Thịnh Thế Trà Hương, chương 235-236

Chương 235: Mượn dao giết người

Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng, Hải Phú đã áp giải Trương Dũng lên xe ngựa trở về thành, chỉ hai canh giờ sau đã về đến Trang phủ.

Cùng lúc đó, Trang Minh Hỉ đang nhà lo lắng chờ đợi tin tức của Trương Dũng. Đang lúc nàng đứng ngồi không yên, Lưu Bích Quân lại chạy tới tìm nàng, rủ nàng đi dạo phố.

Hóa ra ngày ấy Tạ Đình Quân đưa tới mấy món đồ mới, Lưu Bích Quân nhìn trúng vài món đồ trang sức tinh mỹ cùng mấy cây vải mới lạ, rực rỡ, cũng muốn mua về. Nàng ghen tỵ với tiểu cô được gả vào nhà chồng giàu có, định lấy lại thể diện trước mặt Trang Minh Hỉ nên mới cố ý rủ nàng đi mua cho Trang Minh Hỉ thấy rằng mình cũng không hề thiếu tiền.

Giờ Trang Minh Hỉ làm gì có tâm tư này, vốn định tìm cớ thoái thác nhưng không chịu nổi việc Lưu Bích Quân cứ quấn lấy, lại thấy mình ngồi chờ cũng rất khó chịu, không bằng ra ngoài giết thời gian nên cũng chuẩn bị qua loa rồi cùng Lưu Bích Quân ra ngoài

Đến bảo trai (cửa hàng bán châu báu) lớn nhất Dương thành, chưởng quầy thấy là Tứ tiểu thư và Nhị thiếu phu nhân Trang phủ, thì tươi cười nhiệt tình tiếp đón, lấy ra những hàng mới nhất tốt nhất trong cửa hàng để hai người chọn lựa.

Lưu Bích Quân rất thích chiếc trâm cài đầu hình chim phượng sải cánh bay về phía mặt trời bằng vàng nạm hồng ngọc, cầm mãi không buông. Bên này, chưởng quầy lại giới thiệu một bộ trang sức bằng ngọc bích cho Trang Minh Hỉ:

-         Trang tiểu thư, đây chính là trang sức mới nhất của cửa hàng chúng tôi, là người mang từ hải ngoại về, cả Dương thành cũng chỉ có một bộ này mà thôi

Nghe hắn nói như vậy, Lưu Bích Quân cảm thấy hứng thú, vội vàng lấy đến xem, thấy ngọc bích màu sắc rất thuần, trong ánh ngọc lại như phát sáng, kiểu dáng đặc biệt, quả thực phi phàm. Nha hoàn bên cạnh để ý thấy được sắc mặt nàng, thấy nàng thích thì dỗ ngon dỗ ngọt khiến Lưu Bích Quân càng thêm hứng thú, lập tức hỏi giá.

Chưởng quầy nói ra một con số, lòng Lưu Bích Quân trùng xuống, nàng sau khi gả đi cũng không được trượng phu sủng ái, nhà mẹ đẻ lại bởi vì cho mượn bạc nhưng mãi chưa thấy trả lại mà có hiềm khích. Nàng không có người cho bạc, tuy của hồi môn nhiều nhưng đem số tiền lớn như vậy chỉ để mua một món trang sức thì vẫn thấy tiếc

Nàng lập tức buông hộp gỗ, làm bộ như bình thản mà cười nói:

-         Đồ của người nước ngoài mặc dù đẹp nhưng chúng ta dùng thì cũng không ổn, chiếc trâm cài vừa nãy hợp hơn

Sau đó nàng nhìn Trang Minh Hỉ vẫn luôn có vẻ bất an bên cạnh mà nói:

-         Tiểu cô, ta thấy trang sức này hợp với ngươi lắm, hay là ngươi mua nó đi!

Chưởng quầy vội vàng nhìn về phía Trang Minh Hỉ, giờ ai chẳng biết Trang Minh Hỉ là con dâu tương lai của Tạ gia? Chưởng quầy lời lẽ nịnh nọt vô cùng dễ nghe nhưng giờ Trang Minh Hỉ nào có tâm trạng, nói:

-         Tẩu tẩu đùa ta sao? Trang sức đắt tiền như vậy, chỉ có Đại thiếu phu nhân của Trang phủ chúng ta mới có thể dùng!

Vừa dứt lời đã có một giọng nói hùng hậu chen ngang:

-         Ai nói trang sức này chỉ có Đại thiếu phu nhân Trang phủ mới có thể dùng?

Mọi người nghe tiếng đều quay đầu nhìn lại đã thấy Tạ Đình Quân mặc cẩm bào màu đen bước đến như rồng đi hổ bước

Lòng Trang Minh Hỉ căng lên, có chút cảnh giác

Tạ Đình Quân tươi cười đi đến trước mặt hai người, song phương thi lễ. Lưu Bích Quân thấy hắn khí vũ hiên ngang, lại có tài có thế, ra tay hào phóng, so sánh với phu quân Trang Tín Xuyên của mình mà trong lòng không khỏi chua chát, nàng cười nói:

-         Tạ công tử không phải là biết tiểu cô của chúng ta ở đây nên cố ý tìm đến đấy chứ, nếu không sao lại khéo như vậy?

Tạ Đình Quân cười nhẹ, cũng không trả lời, quay đầu nói với chưởng quầy:

-         Đem tất cả trang sức Nhị thiếu phu nhân và Trang tiểu thư nhìn trúng đưa đến Trang phủ đi, tất cả đều tính cho Tạ gia chúng ta!

Chưởng quầy cười như nở hoa, liên miệng vâng dạ

Tạ Đình Quân lại quay đầu cười nói với Lưu Bích Quân:

-         Về sau đều là người một nhà, xem như một chút tâm ý của tại hạ, xin Nhị thiếu phu nhân xin vui lòng nhận cho.

Tự dưng có được mối lợi lớn như vậy, Lưu Bích Quân nào dám không vui, lòng mở cờ:

-         Hôm nay đúng là được nhờ Minh Hỉ. Tạ công tử, tâm ý này của ngươi với Minh Hỉ ta thật sự không thể không nhận.

Nghe vậy, Tạ Đình Quân tỏ vẻ thâm tình, chân thành nhìn Trang Minh Hỉ, nói:

-         Chỉ cần là Trang tiểu thư thích, đừng nói chỉ là một bộ trang sức, cho dù là núi vàng núi bạc, tại hạ cũng không tiếc

Điều này làm cho Lưu Bích Quân cực kỳ hâm mộ nhưng Trang Minh Hỉ nghe lại thấy lông tóc dựng đứng, nàng không phải kể ngốc, đương nhiên sẽ không tin hắn lại thay đổi tâm ý với mình chỉ trong thời gian ngắn như vậy. Cách giải thích duy nhất, đó là hắn đang có âm mưu gì đó nhưng Trang Minh Hỉ dù đánh giá xem xét thế nào vẫn đều không thể nhìn ra nửa điểm sơ hở trên gương mặt trầm ổn của hắn.

Trang Minh Hỉ cố đè nén trái tim đang đập loạn, miễn cưỡng duy trì vẻ bình tĩnh mà thi lễ với Tạ Đình Quân:

-         Đa tạ ý tốt của công tử.

Tạ Đình Quân vươn tay cầm tay nàng đỡ lên xe ngựa, hành động thân thiết tình cảm như vậy khiến  sự khủng hoảng trong lòng Trang Minh Hỉ càng sâu, giãy tay khỏi tay hắn, bước lên xe ngựa.

Sau khi Lưu Bích Quân lên xe, dưới sự thúc giục của Trang Minh Hỉ xe ngựa nhanh chóng rời khỏi đó.

Tạ Đình Quân đứng ở cửa bảo trai mà nhìn theo xe ngựa, bộ dáng lưu luyến không rời

Khóe mắt thấy vài người đang thập thò nhìn qua bên này, Tạ Đình Quân xoay người, khóe miệng cười lạnh lùng

Trong mắt hắn, cách tránh tai họa tốt nhất chính là trước khi mầm họa hình thành thì phải hạ thủ trước, triệt tiêu đến tận gốc. Vì sự an toàn của Tần Thiên, cũng không nên trách hắn ngoan độc. Bên này, xe ngựa rời khỏi cửa hàng sau đó đi về phía Trang phủ.

Một lát sau, xe ngựa đi tới một ngã tư vắng người.

Trên xe, Lưu Bích Quân đang chua giọng mà khen Trang Minh Hỉ mệnh tốt, ngoài xe ngựa nha hoàn ma ma cũng đang hưng phấn mà khẽ bàn chuyện khi nãy. Đúng lúc này, có biến xảy ra, không biết từ đâu bỗng có mấy đại hán mặc áo thô bịt mặt xông ra, nhảy lên xe ngựa, đá phu xe đi rồi khống chế xe ngựa. Các nha hoàn bên cạnh thấy vậy thì hoảng sợ kêu cứu mạng. Người đi đường nhìn thấy nhưng mấy đại hán đó ai nấy đều nhưng hung thần ác sát nên không ai dám xen vào.

Lại có một người nhảy lên xe ngựa, xốc rèm xe, Trang Minh Hỉ cùng Lưu Bích Quân sợ tới hoa dung thất sắc, Trang Minh Hỉ kêu to:

-         Các ngươi là ai, muốn làm gì? Đây là xe ngựa của Trang phủ, các ngươi thật to gan!

Đôi mắt người nọ âm hiểm như sói, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Trang Minh Hỉ:

-         Ngươi chính là Trang Tứ tiểu thư?

Trang Minh Hỉ không dám trả lời, người nọ lại quay đầu nhìn về phía Lưu Bích Quân vốn đang sợ tới mức mặt trắng bệch hỏi:

-         Ngươi là ai?

-         Ta… Ta là Trang Nhị thiếu phu nhân. Lưu Bích Quân run run trả lời.

Vừa dứt lời, người nọ bỗng nhiên vươn tay kéo Lưu Bích Quân ra ngoài xe ngựa. Lưu Bích Quân dáng người đầy đặn, cũng không nhẹ nhưng trong tay hắn thì chỉ như một con gà.

Lưu Bích Quân tiếng rơi xuống đất đánh “bịch” một tiếng, đau đớn kêu to, nha hoàn vội vây quanh mà đỡ lấy nàng.

Trong này, Trang Minh Hỉ nhân lúc hắn không chú ý định nhảy xuống xe ngựa, vừa đứng dậy đã bị người nọ phát hiện, người nọ vươn cánh tay dài mà ôm Trang Minh Hỉ vào trong lòng rồi ngồi vào trong xe ngựa, Trang Minh Hỉ bị hắn khống chế, không thể động đậy.

Trang Minh Hỉ vừa xấu hổ vừa giận dữ mà hét lớn, liều mạng giãy dụa, nhưng phản kháng đối với hắn mà nói cũng chỉ như kiến cắn mà thôi!

Đột nhiên, người nọ tháo khăn che mặt xuống để lộ ra gương mặt kinh khủng với vết sẹo dữ tợn do bị đao chém khiến Trang Minh Hỉ vô cùng hoảng sợ, thừa dịp Trang Minh Hỉ trợn mắt há hốc mồm, người nọ bỗng nhiên cúi đầu, hôn lên miệng nàng. Trang Minh Hỉ ngửi thấy mùi hôi thối trong khoang miệng, nàng chưa từng phải chịu sự nhục nhã như vậy, tức giận thiếu chút nữa thì hôn mê bất tỉnh.

Người nọ nắm cằm nàng, cẩn thận nhìn nàng, cười lạnh nói:

-         Tạ Đình Quân thật sự là có phúc khí, lại có một vị hôn thê nũng nịu thơm tho như vậy!

 Hắn cười vài tiếng, trong giọng nói hàm chứa hận ý, hắn lại kêu to với bên ngoài:

-         Lão Ngưu, chạy nhanh lên, nơi đây không nên ở lâu!

Tiếp theo, đôi tay không chút nào thành thật bắt đầu làm càn trên người Trang Minh Hỉ, người nọ vừa khinh bạc vừa cười to:

-         Hôm nay ta sẽ nếm thử mùi vị của vị hôn thê của Tạ Đình Quân xem thế nào!

Trang Minh Hỉ nhìn hắn xé toạc xiêm y của mình, nhìn hắn vùi đầu trước ngực nàng, trong lòng dâng lên sự tuyệt vọng, cả người lạnh lẽo như băng tuyết. Lúc cảm nhận được sự đau đớn thì Trang Minh Hỉ mở to mắt, ngẩng đầu kêu lên một tiếng đầy bi thương.

***

Đại sảnh Trang phủ.

Đại phu nhân ngồi ở chính vị, Tần Thiên đứng ở bên cạnh bà, hai bên là mọi người gồm có Trần di nương, Phương Nghiên Hạnh, Trang Minh Lan và Lý di nương mà Tần Thiên cố ý đón về

Bởi vì việc này có liên quan đến Trang Minh Hỉ, cho nên thân là mẫu thân, Lý di nương cũng phải có mặt, để nàng chính mắt nhìn thấy tránh về sau lại mượn cớ sinh sự.

Trong đại sảnh, Hải Phú ép Trương Dũng quỳ trên mặt đất, Phạm Thiên đứng ở cách đó không xa căm tức nhìn Trương Dũng.

Ngồi ở phía dưới, Trần di nương thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lý di nương ngồi ở hàng ghế cuối cùng, thấy sắc mặt bà tái nhợt, vẻ mặt uể oải, cả người gầy gò, mái tóc vốn đen nhánh giờ hơi bạc, chẳng còn được nửa phần như xưa, trông còn tiều tụy hơn Đại phu nhân.

Nhớ tới trước kia luôn bị Lý di nương khinh rẻ, trong lòng Trần di nương có chút sung sướng nhưng đúng lúc này Lý di nương nhìn qua, Trần di nương lại đánh bạo mà nhướng mày với bà, vẻ mặt đắc ý khiến Lý di nương giận đến tái mặt

Bên này, Tần Thiên đang sai mọi người giải thích mọi chuyện

-         Ngay từ đầu, ta đã nghĩ, là ai muốn hại ta. Tam thúc công nói, Lý di nương đã bị chuyển đến biệt viện, Nhị thiếu gia không cầm quyền, trong Trang phủ cũng không còn ai có tâm tư, có điều kiện để mà hãm hại ta. Nhưng Tam thúc công lại quên mất một người, hắn quên mất nhị phòng còn có một Trang Minh Hỉ!

Lý di nương nghe câu này thì vội kêu

-         Đại thiếu phu nhân, ngươi đừng ngậm máu phun người, Minh Hỉ của chúng ta chỉ là một nữ hài tử nào có bản lĩnh như vậy? Ngươi đuổi ta tới biệt viện còn chưa đủ, ngay cả nữ nhi sắp xuất giá của ta cũng không chịu buông tha sao?

Tần Thiên nhìn nàng ta cười nhẹ, nói:

-         Lý di nương thực sự cho rằng nữ nhi của mình không có bản lĩnh này sao?

Nói xong nàng đi đến bên cạnh Trương Dũng, nhìn hắn lớn tiếng nói:

-         Như vậy, người này nên giải thích thế nào? Lý di nương cũng không thể phủ nhận Trương Dũng là người của Nhị phòng các ngươi chứ!

Chương 236: Không còn gì để nói

Trương Dũng là hạ nhân của Lý di nương chuyện này không ai không biết. Lý di nương vội im miệng, nay Trương Dũng bị người bắt quả tang, nếu nói không liên quan đến nhị phòng, đến bản thân bà cũng không thể tin.

Nhưng mà, mắt thấy hôn kỳ của nữ nhi và Tạ gia đã sắp đến, nếu lúc này để xảy ra tai tiếng như vậy, người của Tạ gia vốn có thành kiến với nữ nhi, vốn đã định từ hôn chắc chắn sẽ lại lấy cớ. Có lý do sẵn đó rồi, tin đồn Tứ tiểu thư tính tình độc ác, nữ nhi mình bị mang tiếng như vậy sao còn tương lai gì?

Nghĩ vậy, Lý di nương hạ quyết tâm, đánh chết cũng không thể nhận chuyện này.

Lập tức, bà đứng lên, đi đến giữa đại sảnh, nhìn mọi người lớn tiếng nói:

-         Trương Dũng là hạ nhân của ta, không sai, nhưng từ khi ta gả vào đây hơn hai mươi năm, Trương Dũng đã ở Trang phủ cũng hơn hai mươi năm, hiện tại căn bản chính là người của Trang phủ, ai biết hắn có thể bị người khác mua chuộc xui khiến!

Nàng xoay người, nhìn về phía Trương Dũng nói:

-         Ngươi là cẩu nô tài, chúng ta luôn luôn đối tối với ngươi, ngươi dám cùng người ngoài hãm hại chủ nhân, bây giờ còn muốn giá họa lên người Minh Hỉ của chúng ta sao? Ta nói cho ngươi biết, ngươi nếu dám hồ ngôn loạn ngữ dù chỉ nửa câu, cẩn thận ta lấy kéo cắt lưỡi ngươi.

Nói xong, bà lại bắt đầu khóc, quỳ gối trước mặt Đại phu nhân, vừa dập đầu, vừa khóc:

-         Đại tỷ, ta biết những năm qua ta không tôn kính ngươi, là ta không tốt nhưng Minh Hỉ vẫn luôn tôn trọng ngươi, coi ngươi là đại nương. Giờ nàng sắp thành hôn, ngươi có gì bất mãn cứ tìm ta đây, đừng phá hoại hôn sự của nữ nhi đáng thương của ta

Nói xong bắt đầu kêu gào khóc lóc, tóc tai rối loạn, đấm đấm ngực giống như người bị vu hãm vậy

Trang Tín Xuyên tất nhiên cũng không muốn tội danh này dính lên đầu nhị phòng, hãm hại đương gia ai có thể chịu trách nhiệm. Chỉ một lý do này là đủ để bị đuổi ra ngoài rồi. Ngay cả việc muốn ra ở riêng cũng còn khó. Hắn cũng vội quỳ xuống trước mặt Đại phu nhân mà thề thốt rằng muội muội sẽ không làm chuyện này, tiếp theo lại lên giọng đe doạ Trương Dũng, ý bảo hắn không được nói lung tung.

Sau khi bị bắt, Trương Dũng vẫn lo lắng đề phòng rất bất an, khế ước bán mình đều nằm trong tay Trang Minh Hỉ, chỉ cần Trang phủ không dùng khổ hình giống như Tạ Đình Quân thì hắn không dám bán đứng nàng. Hắn im miệng không nói câu gì, chỉ chờ Trang Minh Hỉ quay lại để xử lý việc này. Trong cảm nhận của hắn, Trang Minh Hỉ tuy nhỏ tuổi nhưng làm việc chắc chắn hơn Lý di nương và Nhị thiếu gia nhiều

Toàn bộ quá trình Tần Thiên chỉ ngồi ở bên cạnh Trang Tín Ngạn không hề nói một lời, chỉ thản nhiên cười nhìn bọn họ khóc lóc biểu diễn. Đợi cho bọn họ biểu diễn xong, lúc này mới nhàn nhạt nói:

-         Việc này, Tống Tuần phủ vốn định giúp đỡ thẩm tra nhưng ta nghĩ có thể liên quan đến người trong Trang phủ, nghĩ việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài nên đã từ chối. Hiện tại xem ra, đúng là nô tài trong phủ liên kết với giặc bên ngoài, nếu vậy thì ta nên để cho Tống tuần phủ xử lý việc này vậy

Lời nói này như một mũi tên nhọn xuyên thẳng hồng tâm. Lý di nương, Trang Tín Xuyên và Trương Dũng đều cả kinh. Nếu giao cho nha môn chỉ sợ Trương Dũng sẽ khai hết mọi việc, Minh Hỉ cũng sẽ bị đưa đến công đường, sẽ thành to chuyện. Nghĩ vậy, Lý di nương không dám kêu gào gì nữa, nhất thời cũng không biết nói cái gì cho phải, vội đến độ cả người toát mồ hôi.

Lúc này Đại phu nhân lên tiếng:

-         Trước vẫn nên hỏi qua Minh Hỉ, trong chuyện này dù có liên quan đến nàng hay không cũng phải hỏi nàng cho rõ

-         Mẫu thân nói đúng, ta đã cho người đi mời Tứ tiểu thư, nha hoàn nói Tứ tiểu thư và nhị thiếu phu nhân đi dạo phố, giờ đang chờ bọn họ về. Tần Thiên nói.

-         Đại thiếu phu nhân, theo như lời của ngươi, ngay từ đầu ngươi đã hoài nghi Tứ tiểu thư sao?

Trần di nương thấy nhị phòng rơi vào tình cảnh này, trong lòng vui sướng mà nói không nên lời, cố ý nói ra mấy lời gây áp lực, khiến bọn họ khó chịu

Thấy mọi người đều có hứng thú, Tần Thiên liền tiếp tục nói:

-         Kỳ thật ngay từ đầu, ta cũng không dám chắc chính là Tứ tiểu thư, chỉ có chút hoài nghi mà thôi. Con người luôn là như vậy, một khi có chút hoài nghi sẽ truy đuổi đến cùng, thế nào cũng sẽ tra ra manh mối. Ta cố ý diễn kịch với Nghiên Hạnh tỷ tỷ trước mặt Tứ tiểu thư. Nếu thật sự có liên quan, nàng nhất định sẽ chột dạ mà tự chui đầu vào bẫy. Nếu không liên quan, ta cũng chỉ là tốn chút sức mà làm một chuyện nhỏ, không ảnh hưởng gì hết. Nhưng kết quả lại để cho ta phát hiện Trương Dũng lén lút theo dõi quan sát ta! Ta cố ý nói ra tin tức đã tìm được Lưu Phương, bọn họ hoảng loạn, nhất định sẽ mắc câu, ta buông cần câu xuống, quả nhiên câu được con cá lớn.

Kỳ thật, nàng đâu có nhờ vả Tống Tuần phủ giúp tìm người, mặc dù có quan hệ nhưng hắn bận rộn vô cùng, nàng sao có thể không biết xấu hổ vì chút việc nhỏ này mà phiền hắn xuất mã. Tất cả chỉ là lừa gạt bọn họ mà thôi, chẳng qua bởi vì bọn họ chột dạ, hơn nữa bản thân quả thật có quan hệ thân thiết, cho nên mới có thể khiến cho bọn hắn hoàn toàn tin tưởng không chút nghi ngờ.

Đương nhiên, lúc này nàng sẽ không nói ra, chẳng những không nói, nàng còn phải giả bộ bí hiểm.

Trần di nương vội vàng nịnh nọt vài câu, từ sau khi Đại phu nhân vì Tần Thiên mà thà tách khỏi dòng họ thì Trần di nương đã hiểu địa vị của Tần Thiên trong phủ là thế nào. Cũng không dám khiến nàng khó chịu, có cơ hội thì bắt đầu ra sức nịnh nọt.

Bên này, Đại phu nhân gật gật đầu, cười tỏ vẻ khen ngợi, Trang Tín Ngạn cầm tay Tần Thiên mỉm cười, ánh mắt đầy sự kiêu ngạo tự hào.

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên có tiếng ồn ào, mọi người nhìn ra ngoài đã thấy nha hoàn đỡ Lưu Bích Quân cả người bẩn thỉu đi vào. Lưu Bích Quân tóc tai hỗn độn, bộ dạng chật vật vô cùng, hạ nhân bên cạnh ai nấy toát mồ hôi, vẻ mặt hốt hoảng. Nha hoàn mới động vào một chút, Lưu Bích Quân đã kêu đau, hiển nhiên là bị thương.

Thấy tình cảnh này, Lý di nương vội vàng đứng lên chạy  tới, cả kinh nói:

-         Bích Quân, ngươi làm sao thế này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Sau đó lại nhìn ra sau nàng:

-         Minh Hỉ đâu? Không phải nàng đi với ngươi sao? Nàng đâu rồi

Nghe nàng hỏi đến Minh Hỉ, Lưu Bích Quân giật mình, bỗng nhiên khóc òa.

Hành động này khiến mọi người trong đại sảnh đều lo lắng mà vội đứng bật dậy

-         Minh Hỉ đâu? Ngươi đừng khóc nữa, nói ra xem nào!

 Thấy vậy, Lý di nương trở nên nóng nảy.

Lúc này Hỉ Thước bỗng nhiên quỳ xuống, khóc nói:

-         Tiểu thư, tiểu thư bị đám tặc tử bắt đi rồi!

-         Cái gì?

Lý di nương vốn chịu nhiều hoảng sợ, giờ không chống đỡ nổi nữa, mắt hoa lên rồi hôn mê bất tỉnh.

Lần thẩm tra này vì sự kiện bất ngờ này mà phải hoãn lại.

Sau đó, Tần Thiên sai người trông chừng Trương Dũng, lại cùng Đại phu nhân thương lượng một lúc rồi quyết định báo quan

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor