chưa mở ra, vén chăn, chuẩn bị xuống giường.
Phía sau có một lực đạo kéo cô, kề sát tai cô nói: “Em ngủ tiếp đi, anh ra mở cửa.”
Nghe vậy, tất cả mơ màng do vừa ngủ dậy lập tức tiêu tan, cô chợt mở mắt ra, nhìn người đàn ông cười như không cười trước mắt kia, không khỏi trợn trừng mắt, hoảng sợ hỏi: “Tô Dịch Thừa, sao anh lại ở đây!”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor