When he was wicked - Chương 05 - Phần 02

Và lại làm những người bạn. Cô cần cái đó, hơn cả cô từng nhận ra.

“Anh có kế hoạch gì không?” cô hỏi, phần nhiều bởi vì sự im lặng thật kinh khủng.

“Bây giờ, tất cả những gì tôi có thể nghĩ là làm ấm người,” anh lẩm bẩm.

Cô mỉm cười với chính mình. “Trời quá lạnh cho thời gian này của năm.”

“Tôi đã quên mất rằng ở đây có thể lạnh đến mức đáng nguyền rủa,” anh rên lên, xoa tay vào nhau thật nhanh.

“Người ta thường nghĩ họ sẽ không bao giờ thoát khỏi ký ức về một mùa đông Scotland,” Francesca thì thầm.

Anh quay sang cô, một nụ cười ranh mãnh hé ra bên khóe miệng. Anh đã thay đổi, cô nhận ra. Ồ, có những sự khác biệt rõ ràng—những cái ai cũng sẽ nhận ra. Anh rám nắng, đến mức kinh khủng, và tóc anh, lúc nào cũng đen như màn đêm, giờ đã có thêm vài nhánh màu bạc lạ lùng.

Nhưng còn có nhiều hơn thế nữa. Anh ngậm miệng theo một kiểu khác, chặt hơn, nếu cái đó có nghĩa, và sự duyên dáng mượt mà, uyển chuyển đã không còn. Anh từng luôn có vẻ thật thoải mái, thật dễ chịu với chính mình, nhưng giờ anh... căng thẳng.

Gượng gạo.

“Cô sẽ nghĩ,” anh lầm bầm, và cô chỉ nhìn anh trống rỗng, quên mất rằng anh đang trả lời câu gì cho đến khi anh thêm, “tôi về bởi vì tôi không thể chịu được cái nóng thêm nữa, và giờ tôi ở đây, chuẩn bị chết vì lạnh.”

“Sắp đến mùa xuân rồi,” cô nói.

“À, đúng, mùa xuân. Với những cơn gió chỉ hơi lạnh cóng, trái với những cơn gió băng giá của mùa đông.”

Cô bật cười vì câu đó, hài lòng một cách kỳ lạ vì có cái gì đó để mà cười trong sự có mặt của anh. “Ngôi nhà sẽ khá hơn ngày mai,” cô nói. “Tôi vừa mới đến tối nay, và cũng như anh, tôi quên gửi lời nhắn trước. Bà Parrish đảm bảo với tôi ngôi nhà sẽ được dự trữ đầy đủ ngày mai.”

Anh gật đầu, rồi quay lại để sưởi cái lưng. “Cô đang làm gì ở đây?”

“Tôi?”

Anh đưa tay chỉ một lượt căn phòng trống, như thể khẳng định.

“Tôi sống ở đây,” cô nói.

“Cô thường không xuống cho đến Tháng tư.”

“Anh biết chuyện đó?”

Trong một thoáng, trông anh như có vẻ ngượng. “Những lá thư của mẹ tôi chi tiết một cách ngạc nhiên,” anh nói.

Cô nhún vai, rồi nhích gần hơn một chút về phía ngọn lửa. Cô không nên đứng gần anh như vậy, nhưng kệ xác, cô vẫn khá lạnh, và cái áo khoác mỏng của cô chẳng giúp chống chọi lại hơi lạnh được mấy.

“Cái đó là câu trả lời sao?” anh nói thật chậm.

“Tôi chỉ thấy thích thế,” cô nói ráo hoảnh. “Đó chẳng phải là đặc quyền của một quý cô sao?”

Anh lại quay người, có lẽ để làm ấm bên hông, và rồi anh đối diện với cô.

Và dường như anh đang ở gần kinh khủng.

Cô nhích người, chỉ một inch gì đó; cô không muốn anh nhận ra cô không thoải mái với sự gần gũi của anh.

Cũng như cô không muốn tự thú nhận với mình như vậy.

“Tôi tưởng đặc quyền của một quý cô là được thay đổi ý định,” anh nói.

“Đặc quyền của một quý cô là được làm bất cứ cái gì cô ta muốn,” Francesca nói thật ngang ngạnh.

“Tôi thua,” Michael lẩm bẩm. Anh lại nhìn cô, lần này kỹ hơn. “Cô không hề thay đổi.”

Đôi môi cô hé ra. “Sao anh có thể nói thế?”

“Bởi vì trông cô giống hệt như tôi vẫn nhớ.” Và rồi, một cách quỷ quái, anh phẩy tay về phía bộ đồ ngủ hớ hênh của cô. “Ngoại trừ quần áo của cô, tất nhiên.”

Cô há hốc miệng và lùi lại, vòng tay ôm lấy mình chặt hơn.

Anh cảm thấy hơi bệnh, nhưng khá hài lòng vì đã làm cô bực. Anh cần cô tránh xa ra, xa khỏi tầm với của anh. Cô sẽ cần phải đặt ra các ranh giới.

Bởi vì anh không chắc anh có thể làm được như vậy.

Anh đã nói dối khi nói rằng cô không hề thay đổi. Có cái gì đó khác ở cô, một cái gì đó hoàn toàn không đoán trước.

Cái gì đó làm anh run rẩy đến tận tâm hồn.

Nó là một cảm giác về cô—tất cả chỉ là trong đầu anh, thật thế, nhưng không kém phần dữ dội. Có một cảm giác được cho phép, một ý thức khủng khiếp, như tra tấn, rằng John đã đi rồi, đã thực sự hoàn toàn đi rồi, và thứ duy nhất ngăn Michael đưa tay ra chạm vào cô chính là lương tâm của anh.

Chuyện này gần như rất buồn cười.

Gần như.

Và cô ở đó, vẫn chẳng hề biết, hoàn toàn không hay rằng người đàn ông đang đứng bên cô chẳng muốn gì hơn là lột tất cả những lớp lụa kia khỏi thân thể cô và đặt cô xuống bên ngọn lửa. Anh muốn dang hai đùi cô ra, chìm sâu vào cô, và—

Anh cười u ám. Bốn năm, có vẻ, đã chẳng làm nguội đi cái mơ ước không thích hợp của anh được bao nhiêu.

“Michael?”

Anh nhìn sang phía cô.

“Có gì buồn cười vậy?”

Câu hỏi của cô, chính là nó. “Cô sẽ không hiểu đâu.”

“Cứ thử xem,” cô khích.

“Ồ, tôi nghĩ là không.”

“Michael,” cô dí thêm.

Anh quay sang cô và nói với vẻ lạnh lùng cố ý,

“Francesca, có những điều cô sẽ không bao giờ hiểu.”

Đôi môi cô mở ra, trong một thoáng trông cô như vừa bị đánh một cú.

Và anh cảm thấy tệ hại như thể anh vừa làm điều đó.

“Nói ra một điều như vậy thật là tệ,” cô thì thào.

Anh nhún vai.

“Anh đã thay đổi rồi,” cô nói.

Điều đáng buồn là, anh không. Không theo bất cứ cách nào có thể làm cuộc đời anh dễ chịu đựng hơn. Anh thở dài, tự ghét bản thân bởi vì anh không thể chịu được khi cô ghét anh. “Tha lỗi cho tôi,” anh nói, luồn tay vào tóc mình. “Tôi mệt, và tôi lạnh, và tôi là một thằng khốn.”

Cô mỉm cười với câu đó, và trong một thoáng họ như đi ngược lại thời gian. “Không sao cả,” cô nói một cách ân cần, chạm vào cánh tay anh. “Anh vừa có một chuyến đi dài.”

Anh hít vào một hơi. Cô vẫn hay làm thế này—chạm vào cánh tay anh một cách thân mật. Không bao giờ khi ra ngoài, tất nhiên, và hiếm khi ngay cả khi họ chỉ có hai người. John thường ở đó; John luôn ở đó. Và nó luôn luôn—luôn luôn—làm anh run lên.

Nhưng chưa bao giờ đến mức này.

“Tôi cần đi ngủ,” anh nói khẽ. Anh thường là bậc thầy trong việc che giấu sự bất thường, nhưng anh chưa được chuẩn bị để gặp cô tối nay, và hơn nữa, anh mệt kinh khủng.

Cô thu tay về. “Sẽ không có phòng sẵn sàng cho anh đâu. Anh nên ngủ ở phòng tôi. Tôi sẽ ngủ ở đây.”

“Không,” anh nói, với nhiều sức hơn anh dự định. “Tôi sẽ ngủ ở đây, hoặc là... địa ngục,” anh lầm bầm, sải bước qua phòng để giật cái chuông. Làm Bá tước Kilmartin để làm cái quái gì nếu anh không thể có một phòng ngủ sẵn sàng trong đêm?

Hơn nữa, rung chuông cũng có nghĩa là một người hầu sẽ đến trong vòng vài phút, và như thế có nghĩa là anh sẽ không đứng đây một mình với Francesca.

Chẳng phải là họ chưa bao giờ ở một mình với nhau trước đây, nhưng chưa bao giờ vào ban đêm, và chưa bao giờ cô mặc đồ ngủ, và—

Anh lại giật cái chuông.

“Michael,” cô nói, giọng cô gần như có vẻ thích thú. “Tôi đảm bảo là họ đã nghe thấy anh lần đầu tiên.“Ôi,

“Phải, ừm, một ngày thật dài,” anh nói. “Bão trên eo biển và đủ thứ chuyện.”

“Anh sẽ phải kể cho tôi về chuyến đi của anh sớm,” cô nói nhẹ nhàng.

Anh nhìn sang phía cô, nhướng mày. “Tôi đã có thể viết thư cho cô về cái đó.”

Đôi môi cô cong lên một chốc. Đó là vẻ mặt anh đã thấy không biết bao lần trên gương mặt cô. Cô đang cố tìm lời, quyết định xem có nên chọc anh với cái tính hóm hỉnh đã thành huyền thoại của cô.

Và rõ ràng là cô đã quyết định thôi, bởi vì thay vào đó cô nói, “Tôi đã rất giận anh vì anh đi.”

Anh hít một hơi. Hãy tin Francesca khi cô quyết định nói ra sự thật phũ phàng thay vì một câu bắt bẻ thô bạo.

“Tôi xin lỗi,” anh nói, và anh thực sự nghĩ vậy, mặc dù anh sẽ không thay đổi bất cứ việc làm nào của mình. Anh cần đi. Anh phải đi. Có thể điều đó đồng nghĩa với việc anh là một thằng nhát gan; có thể anh không được đàn ông cho lắm. Nhưng anh chưa sẵn sàng để làm bá tước. Anh không phải John, không bao giờ có thể là John. Và dường như đó là điều duy nhất mọi người muốn ở anh.

Ngay cả Francesca nữa, theo cái cách nửa vời của riêng cô.

Anh nhìn cô. Anh khá chắc cô vẫn không hiểu tại sao anh lại ra đi. Cô có thể nghĩ là cô hiểu, nhưng sao cô hiểu được? Cô không biết rằng anh yêu cô, không thể hiểu được anh cảm thấy tội lỗi thế nào khi sống cuộc sống của John.

Nhưng chẳng cái nào là lỗi của cô cả. Và khi anh nhìn cô, đứng đó, mong manh và kiêu hãnh khi cô nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, anh nói lại lần nữa.

“Tôi xin lỗi.”

Cô chấp nhận lời xin lỗi của anh bằng một cái gật đầu thật khẽ. “Tôi lẽ ra nên viết thư cho anh,” cô nói. Rồi cô quay sang anh, đôi mắt cô tràn ngập nỗi buồn và có thể một chút dấu hiệu của sự xin lỗi. “Nhưng sự thật là, tôi không cảm thấy muốn như vậy. Nghĩ đến anh làm tôi nghĩ đến John, và tôi nghĩ tôi không cần thiết phải nghĩ về anh ấy quá nhiều lúc đó.”

Michael không giả vờ hiểu, nhưng anh vẫn gật đầu.

Cô mỉm cười đăm chiêu. “Chúng ta đã thật vui vẻ, ba chúng ta, phải không?”

Anh lại gật đầu. “Tôi nhớ anh ấy,” anh nói, và anh ngạc nhiên vì cảm giác thật dễ chịu khi nói điều đó ra.

“Tôi từng luôn nghĩ sẽ rất tuyệt khi cuối cùng anh lấy vợ,” Francesca thêm. “Anh sẽ chọn ai đó thật thông minh và vui tính, tôi chắc chắn. Và bốn chúng ta đã có thể vui vẻ đến mức nào.”

Michael ho lên. Có vẻ đó là hành động hợp lý nhất.

Cô nhìn lên, thoát ra khỏi cơn mơ màng. “Anh bị cảm lạnh à?”

“Có thể. Tôi sẽ ốm thập tử nhất sinh trước Thứ bảy, tôi chắc thế.”

Cô nhướng mày. “Tôi mong là anh không hy vọng tôi chăm sóc anh.”

Đúng cái mở đầu anh cần để hướng cuộc nói chuyện của họ theo hướng anh cảm thấy dễ chịu nhất. “Không cần thiết,” anh nói và phẩy tay. “Tôi sẽ chẳng cần đến ba ngày để thu hút một bầy phụ nữ không phù hợp để quan tâm tới tất cả các nhu cầu của tôi.”

Đôi môi cô khẽ cong lên, nhưng rõ ràng cô thấy thích thú. “Vẫn thế, tôi hiểu rồi.”

Anh nhếch mép cười với cô. “Chẳng ai thực sự thay đổi cả, Francesca.”

Cô nghiêng đầu sang một bên, hất đầu về phía sảnh, nơi họ có thể nghe thấy ai đó đang tiến về phía họ với những bước chân nhanh nhẹn. Người chạy việc tới, và Francesca lo mọi việc, để cho Michael không phải làm gì ngoài việc đứng bên ngọn lửa, trông hơi có uy khi anh gật đầu đồng ý.

“Chúc ngủ ngon, Michael,” cô nói, sau khi người chạy việc đã đi làm những gì cô bảo.

“Chúc ngủ ngon, Francesca,” anh nói khẽ.

“Thật tốt được gặp lại anh,” cô nói. Và rồi, như thể cô cần phải khẳng định điều đó với một người trong bọn họ—anh không biết chắc là ai, cô thêm, “Thực sự là như vậy.”

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/