Lộc Đỉnh Ký - Hồi 003-P1

Hồi 3
Ba Hảo Hán Ðại Chiến Quan Binh

Mao Thập Bát đáp:
-Ngô huynh cùng Vương huynh! Coi hai vị đều có vẽ tráng kiện lắm.
Vi Tiểu Bảo trống ngực đánh hơn trống làng. Gã vừa đút nữa chiếc bánh bao vào miệng, quên cả nhai nuốt, ngoãnh đầu nhìn về phía phát ra thanh âm thì thấy trên đường lớn có hai người đang rảo bước đi tới.
Hai người đi có vẽ ung dung không lật đật mà so với người thường ra sức chạy còn lẹ hơn nhiều. Chỉ trong khoảnh khắc đã tới trước mặt. Một người đã già, chòm râu bạc chùng xuống trước ngực, nhưng nét mặt sung túc thịt là thịt, chưa có một vết dăn deo, nước da hồng hào, coi chẳng khác thằng nhỏ 15,16 tuổi. Còn người nữa vào hạng trung niên cở 40 tuổi. Người này thấp lùn mà béo chụt, Ðầu hói nhẳn thín như trứng gà bóc võ.
Mao Thập Bát chấp tay nói:
-Hai chân tiểu đệ cử động khó khăn không thể đứng lên thi lễ được.
Lão đầu hói nhíu cặp chân mày. Còn lão già cười hỏi:
-Mao huynh hà tất phải khách sáo?
Vi Tiểu Bảo bụng bảo dạ:
-Mao đại ca là người thật thà quá, chân y bị thương sao lại nói cho người ta biết.
Mao Thập Bát nói:
-Ở đây có rượu thịt, mời hai vị sơi một chút nhé?
-Lão già đáp:
-Như vậy thật quấy quả Mao huynh quá!
-Lão nói rồi ngồi xuống bên Mao Thập Bát đón lấy bình rượu.
Vi Tiểu Bảo mừng thầm nghĩ bụng:
-Té ra hai vị này là bạn hữu của Mao đại ca, chớ không phải đến đánh nhau. Nếu vậy thì thật là hay. Ðại ca được thêm hai viện thủ thì lát nữa địch nhân có đến, tất họ rút đao trợ chiến. Nhưng hai người này lại không đeo binh khí, chẳng hiểu họ có biết võ công hay không?
Lão già cầm bình rượu kề vào miệng toan uống, thì người hói đầu vội nói:
-Ngô đại ca! Ðại ca không nên uống.
Thanh âm hắn rất vang dội làm chấn động màng tai, khiến cho Vi Tiểu Bảo phát sợ lùi lại một bước.
Lão già chưng hững, rồi lại cười ha hã nói:
-Thập Bát huynh là tay hão hán cương trực, chẳng lẻ còn bỏ thuốc độc vào trong rượu?
Dứt lời, lão nâng bình rượu lên mà ốc ừng ực. Ðoạn lão đưa bình rượu cho người hói đầu nói:
-Ông bạn mà không uống rượu này là thất lễ với bằng hữu.
Người hói đầu lộ vẽ ngần ngừ, nhưng dường như hắn kính sợ lão già, không dám trái ý. Hắn đón lấy bình rượu vừa kê vào miệng thì Mao Thập Bát lại nói:
-Rượu còn ít lắm. Vương huynh đã không thích uống thì dành cho tiểu đệ.
Ðoạn hắn dốc bình rượu nốc ừng ực liền hai hơi.
Người hói đầu thẹn đỏ mặt lên. Hắn ngồi xuống bốc miếng thịt bò ăn.
Mao Thập Bát nói:
-Tiểu đệ xin giới thiệu cùng hai vị một người bạn tốt.
Hắn trỏ vào lão già nói:
-Vị này là Ngô lão gia, ngoại hiệu là Ðại Bàng. Người giang hồ kêu bằng Ma Vân Thủ. Môn quyền cước của y trên đời hiếm có tay đối thủ.
Lão già cười nói:
-Mao huynh đúng quá khoa trương Ngô mỗ.
Lão vừa nói vừa liếc mắt hai bên, không thấy một người nào khác nên không khỏi ngạc nhiên.
Mao Thập Bát lại trỏ vào người hói đầu nói:
-Ðây là Vương sư phó Vương Ðàm ngoại hiệu là Song Bút Khai Sơn. Cặp bút của y mà múa lên thì quỷ khốc thần sầu.
Người hói đầu đáp:
-Mao huynh lại nói dỡn rồi. Tại hạ là một tên bại tướng dưới tay Mao huynh, khi nghĩ tới rất lấy làm hỗ thẹn.
Mao Thập Bát nói:
-Tiểu đệ không dám.
Ðoạn hắn trỏ vào Vi Tiểu Bảo nói:
-Tiểu bằng hữu đây là người anh em mới kết giao của tại hạ. Hắn vừa nói tới đây, hai lão Ngô Vương không khỏi ngạc nhiên đưa mắt nhìn nhau rồi ngó chầm chập vào Vi Tiểu bảo. Họ không sao hiễu ra được thằng nhỏ mới 12,13 tuổi khô như que củi, gầy khẳng gầy kheo này lai lịch như thế nào? Bỗng nghe mao Thập Bát nói tiếp:
-Vị tiểu bằng hữu này họ Vi tên Tiểu Bảo. Người giang hồ kêu bằng...kêu bằng.... Ô ngoại hiệu y là...là
Hắn ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
-Là Tiểu Bạch Long có tài bơi lội hơn đời. Y có thể nằm phục dưới nước ba ngày ba đêm, bắt tôm cá sống mà ăn, nét mặt vẫn thản nhiên.
Hắn biết Vi Tiểu Bảo chẳng có chút võ công nào, hai lão Ngô, Vương chỉ vương tay là túm được. Huống chi họ là những tay lão luyện giang hồ chỉ trông người cũng biết thì dấu diếm làm sao được?
Mao Thập Bát liền nghĩ ra một kế, bảo gã có nghề bơi lội phi thường.
Nguyên hai lão Ngô, Vương đều là hào kiệt phương Bắc, không biết bơi lội, thì chẳng thể nào hiễu được chân giả.
Mao Thập Bát lại nói tiếp:
-Ba vị đều là chổ bằng hữu, nên thân cận với nhau đi.
Hai lão Ngô, Vương chắp tay nhìn Vi Tiểu Bảo nói:
-Bọn tại hạ ngưỡng mộ đại danh từ lâu rồi!
Vi Tiểu Bảo cũng chắp tay đáp:
-Tại hạ ngưỡng mộ đại danh từ lâu rồi!
Miếng bánh bao còn ở trong miệng gã chưa nuốt xuống thành ra tiếng nói ú ớ không được rõ ràng.
Gã vừa kinh hãi vừa mừng thầm, gã nghĩ bụng:
-Mao đại ca thổi phồng ta lên, thực ra ta có phải là hão hán giang hồ gì đâu. Cáo mượn oai hùm xem chừng khó trôi lắm.
Chỉ trong khoảnh khắc bốn người ăn uống hết sạch rượu thịt. Vương Ðàm là người ăn khõe nhất. Lúc mới ngồi vào bàn hắn còn dè đặt mời người nọ người kia, nhưng sau bốc ăn lia lịa. Bao nhiêu bánh bao dầu cháo quẫy, thịt bò đều hết sạch. Một mình Vương Ðàm ăn uống bằng cả ba người kia.
Mao Thập Bát ăn rồi đưa tay lên chùi miệng. Hắn nói:
-Ngô lão huynh! Người bạn nhỏ chỉ chuyên nghề bơi lội, còn võ công trên bộ thì thực tình hắn chưa rèn luyện chút nào. Vậy bửa nay buộc lòng tiểu đệ một mình phải chọi với hai vị lão huynh, như thế không có nghĩa là tiểu đệ coi thường hai vị.
Ngô Ðại Bàng nói:
-Theo thiển ý của tại hạ thì cuộc ước hẹn bửa nay nên lùi lại nữa năm nữa.
Mao Thập Bát hỏi ngay:
-Tại sao vậy?
Ngô Ðại Bàng đáp:
-Vì Mao huynh còn mang thương tích trong mình, dù sao cũng không thể trổ hết võ công được như lúc bình thường. Như vậy chúng ta có thắng mao huynh cũng là bất võ. Trái lại chúng ta mà bại thì còn mặt mũi nào trông thấy ai nữa?
Mao Thập Bát cười khanh khách nói:
-Trong mình tiểu đệ thương tích chưa lành, cái đó không có gì đáng kể, nhưng vụ dời lại nữa năm thì thật là điều khiến cho chúng ta phải bận tâm.
Dứt lời, Mao Thập Bát tay trái vịn vào cành cây để đứng dậy. Tay phải cầm thanh đơn đao, hắn nói tiếp:
-Ngô lão huynh trước nay ưa đánh tay không đã đành. Còn Vương huynh thì xin rút binh khí ra đi!
Vương Ðàm đáp:
-Ðược lắm!
Rồi gã thò tay vào trong tay áo rút ra một cặp phán quan bút.
Ngô Ðại Bàng nói:
-Mao huynh đã nói vậy thì ta tỷ đấu ngay đêm nay cũng được. Nhưng Vương hiền đệ nên đứng ngoài lược trận để ngu huynh ra tỷ đấu. Trường hợp mà tiểu huynh không địch nổi, Vương đệ sẽ tiếp tay cũng chưa muộn.
Nguyên Ngô Ðại Bàng vốn là tay anh hùng nổi tiếng trong võ lâm mà nay y tỷ võ với một kẻ trong người còn mang thương tích là một điều mà y không muốn. Huống chi lấy hai người chọi một thì còn thú gì?
Vương Ðàm đáp ngay:
-Tiểu đệ xin y lời.
Ðoạn gã lùi lại ba bước.
Ngô Ðại Bàng ngữa bàn tay trái lên, tay mặt vung thành vòng tròn khẻ phóng một chuởng tấn công Mao Thập Bát.
Mao Thập Bát đưa đơn đao chênh chếch lên chém xéo vào bả vai Ngô Ðại Bàng. Ngô Ðại Bàng liền cúi người xuống luồn qua lưỡi đao xông lại rồi phóng tay trái vào cạnh sườn đối phương.
Mao Thập Bát liền nghiêng mình chuyển người qua sườn thân cây.
Bỗng nghe đánh binh một tiếng. Lá cây trút xuống như mưa. Phát chưởng của Ngô Ðại Bàng đã đập trúng thân cây. Cây này cao đến năm sáu trượng, thân cây rất lớn. Thế mà chưởng lực của Ngô Ðại bàng làm rung động đến cành lá rơi rụng thì đũ biết nội lực của y mãnh liệt đến chừng nào.
Mao Thập Bát lớn tiếng khen:
-Chưởng lực ghê quá!
Ðồng thời vung đao chém tạt ngang.
Ngô Ðại Bàng tung vọt người lên rồi từ trên cao sà xuống. Chòm râu bạc của lão bay phất phới, tư thế coi thật đẹp mắt.
Mao Thập Bát lại phóng ra chiêu "Tay phong đảo huyết". Hắn đưa thanh đơn đao từ dưới hất lên. Ngô Ðại Bàng người còn lơ lững trên không thấy thế đao ác liệt liền lộn nhào đi một vòng rồi nhãy vọt sang bên né tránh.
Lão họ Ngô gần 70 tuổi mà thân thủ mau lẹ hơn cả hàng niên thiếu. Mao Thập Bát hươi đơn đao toan đâm thẳng vào bụng dưới đối phương.
Thế đao của hắn vừa mau vừa mạnh mà Ngô Ðại bàng nhào lộn người trên không tránh khỏi, vậy thân pháp của lão khó có người bì kịp.
Vi Tiểu Bảo từ nhỏ tới lớn, bửa nay mới được coi một trận đấu cực kỳ nguy hiểm. Gã thấy Ngô Ðại bàng chợt tiến chợt lui, song chưởng vung lên chém xuống, thỉnh thoảng đập trúng thân cây khiến cành khô gảy rắc rắc lá rụng tơi bời. Gã nghĩ thầm:
-Nếu chưởng lực lão này mà đánh trúng Mao đại ca thì thật là nguy.
Gã đưa mắt nhìn Mao Thập Bát thấy hắn múa tít thanh đơn đao tỏa ra một làn ngân quang lấp loáng bao quanh để bảo vệ thân mình.
Ngô Ðại Bàng mấy phen xông vào đều bị đao quang đẩy lùi lại.
Cuộc tỷ đấu hai bên đang đi vào giai đoạn gay go, bỗng nghe tiếng vó ngựa vồn dập chạy tới. Toán người ngựa này đông tới mười mấy người đang phi nước đại. Bọn chúng ăn mặc ra kiểu quan quân nhà Thanh. Khi tới gần, chúng lập tức tãn ra thành vòng tròn vây bốn người vào giữa.
Tên thủ lỉnh lên tiếng quát:
-Hãy dừng tay! Chúng ta vâng lệnh đến đây tróc nã tên Giang Dương Ðại Ðạo Mao Thập Bát. Hắn đã vượt ngục và sát hại quan quân. Những người ngoài không liên quan gì đến gã mau lùi lại hết.
Ngô Ðại Bàng nghe tiếng liền dừng tay lại nhãy ra ngoài vòng chiến.
Mao Thập Bát lên tiếng:
-Ngô lão huynh! Những người này chỉ theo dõi một mình tiểu đệ. Vậy các vị hãy yên tâm.
Ngô Ðại Bàng hướng về phía quan quân nói lớn:
-Mao Thập Bát là người dân lương thiện, tuân theo phép nước, sao lại bảo hắn Giang Dương Ðại Ðạo? Hay là các vị nhận lầm người rồi không?
Tên thủ lãnh cười lạt đáp:
-Nếu gã họ Mao là người dân lương thiện thì khắp thiên hạ chẳng có ai là cường đạo. gã họ Mao kia! Ai đã gây nên vụ án vượt ngục, giết người tại thành Dương Châu vừa qua? Ðã là hão hán thì mình làm minh chịu, đừng để liên lụy đến người khác. Ngươi hãy ngoan ngoãn đi theo bọn ta.
Mao Thập Bát đáp:
-Các vị hãy chờ một chút để coi tại hạ cùng Ngô lão gia tỷ đấu xem ai thắng ai bại rồi sẽ tính.
Ðoạn hắn quay lại bảo Ngô Ðại Bàng:
-Ngô lão gia! Bửa nay chúng ta không phân thắng bại mà phải chờ nữa năm thì biết đâu họ Mao này chẳng còn sống được đến đó chăng?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor