Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 003-004

Chương 03: Cưỡng Hôn
 Editor: Violetin_08
Sáng ngày hôm sau, An Nhiên từ trong phòng đi ra thì Lâm Tiểu Phân đã làm xong bữa sáng, thấy cô đi ra ngoài, liếc mắt một cái bà nói: “Đến đây ăn sáng đi.” Giọng nói vẫn giống trước kia, không khác thường tí nào, giống như chuyện tối qua chưa từng xảy ra.
An Nhiên mấp máy môi đi tới phòng ăn, kéo cái ghế ra ngồi xuống đối diện với Lâm Tiểu Phân, Lâm Tiểu Phân múc cho cô bát cháo.
An Nhiên cúi đầu húp cháo, vẻ mặt nhìn không ra tâm tình.
Mặc dù Cố gia không phải là thư hương môn đệ gì, nhưng Cố cha đã định ra “tiêu chuẩn cứng ngắc” – ăn không nói, ngủ không ngáy!
Ăn xong miếng cháo cuối cùng, An Nhiên để bát xuống, ngẩng đầu lên nhìn Lâm Tiểu Phân, nói: “Mẹ, mẹ gọi điện cho bác Trương đi, con đồng ý hẹn hò với Lâm An Kiệt.”
Lâm Tiểu Phân sửng sốt, Cố Hằng Văn ngồi cạnh cũng ngừng ăn, hai người trao đổi ánh mắt, đồng loạt nhìn An Nhiên, Lâm Tiểu Phân mở miệng, nói: “Nhiên Nhiên, mẹ không muốn ép con, nếu thằng bé kia chướng mắt, chúng ta sẽ tìm mối khác là được, tối hôm qua là mẹ vội vàng quá.”
“Không phải, con nghĩ rồi, mẹ nói không sai, người ta phải nhìn về phía trước, không thể sống trong quá khứ, tuổi con cũng không còn nhỏ rồi, kết hôn cũng là chuyện sớm muộn thôi, mà Lâm An Kiệt đúng là đối tượng không tệ, cho nên con muốn thử một lần.” An Nhiên bình tĩnh nói.
Lâm Tiểu Phân không nói gì, ánh mắt nhìn cô, rõ ràng có sự lo lắng, mặc dù bà muốn An Nhiên yêu đương, kết hôn, nhưng chung quy cũng không muốn để cô làm qua loa đại khái.
Im lặng một lúc, khi bầu không khí trở nên có phần lúng túng  thì Cố Hằng Văn mở miệng nói: “Con yêu đương với ai, cha mẹ không phản đối, tự con hiểu trong lòng là được.”
An Nhiên gật đầu: “Con biết rồi, buổi sáng con có cuộc họp, con đi làm trước đã.” Nói xong, liền đứng dậy về phòng lấy túi sách, ra cửa đi làm.
Trong nhà, Lâm Tiểu Phân nhìn cửa nhà một lần nữa mở ra rồi đóng lại, đặt đôi đũa trong tay xuống bát, có chút vô lực thở dài. Bàn tay được một đôi tay khác ôm lấy, ngẩng đầu nhìn thấy chồng mình đang nhìn bà dịu dàng, khóe mắt mang theo nụ cười, nói: “Yên tâm đi, Nhiên Nhiên biết mình đang làm gì mà.”
Gần đây An Nhiên bận rộn nhiều việc, dự án Bích Hồ Viên lần lượt bị trả về, nàng lần lượt sửa đổi nhưng vẫn không đạt tới yêu cầu của tổng giám đốc. Liên tục mấy ngày, mỗi ngày nàng đều chạy qua chạy lại giữa công trường và công ty, tất cả buổi tối đều ở lại trong phòng làm việc quá mười giờ mới được về nhà. Nhưng mà cũng may chiều hôm nay, tổng giám đốc đã mở miệng vàng, rốt cục cũng thông qua bản vẽ, đồng nghĩa với việc rốt cục hôm nay nàng có thể tan tầm đúng giờ.
Sau buổi xem mắt lần trước, cô vẫn không có thời gian gặp lại Lâm An Kiệt, nhưng có trao đổi tin nhắn, Lâm An Kiệt coi như là người tương đối biết chăm sóc người khác, quan hệ thăm hỏi bình thường và đúng lúc khiến An Nhiên cảm thấy ở chung với anh ta thực ra cũng không khó khăn cho lắm.
Hôm nay An Nhiên hẹn Lâm An Kiệt ăn cơm tối, cô thực sự quyết định muốn thử tiếp nhận một cuộc tình mới, một cuộc tình lấy kết hôn làm điều kiện tiên quyết.
An Nhiên là một người nghiêm túc, khi đã quyết định làm gì thì cô sẽ nghiêm túc ra sức một trăm phần trăm đi làm, như là hôm nay vậy, cô không lái xe mà trực tiếp thuê xe, cô đã chuẩn bị để Lâm An Kiệt đưa cô về nhà.
Nơi dùng cơm là một quán cơm tây cỡ trung, vì trên đường bị kẹt xe nên khi An Nhiên đến thì Lâm An Kiệt đã đến, anh ta đang nhíu mày ngồi xem thực đơn.
“Xin lỗi, tôi đến muộn.” An Nhiên áy náy mở miệng, không giải thích lý do, đã muộn là đã muộn, cô sẽ không tìm cách lấy cớ biện giải cho sai lầm.
Để thực đơn xuống, Lâm An Kiệt cười cười, nói với An Nhiên: “Không sao, tôi cũng vừa mới tới.”
“Gọi thức ăn chưa?” An Nhiên để túi xuống, thuận miệng hỏi.
“Cô gọi đi.” Lâm An Kiệt đưa thực đơn cho An Nhiên.
An Nhiên không nghĩ nhiều, cầm tờ thực đơn trực tiếp gọi nhân viên phục vụ, cô và đồng nghiệp cũng thường tới nhà hàng này, thịt bò bít tết ở đây không tệ, salat cũng rất ngon, chủ yếu chính là giá tiền hợp lý, chi phí không quá đắt so với bình thường.
“Anh có kiêng ăn cái gì không?” Gọi trước vài món, An Nhiên đặc biệt hỏi anh ta có kiêng ăn cái gì không. Lâm An Kiệt lắc đầu, nói tùy cô, cô gọi là được rồi.
Nghe thế An Nhiên cũng không nói thêm gì nữa, trực tiếp gọi gan ngỗng dầm tương, thịt bò bít tết, canh nấm và salat xà lách, đồ ngọt thì có một chút bánh kem, vì nghĩ đến việc anh ta phải lái xe nên cũng không gọi rượu đỏ mà gọi cà phê.
Bữa cơm này hai người ăn tương đối vui vẻ, mỗi người đều nói về công việc của riêng mình, những sở thích bình thường, nói không nhiều lắm nhưng ít ra cũng không chán ngắt.
Đến thời điểm tính tiền, Lâm An Kiệt đột nhiên cảm thấy đau bụng, không thoải mái nên đi phòng vệ sinh, An Nhiên biết rõ là anh ta trốn tránh trả tiền, thực ra thì tối nay đến đây, cô cũng vốn không nghĩ để anh ta mời, cho dù là trong nhà hàng anh ta trả tiền thì ra ngoài cô nhất định sẽ trả tiền lại cho anh ta. Tuy nhiên hành động của anh ta hiện giờ rõ ràng làm người ta chán ghét rồi.
An Nhiên trực tiếp đi thanh toán, ngồi ở chỗ cũ đợi khoảng mười phút đồng hồ vẫn không thấy Lâm An Kiệt ra ngoài, cuối cùng đành lấy điện thoại gọi, Lâm An Kiệt không nhận, nhưng mà không đến một phút sau liền đi ra khỏi phòng vệ sinh, trở lại chỗ ngồi, nói với An Nhiên: “Thật ngại quá, chờ lâu rồi sao.”
An Nhiên lắc đầu, hỏi: “Dạ dày không thoải mái ư, có cần đi bệnh viện không?”
Lâm An Kiệt vội vàng giải thích: “Không cần không cần, lúc vừa vào phòng vệ sinh, có cuộc gọi của lãnh đạo gọi tới cho nên nói chuyện một lát.”
An Nhiên gật đầu, lấy túi, nói với anh ta: “Vậy chúng ta đi thôi.”
“Được, tôi đi tính tiền trước.” Lâm An Kiệt gật đầu, định đi đến quầy phục vụ.
“Không cần, hóa đơn tôi đã thanh toán rồi.” An Nhiên gọi lại hắn.
“Ách.” Lâm An Kiệt làm ra vẻ sửng sốt, sau đó nói: “Sao có thể để con gái trả tiền, bao nhiêu tiền, tôi trả cho cô.” Vừa vừa nói vừa định mở ví lấy tiền cho cô.
“Lần sau đi, lần sau đến anh mời tôi, có đi có lại mà.” An Nhiên cười, nói như vậy.
Lâm An Kiệt cũng không cố chấp, gật đầu lia lịa nói được.
Hai người ra khỏi nhà hàng, Lâm An Kiệt đề nghị cùng đi dạo một chút, thật ra thì anh ta không nói ra miệng là vì bên này đỗ xe bị thu phí, anh ta dừng xe ở một con phố phía trước cách chỗ này khoảng mười phút đi bộ.
An Nhiên gật đầu, buổi tối ăn hơi nhiều, cô có thể xem như là vận động một chút sau khi ăn xong cũng thích hợp.
Hai người đi song song với nhau, không nói chuyện, bầu không khí trở nên không tự nhiên. An Nhiên vốn là người tương đối bị động trong chuyện tình cảm, việc tự tìm kiếm đề tài nói chuyện vốn không phải là điểm mạnh của cô, trong lúc An Nhiên đang khổ não xem phải nói chuyện gì thì hai người đã đi vào một con phố hơi tối tăm, tay đột nhiên bị nắm lấy, sức lực có phần mạnh mẽ.
“Ách…” An Nhiên sững sờ ngẩng đầu, có phần không kịp phản ứng. Chỉ thấy Lâm An Kiệt nhìn cô chằm chằm, sắc mặt có chút kì lạ.
“Lâm, Lâm … Lâm An Kiệt?” An Nhiên mở miệng gọi anh ta, đưa tay muốn tránh thoát khỏi tay anh ta.
Lâm An Kiệt nhìn cô không nói tiếng nào, nuốt một ngụm nước bọt, đột nhiên ôm An Nhiên, định tiến lên hôn cô.
An Nhiên sợ, dùng sức muốn đẩy anh ta ra nhưng bất đắc dĩ không so được với sức lực của anh ta, đành tránh né, cái hôn của Lâm An Kiệt cuối cùng vẫn rơi trên gương mặt An Nhiên, cảm giác tiếp xúc với đôi môi kia chỉ khiến cho An Nhiên cảm thấy buồn nôn.
“Thả, thả tôi ra.” An Nhiên gấp rút đến muốn khóc, tay không ngừng đập vào Lâm An Kiệt, thật ra thì đi giày cao gót, An Nhiên cũng cao gần bằng Lâm An Kiệt, chẳng qua là sức lực con gái không bằng con trai, cô không tránh thoát được anh ta.
“Thả cô ấy ra.” Đột nhiên một tiếng nói của đàn ông trong trẻo lạnh lùng truyền đến từ phía sau, ở con đường trong bóng tối này thì có phần đột ngột.

Chương 04: Kẻ xấu cáo trạng trước
Editor: Violentin_08
Thanh âm lạnh lùng đều khiến An Nhiên và Lâm An Kiệt sửng sốt.
Dưới ngọn đèn lờ mờ, An Nhiên chỉ nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đứng chỗ cách bọn họ vài mét, ánh đèn quá tối tăm mà sau lưng anh ta lại sáng sủa, An Nhiên cũng không thấy rõ hình dáng của anh ta. Nhưng mà đây không phải là điểm quan trọng, An Nhiên nhanh chóng ý thức được hoàn cảnh của mình, liền mạnh mẽ đẩy Lâm An Kiệt ra, đứng cách xa anh ta vài mét.
“Ai đó, tôi và bạn gái thân mật thì liên quan gì đến anh.” Lâm An Kiệt xoay người, đi đến chỗ người đàn ông kia, giọng nói rất hung hăng, hiển nhiên là rất khó chịu với người quấy rầy chuyện tốt của anh ta.
“Tôi không phải bạn gái anh ta.” Ở một bên An Nhiên vội vàng mở miệng giải thích, làm rõ quan hệ của cô và Lâm An Kiệt. Vốn tính hẹn hò với anh ta một chút, nhưng bây giờ thật sự không cần thiết nữa.
Người đàn ông trong bóng tối nhìn về phía Lâm An Kiệt, mở miệng nói: “Anh nghe thấy chứ?” Vừa nói, vừa lấy điện thoại di động, đưa tay lên làm ra vẻ muốn nhấn phím báo cảnh sát.
“Chờ một chút.” Lâm An Kiệt cho là anh ta muốn báo cảnh sát, vội vàng mở miệng gọi lại, anh ta là nhân viên công vụ, nửa năm sau chuẩn bị được thăng chức phó phòng, không thể chọc vào chuyện phạm pháp như vậy. Sau đó quay đầu nhìn An Nhiên một cái, khẽ nguyền rủa rồi nhanh chân bỏ đi.
Đợi khi Lâm An Kiệt đi, người đàn ông kia từng bước đi đến chỗ An Nhiên.
Đến gần, An Nhiên mới nhìn thấy rõ gương mặt cực kỳ anh tuấn của anh ta, lông mày đen nhánh, ánh mắt thâm thúy, sống mũi cao thẳng, môi rất mỏng, là một mỹ nam hiếm gặp.
“Cô không sao chứ?” Người đàn ông mở miệng, thanh âm không lạnh lùng như vừa rồi, lời hỏi thăm nhẹ nhàng, rất dễ nghe.
An Nhiên ngẩn người, một lúc sau mới phản ứng kịp, vội lắc đầu, nói: “Không sao, không có việc gì, vừa rồi, vừa rồi cảm ơn anh!”
Người đàn ông cười dịu dàng, lắc đầu, xoay người muốn đi, rồi đột nhiên nghĩ đến cái gì, lại xoay người lại, hỏi: “Cần tôi đưa cô về không?”
An Nhiên có phần vẫn ở trạng thái ngẩn người, nghe anh ta hỏi, liền vội vàng lắc đầu từ chối, nói: “Không, không cần, tự tôi có thể đi về.” Chuyện ngoài ý muốn vừa rồi khiến cô có chút sợ, nhưng cô còn không nhu nhược đến mức không thể tự về nhà, hơn nữa cô và anh ta vốn không quen biết, làm sao lại không biết xấu hổ mà làm phiền người ta.
Người đàn ông thu vào trong mắt những bối rối của cô, khóe miệng nhếch lên, mỉm cười nói: “Người đàn ông kia không thích hợp với cô.” Nói xong, cũng không đợi An Nhiên phản ứng gì thì đã xoay người rời khỏi cái hẻm nhỏ u ám này.
An Nhiên sửng sốt đứng tại chỗ một lúc lâu, từ đầu đến cuối cũng không hiểu ý tứ câu nói cuối cùng của người đàn ông kia, rốt cục cô lắc đầu không suy nghĩ nhiều nữa, đi ra khỏi ngõ hẻm, trực tiếp đón xe về nhà.
Lâm An Kiệt có thể nói là cực phẩm trong cực phẩm, xem mắt dùng vé cà phê miễn phí, thanh toán tiền ăn cơm thì anh ta trốn đi vệ sinh, ngay cả người xấu cáo trạng trước, anh ta cũng đã chuẩn bị đâu vào đấy.
Khi An Nhiên về đến nhà thì Lâm Tiểu Phân và Cố Hằng Văn đang ngồi trong phòng khách, sắc mặt rất khó chịu, thì ra trước khi An Nhiên về thì Lâm An Kiệt kia đã là kẻ xấu tố cáo với dì Trương – đồng nghiệp của Lâm Tiểu Phân, cằn nhằn nói bà giới thiệu loại con gái gì cho anh ta, hẹn ăn cơm thì đi nhà hàng đắt tiền nhất, chọn món ăn đắt tiền nhất, cơm nước xong thì cả cái nắm tay cũng không được, còn định báo cảnh sát nói anh ta vô lễ, anh ta tức giận nên mắng cả dì Trương.
Dì Trương vốn muốn làm người mai mối chuyện tốt, hiện tại ngược lại, làm chuyện tốt không thành, còn bị chửi loạn một trận, liên lụy đến danh dự của mình. Càng nghĩ càng thấy tức giận, cho nên liền gọi điện thoại đến vặn hỏi Lâm Tiểu Phân và Cố Hằng Văn, bọn họ vừa cúp điện thoại thì An Nhiên về nhà.
An Nhiên nhìn sắc mặt cha mẹ rõ ràng bất thường, hỏi ra mới biết Lâm An Kiệt kia còn trơ tráo đến mức này, mệt cô còn định hẹn hò với anh ta, bây giờ nhìn lại thật sự là nên sớm cắt đứt mới đúng.
“Nhiên Nhiên, rốt cục là chuyện gì xảy ra a, mẹ và cha con cũng không tin con là người không có đạo lý như vậy.” Lâm Tiểu Phân nói, con gái bà thế nào bà biết rõ, nhưng dì Trương cũng không phải là người nói bậy, thọc gậy bánh xe, trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm gì đó.
“haiz, người đàn ông kia muốn cưỡng hiếp con, may mà có người đi ngang qua ngăn lại, nhưng con không nói gì, thậm chí tiền ăn cơm tối cũng là con trả.” An Nhiên ngẩng đầu nhìn mẹ, tiếp tục nói: “Mẹ, mẹ gọi điện cho dì Trương để con nói với dì.”
“Sao lại có chuyện đó!” Nghe con gái nói suýt nữa là bị người kia làm nhục, Lâm Tiểu Phân nghĩ đến liền tức giận, “Nhiên Nhiên, bây giờ mẹ liền gọi điện cho dì Trương, muốn giới thiệu người như thế cho ai chứ, bà ấy nghĩ giới thiệu cho con gái mẹ là không được.”  Vừa nói vừa lấy điện thoại muốn gọi điện cho dì Trương.
“Việc này không liên quan đến dì Trương, bà ấy cũng chỉ là có lòng tốt nhưng trở thành chuyện xấu thôi, bà phải rõ ràng mọi chuyện, Nhiên Nhiên nhà chúng ta cũng không phải như bà ấy nói, mà là đạo đức thằng kia có vấn đề.” Cố Hằng ở Văn ở bên cạnh nói.
An Nhiên nhìn cha mẹ một chút, nhưng không nói gì, xoay người vào phòng. Nằm trên giường, An Nhiên có chút buồn bực nhớ tới tình cảnh buổi tối, nghĩ lại vẫn thấy sợ, nếu người đàn ông kia không xuất hiện thì không biết cô sẽ thế nào. Cô không biết sau này có thể gặp phải tình huống như vậy nữa không, trước kia chưa bao giờ biết đi xem mắt, ăn bữa cơm cũng sẽ nguy hiểm như thế, thế nhưng lại xảy ra ở tuổi này, hình như không có con đường nào khác ngoài con đường này, chỉ trách mình ngu ngốc, một vết sẹo lại đau những sáu năm.
Nghĩ đến lại thấy lòng khó chịu, bây giờ cô rất muốn tìm một người nói chuyện tán gẫu một chút.
An Nhiên gọi điện thoại cho Lâm Lệ, rất nhanh có người nghe máy, chỉ nghe đầu dây bên kia, Lâm Lệ đột nhiên phát ra một câu tiếng hàn kém cỏi: “Yeoboseyo” Âm cuối kéo thật dài ra, âm điệu kia có phần vui tươi, ở cái tuổi này, tâm tình cô hình như vĩnh viễn đều tốt như vậy, An Nhiên có chút ghen tỵ, nhưng nhiều hơn là hâm mộ.
“Nói tiếng chim gì đấy.” An Nhiên tức giận nói.
“Hắc hắc, gần đây ta đang học Hàn ngữ, ta và Trình Tường bàn bạc rồi, tuần trăng mật sẽ đi Hàn Quốc, Hàn Quốc nhiều mỹ nhân, haha.” Lâm Lệ vui vẻ nói.
“Đi đi, cẩn thận Trình Tường của mi bị mỹ nữ cướp đi, sau đó quên mất người phụ nữ lớn tuổi có chồng như mi.” An Nhiên nói xấu.
“Đi chứ, ai gia rất tin tưởng tiểu Tường tử nhà ta, trong lòng tiểu Tường tử nhà ta chỉ có một mình ta.” Vừa nói, vừa quay qua nói với người phía sau: “Đúng không, tiểu Tường tử.”
An Nhiên mơ hồ nghe được Trình Tường trả lời, rồi sau đó thấy Lâm Lệ đắc ý nói: “thế nào, nghe thấy chứ.”
“Nghe được, nghe được, mi chính là ai gia lão phật gia, Trình Tường nhà mi chính là tiểu Lý tử bên cạnh,” An Nhiên chọc ngoáy cười nói.
“Đi chết đi, đừng có mà nguyền rủa người khác như thế.” Lâm Lệ cười mắng: “Nói đi, tìm chị đây có chuyện gì.”
An Nhiên thở dài, kể sơ lược lại buổi xem mắt tối nay.
Nghe xong, Lâm Lệ ở bên kia bùng nổ nói: “ta kháo! Thật là cực phẩm a, sao lại có người trơ tráo như thế, có ảnh không, để chị đây cúng bái một chút.”
“Nói mi a, sao có thể không giữ mồm giữ miệng như thế, chú ý dưỡng thai nữa, đừng làm hư con gái của ta.” Bị Lâm Lệ ầm ĩ một chút, tâm tình An Nhiên thư thái hơn rất nhiều, ít nhất không còn buồn bực khó chịu nữa.
“Đi chết đi, làm sao mi biết là con gái, ta muốn sinh con trai.” Lâm Lệ cười mắng.
Hai người cứ trêu đùa như vậy, đột nhiên Lâm Lệ nghiêm túc nói: “ôi chao, nói cho mi biết, trên tay ta có hàng, có muốn không?”
“Cái gì hàng?” An Nhiên nghe không rõ, như lọt vào trong sương mù.
“Đàn ông a, đồng nghiệp của Trình Tường, ta gặp rồi, hơn chúng ta hai tuổi, dung mạo hạng nhất, bằng cấp hạng nhất, nghề nghiệp hạng nhất, dù thế nào cũng tuyệt đối là cực phẩm trong cực phẩm, thế nào, nước phù sa không để chảy ra ruộng ngoài, ta đồng ý thay mi?” Lâm Lệ nói.
“Đừng, ta sợ cực phẩm rồi, mi hãy tìm người bình thường chút cho ta đi.”
“Đi đi, sao có thể so sánh cực phẩm này với ‘cực phẩm’ kia được a, nói thật, điều kiện vô cùng tốt, gặp hay không gặp. Nếu không phải ta đã có tiểu Tường tử nhà ta rồi, ta nhất định sẽ theo đuổi anh ta. Lâm Lệ có chút mê gái nói.
An Nhiên toát mồ hôi: “Dường như tiểu Tường tử nhà mi cũng là do mi mặt dày mày dạn theo đuổi đi!” Người này thật là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời a!
“Hắc hắc, điều quan trọng nhất không phải là bắt đầu thế nào mà là có kết quả, mặc dù lúc đầu là ta theo đuổi người ta rất cực khổ nhưng nhiều năm như vậy rồi, ai dám nói chúng ta không hạnh phúc.” Lâm Lệ rất tự hào nói.
An Nhiên nghe xong, trong lòng suy nghĩ, đúng a! Không cần quan tâm đã dùng biện pháp gì, bây giờ giữ được bên người mới là quan trọng nhất, ai nói là sai đây.
Thấy cô không nói gì, Lâm Lệ nói: “An tử, mi không trả lời ta coi như là mi đồng ý nhé, ngày mai ta bảo Tiểu Tường tử nhà ta liên lạc, có tin gì sẽ gọi cho mi.”
Xem đi, vốn tốt không bằng mạnh mẽ. Không lấy được người muốn lấy, thì là ai cũng có khác gì nhau đâu.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor