Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 007-008

Chương 07: Anh có kết hôn với tôi không?
 Editor: Violetin_08
Tô Dịch Thừa đang đợi thư ký Trịnh thì bà già trong nhà gọi điện thoại tới, bảo anh về nhà ăn cơm tối, anh biết nhất định không chỉ đơn giản là ăn cơm như vậy, đoán chắc là lại muốn nhắc lại chuyện xưa, chuyện xưa đó đơn giản chính là bắt anh đi xem mắt gì đó. Đang suy nghĩ làm sao để tạm thời đùn đẩy lại thì đột nhiên một người ngồi xuống trước mặt, anh nghĩ là thư ký Trịnh đến, giương mắt lên nhìn mới biết là một người phụ nữ, trực giác cảm thấy người phụ nữ này quen mặt, ngẩn người mới nhớ ra thật sự đã gặp người phụ nữ này, hơn nữa gặp không chỉ một lần!
‘A Thừa, con có nghe mẹ nói không a!” bên kia điện thoại, mẹ Tô lâu không nghe thấy con trai đáp lại, có phần không vui hỏi.
Tô Dịch Thừa lấy lại tinh thần, nói vào điện thoại di động: “Mẹ, ở đây con đang có chút việc, tối nay gọi điện cho mẹ.”
“Đừng có mà lấy cớ qua loa tắc trách với mẹ, trước tiên nói rõ ràng đã, buổi tối có về hay không.” Mánh khóe này của con trai trước kia đã chơi nhiều rồi, theo bản năng mẹ Tô không tin tưởng lời anh nói. “Ông và Cha con dù không nói ra miệng nhưng trong lòng vẫn nhớ con, con a, chuyển ra ngoài là chuyển đi luôn, một tháng cũng phải trở về một lần chứ, suốt ngày nói công việc bận rộn, một trợ lý thị trưởng thì bận rộn gì chứ, mẹ thấy ông Trương vẫn rất nhàn rỗi, thường tìm cha và ông con đánh cờ, nói chuyện phiếm, chẳng lẽ một thư ký thị ủy như ông ấy còn không bận hơn con? Mẹ thấy là con toàn kiếm cớ không về nhà.”
Tô Dịch Thừa thật sự có phần thua mẹ, cười cười xin lỗi với An Nhiên, sau đó hướng về điện thoại thỏa hiệp nói: “Được, được rồi, con biết rồi, buổi tối con có về, như vậy đi!”
“Không được sai đâu đấy” Lúc này mẹ Tô mới hài lòng, sau đó dặn dò mấy câu, rồi cúp điện thoại.
Tô Dịch Thừa cúp điện thoại, định mở miệng hỏi An Nhiên tìm anh có việc gì, không ngờ lại bị An Nhiên đoạt trước.
“Cố An Nhiên, Mộ tiên sinh phải không, tôi là Lâm Lệ, không, là đồng nghiệp của anh, Trình Tường giới thiệu tới, xin chào.” Vừa nói An Nhiên vừa vươn tay ra. Thật ra thì về người đàn ông trước mắt này, lúc đầu Lâm Lệ chỉ nói với cô là anh ta đẹp trai thôi, mà không nói gì khác, cho nên hiện tại cô chỉ biết anh ta tên là Mộ Phong, là đồng nghiệp của Trình Tường, đi làm ở công ty chứng khoán, ngoài ra không biết gì cả.
Tô Dịch Thừa sững sờ vươn tay ra bắt tay nàng, nhưng mà anh nghe những gì cô vừa nói như lọt vào sương mù, cái gì Cố An Nhiên? Cái gì Mộ tiên sinh? Cái gì Lâm Lệ? Cái gì Trình Tường? Cái gì và cái gì a!
“Cố tiểu thư, thật ra thì tôi —” Vừa định mở miệng, điện thoại lại vang lên lần nữa, Tô Dịch Thừa cười cười xin lỗi An Nhiên, nghe điện thoại, là thư ký Trịnh gọi điện thoại đến nói là bây giờ đang là giờ tan tầm, xe còn cách bốn phố nữa, ước chừng phải nửa giờ nữa mới đến, sợ anh chờ lâu nên gọi điện nói một tiếng.
Đặt điện thoại xuống, vừa định mở miệng, chuông lại vang lên, là Lý thị ủy gọi tới, thông báo rằng hội nghị xây dựng phát triển kinh tế thành phố kia bị hoãn lại sang sáng thứ hai rồi.
Đợi đến khi anh đặt điện thoại xuống lần nữa, không đợi anh mở miệng, đối diện An Nhiên cười nói: “Anh có vẻ thật bề bộn công việc.” Từ khi cô đến đây, hầu như anh không ngừng nghe điện thoại.
Tô Dịch Thừa cười cười, anh cũng không muốn nói nhiều về vấn đề này.
“Tôi nói sơ lược tình hình của tôi trước nhé.” An Nhiên đoan trang nhìn anh mở miệng nói: “Hiện tại tôi hai mươi tám tuổi, có một công việc khá ổn định, kinh tế độc lập, trong nhà còn có cả cha mẹ, cha là giáo sư cao trung, mẹ là kế toán cho một xí nghiệp quốc doanh, tôi là con một, hơn nữa thân thể khỏe mạnh, cũng không có bệnh di truyền gì.”
Tô Dịch Thừa nghe đến đây xem như đã hiểu rõ, lời dạo đầu như vậy, thì ra là cô tới đây xem mắt, tựa lưng vào ghế ngồi, khóe miệng từ từ cong lên thành nụ cười như ẩn như hiện, trước đây anh gặp người con gái này ba lần, tính lần này là lần thứ tư, cũng là lần thứ ba anh thấy cô đi xem mắt, trong đó một lần duy nhất không phải mà là cô cùng đối tượng xem mắt kia tiến thêm một bước hẹn hò, nhưng mà kết quả có vẻ như không tốt đẹp. Tuy nhiên lần này có chút bi ai là dường như cô nhận nhầm đối tượng rồi. Bưng tách cà phê trên bàn lên, uống một ngụm, tiếp tục nghe cô nói.
Thấy anh không nói, An Nhiên tiếp tục: “Thật ra thì đến cái tuổi này rồi, những nam nữ trưởng thành như chúng ta đi xem mắt với mục đích rất rõ ràng, đơn giản là muốn tìm một người bầu bạn sống chung với mình, về phần tình yêu, hình như chúng ta đã qua cái tuổi yêu điên cuồng rồi. Cho nên, nếu thích hợp, anh có muốn kết hôn với tôi không?” Cô có phần mệt mỏi, đã không muốn đợi thêm nữa, nếu hôn nhân là cái đích cuối cùng, như vậy trực tiếp đi đến kết cục là được, quá trình kia, cô không cần.
“Khụ, khụ …khụ khụ khụ…” Tô Dịch Thừa ho sặc lên vì câu nói của cô, khuôn mặt đỏ lên nhìn cô, trong mắt là vẻ không thể tin được.
An Nhiên rút khăn giấy đưa cho anh, hỏi: “anh …không sao chứ?”
Tô Dịch thừa nhận lấy, lắc đầu, nhìn cô: “Cô, cô vừa mới nói gì?” Vì sặc nên tiếng nói trở nên có chút kỳ lạ.
An Nhiên nhìn vào mắt anh, nói: “Vì tôi có kinh tế độc lập, cho nên tôi không cần dựa vào anh mà sống, giặt quần áo, nấu cơm, một ít việc nhà này tôi cũng có thể đảm nhiệm, tôi không cần hôn lễ gì lớn cả, thậm chí không cần mở tiệc mời khách, nếu có thể, ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn luôn.”
Tô Dịch Thừa nhìn cô, đầu tiên chân mày nhíu chặt lại, rồi từ từ giãn ra, cười khẽ lắc đầu, nói: “Ngày mai tôi không rảnh.”
An Nhiên ngẩn người, nhưng nhanh chóng hiểu ý, gật đầu: “Tôi hiểu rồi.” nói xong liền đứng dậy chuẩn bị đi. Nghĩ lại cũng đúng, mới gặp mặt lần đầu mà đã nói chuyện kết hôn với người ta, ai mà đồng ý chứ.
“Cố tiểu thư.” Thấy cô muốn đi, Tô Dịch Thừa cũng đứng lên gọi lại, hỏi: “Chúng ta mới gặp mặt lần đầu tiên, căn bản chưa hiểu gì về nhau, cô không cảm thấy cuộc hôn nhân như vậy quá qua loa sao?”
An Nhiên quay đầu lại, nói: “như thế nào mới tính là hiểu đây? Có một số người cố ý giấu diếm, cho dù là mấy năm, thậm chí là cả đời cũng không chắc chắn hiểu rõ được bản chất của người đó, hiểu rõ tính tình anh ta, cho nên không cần để ý thời gian dài ngắn. Với lại nhìn thấu một số việc lại cảm thấy nó lộ ra vẻ xấu xí, đôi khi mơ hồ nhìn mới có cảm giác tốt đẹp mông lung.”
Hai người cứ đứng nhìn nhau như vậy, Tô Dịch Thừa nhìn cô, như là đang suy tư cái gì, An Nhiên thấy anh vẫn không nói gì, xoay người, nhấc chân chuẩn bị rời đi.
Đột nhiên thanh âm có chút từ tính từ phía sau truyền đến: “Chiều nay tôi rảnh.”
Bước chân bỗng dưng dừng lại, An Nhiên sững sờ quay đầu, đối diện với cặp mắt cười mà không cười kia, thấy anh mở miệng nói: “Bây giờ có thể cùng tôi ăn một bữa cơm chứ?”
Sau một lát sửng sốt, An Nhiên mới kịp phản ứng lại, xoay người, một lần nữa trở lại chỗ ngồi.

Chương 08: Lấy giấy kết hôn
Editor: Violetin_08
An Nhiên ăn bữa cơm này có chút kỳ lạ, anh ta hình như bận nhiều công việc, một bữa cơm mà anh ta chẳng động đũa mấy, thời gian còn lại hầu như để nghe điện thoại, những cuộc điện thoại này chẳng liên quan đến chứng khoán hay tài chính, toàn là những thứ cô nghe không hiểu lắm. Nhưng mà trong đó cũng có một cuộc mà cô nghe hiểu rõ, chắc hẳn là gọi cho thư ký của anh, nói không cần đến đón anh mà đến nhà anh cầm sổ hộ khẩu, sau đó đi thẳng đến cục dân chính chờ anh.
Sau khi ăn cơm xong, đầu tiên hai người đến nhà An Nhiên, An Nhiên để anh ta chờ dưới lầu, còn mình thì chạy lên nhà lấy sổ hộ khẩu xuống, thật ra lúc An Nhiên cầm sổ hộ khẩu chạy xuống, thì chính bản thân mình cũng cảm thấy sững sờ, cứ thế này là đi kết hôn rồi sao? Chính mình nghĩ cũng thấy khó tin.
Thật ra tối qua cô đã suy nghĩ rất nhiều chuyện từ khi ở cùng một chỗ với Mạc Phi, rồi chuyện sáu năm qua. Trước kia không buông xuống được là vì từ đầu đến cuối cô vẫn lưu luyến đoạn tình cảm này, không quên được người đàn ông kia, trong tiềm thức, thậm chí còn mong anh ta trở về tìm cô, rồi đúng là ngày hôm qua đã gặp lại Mạc Phi, tất cả mọi chuyện cô đã nghĩ kỹ rồi, anh ta vẫn là Mạc Phi của sáu năm trước, những gì anh ta muốn cô chắc chắn không cho được, cho nên kết cục sáu năm sau và sáu năm trước đều giống nhau, bọn họ chắc chắn không thể đi đến kết cục tốt.
Hiện tại cô hai tám tuổi rồi, bây giờ đối với cô mà nói hôn nhân là vô cùng cấp bách, không chỉ cha mẹ không yên lòng mà cả Lâm Lệ cũng lo lắng thay cô, trong thời gian này, cô đã xem mắt đủ loại người, cao thấp gầy béo đều đủ, gặp nữa cũng không đảm bảo được là sẽ không gặp đến một Lâm An Kiệt thứ hai. Cô không biết người đàn ông tên Mộ Phong này tột cùng là người như thế nào, nhưng trực giác mách bảo, cô cảm thấy anh ta không giống người xấu, hơn nữa so với những người trước kia, cô có ấn tượng tốt với anh ta.
Đến khi bọn họ đến cửa cục dân chính thì thư ký Trịnh đã đến, Tô Dịch Thừa để cô đợi ở đây, còn mình đi đến chỗ thư ký Trịnh nói gì đó, thậm chí An Nhiên cảm thấy người nọ trợn mắt nhìn cô, trong mắt là vẻ khiếp sợ, không thể tin được.
Trong cục dân chính cũng không có nhiều người, hai người đến điền vào bảng kê khai, An Nhiên nhận thấy anh ta là người lịch thiệp, ít nhất hiểu được thế nào là chăm sóc con gái, tất cả chuyện phô tô copy vụn vặt đều do một tay anh ta làm, cô không cần làm quá nhiều, đến khi hai người nhận được giấy chứng nhận đỏ hồng đi ra ngoài, đã là chuyện của nửa tiếng sau rồi.
Đứng ở cửa An Nhiên cầm giấy chứng nhận kết hôn kia, hơi có phần choáng váng, thì ra kết hôn lại đơn giản như vậy!
Mở giấy chứng nhận ra, nhìn tấm ảnh phía trên vẫn còn hơi ấm, trong ảnh hai người cười cũng không ngọt ngào, thậm chí ở giữa còn có khoảng cách, An Nhiên cười khẽ, trong chớp mắt cô khép lại giấy chứng nhận thì chợt thấy cái tên phía trên kia, bỗng dưng mắt hạnh trợn tròn, phía trên kia rõ ràng viết Tô Dịch Thừa!
An Nhiên quay đầu nhìn, chỉ vào tên trên giấy chứng nhận kết hôn, vặn hỏi: “sao anh lại tên là Tô Dịch Thừa?”
Tô Dịch Thừa cười, cười trước phản ứng chậm chạp của cô bé này, ánh có chút vô lại nói : “Từ nhỏ cha mẹ tôi đã đặt tên tôi như vậy, cho nên tên tôi là như vậy chứ sao.”
“Anh …anh không phải tên là Mộ Phong sao? Rõ ràng Lâm Lệ nói với tôi anh tên là Mộ Phong a!” An Nhiên nói, cô không nhớ sai, ngay cả trên đường đến, Lâm Lệ còn gọi điện nhắc nhở cô đến, rõ ràng gọi là Mộ Phong, sao lúc này lại thay đổi cả họ tên đây!
Đang lúc An Nhiên có chút ngổn ngang thì Lâm Lệ gọi điện đến, vừa nhận điện thoại, không đợi An Nhiên mở miệng, Lâm Lệ đã oanh tạc: “Cố An Nhiên, mi chết ở đâu rồi, vừa nãy gọi điện, không phải mi nói đang trên đường đến ư, mi đã đi đến đầu bên kia Thái Bình Dương rồi hay sao, lâu như vậy còn chưa đến cho ta, Mộ Phong nhà ta đã chờ mi ở đây hai giờ đồng hồ rồi…”
An Nhiên có phần lộn xộn, cầm điện thoại di động sững sờ nhìn người đứng trước mặt cười như không cười, Tô Dịch Thừa, một câu cũng không nói nên lời, sau đó cô nghe thấy tiếng Trình Tường truyền đến từ đầu điện thoại bên kia: “Bà xã, em đừng kích động, còn đang mang thai đó, bác sĩ vừa nói em không được xúc động quá, để anh nói chuyện với An Nhiên.”
“An Nhiên, em đang ở đâu, có phải xảy ra chuyện gì không, Mộ Phong nói anh ta vẫn không thấy em đến.” Đầu điện thoại bên kia, Trình Tường hỏi.
“Em … em đi rồi, cũng, cũng gặp được người…” An Nhiên nhìn Tô Dịch Thừa, sững sờ ngây ngốc nói. Bây giờ là chuyện gì, cái gì và cái gì a!
“Ách, em gặp, nhưng vừa rồi Mộ Phong gọi tới nói không có a, cậu ấy vẫn đang chờ nhưng không thấy em tới a, không phải là em đến nhầm chỗ chứ!” Trình Tường suy đoán hỏi.
“Em, em đúng là đến ‘cà phê Tả Ngạn’ trên đường Quế Lâm.” An Nhiên nói chi tiết.
“Trời!” Nghe vậy, Trình Tường không khỏi kêu lên, rồi nói: “Thế nào lại là đường Quế Lâm, phải là ‘cà phê Tả Ngạn’ trên đường Quế Châu mới đúng a!”
“Cố An Nhiên, sao mi lại ngu ngốc như vậy a, rõ ràng ta nói rõ là ‘cà phê Tả Ngạn’ trên đường Quế Châu, mi chạy đến đường Quế Lâm làm cái gì a!” bên kia dường như điện thoại lại bị Lâm Lệ đoạt lại, chỉ nghe thấy cô giận giữ nói: “bây giờ mi nhanh đến ‘cà phê Tả Ngạn’ trên đường Quế Châu đi, không biết đường thì gọi xe đến, Mộ Phong còn đang ở đó, vẫn đang ở đó chờ mi!”
“Lâm Lệ.” An Nhiên nhẹ giọng gọi: “không kịp nữa rồi.”
“Cái gì mà không kịp nữa, bây giờ mi đi là kịp được, ta nói cho mi biết, Mộ Phong thực sự không tệ, nếu mi bỏ lỡ, mi sẽ phải hối hận!” Hiện tại Lâm Lệ rất tức giận, cô thực sự là bị Cố An Nhiên làm tức điên rồi!
An Nhiên nhìn người đàn ông đứng trước mặt một chút, lại nhìn tờ chứng nhận trong tay, nói: “Lâm Lệ, ta…ta lấy giấy chứng nhận rồi.”
“giấy chứng nhận gì, lấy cái chứng nhận gì, ta còn lấy ta đây.” Lâm Lệ đã tức giận đến hồ đồ.
An Nhiên thở dài, nhắm mắt lại, nói: “lát nữa ta gọi cho mi.” Nói xong lập tức cúp điện thoại, thật chí tắt máy luôn, cô hiểu rất rõ tính tình Lâm Lệ, cúp máy thế này mà không tắt nguồn, cô nhất định là sẽ lại gọi tới, nhưng mà hiển nhiên bây giờ không thể nói rõ với cô ấy được, ngay cả chính cô còn lộn xộn vô cùng.
Nhìn Tô Dịch Thừa trước mắt, An Nhiên quát hỏi: “anh không phải Mộ Phong, sao lại muốn lừa tôi!” Trong mắt chứa sự phẫn nộ do bị lừa gạt.
“Tôi không có ý lừa gạt cô.” Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng cong khóe miệng, thậm chí anh thấy mình có phần thích bộ dạng cô tức giận như vậy, ánh mắt trừng to, rất đáng yêu.
An Nhiên nhìn chằm chằm anh, không hiểu sao đến bây giờ anh ta vẫn còn bịa đặt được, anh ta còn nói không lừa gạt cô sao, đừng nói là anh ta còn có biệt hiệu hay nhũ danh gọi là Mộ Phong nha.
Tô Dịch Thừa nhún vai, nói: “thứ nhất, tôi chưa bao giờ nói mình họ Mộ, mấy lần tôi muốn giải thích nhưng cô không cho tôi cơ hội mở miệng. Thứ hai, là cô một mạch ngồi vào chỗ của tôi, thậm chí còn chưa có sự đồng ý của tôi. Thứ ba, về việc kết hôn, cũng là một mình cô nói ra, tôi không hề uy hiếp hay dọa dẫm gì cô cả.”
“Tôi …” An Nhiên cứng họng, nhất thời không tìm được lời phản bác, đúng là như anh nói, chính xác là không có, bây giờ nhớ lại, đúng là do cô nhớ nhầm chỗ, sau đó cho rằng anh ta là người Lâm Lệ giới thiệu cho cô. Nhưng mà, anh ta đâm lao theo lao, rõ ràng là tiếp tay cho cô tiếp tục làm sai a! Nhìn giấy chứng nhận mình nắm chặt trong tay, đột nhiên An Nhiên nghĩ đến vấn đề, người đàn ông này rõ ràng biết cô nhầm người, vì sao lại vẫn đồng ý kết hôn với cô? Ngẩng đầu, nhìn anh, hỏi: “Sao anh lại đồng ý đi đăng ký kết hôn với tôi!”
Tô Dịch Thừa cười, không đáp mà hỏi ngược lại: “Vậy lúc đó cô hi vọng tôi từ chối sao?”
“Người bình thường cũng không mấy ai đồng ý đi!” An Nhiên nói thầm.
“Ha ha.” Tô Dịch Thừa sang sảng cười ra tiếng, mở giấy chứng nhận kết hôn trong tay ra một chút, nói: “Tôi cũng cần một người vợ, tôi thấy cô, rất thích hợp.”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor