Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 019-020

Chương 19: Mì rưới sốt cà chua 
Editor: Violetin_08
Xe chậm rãi tiến vào một tiểu khu sa hoa, cuối cùng dừng lại ở bãi đỗ xe tiểu khu, Tô Dịch Thừa tắt máy xuống xe, vòng qua đầu xe mở cửa cho cô.
Lúc này An Nhiên mới trở lại bình thường, nghi hoặc nhìn anh, hỏi: “đây là đâu?”
Tô Dịch Thừa cười cười, lấy cặp công văn ở chỗ ghế ngồi phía sau, sau đó nắm tay cô đi về phía cửa.
“Là muốn đi đâu?” Không nhận được lời đáp, An Nhiên lại hỏi.
Tô Dịch Thừa cười cười, quay đầu nói với cô: “nhà chúng ta.”
Trong lúc An Nhiên còn có chút chưa kịp phản ứng, Tô Dịch Thừa dắt tay cô lên thẳng tầng 10, mở cửa đi vào, toàn bộ căn nhà có màu sắc trang nhã, gian phòng lấy đen trắng làm màu chủ đạo rất nam tính. Nhưng lại không có sự lôi thôi của một người đàn ông sống độc thân, cả căn nhà sạch sẽ lạ thường, thậm chí trong không gian còn có hương bạc hà nhàn nhạt.
Tô Dịch Thừa để An Nhiên ngồi xuống ghế sô pha, còn mình đi vào phòng bếp rót một cốc nước hoa quả cho cô, sau đó xoay người đi vào phòng tắm, hôm nay đi khảo sát, phần lớn thời gian đều là chạy đến từng công trường, cả người bụi bặm.
Sau mười lăm phút suy nghĩ, An Nhiên mới hoàn toàn phản ứng được, có chút ảo não sao mình đã bị anh dẫn đến đây, ngồi ở ghế sô pha, thậm chí có thể nghe thấy tiếng anh xả nước tắm trong phòng tắm, đột nhiên cả người có chút đứng ngồi không yên.
Tô Dịch Thừa đi ra từ trong phòng tắm, đã đổi lại bộ đồ ở nhà tiện lợi, áo T-shirt rộng thùng thình và quần đùi rộng rãi, cộng thêm buông nửa tóc, cả người nhìn trẻ hơn không dưới mười tuổi, y hệt như là sinh viên đại học.
Tô Dịch Thừa thong dong mở tủ lạnh trong phòng bếp, lấy một cái bánh bao, sau đó rót cho mình một cốc nước hoa quả, hành trình ngày hôm nay được sắp xếp vô cùng bận rộn, thậm chí chẳng bố trí chỗ ăn cơm trưa cho cán bộ, cứ đi hết chỗ này đến chỗ kia kiểm tra, sáng sớm đi gấp nên cũng không lo liệu bữa sáng, buổi tối chỉ một lòng nghĩ đến trở về sớm nên trên đường đi cũng không cho thư ký Trịnh dừng lại, hiện tại thật là có chút đói bụng.
Ngồi xuống đối diện An Nhiên, trực tiếp xé bánh bao ăn vừa uống nước hoa quả.
An Nhiên nhìn anh, không đừng được quan tâm hỏi: “anh còn chưa ăn?”
Tô Dịch Thừa gật đầu, vừa cắn bánh bao vừa nói: “ừ, hành trình hôm nay rất gấp gáp.”
Đột nhiên An Nhiên đưa tay ra lấy cái bánh bao trong tay anh, thật ra thì lúc làm xong động tác này An Nhiên lại hối hận rồi, nhưng mà vẫn kiên quyết nói: “đừng ăn, bụng đói ăn những thứ lạnh như băng này hại dạ dày.”
Tô Dịch Thừa nhíu mày, cười hỏi: “vậy nên ăn cái gì?”
“Ăn đồ nóng gì đó.” An Nhiên nói, gương mặt bất giác nóng lên, phiếm hồng.
Tô Dịch Thừa bật cười nhìn cô, chỉ nói: “anh không ở nhà một ngày.”
An Nhiên trầm mặc một lát, hỏi: “trong nhà có mì không?” Tô Dịch Thừa gật đầu, nói: “có.”
“Vậy tôi đi nấu chút mì cho anh?” An Nhiên nhìn anh, giọng điệu hỏi ý kiến anh.
“Được.” Tô Dịch Thừa sảng khoái đồng ý, trên mặt vô cùng vui vẻ.
An Nhiên nhìn anh, hơi nghiêm mặt, đi về phía phòng bếp. Đến nhà bếp nhìn những nồi niêu, bát đũa, bồn rửa kia mới ý thức được đây không phải nhà cô, cô cũng không biết mì ở đâu, có chút bất đắc dĩ quay đầu, lại nhìn thấy anh đã vào phòng bếp không biết từ khi nào, đang ngồi trước bàn ăn, chống tay, mỉm cười nhìn cô.
“Cái kia, mì ở đâu?” An Nhiên có phần xấu hổ hỏi.
“Trên tủ bát, bên trái.” Tô Dịch Thừa hào phóng nói, trên mặt vẫn cười, tâm tình rất vui vẻ.
An Nhiên gật đầu, lấy mì từ trong tủ bát ra, cho nước vào nồi, đợi đun nóng, trong lúc này, An Nhiên lại xoay người mở tủ lạnh ra, chỉ thấy trong tủ lạnh to như thế mà chỉ có mấy quả cà chua và trứng gà, ngoài ra chỉ còn lon bia và đồ uống.
An Nhiên lấy cà chua và trứng gà, rửa sạch cà chua cắt lát, sau đó đập trứng gà, rồi bật bếp, cho vào nồi xào lên.
Tô Dịch Thừa mỉm cười nhìn tất cả động tác của cô, nhìn bộ dạng cô thật sự chuyên tâm, trong lòng có một loại cảm giác không thể diễn tả thành lời, cảm giác này thậm chí có chút ít xa lạ.
Lúc này, điện thoại để trên bàn trà vang lên, là điện thoại của An Nhiên, Tô Dịch Thừa đứng dậy đi lấy điện thoại di động, trên màn hình điện thoại hiện chữ nhà, hẳn là điện thoại từ nhà cô.
“Là ai a?” An Nhiên gắp mì vào trong bát, sau đó rưới đều cà chua đã xào xong lên trên mặt, xoay người hỏi.
“Hẳn là điện thoại từ nhà.” Tô Dịch Thừa nói, đưa điện thoại cho cô.
An Nhiên gật đầu, không nghe ngay, nói: “mì xong rồi, anh tự bưng đi.” Nói xong mới cầm điện thoại đi ra phòng khách.
“Alo, mẹ.” An Nhiên nhấn nút nghe, bây giờ mới nhớ tới chiều nay vội vàng đi ra ngoài mà không nói gì với mẹ, có lẽ bà ở nhà thấy muộn thế này mà cô chưa về nên lo lắng rồi.
“An Nhiên, có phải xảy ra chuyện gì không, sao muộn thế này còn chưa về?” Bên kia điện thoại, Lâm Tiểu Phân hơi lo lắng hỏi.
“Không có gì, là chuyện công việc, con đợi xong thì về.” An Nhiên không nói chuyện công trường xảy ra sự cố, cô không muốn vì cô mà mẹ lo lắng.
“Ừ, vậy con về sớm một chút.” Lâm Tiểu Phân không nghi ngờ gì, dặn dò mấy câu rồi cúp điện thoại.
Quay đầu lại, thấy Tô Dịch Thừa đã ngồi vào bàn ăn ăn rồi, nghe thấy cô nói chuyện điện thoại xong, xoay người, vừa vặn đối diện với ánh mắt của cô, cười nói: “mùi vị rất ngon.”
An Nhiên hơi xấu hổ cười cười, thật ra thì cô biết tay nghề của cô cùng lắm chỉ được coi là bình thường, không ăn ngon nhưng cũng không khiến người ta khó nuốt. Vì bình thường toàn ăn cơm nhà, lúc về mẹ đã làm thức ăn thơm ngào ngạt rồi, cô cũng không có nhiều cơ hội tự mình nấu, cho nên tài nấu nướng chỉ coi là tạm được.
“Anh cứ ăn từ từ, tôi về trước.” An Nhiên nói với anh, nói xong, cầm lấy túi trên ghế sô pha chuẩn bị ra về.
“Chờ một chút, An Nhiên.” Tô Dịch Thừa gọi cô lại, chỉ chỉ bát cơm trước mặt mình, nói: “có thể chờ anh ăn mì xong không? Ít nhất cũng để anh đưa em về.”
“Không, không cần phiền phức như vậy, tôi có thể tự mình đi về.” An Nhiên vội vàng cự tuyệt, tóm lại là hai người có chút xa lạ, cô cố gắng hết sức không để mình làm phiền anh, giơ tay lên nhìn đồng hồ một chút, “bây giờ mới hơn tám giờ, không phải quá muộn, tự tôi về nhà là được rồi.”
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa để bát đũa xuống, đứng dậy, đi về phía cô.
An Nhiên khó hiểu, không rõ anh định làm gì.
“Em nói là về nhà?” Tô Dịch Thừa nhìn cô, bình tĩnh hỏi.
An Nhiên sững sờ gật đầu, là về nhà không sai a!
Tô Dịch Thừa cau mày, đưa tay về phía cô, nói: “đưa di động cho anh.”
An Nhiên khó hiểu nhưng vẫn lấy di động trong túi đưa cho anh: “sao vậy?”
Tô Dịch Thừa không nói gì, chẳng qua chỉ cười cười, cầm điện thoại di động mở lịch sử cuộc gọi sau đó trực tiếp nhấn số vừa gọi đến.
Điện thoại được nhận vô cùng nhanh chóng, không đến hai tiếng đã được nghe: “uy?”
“Mẹ, con là Dịch Thừa.” Tô Dịch Thừa nói với điện thoại, nhìn An Nhiên, trên mặt hàm chứa nụ cười.

Chương 20: Anh ấy nghiêm túc
Editor: Violetin_08
An Nhiên có chút không hiểu rõ ý nghĩa cái nhìn của anh, không rõ anh gọi về nhà là muốn làm gì?
“Ách.” Bên kia, Lâm Tiểu Phân vẫn có chút không quen với người con rể đột nhiên xuất hiện này, sửng sốt một lúc lâu mới kịp phản ứng, vội hỏi: “là Dịch Thừa hả, con đi công tác về rồi?”
“Vâng, đã về rồi, thật ra thì con gọi điện đến là muốn nói một tiếng với mẹ, bây giờ An Nhiên đang ở cùng con, buổi tối có lẽ không về, sáng sớm mai con đưa cô ấy về.” Tô Dịch Thừa nói.
“Ách.” Lời của Tô Dịch Thừa khiến Lâm Tiểu Phân không khỏi ngẩn người, nhưng mà lúc này nhanh chóng kịp phản ứng, dù sao con gái cũng đã kết hôn, cười nói: “ha ha, được được được, mẹ biết rồi, các con đều là người trẻ tuổi thôi. An Nhiên cũng thật là, ở cùng con thì có gì mà phải giấu giếm chứ. Các con vốn chính là vợ chồng, phải sinh hoạt một chỗ, nhưng mà các con kết hôn cũng vội vàng, mẹ suy nghĩ có phần không chu đáo, như vậy đi, ngày mai, ngày mai mẹ lập tức giúp An Nhiên thu dọn đồ đạc, để nó dọn đến nhà con đi, đều đã kết hôn rồi, làm gì còn chuyện còn ở nhà mẹ đẻ, nếu truyền ra ngoài lại khiến người ta chê cười.”
“Ha ha, dạ dạ dạ, mẹ nói rất đúng, ngày mai tan tầm, con đến chuyển đồ của An Nhiên đến đây, có điều là làm mẹ vất vả rồi.” Tô Dịch Thừa nói như vậy.
“Nói cái gì vậy, tối mai tan việc các con cứ đến đây, sau đó cả nhà chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm, đúng rồi, các con đã thưa chuyện với thông gia bên kia chưa, nếu không lúc nào các con sắp xếp thời gian để hai gia đình cùng ăn cơm.” Mặc dù không tổ chức hôn lễ nhưng hai gia đình phải gặp mặt, ăn một bữa cơm với nhau, nếu không đính ước thông gia thì sau này mà gặp trên đường cũng không nhận ra nhau.
“Mẹ nghĩ rất đúng, hai ngày nữa con sẽ bố trí.” Tô Dịch Thừa đồng ý, bật cười nhìn An Nhiên đang trừng lớn hai mắt ở trước mắt, không nhịn được đưa tay sờ sờ đầu cô.
“Ừ, vậy ấn định thời gian rồi báo cho chúng ta biết là được.” Lâm Tiểu Phân nói, sau đó nói mấy chuyện không quan trọng, rồi mới cúp máy.
Tô Dịch Thừa ngắt điện thoại rồi mới trả di động cho An Nhiên, chỉ thấy An Nhiên sững sờ ngây ngốc nhìn chằm chằm anh, cũng không đưa tay ra nhận, cười nói: “còn u mê nữa?”
Lúc này An Nhiên mới lấy lại tinh thần: “anh anh anh…” Chỉ tay vào anh, không nói ra lời.
Tô Dịch Thừa cười cười, hỏi: “anh làm sao?”
“Anh anh anh…làm sao anh có thể gọi điện thoại cho mẹ tôi!” Nghẹn một lúc lâu cuối cùng An Nhiên chỉ thốt ra được một câu như vậy.
“Em nói xem?” Tô Dịch Thừa hỏi ngược lại, khóe miệng cong lên mang theo tia giảo hoạt.
“Là tôi đang hỏi anh, sao anh có thể gọi điện cho mẹ tôi nói những cái kia!” An Nhiên thật có phần tức giận, cái gì ở lại, cái gì chuyển đến, đến bây giờ cô đã nói gì a!
Tô Dịch Thừa cười cười, cũng không nói gì, xoay người trở lại bàn ăn một lần nữa, cầm lấy bát đũa ăn mì, mặc dù hơi nguội và mềm nhưng mùi vị vẫn không tồi, thậm chí Tô Dịch Thừa còn cảm thấy đây là bát mì ngon nhất từ trước đến nay của anh, mặc dù bản thân nó không ngon lắm.
“Tô Dịch Thừa!” An Nhiên đi đến bên cạnh anh, nhìn anh, cô thật có chút bốc hỏa, mặt đã đỏ rực lên rồi.
Chỉ bằng mấy hớp, Tô Dịch Thừa đã ăn xong hết bát mì, thậm chí cả nước cũng uống hết nhẵn, đứng dậy cho bát vào trong bồn rửa, thậm chí xả nước, rửa sạch sẽ. Sau đó mới xoay người nhìn An Nhiên, chăm chú hỏi: “Đây là đâu?”
“Nhà anh.” An Nhiên đáp, vẻ mặt vẫn lạnh lùng tỏ rõ sự tức giận của mình lúc này.
“Anh là gì của em?” Tô Dịch Thừa lại hỏi.
“Anh là … tôi” An Nhiên ngừng lại, hai chữ ông xã kia cô không nói nên lời.
“Anh là gì của em?” Tô Dịch Thừa truy hỏi, vẻ vẫn nghiêm túc như thế.
An Nhiên nhìn anh hồi lâu, cuối cùng không nói ra được, có chút tức giận xoay người sang chỗ khác, không nhìn anh.
Tô Dịch Thừa thở dài, đưa tay ra giữ cô. An Nhiên hơi khó chịu giãy dụa, lại bị anh giữ chặt. Tô Dịch Thừa kéo cô đến ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, xoay người cô lại để hai người đối mặt nhau. Mở miệng nói: “An Nhiên, hiểu rõ mối quan hệ của chúng ta bây giờ chứ?”
An Nhiên gật đầu, lại không nhìn anh, tầm mắt rơi vào bàn trà bên cạnh.
“Chúng ta là vợ chồng, từ giờ phút chúng ta lấy giấy chứng nhận kết hôn kia, nơi này là nhà của anh cũng là nhà của em, mẹ của em không chỉ là mẹ của em mà cũng là mẹ của anh, anh cũng phải gọi bà là mẹ, chẳng lẽ không phải sao?”
An Nhiên gật đầu, những điều này cô đều biết, chỉ là chưa thích ứng được mà thôi.
“An Nhiên.” Tô Dịch Thừa khẽ gọi cô, đưa tay lên nhấc cằm cô nhưng không dùng sức, chỉ nói: “ngẩng đầu nhìn anh.”
An Nhiên có chút không được tự nhiên với động tác như thế này, nhưng mà vẫn ngẩng đầu, giương mắt nhìn anh. Ánh mắt anh rất thâm thúy, bên trong như là có nhiều thứ mà cô nhìn cũng không hiểu rõ.
Tô Dịch Thừa nhìn ánh mắt của cô, nói quả quyết: “đối với cuộc hôn nhân này, anh rất nghiêm túc!”
An Nhiên nhìn anh, hình như có phần bị mê hoặc.
Thậm chí không biết bản thân mình trả lời như thế nào, chẳng qua là khi An Nhiên phản ứng được thì môi của anh đã nhẹ nhàng, trằn trọc hôn lên môi cô, An Nhiên sững sờ, không biết làm sao mà chỉ trừng to mắt nhìn khuôn mặt phóng đại mấy lần trước mắt mình. Anh nhắm hai mắt, lông mi thật dài, thậm chí có thể cọ xát vào da thịt cô.
Vào thời điểm An Nhiên hơi ngẩn người sững sờ, Tô Dịch Thừa mở mắt ra, nhìn bộ dạng ngây ngốc của cô thì vừa bực mình vừa buồn cười, xấu xa há mồm cắn nhẹ môi cô, dùng lực vừa đủ, không rách nhưng cũng rất đau.
An Nhiên bị đau đớn, lấy lại tinh thần, ánh mắt lóe ra sự e thẹn, đưa tay muốn đẩy anh ra, hiển nhiên cô vẫn không thích ứng được với sự thân mật như vậy.
Tô Dịch Thừa giơ tay lên giữ lại cô, môi kề sát vào môi của cô, thanh âm hơi khàn khàn mờ ám, khẽ nói: “đừng cử động, nhắm mắt lại.”
“Tôi … ngô ngô…” An Nhiên mở miệng định từ chối, tuy nhiên vừa vặn tạo cơ hội cho anh công thành chiếm đất, vừa há mồm, cái lưỡi kia liền chui vào, không chút khách khí cướp đoạt tất cả của cô.
Tô Dịch Thừa hôn môi cô, lưỡi dài dây dưa, làm cho cô bắt đầu hưng khởi, môi cô rất mềm mại và ngọt ngào giống như mùi vị anh hôn ngày hôm qua, khiến anh không khỏi bị mê muội, nghĩ tham luyến nhiều hơn.
Hôn môi có chút xa lạ đối với An Nhiên, hồi trước dù hẹn hò với Mạc Phi ba năm nhưng khi đó bọn họ đều ngây thơ, cái gì cũng không hiểu, cũng lắm cũng chỉ là dắt tay nhau đi dạo phố, còn tính là hôn cũng chỉ là thơm nhẹ một cách hời hợt trên khuôn mặt, chỉ như thế hai người cũng đã xấu hổ cả buổi.
An Nhiên không biết kỹ thuật hôn của Tô Dịch Thừa có tốt hay không, nhưng thực sự cô bị anh hôn đến đầu óc có phần choáng váng rồi, lý trí gì đó cũng dần dần rời khỏi đầu cô, cánh tay vốn muốn phản kháng giãy dụa cũng dần mất đi sức lực, chậm rãi buông lỏng xuống.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor